Danh mục: Chưa phân loại

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch…

    Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, năm đó 36 tuổi, đã có chồng và một con trai nhỏ. Tôi không học cao, chỉ tốt nghiệp trung cấp kế toán, đi làm từ năm 20 tuổi. Gia đình tôi không khá giả nhưng sống đàng hoàng, tự lập, không dựa dẫm ai.

    Chồng tôi là Trần Quốc Minh, kỹ sư xây dựng, tính tình hiền lành. Nhà chồng tôi có mỗi một điều khiến tôi mệt mỏi: cô em chồng Trần Thu Lan – tiến sĩ kinh tế, giảng viên đại học, luôn mang vẻ ngoài trí thức và cái nhìn khinh người ra mặt.

    Lan ít khi nói chuyện với tôi tử tế. Mỗi lần gặp, cô ta đều cố tình hỏi những câu kiểu:
    “Chị Hạnh học đến đâu rồi nhỉ?”
    Hay:
    “Giờ kế toán trung cấp chắc khó xin việc lắm?”

    Tôi thường im lặng. Không phải vì sợ, mà vì tôi không muốn gây căng thẳng trong gia đình.

    Mọi chuyện bùng nổ trong một bữa cơm giỗ nhà chồng.

    Hôm đó, tôi góp ý nhẹ nhàng về việc chi tiêu cho dự án sửa nhà từ đường – vì tôi là người đang quản lý sổ sách. Chưa kịp nói hết câu, Lan đã bật cười mỉa mai.

    “Chị nói chuyện kinh tế với ai vậy?”
    Rồi cô ta quay sang mọi người, giọng đầy châm chọc:
    Học ít thì ngậm miệng lại, mấy chuyện này để người có bằng cấp nói.”

    Cả mâm cơm im phăng phắc.

    Tôi sững người. Tay tôi run lên vì tức, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chồng tôi định lên tiếng thì tôi ra hiệu cho anh im lặng. Tôi không muốn làm lớn chuyện trước mặt họ hàng.

    Lan thấy tôi không phản ứng thì càng được đà:
    “Em nói thật đấy, chị đừng tự ái. Không học cao thì nên biết thân biết phận.”

    Tôi đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi bế con ra về. Không một lời cãi lại.

    Đêm đó, tôi không ngủ. Không phải vì lời nói, mà vì tôi nhận ra: ở trong mắt Lan, tôi chưa bao giờ là người ngang hàng.

    Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn trong nhóm gia đình:
    “Tuần tới Lan đi phỏng vấn vào một tập đoàn lớn, cả nhà chúc mừng nhé.”

    Tôi đọc tin, khẽ mỉm cười.

    Vì chính tôi… là người đang ngồi ghế Chủ tịch tập đoàn đó.

    Tập đoàn An Phát Holdings là công ty tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng suốt 10 năm. Tôi không đứng tên công khai, vì muốn cuộc sống gia đình yên ổn. Trên giấy tờ, tôi chỉ là cổ đông sáng lập, còn ghế Chủ tịch tôi trực tiếp đảm nhiệm nhưng rất kín tiếng.

    Ngày Lan đi phỏng vấn, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ.

    Tôi không nói với ai trong gia đình, kể cả chồng. Tôi muốn xem, nếu không có danh xưng “chị dâu”, Lan sẽ thể hiện bản thân thế nào.

    Lan bước vào phòng phỏng vấn với bộ vest đắt tiền, gương mặt tự tin. Khi nhìn thấy tôi ngồi ở vị trí trung tâm, bảng tên “Nguyễn Thị Hạnh – Chủ tịch HĐQT” đặt ngay trước mặt, cô ta tái mặt thấy rõ.

    Lan đứng sững vài giây, rồi cúi chào trong trạng thái lúng túng:
    “Dạ… em chào hội đồng.”

    Tôi gật đầu, giọng bình thản:
    “Cô cứ ngồi.”

    Buổi phỏng vấn bắt đầu. Lan trình bày rất trôi chảy về học vấn, luận án tiến sĩ, các đề tài nghiên cứu. Nhưng khi đến phần tình huống thực tế – quản lý dòng tiền, xử lý khủng hoảng nhân sự, vận hành doanh nghiệp – cô ta bắt đầu lúng túng.

    Tôi đặt câu hỏi:
    “Nếu công ty gặp khủng hoảng tài chính trong 3 tháng, cô sẽ làm gì đầu tiên?”

    Lan trả lời theo sách vở. Tôi tiếp tục hỏi sâu hơn, dựa trên kinh nghiệm thực chiến. Cô ta không trả lời được.

    Cuối buổi, tôi nói ngắn gọn:
    “Cô có học vấn tốt, nhưng thiếu trải nghiệm thực tế và kỹ năng lãnh đạo. Chúng tôi không tuyển vị trí này.”

    Lan cúi đầu, giọng run run:
    “Dạ… em hiểu.”

    Trước khi cô ta rời phòng, tôi gọi lại:
    “Khoan đã.”

    Lan quay lại, ánh mắt đầy hoang mang.

    Tôi nhìn thẳng:
    “Có một điều tôi muốn nói. Ở công ty này, chúng tôi không đánh giá con người bằng bằng cấp. Chúng tôi đánh giá bằng năng lực và thái độ.”

    Lan im lặng.

    Tôi nói tiếp, chậm rãi:
    “Trong đời, có những người không học cao, nhưng họ học từ thực tế. Và cũng có những người học rất cao… nhưng quên mất cách tôn trọng người khác.”

    Lan cúi đầu rất thấp. Tôi không cần nói thêm câu nào nữa.

    Tối hôm đó, Lan về nhà với vẻ mặt khác hẳn mọi ngày. Không kiêu ngạo, không cao giọng.

    Cô ta chủ động tìm tôi trong bếp, nơi tôi đang nấu cơm cho con.

    “Chị… em xin lỗi.”

    Tôi quay lại nhìn Lan. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy.

    Lan nói tiếp, giọng nghẹn:
    “Hôm đó… em đã quá coi thường chị. Em không biết chị là người như vậy.”

    Tôi đặt muỗng xuống, bình thản:
    “Không sao. Chị không cần em xin lỗi vì chị là Chủ tịch. Chị chỉ cần em hiểu rằng không ai có quyền coi thường người khác.”

    Lan gật đầu, nước mắt rơi.

    Sau chuyện đó, Lan thay đổi rõ rệt. Cô ta không còn khoe khoang bằng cấp, bắt đầu xin đi thực tập, chấp nhận vị trí thấp hơn để học hỏi. Mối quan hệ giữa tôi và Lan dần dịu lại – không thân thiết, nhưng tôn trọng nhau.

    Chồng tôi sau này mới biết toàn bộ sự thật. Anh chỉ ôm tôi và nói:
    “Anh xin lỗi vì đã để em chịu tủi thân lâu như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Tôi không cần ai công nhận mình giỏi. Tôi chỉ cần sống đúng, làm đúng, và tự trọng.

  • 29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ vì không b/ắt được xe, chàng trai gật đầu đồng ý. Ai ngờ lúc dừng xe ở cổng nhà cô g.ái cũng là lúc anh thợ xây nhận tin s/ét đá/nh…

    Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa sổ phòng trọ tồi tàn, lạnh buốt như c/ứa vào d/a th/ịt. Chiều 29 Tết, không khí Hà Nội vắng lặng đến nao lòng. Nam ngồi thẫn thờ nhìn tờ 200 nghìn đồng màu đỏ nhăn nhúm trên tay – tất cả gia sản còn lại của một thằng đàn ông 30 tuổi.
    Tiếng chuông điện thoại reo, là mẹ gọi. Nam hít một hơi thật sâu, cố điều chỉnh giọng nói cho thật tươi tỉnh: “A lô mẹ ạ! Vâng, con chuẩn bị về đây. Năm nay công ty thưởng Tết to lắm mẹ nhé, con mua quà cho mẹ với em Út rồi!”

    Cúp máy, nụ cười trên môi Nam tắt ngấm, thay vào đó là sự chua chát dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Thưởng Tết ư? Quà cáp ư? Tất cả chỉ là lời nói dối. Gã chủ thầu xây dựng đã “bốc hơi” cùng toàn bộ tiền công ba tháng cuối năm của đội thợ vào sáng nay. Cầm tấm bằng Đại học Kinh tế loại Khá trên tay nhưng lận đận mãi không xin được việc, Nam giấu gia đình đi làm thợ hồ, tối chạy thêm xe ôm để nuôi hy vọng đổi đời và gửi tiền về quê nuôi em ăn học. Ai ngờ, cái Tết này đời lại b/ạc bẽo với anh đến thế.

    Cuộc đời Nam đâu có thuận lợi như người ta. Bố mất chỉ có 3 mẹ con, Nam là anh cả nên học xong cấp 3 dù học Tốt nhưng anh vẫn dừng việc học đi làm thuê đỡ mẹ nuôi em nhỏ. Vừa đi làm vừa tiết kiệm được 1 khoản sau đó Nam mới thi lại Đại học. Đó là Lý do hơn 29 tuổi Nam mới tốt nghiệp ĐH. Vừa đi học vừa đi làm nuôi mình nuôi em. Đang suy nghĩ mông lung chợt Nam giật mình bởi tiếng nhạc Tết nhà ai đó vọng lại.

    “Về thôi, còn mẹ, còn nhà là còn Tết,” Nam tự an ủi, nhét tờ tiền cuối cùng vào ví, xách chiếc ba lô sờn rách lên vai, nổ máy chiếc Wa/ve “tà/u” cũ nát. Tiếng bô xe nổ lạch bạch, khói đen phả ra mù mịt như báo hiệu một hành trình gian nan. Được khoảng 10 cây số, trời bắt đầu sập tối. Cái lạnh ngấm vào tận xư/ơng tủ/y. Nam tấp xe vào một quán nước ven đường để uống ngụm trà nóng cho lại sức. Vừa dựng chân chống, anh thấy một bóng người nhỏ bé đang co ro đứng sát mép đường vẫy xe.

    Đó là một cô g/ái tr/ẻ, khoảng ngoài 20, khuôn mặt xinh xắn nhưng tái nhợt vì lạnh. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải dù cũ kỹ, bạc màu. Những chiếc xe khách cuối cùng của ngày 29 Tết lao vút qua, lơ xe lắc đầu quầy quậy vì đã nh/ét qu/á t/ải người.

    Thấy Nam dắt xe ra, cô gái rụt rè tiến lại, giọng run run: “Anh ơi… anh đi về hướng Nam Định phải không ạ? Anh… cho em đi nhờ một đoạn được không? Em đứng đây 2 tiếng rồi mà không bắt được xe. Em sợ tối quá không về kịp…”. Nam nhìn cô gái, rồi nhìn chiếc yên xe rá/ch bư/ơm của mình. Anh ái ngại: “Xe tôi cũ lắm, lại chở đồ lỉnh kỉnh, sợ cô ngồi không quen. Với lại trời lạnh lắm.”

    “Không sao đâu anh, cho em về đến đầu tỉnh thôi cũng được ạ. Em chịu được,” ánh mắt cô gái ánh lên vẻ van lơn. Nhìn bộ dạng lếch thếch và cái túi vải cũ của cô, Nam nghĩ thầm chắc cũng là si/nh viê/n ngh/èo hay công nhân bị lỡ xe như mình. Cùng cảnh ngộ xa quê, anh gật đầu: “Thôi lên đi, tôi cũng về Nam Định. Đội mũ bảo hiểm vào.”…

  • Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tháng 12 tiếp diễn tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Báo Sức khỏe & Đời sống ngày 9/12/2025 đưa tin: “Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm”, cho biết nội dung cụ thể như sau: 

    Theo ông Hoàng Đức Cường, Phó cục trưởng Cục Khí tượng thủy văn, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm- Ảnh 1.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm. Ảnh: Tuấn Anh

    “Theo nhận định xa của chúng tôi, rất có thể dịp Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm”, ông Hoàng Đức Cường nhấn mạnh.

    Theo ông Hoàng Đức Cường, trong tháng 12/2025 ở khu vực Trung và Nam Trung Bộ có khả năng xuất hiện từ 1-2 đợt mưa vừa, mưa to trên diện rộng, trong đó lượng mưa ở khu vực từ Nam Quảng Trị trở vào đến khu vực phía Bắc của duyên hải Nam Trung Bộ có xu hướng cao hơn so với trung bình nhiều năm, cần đề phòng nguy cơ xảy ra lũ quét và trượt lở đất.

    Trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tại khu vực Nam Bộ có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng đầu tháng 3/2026 ở miền Đông Nam Bộ; sau đó từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4/2026, nắng nóng có xu hướng gia tăng cường độ và mở rộng dần sang khu vực miền Tây Nam Bộ (tương đương với TBNN). Khu vực Tây Bắc Bộ và khu vực từ Thanh Hóa đến Huế có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng tháng 4/2026.

    Ông Hoàng Phúc Lâm, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy Quốc gia nhận định: “Từ tháng 12 đến tháng 1 hằng năm là giai đoạn cao điểm của không khí lạnh, nhưng năm nay các đợt lạnh được dự báo mạnh hơn và xâm nhập sâu hơn xuống các tỉnh phía Nam so với trung bình nhiều năm”.

    Theo ông Lâm, trong nửa cuối tháng 12, không khí lạnh tăng cường sẽ khiến miền Bắc rơi vào rét đậm, rét hại trên diện rộng. Tại các khu vực vùng núi cao, nhiệt độ giảm sâu có thể dẫn đến hiện tượng băng giá, sương muối, gây ảnh hưởng lớn đến sản xuất nông nghiệp và đời sống sinh hoạt của người dân.

    Đáng chú ý, mùa đông năm nay ở Bắc Bộ chủ yếu xuất hiện kiểu thời tiết rét khô – ban ngày trời nắng nhẹ, nhưng về đêm và sáng sớm rét buốt. Đây sẽ là trạng thái phổ biến xuyên suốt tháng 12/2025 và tháng 1/2026.

    Ngoài ra, cơ quan khí tượng lưu ý, từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3/2026, khu vực Bắc Bộ có thể xuất hiện nhiều đợt mưa nhỏ, mưa phùn, độ ẩm tăng cao – đặc trưng của thời tiết nồm ẩm cuối mùa đông. Tại Tây Nguyên và Nam Bộ, hiện tượng mưa trái mùa có thể xảy ra trong tháng 1–2/2026, trong khi Trung Bộ tiếp tục duy trì mưa vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12/2025.

    Cơ quan khí tượng khuyến cáo người dân chủ động giữ ấm cơ thể, bảo vệ sức khỏe trước các đợt rét mạnh sắp tới; đồng thời theo dõi chặt chẽ thông tin dự báo để ứng phó kịp thời với các hình thái thời tiết cực đoan.

    Trước đó, báo Lao động cũng đưa tin: “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”, cho biết phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

  • Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ế.t đứng khi thấy

    Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ế.t đứng khi thấy

    Chú rể làm phụ hồ đến rước cô dâu Thạc sĩ 30t đúng ngày mùng 2 Tết, cô gái đành nhắm mắt đưa chân vì bố chẳng số//ng được mấy ngày nữa. Nhưng đúng lúc mở tráp cưới ra cả họ ch//ết đứng khi thấy…

    Mùng 2 Tết, trời mưa phùn rả rích, lạnh thấu xương. Trong khi người ta xúng xính váy áo đi chúc Tết, thì không khí trong ngôi nhà cấp 4 của gia đình Mai lại nặng trĩu như đám tang. Hôm nay là ngày Mai lên xe hoa.

    Mai – 30 tuổi, cầm tấm bằng Thạc sĩ kinh tế loại ưu, hiện đang là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Xinh đẹp, giỏi giang, nhưng đường tình duyên của cô lận đận. Mải mê sự nghiệp, ngoảnh đi ngoảnh lại cô đã chạm ngưỡng “g/ái ế” trong mắt hàng xóm láng giềng. Nhưng đám cưới hôm nay không bắt nguồn từ tình yêu. Nó là một sự thỏa hiệp đầy nước mắt.

    Trong buồng trong, ông Hùng – bố Mai – nằm thoi thóp trên giư/ờng bệ//nh, hơi thở yế//u ớt vì căn bệ//nh UT ph//ổi giai đoạn cuối. Bác sĩ lắc đầu trả về, bảo ông chỉ còn tính bằng ngày. Nguyện vọng cuối cùng của ông là được nhìn thấy con gái yên bề gia thất. — “Con ơi… lấy ai cũng được… miễn là người tử tế… để bố nhắm mắt cho an lòng…”

    Lời trăn trối của bố như d//ao cứ/a vào lò/ng Mai. Đúng lúc ấy, bà Hạnh – mẹ cô – sốt sắng vun vào: — “Cái Mai này, mẹ thấy thằng Nam bên nhà bác Tám được đấy. Nó về quê ăn Tết, mấy nay sang giúp bác Tám xây cái bếp, tay chân nhanh thoăn thoắt, hiền lành, chịu khó. Tuy làm phụ hồ vất vả nhưng nó khỏe mạnh. Mày 30 rồi, kén chọn gì nữa. Lấy nó đi cho bố mày vui.”

    Mai nhìn qua cửa sổ, thấy anh chàng tên Nam, da ngăm đen, mặc bộ quần áo bảo hộ lấm lem vôi vữa đang hùng hục trộn hồ bên nhà hàng xóm. Cô thở dài. Thạc sĩ lấy phụ hồ? Sự chênh lệch về trình độ, nhận thức sờ sờ ra đó. Nhưng nhìn bố đ/au đ//ớn, Mai gạt nước mắt gật đầu. Đám cưới được chuẩn bị cấp tốc chỉ trong 3 ngày Tết.

    Giờ đón dâu đã điểm. Tiếng pháo giấy nổ lẹt đẹt trước ngõ. Đoàn nhà trai đến, đơn giản đến mức sơ sài. Nam mặc bộ vest đi thuê hơi rộng, khuôn mặt sạm nắng, đi bên cạnh là vài người họ hàng đại diện. Hàng xóm xì xào bàn tán: — “Đấy, học cao cho lắm vào, cuối cùng ế quá phải vơ bèo gạt tép lấy thằng thợ xây.” — “Chắc bố ố//m quá nên nhắm mắt đưa chân thôi, khổ thân con b//é.”…

    Tiếng xì xào bỗng biến thành tiếng hít khí lạnh đồng loạt.

    — “Trời ơi… phụ hồ gì mà có 5 tỷ?”
    — “Nhà này… giấu kỹ thật!”

    Nam mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một chiếc nhẫn cưới cũ nhưng được đánh bóng cẩn thận, kèm theo một bức thư tay đã ngả màu thời gian.

    Anh quay sang nhìn Mai, ánh mắt không còn vẻ khúm núm của một anh thợ xây bị xem thường, mà là sự điềm tĩnh và chân thành lạ lùng:
    — “Mai… trước khi làm lễ, anh xin phép nói vài lời.”

    Cả họ lặng đi.

    — “Anh đúng là làm phụ hồ. Nhưng đó là công việc anh chọn, không phải vì anh không có con đường khác.”
    — “Ba anh từng là kỹ sư xây dựng, mất sớm vì tai nạn. Anh bỏ dở đại học để nuôi mẹ và trả nợ thay gia đình. Sau này có điều kiện, anh mở công ty vật liệu xây dựng nhỏ, đứng tên mẹ để tránh điều tiếng. Còn anh… vẫn đi làm phụ hồ, để nhớ mình đã đi lên từ đâu.”

    Nam quay sang giường bệnh trong buồng trong:
    — “Còn số tiền này… là anh để dành nhiều năm. Hôm nay mang sang, không phải để khoe, mà là để bác Hùng yên tâm rằng con gái bác… sẽ không phải khổ.”

    Mai đứng chết lặng.
    Cổ họng nghẹn cứng. Nước mắt trào ra lúc nào không hay.

    Trong buồng, ông Hùng khẽ cựa mình. Ông được người nhà đỡ ngồi dậy, ánh mắt mờ đục nhưng sáng lên một cách kỳ lạ khi nghe từng lời của Nam.

    Ông run run nắm tay con rể:
    — “Bố… không cần giàu… chỉ cần con thương nó thật lòng…”

    Nam cúi đầu thật thấp:
    — “Con xin hứa.”

    Không khí trong nhà thay đổi hoàn toàn. Những lời xì xào khi nãy biến mất. Thay vào đó là sự ngượng ngùng, thán phục, và cả ân hận hiện rõ trên từng gương mặt.

    Mai nhìn người đàn ông trước mặt mình.
    Lần đầu tiên, cô không còn thấy khoảng cách giữa Thạc sĩ và phụ hồ. Chỉ thấy một người đàn ông tử tế, đủ bản lĩnh và đủ bao dung.

    Đúng lúc ấy, ông Hùng mỉm cười nhẹ, giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt:
    — “Vậy là… bố yên tâm rồi…”

    Ngoài trời, mưa phùn ngớt dần.
    Trong căn nhà nhỏ, tiếng khóc hòa lẫn tiếng cười.
    Đám cưới bắt đầu bằng sự nhắm mắt đưa chân, nhưng lại mở ra bằng một sự thật khiến cả họ đứng không vững — và một cuộc hôn nhân mà Mai không ngờ… lại là món quà cuối cùng bố để lại cho cô.

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • Tỷ phú bắt gặp cô giúp việc cho con trai của ông b-/ú — Điều xảy ra sau đó khiến tất cả s;ửng s;ốt

    Tỷ phú bắt gặp cô giúp việc cho con trai của ông b-/ú — Điều xảy ra sau đó khiến tất cả s;ửng s;ốt

    Sau giây phút chứng kiến cảnh tượng bất ngờ ấy, ông Hùng im lặng rất lâu. Chị Mai cúi mặt, run rẩy chờ đợi cơn giận dữ từ người chủ giàu có nhưng nghiêm khắc. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của chị, ông Hùng chỉ khẽ gật đầu, rồi dặn:

    – “Cất bé vào phòng đi. Chuyện này… ta sẽ bàn sau.”

    Suốt buổi chiều hôm đó, ông ngồi trong phòng làm việc, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác. Trong tâm trí ông xoáy sâu một câu hỏi: “Chẳng lẽ con trai mình đang thiếu hơi ấm đến vậy?”

    Khi bà Linh trở về, ông Hùng kể lại sự việc. Bà Linh ban đầu sửng sốt, sau đó bật cười nửa tin nửa ngờ:

    – “Ông nghiêm trọng hóa vấn đề rồi. Đàn bà chúng tôi thương trẻ, nhiều khi còn cho bú ké, có gì đâu mà phải nghĩ nhiều?”

    Ông Hùng nhìn vợ, ánh mắt trĩu nặng. Ông biết, trong lòng bà, những chuyến công tác, những buổi tiệc xã giao, những hoạt động từ thiện đã chiếm phần lớn thời gian. Đứa bé mới hơn một tuổi, phần nhiều chỉ thấy mẹ qua video call hoặc những cái hôn vội vã trước khi bà đi.

    Tối đó, khi bé Nam – con trai út – quấy khóc, bà Linh vẫn mải nhắn tin cho đối tác. Cô giúp việc Mai nhẹ nhàng bế bé lên, khẽ hát ru, đứa nhỏ liền nín. Ông Hùng đứng bên cửa, chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng vừa thương vừa xót xa.

    Ông quyết định lặng lẽ tìm hiểu về chị Mai. Hóa ra, chị từng có một đứa con nhỏ bằng tuổi Nam, nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó, đứa bé gửi về quê cho bà ngoại chăm. Đó là lý do sữa trong người chị vẫn còn, và cũng là nguyên nhân chị dễ rung động khi thấy bé Nam khóc ngằn ngặt.

    Dần dần, trong nhà, bé Nam gắn bó với chị Mai hơn cả bảo mẫu chính thức. Hễ chị Mai vắng, bé lại khóc. Có hôm chị xin phép về quê thăm con, bé Nam cứ đòi theo.

    Điều này khiến bà Linh khó chịu. Bà bắt đầu ghen ngược với chính cô giúp việc. Một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, bà nói đầy ẩn ý:

    – “Con nít không được chiều quá. Người làm thì cũng chỉ là người làm, đừng để chúng nó vượt giới hạn.”

    Không khí trong bàn ăn nặng nề. Chị Mai cúi mặt, không nói. Ông Hùng chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho vợ, nhưng trong lòng ngổn ngang. Ông thấy vợ mình lạnh lùng với chính con ruột, trong khi một người phụ nữ xa lạ lại cho đi sự dịu dàng vô điều kiện.

    Từ hôm đó, những xung đột âm thầm xuất hiện. Bà Linh dặn bảo mẫu hạn chế để chị Mai tiếp xúc với bé. Nhưng càng cấm đoán, đứa bé càng khóc nhiều hơn, thậm chí bỏ ăn. Còn ông Hùng thì đứng giữa hai làn sóng: một bên là tình thương bản năng của người mẹ nghèo, một bên là lòng tự ái và danh dự của người vợ giàu sang.

    Trong căn biệt thự tưởng chừng yên ả, một cơn bão ngầm đã bắt đầu hình thành. Và nó sẽ bùng phát chỉ trong một sự kiện nhỏ sắp tới…

  • Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Những tin nhắn có nội dung kiểu này trên Zalo vừa được Công an cảnh báo.

    Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook xuất hiện nhiều tài khoản công khai chào mời dịch vụ “theo dõi Zalo vợ/chồng”, “đọc trộm tin nhắn người yêu từ xa”. Những nội dung này đánh mạnh vào tâm lý nghi ngờ, tò mò trong các mối quan hệ tình cảm, khiến không ít người tìm cách liên hệ thử. Tuy nhiên, phía sau các lời quảng cáo hấp dẫn là thủ đoạn lừa đảo tinh vi nhằm chiếm đoạt dữ liệu cá nhân và tài sản của người dùng.

    Theo thông tin từ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp, chị V. (ngụ TP. Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp) từng suýt trở thành nạn nhân của hình thức lừa đảo này. Trước đó, khi thấy một tài khoản TikTok quảng cáo dịch vụ “xem trộm Zalo vợ/chồng”, chị V. đã chủ động liên hệ để tìm hiểu.

    Sau khi kết bạn qua Zalo, đối tượng khẳng định có thể giúp chị đọc toàn bộ tin nhắn của người khác “vĩnh viễn”, chỉ cần cung cấp số điện thoại. Giá dịch vụ được đưa ra là 800.000 đồng. Đáng chú ý, đối tượng không thực hiện bất kỳ thao tác kỹ thuật nào mà chỉ gửi cho chị V. một mã QR, yêu cầu quét để “kích hoạt dịch vụ”.

    Nhận thấy dấu hiệu bất thường, chị V. đã từ chối quét mã QR và chấm dứt trao đổi. Nhờ sự cảnh giác kịp thời, chị tránh được nguy cơ bị cài mã độc, đánh cắp thông tin cá nhân và tài khoản.

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Theo cơ quan chức năng, các mã QR được các đối tượng lừa đảo gửi cho nạn nhân hoàn toàn không có khả năng “mở khóa” hay “xem trộm” tin nhắn Zalo như quảng cáo. Thực chất, các mã này thường chứa mã độc hoặc dẫn đến các ứng dụng giả mạo. Khi người dùng quét mã hoặc cài đặt ứng dụng theo hướng dẫn, kẻ gian có thể chiếm quyền kiểm soát thiết bị và thực hiện nhiều hành vi nguy hiểm như: Thu thập dữ liệu cá nhân (danh bạ, hình ảnh, tin nhắn), chiếm đoạt tài khoản mạng xã hội, truy cập tài khoản ngân hàng, theo dõi hoạt động điện thoại, nghe lén, định vị hoặc điều khiển thiết bị từ xa.

    Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao khẳng định, mọi lời mời gọi “xem trộm Zalo”, “đọc tin nhắn từ xa” đều là chiêu trò lừa đảo. Zalo sử dụng cơ chế bảo mật độc lập, không cá nhân hay tổ chức nào có thể đọc tin nhắn chỉ thông qua số điện thoại. Việc truy cập nội dung tin nhắn chỉ có thể thực hiện khi đăng nhập đúng tài khoản hoặc trực tiếp sử dụng thiết bị của chủ sở hữu.

    Trước tình trạng trên, lực lượng chức năng khuyến cáo người dân tuyệt đối không quét mã QR lạ, không cài đặt ứng dụng không rõ nguồn gốc, đặc biệt là các ứng dụng quảng cáo khả năng “theo dõi từ xa”, “xem tin nhắn bí mật”, “định vị người thân”. Người dân cần nâng cao cảnh giác, không để sự tò mò hay nghi ngờ cá nhân trở thành cơ hội để các đối tượng xấu lợi dụng, gây ra những rủi ro về an ninh thông tin và tài sản.

    Đời sống và pháp luật

  • Mời cưới thằng bạn 5 năm không gặp, nhận phong bì mừng cưới chỉ có 100 nghìn

    Mời cưới thằng bạn 5 năm không gặp, nhận phong bì mừng cưới chỉ có 100 nghìn

    Tôi và Hùng từng là đôi bạn thân thời đại học, cùng nhau trải qua những ngày tháng ăn mì gói, thức đêm ôn thi, và chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời.

    Nhưng sau khi ra trường, mỗi đứa một ngả, công việc cuốn đi, chúng tôi dần mất liên lạc. Năm năm trôi qua, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, chỉ còn lại vài kỷ niệm mờ nhạt trên mạng xã hội.

    Thế rồi, tôi quyết định cưới. Nghĩ đến tình bạn ngày xưa, tôi vẫn gửi thiệp mời cho Hùng, kèm theo một tin nhắn: “Tao cưới đấy, đến chung vui với tao nhé, lâu quá không gặp mày!” Hùng trả lời cụt lủn: “Chúc mừng nhé, để tao xem lịch.” Tôi cũng không để tâm lắm, nghĩ chắc nó bận.

    Đến ngày cưới, tôi ngóng mãi chẳng thấy bóng dáng Hùng đâu. Khách khứa đông, tôi bận rộn tiếp đãi, nhưng trong lòng vẫn thoáng chút hụt hẫng. Tận đến khi dọn dẹp, tôi nhận được một phong bì từ tay một người bạn chung, ghi tên Hùng, bên trong vỏn vẹn 100 nghìn đồng. Tôi bật cười, không phải vì số tiền, mà vì cái sự “hồn nhiên” của nó. Năm năm không gặp, giờ gửi 100 nghìn mà không thèm đến, đúng là Hùng vẫn kiểu lạ đời như xưa.

    Nhưng chuyện chưa dừng lại. Tối hôm đó, lướt mạng, tôi tá hỏa khi thấy Hùng đăng một bài dài trên Facebook, đại ý rằng tôi “khoe khoang đám cưới linh đình, mời bạn bè chỉ để kiếm phong bì”, rồi còn bóng gió “có người giờ giàu sang quên bạn cũ”. Dưới bài viết là cả tá bình luận đồng tình, chửi tôi không ra gì. Tôi nóng mặt, không ngờ nó lại chơi tôi một vố “bê” lên mạng như thế.

    Không nhịn được, tôi nhắn tin thẳng cho Hùng: “Mày không đến thì thôi, gửi 100 nghìn tao cũng chẳng nói gì. Nhưng mày lên mạng bôi xấu tao là sao? Tình bạn 5 năm của mày đáng giá vậy à?” Hùng đọc mà không trả lời, chỉ lẳng lặng xóa bài đăng. Tôi thở dài, tự nhủ có lẽ tình bạn này đã hết thật rồi.

  • ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!”.

    ai trong bụng nó chưa chắc đã là của mày đâu!”.

    “Mày không tin mẹ thì cứ để ý mà xem. Tao đi chợ, mấy bà bán cá cứ xì xào thấy con vợ mày lén lút vào nhà nghỉ Hoàng Hôn ở cuối phố. Mà tao nói thật, cái thai trong bụng nó chắc gì đã là của mày. Mày đi công tác triền miên, nó ở nhà mỡ treo miệng mèo, ai mà biết được…”

    Những lời nói của mẹ như nọc độc ngấm dần vào đầu óc Tuấn. Vốn tính đa nghi, lại thêm việc vợ dạo này hay về muộn, lơ là chuyện chăn gối, Tuấn càng tin lời mẹ là thật. Anh nhìn cái bụng bầu 5 tháng của Thư – vợ anh, không còn thấy sự háo hức của một người sắp làm cha, mà chỉ thấy một nỗi ngờ vực đen tối.

    Tuấn âm thầm cài định vị vào điện thoại của vợ. Anh muốn bắt tận tay, day tận trán để “con đàn bà lăng loàn” ấy không còn đường chối cãi.

    Chiều thứ Bảy, điện thoại Tuấn báo ting một tiếng. Mở app định vị lên, máu trong người Tuấn sôi sùng sục. Chấm đỏ trên bản đồ đang nhấp nháy tại đúng địa chỉ mà mẹ anh từng nhắc tới: Nhà nghỉ Hoàng Hôn.

    Cơn điên bốc lên tận não. Tuấn không lao đến ngay. Anh muốn sự trừng phạt này phải thật tàn khốc. Anh rút điện thoại, gọi cho bố mẹ vợ.

    “Alo, bố mẹ đến ngay ngõ 135, đường X. Con có chuyện tày đình muốn thưa chuyện với bố mẹ. Con mời bố mẹ đến để chứng kiến con gái ngoan hiền của bố mẹ đang “dưỡng thai” kiểu gì. Bố mẹ không đến nhanh, con không chịu trách nhiệm về tính mạng của nó đâu”!

    Nói rồi, Tuấn phóng xe như bay đến điểm hẹn. Anh hình dung ra cảnh mình sẽ đạp tung cửa, lôi đôi gian phu dâm phụ ra, ném trả Thư về cho bố mẹ cô ta trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ.Có thể là hình ảnh về xe môtô và xe scooter

    15 phút sau, bố mẹ Thư hớt hải chạy tới, mặt tái mét lo lắng. Vừa thấy họ, Tuấn cười khẩy: “Bố mẹ vào mà xem. Con gái bố mẹ đang hú hí với trai trong cái nhà nghỉ rẻ tiền này đây. Hôm nay con xin phép trả nó về nơi sản xuất”!

    Không đợi bố mẹ vợ kịp phân bua, Tuấn hùng hổ lao lên tầng 2, đạp mạnh vào cánh cửa phòng 201: “Mở cửa! Con khốn nạn, mày ra đây cho tao”!

    Cánh cửa bật mở. Nhưng người mở cửa không phải là Thư, mà là chủ nhà nghỉ, vẻ mặt hốt hoảng. Tuấn gạt phắt ông ta ra, xông thẳng vào trong: “Thư! Mày đâu rồi? Thằng bồ mày đâu”?

    Tuấn sững lại.

    Trong căn phòng chật hẹp, nồng mùi ẩm mốc, Thư đang ngồi bên mép giường. Nhưng không có gã đàn ông nào cả. Trên giường là một cô gái trẻ, tóc tai rũ rượi, mặt mũi bầm tím, đang co ro trong chăn, run lên bần bật.

    Thư nhìn thấy Tuấn và bố mẹ mình, mặt cô cắt không còn giọt máu, vội vàng lấy thân mình che chắn cho người trên giường: “Anh… sao anh lại đến đây”?

    Tuấn chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên từ phía giường: “Anh Tuấn… cứu em… đừng đánh chị Thư”…

    Tuấn chết lặng. Giọng nói này… Anh lao đến, giật phăng cái chăn ra. Người đang nằm đó là Lan – em gái ruột của Tuấn! Lan – đứa em gái mà cả nhà anh tưởng rằng đang đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan sung sướng lắm, hàng tháng vẫn gửi tiền về cho mẹ anh đi đánh bài. Tại sao nó lại ở đây? Trong bộ dạng thân tàn ma dại thế này?

    “Cái Lan? Sao mày”…

    Thư òa khóc, ôm chặt lấy cô em chồng đang hoảng loạn: “Anh đừng hỏi nữa! Lan nó mới về được 2 tuần nay. Nó bị người ta lừa bán sang bên kia làm g::::::::::ái, bị đá:nh đ:ập d:ã m:an đến mức mang thai rồi bị sảy, nó trốn được về đây nhưng không dám về nhà”…

    Tuấn như bị sét đánh ngang tai. Anh lắp bắp: “Sao… sao không về nhà? Sao em lại giấu anh”? Thư ngước đôi mắt đẫm lệ, nhìn thẳng vào Tuấn, giọng lạc đi vì uất ức:

    “Về nhà ư? Anh có biết tại sao nó phải đi không? Là vì mẹ anh nợ nần cờ bạc, ép nó đi để lấy tiền trả nợ! Nó gọi điện về cầu cứu mẹ, mẹ bảo “Mày ráng mà làm gửi tiền về, về bây giờ tao chết cho mày xem”. Nó sợ mẹ, nó không dám về. Em tình cờ gặp nó ngất xỉu ngoài bến xe, em phải lén đưa nó vào đây, giấu anh, giấu mẹ để chăm sóc nó.

    Tiền em đi làm thêm, tiền em bán cả dây chuyền cưới… là để mua thuốc, mua cơm cho nó. Vậy mà… vậy mà anh với mẹ lại nghĩ em đi ngoại tình”?

    Tuấn nhìn xuống bàn. Trên đó là hộp cơm bụi đang ăn dở và vỉ thuốc giảm đau. Không có nhân tình nào cả. Chỉ có người vợ bụng mang dạ chửa của anh, đang lén lút cưu mang đứa em gái ruột thịt của anh, trong khi anh và mẹ thì đang bận rộn với những nghi ngờ đê hèn.

    Bố vợ Tuấn nãy giờ đứng im lặng, giờ mới bước tới. Ông không mắng chửi, chỉ nhìn Tuấn bằng ánh mắt thất vọng cùng cực.

    “Anh Tuấn ạ. Con gái tôi, tôi nuôi dạy nó biết thương người, biết trọng tình nghĩa. Nó sợ anh khó xử giữa mẹ và em gái, nên nó âm thầm chịu đựng. Còn anh, chưa rõ trắng đen đã định gọi chúng tôi đến để “làm nhục” nó. Hôm nay, cái mặt già này của tôi đúng là ê chề thật, nhưng không phải vì con gái tôi hư, mà vì tôi đã gả nó nhầm chỗ”!

    Bố vợ quay sang Thư: “Thư, thu dọn đồ đạc. Cả cái Lan nữa, về nhà bố. Nhà mình nghèo nhưng không để con cái phải chui lủi trong cái nhà nghỉ thế này”.

    Lan bám chặt lấy tay chị dâu, khóc nức nở. Tuấn đứng trơ ra giữa phòng, tay chân thừa thãi, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Hình ảnh định vị “nhà nghỉ” mà anh từng đắc ý coi là bằng chứng, giờ đây hóa thành bản án lương tâm quất mạnh vào mặt anh.

    Anh quỳ sụp xuống, nắm lấy tay vợ: “Thư ơi… anh sai rồi… anh xin lỗi”…

    Thư gạt tay chồng ra, đỡ Lan đứng dậy. Cô nhìn anh, ánh mắt nguội lạnh:

    Anh về hỏi lại mẹ anh xem, số tiền hàng tháng bà nhận được là từ đâu. Còn đứa con trong bụng em, anh nghi ngờ nó không phải con anh thì tốt nhất, anh không xứng đáng làm bố nó.

    Thư dìu Lan bước ra khỏi cửa, theo sau là bố mẹ vợ. Tuấn vẫn quỳ đó, trong căn phòng nhà nghỉ tồi tàn, tiếng còi xe ngoài phố vọng vào inh ỏi, nhưng trong tai anh chỉ còn văng vẳng tiếng thì thầm độc địa của mẹ: “Mày xem lại đi…”