Tác giả: admin

  • Giá xăng dầu hôm nay 15/3: Tiếp tục đi lên

    Lúc 6h ngày 15/3, giá dầu WTI đứng ở mức 98,71 USD/thùng, tăng 2,98 USD/thùng, trong khi đó, giá dầu Brent của Mỹ đứng ở ngưỡng 103,1 USD/thùng, tăng 2,68 USD/thùng.

    Giá dầu thế giới

    Giá dầu tăng khi Saudi Arabia cùng một số thành viên Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) cắt giảm nguồn cung trong bối cảnh xung đột giữa Mỹ – Israel và Iran tiếp tục lan rộng.

    Theo Reuters, giá dầu Brent vượt 100 USD/thùng sau khi xuất hiện thông tin cho thấy một tàu chở dầu treo cờ Ấn Độ thực tế không đi qua eo biển Hormuz mà khởi hành từ Oman, ở phía đông eo biển này khu vực đã bị phong tỏa kể từ khi bùng phát xung đột Trung Đông.

    Một quan chức Chính phủ Ấn Độ cho biết tàu chở dầu treo cờ nước này đang di chuyển ở phía đông eo biển Hormuz, chở xăng tới châu Phi. Thông tin này trước đó đã khiến thị trường hiểu nhầm rằng con tàu đã đi qua eo biển Hormuz.

    Giá xăng tiếp tục đi lên. (Ảnh: Reuters)

    Mỹ đã cấp giấy phép kéo dài 30 ngày cho các quốc gia mua dầu và các sản phẩm dầu mỏ của Nga đang mắc kẹt trên biển. Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cho biết động thái này nhằm ổn định thị trường năng lượng toàn cầu đang biến động mạnh do cuộc chiến Mỹ – Israel với Iran.

    Trong khi đó, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) đưa ra đề xuất giải phóng 400 triệu thùng dầu từ kho dự trữ chiến lược. Đây là mức xả kho lớn nhất trong lịch sử của cơ quan này nhằm kiềm chế đà tăng của giá dầu. Tuy nhiên, thời điểm triển khai kế hoạch xả kho vẫn chưa được ấn định.

    Khối lượng dầu dự kiến được giải phóng cao hơn gấp đôi so với 182 triệu thùng từng được tung ra thị trường vào năm 2022 sau khi Nga phát động chiến dịch quân sự tại Ukraine. Mặc dù vậy, nhiều chuyên gia cho rằng con số này vẫn chưa đủ để bù đắp những thiệt hại nguồn cung nếu xung đột tại Trung Đông kéo dài.

    Theo ước tính của các nhà phân tích tại Macquarie, lượng dầu dự kiến được xả kho chỉ tương đương khoảng 4 ngày sản lượng dầu toàn cầu và bằng khoảng 16 ngày lượng dầu thô vận chuyển qua khu vực vùng Vịnh.

    Giá xăng dầu trong nước

    Tại thị trường trong nước, giá xăng E5 RON92 được bán ở mức không cao hơn 22.504 đồng/lít, giá xăng RON95 không cao hơn 25.575 đồng/lít.

    Giá dầu diesel không cao hơn 27.025 đồng/lít. Giá dầu không cao hơn 26.932 đồng/lít. Giá dầu mazut không cao hơn 18.661 đồng/kg.

    Liên bộ ra quyết định mới nhất về giá xăng dầu và quỹ bình ổn ngày 14/3

    Giá xăng dầu tại kỳ điều hành hôm nay (14/3) được giữ nguyên như mức điều hành ngày 12/3. Giá xăng RON95-III ở mức trên 25.000 đồng/lít.

    Nguồn: https://vtcnews.vn/gia-xang-dau-hom-nay-15-3-tiep-tuc-di-len-ar1007653.html

    -15/03/2026 07:11 AM (GMT+7)

    Giá xăng Xem thêm
  • Giá xăng dầu mới nhất

    Giá bán lẻ xăng dầu trong nước được điều chỉnh trong đêm 13/3 theo hướng giữ nguyên, trong khi quỹ bình ổn tiếp tục được sử dụng.

    Báo VTC News đưa tin với tiêu đề: “Giữ nguyên giá xăng dầu, tiếp tục chi mạnh quỹ bình ổn tới 5.000 đồng/lít”, nội dung được đăng tải như sau:

    Giá xăng dầu trong nước

    Cụ thể, cơ quan điều hành tiếp tục chi sử dụng quỹ bình ổn giá xăng dầu với xăng sinh học là 4.000 đồng/lít; xăng không chì 4.000 đồng/lít; dầu diesel 5.000 đồng/lít; dầu hỏa 4.000 đồng/lít; dầu mazut 4.000 đồng/kg.

    Giá xăng dầu trong nước giữ nguyên trong kỳ điều hành đêm 13/3. (Ảnh: Công Hiếu)

    Hiện giá xăng E5 RON92 được bán ở mức không cao hơn 22.504 đồng/lít, giá xăng RON95 không cao hơn 25.575 đồng/lít.

    Giá dầu diesel không cao hơn 27.025 đồng/lít. Giá dầu không cao hơn 26.932 đồng/lít. Giá dầu mazut không cao hơn 18.661 đồng/kg.

    Giá dầu thế giới tiếp tục tăng

    Lúc 6h ngày 14/3, giá dầu WTI ở mức 98,71 USD/thùng, tăng 1,79 USD/thùng, giá dầu Brent của Mỹ ở mức 103,14 USD/thùng, tăng 2,68 USD/thùng so với phiên giao dịch hôm qua.

    Theo Reuters, giá dầu Brent vượt 100 USD/thùng sau khi xuất hiện thông tin cho thấy một tàu chở dầu treo cờ Ấn Độ thực tế không đi qua eo biển Hormuz mà khởi hành từ Oman, ở phía đông eo biển này khu vực đã bị phong tỏa kể từ khi bùng phát xung đột Trung Đông.

    Một quan chức Chính phủ Ấn Độ cho biết tàu chở dầu treo cờ nước này đang di chuyển ở phía đông eo biển Hormuz, chở xăng tới châu Phi. Thông tin này trước đó đã khiến thị trường hiểu nhầm rằng con tàu đã đi qua eo biển Hormuz.

    Giá dầu thế giới hôm nay quay đầu giảm. (Ảnh minh hoạ).

    Mỹ đã cấp giấy phép kéo dài 30 ngày cho các quốc gia mua dầu và các sản phẩm dầu mỏ của Nga đang mắc kẹt trên biển. Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cho biết động thái này nhằm ổn định thị trường năng lượng toàn cầu đang biến động mạnh do cuộc chiến Mỹ – Israel với Iran.

    Theo đặc phái viên của Tổng thống Nga, ông Kirill Dmitriev, quyết định này liên quan tới khoảng 100 triệu thùng dầu thô của Nga, tương đương gần một ngày sản lượng dầu toàn cầu.

    Ông Bjarne Schieldrop, trưởng bộ phận phân tích hàng hóa của SEB, nhận định, dầu Nga thực tế đã được chuyển tới người mua, vì vậy quyết định này không làm tăng thêm nguồn cung trên thị trường, nhưng giúp giảm bớt một số trở ngại trong giao dịch.

    Theo ông, thị trường ngày càng lo ngại rằng cuộc chiến có thể kéo dài. Nỗi lo lớn nhất là cơ sở hạ tầng dầu mỏ bị phá hủy nghiêm trọng, dẫn tới tổn thất nguồn cung lâu dài.

    Thông báo liên quan tới dầu Nga được đưa ra chỉ 1 ngày sau khi Bộ Năng lượng Mỹ cho biết Washington sẽ giải phóng 172 triệu thùng dầu từ Kho Dự trữ Dầu mỏ Chiến lược (SPR) nhằm kiềm chế đà tăng mạnh của giá dầu.

    Kế hoạch này được phối hợp với Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), tổ chức đã nhất trí giải phóng tổng cộng kỷ lục 400 triệu thùng dầu từ các kho dự trữ chiến lược, bao gồm cả phần đóng góp của Mỹ.

    Tuy nhiên, theo nhà phân tích Tony Sycamore của IG, tác động hạ nhiệt tạm thời từ việc xả kho dự trữ của IEA nhanh chóng bị xóa nhòa khi rủi ro tại Trung Đông tiếp tục leo thang.

    Ngân hàng Goldman Sachs dự báo giá dầu Brent trung bình trong tháng 3 sẽ vượt 100 USD/thùng và ở mức khoảng 85 USD/thùng trong tháng 4, khi thị trường năng lượng tiếp tục biến động mạnh do cuộc chiến với Iran, thiệt hại đối với cơ sở hạ tầng năng lượng Trung Đông và gián đoạn tại eo biển Hormuz.

    Báo An ninh Thủ đô đưa tin với tiêu đề: “Hà Nội sẽ xử lý nghiêm các trường hợp găm hàng xăng dầu, dừng bán không có lý do”, nội dung được đăng tải như sau:

    Người dân Hà Nội xếp hàng dài mua xăng dầu, chiều 9-3

    Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Mạnh Quyền vừa ký Công văn chỉ đạo về việc đảm bảo nguồn cung ứng xăng dầu trên địa bàn thành phố.

    Theo đó, UBND Thành phố yêu cầu Sở Công Thương chỉ đạo Chi cục Quản lý thị trường Hà Nội kiểm tra, giám sát hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu trên địa bàn theo quy định; trường hợp phát hiện có sai phạm, xử lý nghiêm.

    Nội dung kiểm tra chủ yếu tập trung vào chất lượng xăng dầu của doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu trên địa bàn thành phố; việc tuân thủ quy định về niêm yết giá và bán đúng giá niêm yết; việc đóng, mở cửa của các cửa hàng bán lẻ xăng dầu trên địa bàn;

    Đặc biệt, UBND TP Hà Nội lưu ý, không để xảy ra tình trạng cửa hàng xăng dầu dừng bán hàng không có lý do, gây thiếu hụt, đứt gãy nguồn cung xăng dầu cục bộ trên địa bàn; kịp thời phát hiện, xử lý các trường hợp găm hàng, tạo khan hiếm nguồn cung xăng dầu, giảm chiết khấu bất hợp lý hoặc không cung cấp đủ hàng cho cửa hàng bán lẻ xăng dầu, gây mất ổn định thị trường.

    UBND TP Hà Nội cũng yêu cầu UBND các xã, phường phối hợp với lực lượng Quản lý thị trường thường xuyên rà soát, nắm bắt tình hình hoạt động kinh doanh, đóng mở cửa của các cửa hàng xăng dầu trên địa bàn xã, phường;

    Đồng thời chỉ đạo lực lượng chức năng tăng cường hỗ trợ việc phân luồng, giảm ùn tắc giao thông tại khu vực có cửa hàng xăng dầu tập trung đông người mua; giải quyết triệt để hoạt động bán xăng dầu bằng chai, lọ trên các tuyến đường thuộc địa bàn quản lý.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

    Edit

  • “Khoảng ba tiếng nữa thôi con. Ngủ thêm chút đi.” – Lan mỉm cười, chỉnh lại chiếc chăn mỏng đắp lên chân con.

    “Khoảng ba tiếng nữa thôi con. Ngủ thêm chút đi.” – Lan mỉm cười, chỉnh lại chiếc chăn mỏng đắp lên chân con.

    “Cuồng Xe Cuối Cùng”

    Chiếc xe khách lắc lư giữa con đường lộ sương sương. Kim đồng hồ sâu qua bảy giờ sáng, những tia nắng yếu ớt len ​​qua cửa kính, hắt lên khuôn mặt của những người xa quê đang mong mỏi trở về.

    Ngồi ở hàng ngồi sát cửa sổ, Lan – người phụ nữ ngoài ba mươi, đang nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. Bé An , mười tuổi, tựa đầu vào vai mẹ, đôi mắt trong veo theo dõi nhìn hàng cây tiến dần dần sau.

    “Còn mấy tiếng nữa mình tới bà ngoại hả mẹ?” – An hỏi, giọng ngái ngủ.
    “Khoảng ba tiếng nữa thôi con. Ngủ thêm chút đi.” – Lan hoàng cười, chỉnh sửa lại Lớp phấn bồi lên chân con.

    Đã lâu rồi hai mẹ con mới về quê. Sau cuộc ly hôn, Lan chuyển lên thành phố làm việc, một mình nuôi con. Cuộc sống tuy vất vả, nhưng cô luôn nghĩ chỉ cần có An là đủ. Mỗi lần con hỏi “Sao mẹ ít cười vậy?”, cô lại giả cường mệt để tránh trả lời.

    Xe chạy đều, hành động khách bắt đầu trò chuyện. Mùi cà phê, mùi bánh mì hòa với mùi thơm nhẹ nhàng không khí vừa dịu buồn.

    Bất ngờ, An bật dậy. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt mở to, ánh nhìn Sợ hãi.
    “Mẹ ơi… cho con xuống… cho con xuống ngay đi!”

    Lan giật mình.
    “Sao vậy con? Xe đang chạy mà.”
    “Con không muốn đi nữa, mẹ ơi, con muốn xuống!” – Giọng An run run, hai bàn tay nhỏ ôm chặt áo mẹ.

    Một hành động mà một số khách hàng quay lại nhìn. Lan đỏ mặt, cúi xuống phun con:
    “Con mệt hả? Hay nói xe? Để mẹ lấy nước cho.”
    “Không, con không nói. Con sợ lắm mẹ ơi. Con thấy… thấy có người đang gọi con ngoài kia…”

    Lan nhẹ nhàng mày.
    “Ở đâu?”
    “ Ngay bên đường… một bà già áo nâu, tóc bạc, đứng sừng! Bà cứ nhìn con…”

    Lan quay ra – bên ngoài chỉ có ruộng cỏ và hàng keo lướt nhanh.
    “Không có ai hết, An à. Con nhìn nhầm rồi. An yên đi, đừng làm mọi người sợ.”

    Tài xế – một người đàn ông trung niên – khúc xạ hậu, cười xòa:
    “Chắc chắn cô bé mệt, mấy đứa nhỏ hay tưởng tượng lắm.”
    Lan suy cười đáp lại.

    Nhưng An vẫn chạy lẩy bẫy, nước mắt chực trào.
    “Cho con xuống… con xin mẹ đó…”

    Cả xe im bặt. Một vài người bắt đầu khó chịu.
    Lan vừa xấu hổ vừa, kéo con lại:
    “An, con lođi, đừng làm mẹ phiền lòng nữa.”

    Cô bé im lặng một lúc, rồi ủ đầu vào võ mẹ, thở hổn hển. Xe lại tiếp tục quá trình hành động.

    Khoảng mười phút sau, Lan cảm nhận vai áo mình ướt lạnh. Cô di chuyển xuống – An đang khóc không thành công.
    “Mẹ ơi… bà ấy bảo xe này nhẹ nhàng…”

    Người dùng Lan.
    Tim cô đập mạnh. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

    “Con nói gì cơ?”
    “Bà bảo con xuống đi, nếu không sẽ không gặp lại mẹ nữa…”

    Lan nắm chặt tay con, bối rối nhìn quanh. Nhiều người bắt đầu xì xào.
    “Cô nên bảo tài xế dừng lại chút, chắc con bé hoảng loạn.” – Một bà cụ lên tiếng.

    Lan do dự vài giây rồi bước lên phía trước:
    “Anh ơi, cho tôi xuống một lát được không? Con bé nhà tôi hơi sợ.”
    Tài xế chau mày:
    “Giờ đoạn đường này đang dốc, không có chỗ dừng đâu chị. Chị ráng dỗ nó tí, qua khúc cua rồi nghỉ.”

    “Nhưng mà—”
    “Không sao đâu. Tôi chạy tuyến này mười năm rồi, chỗ này an toàn mà.”

    Lan thở dài quay về chỗ. Cô ôm con chặt hơn. An vẫn run rẩy, khẽ lẩm bẩm:
    “Bà ơi… con nghe rồi… con nghe rồi…”

    Chiếc xe bắt đầu leo lên con đèo quanh co. Trời đột ngột tối sầm lại, gió rít qua khe cửa. Những đám mây đen như đổ xuống, báo hiệu cơn mưa sắp tới.

    Lan khẽ vuốt tóc con:
    “Ngủ đi con, sắp đến rồi.”

    An không trả lời. Cô bé chỉ nắm tay mẹ thật chặt, mắt nhắm nghiền.

    Bỗng, tiếng hét xé toang không khí:
    “Phanh! Phanh đi anh ơi!!!”

    Một hành khách la lên khi chiếc xe rung lắc dữ dội. Tiếng bánh xe trượt dài trên mặt đường ướt, tiếng kim loại nghiến chát chúa. Lan chỉ kịp ôm chặt con, rồi mọi thứ tối đen.

    Khi Lan tỉnh lại, mùi khói và xăng tràn ngập. Tiếng còi xe, tiếng người hò hét cứu hộ vang lên hỗn loạn. Đầu cô đau nhói, máu chảy xuống cổ.

    Cô cố gượng dậy – thân xe đã lật nghiêng bên sườn đèo.
    “An… An ơi con đâu rồi!”

    Không có tiếng trả lời.

    Lan bò trong đống đổ nát, tay lần mò tìm con giữa những ghế gãy, kính vỡ. Tiếng mưa bắt đầu nặng hạt.
    “An ơi… trả lời mẹ đi con!”

    Một bàn tay nhỏ lạnh ngắt thò ra từ kẽ ghế. Lan chụp lấy.
    “An!”

    Cô kéo con ra – cơ thể bé nhỏ ấy mềm oặt, khuôn mặt vẫn hằn nguyên nét sợ hãi. Máu loang khắp áo.

    Lan ôm con vào lòng, hét lên giữa mưa:
    “Con ơi, mẹ đây… Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi mà…”

    Người cứu hộ chạy tới, cố tách hai mẹ con ra để đưa đi. Nhưng Lan không buông. Cô chỉ lặp đi lặp lại trong cơn mê sảng:
    “Nếu mẹ nghe con… nếu mẹ cho con xuống…”

    Mưa vẫn rơi. Con đèo bị phong tỏa suốt nhiều giờ. Người ta nói, chiếc xe bị mất phanh ở khúc cua, rơi xuống sườn núi. Hơn nửa số hành khách không qua khỏi.

    Lan sống sót. Nhưng trong bệnh viện, cô chỉ nhìn trân trân lên trần nhà, đôi mắt cạn khô nước mắt. Bác sĩ bảo cô bị chấn thương nhẹ, nhưng tổn thương tâm lý nặng.

    Sau lễ tang, Lan không về thành phố nữa. Cô xin ở lại quê, trong ngôi nhà nhỏ của mẹ già – nơi có mảnh sân đầy hoa cúc mà An từng thích. Mỗi sáng, người ta thấy cô đặt một chiếc ghế nhỏ bên hiên, pha hai tách trà, rồi ngồi trò chuyện với khoảng không.

    “An à, hôm nay trời mưa, con đừng ra ngoài nghen.”
    Rồi cô mỉm cười, như nghe thấy tiếng cười khúc khích của ai đó.

    Một năm sau, vào đúng ngày giỗ đầu của An, người tài xế – người duy nhất còn sống sau vụ tai nạn – tìm đến. Ông run run đặt bó hoa trước bàn thờ, mắt rưng rưng.

    “Chị Lan… tôi xin lỗi. Hôm nay… tôi định dừng xe, mà nghĩ không sao đâu. Tôi—”

    Lân lắc đầu.
    “Không phải lỗi của anh. Là tại tôi… tôi đã không tin vào mình.”

    Cô thêm một đoạn trà, đưa về phía đối diện trống:
    “Con bé bảo ‘cho con xuống ngay’… Tôi đã không nghe.”

    Gió lùa qua khung cửa. Tách trà nghiêng nhẹ nhàng, hơi nước bay lên mờ ảo như khói.
    Trong làn sóng sương sương, Lan thấy thấp thoáng bóng một cô bé đang cười cười, tay nhẹ nhàng.

    Lan ánh mắt. Một chút nước mắt thảnh dài, hòa vào hơi trà còn nóng.

    “Con về rồi hả, An…”

    Tiếng gió êm đáp, như tiếng trẻ con thì thầm:
    “Dạ, con về rồi, mẹ ơi.”

  • Giá xăng dầu hôm nay 15/3: Dầu thế giới bật tăng, xăng trong nước sắp biến động?

    Giá xăng dầu hôm nay 15/3: Dầu thế giới bật tăng, xăng trong nước sắp biến động?

    Giá dầu thế giới tăng mạnh khi Brent vượt 103 USD/thùng, trong khi xăng dầu trong nước tạm ổn định nhờ Quỹ bình ổn. Tuy nhiên, diễn biến mới trên thị trường năng lượng toàn cầu đang tạo áp lực lớn cho các kỳ điều hành giá sắp tới.

    Giá xăng dầu trong nước ổn định nhờ Quỹ bình ổn

    Tối 14/3, vào lúc 19h30, Liên Bộ Công Thương – Tài chính công bố kỳ điều hành giá xăng dầu mới. Theo cơ quan quản lý, giá xăng dầu thành phẩm trên thị trường thế giới ngày 133 tăng mạnh, khiến giá cơ sở trong nước cao hơn từ 9,1% đến 29,8% so với trước đó.

    Để hạn chế nguy cơ tăng giá đột biến và tránh tác động dây chuyền tới chỉ số CPI, cơ quan điều hành đã quyết định chi mạnh Quỹ Bình ổn giá (BOG). Biện pháp này nhằm giữ ổn định mặt bằng giá bán lẻ trong nước.

    Giá bán lẻ tối đa hiện hành gồm: xăng E5RON92 không cao hơn 22.504 đồng/lít; xăng RON95-III không vượt 25.575 đồng/lít. Dầu diesel 0.05S ở mức 27.025 đồng/lít, dầu hỏa 26.932 đồng/lít và dầu mazut 180 CST 3.5S không quá 18.661 đồng/kg.

    gia-xang-hom-nay (1)
    Giá xăng dầu trong nước ổn định nhờ xả Quỹ bình ổn. Ảnh minh họa.

    Theo đó, mức chi hỗ trợ đối với xăng RON 95-III, dầu hỏa và mazut là 4.000 đồng/lít. Riêng dầu diesel được trích Quỹ ở mức cao nhất, lên tới 5.000 đồng/lít. Nhờ động thái can thiệp này, giá xăng dầu trong nước ở kỳ điều hành ngày 15/3 vẫn được duy trì ổn định.

    Giá dầu thế giới tăng mạnh

    Trên thị trường quốc tế, giá dầu thô tiếp tục xu hướng đi lên trong phiên giao dịch gần nhất. Dầu Brent đã vượt mốc 103 USD/thùng, trong khi dầu WTI tăng hơn 2% và tiến sát ngưỡng 98 USD/thùng.

    Đà tăng này khiến thị trường năng lượng toàn cầu trở nên căng thẳng hơn, đồng thời tạo sức ép đáng kể lên giá xăng dầu tại Việt Nam trong các kỳ điều hành sắp tới.

    gia-xang-dau-hom-nay
    Giá dầu thế giới tăng mạnh do bất ổn chính trị. Ảnh minh họa.

    Một trong những nguyên nhân chính xuất phát từ tình hình bất ổn tại Trung Đông. Eo biển Hormuz – tuyến vận chuyển khoảng 20% lượng dầu toàn cầu – tiếp tục bị phong tỏa, làm gián đoạn dòng chảy dầu thô trên thị trường.

    Bên cạnh đó, Mỹ tuyên bố chuẩn bị tiến hành đợt không kích lớn nhằm vào các mục tiêu của Iran. Diễn biến này khiến hoạt động vận tải dầu thương mại trong khu vực gần như tê liệt, góp phần đẩy giá dầu thế giới lên mức cao nhất trong nhiều tháng.

  • Ngày con gái đi làm dâu Hàn Quốc, con đưa cho tôi chiếc túi đỏ, để rồi nửa năm sau thì ng-ấ-t điế-ng người khi nghe tin con đã

    Ngày con gái đi làm dâu Hàn Quốc, con đưa cho tôi chiếc túi đỏ, để rồi nửa năm sau thì ng-ấ-t điế-ng người khi nghe tin con đã

    Con gái tôi vốn chăm chỉ và khát khao đổi đời, nên khi có cơ hội xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc, nó chẳng ngần ngại. Ban đầu, con gửi tiền về đều đặn, gia đình tôi cũng mừng thầm vì nghĩ cháu đã ổn định. Nhưng không lâu sau, nó kể rằng mình quen một người đàn ông, là chủ một tiệm gà rán lớn, tuy đã 70 tuổi và có con riêng nhưng sở hữu khối tài sản kếch xù. Con muốn kết hôn, mặc cho tôi và chồng ra sức ngăn cản.

    “Con biết người ta lớn tuổi, nhưng ông ấy tử tế và thương con. Sau này mẹ sẽ hiểu, con chỉ muốn tốt cho gia đình mình thôi.”

    Rồi nó khăn gói sang nhà người ta làm dâu, mang theo tất cả hy vọng và quyết tâm. Trước khi đi, con đưa tôi một chiếc túi đỏ nhỏ, nắm chặt tay tôi dặn:

    “Mẹ giữ cái này, nhưng hai năm nữa hãy mở. Con hứa lúc đó cả nhà mình sẽ không phải lo nghĩ gì nữa.”

    Tôi cầm chiếc túi, lòng đầy lo lắng nhưng vẫn tôn trọng quyết định của con. Từ đó, nó dường như sống một cuộc đời khác: không còn gọi điện thường xuyên, chỉ nhắn vài dòng ngắn ngủi rằng mình ổn.

    Nhưng chưa đầy nửa năm sau, một buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ Đại sứ quán Hàn Quốc. Giọng người cán bộ ngập ngừng, báo tin dữ:

    “Gia đình nên chuẩn bị sang nhận thi thể. Con gái bà bị phát hiện tử vong trong căn nhà riêng. Cảnh sát đang điều tra nguyên nhân.”

    Tôi rụng rời tay chân, chiếc điện thoại rơi xuống đất. Đến lúc hoàn hồn, tôi vội mở chiếc túi đỏ mà con đưa trước đó, như một cách tìm câu trả lời. Bên trong, không phải tiền hay tài liệu gì quan trọng như tôi nghĩ, mà là… một cuốn sổ nhật ký và một bức thư.

    Dòng chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy như vết dao cứa vào tim tôi:

    “Mẹ ơi, nếu mẹ đọc được những dòng này, nghĩa là con đã không thể sống cuộc đời mà con mong muốn. Ông ấy không yêu con, ông chỉ cần một người phục vụ cho đến cuối đời. Căn nhà sang trọng, tài sản kếch xù đều là cái bẫy. Con muốn thoát ra nhưng không kịp. Nếu con không còn, hãy dùng nhật ký này để đòi lại công bằng cho con. Con xin lỗi mẹ…”

    Tôi run rẩy mở cuốn nhật ký. Trong đó là những dòng chữ đầy uất hận: ông ta không chỉ kiểm soát từng bước đi của con, mà còn đối xử tàn nhẫn, bắt con ký vào những giấy tờ để chuyển toàn bộ tài sản của con cho gia đình ông ta.

    Tôi ngã quỵ xuống sàn, đau đớn tột cùng. Con gái tôi – vì một giấc mộng đổi đời – đã đánh đổi cả mạng sống của mình. Nhưng tôi quyết tâm: dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải đòi lại công bằng cho con.

  • Sáng nào cũng vậy. Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất: “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Sáng nào cũng vậy. Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất: “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Sáng nào cũng vậy.

    Chồng tôi lôi tôi ra giữa sân, đánh như trút giận chỉ vì một lý do duy nhất:
    “Tao lấy mày về mà mày không biết đẻ con trai.”

    Ban đầu là cái tát.
    Sau là đạp, là đá.
    Cuối cùng là những cú đánh không còn chừa chỗ kín.

    Hàng xóm nghe thấy thì đóng cửa.
    Mẹ chồng đứng trong nhà, niệm Phật.
    Còn tôi, quen dần với việc co người chịu đòn, chỉ mong anh ta đánh nhanh để còn đứng dậy đi nấu cơm.

    Tôi sinh được hai đứa con gái. Cả hai đều bị coi là “nợ”.
    Mỗi lần nhìn thấy chúng, anh ta lại đánh tôi mạnh hơn, như thể lỗi nằm ở tôi.

    Hôm đó cũng là một buổi sáng như mọi ngày.

    Anh ta vừa đánh vừa chửi, tôi chỉ thấy tai ù đi, mắt tối sầm. Đến cú cuối cùng, tôi ngã gục xuống nền sân, không còn biết gì nữa.

    Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên băng ca. Chồng tôi đứng cạnh, mặt tỏ ra lo lắng hiếm hoi. Anh ta dặn bác sĩ rất nhanh:
    “Vợ tôi trượt chân ngã cầu thang.”

    Tôi không còn sức để nói.
    Chỉ nhắm mắt.

    Bác sĩ cho tôi đi chụp chiếu tổng quát vì nghi ngờ chấn thương nặng. Tôi được đẩy vào phòng, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng lên mặt.

    Khoảng một tiếng sau, bác sĩ gọi chồng tôi ra ngoài trước.
    Tôi nằm trong phòng, nhưng vẫn nghe được giọng nói ở hành lang.

    Giọng bác sĩ trầm xuống:
    “Anh có thể vào đây xem phim chụp không?”

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ vài phút sau, cửa phòng bật mở. Chồng tôi bước vào, mặt trắng bệch, tay cầm tấm phim X-quang, run đến mức không giữ nổi.

    Anh ta nhìn tôi, môi mấp máy, nhưng không thốt ra được câu nào.

    Bác sĩ theo sau, nói rất chậm, rất rõ:
    “Chị đây bị chấn thương phần mềm do ngoại lực nhiều lần. Nhưng vấn đề chúng tôi muốn trao đổi là… kết quả khám bổ sung cho anh.”

    Anh ta quay phắt lại:
    “Khám… khám gì?”

    Bác sĩ chỉ vào tấm phim và tập hồ sơ:
    “Anh bị vô sinh bẩm sinh. Không có khả năng sinh con trai hay con gái.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà.
    Trong đầu tôi trống rỗng, rồi sau đó là một cảm giác rất lạ — nhẹ đi.

    Hóa ra, suốt bao năm tôi bị đánh đập, bị sỉ nhục, bị coi như đồ vô dụng…
    lại vì một thứ lỗi không hề thuộc về tôi.

    Chồng tôi đứng chết trân.
    Tấm phim rơi xuống đất.
    Anh ta lắp bắp:
    “Không thể… không thể nào… chắc bác sĩ nhầm…”

    Bác sĩ không tranh cãi. Chỉ nói thêm một câu:
    “Hai đứa trẻ anh chị đang nuôi… không phải do chị ấy ‘không biết đẻ’. Mà là do anh không có khả năng sinh sản.”

    Tối hôm đó, công an đến bệnh viện.
    Bác sĩ là người gọi.

    Những vết thương cũ mới trên người tôi không thể giải thích bằng một cú ngã cầu thang.

    Chồng tôi bị mời đi làm việc ngay trong đêm.

    Còn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, nằm trên giường bệnh mà không sợ sáng mai.

    Có những sự thật không cần gào lên.
    Chỉ cần một tấm phim,
    là đủ để lật ngược cả một đời đổ tội.

  • ĐìпҺ cҺỉ ȇ-kιp Ьác sĩ “Ьỏ quȇп” ЬệпҺ пҺȃп troпg máү cҺụp cộпg Һưởпg từ suṓt 6 tιếпg gιữa ƌȇm

    ĐìпҺ cҺỉ ȇ-kιp Ьác sĩ “Ьỏ quȇп” ЬệпҺ пҺȃп troпg máү cҺụp cộпg Һưởпg từ suṓt 6 tιếпg gιữa ƌȇm

    ĐìпҺ cҺỉ ȇ-kιp Ьác sĩ “Ьỏ quȇп” ЬệпҺ пҺȃп troпg máү cҺụp cộпg Һưởпg từ suṓt 6 tιếпg gιữa ƌȇm

     

    Người ᵭàn ȏng phải nằm bất ᵭộng giữa ᵭêm trong ʟṑng chụp MRI, nhiḕu ʟần ⱪêu cứu nhưng ⱪhȏng ai nghe thấy.

    Theo trang tin 163.com, ngày 13/3, Bệnh viện Đṑng Tḗ thuộc Đại học Khoa học và Cȏng nghệ Hoa Trung tại Vũ Hán ᵭã ᵭình chỉ cȏng tác nhóm bác sĩ trực sau sự cṓ bỏ quên bệnh nhȃn trong phòng chụp cộng hưởng từ (MRI) suṓt 6 giờ.

    Sự việc xảy ra rạng sáng 26/2 tại ⱪhoa Chẩn ᵭoán hình ảnh cơ sở Hán Khẩu. Bệnh nhȃn họ Đường ᵭḗn ⱪhám vì ᵭau cổ và ᵭược chỉ ᵭịnh chụp Chụp cộng hưởng từ MRI.

    Khoảng nửa ᵭêm, sau ⱪhi cṓ ᵭịnh ᵭầu bệnh nhȃn và ᵭeo mặt nạ chuyên dụng, nữ bác sĩ phụ trách rời phòng ᵭể xử ʟý cȏng việc ⱪhác. Trước ⱪhi ᵭi, cȏ cập nhật trạng thái “hoàn thành” trên hệ thṓng ᵭiện tử và bàn giao ʟại cho ᵭṑng nghiệp tiḗp quản.

    Phòng chụp MRI, nơi diễn ra sự việc bỏ quên bệnh nhȃn tại thành phṓ Vũ Hán, tỉnh Hṑ Bắc, Trung Quṓc. Ảnh: Cover News

    Tuy nhiên, bác sĩ nhận ca trực sau ᵭó ᵭã ⱪhȏng ⱪiểm tra ʟại ʟṑng máy, dẫn ᵭḗn việc bệnh nhȃn vẫn nằm bên trong mà ⱪhȏng ai phát hiện.

    Trong suṓt nhiḕu giờ sau ᵭó, ȏng Đường nằm bất ᵭộng trong ⱪhȏng gian chật hẹp của máy MRI.

    Theo World Journal, người ᵭàn ȏng nhiḕu ʟần ⱪêu cứu nhưng ⱪhȏng có ai ᵭáp ʟại. Trong ⱪhoảnh ⱪhắc hoảng sợ, ȏng từng nghĩ ᵭḗn việc tự trèo ra ⱪhỏi máy.

    Tuy nhiên, do vẫn nghe thấy tiḗng thiḗt bị vận hành ʟiên tục, ȏng ʟo sợ việc tự ý di chuyển có thể gȃy nguy hiểm cho sức ⱪhỏe nên quyḗt ᵭịnh nằm im chịu ᵭựng.

    Cùng thời ᵭiểm, vợ ȏng nhiḕu ʟần gọi ᵭiện nhưng ⱪhȏng ʟiên ʟạc ᵭược nên ᵭã báo cảnh sát. Khi ʟực ʟượng bảo vệ bệnh viện ⱪiểm tra hṑ sơ ᵭiện tử, hệ thṓng ʟại hiển thị quy trình chụp ᵭã ⱪḗt thúc từ ⱪhoảng 0h10, ⱪhiḗn việc tìm ⱪiḗm rơi vào bḗ tắc.

    Phải ᵭḗn ⱪhoảng 6h sáng, một nhȃn viên vệ sinh vào dọn dẹp mới nghe thấy tiḗng ⱪêu yḗu ớt từ phòng chụp. Sau ⱪhi gọi bảo vệ mở cửa, ȏng Đường ᵭược ᵭưa ra ngoài trong tình trạng ⱪiệt sức sau nhiḕu giờ mắc ⱪẹt.

    Sau sự cṓ, Bệnh viện Đṑng Tḗ thuộc Đại học Khoa học và Cȏng nghệ Hoa Trung ᵭã gửi ʟời xin ʟỗi bệnh nhȃn và gia ᵭình, ᵭṑng thời ᵭình chỉ nhóm bác sĩ trực ʟiên quan ᵭể phục vụ ᵭiḕu tra.

    Bệnh viện cũng cho biḗt thiḗt bị MRI cần duy trì từ trường ổn ᵭịnh và nhiệt ᵭộ cực thấp nên thường ⱪhȏng tắt nguṑn giữa các ca chụp.

    Các chuyên gia chẩn ᵭoán hình ảnh cho biḗt việc nằm ʟȃu trong ʟṑng máy MRI ⱪhȏng gȃy tổn hại trực tiḗp cho cơ thể vì phương pháp này sử dụng từ trường và sóng radio, ⱪhȏng phát bức xạ ion hóa như các ⱪỹ thuật chẩn ᵭoán ⱪhác.

    Sau sự việc, bệnh viện ᵭã hỗ trợ ȏng Đường ⱪiểm tra sức ⱪhỏe tổng quát. Tuy nhiên, do hai bên chưa ᵭạt ᵭược thỏa thuận vḕ mức bṑi thường, phía bệnh viện ᵭã hướng dẫn gia ᵭình bệnh nhȃn tiḗn hành các thủ tục pháp ʟý ᵭể giải quyḗt vụ việc theo quy ᵭịnh.

    Sự cṓ hy hữu này nhanh chóng gȃy chú ý trên mạng xã hội Trung Quṓc, ʟàm dấy ʟên nhiḕu tranh ʟuận vḕ quy trình bàn giao ca trực và ⱪiểm soát an toàn trong các ⱪhoa chẩn ᵭoán hình ảnh của bệnh viện.

    Kỳ tích y học Việt Nam: Cứu sṓng nữ sinh 17 tuổi mắc căn bệnh ⱪhiḗn thận ngừng hoạt ᵭộng, phổi ngập máu, thḗ giới mới ghi nhận 600 ca

  • Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh

    Nếu cha mẹ có những đặc điểm này mà không sửa ngay thì đừng trách vì sao con lại không muốn gần gũi.

    Cha mẹ kể công 

    Nhiều cha mẹ liên tục kể lể công ơn của mình với con cái. Nhiều bậc cha mẹ ám ảnh việc con không biết công lao của mình nên hễ làm gì cho con là kể nhấn mạnh con phải ghi nhớ để báo đền. Thậm chí có cha mẹ liên tục kể khi nuôi con nhỏ, con khó nuôi ra sao, cha mẹ phải tốn kém, phải khổ sở ra sao.

    Nuôi con sẽ có nhiều vất vả. Nhưng việc cha mẹ kể công, nhấn mạnh để con phải nhớ sẽ gây áp lực cho con khiến con cảm thấy chúng như gánh nặng của cha mẹ. Điều đó làm giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của gia đình và công dinh dưỡng, biến con cái thành mối nợ. Nhiều cha mẹ cứ khi giận con thì lại càng kể công.

    Cha mẹ hay kể công thì con cái sẽ xem đó như món nợ

    Hãy dừng ngay điều đó khi chưa quá muộn. Nếu cha mẹ kể công thì con sẽ cố báo đáp nhưng chỉ coi như trả nợ cho xong chứ không phải yêu thương mà hiếu kính. Cha mẹ hay kể lể thì con sợ hãi, chán nản không muốn gân vì sợ nghe kể lể. Đừng biến gia đình thành nơi thanh toán nợ nần, hãy để gia đình là nơi yêu thương, nuôi dưỡng yêu thương.

    Cha mẹ hớ hênh, kể mọi chuyện của con ra ngoài

    Con cái cũng có khoảng trời riêng,tâm tư riêng, bí mật, cõi riêng của chúng. Do đó tuyệt đối không nên mang chuyện của con kể ra ngoài, buôn chuyện, đó là chuyện hay hoặc dở cũng không nên.

    Khi con đã lớn nên hỏi ý kiến con về việc đăng thông tin của con lên mạng xã hội. Khi con có thành tích hay con có kế hoạch hay con định làm gì tốt nhất cha mẹ nên tế nhị. Bởi nếu cha mẹ hay khoe khoang kể lể mà con không thích thì con sẽ tìm cách chặn lại thông tin, bằng cách không tâm sự với cha mẹ, giấu cha mẹ. Cha mẹ khiến con cảm thấy bị mất quyền riêng tư thì chúng sẽ tìm cách tách ra ở riêng càng sớm càng tốt.

    Cha mẹ không tôn trọng quyền riêng tư của con thì con sẽ tìm cách giấu

    Muốn con thực hiện những dang dở của đời mình

    Nhiều cha mẹ thường gửi gắm vào đời con những thất bại, những dở dang của mình, mong con thực hiện tiếp mà không hề xem cảm nhận của con, sở thích và năng lực của con có phù hợp không. Nhiều cha mẹ sắp xếp cuộc đời con, uốn nắn, nhắc đi nhắc lại về việc con phải thay mình làm cái này kia, đó là những thứ mà đời họ chưa làm được. Nếu con cái cùng chí hướng thì không sao nhưng nhiều đứa con có nhận thức trải nghiệm và định hướng khác, chúng sẽ cảm thấy gánh nặng và không được là chính mình. Đừng dùng con cái để thực hiện những dang dở đời mình, hãy để con được sống cuộc đời của chúng.

    Tự quyết theo ý mình mà không nghe ý kiến của con

    Nhiều bậc cha mẹ lấy quyền làm cha mẹ, nhân danh tình yêu thương luôn tự quyết thay con, cả khi con đã lớn. Điều đó khiến con cảm thấy ngột ngạt mất tự do, mất quyền tự quyết. Chính vì thế con cái sẽ tìm cách để chống đối hoặc tránh xa cha mẹ để được sống cuộc đời như chúng mong muốn.

    Vì thế cha mẹ cần học cách tôn trọng con cái, cần hỏi ý kiến những việc liên quan tới con rồi để con tự quyết.

    https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/cha-me-co-dac-diem-nay-con-dang-so-hon-ngheo-doi-hay-xem-lai-ngay-keo-con-cai-ngay-cang-xa-lanh-852798.html

  • Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật

    Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật


    Chồng Đòi Ly Hồn, Ngày Ra Tòa Con Gái 7 Tuổi Hỏi Thẩm Phán: “Thưa Bác, Con Có Thể Cho Bác Biết Một Bi Mật Mà Mẹ Không Biết không?” Khiến Người Cha Tấi Mặt…

    Sáng thứ Hai, trời Sài Gòn xám đục như có ai phủ một lớp bụi mỏng lên cửa kính Phòng xử số 3. Nguyễn Hoàng Nam ngồi ở hàng ghế bên phải, áo sơ mi trắng đóng thùng nhưng cổ áo đã nhàu, bàn tay cứ siết rồi lại thả chiếc điện thoại tắt nguồn. Đối diện anh là Trần Thùy Dương, vợ anh, gương mặt trang điểm nhẹ mà mắt đỏ hoe, một tay ôm tập hồ sơ, tay kia nắm chặt bàn tay con gái.

    Bé con tên Nguyễn Lê Minh Anh, bảy tuổi, tóc buộc hai bên bằng dây thun màu hồng. Con bé nhìn quanh phòng xử bằng ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi, rồi ngước lên nhìn bố. Nam vội quay đi, như sợ chạm vào đôi mắt đó sẽ làm mình mềm lòng.

    Thẩm phán Lê Quang Hòa bước vào, giọng ông điềm đạm nhưng lạnh: “Hôm nay tòa giải quyết yêu cầu ly hôn của anh Nam. Tranh chấp chính là quyền nuôi con và nghĩa vụ cấp dưỡng.”

    Nam đứng dậy, nói nhanh như đã tập cả đêm: “Tôi xin ly hôn vì vợ tôi… không còn tin tôi. Cô ấy kiểm soát, nghi ngờ vô cớ. Tôi chịu không nổi.” Dương cười gằn, giọng run nhưng sắc: “Nghi ngờ vô cớ? Anh nhắn tin cho ai lúc nửa đêm? Anh đi công tác hay đi với ai? Tôi có đủ bằng chứng.”

    Không khí trong phòng xử đặc lại. Nam nuốt khan, mắt liếc về phía thẩm phán rồi lại nhìn xuống sàn. Dương mở tập hồ sơ, rút ra những bản in tin nhắn và hóa đơn khách sạn. Nam phản ứng ngay: “Tất cả là hiểu lầm. Người đó chỉ là đối tác. Hóa đơn là do công ty đặt.”

    Thẩm phán gõ nhẹ búa, quay sang bé Minh Anh: “Con có muốn nói điều gì không? Con muốn ở với ai?”

    Minh Anh bấu vạt áo mẹ, lí nhí: “Con… con muốn mẹ đừng khóc nữa.” Rồi bất ngờ con bé bước lên một bước, nhìn thẳng thẩm phán, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Thưa bác, con có thể cho bác biết một bí mật mà mẹ không biết không?”

    Cả phòng xử im phăng phắc. Nam sững lại. Màu trên mặt anh rút đi nhanh đến mức người ta thấy rõ hai gò má anh trắng bệch. Anh bật đứng dậy theo phản xạ: “Minh Anh— con… đừng nói…”

    Con bé không quay lại nhìn bố. Nó chỉ nhìn thẩm phán, đôi mắt trong veo nhưng nghiêm nghị như người lớn. Và rồi Minh Anh khẽ gật đầu, như đã quyết.

    Thẩm phán Hòa hơi nghiêng người, giữ giọng bình tĩnh để trấn an: “Được, con cứ nói. Nhưng con nói chậm thôi. Bác nghe.”

    Minh Anh hít một hơi, bàn tay nhỏ siết chặt mép váy đồng phục. “Hôm đó… là tối thứ Sáu. Mẹ nói mẹ đi làm tăng ca, con ở nhà với bà ngoại.” Con bé quay sang liếc bà ngoại đang ngồi cuối phòng, rồi nói tiếp, rõ ràng từng chữ như đang kể một chuyện đã diễn lại trong đầu rất nhiều lần. “Bà ngoại ngủ sớm. Con thức xem hoạt hình. Con nghe cửa mở. Con tưởng mẹ về, nhưng không phải.”

    Nam lắp bắp: “Minh Anh, con nhớ nhầm rồi… Con—”

    Thẩm phán đưa tay ra hiệu cho Nam ngồi xuống. “Anh Nam, để cháu nói.”

    Minh Anh nuốt nước bọt. “Con thấy ba về. Ba không bật đèn lớn. Ba đi nhẹ lắm. Ba nói nhỏ với một cô… cô đó mặc váy đỏ.” Dương giật mạnh bàn tay con, mắt mở to: “Con nói gì?”

    Con bé giật mình nhưng vẫn tiếp tục, giọng có chút run: “Ba với cô đó vào phòng làm việc. Con nghe tiếng cười. Con tò mò nên… con đi tới. Cửa khép không chặt. Con nhìn qua khe cửa.” Minh Anh cúi đầu, như xấu hổ vì đã lén nhìn. “Con thấy ba đưa cho cô ấy một phong bì. Cô ấy nói: ‘Anh yên tâm, hồ sơ em giữ. Chị Dương sẽ không biết đâu.’”

    Dương tái mặt, môi mấp máy nhưng không thành lời. Nam ngồi như đóng băng, cổ họng cứng lại.

    Thẩm phán Hòa nhíu mày: “Con có nhớ cô đó là ai không? Con đã gặp cô đó lần nào chưa?”

    Minh Anh gật đầu: “Con gặp rồi. Cô đó… hay tới tiệm của ba. Tiệm ô tô ở đường Trần Hưng Đạo. Cô hay nói chuyện với ba. Cô hay cười. Con nhớ cô có cái nốt ruồi ở gần miệng.” Con bé đưa tay chấm lên khóe môi để minh họa.

    Không khí trong phòng xử chuyển từ căng thẳng sang nặng nề, như có ai thả một cục đá xuống giữa. Dương quay phắt sang Nam: “Anh đem người về nhà? Ngay lúc tôi đi làm?” Giọng cô run lên vì tức và đau. “Phong bì? Hồ sơ gì? Anh giấu tôi chuyện gì?”

    Nam đứng dậy, cố lấy lại bình tĩnh nhưng lời nói dính vào nhau: “Không có… không phải như em nghĩ. Minh Anh chỉ nghe lỏm… Cô ấy là nhân viên—”

    Dương cười bật ra, tiếng cười chát: “Nhân viên gì mà vào nhà lúc đêm? Váy đỏ? Anh tưởng tôi ngu à?”

    Thẩm phán Hòa nhìn Nam: “Anh Nam, lời khai của cháu có liên quan tới một ‘hồ sơ’. Anh giải thích được không?”

    Nam nhìn xuống sàn, hai bàn tay run. Anh biết trong khoảnh khắc ấy, cái “bí mật” không còn là chuyện ngoại tình đơn thuần. Nó đụng vào thứ anh cố giấu lâu nay: khoản nợ và giấy tờ thế chấp.

    Anh thở dốc: “Thưa tòa… đúng là hôm đó có người đến. Nhưng không phải như mọi người nghĩ. Cô ấy tên Lê Hồng Thắm, làm bên dịch vụ giấy tờ. Tôi… tôi nhờ cô ấy xử lý hồ sơ.”

    Dương gằn từng chữ: “Hồ sơ gì?”

    Nam im. Im quá lâu. Mỗi giây trôi qua như một nhát dao cắt vào lòng Dương.

    Minh Anh ngước lên, mắt rơm rớm: “Con… con còn nghe cô Thắm nói: ‘Nếu chị Dương biết, chị ấy sẽ ngăn anh bán xe đó. Anh phải ký nhanh.’” Con bé quay sang mẹ, giọng cầu xin: “Mẹ đừng giận con. Con sợ mẹ buồn nên con giấu. Nhưng hôm nay bác hỏi… con không muốn mẹ bị lừa nữa.”

    Một tiếng “bị lừa” của trẻ con lại đánh thẳng vào người lớn.

    Dương lùi một bước, như bị tát. “Xe nào? Anh bán cái xe nào?” Cô quay sang thẩm phán, giọng nghẹn nhưng cố rõ: “Thưa tòa, nhà tôi chỉ có một chiếc xe tải nhỏ và một chiếc ô tô con… ô tô con là tài sản chung. Anh Nam không thể tự ý—”

    Nam cắt ngang, như tuyệt vọng: “Tôi làm vậy để trả nợ! Em biết gì mà nói? Nếu không trả, họ kéo cả tiệm, kéo cả nhà!”

    Dương đứng chết lặng. “Nợ gì? Anh vay bao nhiêu? Khi nào?”

    Nam không trả lời, chỉ đưa tay ôm trán. Thẩm phán Hòa nhìn sang hội ý thư ký, rồi nói chậm: “Tòa tạm dừng để xác minh thông tin về tài sản và nghĩa vụ nợ. Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi: Anh Nam, anh có che giấu tình trạng tài chính, tài sản chung, và có hành vi chuyển dịch tài sản trong thời kỳ hôn nhân không?”

    Nam ngẩng lên. Trong mắt anh là sự hoảng loạn pha lẫn mệt mỏi. Anh nhìn con gái, như bị chính ánh mắt nhỏ xíu ấy ép phải nói thật.

    Khi phiên tòa tạm nghỉ, Dương kéo Minh Anh ra hành lang, tay vẫn run. Cô quỳ xuống trước mặt con, vừa muốn ôm con vừa sợ làm con đau. “Sao con không nói với mẹ từ trước?”

    Minh Anh bật khóc, nước mắt chảy dài: “Con sợ mẹ khóc như hôm mẹ thấy tin nhắn của ba. Con… con nghĩ nếu con im thì mọi người sẽ lại vui. Con sai rồi.”

    Dương ôm con thật chặt. Trong khoảnh khắc đó, mọi cơn giận với Nam bị đẩy lùi bởi một nỗi đau khác: con gái bảy tuổi đã tự gánh một bí mật người lớn, cố làm “người hòa giải” trong nhà.

    Bên kia hành lang, Nam ngồi bệt xuống ghế, hai khuỷu tay chống lên gối. Anh không còn vẻ cứng cỏi khi bước vào tòa nữa. Anh nhìn vào khoảng không như nhìn thấy cả một chuỗi đêm mất ngủ.

    Thẩm phán Hòa gọi hai bên vào lại. Giọng ông không cao nhưng đủ sức nặng để kéo mọi người về đúng quỹ đạo: “Tòa tiếp tục. Tôi yêu cầu anh Nam trình bày rõ khoản nợ, nguồn gốc, chứng từ. Và giải thích việc nhờ người dịch vụ xử lý ‘hồ sơ’ liên quan đến bán xe.”

    Nam đứng dậy, như người buộc phải bước ra ánh sáng. “Thưa tòa… tôi có vay nóng hơn ba trăm triệu. Ban đầu chỉ một trăm để nhập phụ tùng, sau đó lỗ… tôi vay chỗ này đắp chỗ kia. Tôi giấu vợ vì sợ cô ấy lo, sợ cô ấy bỏ.” Anh cười nhạt, tự chế giễu mình. “Nhưng càng giấu càng nát.”

    Dương siết tay, móng bấm vào lòng bàn tay. “Anh giấu tôi, rồi tự ý tính chuyện bán xe? Anh coi tôi là gì trong cuộc hôn nhân này?”

    Nam đáp, giọng khàn: “Tôi định bán xe để trả bớt, rồi làm lại. Tôi tính… sau đó sẽ nói. Tôi không đưa người về nhà để phản bội em.” Anh dừng lại, liếc qua Minh Anh. “Tôi chỉ… không muốn con thấy ba mẹ cãi nhau vì tiền.”

    Thẩm phán Hòa nhìn thẳng: “Nhưng anh đã để con phải nghe lén những câu chuyện mà trẻ con không nên nghe. Và hành vi chuyển dịch tài sản chung khi đang có tranh chấp có thể gây bất lợi cho anh khi tòa xem xét.”

    Dương rút từ túi xách một tập  giấy, giọng cô run nhưng không còn yếu: “Thưa tòa, đây là sao kê tôi mới in sáng nay. Ba tháng gần đây, anh Nam chuyển tiền nhiều lần cho số tài khoản lạ. Tổng cộng gần bảy mươi triệu.” Cô quay sang Nam, mắt đỏ nhưng sắc: “Anh nói không phản bội? Vậy tiền đó là gì?”

    Nam nhìn vào tập giấy, mặt anh sụp xuống. “Đó… là tiền lãi. Tôi chuyển qua tài khoản của Thắm để đưa cho họ. Tôi sợ em thấy giao dịch với bên cho vay.” Anh thở ra, như rút hết khí trong người. “Tôi không ngoại tình. Nhưng tôi đã nói dối.”

  • Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa

    *Truyện chỉ mang tính chất giải trí, tất cả các tình tiết đều là hư cấu không có thật

    Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa. Mấy đời trụ trì đều hiền lành, sống thanh bạch. Năm nay, chùa được Ủy ban xã hỗ trợ nâng cấp lại sân và dãy hành lang sau. Sư thầy trụ trì – thầy Trí Hòa – dù tuổi đã gần bảy mươi vẫn tự tay cặm cụi dọn dẹp cùng các chú tiểu.

    Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hết mưa đêm trước, đất còn ướt nhưng không khí mát lành. Thầy Hòa đứng trước khoảng sân gạch cũ, nhìn từng viên gạch đã sứt mẻ theo thời gian.

    — Chỗ này xuống cấp quá rồi, lát gạch mới cho an toàn. – thầy bảo.

    Mấy chú tiểu hí hửng lấy cuốc xẻng, bắt đầu gỡ từng viên gạch lên. Nhưng chỉ lát sau, chú tiểu Minh – cậu bé mười ba tuổi lanh lẹ nhất – chợt gọi to:

    — Thầy ơi! Dưới lớp gạch cũ còn có gạch nữa nè! Nhìn lạ lắm!

    Thầy Hòa đến xem. Quả thật, phía dưới lớp gạch lát thông thường là hàng gạch màu nâu đỏ, xếp ngay ngắn, loại gạch nung kiểu cổ mà thầy chỉ thấy trong các công trình từ rất xa xưa. Bàn tay run run, thầy cạo nhẹ một ít bùn phủ lên. Gạch cứng, chắc, đường mép sắc cạnh.

    — Các con đừng đào sâu thêm. Để thầy xem kỹ đã.

    Nhưng đất như có linh khí, như tự hé lộ điều mình muốn. Chỉ một mạch gió thổi qua, một góc gạch sụp vào để lộ hố nhỏ, bên dưới là… một đường hầm.

    Tin phát hiện ở chùa lan khắp làng trong buổi sáng. Người già kéo nhau đến, người trẻ thì tò mò đứng ngoài cổng. Ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn miệng hầm tối om.

    Mấy chú tiểu muốn xuống ngay nhưng thầy Hòa ngăn lại.

    — Chuyện này không thể vội. Đây là nơi thuộc về quá khứ. Phải vào với tâm bình tĩnh.

    Tối đó, thầy Hòa về tịnh xá tìm cuốn sổ ghi chép của cố trụ trì trước – thầy Trí Giác. Cả chùa chỉ còn lại vài dòng chữ đã phai:

    “Sân chùa gò cao. Dưới lòng đất có điều xưa cũ. Nếu duyên đến, xin hãy mở bằng tấm lòng an hòa.”

    Thầy Hòa trầm ngâm hồi lâu. Ông cảm giác nơi đó không phải chỗ nguy hiểm. Nó giống như một cái “tạng thất” – một gian chôn giữ những điều cần được bảo tồn.

    Sáng hôm sau, thầy quyết định cùng mấy chú tiểu xuống hầm, mang theo đèn dầu nhỏ.

    Đường dốc đi xuống hẹp nhưng chắc chắn. Tường hầm được xây bằng gạch cổ, bề mặt đã rêu phong. Đi khoảng mười mét thì thấy căn phòng nhỏ, tầm ba mét vuông. Giữa phòng là kệ gỗ thấp, phía trên phủ tấm vải nâu mỏng, bụi bám thành lớp.

    Thầy Hòa nhẹ nhàng mở tấm vải.

    Bên dưới là một chồng tranh vẽ trên giấy dó. Dù đã ngả màu thời gian nhưng vẫn rõ nét.

    Bức thứ nhất: cảnh cánh đồng lúa làng Vân Trung cách đây mấy chục năm, có dáng một người đàn bà ngồi giữa ruộng, mặt giấu dưới nón lá.

    Bức thứ hai: cảnh chợ quê xưa, đông người nhưng lại có một góc nhỏ vẽ một người đàn ông mắt buồn đang bán thuốc nam.

    Bức thứ ba: bến nước có cô gái gánh nước, bóng soi xuống nước như hai người chẳng gặp được nhau.

    Mỗi bức tranh đều tinh tế, có hồn, lại mang một nỗi buồn bảng lảng khó tả.

    Ở mép cuối kệ, có một cuốn sổ bọc vải.

    Thầy mở ra.

    Dòng đầu tiên viết:

    “Những câu chuyện không thể nói bằng lời, xin gửi vào tranh. Ai hữu duyên thì đọc.”
    — Ký tên: Thanh Liêm, năm 1947.

    Tên ấy khiến thầy Hòa giật mình. Ông Liêm – nghệ nhân hội họa duy nhất của làng thời Pháp thuộc – đã mất tích trong chiến tranh. Ông không vợ con, chỉ để lại căn nhà cũ và vài bức tranh thất lạc. Ai cũng nghĩ ông đã bỏ xứ.

    Không ngờ… ông lại gửi gắm tác phẩm trong chùa.

    Thầy Hòa nhìn những bức tranh, thấy tim mình dậy lên chút gì đó như thương xót một kiếp người.

    — Minh, con mang lên từng bức, nhẹ thôi.
    — Dạ thầy.

    Vừa mang bức tranh thứ tư lên, chú Minh chợt reo:

    — Thầy ơi! Bức này… giống nhà bà Lự đầu làng lắm!

    Thầy nhìn kỹ. Bức tranh vẽ ngôi nhà ba gian quen thuộc, có cái giếng cổ, có người đàn bà trẻ bế đứa bé, đứng trước sân nhìn về phía đường cái.

    Một mảnh giấy kẹp phía sau tranh ghi:

    “Gửi người phụ nữ đã mất con mà vẫn sống kiên cường. Tôi chỉ kịp vẽ nụ cười của chị một lần, ở phiên chợ hôm ấy.”

    Tin lan đến tai bà Lự rất nhanh. Buổi chiều, bà chống gậy vào chùa. Bà đã gần tám mươi, mắt mờ nhưng nghe chuyện tranh có liên quan đến mình thì vẫn đi.

    Khi nhìn bức tranh, bàn tay bà run lên.

    Bà ngồi xuống, nước mắt rơi trên đôi gò má nhăn nheo:

    — Mấy chục năm rồi… tôi tưởng mình đã quên khuôn mặt hồi trẻ.

    Thầy Hòa ngồi bên.

    — Bà biết người họa sĩ chứ?

    — Có chứ thầy. Ông Thanh Liêm… – bà khẽ thở dài. – Hồi ấy tôi vừa mất đứa con đầu lòng vì bệnh. Khó khăn lắm. Tôi ra chợ bán chuối kiếm chút đồng. Ông ấy đứng từ xa nhìn tôi, rồi tới tặng tôi miếng bánh đúc. Ông bảo tôi cười cho ông vẽ. Tôi cười mà lòng nặng trĩu…

    Bà đưa tay chạm bức tranh.

    — Không ngờ ông ấy giữ lại… còn cất dưới chùa.

    Một câu nói còn chưa hết, chú Minh chạy đến:

    — Thầy ơi, còn bức này nữa nè!

    Bức tranh thứ năm: thầy đồ trẻ đứng bên bảng đen trong lớp học tranh tre nhỏ, trước mặt là lũ trẻ đang cười vui. Gương mặt thầy đồ giống y như ông Tự – cụ già nay hơn chín mươi đang sống cuối xóm.

    — Không thể nào… – bà Lự lẩm bẩm. – Ông Liêm vẽ cả ông Tự nữa à?

    Thầy Hòa lật mặt sau bức tranh:

    “Cho người thầy yêu nghề nhất làng. Nhờ ông mà trẻ con được đọc được viết.”

    Tin đến tai ông Tự. Chiều hôm đó, người nhà đỡ ông lên chùa. Ông nhìn tranh, đôi mắt già đục chợt sáng bừng:

    — Tôi nhớ hôm đó. Tôi mới dạy xong lớp buổi chiều. Ông Liêm đứng ngoài cửa sổ cười, nói tôi có ‘ánh mắt của người gieo chữ’. Ai ngờ… ông lại vẽ thật.

    Rồi ông Tự ngồi yên rất lâu. Hình như ông đang sống lại cả một đoạn đời cũ.

    Ngày hôm sau, chùa đông hơn cả ngày lễ. Người làng đến xem tranh, mỗi người lại thấy có bức nào đó quen thuộc. Có người tìm thấy bóng bạn cũ, có người thấy dáng mẹ mình bán bánh rán bên chợ. Có người nhìn thấy góc nhà xưa nay đã mất.

    Dường như mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện. Không phải chuyện lớn lao, mà là những khoảnh khắc đời thường – nhưng dưới nét vẽ của Thanh Liêm, chúng trở nên lung linh, đầy cảm xúc.

    Buổi trưa, thầy Hòa ngồi trong gian nhà tổ, đọc cuốn sổ của họa sĩ Liêm. Từng trang là tâm sự của một người cô đơn giữa thời loạn:

    “Tôi vẽ không phải để nổi tiếng. Tôi vẽ để không quên những điều đẹp của quê mình. Nếu mai này tôi không về nữa, mong ai đó giữ giùm.”

    “Tôi thấy bà Lự khóc khi bán chuối. Tôi vẽ để giữ nụ cười hiếm hoi ấy.”

    “Tôi thấy thầy Tự dạy học miễn phí cho lũ nhỏ. Tôi vẽ để người đời biết ơn ông.”

    Trang cuối cùng là nét chữ run:

    “Nếu ai tìm thấy, xin hãy trao tranh về đúng tay người trong đó. Đó là lời cuối của tôi.”

    Thầy Hòa hít một hơi dài. Ông hiểu: hầm tranh không chỉ là kho lưu giữ nghệ thuật, mà còn là nơi gửi gắm một tấm lòng.

    Nhưng chưa kịp khép sổ, chú Minh chạy vào:

    — Thầy ơi… còn một bức nữa… bức cuối cùng. Nhưng… con thấy lạ lắm.

    Bức tranh thứ mười hai – bức cuối cùng – được bọc kỹ bằng hai lớp vải. Khi mở ra, mọi người không khỏi sửng sốt.

    Trên tranh là cảnh chùa Vân Trung, nhưng không hề giống hiện tại. Sân gạch rộng hơn, có cây đại tỏa bóng lớn, và ở bậc thềm là… một chú tiểu đang quét sân.

    Điều kỳ lạ là gương mặt chú tiểu ấy…

    giống hệt chú Minh.

    Cả thầy Hòa và dân làng đều sững sờ.

    — Giống… giống con thật thầy ơi! – chú Minh lắp bắp.

    Người dân bàn tán xôn xao. Sao họa sĩ Liêm – mất tích trước khi Minh sinh ra mấy chục năm – lại vẽ một đứa bé giống y đúc?

    Thầy Hòa nhẹ đặt bức tranh xuống, cố giữ bình tĩnh.

    Ở mặt sau, có dòng chữ:

    “Cậu bé giữ chùa. Tôi thấy cậu đứng dưới gốc đại, nhưng khi nhìn kỹ… cậu biến mất như làn khói. Không biết là người hay giấc mộng. Chỉ biết nét mặt ấy hiền lành, có duyên với nơi này.”

    Thầy Hòa nhìn chú Minh. Cậu bé mồ côi, được thầy nhận về chùa khi mới tám tuổi. Minh ngoan, siêng năng, nhưng chưa bao giờ nói về gia đình.

    — Minh, con… có chuyện gì chưa kể với thầy không?

    Cậu bé bối rối, cúi mặt.

    — Con… con cũng không biết cha mẹ con là ai. Con chỉ nhớ… hồi nhỏ con hay mơ thấy chùa này. Trong mơ, con quét lá dưới cây đại, y hệt bức tranh. Con tưởng là mơ thôi…

    Bà Lự nghe vậy, bất giác run người:

    — Có khi… có khi ông Liêm không chỉ vẽ người thật. Ông còn vẽ những điều… ông thấy bằng tâm.

    Một ông lão khác gật đầu:

    — Ông Liêm có tiếng linh tính lắm. Cả làng biết.

    Không khí chùa lặng đi. Có một cảm giác như bức tranh đang thì thầm điều gì đó.

    Thầy Hòa đặt tay lên vai Minh:

    — Con không cần biết vì sao bức tranh giống con. Có lẽ đó là duyên. Chùa này là nhà con. Con sinh ra là để giữ gìn nó.

    Chú Minh rưng rưng nước mắt:

    — Dạ thầy. Con sẽ cố.

    Đến chiều, người ta phát hiện thêm một chi tiết: phía góc bức tranh có phong cảnh một vùng ruộng và con đường đất nhỏ. Bên cạnh là… cây đa cổ thụ.

    Ông Tự nhìn kỹ rồi nói:

    — Cây đa đó xưa đứng ở đầu xóm Đông. Nay chặt rồi. Sau nó có cái giếng cổ… nơi người ta từng hay bỏ con sơ sinh.

    Dân làng rùng mình. Một cảm giác lành lạnh chạy qua sống lưng nhiều người.

    Thầy Hòa trầm giọng:

    — Có khi… Minh được ai đó bỏ ở đó. Và ông Liêm thấy cảnh ấy… nhưng không thể giúp được, nên vẽ lại.

    Bà Lự lau nước mắt:

    — Trời đất ơi… vậy là ông Liêm cứu được ký ức của đứa nhỏ… để nó biết mình có nơi để trở về.

    Chú Minh ôm lấy thầy Hòa, không nói nên lời.

    Chiều muộn, người dân về hết, chỉ còn tiếng chuông gió lắc nhẹ bên hiên. Thầy Hòa treo các bức tranh lên gian nhà sau, đúng theo lời dặn của họa sĩ Liêm: trao lại cho người trong tranh, hoặc cất giữ trong chùa nếu không ai nhận.

    Bức tranh cuối, thầy giữ lại trong phòng riêng.

    Có người hỏi thầy:

    — Sao thầy không treo lên cho mọi người xem?

    Thầy chỉ mỉm cười:

    — Có những bức tranh dành cho mắt người đời, nhưng có những bức… chỉ để soi sáng một kiếp người.

    Rồi thầy quay sang Minh:

    — Con biết không? Không phải ai cũng được vẽ khi chưa ra đời. Chắc ông Liêm gửi lại con một lời nhắc: con sinh ra là để mang yên bình cho chùa này.

    Minh cúi đầu:

    — Con hứa sẽ không phụ lòng thầy… và cả ông họa sĩ.

    Từ đó, con đường gạch dẫn xuống hầm nhỏ được giữ nguyên. Mỗi khi trong làng có người muốn tìm lại chút nhớ nhung của người xưa, họ lại vào chùa xem tranh. Bà Lự, ông Tự và nhiều người khác thường ghé thăm, mỗi lần đều như được sống lại một phần đời đã lùi vào bóng tối.

    Còn Minh thì lớn lên, hiền lành, chăm chỉ, giống hệt hình dáng chú tiểu trong tranh. Dường như mỗi bước chân của em đều có một thứ gì vô hình dẫn dắt.

    Có những đêm trăng sáng, Minh ngồi trước sân chùa, nhìn về phía cây đại. Em thấy như có bóng người đàn ông gầy, mặc áo dài cũ, đang cười với mình.

    Em chắp tay cúi đầu:

    — Con cảm ơn ông.

    Bóng ấy mờ dần trong sương.

    Nhưng trong lòng Minh – cũng như trong lòng cả làng Vân Trung – họa sĩ Thanh Liêm chưa bao giờ biến mất. Ông ở lại qua những bức tranh, qua những cuộc đời được ông lưu giữ bằng tình thương lặng lẽ.

    Và nhờ ông, những câu chuyện tưởng đã chìm trong thời gian, lại có ngày được kể lại – bằng màu sắc, bằng ký ức, bằng chính trái tim người đọc.