Danh mục: Chưa phân loại

  • Vào nhà nghỉ đêm Giáng sinh cùng g;á;i mới quen 3 tuần, trai văn phòng sợ đến già

    Vào nhà nghỉ đêm Giáng sinh cùng g;á;i mới quen 3 tuần, trai văn phòng sợ đến già

    Cô gái đứng trước mặt tôi rất xinh, da trắng, vóc dáng người mẫu, ăn mặc sành điệu. Không để cô ấy thất vọng, tôi đưa cô ấy đi ăn, đi cà phê ở những nơi sang trọng.

    Tôi là An Nguyên, 25 tuổi, chuyên viên công nghệ của một công ty viễn thông quy mô lớn tại Hà Nội. Trong mắt chị em nơi công sở, tôi vốn được coi là “nam thần văn phòng” – vừa đẹp trai vừa có khả năng chuyên môn. Tôi cũng rất tự tin vì là trai phố, gia đình có điều kiện.

    Nhìn tôi thế này, ai cũng nghĩ tôi là “hoa đã có chủ”, nhưng thực tế là tôi vẫn chưa có bạn gái. Trong công ty một vài em gái cũng bật đèn xanh nhưng tôi ngó lơ, bởi suy nghĩ “con thầy, vợ bạn, gái cơ quan”, cứ tránh xa là tốt nhất. Hai là, gái văn phòng chỗ tôi có phần kín đáo và cứng nhắc quá, tôi không thích.

    Mẫu phụ nữ của tôi phải là những cô chân dài, gợi cảm, cá tính táo bạo, như thế mới thú vị. Tôi đang trong quá trình “tìm kiếm người trong mộng” và cho đến một ngày, tôi nghĩ mình đã tìm được rồi…
    “Săn” nhà nghỉ đêm Giáng sinh cùng gái lạ, trai văn phòng sợ đến già - 1Tôi và cô gái quen qua mạng đã có một đêm nồng cháy (Ảnh minh hoạ: News).

    Tôi quen cô ấy qua… mạng xã hội. Tôi là dân công nghệ, thường xuyên ngồi trước màn hình máy tính, còn cô ấy gửi tin nhắn giới thiệu tour du lịch. Bình thường, là tôi sẽ xoá, chặn ngay lập tức những tin nhắn gửi hàng loạt như vậy.

    Nhưng lần này, di chuột đến nút xoá, tôi lại dừng lại, nhìn ảnh ở cửa sổ chát rồi bấm vào tấm ảnh. Một gương mặt đẹp sắc sảo với đôi môi hờn dỗi hiện ra. Tôi thấy lòng mình chợt xao xuyến.

    Không dám chắc đó là hình ảnh thật của người gửi tin nhắn nhưng tôi vẫn gõ đáp lời, hỏi thêm về tour du lịch. Người bên kia cũng nhiệt tình trả lời. Nhắn qua nhắn lại, tôi như bị hút vào cách trò chuyện thông minh, dí dỏm và thấu hiểu của đối phương.

    Rồi tôi hỏi han cô ấy nhiều hơn. Cô nói mình là Vân Hương, 24 tuổi, nhân viên một công ty về lữ hành. Tôi cũng từng nghĩ mọi chuyện chỉ dừng lại ở những tin nhắn giải trí. Bản thân cũng không định đi sâu hơn vào mối quan hệ trên mạng xã hội.

    Nhưng, một ngày tôi nhận ra, ngày nào không nhắn tin, trò chuyện với cô ấy, tôi thấy thiếu thiếu thứ gì. Bất chợt, đang lúc làm việc, tôi lại nhớ câu cô ấy từng nhắn, khiến bản thân tự cười một mình.

    Rồi khi thấy cô ấy để trạng thái “Giáng sinh cô đơn…”, tôi hỏi liều: “Đi cà phê cùng anh đêm Giáng sinh nhé!”. Cô im lặng, mãi mới nhắn: “Không sợ bạn gái anh ghen à?”. “Anh chưa có bạn gái, còn em?”, tôi nhắn lại. Cô trả lời: “Em làm gì đã có người yêu. Em đang sợ ế đây này”… Chúng tôi cùng để biểu tượng mặt cười…

    Tôi hẹn Vân Hương 6h tối cùng đi ăn, rồi đi cà phê, đi Nhà thờ Lớn… Cô đồng ý. Vậy là chúng tôi có cuộc hẹn đầu tiên sau hơn 3 tuần quen nhau trên mạng xã hội.

    Phải nói là khi gặp Vân Hương, tôi bị thu hút ngay lập tức. Cô gái đứng trước mặt tôi rất xinh, da trắng, vóc dáng người mẫu, ăn mặc sành điệu. Không để cô ấy thất vọng, tôi đưa cô ấy đi ăn, đi cà phê ở những nơi sang trọng. Hương cũng hài lòng về độ “chịu chi” của tôi, miệng khen ngợi không ngớt.

    Thời gian bên Vân Hương sao mà trôi nhanh thế, đến hơn 11h đêm, tôi nói đưa cô vào Nhà thờ Lớn đón khoảnh khắc ý nghĩa nhất. Nhìn dòng người đổ về khu nhà thờ mỗi lúc một đông, Vân Hương lại tỏ ra cân nhắc. Cô ấy nói rằng, người đông thế kia, không biết có chen chân đến được nơi hay không. Hơn nữa, cô ấy lại đang đi giầy gót nhọn, đi lại lâu có chút bất tiện…

    Chiều ý cô ấy, chúng tôi quyết định không vào Nhà thờ Lớn mà lượn vài vòng trên phố, hoà vào dòng người đông đúc. Khi tiếng chuông nhà thờ ngân lên, tôi mạnh dạn cầm lấy tay cô ấy…

    Khi cảm thấy mệt, tôi gợi ý tìm một chỗ để nghỉ ngơi qua đêm Giáng sinh, cô im lặng. Lòng vui như mở hội, tôi nhấn ga hướng về khu phố có nhiều nhà nghỉ, nhưng nơi nào cũng hết chỗ.

