Tác giả: admin

  • Con gái nhà đại gia buôn gỗ giàu nhất xóm ngày nào cũng ra đầu hè ngồi kêu

    Con gái nhà đại gia buôn gỗ giàu nhất xóm ngày nào cũng ra đầu hè ngồi kêu

    Con gái út của vợ chồng ông Thường – chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng – mới 8 tuổi, tên là Hạ Vy. Bé xinh xắn, trắng trẻo, được cưng chiều như công chúa.

    Ấy vậy mà hơn hai tháng nay, cứ chiều xuống là Hạ Vy lại ra đầu hè, ôm đầu khóc thút thít:

    “Con đau đầu… đau nhói ở đây…”

    Bố mẹ hoảng sợ, đưa con đi hết bệnh viện huyện, tỉnh rồi cả bệnh viện lớn trên Hà Nội.
    Chụp MRI, CT, xét nghiệm máu… kết luận đều trống trơn. Bác sĩ bảo có thể là rối loạn lo âu, hoặc căng thẳng.

    Nhưng ông Thường là người thực tế, ông biết con bé không phải kiểu thích chú ý. Nỗi lo cứ cộm lên trong lòng hai vợ chồng, ngày một nặng.


    Ngày đó, nếu không nhờ cô giúp việc, chắc sự thật còn bị giấu thêm nhiều tháng nữa

    Chiều hôm ấy, trời oi bức. Hạ Vy ngồi ở bậc thềm, gương mặt nhăn nhó, tay liên tục day day vào phía sau đầu.

    Cô Hiền, người giúp việc lâu năm, bước lại định buộc tóc cho bé cho đỡ nóng. Nhưng vừa vén lớp tóc dày lên, cô bỗng đứng sững.

    Trên da đầu bé có một mảng tóc bị rụng hình tròn, chỉ bằng đồng xu, nhưng chính giữa… có một vết sưng đỏ, nhỏ như hạt đỗ, nổi cộm lên.

    Quan trọng hơn:
    Cô Hiền nhìn kỹ… rồi hoảng hốt thụt lùi:

    “Trời đất ơi… cái gì đây!? Đinh… hay kim…?”

    Cô run rẩy gọi vợ chồng ông Thường.

    Ông Thường kéo mạnh tóc lên để nhìn rõ.
    Ngay lập tức, mặt ông tái mét:

    Một đoạn kim loại nhỏ, mảnh như đầu tăm, đang cắm sâu vào da đầu con bé, chỉ lộ ra một chút xíu đầu đen.

    Không ai hiểu bằng cách nào nó lại ở đó.

    Hạ Vy khóc thét khi bị đụng vào, đau đến mức mặt biến sắc.

    Ông Thường bế con lên xe, phóng thẳng đến bệnh viện tỉnh.

    Sau khi chụp X-quang và siêu âm vùng đầu, bác sĩ gọi vợ chồng ông Thường vào phòng riêng, khẩn cấp:

    “Trong da đầu cháu có một mảnh kim loại dài gần 1cm, đâm từ ngoài vào. Không phải do tự nhiên. Không thể do té ngã. Đây là tác động có chủ đích.”

    Cả hai vợ chồng chết lặng.

    Ai lại có thể làm vậy với một đứa trẻ?

    Camera trong phòng trẻ con được bật lại.

    Không ai ngờ được:
    Chính là người giúp việc mới vào được 3 tháng – cô Mai, một cô gái trẻ quê xa, được người quen giới thiệu.

    Camera ghi lại một đoạn cách đây mấy tuần:
    Khi chải đầu cho bé, cô Mai len lén cầm một vật nhỏ, chọc mạnh vào da đầu bé, rồi giấu đi. Bé khóc thét, cô ta giả vờ dỗ dành.

    Động cơ?

    Khi bị công an triệu tập, cô Mai khai:

    “Tôi chỉ… muốn ông bà Thường phải mời thầy bói về xem để tôi có dịp gợi ý chỗ ông thầy của tôi. Gia đình tôi được chia phần…”

    Một âm mưu vì tiền cúngbùa ngải, và lòng tham.

    Sau ca mổ nhỏ, Hạ Vy được lấy mảnh kim loại ra, sức khỏe hồi phục dần.

    Vợ chồng ông Thường từ đó lắp lại toàn bộ camera, siết lại việc thuê người trong nhà.
    Họ vẫn không dám tin rằng một thứ nguy hiểm như vậy lại ở ngay trên đầu con gái suốt từng ấy thời gian, và không một bác sĩ nào phát hiện ra nếu không nhờ… một động tác buộc tóc.

    Còn cô bé Hạ Vy, mỗi chiều trông thấy đầu hè, vẫn giật mình ôm đầu – vết thương tâm lý không biết bao lâu mới lành.

  • Phát hiện chồng ng;oại t;ình vợ tr/ả th/ù bằng cách không thể cao tay hơn

    Phát hiện chồng ng;oại t;ình vợ tr/ả th/ù bằng cách không thể cao tay hơn

    “Vợ anh ngủ chưa?”
    Ba giờ sáng, điện thoại chồng tôi sáng lên với tin nhắn ấy.
     Tôi nằm ngay bên cạnh, tim như bị ai bóp nghẹt. Tay run lên, nhưng vẫn kịp gõ vài chữ:
    “Cô ấy đi trực đêm, em có thể đến.”
    Tôi muốn biết anh sẽ phản ứng thế nào. Và anh đã đến thật, mang theo chai rượu vang ngoại, ví hàng hiệu — không phải  cho tôi, mà cho cô ta.
    Kể từ đêm đó, tôi không còn là tôi của ngày hôm qua nữa.
    Tôi là Thu Hà, 33 tuổi, y tá trưởng tại một bệnh viện quận ở Hà Nội. Chồng tôi – Tuấn – làm kinh doanh xuất nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau năm tôi thực tập ở bệnh viện, khi anh còn là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp đại học. Yêu nhau gần 3 năm, rồi cưới. Mười năm hôn nhân, tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Anh không đánh tôi, không cờ bạc, không rượu chè, nhưng tôi đã nhầm một điều: anh ta ngoại tình một cách chỉn chu, lạnh lùng và có kế hoạch.
    Chiếc điện thoại là khởi đầu. Tin nhắn đó không phải duy nhất. Chúng tôi đã xa nhau từ lúc nào không rõ — có lẽ từ khi tôi quá bận rộn với công việc, với con, với chuyện nhà cửa. Còn anh thì bận rộn với những buổi “giao lưu đối tác”, “họp khuya”, và… “bạn tri kỷ”.
    Nhưng điều khiến tôi gục ngã không phải là việc anh có người khác. Mà là phát hiện ra anh đã chuyển toàn bộ tài sản đứng tên anh sang cho mẹ ruột, rồi sau đó âm thầm ly hôn đơn phương bằng cách dùng địa chỉ cũ để gửi giấy toà – một trò tinh vi để tôi không hề biết gì cho đến khi thời hạn kháng cáo đã trôi qua.
    Một người bạn làm bên tư pháp giúp tôi xác nhận tất cả. Căn nhà chúng tôi đang ở – đứng tên mẹ chồng. Xe hơi – đứng tên công ty. Tài khoản ngân hàng – đã được rút sạch và khóa. Còn tôi, ngoài một chiếc xe máy tay ga cũ và vài bộ đồng phục bệnh viện, không có gì cả.
    Tôi suy sụp. Tôi khóc nhiều đêm liên tục. Nhưng rồi, khi mọi thứ như đóng sập lại, tôi vô tình đọc được một đoạn tin nhắn trên tài khoản Zalo cũ anh quên đăng xuất trên máy tính:
    “Chị ấy mà biết em đứng tên miếng đất đó, chắc chị lồng lên mất.”

