Vừa nghe tin vợ được thưởng Tết 600 triệu chồng đã ra lệnh: “Đưa hết đây anh mua cho thằng Hoàng cái ô tô để nó tu chí làm ăn”

Đêm 28 Tết, căn hộ chung cư cao cấp của vợ chồng Phương và Nam chìm trong bầu không khí đặc quánh sự tính toán. Phương vừa trở về nhà với nụ cười rạng rỡ, cô thông báo tin vui sau gần 10 năm cống hiến không mệt mỏi: Khoản thưởng Tết đột xuất cho vị trí Trưởng phòng kinh doanh xuất sắc là 600 triệu đồng.

Nhưng nụ cười của Phương vụt tắt ngay khi nhìn thấy ánh mắt sáng quắc lên của Nam. Anh ta không ôm vợ chúc mừng, không hỏi cô có mệt không sau một năm lăn lộn trên thương trường. Nam đặt chén trà xuống bàn, giọng nói ra lệnh như thể số tiền đó vốn dĩ là của anh ta: “Anh vừa thấy nhân viên phòng em khoe sếp năm nay được thưởng Tết 600 triệu trên Face.book. Thế thì tốt quá! Vừa hay thằng Hoàng đang muốn làm lại cuộc đời. Sáng mai em rút tiền ra, anh đưa nó đi xem con xe Mazda. Mua cho nó cái ô tô để nó tu chí làm ăn, chạy dịch vụ cũng được, chứ để nó lông bông mãi bố mẹ ở quê lo lắng không ngủ được.”

Phương sững sờ, cô nhìn chồng như nhìn một người xa lạ. Hoàng – cậu em chồng 27 tuổi, lười biếng, c/ờ b/ạc và đã không dưới ba lần chồng bắt Phương phải bỏ tiền túi ra trả nợ đậy cho em trai anh: “Anh nói cái gì cơ? 600 triệu này là mồ hôi nước mắt, là những đêm em thức trắng làm báo cáo, là những chuyến công tác dài ngày bỏ bê cả bản thân. Em định dùng tiền này để trả nốt khoản nợ ngân hàng cho căn nhà này và gửi biếu bố mẹ đôi bên một ít. Anh muốn mua xe cho em trai anh thì cả nhà anh tự gom tiền mà mua, đừng đụng vào tiền của em!”

Câu trả lời của Phương như mồi lửa ném vào kho xăng. Nam đứng bật dậy, gương mặt đỏ gay vì tự ái và tham vọng hụt hẫng. Anh ta gào lên: “Cô nói cái gì? Cả nhà tôi? Cô về làm dâu nhà này thì tiền của cô là tiền của nhà này. Cô có học mà sống ích kỷ, coi thường gia đình chồng thế à? Thằng Hoàng là em ruột tôi, nó khổ thì cô cũng nhục mặt ra chứ báu gì!”

“Em không ích kỷ, em chỉ công bằng. Em không có nghĩa vụ phải nuôi một kẻ lười lao động bằng xương máu của mình!” – Phương kiên quyết.

“Chát!”

Một cái tát cháy má giáng xuống khiến Phương ngã nhào xuống ghế sofa. Nam thở hồng hộc, túm lấy cổ áo vợ, đẩy cô ra phía cửa: “Loại vợ mất dạy, không coi trọng nhà chồng thì không xứng đáng ở trong căn nhà này. Đi! Đi ngay trong đêm nay cho tôi. Để xem không có cái mác con dâu nhà này, cô còn vênh váo được với ai!”

Cánh cửa sập mạnh. Phương đứng giữa hành lang lạnh lẽo, quần áo xộc xệch, trong tay chỉ kịp cầm theo chiếc điện thoại. Cô không khóc. Nỗi đau thể xác không thấm thía gì so với sự ghê tởm dành cho người đàn ông cô từng gọi là chồng.

Nam quay vào nhà, hậm hực ngồi xuống ghế. Anh ta nghĩ bụng, chỉ cần đuổi Phương đi vài ngày cho cô “biết lễ độ”, 30 Tết kiểu gì cũng phải mò về đây xin lỗi và nộp tiền ra thôi, láo nháo anh cho mất Tết. Anh ta với tay lấy điện thoại, định gọi cho em trai báo tin vui về chiếc xe thì màn hình hiện lên cuộc gọi từ Bố Vợ.

Nam hắng giọng, cố tỏ ra lịch sự: “Alô, con nghe đây bố…”. Giọng ông Bình – bố của Phương, vốn là một doanh nhân có tiếng đã nghỉ hưu – vang lên trầm đặng nhưng lạnh đến thấu xương: “Nam à, tôi vừa nghe Phương nói mọi chuyện rồi. Anh tát con gái tôi và đuổi nó ra khỏi nhà vì 600 triệu tiền thưởng của nó sao?”

Nam lúng túng: “Bố… bố nghe con giải thích, tại cô ấy quá quắt, coi thường nhà nội…”“Thôi đủ rồi!” – Ông Bình ngắt lời, giọng đanh thép – “Anh có lẽ đã quên một điều quan trọng. Căn chung cư cao cấp mà anh đang ngồi, chiếc xe Camry mà anh đang đi hằng ngày, và cả cái vị trí Phó phòng ở công ty xây dựng hiện tại của anh… tất cả đều là do tôi đứng sau sắp xếp và chi trả.”

Tim Nam hẫng một nhịp. Ông Bình tiếp tục:

“Sáng mai, luật sư của tôi sẽ gửi thông báo thu hồi căn nhà. Hợp đồng cho mượn nhà đứng tên tôi đã hết hạn. Chiếc xe anh đi cũng là tài sản đứng tên công ty tôi, tôi sẽ cho người thu hồi ngay trong đêm nay. Còn về công việc… tôi vừa gọi điện cho Giám đốc bên anh, một kẻ có nhân cách tồi tệ, đánh vợ đuổi vợ thì không xứng đáng đại diện cho bộ mặt công ty đó đâu.”

Nam đứng chết lặng, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Anh ta định mở miệng van xin nhưng đầu dây bên kia đã chỉ còn những tiếng “tút tút” vô hồn. Chưa đầy 30 phút sau, bảo vệ tòa nhà cùng hai người đàn ông lạ mặt gõ cửa. Họ yêu cầu anh ta bàn giao chìa khóa xe và thông báo anh có 12 giờ để dọn đồ đạc cá nhân ra khỏi căn hộ. Nam nhìn quanh căn nhà lộng lẫy, giờ đây mọi thứ bỗng trở nên xa lạ và đáng sợ.

Anh ta chạy xuống sảnh, hy vọng tìm thấy Phương để quỳ xuống xin lỗi. Nhưng trước mắt anh ta chỉ là chiếc xe sang trọng đang được tài xế của ông Bình lái đi, và Phương đang ngồi trong đó, gương mặt bình thản nhìn thẳng về phía trước, không một lần ngoảnh lại.

Đêm 28 Tết, Nam đứng bơ vơ giữa đường phố tấp nập. Trong túi anh ta không còn tiền, công việc mất, nhà cửa mất. Anh ta chợt nhận ra, 600 triệu của Phương vốn dĩ chẳng là gì so với những gì anh ta vừa đánh mất. Sự tham lam và thói gia trưởng đã biến anh ta từ một “quý ông” thành kẻ trắng tay chỉ trong một cú điện thoại.

Cái Tết năm ấy, em trai anh ta không có ô tô, còn anh ta thì chính thức bắt đầu hành trình trả giá cho sự bội bạc của mình trong sự ghẻ lạnh của tất cả mọi người.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *