Nhà thông gia của Hạnh nằm lọt thỏm giữa cánh đồng ven làng. Con đường đất dẫn vào nhà mùa nắng thì bụi mù, mùa mưa lầy lội. Hôm nay là ngày đón dâu, vậy mà ngay từ sáng sớm, Hạnh đã thấy lòng mình bất an. Cô đang mang thai tháng thứ năm, bụng đã lộ rõ dưới lớp áo dài cưới. Mẹ cô dặn đi dặn lại: “Ráng nhẫn nhịn con ạ, chuyện gì cũng qua.” Hạnh gật đầu, nhưng tim cứ đập thình thịch.
Đoàn nhà trai đến trễ gần một tiếng. Không phải vì kẹt đường, mà vì… mẹ chồng tương lai không chịu vào nhà. Bà đứng ngoài đường lớn, khoanh tay, mặt lạnh tanh. Khi thấy bố Hạnh bước ra mời, bà chỉ tay về phía căn nhà lợp tôn cũ kỹ giữa đồng, giọng đầy khinh miệt:
“Nhà cửa thế này bẩn thỉu, hôi hám, tôi vào sao nổi? Ông dẫn con gái ông ra đây.”
Bố Hạnh sững người. Ông đã ngoài sáu mươi, lưng còng vì mấy chục năm cày cấy. Ông nhìn về phía nhà, nơi con gái đang ngồi chờ trong bộ áo dài đỏ, rồi quay lại nhìn bà thông gia. Ông nuốt nước bọt, cố nhẫn nhịn:
“Dạ… hôm nay là ngày vui, mong bà thông cảm. Cháu nó cũng đang mang thai, để tôi dắt cháu ra.”
Hạnh được mẹ dìu ra. Từng bước chân nặng nề trên con đường đất khiến cô tủi thân đến nghẹn cổ. Cô nhìn thấy mẹ chồng tương lai đang săm soi mình từ đầu đến chân, ánh mắt không giấu nổi sự khó chịu khi nhìn cái bụng bầu.
Nghi lễ chưa kịp bắt đầu thì bà đã buông một câu khiến không khí đông cứng:
“Con gái ông chửa trước thế này, nhà tôi đã phải nhịn rồi. Nhưng nói trước, về làm dâu thì nhớ liệu mà biết thân biết phận, đừng có mong được coi như người bình thường.”
Câu nói như một cái tát thẳng vào mặt Hạnh. Cô đứng chết lặng vài giây, rồi bất ngờ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô không còn là sự cam chịu như mọi người vẫn nghĩ.
“Cháu xin phép,” Hạnh nói chậm rãi nhưng rõ ràng, “cháu hủy hôn.”
Tiếng xì xào nổi lên. Mẹ Hạnh òa khóc, bố cô tái mặt. Còn bà mẹ chồng thì tròn mắt, không tin nổi vào tai mình. Hạnh tháo chiếc khăn voan, cúi đầu chào bố mẹ, rồi quay lưng bước về phía nhà.
Không ai ngờ, câu nói khinh rẻ ấy lại là giọt nước tràn ly, mở ra một chuỗi biến cố mà không ai trong đoàn nhà trai có thể lường trước…
Khi Hạnh quay lưng bỏ đi, cả đoàn nhà trai rơi vào hỗn loạn. Chú rể Tuấn đứng chết trân giữa đường, tay run run. Anh không ngờ Hạnh lại dám làm điều đó, nhất là khi cô đang mang thai con của anh. Tuấn chạy theo, gọi với:
“Hạnh, em bình tĩnh đã, có gì từ từ nói!”
Nhưng Hạnh không quay đầu lại. Cô bước nhanh, nước mắt chảy dài, vừa đau vừa uất. Bao nhiêu tháng qua, cô đã cố gắng chịu đựng ánh nhìn soi mói của họ hàng nhà Tuấn, những lời bóng gió về cái thai “chưa cưới đã chửa”. Cô tự nhủ chỉ cần lấy chồng, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng hôm nay, khi mẹ anh công khai coi thường bố mẹ cô, Hạnh hiểu rằng nếu bước chân vào gia đình ấy, cả đời cô sẽ không ngẩng đầu lên nổi.
Trong nhà, bố Hạnh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu. Ông thấy mình bất lực vì không bảo vệ được con. Mẹ Hạnh vừa khóc vừa trách:
“Sao con dại thế hả Hạnh? Đám cưới đã đến nơi rồi…”
Hạnh quỳ xuống trước mặt bố mẹ:
“Con xin lỗi. Nhưng con không thể để bố bị sỉ nhục như vậy. Con thà làm mẹ đơn thân còn hơn sống kiếp dâu bị khinh rẻ.”
Tuấn lúc này cũng vào đến nhà. Anh quỳ xuống, giọng run rẩy:
“Bác trai, bác gái, cháu xin lỗi. Cháu không biết mẹ cháu sẽ nói như vậy. Cháu thương Hạnh thật lòng, xin bác cho cháu cơ hội.”
Bố Hạnh nhìn Tuấn, ánh mắt vừa thương vừa giận:
“Nếu cậu thương con tôi, sao để mẹ cậu đối xử như thế?”
Tuấn cúi đầu, không trả lời được. Sự thật là từ đầu, anh đã biết mẹ mình không thích Hạnh. Bà luôn cho rằng nhà Hạnh nghèo, lại có bầu trước cưới là “mất nết”. Tuấn đã nhiều lần cãi mẹ, nhưng rồi lại thỏa hiệp, hy vọng sau cưới mọi chuyện sẽ khác.