    Khám phá thêm

    Trò chơi gia đình

    Nước

    Hàng tạp hoá

    Khám phá thêm

    Tỏi

    cứ. Tôi

    tới

    Miếng đất? Tôi chưa từng nghe qua. Vị trí ở Hòa Lạc. Một khu đất được mua trước khi anh ta làm trò chuyển nhượng tài sản, và đứng tên người thứ ba – cô bồ, cô gái nhắn tin ba giờ sáng hôm ấy.
    Một ý nghĩ lóe lên trong tôi.
    Tôi bắt đầu hành trình mới: thu thập chứng  cứ. Tôi không còn là một người vợ bị phản bội. Tôi là một người đi đòi lại sự công bằng, không chỉ cho bản thân, mà cho cả đứa con trai 6 tuổi vẫn ngày ngày hỏi “ba đâu rồi hả mẹ?”.
    Tôi âm thầm chụp lại các tin nhắn, giao dịch ngân hàng, thông tin chuyển nhượng, sao kê lương, chứng từ thu nhập mà anh từng nộp khi vay mua nhà. Tôi ghi âm lại các cuộc nói chuyện anh lỡ lời qua điện thoại.
    Tôi tìm đến luật sư. Một người bạn cũ thời đại học, giờ làm trong một văn phòng luật sư ở phố Thái Hà. Anh ta nghe xong câu chuyện, chỉ gật đầu:
    “Nếu em muốn kiện lại, chị cần một lý do chính đáng để kháng án đặc biệt. Và bằng chứng là yếu tố sống còn.”
     Tôi cười. Tôi đã chuẩn bị hết rồi.
    Một tháng sau, tôi gửi đơn lên Toà án Nhân dân thành phố Hà Nội, yêu cầu xét xử lại vụ ly hôn vì bị lừa dối, tẩu tán tài sản, sử dụng thủ đoạn pháp lý để che giấu thông tin đối phương. Kèm theo là một bộ hồ sơ dày gần 200 trang gồm chứng cứ anh ta ngoại tình, kê khai sai tài sản, và cố tình trốn tránh trách nhiệm tài chính sau hôn nhân.
    Khi Tuấn bị mời lên tòa, anh cười khẩy, nghĩ tôi đang vùng vẫy trong vô vọng.
    Nhưng lần này, tôi không còn là người phụ nữ ngây thơ nữa.
    Tôi không cần anh ta quay về.
    Tôi cần anh ta phải trả giá.
    Ngày ra tòa, tôi mặc áo sơ mi trắng, tóc búi gọn, không son phấn. Trong khi đó, Tuấn vẫn như mọi khi — bảnh bao, tự tin, ngạo nghễ. Bên cạnh anh là cô gái trẻ tôi từng thấy qua ảnh: nhỏ hơn tôi gần chục tuổi, váy ôm sát, môi đỏ chót, ánh mắt khiêu khích như thể đang tham dự một buổi lễ chiến thắng.
    Họ nghĩ tôi sẽ khóc lóc, làm ầm ĩ, hoặc van xin như một người vợ thất thế.
    Không, tôi chỉ mỉm cười nhẹ. Tôi không đến để giành lại chồng. Tôi đến để giành lại danh dự, quyền lợi, và cả tương lai của con tôi.
    Tòa bắt đầu phiên làm rõ yêu cầu tái thẩm vì phát hiện tình tiết mới:
    – Bị đơn có dấu hiệu lừa dối trong việc khai báo tài sản chung.
    – Có dấu hiệu chuyển nhượng tài sản nhằm trốn tránh nghĩa vụ tài chính.
    – Đơn phương ly hôn không hợp lệ do không thông báo đúng địa chỉ cư trú thực tế của nguyên đơn.
    Luật sư của tôi – anh Khánh – trình lên toàn bộ bằng chứng: ảnh chụp, đoạn ghi âm, lịch sử tin nhắn, giấy tờ chuyển nhượng. Đặc biệt là hợp đồng mua đất đứng tên bồ nhí được ký trong thời kỳ hôn nhân.
    Gương mặt Tuấn biến sắc. Cô nhân tình cũng bắt đầu tái mét.
    Tòa tạm hoãn để điều tra lại. Trong khoảng thời gian ấy, tôi khởi kiện dân sự riêng để yêu cầu chia lại tài sản chung, đòi quyền nuôi con, và đòi Tuấn bồi thường danh dự vì vu khống, bịa đặt lý do ly hôn.
    Tuấn bắt đầu bị “sờ gáy”. Doanh nghiệp của anh vốn đang trong giai đoạn làm ăn khó khăn, bây giờ còn bị thanh tra thuế. Một vài người bạn làm ăn bắt đầu tránh mặt vì sợ bị “vạ lây”.
    Hai tháng sau, một tin nhắn lạ đến máy tôi:
    “Chị ơi, em xin lỗi… Em không biết chị là người như vậy. Em tưởng chị hiền, dễ bắt nạt, ai ngờ… Em cũng bị anh Tuấn lừa… Anh hứa cưới em, nói chị chỉ là vợ trên danh nghĩa…”
    Là cô ta.
    Cô nhân tình.
    Tôi không trả lời. Nhưng tôi biết: ván cờ bắt đầu đảo chiều.
    Tuấn không ngờ tôi lại có thể phản đòn mạnh như thế. Anh ta vốn quen với việc mọi thứ trong tay, từ phụ nữ đến pháp lý, đều do anh thao túng. Nhưng anh đã quên rằng: một người phụ nữ cam chịu có thể chịu đựng rất lâu, nhưng một khi tỉnh ra, cô ta sẽ là cơn bão mà không ai cản nổi.
    Và cơn bão đã đến.
    Cuối năm, tòa tuyên bản án tái thẩm:
    – Hủy kết quả ly hôn trước đó.
    – Xác nhận tài sản đất đai mua trong thời kỳ hôn nhân là tài sản chung.
    – Yêu cầu bị đơn hoàn trả phần tài sản đã tẩu tán trái pháp luật.
    – Giao con  cho tôi nuôi, Tuấn phải cấp dưỡng hàng tháng.
    – Đề nghị khởi tố hành vi trốn thuế từ giao dịch đất đai đứng tên người khác.
    Tuấn bị tước danh dự trong giới kinh doanh. Một vài nhà đầu tư lớn rút khỏi dự án của anh. Từ một người đàn ông có vẻ ngoài thành đạt, anh bắt đầu sa sút. Còn cô nhân tình? Sau khi bị ép trả lại quyền sở hữu đất, cô cũng biến mất không dấu vết.
    Ba tháng sau bản án, tôi nhận được cuộc gọi lúc đêm:
    “Hà… anh sai rồi. Anh thực sự không ngờ em lại có thể làm được tất cả những điều này. Anh xin lỗi. Em quay về đi. Chúng ta làm lại từ đầu.”
     Tôi im lặng. Rồi bật cười. Một nụ cười buồn, không còn oán giận.
    Tôi đã quay về rồi, nhưng là với chính tôi.
    Vài ngày sau, tôi gặp lại anh — không phải tại tòa, mà tại quán cà phê mà ngày xưa chúng tôi từng hẹn hò khi còn là sinh viên. Anh ngồi đó, gầy gò, tóc đã có sợi bạc, ánh mắt mỏi mệt.
    Tôi chỉ nói một câu:
    “Tôi tha thứ, nhưng không quay lại. Và cảm ơn anh, vì đã giúp tôi biết giá trị thật của bản thân mình.”

    Trái cây & rau

    Một năm sau…

    Tôi chuyển sang làm tại một bệnh viện tư nhân lớn. Thu nhập tốt hơn, môi trường chuyên nghiệp. Tôi học thêm quản trị y tế và hiện là phó phòng điều hành. Con trai tôi vẫn ngoan ngoãn, và tôi dành cả cuối tuần cho nó – không trực đêm, không phải che giấu  nước mắt.
    Tôi mua lại một căn hộ nhỏ gần hồ Tây – bằng chính tiền tôi dành dụm sau vụ kiện, cùng số tiền chia tài sản tôi giành được.
    Có người từng hỏi tôi:
    “Chị không tiếc thanh xuân à?”
    Tôi chỉ cười:
    “Không. Thanh xuân đó đã dạy tôi cách đứng lên. Và giờ, tôi đang sống phần đời mà trước đây chưa từng dám mơ tới.”
    Đôi khi, kết thúc không phải là mất mát. Mà là một cánh cửa khác mở ra.
    Và người phụ nữ, khi bước ra khỏi bóng tối, sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết.

    Chó

    Post Views: 15

  • Gιảι mã gιấc mơ tҺấү пgườι ƌã kҺuấɫ xuấɫ Һιệп trở lạι

    Gιảι mã gιấc mơ tҺấү пgườι ƌã kҺuấɫ xuấɫ Һιệп trở lạι

    Giấc mơ ᴛhấy ոgườι ᵭã khuất có ᴛhể khȏոg còn xa lạ vớι bất cứ aι troոg chúոg ta. Thực tḗ cho ᴛhấy, con ոgườι chúոg ta sẽ có ít ոhất 1 vàι lần mơ ᴛhấy ոhữոg ոgườι ᴛhȃn ᵭã khuất của mìոh hiện hữu troոg giấc mơ, ᴛhậm chí, ոgườι ᵭã khuất giao tiḗp vớι chúոg ta và cho chúոg ta biḗt rằng: ‘họ vẫn ổn’. Cũոg có ոhữոg ոgườι chỉ lờ mờ ոhìn ᴛhấy bóոg dáոg ոgườι ᴛhȃn quen ᴛhuộc troոg giấc mơ…Nhưոg ᵭiḕu quan trọոg mà tất cả ᵭḕu tự hỏι là ոhữոg giấc mơ ոhư vậy có ý ոghĩa gì.

    Một sṓ chuyên gia ᵭã ᵭι tìm cȃu trả lờι cho ᴛhắc mắc ոày và họ tin rằոg khι bạn biḗt ᵭược ý ոghĩa của ոhữոg giấc mơ ոày, bạn sẽ cảm ᴛhấy ᵭược an ủι hơn. Thȏոg tin cụ ᴛhể ոhư sau

    Đṓι mặt vớι ոỗι ᵭau mất ոgườι ᴛhȃn là một hàոh trìոh riêոg biệt của mỗι cá ոhȃn. Một sṓ có ᴛhể khóc một cách cȏոg khai, troոg khι ոhữոg ոgườι khác có ᴛhể ᴛhu mìոh lạι hoặc tráոh ᴛhảo luận vḕ cảm xúc của mình. Tuy ոhiên, mơ ᴛhấy ոhữոg ոgườι ᴛhȃn yêu ᵭã mất là một trảι ոghiệm ᵭược chia sẻ có ᴛhể maոg lạι cáι ոhìn sȃu sắc vḕ trạոg ᴛháι cảm xúc của chúոg ta và ᵭóոg vaι trò ոhư một lờι ոhắc ոhở vḕ mṓι liên hệ sȃu sắc mà chúոg ta ᵭã có vớι họ.

    Giỏ quà tặng

    hìոh ảnh

    Patrick McNamara, phó giáo sư tạι Đạι học Boston, ᵭã khám phá sȃu hơn kháι ոiệm ոày. Ôոg giảι ᴛhích rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg xảy ra khι một ոgườι ᵭã khuất xuất hiện vớι ոgườι mơ ոhư ᴛhể họ vẫn còn sṓng.

    McNamara, ոgườι cũոg viḗt cho tờ Tȃm lý học ոgày ոay vớι bút daոh “Ngườι bắt giấc mơ”, ᵭã chia sẻ ոhữոg hiểu biḗt sȃu sắc của mìոh vḕ ոhữոg giấc mơ và ý ոghĩa của chúng. Ôոg tin rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg ᴛhườոg phục vụ một mục ᵭích cụ ᴛhể cho ոgườι mơ.

    Nhữոg giấc mơ ոày ᵭược cho là có ᴛhể giúp các cá ոhȃn ᵭṓι phó vớι cảm giác ᵭau buṑn, mất mát và buṑn bã. Bằոg cách trảι ոghiệm ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗng, mọι ոgườι có ᴛhể tìm ᴛhấy sự an ủι và cảm giác kḗt ոṓι vớι ոhữոg ոgườι ᴛhȃn yêu ᵭã qua ᵭời.

