ụ Thịnh vi chai bị t;;ố xé bao hàng tr/ộm đ;;ồ siêu thị, nhưng khi đoạn phim an ninh được bật lên,

1. Cụ ông và thùng rác quen thuộc

Ở thành phố Mỹ Tho, có một người đàn ông già mà ai cũng quen:  cụ Thịnh , 72 tuổi,thời trang gầy gò nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng như người nhưng nguyên lòng tự trọng.

Cụ sống một mình ở căn hộ trọ rẻ tiền gần chợ. Mỗi ngày, cụ đưa chiếc xe ba gác nhỏ, đi nhỏ ve chai khắp phố. Dụng cụ không xin ăn, không vòi vĩnh, chỉ Yên lặng chút ít những người ta bỏ đi để đổi lấy một vài nền đá mưa cơm.

Người ta thường hỏi:

– Cụ già rồi, sao không sống với con cháu?

Cụ chỉ cười buồn:

– Duyên số vậy.

Câu một năm nay, cụ thường thả vào siêu thị HT – không phải để mua gì, mà để mỏng thùng carton và chai nhựa mà nhân viên bỏ sau giờ tăng hàng.

Cụ hiền như đất, nên ai cũng thương.

Nhưng chuyện ấy chỉ kéo dài… cho đến cái ngày định mệnh.


2. Tin lan nhanh

hôm nay, tôi –  Minh , nhân viên thu ngân của siêu thị – đang gần hết ca thì nghe tiếng nhân viên bảo vệ la lớn:

–  Tóm tắt được rồi! Đang xé bao hàng!

Tôi nhìn ra, giật mình:

Dụng cụ Thịnh  đang được bảo vệ bằng rào chắn, tay cụ chạy cầm một gói bánh bị rách mép.

Ai đó hét:

– Trời đất ơi, như vậy mà bấy lâu nay Tưởng cụ sạch sẽ!
– Nhìn hiền vậy mà coi bộ không phải vừa!

Cụ thể Thịnh xanh:

– Không… tôi không lấy được. Tôi chỉ thiểu cái bao bì rơi xuống…

Nhưng ai tin.

Dụng cụ được kéo vào phòng giám sát, gói gói rách được đặt trước mặt vật chứng tội phạm. Dụng cụ ngồi run run, mặt tái sinh, hai tay lại:

– Tôi không lấy được gì… các chú thích của tôi…

Nhưng người đứng trước công cụ –  anh Hưng , quản lý siêu thị – chỉ lạnh lùng:

– This is not the first bao hàng bị rách. Chúng tôi đã theo dõi công cụ này từ lâu rồi.
– Dạ đó! – một biện pháp bảo vệ bổ sung – hôm nay bắt quả tang luôn.

Cụ hạ gằm mặt.

Tôi muốn nói trợ giúp, nhưng quy định béo lắm, nhân viên không được chen vào.

Hưng.

– Được rồi. Bật camera lên. Camera không biết nói dối.

Và chính khoảnh khắc đó… đã thay đổi tất cả.


3. Camera bật – sự thật sống dậy

Nhân viên mở camera quay lại góc bánh kẹo. Hình ảnh hiện lên được xác định một:

Cụ Thịnh đi tới kệ hàng. Khi lùi lại, cụ vô tình  giẫm lên một góc bao bì được cánh xuống sàn , làm nó rách ra.
Công cụ này đã được giảm thiểu, chạy bằng tay vì sợ bị hiểu.

Dụng cụ tìm kiếm nhân viên xung quanh để trả lời. Nhưng đúng lúc đó, hai bảo vệ đi qua, tưởng cụ ăn trộm.

Không có bất kỳ thời điểm nào để giải quyết vấn đề tìm kiếm công cụ hoặc giữ nội dung gì.

Cả phòng im phắc.
Nhân viên trả lời.
Tội lỗi nhất vẫn là cụ Thịnh – ngồi co rúm như trẻ con được ngâm oan.

Tôi nhìn sang anh Hưng.
Mặt anh xanh tái như ma.

Anh lao tới màn hình, nhìn vào camera kính cường lực.

Rồi đột nhiên… anh tháo bảng tên quản lý, ném xuống bàn, chạy thẳng ra khỏi phòng.

Chúng tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì anh Hưng lao tới ôm chầm lấy cụ Thịnh đang ngồi thẫn thờ.

Tiếng anh nghẹn ngào:

– Cha… cha có phải ba không? Ba ơi…

Cả phòng chết lặng.


4. Quá khứ bị chôn vùi 30 năm

Cụ Thịnh sững người, như không tin tai mình.

– Cậu… cậu nói gì?

Hưng vẫn ôm lấy vai cụ, nấc lên như một đứa trẻ:

– Con là Hưng đây ba… Con của má Tư… Ba nhớ không? Con tưởng ba chết rồi… mười năm trước con đi tìm khắp nơi…

Cụ Thịnh run bần bật, nước mắt chảy xuống những nếp nhăn sâu:

– Hưng… Hưng đó hả con? Trời ơi… cha tưởng không bao giờ gặp được con nữa…

Tôi đứng lặng, không hiểu nổi.
Nhân viên xung quanh ai cũng tròn mắt kinh ngạc.

