Tác giả: admin

  • Giá vàng hôm nay 6.3: Tiếp tục giảm, chưa có dấu hiệu đảo chiều

    Giá vàng hôm nay 6.3: Tiếp tục giảm, chưa có dấu hiệu đảo chiều

    Giá vàng miếng SJC

    Tính đến 9h30, giá vàng miếng SJC được Tập đoàn DOJI niêm yết ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng SJC những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Giá vàng miếng SJC được Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng miếng SJC ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Đơn vị: đồng/lượng. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng miếng SJC tại một số đơn vị kinh doanh. Đơn vị: đồng/lượng. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng nhẫn 9999

    Tính đến 9h30, Tập đoàn DOJI niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng nhẫn những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Bảo Tín Minh Châu niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 1,2 triệu đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 180,8-183,8 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), giảm 400.000 đồng/lượng cả hai chiều mua vào và bán ra. Chênh lệch giá mua vào – bán ra ở ngưỡng 3 triệu đồng/lượng.

    Hiện chênh lệch mua vào – bán ra vàng đang ở ngưỡng rất cao, quanh mức 3 triệu đồng/lượng, tiềm ẩn nguy cơ thua lỗ đối với nhà đầu tư.

    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Đơn vị: đồng/lượng. Bảng: Khương Duy
    Giá vàng nhẫn trơn tại một số đơn vị kinh doanh. Đơn vị: đồng/lượng. Bảng: Khương Duy

    Giá vàng thế giới

    Lúc 9h30, giá vàng thế giới niêm yết quanh ngưỡng 5.128,7 USD/ounce, giảm 47,1 so với một ngày trước.

    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy
    Diễn biến giá vàng thế giới những phiên giao dịch gần đây. Biểu đồ: Khương Duy

    Dự báo giá vàng

    Trên thị trường quốc tế, giá vàng đang chịu áp lực điều chỉnh khi đồng USD và lợi suất trái phiếu kho bạc Mỹ tăng trở lại. Diễn biến này khiến kim loại quý mất đi phần lớn mức tăng đạt được trong phiên giao dịch trước đó, dù nhu cầu trú ẩn an toàn vẫn xuất hiện trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị tại Trung Đông leo thang.

    Hợp đồng vàng giao tháng 4 gần nhất giảm mạnh, lùi về quanh ngưỡng 5.073 USD/ounce. Bạc cũng không tránh khỏi xu hướng đi xuống khi giảm xuống khoảng 81 USD/ounce.

    Giới phân tích cho rằng sự phục hồi của đồng USD khiến vàng trở nên đắt đỏ hơn đối với các nhà đầu tư nắm giữ các đồng tiền khác, từ đó tạo áp lực lên giá kim loại quý.

    Ở góc độ kỹ thuật, thị trường vàng đang đứng trước các ngưỡng quan trọng. Phe mua đang hướng tới mục tiêu đưa giá vượt vùng kháng cự mạnh quanh 5.434 USD/ounce – mức cao nhất ghi nhận trong tuần.

    Ngược lại, phe bán tìm cách kéo giá xuống dưới mốc hỗ trợ quan trọng 5.000 USD/ounce trong ngắn hạn. Các ngưỡng kháng cự gần được xác định tại khoảng 5.204 USD/ounce và 5.250 USD/ounce, trong khi vùng hỗ trợ nằm quanh 5.005 USD/ounce và 4.900 USD/ounce.

    Ngoài các yếu tố kỹ thuật, thị trường cũng đang theo dõi một số thông tin có thể ảnh hưởng tới nguồn cung vàng toàn cầu. Theo Bloomberg, Ba Lan – quốc gia từng mua vàng mạnh mẽ trong hai năm gần đây – đang cân nhắc khả năng bán một phần dự trữ vàng nhằm huy động nguồn tài chính cho kế hoạch mở rộng chi tiêu quốc phòng. Nếu kế hoạch này được triển khai, nguồn cung từ một trong những quốc gia nắm giữ lượng vàng dự trữ lớn có thể gây áp lực giảm giá đối với thị trường.

    Trong khi đó, ông Kyle Rodda – chuyên gia phân tích thị trường tài chính cấp cao tại Capital.com, nhận định căng thẳng địa chính trị vẫn là yếu tố có thể hỗ trợ vàng trong dài hạn. Tuy nhiên, theo ông, sự bất định xung quanh các cuộc xung đột hiện nay khiến giá vàng có thể tiếp tục biến động mạnh trong thời gian tới.

    Hiện giới đầu tư đang chờ đợi các dữ liệu kinh tế quan trọng của Mỹ, bao gồm báo cáo việc làm và số đơn xin trợ cấp thất nghiệp hàng tuần. Những thông tin này được kỳ vọng sẽ cung cấp thêm tín hiệu về chính sách tiền tệ của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed), qua đó ảnh hưởng đáng kể đến xu hướng của giá vàng trong ngắn hạn.

    Lưu ý: Dữ liệu giá vàng được so sánh với một ngày trước đó.

    Xem thêm tin bài liên quan tới giá vàng TẠI ĐÂY…

  • 2 chị em sinh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em sinh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em sinh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    Ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc miền Tây Việt Nam, hai chị em sinh đôi Hạnh và Phúc nổi tiếng khắp vùng vì vẻ đẹp mặn mà và tính tình hiền hậu. Cả hai đều đã 50 tuổi, từng trải qua một đời chồng nhưng không may mắn có con. Cuộc sống của họ giản dị, quanh quẩn trong chiếc chòi lá nhỏ bên bờ sông, nơi họ cùng nhau trồng rau, nuôi cá để mưu sinh.

    Một ngày nọ, ông Tâm – một đại gia trong làng, người sở hữu hàng chục mẫu đất và cả một đội thuyền đánh cá lớn – bất ngờ ngỏ lời muốn cưới cả hai chị em. Ông Tâm đã góa vợ nhiều năm, giàu có nhưng không có con nối dõi, nên ông muốn tìm một người vợ để sinh con trai nối nghiệp. Tuy nhiên, vì không thể chọn giữa Hạnh và Phúc, ông đưa ra một đề nghị kỳ lạ: cả hai sẽ cùng làm vợ ông, và ông sẽ chia lịch ngủ chung một cách công bằng. Hạnh được 4 ngày trong tuần, còn Phúc được 3 ngày. Hai chị em ban đầu ngần ngại, nhưng nghĩ đến cuộc sống nghèo khó và cơ hội đổi đời, họ đành gật đầu đồng ý.

    Sau đám cưới đơn sơ nhưng rình rang cả làng, hai chị em chính thức về sống chung dưới mái nhà lớn của ông Tâm. Dù bên ngoài họ vẫn giữ vẻ hòa thuận, trong lòng cả Hạnh và Phúc đều âm thầm cạnh tranh. Ai cũng muốn sớm có con, bởi ông Tâm đã hứa rằng người nào sinh được con trai trước sẽ được ông ưu ái hơn, thậm chí có thể được chia phần lớn tài sản. Hạnh, với 4 ngày bên chồng, luôn tự tin rằng mình có lợi thế hơn. Trong khi đó, Phúc, dù chỉ có 3 ngày, lại lặng lẽ tìm đến các bài thuốc dân gian để tăng cơ hội thụ thai.

    Những ngày đầu trôi qua trong sự căng thẳng ngầm. Hạnh và Phúc thay phiên nhau chăm sóc ông Tâm, cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ. Nhưng đến ngày thứ bảy, ngày mà cả hai chị em đều có mặt ở nhà để cùng ăn bữa cơm gia đình, một chuyện động trời đã xảy ra, khiến cả hai điêu đứng.

    Sáng hôm đó, khi Hạnh và Phúc đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp, họ nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng ngủ của ông Tâm. Nghĩ rằng ông bị làm sao, cả hai vội vàng chạy lên. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, họ chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

    …trước cảnh tượng trước mắt:

    Ông Tâm đang ngồi trên giường, lưng quay về phía cửa, trước mặt là một người đàn ông lạ mặt mặc áo blouse trắng. Trên bàn là xấp hồ sơ bệnh án và những lọ thuốc thủy tinh. Không hề có cảnh tượng trăng hoa hay bí mật mờ ám như hai chị em từng lo sợ, nhưng chính sự bình thản đến lạnh lùng của ông Tâm mới khiến họ rợn người.

    Thấy hai người bước vào, ông Tâm thở dài, không giấu nữa. Ông ra hiệu cho người kia rời đi rồi chậm rãi nói một câu khiến cả Hạnh và Phúc bàng hoàng:

    “Thật ra… tao không còn khả năng sinh con từ mười năm trước.”

    Căn phòng im phăng phắc. Hạnh đánh rơi con dao gọt trái cây đang cầm trên tay. Phúc lùi lại một bước, mặt tái mét.

    Ông Tâm kể, sau một tai nạn năm xưa, ông buộc phải phẫu thuật và mất hoàn toàn khả năng làm cha. Người vợ trước vì chuyện đó mà bỏ đi. Ông che giấu sự thật, dùng tiền mua danh phận, mua tiếng tăm, và mua luôn cả một “cuộc hôn nhân hai vợ” để che mắt thiên hạ.

    Việc chia lịch ngủ chỉ là một màn kịch. Thực chất, ông luôn uống thuốc an thần vào ban đêm. Những bài thuốc dân gian Phúc âm thầm dùng, những tháng ngày Hạnh tự tin chờ đợi… tất cả đều vô nghĩa ngay từ đầu.

    “Ta chỉ cần hai người đóng vai người vợ hiền. Đổi lại, các cô có nhà, có tiền, có cuộc sống sung túc.”
    Giọng ông Tâm đều đều, như đang nói chuyện làm ăn.

    Hạnh bật cười, tiếng cười khô khốc. Phúc thì khóc nấc lên. Hai chị em nhìn nhau, trong khoảnh khắc ấy, mọi ganh đua, đố kỵ bỗng trở nên đắng chát đến tột cùng. Họ đã đánh đổi danh dự, tuổi già, và cả tình chị em để chạy theo một giấc mơ chưa từng tồn tại.

    Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau đám cưới, hai chị em ngủ chung một phòng như thuở còn nghèo. Họ ngồi bên nhau rất lâu, không ai nói gì. Ngoài kia, gió từ sông thổi vào lạnh buốt.

    Vài tuần sau, cả làng xôn xao khi Hạnh và Phúc lặng lẽ rời khỏi căn nhà lớn của ông Tâm. Không tranh giành tài sản, không làm ầm ĩ. Họ trở về chiếc chòi lá cũ ven sông, bắt đầu lại cuộc sống giản dị ngày nào.

    Người ta bảo hai chị em dại dột, bỏ cơ hội làm bà lớn. Nhưng chỉ có Hạnh và Phúc hiểu:
    thà nghèo mà thanh thản, còn hơn giàu trong một lời nói dối kéo dài cả đời.

  • Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi b/ỏ về quê ngay lập tức…

    Lương hưu 13 triệu, tôi vẫn lên trông cháu, nhưng sau khi biết con dâu lưu tên tôi là gì trong điện thoại, tôi b/ỏ về quê ngay lập tức…

    Bà Lan, 60 tuổi, vừa nghỉ hưu sau hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng. Nghĩ mình còn khỏe, bà chủ động nói với con trai:
    – Mẹ lên thành phố trông cháu cho hai đứa, đỡ tốn tiền thuê người.

    Con trai bà – Tuấn, một kỹ sư xây dựng, mừng ra mặt. Nhưng con dâu – Mai – chỉ cười gượng:
    – Dạ… mẹ muốn lên thì tụi con cũng mừng.

    Từ ngày bà Lan dọn lên, căn nhà nhỏ thêm tiếng trẻ con, nhưng cũng thêm những tiếng thở dài khẽ khàng. Bà làm việc quần quật: sáng dậy sớm nấu ăn, đưa cháu đi học, chiều đón về, tối giặt đồ, dọn dẹp. Mọi việc đều do bà gánh, trong khi vợ chồng Tuấn bận rộn với công việc.

    Lương hưu 13 triệu mỗi tháng, bà không giữ cho riêng mình. Tháng nào cũng dúi cho con dâu vài triệu tiền chợ, nói là “đỡ cho tụi con một phần”. Bà không tính toán, chỉ mong gia đình yên ấm, con cháu ngoan ngoãn.

    Nhưng càng ngày, bà càng cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt từ con dâu. Mai ít nói, tránh mặt, thỉnh thoảng còn cau có khi bà góp ý chuyện nuôi con. Tuấn thì đi làm suốt, chẳng để ý.

    Chiều hôm ấy, khi bà đang phơi quần áo, Mai vội vã chạy ra:
    – Mẹ ơi, mẹ có điện thoại không? Nháy máy giúp con phát, con làm rơi điện thoại đâu rồi!

    Bà Lan lấy điện thoại trong túi áo, làm theo lời con dâu. Chỉ vài giây sau, tiếng chuông vang lên trong phòng khách. Bà đi theo, nhặt chiếc điện thoại rơi dưới ghế sofa, định đưa lại thì màn hình sáng lên – đúng lúc có cuộc gọi từ chính bà.

    Ánh mắt bà khựng lại. Trên màn hình hiển thị tên người gọi: “Bà Già Phiền”.

    Bà đứng lặng vài giây. Cảm giác tim như bị ai bóp nghẹt. Cái tên ngắn ngủi đó như xát muối vào lòng. Cả đời bà sống vì con, yêu thương con dâu như con gái, vậy mà trong mắt nó, bà chỉ là “bà già phiền”.

    Mai từ phòng bước ra, thấy bà cầm điện thoại liền cười:
    – À, tìm được rồi. Cảm ơn mẹ nha.

    Bà Lan khẽ gật đầu, không nói gì. Nụ cười hiền của bà cứng lại trên môi.

    Tối hôm đó, bà vẫn dọn cơm, vẫn giục cháu ăn ngoan, vẫn giặt đồ như mọi ngày. Nhưng khi mọi người đã ngủ, bà âm thầm mở tủ, gấp từng bộ quần áo, bỏ vào chiếc vali cũ.

    Sáng sớm, Tuấn ngủ dậy không thấy mẹ đâu. Trên bàn ăn chỉ còn tờ giấy gấp đôi, với mấy dòng chữ nắn nót:

    “Mẹ về quê. Ở đây mẹ thấy mình không còn cần thiết nữa. Đừng lo cho mẹ.”

    Mai cầm tờ giấy, bần thần, miệng lẩm bẩm:
    – Mẹ giận gì chứ, có mỗi chuyện đó mà cũng…

    Tuấn nhìn vợ, trong lòng dâng lên một nỗi bực bội xen lẫn xót xa. Anh gọi điện cho mẹ hàng chục lần nhưng bà không bắt máy.

    Về đến quê, bà Lan trở lại căn nhà nhỏ giữa vườn cau, nơi bà từng sống suốt mấy chục năm. Hàng xóm thấy bà về sớm thì hỏi:
    – Ơ, tưởng bà lên thành phố trông cháu cơ mà?

    Bà chỉ cười hiền:
    – Tôi nhớ quê, nhớ mấy cây cau này quá.

    Từ đó, bà sống một mình, nhưng lòng bình thản lạ kỳ. Buổi sáng tưới cây, chiều dạy mấy đứa nhỏ hàng xóm học chữ. Dù chẳng nhiều tiền, bà vẫn gửi đều đặn 5 triệu mỗi tháng lên cho cháu nội, qua tài khoản của con trai.

    Một tháng sau, Mai dắt cháu về thăm bà. Nhìn thấy mẹ chồng gầy đi, tóc bạc hơn, Mai rơm rớm nước mắt.
    – Mẹ… con xin lỗi. Con không cố ý đâu. Con đặt tên vậy… chỉ là đùa thôi…

    Bà Lan khẽ đặt chén nước xuống bàn, mỉm cười:
    – Con à, lời nói hay một cái tên đều thể hiện cách mình nhìn người khác. Mẹ không giận, nhưng mẹ hiểu mình nên ở đâu thì tốt hơn.

    Mai cúi đầu, lặng lẽ khóc. Lần đầu tiên, cô thấy hối hận thật sự.

    Tối đó, khi Tuấn gọi điện về, bà vẫn cười hiền như mọi khi:
    – Mẹ khỏe, đừng lo. Giờ mẹ có mấy đứa nhỏ ở xóm, ngày nào cũng vui.

    Nhưng sau khi tắt máy, bà lặng lẽ nhìn ra vườn, nước mắt rơi. Bà chẳng trách ai, chỉ buồn vì tình thân đôi khi lại mong manh đến thế.

    Câu chuyện của bà Lan lan khắp xóm nhỏ — người ta thương bà, nhưng cũng nể bà vì cách bà chọn rời đi trong lặng lẽ, không trách móc, không oán hờn.

    Bởi có lẽ, khi lòng tự trọng của một người mẹ bị tổn thương, thì ra đi chính là cách họ giữ lại chút tình yêu cuối cùng cho gia đình.

  • Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…đúng là!!!

    Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…đúng là!!!

    Bán đất hàng chục tỷ ở quê, người cha gi/ả ngh/èo lên thành phố thử lòng các con và c/ái k/ết không ai có thể ngờ tới…đúng là!!!

    Ông Trung, 68 tuổi, là một lão nông ở vùng ven. Cả đời ông cần cù, chắt chiu từng đồng từ mảnh vườn, ao cá, và mấy lô đất mua từ thuở còn rẻ như bèo. Mấy năm gần đây, giá đất tăng vùn vụt — tổng tài sản của ông lên tới cả gần chục tỷ, nhưng chẳng mấy ai biết.

    Vợ mất sớm, ông một mình nuôi ba đứa con: Quân, Thu, và Vy.
    Khi chúng khôn lớn, ông chia cho mỗi đứa một phần đất “làm vốn”, còn lại vài sào ruộng và căn nhà cũ, ông giữ lại. Ông vẫn nói đùa:

    “Bố để dưỡng già, chứ chưa vội về trời đâu.”

    Nhưng những năm gần đây, “dưỡng già” lại hóa cô quạnh. Ba đứa con hiếm khi về quê, mỗi lần về cũng chỉ vội vàng cho có. Gọi điện, đứa bận công việc, đứa bận con cái, đứa viện cớ “dịch bệnh, đi xa nguy hiểm”.

    Một đêm, ông trằn trọc mãi. “Mình có tiền, có nhà… mà sao thấy lạnh quá. Không biết con cái còn thương mình, hay chỉ thương của cải của mình nữa?” Và thế là, ông nảy ra một ý định táo bạo — lên Sài Gòn, gi//ả ngh//èo thử lòng con.

    Sáng hôm sau, ông bắt chuyến xe đò Nam tiến. Trên người, chỉ có chiếc túi vải đựng vài bộ đồ cũ và ít bánh đa quê. Ông chọn bộ quần áo sờn vai nhất, bỏ lại chiếc điện thoại thông minh mua cho tiện gọi video, chỉ mang theo cái cũ cầm bàn phím bấm — “cho giống dân ngh//èo thật”.

    Điểm đến đầu tiên là nhà Quân, con trai cả…

    Ông Trung đứng trước căn nhà 4 tầng khang trang của Quân ở một khu đô thị mới. Cổng sắt cao, xe hơi đậu kín sân. Ông chỉnh lại chiếc áo sờn vai, hít một hơi rồi bấm chuông.

    Quân mở cửa. Nhìn thấy cha, anh ta sững lại vài giây.

    — Ủa… bố lên đây làm gì vậy?

    Ông Trung cười hiền:

    — Bố bán mấy sào ruộng cuối cùng rồi. Giờ ở quê buồn quá… bố lên thành phố ở nhờ con ít bữa.

    Quân khựng lại. Vợ anh từ trong nhà bước ra, nhìn ông từ đầu đến chân rồi cau mày.

    — Ở nhờ? Nhà mình chật lắm bố ạ… tụi con còn phải thuê thêm người giúp việc nữa.

    Quân gãi đầu, nói nhỏ:

    — Hay bố… xuống ở với em Thu vài hôm đi. Nó ở chung cư rộng hơn.

    Ông Trung gật đầu, cố nở nụ cười.

    — Ừ… bố chỉ ghé thăm thôi.

    Quân dúi vào tay ông 200 nghìn:

    — Bố bắt taxi cho tiện.

    Ông Trung cầm tiền, quay đi. Lưng ông hơi còng xuống.


    Điểm đến thứ hai là nhà Thu.

    Thu mở cửa, thấy cha thì bất ngờ, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang lo lắng.

    — Bố lên đây có việc gì vậy?

    Ông lặp lại câu nói cũ:

    — Bố bán hết đất rồi… lên thành phố ở với con cho vui.

    Thu chưa kịp trả lời thì chồng cô từ trong phòng bước ra, thì thầm nhưng đủ để ông nghe:

    — Mình còn đang trả nợ ngân hàng, nuôi thêm ông cụ sao nổi?

    Thu cười gượng:

    — Bố ơi… tụi con đang khó khăn lắm. Hay bố qua nhà em Vy thử xem?

    Rồi cô lén nhét vào tay ông 100 nghìn.

    — Bố đi xe buýt cho tiết kiệm.

    Ông Trung gật đầu lần nữa.


    Chiều muộn, ông đứng trước căn phòng trọ nhỏ của Vy.

    Cánh cửa mở ra. Vy nhìn thấy cha thì sững người.

    — Bố!?

    Cô kéo ông vào phòng ngay lập tức.

    Căn phòng chỉ hơn mười mét vuông, nóng hầm hập. Một chiếc quạt cũ quay lạch cạch.

    Vy lo lắng:

    — Bố lên đây sao không báo con?

    Ông lại nói câu quen thuộc:

    — Bố bán hết đất rồi… lên đây ở với các con.

    Vy im lặng vài giây.

    Rồi cô nói một câu khiến ông Trung chết lặng:

    — Vậy thì… bố ở với con.

    Ông nhìn quanh căn phòng chật chội:

    — Nhưng phòng con nhỏ thế này…

    Vy cười:

    — Con ngủ dưới đất cũng được. Bố ngủ giường.

    Tối hôm đó, Vy nấu bát mì tôm, đập thêm quả trứng duy nhất trong tủ lạnh cho bố.

    Cô vừa ăn vừa nói:

    — Con nghèo thật, nhưng nuôi thêm bố chắc vẫn được.

    Đêm đó, ông Trung nằm quay mặt vào tường.

    Vai ông run run.


    Ba ngày sau.

    Cả Quân, Thu và Vy bất ngờ nhận được điện thoại:

    — Bố đang ở văn phòng công chứng. Các con đến ngay.

    Khi ba người tới nơi, họ chết lặng.

    Ông Trung ngồi giữa phòng, mặc bộ áo sơ mi mới, bên cạnh là luật sư và một chồng giấy tờ dày.

    Quân ngạc nhiên:

    — Bố…?

    Luật sư bình thản nói:

    — Ông Trung vừa bán ba lô đất ở quê với tổng giá trị gần 20 tỷ đồng.

    Cả Quân và Thu tái mặt.

    Ông Trung nhìn ba đứa con, giọng chậm rãi:

    — Hôm trước bố lên thành phố… là để thử lòng các con.

    Không ai nói gì.

    Ông tiếp:

    — Bố đã chuẩn bị sẵn ba phần tài sản bằng nhau.

    Quân và Thu ngẩng lên, ánh mắt lóe hy vọng.

    Nhưng ông Trung đặt bút ký, rồi đẩy bản hợp đồng sang phía Vy.

    — Nhưng giờ bố đổi ý.

    — Toàn bộ số tiền này… bố cho Vy.

    Cả căn phòng chết lặng.

    Quân bật dậy:

    — Bố! Sao lại thế được!?

    Thu cũng hoảng hốt:

    — Như vậy không công bằng!

    Ông Trung nhìn hai người, ánh mắt buồn nhưng rất bình tĩnh.

    — Hai đứa không thiếu nhà, không thiếu tiền.

    Rồi ông quay sang Vy.

    — Nhưng đứa con này… chỉ có một căn phòng trọ và một tấm lòng.

    Vy bật khóc:

    — Con không cần tiền đâu bố…

    Ông Trung mỉm cười, đặt tay lên đầu con gái.

    — Bố biết.

    — Vì vậy… con mới xứng đáng có nó.

    Cả căn phòng im phăng phắc.

    Đúng lúc ấy, ông nói thêm một câu khiến hai người con còn lại cúi gằm mặt:

    — Bố lên đây giả nghèo ba ngày…
    — Nhưng bố đã thấy rõ ai giàu tiền… và ai giàu tình.

  • Mẹ é/p tôi mặc váy cưới của chị gái, thay chị bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông…m/ù

    Mẹ é/p tôi mặc váy cưới của chị gái, thay chị bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông…m/ù

    Tôi mặc váy cưới của chị gái trong một buổi sáng mưa nặng hạt. Chiếc váy trắng tinh, được may đo vừa khít cho chị, giờ ôm lấy thân thể tôi một cách gượng gạo. Mẹ đứng phía sau, kéo khóa váy lên, bàn tay run nhưng giọng thì cứng rắn:
    “Con phải nhớ, từ giây phút bước ra khỏi nhà này, con là chị con. Đừng để sai một lời.”

    Tôi không trả lời. Cổ họng nghẹn cứng. Người đàn ông tôi sắp lấy – chồng của chị – là một người mù. Tai nạn xe cách đây hai năm đã cướp đi ánh sáng của anh, và cũng khiến gia đình anh vội vàng thúc ép hôn sự. Chị tôi, người vốn xinh đẹp, kiêu hãnh, đã bỏ đi ngay trước ngày cưới. Không lời nhắn. Không quay đầu.

    Và tôi, đứa con gái thứ hai, là phương án duy nhất còn lại để “giữ thể diện hai bên gia đình”.

    Đám cưới diễn ra nhanh chóng. Tôi cúi đầu suốt buổi, không dám ngẩng lên. Người đàn ông đứng bên cạnh tôi cao lớn, dáng điềm tĩnh, bàn tay anh đặt lên tay tôi khi làm lễ – ấm, chắc, nhưng không hề run. Trái tim tôi thì ngược lại, đập dồn dập đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy.

    Đêm tân hôn, căn phòng rộng và yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi ngồi trên mép giường, tay siết chặt tà váy. Khi anh bước vào, tôi nín thở.

    Anh không hỏi. Không chạm ngay. Chỉ ngồi xuống đối diện tôi, giữ một khoảng cách đủ để tôi không bỏ chạy.

    “Em… có thể không cần nói gì cả,” anh lên tiếng trước. Giọng trầm, chậm, như đã quen với việc lắng nghe hơn là nhìn.

    Tôi gật đầu theo phản xạ, rồi chợt nhớ ra – anh không thấy.

    Khi anh đưa tay ra, chỉ chạm nhẹ vào cổ tay tôi, tôi giật mình. Cái chạm rất khẽ, nhưng đủ lâu. Đủ để tôi cảm nhận được sự dừng lại bất thường.

    Anh im lặng vài giây. Rồi nói, nhẹ đến mức gần như thì thầm:
    “Em không phải là người đã từng nắm tay tôi trước đây.”

    Tim tôi rơi thẳng xuống vực. Tôi tưởng anh sẽ nổi giận. Hoặc gọi người vào. Hoặc đẩy tôi ra khỏi căn nhà này.

    Nhưng anh chỉ khẽ buông tay tôi, giọng vẫn bình thản:
    “Nếu em đã đến đây… thì cứ ở lại.”

    Tôi ngẩng đầu, nước mắt trào ra lúc nào không hay. Tôi không ngờ, chính quyết định đó… lại là khởi đầu cho một cuộc đời hoàn toàn khác.

    Tôi sống trong nhà anh với một thân phận không tên. Trên giấy tờ, tôi là vợ anh – mang tên chị gái. Trong lòng tôi, mỗi ngày đều là một cuộc giằng xé.

    Anh không hỏi thêm. Không truy cứu. Không nhắc đến chị tôi lần nào. Chỉ cư xử với tôi như thể đã chấp nhận sự thật ấy từ lâu. Chính sự bình thản đó mới khiến tôi sợ.

    Buổi sáng đầu tiên sau đêm cưới, tôi dậy sớm nấu bữa sáng. Tay tôi lóng ngóng, làm rơi cả bát. Anh từ phòng trong bước ra, định hướng bằng cây gậy quen thuộc.
    “Đừng vội,” anh nói, “tôi quen với việc tự làm.”

    Tôi đứng im nhìn anh. Một người đàn ông mù… nhưng không hề yếu đuối như tôi tưởng. Anh nhớ từng vị trí đồ đạc trong nhà, biết cả tiếng gió lọt qua cửa sổ lúc sáng sớm.

    Những ngày sau đó, chúng tôi sống như hai người xa lạ cùng chung một mái nhà. Không chạm. Không hỏi. Không gọi tên nhau. Tôi gọi anh là “anh”, anh gọi tôi là “em”. Chừng đó là đủ.

    Một buổi tối, khi tôi đang đọc sách cho anh nghe – việc duy nhất tôi cảm thấy mình có ích – anh bất ngờ hỏi:
    “Em bao nhiêu tuổi?”

    Tôi khựng lại. Tuổi của tôi… khác tuổi của chị.
    “Em… hai mươi ba,” tôi nói khẽ.

    Anh mỉm cười.
    “Tôi nhớ cô ấy lớn hơn.”

    Tôi cắn môi, tay siết chặt cuốn sách.
    “Em xin lỗi.”

    “Không cần,” anh đáp, “tôi chỉ muốn biết người đang ngồi trước mặt tôi là ai.”

    Lần đầu tiên, tôi thấy mình được nhìn nhận như một con người riêng biệt, không phải cái bóng thay thế.

    Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Tôi kể về tuổi thơ mình – luôn đứng sau chị, luôn được dạy phải nhường nhịn. Anh kể về tai nạn, về quãng thời gian dài học cách chấp nhận bóng tối.

    Một đêm mưa, điện mất. Tôi sợ bóng tối, nhưng anh lại bình thản đến lạ. Anh đưa tay ra:
    “Nếu em sợ, cứ nắm.”

    Tôi nắm lấy tay anh. Lần này, không phải vì nghĩa vụ.

    Tôi nhận ra… anh mù, nhưng anh “thấy” tôi rõ hơn bất kỳ ai trước đó.

    Rồi một ngày, chị tôi quay về.

    Chị đứng trước cổng nhà, gầy đi, mắt đỏ hoe. Tôi đứng chết lặng. Mẹ gọi điện, giọng run rẩy:
    “Nó muốn trở lại. Con phải rời đi.”

    Tôi nhìn về phía phòng trong. Anh đang ngồi đọc sách chữ nổi, dáng bình thản như mọi ngày.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi không muốn nhường nữa.

    Chị tôi ở lại nhà hai ngày. Không ai nói rõ ràng, nhưng không khí nặng nề đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến tôi giật mình. Chị tránh mặt anh. Anh thì dường như biết rất rõ sự hiện diện của chị, dù không ai nói.

    Buổi tối ngày thứ hai, anh gọi cả hai chị em vào phòng khách. Tôi run đến mức không đứng vững.

    “Tôi không nhìn thấy,” anh nói, “nhưng tôi không mù với sự thật.”

    Chị tôi bật khóc. Chị thú nhận đã bỏ chạy vì sợ gánh nặng, vì không chịu nổi viễn cảnh phải chăm sóc một người mù cả đời.

    Anh lắng nghe, không cắt ngang. Khi chị nói xong, anh chỉ hỏi một câu:
    “Còn em?” – quay về phía tôi.

    Tôi nghẹn ngào, nhưng lần này không trốn tránh. Tôi nói hết. Về việc bị ép. Về nỗi sợ. Và về việc… tôi đã không còn muốn rời đi.

    Căn phòng im lặng rất lâu.

    Cuối cùng, anh lên tiếng:
    “Tôi không cần một người vợ vì thương hại. Và tôi cũng không giữ ai ở lại vì nghĩa vụ.”

    Anh quay sang chị tôi:
    “Em đã rời đi một lần. Tôi không trách. Nhưng tôi không thể bắt đầu lại.”

    Rồi anh quay sang tôi:
    “Nếu em ở lại, là vì em chọn. Không phải vì ai ép.”

    Tôi gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.

    Chị tôi rời đi sáng hôm sau. Không oán trách. Không níu kéo. Lần này, tôi tiễn chị, lòng nhẹ hơn tôi tưởng.

    Chúng tôi làm lại giấy tờ. Tôi trở thành vợ anh – với tên thật của mình. Không váy cưới. Không tiệc tùng. Chỉ là một buổi chiều yên tĩnh, anh nắm tay tôi ký vào tờ giấy hôn thú.

    Cuộc sống sau đó không hề dễ dàng. Có những ngày anh cáu gắt vì bất lực. Có những đêm tôi mệt mỏi vì trách nhiệm. Nhưng chúng tôi học cách nói ra, thay vì im lặng.

    Một lần, tôi hỏi anh:
    “Nếu ngày đó anh vạch trần em, mọi chuyện đã khác?”

    Anh mỉm cười, chạm nhẹ lên tay tôi – cái chạm quen thuộc từ đêm tân hôn ấy.
    “Có thể. Nhưng tôi đã nhận ra, có những người bước vào đời ta không đúng cách… nhưng lại ở đúng thời điểm.”

    Tôi tựa đầu vào vai anh.

    Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một lời nói dối. Nhưng chính sự lựa chọn ở lại – của cả hai – đã khiến nó trở thành thật.

  • Giá vàng hôm nay mới nhất (6/3) giảm mạnh: Nhà vàng vừa mở bán đã cháy hàng

    Giá vàng hôm nay mới nhất (6/3) giảm mạnh: Nhà vàng vừa mở bán đã cháy hàng

     

    Giá vàng hôm nay chiều 6/3, vàng SJC và nhẫn đồng loạt giảm mạnh so với hôm qua. Số lượng người mua vàng tiếp tục tăng mạnh khiến cửa hàng vừa bán đã hết hàng.

     

    Giá vàng hôm nay 6/3 giảm sâu

    Ghi nhận của PV Dân Việt trong ngày 6/3, nhu cầu mua vàng tiếp tục tăng cao khi giá vàng hôm nay giảm mạnh với cả vàng SJC và nhẫn. Người mua vẫn xếp hàng dài tại các cửa hàng từ sớm trên “phố vàng” Trần Nhân Tông (Hà Nội). Điều này khiến một số nơi phải thông báo tạm hết hàng, phải dừng bán.

    Cửa hàng Bảo Tín Minh Châu thông báo lúc 10 giờ sáng, do lượng khách hàng đông quá tải nên các cơ sở kinh doanh tạm dừng nhận khách. Trước đó, cửa hàng cho biết đầu giờ sáng mỗi khách hàng được mua tối đa 2 lượng vàng nhẫn/người.

    Cửa hàng Bảo Tín Minh Châu thông báo các cơ sở phải dừng nhận khách do quá tải.

    Tính đến 13 giờ 30 phút ngày 6/3, giá vàng miếng SJC tại Tập đoàn Doji ở Hà Nội và TP.HCM giao dịch ở quanh mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán), giảm mạnh 900.000 đồng/lượng ở chiều mua vào và chiều bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch mua bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Tại Bảo Tín Minh Châu, giá vàng SJC giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán), giảm mạnh 900.000 đồng/lượng ở chiều mua vào và bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch giữa 2 chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng miếng SJC tại Phú Quý giao dịch quanh mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán), giảm mạnh 900.000 đồng/lượng chiều mua vào và bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Nhu cầu mua vào tiếp tục tăng mạnh trong ngày hôm nay 6/3. Ảnh: Thái Nguyễn

    Nhu cầu mua vào tiếp tục tăng mạnh trong ngày hôm nay 6/3. Ảnh: Thái Nguyễn

    Ngoài ra, giá vàng miếng SJC tại Bảo Tín Mạnh Hải giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán); giá vàng SJC tại Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán); giá vàng miếng SJC Hà Nội tại Vàng bạc đá quý Asean giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán);…

    Đối với vàng nhẫn, giá nhẫn tròn trơn Vàng Rồng Thăng Long tại Bảo Tín Minh Châu, giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng (mua – bán), giảm mạnh 1,2 triệu đồng/lượng ở cả chiều mua vào và bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng.

    Giá vàng nhẫn Doji Hưng Thịnh Vượng 9999 của Tập đoàn Doji tại thị trường Hà Nội giao dịch ở mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng, giảm 400.000 đồng/lượng ở chiều mua vào và bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch giữa 2 chiều mua – bán ở mức 3 triệu đồng.

    Giá vàng hôm nay nhẫn tròn trơn 999,9 tại Công ty Phú Quý giao dịch quanh mức 180,8 – 183,8 triệu đồng/lượng, giảm 400.000 đồng/lượng ở cả chiều mua vào và bán ra so với cùng thời điểm hôm qua. Chênh lệch mua – bán ở mức 3 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng thế giới hồi phục trở lại mốc 5.100 USD/ounce

    Giá vàng thế giới giao ngay trên thị trường châu Á lúc 13 giờ 30 phút hôm nay ngày 6/3 (giờ Việt Nam) giao dịch ở quanh ngưỡng 5.120 USD/ounce, giảm 50 USD/ounce so với cùng thời điểm hôm qua, nhưng tăng 35 USD/ounce so với đầu giờ sáng nay.

    Nguồn: Trading Economics

    Nguồn: Trading Economics

    Theo Kitco News, thị trường vàng tiếp tục giữ vững mức hỗ trợ trên 5.000 USD/ounce nhưng đang gặp khó khăn trong việc thu hút bất kỳ động lực tăng giá bền vững nào, đặc biệt là khi đồng đô la Mỹ thu hút một số dòng vốn trú ẩn an toàn. Tuy nhiên, một nhà kinh tế cảnh báo các nhà đầu tư không nên nhầm lẫn động lực giao dịch ngắn hạn với đầu tư dài hạn.

    Ông Thorsten Polleit, Giáo sư danh dự về Kinh tế tại Đại học Bayreuth và nhà xuất bản của Boom & Bust Report cho biết đồng USD và trái phiếu kho bạc đang được hưởng lợi từ hoạt động giao dịch thanh khoản rộng rãi hơn khi các nhà đầu tư cố gắng tự bảo vệ mình trước sự bất ổn về kinh tế và địa chính trị.

    Ông giải thích rằng hành động quân sự chung của Mỹ và Israel chống lại Iran đang gây áp lực đáng kể lên nền kinh tế toàn cầu và ông dự đoán điều này sẽ buộc các ngân hàng trung ương, đứng đầu là Cục Dự trữ Liên bang, phải giảm thiểu rủi ro để hỗ trợ nền kinh tế.

    “Các nhà đầu tư khá tin tưởng rằng ngân hàng trung ương sẽ mở rộng nguồn lực để giải cứu các ngân hàng đang gặp khó khăn, hoặc các quỹ đầu cơ và bất cứ thứ gì khác có thể gây ra rắc rối tiềm tàng cho hệ thống tài chính”, ông Polleit cho biết.

    Ông Polleit cũng lưu ý rằng trong thời kỳ thị trường căng thẳng, các nhà đầu tư thường đổ xô vào các tài sản có tính thanh khoản cao nhất, điều này hiện đang có lợi cho đồng đô la Mỹ hơn là kim loại quý. Sự dịch chuyển thanh khoản đó có thể tạm thời gây áp lực lên giá vàng ngay cả khi rủi ro kinh tế tiềm ẩn gia tăng.

    Ông cho rằng vàng dường như đã trải qua một sự định giá lại cơ bản trong vài năm qua khi các nhà đầu tư ngày càng nhận ra những rủi ro tiềm ẩn trong hệ thống tài chính toàn cầu.

    Nhìn về phía trước, ông Polleit dự đoán giá kim loại sẽ tiếp tục tăng cao khi các chính phủ dựa vào chi tiêu thâm hụt và mở rộng tiền tệ để quản lý các cú sốc kinh tế.

    “Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu giá vàng giao dịch quanh mức 8.000 USD/ounce trong vòng 5 năm tới. Điều đó đơn giản chỉ phản ánh những rủi ro đang gia tăng trong nền kinh tế toàn cầu”, ông Polleit nhận định.

    Bộ Nội vụ nói gì về thông tin nghỉ 9 ngày liên tiếp dịp Giỗ Tổ,30-4 và 1-5?

    Bộ Nội vụ vừa có phản hồi trước thông tin dịp nghỉ lễ “Giỗ Tổ, 30-4 và 1-5 được nghỉ 9 ngày”.

    Tin tức 24h

    Tin liên quan

    Tiêu dùng - Loại quả "tốt nhất thế giới" chỉ có ở Tây Nguyên, thành đặc sản nổi tiếng 60.000 đồng/kg, trồng một lần thu hoạch nhiều năm

    Nhờ quả to, cơm dày, vị béo và thời gian chín muộn, loại bơ này ngày càng được nhiều người tiêu dùng ưa chuộng, có giá bán khoảng 40.000 –…

    Tin tức - Ai là “linh hồn” của phong trào Tây Sơn, anh trai vua Quang Trung, vị anh hùng áo vải đánh bại quân Thanh trong sử Việt?

    Trong lịch sử Việt Nam, có ba anh em ruột từng làm nên những chiến công lẫy lừng, xuất phát từ một vùng quê nhỏ nhưng đã thay đổi cục diện…

    Tin tức - Hoa tươi khan hiếm, giá tăng cao dịp 8/3, khách chuyển sang quà tặng "độc, lạ"

    Cận kề ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, thị trường quà tặng tại Hà Nội trở nên sôi động khi nhu cầu mua hoa tăng mạnh nhưng nguồn cung khan hiếm,…

    Tin tức - Loại cây xưa trồng làm hàng rào, nay thành siêu phẩm bonsai mang biểu tượng may mắn, có cây giá tiền tỷ

    Đây là loại cây mang biểu tượng của sự may mắn, khát khao chiến thắng. Với nhiều người chơi cây cảnh, việc chăm sóc giống cây này thành…

    Tin bài cùng chủ đề Giá vàng hôm nay

  • Số tiền 38 tỷ đồng không cứu được nghệ sĩ Xuân Hinh

    Số tiền 38 tỷ đồng không cứu được nghệ sĩ Xuân Hinh

    Câu chuyện của nghệ sĩ Xuân Hinh cho thấy rằng hào quang quá khứ không phải lúc nào cũng đủ để bảo chứng cho thành công ở một sân chơi mới.

    Theo Saostar có bài Số tiền 38 tỷ đồng không cứu được nghệ sĩ Xuân Hinh. Nội dung như sau:

    Tết 2026 đánh dấu một cột mốc đặc biệt trong sự nghiệp của Xuân Hinh khi ông lần đầu tiên “chạm ngõ” điện ảnh với vai ông Mùi trong Mùi Phở. Với vị thế là một nghệ sĩ gạo cội, sở hữu lượng khán giả trung thành suốt nhiều thập kỷ, sự xuất hiện của ông trên màn ảnh rộng từng được kỳ vọng sẽ tạo nên cú hích đáng kể cho phòng vé mùa Tết. Thế nhưng, thực tế lại diễn ra theo hướng khác.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh trong phim Mùi Phở.

    Sau hơn nửa tháng công chiếu, Mùi Phở chỉ thu về hơn 38 tỷ đồng – con số được đánh giá là khá khiêm tốn nếu đặt trong bối cảnh phim Tết vốn là “đường đua doanh thu” khốc liệt nhất năm. So với nhiều dự án ra mắt cùng thời điểm, bộ phim tỏ ra lép vế cả về hiệu ứng truyền thông lẫn sức bật phòng vé.

    Đáng chú ý, không chỉ doanh thu gây tranh luận, mà chính vai diễn của nghệ sĩ Xuân Hinh cũng tạo nên nhiều ý kiến trái chiều. Một bộ phận khán giả cho rằng lối diễn của nam nghệ sĩ vẫn còn đậm màu sắc sân khấu, chưa thực sự hòa nhịp với tiết tấu điện ảnh hiện đại. Trong khi đó, những người bênh vực lại nhìn nhận đây là “chất riêng” đã làm nên thương hiệu nghệ sĩ Xuân Hinh suốt nhiều năm qua.

    Tuy nhiên, ở một thị trường mà con số phòng vé ngày càng trở thành thước đo sức hút, 38 tỷ đồng rõ ràng không đủ để tạo nên một màn ra mắt rực rỡ. Với một nghệ sĩ lần đầu đóng chính phim điện ảnh, đặc biệt là một tên tuổi lớn, kỳ vọng thường không dừng lại ở mức an toàn, mà hướng đến sự bứt phá. Và trong trường hợp này, con số 38 tỷ chưa thể trở thành điểm tựa đủ mạnh để nâng tầm hình ảnh nghệ sĩ Xuân Hinh ở địa hạt màn ảnh rộng.

    Rõ ràng, con số doanh thu 38 tỷ đồng không đủ để tạo nên một màn ra mắt rực rỡ của nghệ sĩ Xuân Hinh ở địa hạt điện ảnh.

    Điều đó không đồng nghĩa phủ nhận vị thế của ông trong làng hài hay sân khấu truyền thống. Nhưng điện ảnh là một cuộc chơi khác, nơi thương hiệu cá nhân cần song hành với kịch bản đủ mạnh, chiến lược phát hành hợp lý và sự bắt nhịp thị hiếu khán giả.

    Rõ ràng, số tiền 38 tỷ đồng không thể cứu một màn chạm ngõ vốn được đặt nhiều kỳ vọng của nghệ sĩ Xuân Hinh. Nó cũng cho thấy rằng hào quang quá khứ không phải lúc nào cũng đủ để bảo chứng cho thành công ở một sân chơi mới.

    Câu chuyện của nghệ sĩ Xuân Hinh cho thấy rằng hào quang quá khứ không phải lúc nào cũng đủ để bảo chứng cho thành công ở một sân chơi mới.

    Với nghệ sĩ Xuân Hinh, đây có thể là trải nghiệm chưa trọn vẹn trong hành trình thử sức điện ảnh. Nhưng trong nghệ thuật, mỗi lần va chạm, dù không rực rỡ vẫn là một cột mốc. Còn việc ông có tiếp tục bước đi trên con đường này hay không, có lẽ sẽ phụ thuộc vào những lựa chọn tiếp theo – nơi không chỉ cần danh tiếng, mà còn cần một chiến lược đủ sắc sảo để không lặp lại bài toán 38 tỷ thêm một lần nữa.

    Báo Dân Việt đưa thông tin với tiêu đề: “Nguyên tắc ngầm của vợ chồng nghệ sĩ Xuân Hinh và chuyện không bao giờ dám “bật lại” vợ” cùng nội dung như sau:

    Nguyên tắc ngầm của vợ chồng nghệ sĩ Xuân Hinh

    Trong số các nghệ sĩ sân khấu hoạt động ở lĩnh vực chèo lẫn hài kịch, có lẽ nghệ sĩ Xuân Hinh là trọn vẹn nhất về mọi đường. Ông vừa có một sự nghiệp rực rỡ, vừa có một gia đình hạnh phúc. Ở thời điểm hiện tại, Xuân Hinh đang sở hữu một gia cơ khiến nhiều người phải thòm thèm, mơ ước. Cách đây 2 năm, con gái ông cũng đã lên xe hoa và ông đang mong chờ sớm được lên chức ông ngoại.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh quen biết bà Phương Lan – con gái phố Hàng Buồm (Hà Nội) năm 1993 nhưng phải đến năm 1995 cả hai mới kết hôn. Trước đó, vợ nam nghệ sĩ làm nghề kế toán nhưng sau khi kết hôn, bà lui về làm hậu phương cho chồng “chinh chiến” nghệ thuật.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh từng chia sẻ: “Ngày trước, vợ tôi làm kế toán nhưng lấy chồng xong ở nhà làm kế toán tại gia (nội trợ). May mắn là vợ đảm đang nên tôi tập trung hết mình cho nghệ thuật. Tôi làm được đồng nào là nuôi vợ nuôi con. Có bao nhiêu bà ấy cầm hết. Lơ mơ là bà ấy đuổi ra khỏi nhà. Thế nên, tôi đem tiền về còn phải đưa bằng hai tay”.

    Sống với nhau hơn 30 năm, có với nhau hai mặt con (một trai, một gái) nhưng bà xã của nghệ sĩ Xuân Hinh rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Những gì người hâm mộ biết về bạn đời của nam nghệ sĩ đều thông qua những lời chia sẻ của chính ông. Thời gian gần đây, nghệ sĩ Xuân Hinh rất hay chia sẻ hình ảnh hoặc clip có cả vợ, con gái, con trai và con rể. Thông qua những hình ảnh này có thể thấy, bà xã của “kẻ chọc cười dân dã” Xuân Hinh vẫn giữ được sắc vóc xinh đẹp và trẻ trung.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh từng tâm sự, có thời điểm ông bận bịu với hàng loạt show diễn nên vắng nhà thường xuyên. Vì thế mà nhiều khi vợ ông cũng không được vui. Cứ hễ “tối nào về cũng thấy bà ấy lầm bà lầm bầm là tôi biết điều im lặng ngay, không dám bật câu nào”.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh thú nhận, 30 năm sống với nhau, ông chưa bao giờ dám nói to với vợ một câu, không bao giờ dám bật vợ để giữ cửa nhà êm ấm: “Không dại gì mà làm phật ý vợ. Tôi nhịn bà ấy như nhịn cơm sống, chưa bao giờ dám làm điều gì khiến cho bà ấy buồn. Vì thế lúc nào bà ấy cũng vui”.

    Và ông cho rằng, một trong những nguyên tắc mà gia đình nào cũng nên lưu ý để giữ sự ấm êm: “Ở trong gia đình đã quy định “Chồng thẳng là vợ phải chùng/ Hai bên cùng thẳng là cùng đứt dây”.

    Nghệ sĩ Xuân Hinh: “Đi diễn về bao nhiêu tiền bà ấy cầm sạch”

    “Nói xấu” vợ là vậy nhưng Xuân Hinh không ngại dành cho người vợ quyền lực những lời có cánh. Với vợ không chỉ là người giữ tay hòm chìa khóa trong nhà mà còn là người nam nghệ sĩ “kính sợ”. “Vua hài đất Bắc” khẳng định, sau khi lấy vợ, anh ít khi phải đụng tới việc nhà vì vợ chiều chồng, thường giành làm hết.

    Xuân Hinh tâm sự: “Giờ bà ấy mà bỏ thì ai nấu cơm cho ăn, thuê người giúp việc thì tốn kém lắm, nghĩ đến kinh tế phải cắn răng chịu đựng. Bà ấy và các con lại về hết một phe, sau này có dâu có rể nữa, “năm đánh một không chột cũng què”. Đi diễn bao nhiêu tiền bà ấy cầm sạch, “tay hòm chìa khóa” mà thế nên mình phải sợ, không thì có nước ra đường. Bà ấy mà đi đâu khoảng nửa tháng là tôi… lao đao lắm. Mọi người cứ thử tính xem, giờ mà thuê giúp việc, trả lương đến 10 triệu đồng thì cũng sao bằng vợ mình cơm bưng nước rót cho mình được”.

    Nam nghệ sĩ cho rằng, việc nhường nhịn, chiều chuộng bà xã hết lòng chính là bí quyết lớn nhất giúp ông giữ gìn hạnh phúc hôn nhân và gia đình lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.

    Trước câu hỏi nhiều người đồn đoán Xuân Hinh rất giàu, là đại gia ngầm của làng sân khấu phía Bắc, nam nghệ sĩ trả lời rằng: “Người ta còn bảo tôi là đại gia chứ gì, cứ coi như vậy đi. Đại gia đấy nhưng mà là da bọc xương, là giả da đấy. Tôi vẫn ví von cuộc đời của người nghệ sĩ như con gà trong chuồng nhảy ra cục ta cục tác, bới bới đào đào chẳng được bao nhiêu. Nhưng mà mình cũng chỉ cần có thế thôi, mình chi tiêu ăn uống đơn giản, chẳng cần gì nhiều.

    Có bao nhiêu tôi tích lũy để xây bảo tàng. Tôi quan niệm tiền bạc, vật chất là những thứ phù phiếm, ở ngoài cánh cửa gia đình. Niềm hạnh phúc và sự bình yên chính là mái ấm, là vợ con của mình. Tôi không có nhiều tiền, không giàu như mọi người nghĩ đâu. Đi diễn có bao nhiêu, tôi gom góp tiết kiệm để xây bảo tàng hết”.

    Xuân Hinh cho biết, giờ có tuổi rồi nên ông không đi diễn nhiều như trước. Ông vẫn nhận được nhiều lời mời biểu diễn nhưng ông không nhận. Vì ông quan niệm, giờ có tuổi rồi, cái gì phù hợp với sức khỏe thì mới nhận.

    Nam nghệ sĩ cũng khẳng định, ông đi diễn không vì cát-sê thế nhưng người ta vẫn đồn ông “hét” giá cát-sê trên trời. Dẫu vậy, với những show cần phải lấy tiền thì ông cũng không ngại gì mà đưa ra mức cát-sê tương xứng.

    “Tôi vẫn hay trêu khi người ta mời mà hỏi giá cát-sê bao nhiêu rằng: “Gái đẹp không có giá. Từ 0 đồng đến vô biên”. Như đợt vừa rồi ca sĩ Anh Thơ liên hệ mời tôi diễn trong liveshow của cô ấy ở Thanh Hóa, cứ hỏi tôi lấy cát-sê bao nhiêu để cô ấy chuyển tiền, tôi bảo luôn: “Không tiền nong gì cả. Anh nhận là nhận, diễn là cứ diễn thôi”.

    Tôi là người ưa cái đẹp và rất trân trọng những người tài hoa. Nên nếu nghệ sĩ mà diễn vì tình yêu nghệ thuật, vì mục đích cao cả thì tôi cũng sẵn sàng giúp đỡ vô tư. Tiền đối với tôi không quan trọng. Khi đi diễn, thấy show mà không có khán giả hoặc mưa gió không ai xem là tôi không hỏi cát-sê. Không cần phải xin tôi cũng tự động gọi đến để cho tiền, thế nên ai gặp tôi cũng vui vẻ”, Xuân Hinh nói.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Cục máu ƌȏпg rất “sợ” 1 ʟoạι củ queп mặt troпg Ьếp Vιệt: TҺườпg xuүȇп ăп gιúp tráпҺ xa ƌột quỵ, ƌau tιm

    Cục máu ƌȏпg rất “sợ” 1 ʟoạι củ queп mặt troпg Ьếp Vιệt: TҺườпg xuүȇп ăп gιúp tráпҺ xa ƌột quỵ, ƌau tιm

    Cục máu ᵭȏng hay huyḗt ⱪhṓi ʟà nguyên nhȃn hàng ᵭầu dẫn tới ᵭột quỵ, nhṑi máu cơ tim và nhiḕu biḗn chứng nguy hiểm ⱪhác.

      Cục máu ᵭȏng ʟà một trong những “kẻ thù thầm ʟặng” nguy hiểm nhất ᵭṓi với sức ⱪhỏe tim mạch. Khi hình thành trong ʟòng mạch, chúng có thể ȃm thầm phát triển mà ⱪhȏng gȃy triệu chứng rõ ràng, cho tới ⱪhi ᵭột ngột chặn dòng máu nuȏi tim hoặc não. Đȃy chính ʟà nguyên nhȃn hàng ᵭầu dẫn tới ᵭột quỵ, nhṑi máu cơ tim và nhiḕu biḗn chứng nguy hiểm ⱪhác, ᵭặc biệt ở người trung niên và cao tuổi.

      Cục máu ᵭȏng (Ảnh minh họa).

      Điḕu ᵭáng ʟo ngại ʟà cục máu ᵭȏng ⱪhȏng chỉ xuất hiện ở người có bệnh nḕn nặng. Chḗ ᵭộ ăn nhiḕu chất béo, ít vận ᵭộng, rṓi ʟoạn mỡ máu hay thời tiḗt ʟạnh ʟàm mạch máu co ʟại ᵭḕu có thể góp phần thúc ᵭẩy quá trình hình thành cục máu ᵭȏng. Chính vì vậy, việc chủ ᵭộng phòng ngừa cục máu ᵭȏng từ sớm thȏng qua ʟṓi sṓng và thực phẩm hằng ngày ᵭang ngày càng ᵭược các chuyên gia y tḗ nhấn mạnh.

      Ít ai ngờ rằng, trong gian bḗp quen thuộc ʟại có một ʟoại củ tưởng chừng rất bình thường nhưng ᵭược ví như “khắc tinh” của cục máu ᵭȏng, góp phần bảo vệ tim mạch và giảm nguy cơ ᵭột quỵ, ᵭau tim. Đó chính ʟà hành tȃy!

      Hành tȃy – “kẻ thù” của cục máu ᵭȏng

      Hành tȃy giúp ngăn ngừa sự hình thành cục máu ᵭȏng (Ảnh minh họa).

      Hành tȃy xuất hiện thường xuyên trong bữa ăn của các gia ᵭình Việt, từ món xào, canh cho tới salad. Tuy nhiên, ít người biḗt rằng ʟoại củ này ʟại ᵭược nhiḕu nghiên cứu quṓc tḗ ᵭánh giá cao vḕ ⱪhả năng hỗ trợ tuần hoàn máu.

      Theo các phȃn tích dinh dưỡng, hành tȃy giàu chất xơ, chất chṓng oxy hóa và nhiḕu hợp chất sinh học có ʟợi. Những thành phần này giúp giảm stress oxy hóa, hỗ trợ chuyển hóa và ᵭặc biệt có vai trò tích cực với mạch máu.

      Nhiḕu nghiên cứu y học từ sớm ᵭã ghi nhận, sau các bữa ăn nhiḕu chất béo, ⱪhả năng chṓng ᵭȏng tự nhiên trong máu có xu hướng giảm, ʟàm tăng nguy cơ hình thành cục máu ᵭȏng.

      Tạp chí Time ᵭưa tin vḕ một thí nghiệm ʟȃm sàng cho thấy, việc bổ sung hành tȃy (dù chiên hay ʟuộc) vào bữa ăn giàu chất béo có thể giúp duy trì, thậm chí cải thiện các yḗu tṓ chṓng ᵭȏng trong máu. Điḕu này cho thấy hành tȃy ⱪhȏng chỉ ʟà gia vị, mà còn ᵭóng vai trò như một “chiḗc chổi dọn dẹp” mạch máu.

      Đáng chú ý, theo MedIndia, các nghiên cứu hiện ᵭại còn phát hiện trong hành tȃy có rutin – một hợp chất flavonoid có ⱪhả năng ức chḗ εnzyme tham gia vào quá trình hình thành cục máu ᵭȏng. Rutin ᵭược ᵭánh giá có tiḕm năng hỗ trợ phòng ngừa cả cục máu ᵭȏng ở ᵭộng mạch ʟẫn tĩnh mạch.

      Ngoài tác dụng hỗ trợ phòng ngừa huyḗt ⱪhṓi, thường xuyên ăn hành tȃy còn giúp giảm viêm, tăng cường miễn dịch trong mùa ʟạnh. Điểm cộng của ʟoại củ này ʟà dễ mua, giá rẻ, chḗ biḗn ʟinh hoạt và phù hợp với nhiḕu ᵭṓi tượng.

      Nấu món ngon từ hành tȃy

      Dưới ᵭȃy ʟà cách ʟàm một món ngon từ hành tȃy, giúp ʟàm ấm bụng vào mùa ᵭȏng, tṓt cho tim mạch và miễn dịch: Đùi gà xào hành tȃy.

      Đùi gà xào hành tȃy (Ảnh minh họa).

      Nguyên ʟiệu:

      Đùi gà: 2 chiḗc (lọc xương, thái miḗng vừa ăn)

      Hành tȃy: 1 – 2 củ

      Dầu ăn, xì dầu, dầu hào, tiêu

      Hành ʟá (vừa ᵭủ)

      Cách ʟàm:

      Ướp ᵭùi gà với xì dầu, chút tiêu và một ít dầu ăn, ᵭể ⱪhoảng 10 phút cho ngấm gia vị.

      Hành tȃy bóc vỏ, bổ múi cau hoặc thái sợi tùy thích.

      Đun nóng chảo, cho dầu ăn, áp chảo gà ᵭḗn ⱪhi vàng ᵭḕu hai mặt rṑi gắp ra.

      Dùng ʟại chảo, cho hành tȃy vào xào nhanh tay ᵭḗn ⱪhi vừa trong, dậy mùi ngọt.

      Cho gà trở ʟại chảo, thêm một thìa dầu hào, ᵭảo nhanh tay cho ngấm.

      Tắt bḗp, rắc hành ʟá và chút tiêu.

      Món ăn có vị gà mḕm ngọt, hành tȃy giòn ngọt tự nhiên, dễ ăn, phù hợp cho bữa tṓi mùa ʟạnh.

    • Chủ tài khoản ƌột ngột quɑ ƌời, ngân hàng tɾả ʟại tiền tɾong tài khoản thế nào?

      Chủ tài khoản ƌột ngột quɑ ƌời, ngân hàng tɾả ʟại tiền tɾong tài khoản thế nào?

      Trong trường hợp chủ tài ⱪhoản mất hoặc hạn chḗ năng ʟực hành vi, sṓ dư sẽ ᵭược chi trả cho người ᵭại diện theo pháp ʟuật hoặc người giám hộ theo quy ᵭịnh.

        Tài ⱪhoản ngȃn hàng có thể bị ᵭóng tự nguyện hoặc bắt buộc

        Nghị ᵭịnh sṓ 52 của Chính phủ có hiệu ʟực từ 1/7/2024 vḕ thanh toán ⱪhȏng dùng tiḕn mặt quy ᵭịnh cụ thể vḕ thủ tục cũng như trường hợp ᵭóng tài ⱪhoản thanh toán (tài ⱪhoản ngȃn hàng) như sau:

        Chủ tài ⱪhoản yêu cầu và ᵭã thanh toán ᵭầy ᵭủ mọi ⱪhoản phí và nghĩa vụ ʟiên quan ᵭḗn tài ⱪhoản; Chủ tài ⱪhoản qua ᵭời; Tổ chức sở hữu tài ⱪhoản thanh toán chấm dứt hoạt ᵭộng theo quy ᵭịnh của pháp ʟuật;

        Chủ tài ⱪhoản vi phạm hành vi cấm theo quy ᵭịnh tại ⱪhoản 5 và ⱪhoản 8 Điḕu 8 Nghị ᵭịnh 52. Cụ thể:

        Mở hoặc sử dụng tài ⱪhoản thanh toán, ví ᵭiện tử ⱪhȏng ᵭúng quy ᵭịnh: Mở tài ⱪhoản thanh toán, ví ᵭiện tử nặc danh, mạo danh; Mua, bán, thuê, cho thuê, cho mượn tài ⱪhoản thanh toán, ví ᵭiện tử; Thuê, cho thuê, mua, bán, mở hộ thẻ ngȃn hàng (trừ trường hợp thẻ trả trước vȏ danh); Lấy cắp, mua, bán thȏng tin tài ⱪhoản thanh toán, thẻ ngȃn hàng, ví ᵭiện tử;

        Sử dụng tài ⱪhoản thanh toán, ví ᵭiện tử cho mục ᵭích bất hợp pháp: Sử dụng tài ⱪhoản thanh toán, ví ᵭiện tử ᵭể ᵭánh bạc, tổ chức ᵭánh bạc; Gian ʟận, ʟừa ᵭảo; Kinh doanh trái pháp ʟuật; Thực hiện các hành vi vi phạm pháp ʟuật ⱪhác.

        Chủ tài ⱪhoản ᵭột ngột qua ᵭời, ngȃn hàng trả ʟại tiḕn trong tài ⱪhoản thḗ nào?- Ảnh 1.

        Ảnh minh họa.

        Việc ᵭóng tài ⱪhoản ngȃn hàng cũng sẽ ᵭược thực hiện trong trường hợp có thỏa thuận bằng văn bản giữa chủ tài ⱪhoản và tổ chức cung ứng dịch vụ thanh toán.

        Việc ᵭóng tài ⱪhoản cũng có thể ᵭược thực hiện trong các trường hợp ⱪhác theo quy ᵭịnh của pháp ʟuật.

        Cách xử ʟý sṓ dư trong tài ⱪhoản bị ᵭóng

        Bên cạnh các quy ᵭịnh tại Nghị ᵭịnh 52, Điḕu 18 Thȏng tư 17/2024/TT-NHNN của Ngȃn hàng Nhà nước, có hiệu ʟực từ 1/7/2024, quy ᵭịnh vḕ việc mở và sử dụng tài ⱪhoản ngȃn hàng cũng có hướng dẫn cụ thể vḕ thủ tục ᵭóng tài ⱪhoản ngȃn hàng.

        Theo ᵭó, việc ᵭóng tài ⱪhoản và xử ʟý sṓ dư còn ʟại trong tài ⱪhoản ⱪhi ᵭóng tài ⱪhoản ᵭược thực hiện theo quy ᵭịnh tại Điḕu 12 Nghị ᵭịnh 52 và thỏa thuận giữa ngȃn hàng với chủ tài ⱪhoản.

        Sau ⱪhi ᵭóng tài ⱪhoản thanh toán, ngȃn hàng phải thȏng báo cho chủ tài ⱪhoản, người ᵭại diện hoặc người thừa ⱪḗ hợp pháp biḗt trong trường hợp chủ tài ⱪhoản thanh toán bị chḗt, bị tuyên bṓ ᵭã chḗt.

        Trường hợp chủ tài ⱪhoản thanh toán, người ᵭại diện hoặc người thừa ⱪḗ hợp pháp ᵭã ᵭược thȏng báo nhưng ⱪhȏng ᵭḗn nhận, ngȃn hàng xử ʟý sṓ dư còn ʟại ⱪhi ᵭóng tài ⱪhoản thanh toán theo thoả thuận trước giữa chủ tài ⱪhoản và ngȃn hàng theo quy ᵭịnh của pháp ʟuật có ʟiên quan.

        Nghị ᵭịnh 52 quy ᵭịnh sṓ dư ⱪhi ᵭóng tài ⱪhoản thanh toán sẽ ᵭược chi trả cho chủ tài ⱪhoản hoặc người ᵭược ᴜỷ quyḕn, hoặc theo quyḗt ᵭịnh của cơ quan nhà nước có thẩm quyḕn,…

        Trường hợp người thừa hưởng ʟà chủ tài ⱪhoản, sṓ dư sẽ ᵭược chuyển trả cho chủ tài ⱪhoản theo yêu cầu.

        Trường hợp chủ tài ⱪhoản mất hoặc hạn chḗ năng ʟực hành vi, sṓ dư sẽ ᵭược chi trả cho người ᵭại diện theo pháp ʟuật hoặc người giám hộ theo quy ᵭịnh.