    Troոg một bàι ᵭăոg trên blog , McNamara kể vḕ giấc mơ mà aոh ᵭã trảι qua sau khι cha mẹ aոh qua ᵭời. Giấc mơ, ᵭược gọι là giấc mơ ᴛhăm viḗng, khiḗn aոh tin rằոg ᵭó có ᴛhể là bằոg chứոg vḕ cuộc sṓոg sau khι chḗt. Bất chấp ոḕn tảոg khoa học ᵭầy hoàι ոghι của mình, McNamara khȏոg ᴛhể bác bỏ quan ᵭiểm cho rằոg ȏոg ᵭã liên lạc vớι cha mẹ ᵭã khuất của mình, ᵭiḕu mà ȏոg tin rằոg sẽ là một ոiḕm tin ᴛhậm chí còn mạոh mẽ hơn ᵭṓι vớι ոhữոg ոgườι ít hoàι ոghι hơn vḕ ոhữոg giấc mơ.

    McNamara khȏոg phảι là ոgườι duy ոhất quan tȃm ᵭḗn ոhữոg giấc mơ ոày, vì ոhiḕu ոghiên cứu ᵭã khám phá hiện tượոg ոày sȃu hơn. Một ոghiên cứu, ᵭược xuất bản vào ոăm 2014 bởι Tạp chí Chăm sóc cuṓι ᵭờι và Chăm sóc giảm ոhẹ Hoa Kỳ, ᵭã ᵭiḕu tra tác ᵭộոg của ոhữոg giấc mơ ᵭau buṑn. Phát hiện của ոghiên cứu cho ᴛhấy ոhữոg giấc mơ liên quan ᵭḗn ոgườι ᵭã khuất là phổ biḗn, ᴛhườոg có ý ոghĩa và có ᴛhể hỗ trợ quá trìոh chữa làոh vḗt ᴛhươոg sau mất mát.

    hìոh ảnh

    Chủ ᵭḕ troոg giấc mơ là vḕ ոhữոg sự kiện troոg quá khứ, ոhữոg ոgườι ᵭã qua ᵭờι mà khȏոg bệոh tật, ký ức vḕ bệոh tật hoặc cáι chḗt của một ոgười, ոgườι ở ᴛhḗ giớι bên kia xuất hiện khỏe mạոh và bìոh yên cũոg ոhư ոgườι gửι tin ոhắn.

    Năm 2016, các ոhà ոghiên cứu Canada ᵭã ոghiên cứu giấc mơ của 76 ոgườι mất ᵭι ոgườι ᴛhȃn. Nghiên cứu cho ᴛhấy 67,1% ոhữոg ոgườι ոày cảm ᴛhấy giấc mơ vḕ ոgườι ᵭã khuất khiḗn họ tin tưởոg hơn vào ᴛhḗ giớι bên kia. Khoảոg 70% coι giấc mơ của họ là ոhữոg “cuộc viḗոg ᴛhăm” và 71% cho biḗt ոhữոg giấc mơ ոày khiḗn họ cảm ᴛhấy gần gũι hơn vớι ոgườι ᵭã khuất.

    Nhà tȃm lý học Jennifer E. Shorter từ Viện Tȃm lý học xuyên cá ոhȃn ở Palo Alto, CA, cũոg ᵭã ոghiên cứu bộ ոão của chúոg ta và ոhữոg giấc mơ mà chúոg ta có.

    Troոg ոghiên cứu của mình, có tên “Giấc mơ ᴛhăm viḗոg ở ոhữոg ոgườι ᵭaոg ᵭau buṑn: Một cuộc ᵭiḕu tra hiện tượոg học vḕ mṓι quan hệ giữa giấc mơ và ոỗι ᵭau buṑn”, cȏ ᵭḕ cập rằոg sṓ lượոg ոgườι có giấc mơ ᴛhăm viḗոg là khȏոg rõ ràng.

    – Nhữոg giấc mơ ոày có ᴛhể xảy ra ոgay sau ᵭó hoặc rất lȃu sau khι aι ᵭó qua ᵭời. Cȏ ոhận ᴛhấy rằոg ոhữոg giấc mơ vḕ ᴛhăm viḗոg có bṓn ᵭặc ᵭiểm chính:

    – Nhữոg ոgườι troոg giấc mơ trȏոg giṓոg ոhư khι họ còn sṓng, ᴛhườոg khỏe mạոh hơn hoặc trẻ hơn.

    – Ngườι ᵭã qua ᵭờι ᴛhườոg chia sẻ ᵭiḕu gì ᵭó vḕ tìոh trạոg hiện tạι của họ, chẳոg hạn ոhư họ vẫn ổn.

    – Thȏոg ᵭiệp troոg giấc mơ ᵭược cảm ոhận giṓոg ոhư một sự kḗt ոṓι tiոh ᴛhần hơn là sự hiện diện vật lý.

    – Giấc mơ ոóι chuոg là yên bìոh và trật tự, gần ոhư hàι hòa.

    Đừոg quá lo lắոg hay sợ hãi. Mơ ᴛhấy ոgườι ᵭã khuất khȏոg ոhất ᴛhiḗt là ᵭiḕm xấu. Đȏι khi, ᵭȃy chỉ là cách tȃm trí phản áոh tìոh cảm, ký ức hoặc sự tiḗc ոuṓι của bạn ᵭṓι vớι ոgườι ᵭã ra ᵭi. Nhiḕu ոgườι chọn cách ᴛhắp hươոg hoặc dȃոg hoa ᵭể tưởոg ոhớ ոgườι ᵭã mất, gửι gắm lòոg ᴛhàոh kíոh và cảm ơn. Điḕu ոày có ᴛhể giúp bạn cảm ᴛhấy bìոh an và ᴛhaոh ᴛhản hơn.

  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ

    Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ

    Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi luôn, khỏi về”. Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ…

    Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

    – “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em t/ai bi/ến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, s/inh lão bệ/nh t/ử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo t/ử hẵng hay”.

    Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

    – “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cu/ốn x/éo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

    Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xá/c nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ k/hích, m/áu nó/ng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.
    Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con n/ém tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

    15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính s/át thư/ơng cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”…

    Toàn ném điện thoại lên bàn, ngả người ra sofa, bật tivi xem bóng đá. Trong đầu anh ta lúc này chỉ có một suy nghĩ:
    “Đàn bà không tiền, ôm con nhỏ, về quê được vài bữa là lại lóc cóc quay về xin lỗi.”

    Mẹ Toàn cũng yên tâm vào bếp nấu cơm, miệng không quên buông vài câu mỉa mai:
    – “Để xem nó cứng được mấy hôm.”


    Ở đầu bên kia, Lan đang ngồi trên chiếc xe khách cũ, con ngủ thiếp trong lòng vì mệt. Cô vừa nhận được tin nhắn của Toàn, đọc xong mà không khóc.

    Chỉ lặng lẽ… nhắn lại đúng một dòng:

    “Anh nhớ giữ điện thoại bên người. 30 phút nữa anh sẽ cần.”

    Toàn đọc xong, bật cười khinh bỉ, quăng điện thoại xuống bàn:
    – “Làm như sắp tận thế tới nơi.”


    Đúng 30 phút sau.

    Bầu trời bên ngoài căn chung cư bỗng tối sầm lại. Gió rít từng cơn dữ dội. Mây đen cuộn thấp đến mức như sắp đè sập cả tòa nhà.

    BÀNG———!!!

    Một tia sét xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống khu vực trạm điện ngay sau chung cư.

    ẦM!

    Cả căn hộ rung lên bần bật. Tivi tắt phụt. Đèn phụt tắt. Điều hòa tắt ngúm. Mùi khét lẹt bốc lên.

    Toàn giật mình bật dậy:
    – “Cái quái gì thế?!”

    Chưa kịp định thần, điện thoại anh ta rung bần bật.

    Một tin nhắn hiện lên.
    Là từ Lan.

    “Anh ra ban công nhìn xuống đi.”

    Toàn cau mày, bước ra ban công.

    Tim anh ta đập thình thịch.

    Chiếc xe hơi mới mua, niềm tự hào lớn nhất của anh ta, đang đỗ dưới sân…
    Bị một nhánh cây lớn gãy đổ, đè nát phần đầu xe.

    Chưa hết.

    Điện thoại lại rung.

    Một số lạ gọi đến.
    Giọng đàn ông hốt hoảng:
    – “Anh Toàn phải không? Tôi là quản lý kho. Hệ thống điện bị sét đánh, cháy lan sang khu chứa hàng. Lô hàng gần 3 tỷ của công ty anh… chắc không cứu được rồi.”

    Toàn chân mềm nhũn, bám chặt lan can.

    Chưa đầy 5 phút sau, một cuộc gọi khác:
    – “Anh Toàn, ngân hàng thông báo tài khoản công ty anh bị phong tỏa tạm thời để điều tra giao dịch bất thường.”

    Toàn như kẻ mất hồn, quay vào nhà, run rẩy nhặt điện thoại lên.

    Lan gọi video.

    Màn hình hiện lên khuôn mặt cô. Không khóc. Không gào. Bình tĩnh đến lạnh người.

    – “Anh còn nhớ bố em không?” – Lan nói chậm rãi – “Ông từng là kỹ sư điện lực hơn 30 năm. Trước khi tai biến, ông đã ký giấy chuyển nhượng toàn bộ cổ phần trạm điện tư nhân cho em đứng tên hộ… vì sợ anh coi thường.”

    Toàn há hốc miệng.

    Lan tiếp:
    – “Anh thuê shipper đuổi mẹ con em đi đúng lúc… em vừa ký xong giấy rút vốn, cắt điện kỹ thuật để bảo trì khẩn cấp. Trùng hợp thật, lại đúng lúc trời mưa giông.”

    Cô cúi nhìn con đang ngủ:
    – “Anh yên tâm. Em không quay lại đâu. Nhưng cũng nhắc anh một điều…”

    Lan nhìn thẳng vào camera, giọng trầm xuống:
    – “Có những người anh đừng dồn họ đến đường cùng. Vì khi họ không còn gì để mất… thì trời cũng đứng về phía họ.”

    Màn hình tắt.

    Toàn ngã phịch xuống sàn, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

    Ngoài kia, sấm vẫn nổ vang trời.

    Còn Lan, trên chuyến xe về quê, ôm con vào lòng, khẽ thì thầm:
    – “Ngoại đợi con… mẹ con con về rồi.”

  • Đàn ông thích QH với phụ nữ béo hay mảnh mai? 3 người trong cuộc chia sẻ thật lòng

    Đàn ông thích QH với phụ nữ béo hay mảnh mai? 3 người trong cuộc chia sẻ thật lòng

    Bạn có biết đàn ông thích hẹn hò, yêu đương với phụ nữ béo hay mảnh mai hay không?

     

    Tranh luận về sở thích của đàn ông đối với phụ nữ có thân hình béo hay mảnh mai đã và đang diễn ra sôi nổi. Điều này phụ thuộc vào quan niệm thẩm mỹ và ưa thích cá nhân của từng người. Hãy cùng tìm hiểu ý kiến của ba người đàn ông sau đây!

    Anh An, 25 tuổi: “Tôi thích vẻ đẹp đầy đặn, người phụ nữ béo khỏe càng đẹp và đáng yêu, may mắn là vợ tôi không quá béo.”

    Vóc dáng của vợ tôi được miêu tả là mập, đúng như vậy, mỗi phần cơ thể cô ấy đều có một lượng mỡ và cân nặng phù hợp. Điều này hoàn toàn khớp với gu thẩm mỹ của tôi và sở thích của nhiều người đàn ông khác về phụ nữ.

    Phụ nữ có vóc dáng béo thường chọn quần áo hàng ngày đơn giản, rộng rãi để che giấu khuyết điểm và tôn vinh dáng người. Tôi chỉ thích những phụ nữ có hình dáng tròn trịa và mập mạp, che đi những khuyết điểm và làm cho họ trông đẹp, quyến rũ và thu hút mắt.

    dan-ong-thich-phu-nu-beo-hay-gay

    Anh Bình, 30 tuổi: “Phụ nữ béo là một tướng người phú quý trong truyền thuyết.”

    Bên cạnh đó, tôi thường nghe nói rằng phụ nữ có vóc dáng béo thường thể hiện sự thịnh vượng. Mặc dù không có cơ sở khoa học chứng minh điều này, tôi vẫn tin rằng điều đó mang tính tích cực.

    Khi đưa vợ đi chơi vào ngày thường, tôi cảm thấy tự tin vì điều đó cho thấy tôi có khả năng tài chính đủ để đáp ứng nhu cầu của vợ tôi. Nếu không, cô ấy không thể có vóc dáng béo như vậy.

    Vợ tôi là người rất giỏi nấu ăn và rất kỹ tính về ẩm thực. Từ khi chúng tôi kết hôn, tôi may mắn được thưởng thức những món ngon do cô ấy nấu, dù trước đây tôi chưa từng nghe hay thấy về những món đó. Chính nhờ điều đó, tôi cũng đã béo lên và trông khỏe mạnh hơn. Trước đây, tôi có vẻ gầy gò và hơi suy dinh dưỡng, nhưng từ khi có vợ chăm sóc, sức khỏe của tôi đã được cải thiện đáng kể.

    phu-nu-gay-1-ngoisaovn-w591-h467

    Anh Cường, 35 tuổi: “Tôi kết hôn với vợ đã nhiều năm, vợ tôi thuộc tuýp người mập nên tôi cũng có chút mặc cảm.”

    Tuy nhiên, phụ nữ có vóc dáng mập không dễ bị lạnh và họ cũng không cần nhiều quần áo trong mùa đông. Điều này cho thấy phụ nữ mập có lợi thế hơn so với phụ nữ gầy trong mùa đông. Có thể do lượng mỡ dưới da khá dày, chúng có khả năng giữ ấm cho cơ thể và ngay cả khi tôi trì hoãn ăn uống, vợ tôi vẫn chịu đói tốt hơn.

    Vợ tôi không chỉ có khả năng chống lạnh mạnh mẽ, mà chúng tôi còn thân thiết và gần gũi với nhau. Dù là ngày hay đêm, chúng tôi luôn đi cùng nhau dưới một mái nhà hoặc nắm tay nhau khi khám phá khắp nơi. Vợ tôi như một nguồn nhiệt di động, và sức nóng từ cô ấy dường như liên tục truyền đến tôi, làm cho tôi cảm thấy ấm áp và thoải mái hơn.

    Tóm lại, phụ nữ có vóc dáng mập cũng có những ưu điểm riêng của họ và không ít đàn ông thích phụ nữ hơi béo một chút.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/dan-ong-thich-quan-he-voi-phu-nu-beo-hay-manh-mai-3-nguoi-trong-cuoc-chia-se-that-long-710627.html

  • Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tuổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rượu ngoại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nượp, toàn là quan chức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.

    Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầm xấp phong bì lì xì cho các cháu.

    7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đẻ cho, rồi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng vốn, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉnh lẻ, “không môn đăng hộ đối”.

    Khi khách khứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.

    Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.

    – Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.

    Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Cô ngồi vào chật chội, vướng víu. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi. Đằng nào tí nữa cũng phải chạy đi chạy lại tiếp rượu, ngồi đây làm gì cho vướng mắt.

    Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi nhìn sang Tuấn – chồng tôi. Anh đang nâng ly cười nói với ông chú họ, ánh mắt lướt qua tôi rồi vội lảng đi chỗ khác. Anh không nói một lời. Không một cử chỉ bênh vực.

    7 năm hy sinh, đổi lại là một vị trí cạnh bồn rửa bát trong ngày vui của gia đình sao? Sự thất vọng tột cùng biến thành một khối băng lạnh toát trong lòng. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi gật đầu nhẹ: – Vâng, con hiểu rồi ạ.

    Tôi quay lưng, đi thẳng một mạch ra cửa, không hề rẽ vào khu bếp như mẹ chồng chỉ đạo. Tôi bước lên xe, đóng sầm cửa lại. Không gian yên tĩnh trong xe đối lập hoàn toàn với sự ồn ào giả tạo bên trong. Tôi rút điện thoại, gọi cho giám đốc chi nhánh ngân hàng – người mà tôi là khách hàng VIP nhiều năm nay.

    – A lô, anh Hưng ạ. Tôi là Hà đây. Khoản thanh toán 800 triệu cho nhà hàng X vào lúc 11h30 trưa nay theo lệnh chuyển khoản tự động, anh hủy giúp tôi nhé.

    Đầu dây bên kia ngập ngừng: – Chị Hà ơi, lệnh đã treo rồi, chỉ chờ đến giờ là tiền ting ting thôi. Hủy bây giờ bên nhà hàng họ kiện đấy, vì hợp đồng là phải thanh toán 100% trước khi khai tiệc 30 phút.

    Tôi cười nhạt, giọng đanh lại: – Anh cứ hủy đi. Phong tỏa luôn tài khoản của tôi lại. Mọi rắc rối pháp lý tôi chịu. Ngay lập tức!

    – Vâng, tôi làm ngay.

    Tôi cúp máy. Đồng hồ chỉ 11h15. Còn 15 phút nữa là đến giờ khai tiệc. Tôi lái xe đến một quán cà phê cách đó 2 cây số, gọi một ly đen đá không đường, ngồi nhâm nhi và nhìn điện thoại.

    11h35. Điện thoại bắt đầu rung. Cuộc gọi đầu tiên: Quản lý nhà hàng. Tôi không nghe.

    11h40. Cuộc gọi thứ hai: Tuấn. Tôi tắt máy.

    11h45. Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn kính. Màn hình sáng liên tục. Mẹ Chồng calling… Bố Chồng calling… Chồng calling… Anh Cả calling…

    Tin nhắn ập đến dồn dập như bão lũ: “Em đang ở đâu? Sao thẻ không quẹt được?” “Nhà hàng báo chưa nhận được tiền, họ không cho lên món!” “Khách khứa đang đợi, em làm cái trò gì vậy?” “Về ngay đi Hà! Mất mặt bố mẹ quá!”

    Tôi ngồi im, điềm nhiên nhìn con số cuộc gọi nhỡ nhảy múa. 10 cuộc, 30 cuộc, 50 cuộc… và dừng lại ở con số 99.

    Đến cuộc thứ 100, là số của mẹ chồng, tôi mới bắt máy.

    – Cô làm cái trò gì thế hả? – Tiếng mẹ chồng gào lên lạc cả giọng, xen lẫn tiếng ồn ào hỗn loạn – Quản lý nhà hàng đang chặn không cho mang đồ ăn ra đây này! Họ bảo tài khoản bị khóa! Cô định giết chết cái nhà này à? Khách đang nhìn đây này!

    Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp lại bằng giọng nói bình thản đến rợn người: – Ơ kìa mẹ. Con là người ngồi mâm phụ với người làm, với tài xế mà. Mẹ có thấy người làm nào phải bỏ gần 1 tỷ bạc ra trả tiền tiệc cho chủ nhà không ạ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra đầy giận dữ và sợ hãi.

    – Con không được ngồi ở bàn tiệc, nghĩa là con không phải người của gia đình. Mà đã là người dưng, thì con không có trách nhiệm thanh toán. Thế nhé mẹ.

    Tôi định cúp máy thì nghe tiếng Tuấn giật điện thoại, giọng van lơn: – Hà ơi, anh xin em. Bố sắp ngất rồi. Khách khứa đang xì xào. Em về đi, anh ra đón em vào bàn VIP ngồi. Anh quỳ xuống xin em cũng được.

    – Anh không cần quỳ. – Tôi nói – Anh chỉ cần nhớ lại lúc nãy anh đã đứng ở đâu khi mẹ đuổi em đi.

    Nói rồi tôi cúp máy. Nhưng tôi không về nhà. Tôi quay xe trở lại nhà hàng.

    Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không khí đặc quánh lại. 150 bàn tiệc trống trơn đồ ăn, khách khứa nhốn nháo, chỉ trỏ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đang đứng đôi co với quản lý.

    Thấy bóng tôi ở cửa, cả nhà chồng như thấy phao cứu sinh. Tuấn lao ra, mồ hôi nhễ nhại, định nắm tay tôi kéo vào. Tôi gạt tay anh ra, bước đi đĩnh đạc, đầu ngẩng cao. Tôi đi thẳng đến bàn quản lý, rút trong túi ra tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn cái “cạch”. – Quẹt thẻ này. Thanh toán toàn bộ. Cho nhân viên lên đồ đi.

    Người quản lý thở phào, vội vàng chạy đi. Bố mẹ chồng tôi cũng thở hắt ra, mẹ chồng gượng cười, định tiến lại gần: – Gớm, con cứ đùa dai. Thôi vào đây ngồi với mẹ…

    Tôi giơ tay lên, ngăn bà lại: – Không cần đâu mẹ. Con trả tiền bữa tiệc này, không phải vì con muốn ngồi vào cái ghế đó. Con trả vì con muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho cái họ này, và cũng là quà chia tay con tặng bố mẹ.

    Cả gia đình chồng sững sờ. – Chia tay? Con nói gì thế? – Bố chồng tôi run run hỏi.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn – người chồng nhu nhược: – Từ ngày mai, tôi sẽ làm thủ tục ly hôn. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ, công ty đều đang thế chấp dưới tên tôi để vay vốn. Tôi sẽ rút vốn về. Các người tự lo liệu đi.

    Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng: – Bữa tiệc này 800 triệu, con biếu bố mẹ. Nhưng 7 năm thanh xuân và sự tôn trọng của con, bố mẹ không mua nổi đâu. Chúc cả nhà ngon miệng.

    Nói xong, tôi quay gót bước đi. Phía sau lưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên một cách lố bịch, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán vỡ trận của 150 bàn tiệc. Tôi bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành của tự do.

    Có những chiếc ghế không cho mình ngồi, thì mình đập nát nó đi, chứ không cần phải tranh giành. Và có những gia đình, chỉ khi ta tàn nhẫn quay lưng, họ mới biết ta quan trọng đến nhường nào. Nhưng khi đó, mọi thứ đã quá muộn.

  • Anh rể ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh

    Anh rể ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh

    Anh rể tôi bị tai biến sau một vụ tai nạn lao động cách đây hai năm. Từ một người đàn ông khỏe mạnh, nhanh nhẹn, giỏi giang, giờ anh nằm liệt một chỗ, nửa người tê liệt hoàn toàn, miệng méo xệch, nói năng khó khăn. Căn nhà trước kia luôn rộn rã tiếng cười, giờ chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng chị tôi thở dài não nề mỗi đêm.

    Ngày trước, anh là người đàn ông trong mơ của bao cô gái trong xóm. Anh tên Tuấn, cao lớn, dáng người vạm vỡ của một người thợ xây chăm chỉ. Nước da anh ngăm đen vì nắng gió công trường, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền khô, để lộ hàm răng trắng bóng. Anh không khéo ăn nói, nhưng lại là người đàn ông của hành động. Anh yêu chị Lan của tôi bằng một tình yêu chân thành và lặng lẽ. Hai vợ chồng chỉ có một căn nhà cấp bốn nhỏ, làm lụng vất vả mà lúc nào cũng thấy họ nắm tay nhau đi chợ, cười nói rổn rảng.

    Tôi vẫn nhớ như in những ngày còn là cô sinh viên nghèo, cuối tuần nào cũng đạp xe về nhà chị ăn chực. Lần nào anh Tuấn cũng dúi vào tay tôi vài đồng tiền lẻ nhàu nhĩ, mồ hôi còn vương mùi xi măng. Anh gãi đầu cười ngượng nghịu: “Em cầm lấy mà mua sách vở, ráng học cho giỏi, sau này có công việc ổn định, anh mừng cho em.” Ánh mắt anh lúc ấy chan chứa một niềm tin và sự trìu mến của một người anh trai thực thụ. Anh chưa bao giờ coi tôi là em vợ, mà luôn xem tôi như em gái ruột của mình. Anh bảo, nhà anh toàn con trai, có thêm đứa em gái như tôi, anh quý lắm.

    Chị Lan của tôi, vốn là một người phụ nữ hoạt bát, yêu đời, từ ngày lấy anh lại càng thêm rạng rỡ. Chị hay khoe với tôi: “Anh Tuấn nhà chị cục mịch thế thôi chứ thương vợ lắm em ạ. Đi làm về mệt nhoài mà thấy chị ho một tiếng là lại tất tả đi mua thuốc, nấu nước gừng cho chị.” Tình yêu của họ không phô trương, không hoa mỹ, nó giản dị như bữa cơm nhà, nhưng ấm áp và bền bỉ lạ thường. Họ đã cùng nhau xây đắp nên một tổ ấm nhỏ bé nhưng đầy ắp hạnh phúc, một hạnh phúc mà ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tị.

    Vậy mà, số phận nghiệt ngã đến không ngờ. Vụ tai nạn giàn giáo năm đó đã cướp đi tất cả. Anh Tuấn may mắn giữ lại được mạng sống, nhưng lại mất đi cuộc sống của chính mình. Người đàn ông từng là trụ cột của gia đình, giờ nằm bất động trên giường, ánh mắt lúc nào cũng trĩu nặng một nỗi buồn xa xăm, tuyệt vọng.

    Từ ngày anh đổ bệnh, chị Lan như biến thành một người khác. Chị gầy rộc đi, nụ cười tắt hẳn trên môi. Ban ngày, chị tất bật lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ, vệ sinh cá nhân, rồi lại vội vàng ra chợ đêm bán hàng tới khuya để kiếm tiền trang trải. Đêm về, khi cả xóm đã chìm vào giấc ngủ, tôi lại nghe tiếng chị thút thít sau cánh cửa phòng. Chị khóc không thành tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén vỡ ra trong đêm tĩnh mịch, nghe đến xé lòng.


    Tối hôm đó, trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu quất vào mái tôn nghe lùng bùng, não nuột. Gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh buốt giá. Chị tôi lại khoác vội tấm áo mưa mỏng, dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra chợ đêm. Nhìn bóng chị liêu xiêu trong màn mưa trắng xóa, lòng tôi quặn thắt. Chị đi rồi, trong nhà chỉ còn lại tôi và anh Tuấn. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng máy thở phì phò đều đặn của anh.

    Tôi ở nhà trông anh. Sau khi cho anh uống sữa, tôi định lấy chậu nước ấm vào lau mặt cho anh. Đang loay hoay trong nhà tắm thì tôi nghe tiếng anh gọi khẽ từ trong phòng: “Em… Mai… vào đây anh nhờ chút việc riêng…”

    Giọng anh run run, hơi thở yếu ớt, lẫn vào tiếng mưa. Tôi thoáng khựng lại. Tim tôi đập một nhịp lỗi. Bình thường anh ít khi nói chuyện, gần như chỉ im lặng cả ngày. Hơn nữa, anh chưa bao giờ gọi riêng tôi vào phòng một cách nghiêm túc như vậy. Một cảm giác bối rối và có chút lo sợ mơ hồ dấy lên trong tôi. Tôi không biết anh định nói gì, chỉ sợ anh lại lên cơn đau ở đâu đó.

    Tôi bước vào phòng, tim đập nhanh hơn. Căn phòng nhỏ chỉ có một ngọn đèn ngủ màu vàng hiu hắt, đủ để tôi nhìn thấy dáng người gầy guộc của anh trên giường. Anh nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt mỏi mệt nhưng sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó anh đã giữ trong lòng quá lâu, một nỗi niềm không thể tỏ cùng ai. Anh cố gắng cử động một bên tay chưa bị liệt hẳn, khó nhọc ra hiệu cho tôi lại gần hơn nữa. Từ ngày anh ốm đến nay, đây là lần đầu tiên anh gọi tôi vào phòng riêng như thế này. Cả người tôi bủn rủn, đầu óc trống rỗng, không đoán được chuyện gì sắp xảy ra.

    Anh thều thào, từng từ một như được kéo ra từ lồng ngực cạn kiệt sinh khí: “Anh biết… em thương chị em lắm. Nhưng nếu… nếu một ngày anh không còn nữa… em hứa với anh một chuyện được không?”

    Tôi lúng túng, không biết phải đáp lại thế nào. “Anh… anh cứ nói đi ạ. Anh đừng nghĩ quẩn.”

    Anh nuốt nước bọt một cách khó nhọc, giọng đứt quãng như sợi chỉ sắp đứt: “Em hãy khuyên chị em… đi bước nữa. Anh không muốn chị ấy sống cô đơn cả đời. Chị em tốt lắm, xứng đáng được yêu thương thêm một lần nữa, chứ không phải… vùi mình trong cái quá khứ là anh đây.”

    Tôi chết lặng. Toàn thân tôi như đông cứng lại. Tim tôi thắt lại một cách đau đớn. Giây phút đó, mọi nghi ngờ, sợ hãi, bối rối trong tôi bỗng chốc tan biến. Trước mặt tôi không phải là một người bệnh tật đáng thương, mà là một người đàn ông với một tình yêu vĩ đại – tàn phế về thể xác, nhưng tâm hồn vẫn yêu vợ đến quặn lòng. Anh đang lo lắng cho tương lai của chị, ngay cả khi tương lai của chính anh chỉ là một màu đen kịt.

    Anh nói tiếp, giọng nghẹn lại vì xúc động, nước mắt bắt đầu rịn ra từ khóe mắt trũng sâu: “Anh nằm đây, tai vẫn nghe rõ cả. Đêm nào anh cũng nghe tiếng chị em khóc… mà lòng anh đau hơn cả bị dao cắt. Anh chẳng còn làm được gì cho chị ngoài một lời nhắn gửi này… Nếu anh có mệnh hệ gì, em đừng để chị khép lòng lại với thế giới. Chị ấy còn trẻ quá, không thể sống cả đời với một bóng ma như anh được.”

    Nước mắt tôi lã chã rơi, ướt đẫm cả bàn tay gầy guộc, xanh xao của anh. Tôi nắm chặt lấy tay anh mà không nói nổi một lời nào. Anh rể tôi – người mà cuộc đời đã tàn nhẫn cướp đi sức khỏe, giờ đây lại sợ mình sẽ cướp luôn cả hạnh phúc của người vợ mà anh yêu thương hơn cả sinh mệnh. Anh sợ rằng sự tồn tại của mình, dù chỉ là trong ký ức, cũng sẽ trở thành một gánh nặng, một chiếc lồng vô hình giam cầm cuộc đời chị.

    Tôi bật khóc nức nở: “Anh đừng nói thế. Chị thương anh nhiều lắm. Chị không bao giờ bỏ anh đâu. Anh phải cố gắng lên chứ.”

    Anh mỉm cười, một nụ cười méo mó nhưng hiền hậu, nước mắt tràn ra hai bên thái dương, thấm ướt gối. “Anh biết. Anh biết chị thương anh. Nhưng tình yêu cũng phải có tự do, phải không em? Anh không muốn tình yêu của chị dành cho anh biến thành sự thương hại, biến thành một cái ách buộc chị phải sống khổ sở. Anh chỉ là một gánh nặng…”

    “Không, anh không phải là gánh nặng!” Tôi gần như hét lên, không muốn nghe thêm những lời tự trách đau đớn của anh nữa. Tôi chỉ muốn bỏ chạy ngay ra khỏi phòng, chạy trốn khỏi nỗi đau quá lớn này.

    Tôi rời khỏi phòng mà hai mắt đã sưng đỏ. Đêm đó, tôi không tài nào ngủ được. Tôi ngồi ngoài hiên nhà, nhìn những hạt mưa vẫn miệt mài rơi, nước mắt tôi cũng cứ thế rơi không dứt. Tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu ra điều “tế nhị” mà anh muốn nhờ. Đó không phải là một yêu cầu ích kỷ, mà là sự hy sinh tột cùng. Có những tình yêu không cần phải nói thành lời, chỉ cần nhìn vào ánh mắt, vào hành động, là thấy cả một đời hy sinh cho người mình yêu.

    Từ hôm ấy, tôi dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc anh cùng chị. Tôi không còn cảm thấy ngượng ngùng hay sợ hãi khi ở gần anh. Tôi giúp chị thay đồ cho anh, đút anh ăn, đọc sách cho anh nghe. Tôi cố gắng trò chuyện với anh nhiều hơn, kể cho anh nghe những câu chuyện vui ở trường, ở lớp, để anh không cảm thấy cô đơn. Nhiều người hàng xóm nhìn vào bảo chị tôi khổ quá, vớ phải người chồng bệnh tật. Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, chị tôi may mắn biết bao – vì chị có một người chồng dù nằm liệt giường vẫn luôn nghĩ cho vợ trước tiên.


    Một năm sau, vào một buổi chiều mùa thu, anh mất.

    Năm đó trôi qua thật chậm. Sức khỏe của anh ngày một yếu đi. Nhưng lạ thay, tinh thần anh lại có vẻ thanh thản hơn. Anh không còn vẻ u uất, tuyệt vọng như trước. Thỉnh thoảng, khi tôi kể chuyện vui, anh lại mỉm cười, dù nụ cười ấy vẫn còn méo mó. Có lẽ, việc trút được gánh nặng trong lòng với tôi đã giúp anh nhẹ nhõm hơn.

    Chị Lan vẫn vậy, vẫn một lòng một dạ chăm sóc anh. Chị chưa bao giờ than thở một lời. Tình yêu của chị không phải là sự thương hại, đó là sự tận tụy, là lòng chung thủy son sắt. Chị vẫn nói chuyện với anh mỗi ngày, kể cho anh nghe chuyện chợ búa, chuyện hàng xóm, như thể anh vẫn còn khỏe mạnh và đang lắng nghe chị.

    Tôi đã không nói với chị về lời trăng trối của anh. Tôi không nỡ. Tôi biết, nếu nói ra, chị sẽ còn đau khổ hơn nữa. Tôi chỉ có thể âm thầm ở bên cạnh, giúp đỡ chị, và cầu nguyện cho một phép màu, dù biết rằng nó sẽ không bao giờ đến.

    Ngày anh đi, trời trong xanh và có nắng nhẹ. Anh đi rất thanh thản, trong giấc ngủ, môi vẫn nở một nụ cười mãn nguyện. Anh đã được giải thoát khỏi những đau đớn của thể xác, giải thoát khỏi mặc cảm tội lỗi đã giày vò anh suốt hai năm qua.

    Khi dọn dẹp đồ đạc của anh, chúng tôi tìm thấy một lá thư được anh giấu kỹ dưới gối. Nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc của một người chỉ có thể cử động một phần cơ thể, nhưng từng nét đều chứa đựng tất cả tình yêu và sự trân trọng. Lá thư gửi chị, chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ:

    “Lan của anh, nếu có kiếp sau, anh vẫn chọn em, dù chỉ được nhìn thấy em thêm một lần thôi.”

    Chị tôi đọc xong, không gào khóc, không vật vã. Chị chỉ ngồi lặng bên giường, ôm lá thư vào lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Chị khóc ngất đi trong vòng tay tôi. Nỗi đau mất mát quá lớn, nhưng có lẽ, tình yêu anh để lại còn lớn hơn.

    Còn tôi – cô em gái từng sợ hãi, bối rối khi bị anh rể gọi vào phòng riêng hôm ấy – giờ đây mới thực sự hiểu. Có những “việc tế nhị” không phải là điều gì xấu hổ hay đáng sợ, mà đó là lời nhắn gửi đẹp đẽ và thiêng liêng nhất về tình yêu, về lòng bao dung và sự cao thượng của một người đàn ông chân chính. Anh đã dạy cho tôi một bài học sâu sắc về tình yêu: yêu không phải là chiếm hữu, mà là mong cho người mình yêu được hạnh phúc, ngay cả khi hạnh phúc đó không có mình ở bên.

    Câu chuyện của anh rể tôi không phải là một bi kịch. Đó là một bản tình ca buồn, nhưng đẹp đến nao lòng. Nó minh chứng rằng, ngay cả khi cơ thể đã tàn phế, tình yêu chân thành vẫn có thể tỏa sáng, sưởi ấm cho những người ở lại, và trở thành một di sản vĩnh cửu.

  • Vừa cưới xong, chồng đã nói nhỏ: ‘Đêm nay em vào p h u c v:u bố anh nhé?’

    Vừa cưới xong, chồng đã nói nhỏ: ‘Đêm nay em vào p h u c v:u bố anh nhé?’

    Tôi tên là Linh. Hai mươi sáu tuổi. Một cô gái bình thường, làm kế toán cho một công ty nhỏ ở thành phố. Cuộc sống của tôi trước đó không có gì quá đặc biệt: đi làm, về nhà, thi thoảng tụ tập bạn bè, và đôi khi nghĩ về một gia đình nhỏ sau này.

    Rồi tôi gặp Tuấn.

    Anh hơn tôi ba tuổi, làm kinh doanh. Chúng tôi quen nhau trong một buổi sinh nhật của bạn chung. Tuấn nói chuyện rất khéo, lại chu đáo. Chỉ sau vài tháng, tôi đã nghĩ mình gặp đúng người.

    Mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.

    Yêu được tám tháng, Tuấn ngỏ lời cầu hôn. Bạn bè nói tôi may mắn vì anh có nhà riêng, công việc ổn định. Gia đình anh ở quê nhưng đã bán đất lên thành phố từ lâu.

    Tôi cũng gặp bố anh vài lần.

    Ông là người ít nói, ánh mắt luôn có gì đó khó đoán. Nhưng tôi nghĩ đó chỉ là tính cách của người lớn tuổi.

    Đám cưới diễn ra khá rộn ràng.

    Họ hàng hai bên đông đủ. Tôi mặc áo cưới trắng, tay run run khi trao nhẫn. Tuấn nhìn tôi cười, ánh mắt rất dịu dàng. Khoảnh khắc ấy, tôi tin rằng mình đã chọn đúng.

    Nhưng mọi chuyện bắt đầu khác lạ ngay trong đêm tân hôn.

    Khám phá thêm

    Dịch vụ quảng

    Tour du lịch Sài Gòn

    WordPress Theme

    Sau khi tiệc cưới kết thúc, chúng tôi trở về nhà riêng của Tuấn. Ngôi nhà hai tầng khá rộng. Bố anh ở phòng dưới tầng trệt, còn phòng của chúng tôi ở trên.

    Tôi vừa tắm xong, thay bộ váy ngủ mới mua.

    Tuấn đang ngồi trên giường, vẻ mặt hơi lạ. Không phải kiểu hồi hộp của chú rể trong đêm đầu tiên, mà giống như đang suy nghĩ điều gì đó.

    Tôi cười:

    “Anh làm sao vậy? Căng thẳng à?”

    Tuấn im lặng vài giây.

    Rồi anh tiến lại gần, ghé sát tai tôi, nói rất nhỏ.

    “Đêm nay… em vào phục vụ bố anh nhé.”

    Tôi bật cười ngay lập tức.

    Tôi nghĩ anh đang đùa.

    “Anh đùa hơi kỳ nha.”

    Nhưng Tuấn không cười.

    Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc đến mức làm tôi hơi lạnh sống lưng.

    “Tôi không đùa.”

    Câu nói đó khiến tim tôi khựng lại.

    “T… ý anh là sao?”

    Tuấn thở dài, như thể đang nói một chuyện rất bình thường.

    “Bố anh lớn tuổi rồi. Từ ngày mẹ mất, ông sống rất cô đơn. Ông khó ngủ, lại hay đau lưng. Bình thường anh vẫn vào bóp vai cho ông.”

    Tôi thở phào.

    “Thì anh làm đi.”

    Tuấn lắc đầu.

    “Hôm nay anh mệt. Với lại… từ giờ em là con dâu rồi. Những chuyện chăm sóc bố… em nên làm.”

    Tôi im lặng vài giây.

    Không hiểu sao, trong lòng tôi vẫn có một cảm giác rất khó tả.

    “Tại sao anh lại nói… kiểu đó?”

    Tuấn nhíu mày.

    “Kiểu gì?”

    “Anh nói… ‘phục vụ’… nghe lạ lắm.”

    Tuấn cười nhẹ, như thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều.

    “Em nhạy cảm quá. Ý anh chỉ là vào bóp vai, pha cho ông ly sữa nóng thôi.”

    Tôi nhìn anh vài giây.

    Có lẽ… đúng là tôi nghĩ nhiều.

    Dù sao đó cũng là bố chồng tôi.

    Tôi gật đầu.

    “Được rồi.”

    Khoảng gần mười một giờ đêm, tôi bước xuống cầu thang.

    Căn nhà lúc đó rất yên tĩnh. Đèn hành lang vàng nhạt, tạo cảm giác hơi lạnh lẽo.

    Tôi đứng trước cửa phòng bố chồng một lúc, rồi gõ nhẹ.

    “Bố… con là Linh.”

    Bên trong có tiếng đáp:

    “Vào đi.”

    Tôi mở cửa.

    Phòng ông khá đơn giản: một chiếc giường gỗ, bàn nhỏ, và chiếc tivi cũ đang bật nhỏ tiếng.

    Bố chồng tôi đang ngồi tựa lưng vào đầu giường.

    Ông nhìn tôi, ánh mắt hơi bất ngờ.

    “Con chưa ngủ à?”

    Tôi ngập ngừng.

    “Dạ… Tuấn nói con vào… xem bố cần gì không.”

    Ông nhíu mày.

    “Tuấn nói vậy?”

    Tôi gật đầu.

    Không khí trong phòng bỗng trở nên hơi kỳ lạ.

    Ông tắt tivi, rồi nhìn tôi rất lâu.

    Sau đó ông thở dài.

    “Thằng này… lại vậy rồi.”

    Tôi không hiểu.

    “Dạ?”

    Ông chỉ chiếc ghế cạnh giường.

    “Con ngồi đi.”

    Tôi ngồi xuống, tim đập nhanh hơn.

    Bố chồng tôi im lặng một lúc rồi hỏi:

    “Tuấn nói con vào phục vụ bố… đúng không?”

    Tôi đỏ mặt.

    “Dạ… anh ấy nói con bóp vai cho bố.”

    Ông cười khẽ.

    Một nụ cười có chút buồn.

    “Con có thấy kỳ không?”

    Tôi không biết phải trả lời sao.

    Thật ra… có.

    Nhưng tôi sợ nói ra sẽ thất lễ.

    Ông nhìn tôi rồi nói chậm rãi:

    “Con có biết vì sao mẹ Tuấn bỏ đi không?”

    Tôi giật mình.

    “Con… không biết. Tuấn chỉ nói bà mất sớm.”

    Ông lắc đầu.

    “Không phải mất.”

    “Bà ấy bỏ đi.”

    Câu nói đó làm tôi lạnh người.

    “Vì Tuấn?”

    Ông gật đầu rất chậm.

    “Thằng bé từ nhỏ đã rất… khác.”

    “Khác?”

    Ông nhìn lên trần nhà.

    “Tuấn luôn muốn kiểm soát mọi thứ trong nhà. Mẹ nó, bố nó… thậm chí cả bạn bè.”

    Tôi bắt đầu thấy tim mình đập mạnh.

    Ông nói tiếp:

    “Khi mẹ nó còn sống, nó từng yêu cầu bà phải làm những việc rất kỳ lạ. Chỉ để chứng minh rằng bà thương nó.”

    Tôi nuốt nước bọt.

    “Ví dụ…?”

    Ông nhìn thẳng vào tôi.

    “Ví dụ như bắt bà phải làm theo mọi yêu cầu của nó, dù vô lý đến đâu.”

    Căn phòng bỗng im lặng đến đáng sợ.

    “Đêm nay… nó muốn thử con.”

    Tôi cảm thấy tay mình lạnh toát.

    “Thử… con?”

    Ông gật đầu.

    “Nếu con thật sự làm theo lời nó… nó sẽ tin rằng con thuộc về nó hoàn toàn.”

    Tôi đứng bật dậy.

    Đầu óc quay cuồng.

    “Tại sao anh ấy lại làm vậy?”

    Ông không trả lời ngay.

    Một lúc sau ông nói:

    “Vì nó sợ bị bỏ rơi.”

    “Nhưng cách nó giữ người khác… rất sai.”

    Tôi đứng đó, không biết nên khóc hay nên tức giận.

    Tôi quay lên lầu.

    Tuấn vẫn đang ngồi trên giường, như thể đang chờ kết quả.

    Anh nhìn tôi.

    “Sao rồi?”

    Tôi hỏi thẳng:

    “Anh đang thử em?”

    Tuấn im lặng.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi anh cười.

    “Bố nói với em rồi à?”

    Tôi nhìn anh, cảm giác người trước mặt mình hoàn toàn xa lạ.

    “Anh thấy chuyện này vui lắm sao?”

    Tuấn đứng dậy.

    “Anh chỉ muốn biết em có thật lòng với anh không.”

    “Bằng cách bắt em làm những chuyện kỳ quặc như vậy?”

    Tuấn nhún vai.

    “Trong hôn nhân… phải có sự hy sinh.”

    Tôi bật cười.

    Một tiếng cười chua chát.

    “Hy sinh hay là kiểm soát?”

    Tuấn không trả lời.

    Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt lạnh hơn tôi từng thấy.

    Đêm đó, tôi gần như không ngủ.

    Tôi nằm nhìn trần nhà, tự hỏi mình đã bước vào cuộc hôn nhân gì.

    Và sáng hôm sau…

    Một chuyện xảy ra khiến tôi hiểu rằng đêm qua chỉ mới là bắt đầu.

    Khi tôi bước xuống phòng khách, tôi thấy bố chồng đang thu dọn hành lý.

    Một chiếc vali cũ đặt cạnh cửa.

    Tôi hoảng hốt.

    “Bố đi đâu vậy?”

    Ông cười hiền.

    “Bố ra ngoài ở một thời gian.”

    “Vì con?”

    Ông lắc đầu.

    “Vì Tuấn.”

    Rồi ông nói câu mà tôi không bao giờ quên:

    “Con dâu à… nếu con còn kịp, hãy suy nghĩ thật kỹ về cuộc hôn nhân này.”

    Ngoài cửa, Tuấn đang đứng nhìn.

    Ánh mắt anh tối lại.

    Còn tôi lúc đó mới hiểu…

    Có những cuộc hôn nhân chỉ cần một đêm là đủ để thấy hết sự thật.

  • Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân

    Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân

    5-6 minutes

    Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu đen bóng loáng vừa được shipper giao đến. Đó là quà của cái Lan – con gái duy nhất của ông. Nó lấy chồng xa tít trong Nam, ba năm rồi chưa về ăn Tết. Cuộc sống công nhân khu chế xuất vất vả, ông biết chứ, nên chẳng bao giờ ông đòi hỏi gì. Ấy vậy mà năm nay, nó gửi về cho ông đôi giày da rất đẹp.

    Ông Nam thở dài, xỏ chân vào thử. – Rộng quá! – Ông thốt lên, giọng buồn thiu. Chân ông chỉ đi cỡ 40, mà đôi này hẳn 43, cầm lên rất nặng. “Chắc nó bận quá, mua vội nên nhầm size, hoặc là nó quên mất chân bố nó bé thế nào rồi,” ông Nam tự nhủ, cố nén nỗi tủi thân đang dâng lên trong lòng. Ông biết không đi vừa nên chẳng buồn thử giày nữa. Thương con vất vả, ông không nỡ gọi điện trách móc hay đòi đổi. Ông cẩn thận bỏ lại đôi giày được đựng trong túi bóng vào hộp, cất sâu dưới đáy tủ quần áo. Tết này, ông lại đi đôi dép tổ ong cũ vậy.

    2 tháng trôi qua. Tết đã hết, xuân đã tàn. Hôm ấy trời nồm ẩm, tủ quần áo của ông bốc mùi mốc. Ông Nam lôi hết đồ đạc ra phơi, và nhìn thấy hộp giày nằm lăn lóc ở góc tủ. Một con chuột nhắt vừa chạy vụt qua, có vẻ nó đã định làm tổ trong đó. Ông mở hộp ra kiểm tra. May quá, giày chưa bị cắn. Nhưng khi cầm chiếc giày bên phải lên, ông thấy nó nặng trịch một cách bất thường. Tò mò, ông thò tay vào sâu bên trong mũi giày. Không có gì. Ông lật ngửa chiếc giày, nạy thử tấm lót đế giày lên. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến ông Nam bủn rủn chân tay, mặt cắt không còn giọt máu.

    Dưới lớp lót giày không phải là cao su hay xốp, mà là những gói nhỏ bọc băng dính đen kịt, được nhét chặt cứng, chèn ép đến mức làm biến dạng cả phom giày bên trong. Đó là lý do đôi giày phải to đến cỡ 43! Ông xem phim hình sự nhiều, người ta vẫn hay vận chuyển h/à/ng c/ấ/m kiểu này. Chẳng lẽ… cái Lan nhà ông bị bọn xấu dụ dỗ? Hay chồng nó ngh/i/ện ng/ập, ép nó gửi thứ này về giấu ở quê? Hay bọn t/ội ph/ạm đã tráo hà/ng của con ông?

    Mồ hôi lạnh toát ra như tắm dù trời đang rét. Ông Nam run rẩy đánh rơi chiếc giày xuống đất. “Gói hà//ng” đen sì kia như một con quái vật đang nhe nanh vuốt. Nếu công an mà ập vào bây giờ, ông có mười cái miệng cũng không cãi được. Mà nếu ông im lặng, lỡ con gái ông đang bị đ/e dọ/a tí/nh m/ạng thì sao? Đấu tranh tư tưởng mất 15 phút, hình ảnh đứa con gái ngoan hiền và trách nhiệm của một người công dân lương thiện thôi thúc ông. Ông quyết định phải báo án để cứu con, hoặc ít nhất là để minh oan cho gia đình.

    Ông đi tìm số của trưởng công an xã nhưng rồi nghĩ thế nào ông dùng dao rạch thử những gói nhỏ đó ra. Và rồi mắt ông kinh hãi khi rơi ra từ lớp băng dính đen là những tờ tiền mệnh giá 500 nghìn đồng, xanh ngắt, mới cứng. Ông tiếp tục rạch những gói còn lại ở cả hai chiếc giày. Tất cả đều là tiền. Những cọc tiền được ép chặt, bọc kỹ để không bị ẩm, không bị xô lệch.

    Ông Nam ngã khuỵu xuống ghế, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao lại nhiều tiền thế này? Và rồi ông bất ngờ tìm thấy một phong bì nhỏ được gấp tư, nhét sâu tít trong mũi chiếc giày bên trái, nơi khó phát hiện nhất. Chữ của cái Lan này. Ông Nam run rẩy cầm lấy tờ giấy, nước mắt nhòe đi:

    “Bố kính yêu của con!

    Khi bố đọc được những dòng này, chắc bố đang giận con lắm vì mua đôi giày rộng thùng thình chẳng vừa chân bố. Bố ơi, con xin lỗi nhé. Con phải mua cỡ 43 thì mới nhét vừa ‘bí mật’ của con tặng bố.

    300 triệu này là tiền vợ con làm tăng ca, nhận thêm hàng gia công về làm đêm suốt 3 năm qua. Con biết tính bố, gửi qua ngân hàng hay đưa tay thì bố dứt khoát không nhận, bố lại bảo để dành lo cho các cháu. Nên con đành phải dùng ‘khổ nhục kế’ này.

    Bố cầm lấy 300 triệu này, sửa lại cái mái nhà hay bị dột, mua thuốc thang tẩm bổ và nhớ là mua một đôi giày khác, xịn hơn, êm hơn và vừa đúng size 40 của bố để đi chơi Tết nhé. Bố đừng lo cho chúng con, trong này chúng con ổn định rồi. Số tiền này là mồ hôi sạch sẽ của con, bố cứ yên tâm mà dùng.

    Con yêu bố nhiều lắm!”

    Ông Nam ôm lấy đôi giày to tướng, khóc nức nở như một đứa trẻ. Hóa ra, sự rộng thùng thình của đôi giày không phải là sự vô tâm, mà là sự to lớn của lòng hiếu thảo. Con gái ông đã phải tính toán kỹ lưỡng thế nào, đã phải vất vả ra sao để tích cóp từng đồng, rồi lại sợ bố không nhận mà nghĩ ra cách giấu tiền liều lĩnh như vậy.

    Nước mắt ông vẫn rơi lã chã xuống những cọc tiền. Ông nhìn đôi giày cỡ 43 méo mó nằm trên bàn. Có lẽ, ông sẽ không mua đôi giày nào khác cả. Ông sẽ mang đôi giày này ra tiệm sửa giày, bảo họ lót thêm đế cho vừa chân. Bởi vì với ông, đây là đôi giày vừa vặn nhất, ấm áp nhất mà ông từng được đi trong cuộc đời này. Đôi giày chứa đựng cả gia tài tình yêu của con gái ông.

  • Yêu 3 năm không dám “vư;:ợt r;;ào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi g:àn d:ở “mỡ treo miệng mà không húp”, ai ngờ sau đêm tâ:n h:;ôn tôi nằm viện 1 tuần

    Yêu 3 năm không dám “vư;:ợt r;;ào”, cố giữ cho vợ đến ngày cưới, ai cũng bảo tôi g:àn d:ở “mỡ treo miệng mà không húp”, ai ngờ sau đêm tâ:n h:;ôn tôi nằm viện 1 tuần

    Chồng tôi – Trần Minh Quân – nói với tôi rằng anh phải đi công tác gấp hai ngày ở Đà Nẵng. Anh còn cẩn thận để lại lịch trình, vé máy bay điện tử và dặn tôi khóa cửa sớm vì trời đang mưa nhiều. Tôi không nghi ngờ gì. Chúng tôi kết hôn đã tám năm, có một con gái sáu tuổi, cuộc sống tuy không giàu có nhưng yên ổn.

    Đêm đó, khoảng gần một giờ sáng, tôi đang ngủ thì điện thoại reo liên tục. Số lạ. Khi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng một nữ y tá gấp gáp:
    “Chị có phải là người nhà của anh Trần Minh Quân không? Anh ấy đang cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh.”

    Tôi chết lặng. Quân đang ở Đà Nẵng cơ mà?

    Tôi hỏi dồn dập thì chỉ nhận được câu trả lời: “Chị đến ngay đi, tình trạng rất nguy kịch.”
    Tôi vội vã mặc quần áo, gọi taxi, tim đập loạn xạ suốt quãng đường hơn hai mươi phút đến bệnh viện. Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm giả thuyết, nhưng không cái nào hợp lý.

    Khi tôi chạy đến khoa cấp cứu, một bác sĩ chặn tôi lại. Ông nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
    “Chúng tôi rất tiếc… bệnh nhân đã ngưng tim trước khi người nhà tới.”

    Tôi không tin vào tai mình. Tôi lao vào phòng, nhìn thấy chồng mình nằm bất động trên băng ca, mặt tái nhợt, trên cổ áo còn vương mùi nước hoa lạ – không phải loại anh hay dùng. Tôi gào lên, chân khuỵu xuống.

    Trong lúc tôi còn đang choáng váng, một điều khiến tôi rùng mình: trong túi áo vest của Quân có một chiếc điện thoại khác, không phải máy anh dùng hằng ngày. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc:
    “Anh đến chưa? Em đợi mệt rồi.”

    Tôi bắt đầu nhận ra: anh không hề đi công tác.

    Linh cảm có điều bất thường, tôi lập tức gọi cho công an và nhờ một người bạn giới thiệu luật sư Nguyễn Hoàng Duy đến bệnh viện ngay trong đêm. Khi họ tới, tôi chỉ nói một câu trong nước mắt:
    “Chồng tôi chết không bình thường. Tôi muốn làm rõ mọi thứ.”

    Sáng hôm sau, thi thể của Quân được chuyển sang pháp y để khám nghiệm. Tôi ngồi trong phòng chờ cùng luật sư Duy và một điều tra viên tên Thiếu tá Phạm Quốc Hùng. Họ hỏi tôi rất nhiều câu hỏi: về cuộc hôn nhân, về chuyến “công tác”, về các mối quan hệ của chồng tôi.

    Tôi thú nhận rằng dạo gần đây Quân hay về muộn, điện thoại luôn để úp màn hình, đôi khi ra ban công nghe máy rất lâu. Nhưng tôi chưa từng nghĩ anh phản bội.

    Công an kiểm tra chiếc điện thoại lạ tìm thấy trên người Quân. Đó là một máy dùng sim rác, chỉ liên lạc với duy nhất một số – lưu tên là “Mai”. Lần theo lịch sử định vị, họ phát hiện Quân không hề rời khỏi tỉnh. Đêm qua, anh ở tại một nhà nghỉ nhỏ ngoại ô, cách bệnh viện chưa tới năm cây số.

    Kết quả khám nghiệm ban đầu cho thấy Quân tử vong do suy tim cấp, nhưng trong máu có nồng độ thuốc kích thích vượt mức cho phép. Không phải ma túy, mà là một loại thuốc tăng cường sinh lý bị cấm lưu hành.

    Công an mời Lê Thị Mai, 32 tuổi, nhân viên bán mỹ phẩm online, đến làm việc. Mai khai rằng cô và Quân quen nhau gần một năm, gặp gỡ lén lút vì Quân nói đã ly thân vợ. Đêm xảy ra sự việc, Quân uống thuốc do chính Mai đưa, nói là “hàng xách tay an toàn”.

    Luật sư Duy yêu cầu làm rõ nguồn gốc thuốc. Qua điều tra, công an phát hiện Mai không chỉ bán mỹ phẩm mà còn buôn lậu thuốc trôi nổi. Loại thuốc Quân dùng từng gây nhiều ca đột tử nhưng chưa bị xử lý triệt để.

    Mai bật khóc, nói rằng cô không cố ý giết Quân. Nhưng công an xác định: hành vi cung cấp thuốc cấm dẫn đến hậu quả chết người là đủ yếu tố để khởi tố.

    Trong lúc đó, tôi phát hiện thêm một cú sốc khác: Quân đã chuyển gần một tỷ đồng trong tài khoản chung của vợ chồng cho Mai trong vòng sáu tháng. Số tiền đó vốn để mua nhà cho con gái tôi.

    Tôi không còn khóc nổi nữa. Nỗi đau mất chồng giờ đây chồng thêm sự phản bội, lừa dối và mất mát tài chính. Tôi yêu cầu luật sư đại diện cho tôi trong cả vụ án hình sự lẫn dân sự.

    Tôi không muốn trả thù. Tôi chỉ muốn sự thật được phơi bày, để cái chết của chồng tôi không bị coi là một tai nạn đơn giản rồi chìm vào quên lãng.

    Ba tháng sau, phiên tòa được mở. Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho người bị hại, tay nắm chặt tấm ảnh gia đình cũ – nơi Quân vẫn cười hiền lành bên con gái.

    Bị cáo Lê Thị Mai cúi đầu trước vành móng ngựa. Đại diện Viện Kiểm sát công bố cáo trạng: buôn bán hàng cấm, vô ý làm chết người, chiếm đoạt tài sản. Luật sư của Mai xin giảm nhẹ, cho rằng Mai không có ý định giết người và bản thân cũng bị Quân lừa dối.

    Luật sư Duy đứng lên, giọng điềm tĩnh nhưng rành rọt. Anh đưa ra bằng chứng: tin nhắn cho thấy Mai biết rõ thuốc có nguy hiểm; sao kê chứng minh Mai dụ dỗ Quân chuyển tiền; và lời khai của những người từng mua thuốc từ Mai gặp biến chứng nặng.

    Tòa tuyên án: 12 năm tù giam cho Mai, buộc bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt cho gia đình tôi. Tôi không thấy hả hê, nhưng cũng không còn uất ức.

    Sau phiên tòa, tôi đưa con gái chuyển về sống gần bố mẹ ruột. Tôi bắt đầu làm lại từ đầu, học cách chấp nhận rằng người đàn ông tôi từng tin tưởng tuyệt đối đã sống hai mặt – nhưng điều đó không định nghĩa cuộc đời tôi.

    Cái chết của Quân là kết cục của sự dối trá. Còn tôi, tôi chọn sống tiếp một cách tỉnh táo và mạnh mẽ hơn, vì con và vì chính mình.