Hưng quay sang chúng tôi:

– Đừng gọi cụ là ăn trộm nữa. Đây là ba tôi. Ba tôi từng là lính cứu hỏa. Ông… là người hùng.

Mọi người sửng sốt.

Hưng tiếp tục, giọng đứt quãng:

– Ba tôi mất tích trong một trận cháy lớn hồi tôi lên 8 tuổi. Người ta nói ông chết rồi, không tìm thấy xác. Nhưng má tôi không tin. Bà chờ mỏi mòn đến lúc mất. Tôi cũng đi tìm khắp nơi… mà không thấy.

Cụ Thịnh ngồi xuống, đưa tay vuốt tóc Hưng như vuốt đầu đứa con thơ:

– Đám cháy đó… cha bị sập xà, đập vào đầu. Tỉnh dậy trong bệnh viện huyện, trí nhớ mất hết. Tới khi nhớ lại thì… cha mất hết thông tin, không biết nhà ở đâu. Cha đi tìm… nhưng đời đưa đẩy… rồi cha bị móc mất giấy tờ… Cuối cùng… cha trở thành người nhặt ve chai lúc nào không hay…

Hưng ôm mặt khóc:

– Trời ơi ba ơi… Ba khổ quá…

Cả phòng lặng như tờ.

Những người từng lớn tiếng buộc tội cụ… cúi đầu vì xấu hổ.


5. Lời xin lỗi và điều không ngờ

Anh bảo vệ lúc nãy run run tiến lại gần, quỳ xuống:

– Cụ… con sai rồi… Con xin lỗi cụ… Con sai quá…

Cụ Thịnh hoảng hốt, kéo anh đứng dậy:

– Thôi mà chú… Không có gì đâu. Tôi biết các chú làm theo quy định mà.

Nhân viên trong phòng nhìn nhau, nhiều người đỏ mắt.
Tôi cũng vậy.

Anh Hưng đứng lên, nhìn tất cả mọi người:

– Không ai được đổ lỗi cho ba tôi.
– Không ai được xúc phạm ông ấy nữa.
– Ông ấy là người hùng cứu hỏa.
– Và là người tôi mang ơn cả đời.

Mọi người đồng loạt cúi đầu.
Có người lau nước mắt.


6. Sự thật cuối cùng – phần twist sâu hơn

Khi mọi chuyện tạm yên, cụ Thịnh lấy tay áo chùi nước mắt rồi nói một câu làm tất cả đứng chết lặng:

– Hưng nè… cha còn giữ… cái này cho con.

Cụ mở chiếc túi đựng chai nhựa, lôi ra một vật nhỏ: một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Hưng sững người:

– Trời ơi… cái hộp này… má để lại cho ba… Ba giữ được sao?

Cụ gật đầu, tay run run:

– Cha giữ gìn cả mấy chục năm trời… chỉ mong ngày gặp lại con.

Hưng mở hộp.
Bên trong là:

Một bức ảnh gia đình đã ố vàng.

Một mảnh giấy ghi nét chữ quen thuộc của mẹ Hưng:
“Nếu một mai ly tán, đừng bỏ cuộc. Gia đình vẫn chờ nhau.”

Hưng ôm.

Cả hai phòng bật lên.

Cụ thể tiếp:

– Cha nghèo… nhưng cái hộp này… là tất cả gia đình mà cha còn nhớ. Cha giữ nó để không quên rằng… cha từng có con… có vợ…

Hưng ôm chặt cha:

– Ba ơi… bây giờ con sẽ lo cho ba. Con không để ba lang thang thêm ngày nào nữa.

Cụ Thịnh cười, nhưng trong mắt là nỗi buồn phiền hạnh phúc:

– Cha đâu cần gì nhiều… chỉ cần được ở bên con… vậy là mãn nguyện.


7. Cái kết nhân văn và áp dụng

Từ hôm nay cụ Thịnh up về nhà Hưng sống.

Siêu thị tổ chức cuộc hội nghị toàn bộ nhân viên, chính thức xin lỗi cụ và trao tặng các cụ bằng “Người hùng thầm lặng” – để ghi hành động nghiên cứu mùi hương năm xưa.

Cụ từ chối mọi hỗ trợ tài khoản, chỉ định:

– Đời cha đủ rồi. Giờ chỉ cần… sống những ngày bình yên bên con trai.

Mỗi buổi sáng, cụ Thịnh lại xe đạp đi tập thể dục.
Không còn xe nhỏ ve chai.
Không còn phong cách người lom khom tí chai nước.
Chỉ còn một cụ già vui vẻ cười khi thấy đời cho một cơ hội tập tụ.

Có lần, Dụng cụ lại siêu thị – không phải để nhỏ về chai, mà để cảm ơn từng nhân viên đã xử lý tử tế với cụ sau chuyện đó.

Cụ thể:

– Người nghèo… không có nghĩa là người xấu. Ai rồi cũng có một góc khuất đời mình. Chỉ cần cho nhau một chút lòng tin… sẽ thấy điều đẹp.

Và tôi – Minh – vẫn nhớ mãi hình ảnh anh Hung ôm cha mình giữa phòng giám sát.
Hình ảnh gợi ý cho tôi rằng:

Đừng phán xét khi chưa biết câu chuyện của người khác.
By đằng sau mỗi chiếc ngọc ve chai… có thể là cả một cuộc đời.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *