Tôi tên là Linh. Hai mươi sáu tuổi. Một cô gái bình thường, làm kế toán cho một công ty nhỏ ở thành phố. Cuộc sống của tôi trước đó không có gì quá đặc biệt: đi làm, về nhà, thi thoảng tụ tập bạn bè, và đôi khi nghĩ về một gia đình nhỏ sau này.
Rồi tôi gặp Tuấn.
Anh hơn tôi ba tuổi, làm kinh doanh. Chúng tôi quen nhau trong một buổi sinh nhật của bạn chung. Tuấn nói chuyện rất khéo, lại chu đáo. Chỉ sau vài tháng, tôi đã nghĩ mình gặp đúng người.
Mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Yêu được tám tháng, Tuấn ngỏ lời cầu hôn. Bạn bè nói tôi may mắn vì anh có nhà riêng, công việc ổn định. Gia đình anh ở quê nhưng đã bán đất lên thành phố từ lâu.
Tôi cũng gặp bố anh vài lần.
Ông là người ít nói, ánh mắt luôn có gì đó khó đoán. Nhưng tôi nghĩ đó chỉ là tính cách của người lớn tuổi.
Đám cưới diễn ra khá rộn ràng.
Họ hàng hai bên đông đủ. Tôi mặc áo cưới trắng, tay run run khi trao nhẫn. Tuấn nhìn tôi cười, ánh mắt rất dịu dàng. Khoảnh khắc ấy, tôi tin rằng mình đã chọn đúng.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu khác lạ ngay trong đêm tân hôn.
Khám phá thêm
Dịch vụ quảng
Tour du lịch Sài Gòn
WordPress Theme
Sau khi tiệc cưới kết thúc, chúng tôi trở về nhà riêng của Tuấn. Ngôi nhà hai tầng khá rộng. Bố anh ở phòng dưới tầng trệt, còn phòng của chúng tôi ở trên.
Tôi vừa tắm xong, thay bộ váy ngủ mới mua.
Tuấn đang ngồi trên giường, vẻ mặt hơi lạ. Không phải kiểu hồi hộp của chú rể trong đêm đầu tiên, mà giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tôi cười:
“Anh làm sao vậy? Căng thẳng à?”
Tuấn im lặng vài giây.
Rồi anh tiến lại gần, ghé sát tai tôi, nói rất nhỏ.
“Đêm nay… em vào phục vụ bố anh nhé.”
Tôi bật cười ngay lập tức.
Tôi nghĩ anh đang đùa.
“Anh đùa hơi kỳ nha.”
Nhưng Tuấn không cười.
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức làm tôi hơi lạnh sống lưng.
“Tôi không đùa.”
Câu nói đó khiến tim tôi khựng lại.
“T… ý anh là sao?”
Tuấn thở dài, như thể đang nói một chuyện rất bình thường.
“Bố anh lớn tuổi rồi. Từ ngày mẹ mất, ông sống rất cô đơn. Ông khó ngủ, lại hay đau lưng. Bình thường anh vẫn vào bóp vai cho ông.”
Tôi thở phào.
“Thì anh làm đi.”
Tuấn lắc đầu.
“Hôm nay anh mệt. Với lại… từ giờ em là con dâu rồi. Những chuyện chăm sóc bố… em nên làm.”
Tôi im lặng vài giây.
Không hiểu sao, trong lòng tôi vẫn có một cảm giác rất khó tả.
“Tại sao anh lại nói… kiểu đó?”
Tuấn nhíu mày.
“Kiểu gì?”
“Anh nói… ‘phục vụ’… nghe lạ lắm.”
Tuấn cười nhẹ, như thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều.
“Em nhạy cảm quá. Ý anh chỉ là vào bóp vai, pha cho ông ly sữa nóng thôi.”
Tôi nhìn anh vài giây.
Có lẽ… đúng là tôi nghĩ nhiều.
Dù sao đó cũng là bố chồng tôi.
Tôi gật đầu.
“Được rồi.”
Khoảng gần mười một giờ đêm, tôi bước xuống cầu thang.
Căn nhà lúc đó rất yên tĩnh. Đèn hành lang vàng nhạt, tạo cảm giác hơi lạnh lẽo.
Tôi đứng trước cửa phòng bố chồng một lúc, rồi gõ nhẹ.
“Bố… con là Linh.”
Bên trong có tiếng đáp:
“Vào đi.”
Tôi mở cửa.
Phòng ông khá đơn giản: một chiếc giường gỗ, bàn nhỏ, và chiếc tivi cũ đang bật nhỏ tiếng.
Bố chồng tôi đang ngồi tựa lưng vào đầu giường.
Ông nhìn tôi, ánh mắt hơi bất ngờ.
“Con chưa ngủ à?”
Tôi ngập ngừng.
“Dạ… Tuấn nói con vào… xem bố cần gì không.”
Ông nhíu mày.
“Tuấn nói vậy?”
Tôi gật đầu.
Không khí trong phòng bỗng trở nên hơi kỳ lạ.
Ông tắt tivi, rồi nhìn tôi rất lâu.
Sau đó ông thở dài.
“Thằng này… lại vậy rồi.”
Tôi không hiểu.
“Dạ?”
Ông chỉ chiếc ghế cạnh giường.
“Con ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống, tim đập nhanh hơn.
Bố chồng tôi im lặng một lúc rồi hỏi:
“Tuấn nói con vào phục vụ bố… đúng không?”
Tôi đỏ mặt.
“Dạ… anh ấy nói con bóp vai cho bố.”
Ông cười khẽ.
Một nụ cười có chút buồn.
“Con có thấy kỳ không?”
Tôi không biết phải trả lời sao.
Thật ra… có.
Nhưng tôi sợ nói ra sẽ thất lễ.
Ông nhìn tôi rồi nói chậm rãi:
“Con có biết vì sao mẹ Tuấn bỏ đi không?”
Tôi giật mình.
“Con… không biết. Tuấn chỉ nói bà mất sớm.”
Ông lắc đầu.
“Không phải mất.”
“Bà ấy bỏ đi.”
Câu nói đó làm tôi lạnh người.
“Vì Tuấn?”
Ông gật đầu rất chậm.
“Thằng bé từ nhỏ đã rất… khác.”
“Khác?”
Ông nhìn lên trần nhà.

“Tuấn luôn muốn kiểm soát mọi thứ trong nhà. Mẹ nó, bố nó… thậm chí cả bạn bè.”
Tôi bắt đầu thấy tim mình đập mạnh.
Ông nói tiếp:
“Khi mẹ nó còn sống, nó từng yêu cầu bà phải làm những việc rất kỳ lạ. Chỉ để chứng minh rằng bà thương nó.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Ví dụ…?”
Ông nhìn thẳng vào tôi.
“Ví dụ như bắt bà phải làm theo mọi yêu cầu của nó, dù vô lý đến đâu.”
Căn phòng bỗng im lặng đến đáng sợ.
“Đêm nay… nó muốn thử con.”
Tôi cảm thấy tay mình lạnh toát.
“Thử… con?”
Ông gật đầu.
“Nếu con thật sự làm theo lời nó… nó sẽ tin rằng con thuộc về nó hoàn toàn.”
Tôi đứng bật dậy.
Đầu óc quay cuồng.
“Tại sao anh ấy lại làm vậy?”
Ông không trả lời ngay.
Một lúc sau ông nói:
“Vì nó sợ bị bỏ rơi.”
“Nhưng cách nó giữ người khác… rất sai.”
Tôi đứng đó, không biết nên khóc hay nên tức giận.
Tôi quay lên lầu.
Tuấn vẫn đang ngồi trên giường, như thể đang chờ kết quả.
Anh nhìn tôi.
“Sao rồi?”
Tôi hỏi thẳng:
“Anh đang thử em?”
Tuấn im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Rồi anh cười.
“Bố nói với em rồi à?”
Tôi nhìn anh, cảm giác người trước mặt mình hoàn toàn xa lạ.
“Anh thấy chuyện này vui lắm sao?”
Tuấn đứng dậy.
“Anh chỉ muốn biết em có thật lòng với anh không.”
“Bằng cách bắt em làm những chuyện kỳ quặc như vậy?”
Tuấn nhún vai.
“Trong hôn nhân… phải có sự hy sinh.”
Tôi bật cười.
Một tiếng cười chua chát.
“Hy sinh hay là kiểm soát?”
Tuấn không trả lời.
Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt lạnh hơn tôi từng thấy.
Đêm đó, tôi gần như không ngủ.
Tôi nằm nhìn trần nhà, tự hỏi mình đã bước vào cuộc hôn nhân gì.
Và sáng hôm sau…
Một chuyện xảy ra khiến tôi hiểu rằng đêm qua chỉ mới là bắt đầu.
Khi tôi bước xuống phòng khách, tôi thấy bố chồng đang thu dọn hành lý.
Một chiếc vali cũ đặt cạnh cửa.
Tôi hoảng hốt.
“Bố đi đâu vậy?”
Ông cười hiền.
“Bố ra ngoài ở một thời gian.”
“Vì con?”
Ông lắc đầu.
“Vì Tuấn.”
Rồi ông nói câu mà tôi không bao giờ quên:
“Con dâu à… nếu con còn kịp, hãy suy nghĩ thật kỹ về cuộc hôn nhân này.”
Ngoài cửa, Tuấn đang đứng nhìn.
Ánh mắt anh tối lại.
Còn tôi lúc đó mới hiểu…
Có những cuộc hôn nhân chỉ cần một đêm là đủ để thấy hết sự thật.

Để lại một bình luận