Bên ngoài, mẹ Tuấn cũng bước vào, nhưng không phải để xin lỗi. Bà nhìn quanh căn nhà đơn sơ, nhăn mặt:
“Thôi chuyện đến nước này rồi, tôi nói thẳng. Nhà tôi không thiếu con dâu. Nếu Hạnh không muốn cưới, coi như hết. Cái thai… thì tùy hai đứa tự giải quyết.”
Câu nói đó như nhát dao cuối cùng. Hạnh đứng bật dậy:
“Bà yên tâm. Con tôi, tôi tự nuôi. Không cần nhà bà nhận.”
Tuấn hoảng hốt:
“Hạnh, em đừng nói vậy. Con là con anh mà!”
“Anh đã bảo vệ được mẹ con em chưa?” Hạnh hỏi lại, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng.
Sự im lặng bao trùm. Tuấn hiểu rằng, chính sự nhu nhược của anh đã đẩy mọi chuyện đến đây. Anh xin Hạnh cho anh thời gian để thuyết phục mẹ, để chứng minh anh có thể làm chỗ dựa. Nhưng Hạnh lắc đầu. Cô không còn niềm tin.
Đám cưới tan vỡ ngay trong ngày. Tin tức lan nhanh khắp làng. Người thương Hạnh, kẻ lại xì xào. Nhưng ít ai biết rằng, quyết định của Hạnh không chỉ là bốc đồng, mà là sự lựa chọn để giữ lại lòng tự trọng cuối cùng cho bản thân và gia đình…
Những ngày sau đó, Hạnh sống trong chuỗi ngày đầy áp lực. Bụng bầu ngày một lớn, còn miệng đời thì không ngừng dậy sóng. Có người khen cô cứng cỏi, nhưng cũng không ít người bảo cô “dại”, “đang yên đang lành lại bỏ chồng”. Hạnh nghe hết, nhưng không thanh minh. Cô chỉ lặng lẽ phụ mẹ việc nhà, rồi nhận thêm may vá để kiếm tiền.
Tuấn nhiều lần tìm đến. Anh gầy đi trông thấy, ánh mắt lúc nào cũng thâm quầng. Anh kể rằng từ sau hôm đó, gia đình anh lục đục. Mẹ anh vẫn giữ thái độ cứng rắn, cho rằng mình không sai. Nhưng bố anh thì khác. Ông bắt đầu nhận ra sự tàn nhẫn trong lời nói của vợ mình hôm đón dâu.
“Anh xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ,” Tuấn nói trong một lần gặp Hạnh ngoài bờ ruộng. “Nếu em cho anh cơ hội, anh sẽ ra ở riêng, không để mẹ can thiệp.”
Hạnh im lặng rất lâu. Cô không còn yêu Tuấn như trước, nhưng cũng không thể phủ nhận anh là cha của đứa bé. Tuy nhiên, ký ức về ngày bị bắt ra đường lớn, về ánh mắt khinh miệt của mẹ anh, vẫn còn nguyên vẹn.
Trong khi đó, ở nhà Tuấn, sóng gió bắt đầu ập đến. Sau khi chuyện hủy hôn lan ra, người làng bàn tán không ngớt. Nhiều người trách mẹ Tuấn quá cay nghiệt, khiến con trai mất vợ, cháu nội chưa sinh đã không được nhận. Bố Tuấn lần đầu tiên lớn tiếng với vợ:
“Bà có biết mình đã làm gì không? Một câu nói của bà, cả đời con nó khổ.”
Mẹ Tuấn vẫn cứng miệng, nhưng trong lòng bắt đầu bất an. Bà không ngờ sự việc lại đi xa đến thế. Đêm về, nhìn căn nhà vắng lặng, bà chợt nghĩ đến đứa cháu chưa chào đời.
Vài tháng sau, Hạnh sinh một bé gái kháu khỉnh. Bố mẹ cô mừng rơi nước mắt. Tuấn đến thăm, đứng ngoài cửa rất lâu mới dám bước vào. Anh bế con, tay run run, nước mắt lăn dài. Hạnh nhìn cảnh đó, lòng mềm lại, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Bất ngờ nhất là sự xuất hiện của mẹ Tuấn. Bà đến, không còn dáng vẻ kiêu căng ngày trước. Bà đứng trước mặt bố mẹ Hạnh, cúi đầu:
“Tôi… xin lỗi. Là tôi sai. Xin ông bà cho tôi được nhìn cháu.”
Cả căn nhà lặng đi. Bố Hạnh nhìn bà rất lâu rồi mới nói:
“Xin lỗi không xóa được hết tổn thương, nhưng tôi mong bà hiểu, con tôi không phải thứ để ai muốn coi thường thì coi.”
Mẹ Tuấn khóc. Đó là lần đầu tiên bà khóc trước mặt mọi người.
Câu chuyện không kết thúc bằng một đám cưới cổ tích. Hạnh vẫn chưa quyết định có quay lại với Tuấn hay không. Nhưng ít nhất, cô biết rằng quyết định hủy hôn ngày hôm ấy đã buộc những người từng kiêu ngạo phải trả giá, và giúp cô giữ vững phẩm giá của mình.
Với Hạnh, hạnh phúc không còn là một lễ cưới, mà là quyền được tôn trọng – cho cô, cho con cô, và cho cả người bố đã từng cúi đầu nhẫn nhịn vì thương con.

Để lại một bình luận