    Hơn 1h đêm, chúng tôi vẫn đi lòng vòng ngoài đường, rồi Hương bỗng gợi ý đến một khách khách sạn nhỏ khá xa trung tâm. May quá, khi chúng tôi đến nơi, khách sạn vẫn còn phòng.

    Tôi và Hương đã lao vào nhau, trải qua một đêm nồng cháy. Khi đã thoả mãn và mỏi mệt, cả hai cùng thiếp đi. Khi tôi thức giấc thì đã là… 10h sáng hôm sau.

    Nhìn sang chỗ Hương nằm giờ trống không. Tôi chạy vào phòng tắm, cũng không thấy. Linh cảm mách bảo có điều gì bất thường, tôi chạy ra tìm điện thoại để gọi thì ôi thôi: Ví tiền có hơn 10 triệu đồng tiền mặt, các loại thẻ, điện thoại, đồng hồ hiệu và cả cái áo khoác da gần 20 triệu đồng tôi mới sắm để đi chơi Giáng sinh… đã không cánh mà bay.

    Tôi mặc vội quần áo, chạy xuống bàn lễ tân thì họ nói, cô đã rời đi từ sớm và nói nhắn người đi sau sẽ trả tiền phòng. Khi tôi mượn điện thoại gọi cô ấy thì chỉ có thông báo “thuê bao…”. Không còn tiền, tôi muối mặt gọi cho thằng bạn thân đến trả tiền phòng.

    Quả thực, tôi không thể diễn tả hết hoàn cảnh trớ trêu, thảm hại của mình khi đó. Nhìn điệu bộ cố nhịn cười của thằng bạn mà tôi vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

    Sau ngày hôm đó, tôi tìm mọi cách cũng không thể liên lạc được với Vân Hương. Tôi phát hiện mình bị cô ấy chặn tin nhắn trên facebook, zalo… Tôi cũng tìm số, gọi đến công ty lữ hành để hỏi, nhưng họ nói chỗ họ không có ai tên là Vân Hương, không có người như tôi miêu tả…

    Lúc này tôi mới thật sự chấp nhận việc bản thân đã bị lừa bởi một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp. Tôi đã không tỉnh táo, lao vào tình một đêm với gái lạ để rồi bản thân nhận về bài học đắt giá. Giờ cứ ai nhắc đến hẹn hò đêm Giáng sinh là tôi bị ám ảnh. Đối với tôi, chỉ lần này thôi, đã tởn đến già…

  • Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì phát hiện bị mất: Chuyện 1 năm trước khiến vợ “lạnh sống lưng

    Mở két lấy 2 cây vàng đem bán thì phát hiện bị mất: Chuyện 1 năm trước khiến vợ “lạnh sống lưng

    Phát hiện mất tài sản, hai vợ chồng quay sang nghi ngờ nhau. Nhưng tình huống một năm trước đã dần đưa sự thật ra ánh sáng.

    Tôi chưa từng nghĩ có một ngày, hai cây vàng lại đủ sức làm đảo lộn cuộc sống gia đình tôi theo cách như vậy. Mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, bình thường đến mức nếu được quay lại, có lẽ tôi vẫn sẽ làm y như thế.

    Thời điểm đó, giá vàng tăng cao. Hai vợ chồng bàn nhau bán vàng để góp cổ phần mở một quán ăn chung với bạn. Hai cây vàng ấy là tài sản tích cóp nhiều năm, được cất kỹ trong két sắt đặt trong phòng ngủ. Ngoài tôi và chồng, không ai biết mật mã. Chúng tôi vẫn luôn tin rằng, đó là nơi an toàn tuyệt đối.

    Tối hôm đó, sau bữa cơm, chồng tôi mở két. Anh bỗng đứng im rất lâu. Tôi còn đùa: “Sao vậy, quên mã à?”. Nhưng khi nhìn vào trong két, tôi không còn cười nổi. Hai cây vàng miếng đã không cánh mà bay.

    Cảm giác lúc ấy là một khoảng trống rỗng trong đầu. Hai vợ chồng lục tung cả nhà, tìm đến từng ngóc ngách, với hy vọng mình nhớ nhầm chỗ cất. Nhưng càng tìm, chúng tôi càng tuyệt vọng. Điều đáng sợ nhất là két sắt không hề bị cạy phá. Mật mã chỉ có hai người biết.

    Những ngày sau đó là chuỗi ngày nặng nề. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nghi ngờ âm thầm. Chúng tôi không cãi vã, nhưng cũng chẳng còn thoải mái như trước. Có những ánh nhìn lặng lẽ, những câu nói bỏ lửng giữa chừng. Hai cây vàng vô hình trung trở thành vết nứt trong hôn nhân.

    Người giúp việc của gia đình tôi là bà cô họ xa. Cô từ quê lên, ở cùng nhà đã hai năm. Công việc hằng ngày chỉ là quét dọn, nấu cơm buổi tối và chiều đón con gái tôi học cấp 1 về. Cô sống lặng lẽ, ít nói, chưa từng gây điều tiếng. Vì là người trong họ, chúng tôi hoàn toàn tin tưởng, chưa từng đề phòng. Chính sự tin tưởng ấy đã khiến mọi chuyện trở nên đau lòng hơn.

    Ban đầu, hai vợ chồng thử rà soát lại mọi khả năng. Có ai từng vào nhà sửa điện, sửa nước? Có người quen nào từng ngủ lại? Tất cả đều bị loại trừ. Không ai có đủ thời gian, cũng không ai có lý do.

    Rồi những chi tiết rất nhỏ bắt đầu xuất hiện. Một chiếc áo tôi ít mặc bỗng không thấy. Một vài món đồ trong nhà vơi đi chậm rãi, khó nhận ra. Khi hỏi, cô giúp việc luôn trả lời nhanh, trơn tru đến mức không ai nghi ngờ.

    Cho đến một buổi tối, khi đang ngồi tính toán lại các mốc thời gian, chồng tôi chợt nhắc: “Em còn nhớ lần em nhờ cô mở két lấy giấy tờ gửi ship lên cơ quan không?”. Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

    (Ảnh minh họa)

    Đó là gần một năm trước. Hôm ấy tôi cần gấp giấy tờ, gọi điện về trong lúc cuống cuồng. Tôi đọc mật mã két sắt qua điện thoại, hướng dẫn cô mở két để lấy giấy tờ gửi lên cơ quan. Vì nghĩ cô là người trong nhà, tôi không kiêng dè. Và sau lần đó, chúng tôi… không đổi lại mật mã.

    Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Hai vợ chồng âm thầm quan sát. Để ý từng cử chỉ nhỏ, từng cuộc điện thoại lén lút, những lần cô ra ngoài với lý do mơ hồ. Một buổi tối, chồng tôi dò hỏi chuyện tiền nong ở quê. Cô lúng túng thấy rõ.

    Khi bị hỏi thẳng về hai cây vàng, cô không chối, cũng không nhận. Cô im lặng rất lâu. Rồi bật khóc. Trong tiếng khóc ấy, cô thừa nhận đã lấy vàng ngay sau ngày tôi gọi điện đọc mật mã.

    Cô nói vì ham mê cờ bạc, vay nợ khắp nơi. Có vàng trong tay, cô đem bán để trả nợ rồi tiếp tục lao vào những cuộc chơi không lối thoát. Hai cây vàng bán đi từ gần một năm trước, còn gia đình tôi thì sống ngần ấy thời gian mà không hề hay biết mình đã mất tài sản.

    Sau đó, chúng tôi trình báo công an. Mọi việc được làm rõ. Nhưng cảm giác an toàn trong chính ngôi nhà của mình thì không còn nguyên vẹn nữa.

    Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là hai cây vàng, mà là sự chủ quan của chính mình. Chỉ một lần tin tưởng tuyệt đối, một lần không đổi mật mã, đã dẫn đến hậu quả kéo dài gần một năm trời. Có những bài học, khi nhận ra thì đã quá muộn. Và có những mất mát, dù không còn nhìn thấy bằng mắt, vẫn để lại vết hằn rất sâu trong lòng người.

    (Tâm sự của độc giả)

  • Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43

    Con gái lấy chồng xa gửi cho bố đôi giày đi Tết nhưng chân ông đi cỡ 40 con lại gửi cỡ 43

    Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu đen bóng loáng vừa được shipper giao đến. Đó là quà của cái Lan – con gái duy nhất của ông. Nó lấy chồng xa tít trong Nam, ba năm rồi chưa về ăn Tết. Cuộc sống công nhân khu chế xuất vất vả, ông biết chứ, nên chẳng bao giờ ông đòi hỏi gì. Ấy vậy mà năm nay, nó gửi về cho ông đôi giày da rất đẹp.

    Ông Nam thở dài, xỏ chân vào thử. – Rộng quá! – Ông thốt lên, giọng buồn thiu. Chân ông chỉ đi cỡ 40, mà đôi này hẳn 43, cầm lên rất nặng. “Chắc nó bận quá, mua vội nên nhầm size, hoặc là nó quên mất chân bố nó bé thế nào rồi,” ông Nam tự nhủ, cố nén nỗi tủi thân đang dâng lên trong lòng. Ông biết không đi vừa nên chẳng buồn thử giày nữa. Thương con vất vả, ông không nỡ gọi điện trách móc hay đòi đổi. Ông cẩn thận bỏ lại đôi giày được đựng trong túi bóng vào hộp, cất sâu dưới đáy tủ quần áo. Tết này, ông lại đi đôi dép tổ ong cũ vậy.

    2 tháng trôi qua. Tết đã hết, xuân đã tàn. Hôm ấy trời nồm ẩm, tủ quần áo của ông bốc mùi mốc. Ông Nam lôi hết đồ đạc ra phơi, và nhìn thấy hộp giày nằm lăn lóc ở góc tủ. Một con chuột nhắt vừa chạy vụt qua, có vẻ nó đã định làm tổ trong đó. Ông mở hộp ra kiểm tra. May quá, giày chưa bị cắn. Nhưng khi cầm chiếc giày bên phải lên, ông thấy nó nặng trịch một cách bất thường. Tò mò, ông thò tay vào sâu bên trong mũi giày. Không có gì. Ông lật ngửa chiếc giày, nạy thử tấm lót đế giày lên. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến ông Nam bủn rủn chân tay, mặt cắt không còn giọt máu.

    Dưới lớp lót giày không phải là cao su hay xốp, mà là những gói nhỏ bọc băng dính đen kịt, được nhét chặt cứng, chèn ép đến mức làm biến dạng cả phom giày bên trong. Đó là lý do đôi giày phải to đến cỡ 43! Ông xem phim hình sự nhiều, người ta vẫn hay vận chuyển h/à/ng c/ấ/m kiểu này. Chẳng lẽ… cái Lan nhà ông bị bọn xấu dụ dỗ? Hay chồng nó ngh/i/ện ng/ập, ép nó gửi thứ này về giấu ở quê? Hay bọn t/ội ph/ạm đã tráo hà/ng của con ông?

    Mồ hôi lạnh toát ra như tắm dù trời đang rét. Ông Nam run rẩy đánh rơi chiếc giày xuống đất. “Gói hà//ng” đen sì kia như một con quái vật đang nhe nanh vuốt. Nếu công an mà ập vào bây giờ, ông có mười cái miệng cũng không cãi được. Mà nếu ông im lặng, lỡ con gái ông đang bị đ/e dọ/a tí/nh m/ạng thì sao? Đấu tranh tư tưởng mất 15 phút, hình ảnh đứa con gái ngoan hiền và trách nhiệm của một người công dân lương thiện thôi thúc ông. Ông quyết định phải báo án để cứu con, hoặc ít nhất là để minh oan cho gia đình.

    Ông đi tìm số của trưởng công an xã nhưng rồi nghĩ thế nào ông dùng dao rạch thử những gói nhỏ đó ra. Và rồi mắt ông kinh hãi khi rơi ra từ lớp băng dính đen là những tờ tiền mệnh giá 500 nghìn đồng, xanh ngắt, mới cứng. Ông tiếp tục rạch những gói còn lại ở cả hai chiếc giày. Tất cả đều là tiền. Những cọc tiền được ép chặt, bọc kỹ để không bị ẩm, không bị xô lệch.

    Ông Nam ngã khuỵu xuống ghế, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao lại nhiều tiền thế này? Và rồi ông bất ngờ tìm thấy một phong bì nhỏ được gấp tư, nhét sâu tít trong mũi chiếc giày bên trái, nơi khó phát hiện nhất. Chữ của cái Lan này. Ông Nam run rẩy cầm lấy tờ giấy, nước mắt nhòe đi:

    “Bố kính yêu của con!

    Khi bố đọc được những dòng này, chắc bố đang giận con lắm vì mua đôi giày rộng thùng thình chẳng vừa chân bố. Bố ơi, con xin lỗi nhé. Con phải mua cỡ 43 thì mới nhét vừa ‘bí mật’ của con tặng bố.

    300 triệu này là tiền vợ con làm tăng ca, nhận thêm hàng gia công về làm đêm suốt 3 năm qua. Con biết tính bố, gửi qua ngân hàng hay đưa tay thì bố dứt khoát không nhận, bố lại bảo để dành lo cho các cháu. Nên con đành phải dùng ‘khổ nhục kế’ này.

    Bố cầm lấy 300 triệu này, sửa lại cái mái nhà hay bị dột, mua thuốc thang tẩm bổ và nhớ là mua một đôi giày khác, xịn hơn, êm hơn và vừa đúng size 40 của bố để đi chơi Tết nhé. Bố đừng lo cho chúng con, trong này chúng con ổn định rồi. Số tiền này là mồ hôi sạch sẽ của con, bố cứ yên tâm mà dùng.

    Con yêu bố nhiều lắm!”

    Ông Nam ôm lấy đôi giày to tướng, khóc nức nở như một đứa trẻ. Hóa ra, sự rộng thùng thình của đôi giày không phải là sự vô tâm, mà là sự to lớn của lòng hiếu thảo. Con gái ông đã phải tính toán kỹ lưỡng thế nào, đã phải vất vả ra sao để tích cóp từng đồng, rồi lại sợ bố không nhận mà nghĩ ra cách giấu tiền liều lĩnh như vậy.

    Nước mắt ông vẫn rơi lã chã xuống những cọc tiền. Ông nhìn đôi giày cỡ 43 méo mó nằm trên bàn. Có lẽ, ông sẽ không mua đôi giày nào khác cả. Ông sẽ mang đôi giày này ra tiệm sửa giày, bảo họ lót thêm đế cho vừa chân. Bởi vì với ông, đây là đôi giày vừa vặn nhất, ấm áp nhất mà ông từng được đi trong cuộc đời này. Đôi giày chứa đựng cả gia tài tình yêu của con gái ông.

  • Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

    Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ già nua ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

    Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

    Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

    Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.

    23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập.

    – Sao thế con? Say quá không mở được à? – Bố Tuấn lè nhè hỏi. – Hình như… khóa bị thay rồi bố ạ. Chắc con mụ Hương trước khi đi nó chơi khăm con. Để con gọi thợ phá khóa.

    Tuấn rút điện thoại gọi thợ, nhưng bảo vệ khu biệt thự lập tức xuất hiện. – Xin lỗi anh Tuấn, anh không có quyền phá khóa căn nhà này. Chủ nhà mới đã yêu cầu chúng tôi giám sát chặt chẽ.

    – Chủ nhà mới? – Tuấn gào lên – Mày điên à? Tao là chủ nhà! Tao vừa ly hôn xong, nhà này của tao!

    – Anh vui lòng kiểm tra lại. – Bảo vệ lạnh lùng đáp rồi chỉ tay lên ban công tầng 2.

    Tuấn và cả gia đình ngước lên. Đèn ban công vụt sáng. Hương đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, khoác chiếc áo choàng lụa sang trọng, nhìn xuống đám người nhốn nháo bên dưới với ánh mắt thương hại. – “Cô… sao cô vẫn ở đây? Cô cút rồi cơ mà”? – Tuấn hét lên.

    Hương nhấp một ngụm rượu, bật loa ngoài điện thoại kết nối với hệ thống loa sân vườn, giọng cô vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh mịch: – Chào “chồng cũ”. Anh mua nhẫn 1 tỷ cầu hôn vui chứ? Tiếc là anh không đọc kỹ “Thỏa thuận phân chia tài sản” kèm theo đơn ly hôn sáng nay à? – “Thỏa thuận gì? Tao chia cho mày 2 tỷ rồi còn gì”! – Tuấn hoang mang.

    Hương cười, tiếng cười sắc lẹm: – “Anh ký nhanh quá mà. Trong phụ lục số 3, anh đã đồng ý chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này cho tôi để cấn trừ vào khoản nợ 10 tỷ mà công ty anh đang thua lỗ. Anh quên là 3 năm nay, người đứng sau bơm vốn cho công ty anh duy trì hoạt động là bố mẹ tôi à”?

    Tuấn chết điếng. Hắn nhớ lại lúc sáng, vì nôn nóng muốn tống cổ Hương đi để đón bồ về, hắn đã ký toẹt vào xấp giấy tờ dày cộp mà luật sư của Hương đưa, hắn tưởng đó chỉ là thủ tục hành chính.

    – Chưa hết đâu, – Hương tiếp tục – “Anh vừa quẹt thẻ công ty mua nhẫn 1 tỷ đúng không? Số tiền đó là vốn vay ngân hàng mà tôi đứng ra bảo lãnh. Anh dùng sai mục đích, lại đang trong tình trạng mất khả năng thanh toán. Chiều nay, tôi với tư cách là cổ đông lớn nhất đã nộp đơn tố cáo anh tội “Tham ô tài sản” và “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

    Mỹ – cô bồ nhí nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay như nhìn thấy cục than hồng, vội vàng tháo ra nhét trả vào tay Tuấn: – Anh… anh lừa tôi! Anh bảo anh là đại gia cơ mà! Đồ lừa đảo! Nói rồi, ả quay đầu chạy thục mạng, bắt vội một chiếc taxi vừa đi ngang qua, bỏ mặc “người yêu” đứng chết trân giữa đường.

    Bố mẹ Tuấn bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống vỉa hè khóc lóc: – “Hương ơi, con ơi, bố mẹ sai rồi. Con mở cửa cho bố mẹ vào với. Nhà mình đang yên đang lành cơ mà…”. Hương nhìn xuống, giọng lạnh băng: – Nhà này không còn là nhà của các người nữa. Lúc các người hùa nhau đuổi tôi đi, chê tôi ăn bám, các người có nghĩ đến lúc này không? Màn kịch hạ màn rồi. Chúc gia đình ngủ ngon… ngoài đường.

    Đèn ban công vụt tắt. Cảnh sát ập đến. Tuấn bị còng tay vì tội biển thủ công quỹ ngay trước cửa căn biệt thự mà hắn cứ ngỡ là của mình. Chiếc nhẫn kim cương 1 tỷ rơi len keng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, lăn lóc như một trò đùa của số phận. Trong phòng ngủ ấm áp, Hương tháo chiếc nhẫn cưới ném vào thùng rác. Cô mỉm cười, một giấc ngủ ngon nhất sau 5 năm chịu đựng sự bội bạc chính thức bắt đầu.

  • Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà,

    Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà,

    Tôi mua căn biệt thự ven biển giá 9 tỷ khi vừa tròn ba mươi lăm tuổi.

    Tiền của tôi.
    Hợp đồng đứng tên tôi.
    Lý do rất đơn giản: bố mẹ chồng già rồi, tôi muốn ông bà có nơi dưỡng già yên tĩnh, sáng nghe sóng biển, tối đi bộ hít gió.

    Ngày nhận nhà, mẹ chồng tôi cười hiền lắm.
    Bà nắm tay tôi, nói trước mặt họ hàng:

    “Con dâu như con gái ruột. Sau này mẹ già, nhờ cả vào con.”

    Tôi tin.
    Tin đến mức không hề đề phòng.

    Ngày thứ hai, vợ chồng tôi chuyển đồ đến ở cùng ông bà cho tiện chăm sóc.

    Buổi trưa hôm đó, khi tôi còn đang sắp bát đũa trong bếp, mẹ chồng gọi tôi ra phòng khách. Giọng bà khác hẳn hôm trước — lạnh và sắc.

    Bà chỉ tay quanh căn nhà:

    “Nhà này từ giờ là nhà của mẹ.”

    Tôi khựng lại.

    “Mẹ nói sao ạ?”

    Bà ngồi thẳng lưng, nói rành rọt từng chữ:

    “Nhà này mẹ sẽ để lại cho thằng út.
    Vợ chồng con ở nhờ thì ở, không thì dọn đi.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Chồng tôi đứng cạnh, mặt tái đi, nhưng không nói một lời.

    Mẹ chồng tôi tiếp tục, giọng như ban phát:

    “Con dâu thì cũng là người ngoài.
    Của cải trong nhà phải để cho con trai ruột.”

    Tôi nhìn chồng.
    Anh cúi đầu.

    Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra:
     Họ đã tính sẵn cả rồi.

    Tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không hỏi vì sao.

    Tôi quay người, đi thẳng đến tủ hồ sơ trong phòng làm việc.

    Tất cả mọi người nhìn theo, không hiểu tôi định làm gì.

    Tôi mở tủ, lấy ra một xấp giấy, quay lại phòng khách, đặt bộp xuống bàn kính.

    “Con xin phép nói rõ một lần.”

    Tôi rút tờ đầu tiên.

    “Đây là hợp đồng mua bán.
    Người ký: tôi.”

    Tờ thứ hai.

    “Đây là sổ hồng.
    Tên duy nhất trên đó: tên tôi.”

    Tờ thứ ba.

    “Đây là sao kê chuyển khoản 9 tỷ, từ tài khoản cá nhân của tôi.”

    Mẹ chồng tôi đứng bật dậy:

    “Cô… cô hỗn!”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Con mua nhà cho bố mẹ ở nhờ, không phải để bị đuổi khỏi chính tài sản của mình.”

    Tôi quay sang chồng:

    “Anh im lặng, nghĩa là anh đồng ý với mẹ anh.”

    Anh lắp bắp:

    “Anh… anh chỉ nghĩ là người nhà nói với nhau…”

    Tôi cười.
    Một nụ cười không còn cảm xúc.

    “Người nhà không ai đi chiếm tài sản của nhau.”

    Tôi gom lại hồ sơ, nói tiếp:

    “Con cho bố mẹ ở lại đây trọn đời, nếu tôn trọng ranh giới.
    Còn nếu coi đây là nhà của mẹ…”

    Tôi ngừng lại một nhịp.

    “…thì ngày mai, con sẽ làm thủ tục yêu cầu bàn giao lại nhà.”

    Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế.
    Không còn lời nào.

    Cậu con trai út — người được ‘hứa cho nhà’ — đứng chết trân.

    Tôi quay người lên phòng, đóng cửa lại.

    Buổi tối hôm đó, biển vẫn êm.
    Sóng vẫn vỗ.

    Chỉ có những toan tính vừa bị lật trần là không còn chỗ đứng.

     Tôi học được một điều rất đắt giá:

    Có những thứ bạn cho đi bằng lòng tốt…
    nhưng chỉ giấy tờ pháp lý mới bảo vệ được bạn trước lòng tham.

  • Cả nước hướng về Lạng Sơn

    Cả nước hướng về Lạng Sơn

    Công an tỉnh Lạng Sơn đang điều tra vụ việc 3 người trong một gia đình tử vong bất thường tại xã Vũ Lăng.

    Ngày 27/12, trao đổi với PV VietNamNet, Thượng tá Vũ Thanh Tùng, Giám đốc Công an tỉnh Lạng Sơn cho biết, một vụ án mạng nghiêm trọng khiến 3 người trong một gia đình tử vong vừa xảy ra trên địa bàn xã Vũ Lăng.

    Theo thông tin sơ bộ ban đầu, người chồng trong gia đình đã ra tay sát hại vợ con rồi tự tử; danh tính 3 nạn nhân chưa được làm rõ. 59ebe2e2 5d03 44cb a10a d3e95ba94891.jpeg

    Nhiều người dân theo dõi tại hiện trường vụ việc. Ảnh: Đ.X
    Cũng theo lãnh đạo Công an tỉnh Lạng Sơn, người chồng trong gia đình này có dấu hiệu trầm cảm và tâm thần.

    “Tôi trực tiếp chỉ đạo điều tra tại hiện trường. Vụ án xảy ra vào khoảng 4h hôm nay. Lực lượng công an đang phối hợp với VKSND tỉnh Lạng Sơn để điều tra nguyên nhân vụ việc theo quy định”, Thượng tá Vũ Thanh Tùng cho biết.

    https://vietnamnet.vn/dieu-tra-vu-3-nguoi-trong-gia-dinh-tu-vong-bat-thuong-o-lang-son-2476653.html?fbclid=IwY2xjawO8o4dleHRuA2FlbQIxMABicmlkETEzMG1IaEVSczJwWU5hM2Fkc3J0YwZhcHBfaWQQMjIy

  • Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc’

    Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc’

    Nhiều dân mạng đã đưa ra ý kiến về ý nghĩa của số tiền 500k và 3 tờ 1k mà người yêu cũ gửi tặng chàng trai trong đám cưới.

    Ngày 07/11/2020 báo Đất Việt đưa tin “Người yêu cũ mừng cưới ‘xoắn não’: Phong bì có 503k kèm lời chúc ‘4.000 năm hạnh phúc”. Nội dung chính như sau: 

    Chắc hẳn trong chúng ta ai trước khi đến với cánh cửa hôn nhân cũng đều có cho mình một vài mối tình dang dở. Có người yêu tưởng có thể chết đi sống lại nhưng rồi chẳng thể đến với nhau, có người thì tình cũ chỉ đơn giản là một cái nắm tay vội mà chẳng kịp ngỏ lời.

    Mạng xã hội từng chứng kiến không ít những phong bì được gửi tặng bởi “tình cũ”, nhiều khi khiến cô dâu, chú rể phải “vò đầu bứt tai” suy nghĩ vì không biết người đó muốn gửi gắm điều gì.

    Mới đây trên mạng xã hội TikTok xuất hiện video của chàng trai tên L.P chia sẻ về chiếc phong bì cưới đặc biệt của người yêu cũ. Trong clip, phong bì được bóc ra có 3 tờ 1.000 đồng và 1 tờ 500.000 đồng.

    Anh chàng không hiểu ý nghĩa của số tiền 503k này cùng lời nhắn nhủ: “Chúc 2 bạn 4.000 năm hạnh phúc” nên đã nhờ sự trợ giúp của dân mạng.

    Nhiều dân mạng đã đưa ra các ý kiến để đoán về số tiền mà chàng trai nhận được.

    “500k ngược lại là trăm năm. 3 ngàn là yêu anh 3.000 năm. Còn chúc anh 4.000 năm hạnh phúc là nhớ yêu và sống hạnh phúc cùng người ấy hơn khi bên em”, J.N bình luận.

    “500k đổi lấy 1 giờ. Chưa đầy 3 phút mấy tờ 500k. Túm lại 500k + 3k = Phòng 503. Khách sạn cũ, phòng cũ, nhưng người cũ…”, H.B.C lập luận.

    “500k tiền mừng, 3k ý là 3 đồng một mớ đàn bà, sao anh phải tiếc người như em”, lập luận của tài khoản P.T.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-1Cô gái tặng bạn trai cũ khi đi lấy vợ số tiền 503k.

    Người yêu cũ mừng cưới xoắn não: Phong bì có 503k kèm lời chúc 4.000 năm hạnh phúc-2

    Cùng lời chúc 4000 năm hạnh phúc.

    “500k tức 5 năm bên người cũ không bằng 3k tức 3 tháng bên tình mới”, theo tài khoản Nguyễn Hữu Sang.

    “500k tiền mừng còn 3k thấy dư trong túi nên chơi hết máu luôn”, N.C.M phán đoán.

    “500k là tiền mừng, còn 3k là kỷ niệm mình bên nhau 3000 ngày”, Thanh Phước chia sẻ.

    Mong rằng những sự trợ giúp của dân mạng sẽ khiến anh chàng ngộ được về ý nghĩa của tờ tiền mà người cũ tặng trong đám cưới.

    Báo Pháp luật ngày 06/02 đưa thông tin với tiêu đề: “Người đàn ông mang lựu đạn dọa giết cả nhà người yêu cũ” cùng nội dung như sau: 

    Ngày 6-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Tánh Linh, tỉnh Bình Thuận cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam Phạm Đức Tiến (37 tuổi; ngụ xã Suối Kiết, huyện Tánh Linh) về tội đe dọa giết người, theo Điều 133 BLHS.Qua-luu-dan.jpg

    Quả lựu đạn Tiến dùng để đe dọa giết người.

    Theo hồ sơ, Phạm Đức Tiến và chị LTHN (xã Gia Huynh, huyện Tánh Linh) yêu nhau một thời gian, sau đó chị N quyết định chia tay.

    Sau nhiều lần liên lạc với chị N để níu kéo tình cảm nhưng bất thành, ngày 28-1, Tiến mang theo một quả lựu đạn đến nhà chị N. Tuy nhiên, do chị N không có ở nhà nên Tiến lấy quả lựu đạn mang theo ra đe dọa cha chị N phải gọi điện thoại cho con gái về nhà gặp Tiến, nếu không sẽ cho quả lựu đạn nổ giết chết tất cả những người trong nhà.

    Lúc này trong nhà chị N có đến 7 người và vô cùng lo sợ. Nhận tin báo có một thanh niên đang cầm trên tay quả lựu đạn đe dọa nhiều người, Công an huyện Tánh Linh đã triển khai lực lượng bao vây căn nhà yêu cầu Tiến giao quả lựu đạn.

    quả lựu đạn
    Công an khống chế kẻ cầm lựu đạn.

    Tuy nhiên, Phạm Đức Tiến không giao quả lựu đạn mà còn buộc lực lượng công an phải rời đi, nếu không sẽ cho nổ tung giết chết hết những người trong nhà chị N.

    Để đảm bảo an toàn, Công an huyện Tánh Linh đã giải tán người dân hiếu kỳ và tiếp tục thuyết phục, vận động.

    qua-luu-Dan (4).jpg
    Phạm Đức Tiến tại cơ quan công an.

    Tiến vẫn cầm quả lựu đạn trên tay đe dọa rút chốt giết chết tất cả những ai đến gần. Sau khoảng hơn một giờ vận động bất thành, Công an huyện Tánh Linh đã tìm cách đánh lạc hướng và ập vào khống chế, tước quả lựu đạn trên tay của Phạm Đức Tiến.

    qua-luu-dan (3).jpg
    Qua kiểm tra, quả lựu đạn Tiến sử dụng để đe dọa giết người là lựu đạn giả.

    Qua kiểm tra nhanh, công an phát hiện quả lựu đạn này là lựu đạn giả.

    Hiện, Công an huyện Tánh Linh đang điều tra, xử lý vụ án theo quy định.

    Linh Linh

    https://blogtamsu.vn/du-dam-cuoi-nguoi-yeu-cu-co-gai-mung-phong-bi-503-nghin-chu-re-dang-hoi-dan-mang-nghia-la-gi-thi-soc-110646.html

  • Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật điếng người

    Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật điếng người

    Cô gái rửa cốc ở quán bia hôm đó tên là Mai.

    Mai là sinh viên năm ba, ban ngày đi học, tối đến quán bia hơi ven đường rửa cốc thuê. Công việc chẳng có gì nhẹ nhàng: tay lúc nào cũng nứt nẻ vì nước lạnh, mùi bia ngấm vào áo quần, tiền công đủ đóng học và gửi về quê cho mẹ.

    Tối hôm ấy, quán đông nghịt.

    Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng ngồi bàn trong cùng. Ông ta không uống nhiều, chỉ ngồi quan sát.

    Khi Mai bê chồng cốc đi ngang, ông gọi lại:

    “Cháu ơi.”

    Mai giật mình, lễ phép:

    “Dạ?”

    Ông nhìn cô vài giây rồi đặt xuống bàn một xấp tiền.

    “Tiền boa. Một triệu.”

    Mai hoảng hốt, lắc đầu:

    “Cháu không dám nhận đâu ạ.”

    Ông cười nhạt:

    “Cứ cầm đi. Cho công sức.”

    Rồi ông hỏi thêm, rất nhẹ:

    “Cháu tên gì?”

    “Dạ… cháu tên Mai.”

    Ông gật đầu, không nói gì nữa.

    Tối đó, Mai về phòng trọ mà tim đập không yên. Một triệu với cô là cả tuần tiền ăn. Cô tự nhủ chắc chỉ là người giàu tốt bụng.

    Một tuần sau, đúng lúc Mai tan ca sớm, một chiếc ô tô đen dừng trước quán.

    Bước xuống là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đi cùng một cậu bé khoảng 10 tuổi.

    Người phụ nữ hỏi thẳng:

    “Cháu có phải là Mai không?”

    Mai gật đầu, bụng chợt lạnh.

    “Chúng tôi muốn nói chuyện.”

    Họ ngồi ở quán nước đối diện. Người phụ nữ nhìn Mai rất lâu rồi nói, giọng không cao nhưng lạnh:

    “Cháu còn nhớ người đàn ông đã boa cho cháu một triệu không?”

    Mai khẽ gật.

    Đứa bé bên cạnh bất ngờ lên tiếng:

    “Là bố cháu.”

    Mai sững người.

    Người phụ nữ đặt tay lên vai con, rồi quay sang Mai:

    “Ông ấy là chồng cô. Giám đốc một công ty xây dựng.”

    Mai hoảng loạn:

    “Cô ơi… cháu không có quan hệ gì với chú ấy cả. Cháu chỉ là người rửa cốc…”

    Người phụ nữ cắt lời, giọng trầm xuống:

    “Cô biết.
    Và đó mới là điều đau nhất.”

    Bà mở túi, đưa cho Mai một xấp hồ sơ bệnh án.

    “Chồng cô bị ung thư giai đoạn cuối.
    Bác sĩ nói chỉ còn vài tháng.”

    Mai chết lặng.

    “Tuần trước, sau khi về nhà, ông ấy nói với cô:
    ‘Anh thấy một cô gái giống hệt con bé ngày xưa mình bỏ lại.’”

    Tim Mai đập loạn.

    Người phụ nữ nhìn thẳng vào cô:

    “Mẹ cháu có từng nói về một người đàn ông bỏ đi khi bà mang thai không?”

    Mai run lên.
    Hình ảnh người mẹ lam lũ, những câu nói nửa chừng năm xưa… ùa về.

    Người phụ nữ thở dài:

    “Ông ấy nghi cháu là con ruột.
    Nhưng không dám hỏi.
    Một triệu đó… là lần đầu tiên ông ấy dám làm gì đó cho cháu.”

    Cậu bé bên cạnh cúi đầu:

    “Mẹ cháu nói… nếu đúng, thì chị là chị gái cháu.”

    Mai không thở nổi.

    Người phụ nữ đứng dậy, đặt thêm một phong bì lên bàn:

    “Cô không đến để trách cháu.
    Cô đến để nói sự thật…
    và để cháu quyết định:
    có muốn gặp ông ấy lần cuối không.”

    Chiếc xe rời đi.

    Mai ngồi chết lặng giữa tiếng xe cộ ồn ào.

    Cốc bia cô rửa mỗi tối.
    Một triệu tiền boa.
    Một cái tên được hỏi vu vơ.

    Cô chưa bao giờ nghĩ,
    chỉ một câu hỏi đơn giản: “Cháu tên gì?”
    lại mở ra cả một quá khứ bị chôn vùi.

    Và một tuần sau,
    cuộc đời cô rẽ sang hướng không thể quay lại được nữa.