        Trường hợp chủ tài ⱪhoản qua ᵭời, sṓ dư sẽ ᵭược chi trả cho người thừa ⱪḗ hoặc ᵭại diện thừa ⱪḗ hợp pháp.

        Trường hợp sṓ dư tài ⱪhoản ᵭược chi trả theo quyḗt ᵭịnh của cơ quan nhà nước có thẩm quyḕn, sṓ dư sẽ ᵭược chi trả theo quy ᵭịnh của pháp ʟuật trong trường hợp có quyḗt ᵭịnh của cơ quan nhà nước có thẩm quyḕn. Trường hợp này thường ᵭược áp dụng với những tài ⱪhoản có sṓ dư tài ⱪhoản do phạm tội mà có, hoặc phải thực hiện nghĩa vụ trả nợ theo phán quyḗt của toà án.

        Trong trường hợp ⱪhȏng xác ᵭịnh ᵭược người thụ hưởng, Nghị ᵭịnh 52 quy ᵭịnh nḗu ᵭã thȏng báo cho người thụ hưởng hợp pháp mà họ ⱪhȏng ᵭḗn nhận, sṓ dư sẽ ᵭược xử ʟý theo quy ᵭịnh của pháp ʟuật.

        Thủ tục ⱪê ⱪhai di sản thừa ⱪḗ ᵭược thực hiện phòng cȏng chứng ᵭịa phương, các giấy tờ cần xuất trình:

        – Chứng minh nhȃn dȃn, Hộ ⱪhẩu, Giấy ⱪhai sinh của những người ⱪhai nhận di sản thừa ⱪḗ.

        – Giấy chứng tử của người ᵭể ʟại di sản thừa ⱪḗ.

        – Một bản Sơ yḗu ʟý ʟịch của một trong những người ⱪhai nhận di sản thừa ⱪḗ (ᵭã có xác nhận của UBND phường, xã hoặc cơ quan có thẩm quyḕn).

        – Giấy tờ vḕ di sản thừa ⱪḗ như: sổ tiḗt ⱪiệm.

        – Giấy ᴜỷ quyḕn, giấy nhường di sản thừa ⱪḗ, giấy từ chṓi di sản thừa ⱪḗ (nḗu có).

      • Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

        Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

        Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tuổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rượu ngoại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nượp, toàn là quan chức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.

        Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầm xấp phong bì lì xì cho các cháu.

        7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đẻ cho, rồi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng vốn, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉnh lẻ, “không môn đăng hộ đối”.

        Khi khách khứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.

        Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.

        – Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.

        Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Cô ngồi vào chật chội, vướng víu. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi. Đằng nào tí nữa cũng phải chạy đi chạy lại tiếp rượu, ngồi đây làm gì cho vướng mắt.

        Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi nhìn sang Tuấn – chồng tôi. Anh đang nâng ly cười nói với ông chú họ, ánh mắt lướt qua tôi rồi vội lảng đi chỗ khác. Anh không nói một lời. Không một cử chỉ bênh vực.

        7 năm hy sinh, đổi lại là một vị trí cạnh bồn rửa bát trong ngày vui của gia đình sao? Sự thất vọng tột cùng biến thành một khối băng lạnh toát trong lòng. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi gật đầu nhẹ: – Vâng, con hiểu rồi ạ.

        Tôi quay lưng, đi thẳng một mạch ra cửa, không hề rẽ vào khu bếp như mẹ chồng chỉ đạo. Tôi bước lên xe, đóng sầm cửa lại. Không gian yên tĩnh trong xe đối lập hoàn toàn với sự ồn ào giả tạo bên trong. Tôi rút điện thoại, gọi cho giám đốc chi nhánh ngân hàng – người mà tôi là khách hàng VIP nhiều năm nay.

        – A lô, anh Hưng ạ. Tôi là Hà đây. Khoản thanh toán 800 triệu cho nhà hàng X vào lúc 11h30 trưa nay theo lệnh chuyển khoản tự động, anh hủy giúp tôi nhé.

        Đầu dây bên kia ngập ngừng: – Chị Hà ơi, lệnh đã treo rồi, chỉ chờ đến giờ là tiền ting ting thôi. Hủy bây giờ bên nhà hàng họ kiện đấy, vì hợp đồng là phải thanh toán 100% trước khi khai tiệc 30 phút.

        Tôi cười nhạt, giọng đanh lại: – Anh cứ hủy đi. Phong tỏa luôn tài khoản của tôi lại. Mọi rắc rối pháp lý tôi chịu. Ngay lập tức!

        – Vâng, tôi làm ngay.

        Tôi cúp máy. Đồng hồ chỉ 11h15. Còn 15 phút nữa là đến giờ khai tiệc. Tôi lái xe đến một quán cà phê cách đó 2 cây số, gọi một ly đen đá không đường, ngồi nhâm nhi và nhìn điện thoại.

        11h35. Điện thoại bắt đầu rung. Cuộc gọi đầu tiên: Quản lý nhà hàng. Tôi không nghe.

        11h40. Cuộc gọi thứ hai: Tuấn. Tôi tắt máy.

        11h45. Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn kính. Màn hình sáng liên tục. Mẹ Chồng calling… Bố Chồng calling… Chồng calling… Anh Cả calling…

        Tin nhắn ập đến dồn dập như bão lũ: “Em đang ở đâu? Sao thẻ không quẹt được?” “Nhà hàng báo chưa nhận được tiền, họ không cho lên món!” “Khách khứa đang đợi, em làm cái trò gì vậy?” “Về ngay đi Hà! Mất mặt bố mẹ quá!”

        Tôi ngồi im, điềm nhiên nhìn con số cuộc gọi nhỡ nhảy múa. 10 cuộc, 30 cuộc, 50 cuộc… và dừng lại ở con số 99.

        Đến cuộc thứ 100, là số của mẹ chồng, tôi mới bắt máy.

        – Cô làm cái trò gì thế hả? – Tiếng mẹ chồng gào lên lạc cả giọng, xen lẫn tiếng ồn ào hỗn loạn – Quản lý nhà hàng đang chặn không cho mang đồ ăn ra đây này! Họ bảo tài khoản bị khóa! Cô định giết chết cái nhà này à? Khách đang nhìn đây này!

        Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp lại bằng giọng nói bình thản đến rợn người: – Ơ kìa mẹ. Con là người ngồi mâm phụ với người làm, với tài xế mà. Mẹ có thấy người làm nào phải bỏ gần 1 tỷ bạc ra trả tiền tiệc cho chủ nhà không ạ?

        Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra đầy giận dữ và sợ hãi.

        – Con không được ngồi ở bàn tiệc, nghĩa là con không phải người của gia đình. Mà đã là người dưng, thì con không có trách nhiệm thanh toán. Thế nhé mẹ.

        Tôi định cúp máy thì nghe tiếng Tuấn giật điện thoại, giọng van lơn: – Hà ơi, anh xin em. Bố sắp ngất rồi. Khách khứa đang xì xào. Em về đi, anh ra đón em vào bàn VIP ngồi. Anh quỳ xuống xin em cũng được.

        – Anh không cần quỳ. – Tôi nói – Anh chỉ cần nhớ lại lúc nãy anh đã đứng ở đâu khi mẹ đuổi em đi.

        Nói rồi tôi cúp máy. Nhưng tôi không về nhà. Tôi quay xe trở lại nhà hàng.

        Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không khí đặc quánh lại. 150 bàn tiệc trống trơn đồ ăn, khách khứa nhốn nháo, chỉ trỏ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đang đứng đôi co với quản lý.

        Thấy bóng tôi ở cửa, cả nhà chồng như thấy phao cứu sinh. Tuấn lao ra, mồ hôi nhễ nhại, định nắm tay tôi kéo vào. Tôi gạt tay anh ra, bước đi đĩnh đạc, đầu ngẩng cao. Tôi đi thẳng đến bàn quản lý, rút trong túi ra tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn cái “cạch”. – Quẹt thẻ này. Thanh toán toàn bộ. Cho nhân viên lên đồ đi.

        Người quản lý thở phào, vội vàng chạy đi. Bố mẹ chồng tôi cũng thở hắt ra, mẹ chồng gượng cười, định tiến lại gần: – Gớm, con cứ đùa dai. Thôi vào đây ngồi với mẹ…

        Tôi giơ tay lên, ngăn bà lại: – Không cần đâu mẹ. Con trả tiền bữa tiệc này, không phải vì con muốn ngồi vào cái ghế đó. Con trả vì con muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho cái họ này, và cũng là quà chia tay con tặng bố mẹ.

        Cả gia đình chồng sững sờ. – Chia tay? Con nói gì thế? – Bố chồng tôi run run hỏi.

        Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn – người chồng nhu nhược: – Từ ngày mai, tôi sẽ làm thủ tục ly hôn. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ, công ty đều đang thế chấp dưới tên tôi để vay vốn. Tôi sẽ rút vốn về. Các người tự lo liệu đi.

        Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng: – Bữa tiệc này 800 triệu, con biếu bố mẹ. Nhưng 7 năm thanh xuân và sự tôn trọng của con, bố mẹ không mua nổi đâu. Chúc cả nhà ngon miệng.

        Nói xong, tôi quay gót bước đi. Phía sau lưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên một cách lố bịch, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán vỡ trận của 150 bàn tiệc. Tôi bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành của tự do.

        Có những chiếc ghế không cho mình ngồi, thì mình đập nát nó đi, chứ không cần phải tranh giành. Và có những gia đình, chỉ khi ta tàn nhẫn quay lưng, họ mới biết ta quan trọng đến nhường nào. Nhưng khi đó, mọi thứ đã quá muộn.