  • Danh tính 9 người tuvong trong vụ t;a;i n;ạn th;ả;m kh;ốc ở

    Danh tính 9 người tuvong trong vụ t;a;i n;ạn th;ả;m kh;ốc ở

    Trong 9 nạn nhân tử vong vì vụ tai nạn thảm khốc ở Lào Cai sáng 27/12 có 8 trường hợp tử vong tại chỗ và 1 người trên đường đi cấp cứu.

    Danh tính 9 người tử vong trong vụ tai nạn thảm khốc ở Lào Cai- Ảnh 1.

    Các nạn nhân bị thương được đưa vào cấp cứu tại TTYT khu vực Trạm Tấu.

    Liên quan đến vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng xảy ra tại xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai sáng 27/12, Trung tâm Y tế khu vực Trạm Tấu cho biết, trong 9 nạn nhân thì 8 người tử vong tại chỗ, 1 người trên đường đi cấp cứu. Danh tính các nạn nhân được xác định cụ thể như sau:

      1. Trần Liên H. (SN 1981), trú tại phường Đống Đa, Hà Nội – tử vong tại chỗ.

     

      1. Nguyễn Văn Th. (SN 1989), trú tại phường Từ Liêm, Hà Nội – tử vong tại chỗ.

     

      1. Lê Thị Thanh Th. (SN 1972), trú tại quận Đống Đa, Hà Nội – tử vong tại chỗ.

     

      1. Nguyễn Phương Th. (SN 1979), trú tại quận Mê Linh, Hà Nội – tử vong tại chỗ.

     

      1. Phan Trung A. (SN 1995), trú tại phường Bắc Giang, tỉnh Bắc Ninh – tử vong tại chỗ.

     

      1. Huỳnh Thị Anh Đ. (SN 1981), trú tại Quận 7, TP.HCM – tử vong tại chỗ.

     

      1. Nguyễn Thị Bích Ng. (SN 1979), trú tại phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội – tử vong tại chỗ.

     

      1. Đỗ Ngọc Th. (SN 1960, lái xe), trú tại phường Thanh Xuân Bắc, Hà Nội – tử vong trên đường đi cấp cứu.

     

      Phạm Thị Thanh M. (SN 1987), trú tại tỉnh Thái Nguyên – tử vong tại chỗ.

    Vụ tai nạn còn khiến 9 người khác bị thương. Ngay sau khi xảy ra tai nạn, toàn bộ các nạn nhân bị thương đã được lực lượng chức năng và nhân viên y tế đưa về Trung tâm Y tế khu vực Trạm Tấu để tiến hành sơ cứu ban đầu.

    Sau quá trình phân loại và xử trí cấp cứu, 1 trường hợp bị thương nặng đã được chuyển khẩn cấp đến Bệnh viện Đa khoa số 3 để tiếp tục điều trị chuyên sâu. 8 người bệnh còn lại hiện đang được theo dõi, điều trị tích cực tại Trung tâm Y tế khu vực Trạm Tấu.

    Ngành y tế địa phương đang tiếp tục đánh giá diễn biến lâm sàng của từng trường hợp; khi tình trạng người bệnh ổn định, sẽ bố trí phương án chuyển tuyến về Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện Việt Đức nhằm bảo đảm điều kiện điều trị tốt nhất cho các nạn nhân.
    https://suckhoedoisong.vn/danh-tinh-9-nguoi-tu-vong-trong-vu-tai-nan-tham-khoc-o-lao-cai-169251227163817882.htm

  • Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Liên quan tới vụ việc đoàn xe đi từ thiện bị lật ngửa, xảy ra lúc 7 giờ 40 phút ngày 27/12 tại Km35 đường nối quốc lộ 32 với tỉnh lộ 174 thuộc thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai, theo nguồn tin trên báo Dân trí, đại diện Cục Cảnh sát giao thông (Bộ Công an) cho hay, tính đến 12 giờ cùng ngày, số người tử vong trong vụ tai nạn đã lên tới 9 người, ngoài ra có 9 người khác bị thương.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 1.

    Chiếc xe khách hư hỏng nặng sau vụ tai nạn. (Ảnh: Tuổi Trẻ Online)

    Thông tin từ Sở Y tế tỉnh Lào Cai cho biết thêm, danh tính các nạn nhân bị thương gồm:

    1. Phùng Mạnh Quân, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    2. Đỗ Thị Nhật Hồng, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    3. Hoàng Ngọc Anh, 24 tuổi, trú tại Hà Nội;

    4. Phạm Thị Thuý Hằng, 44 tuổi, trú tại Hà Nội;

    5. Nguyễn Phương Thảo, 18 tuổi, trú tại Hà Nội;

    6. Lý Công Chiều, 29 tuổi, trú tại Hà Nội;

    7. Nguyễn Thị Phương Khuyên, 26 tuổi, trú tại TPHCM;

    8. Trần Bảo Yến, 22 tuổi, trú tại Hà Nội;

    9. Phạm Trung Kiên, trú tại Hà Nội.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 2.

    Thời điểm xảy ra sự việc, trên xe có 18 người đang trên đường đi làm từ thiện.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 3.

    Nguyên nhân dẫn đến vụ việc là do chiếc xe bị mất phanh. (Ảnh: Lao Động)

    Trước đó, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận trên báo VietNamNet rằng các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách nói trên. Nguyên nhân ban đầu của vụ tai nạn được xác định là do xe khách mất phanh.

    Thời điểm xảy ra sự việc, xe khách mang BKS 29B-614.XX đang chở đoàn từ thiện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh. Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì mất phanh và tự lật. Lúc gặp tai nạn, trên xe có 18 người. Hậu quả khiến 9 người tử vong, 9 người bị thương.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ cũng xác nhận khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 4.

    Tính đến hiện tại đa có 9 người không qua khỏi.

    Báo Người Lao Động cho biết thêm, ngay sau khi sự việc xảy ra, lãnh đạo tỉnh Lào Cai đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    Thông tin về vụ tai nạn khiến nhiều người bàng hoàng, đau xót. Trên mạng xã hội, mọi người gửi lời chia buồn đến gia đình các nạn nhân xấu số và cầu mong những nạn nhân bị thương sẽ tai qua nạn khỏi.