Danh mục: Chưa phân loại

  • Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài.

    Hương có goại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học nên đặt mục tiêu phải lấy chồng đại gia, hoặc ít nhất là lấy đàn ông tài giỏi thành đạt. Quyết tâm theo đuổi mục tiêu này nên đến năm 27 tuổi, Hương vẫn độc thân. Bạn bè xung quanh Hương đã có chồng con, họ khuyên cô đừng cầu toàn đòi hỏi, phụ nữ đẹp mấy cũng có thời. Nhưng Hương mặc kệ, cô không tin người ưu tú như mình lại không lấy chồng giàu có được.

    Sau đó có người quen mai mối cho Hương lấy chồng Việt kiều. Họ nói người này tuy từng ly hôn nhưng rất giàu có, lại thành đạt với 2 công ty lớn. Nghe thế, Hương liền nuôi hy vọng. Cô nhắn tin, trò chuyện với vị đại gia này, khi nhìn thấy anh đẹp trai phong độ qua màn hình điện thoại gọi điện thì cô càng vừa ý.

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài. Dù vậy, anh ấy nói chưa thể về nước để làm đám cưới cùng cô. Hương tỏ ra hiểu chuyện thông cảm cho chồng tương lai, một mình chuẩn bị tổ chức đám cưới. Mọi chi tiêu, sắm sửa cho lễ cưới đều được vị đại gia kia trả không tiếc tiền. Tài khoản của Hương tăng vèo lên con số khiến cô há hốc kinh ngạc. Hương hài lòng nghĩ, phải lấy chồng giàu thế này thì cả đời cô mới ấm êm được.

    Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy - Ảnh 1
    Ảnh minh họa: Internet

    Không ngờ, đến ngày cưới, vị đại gia của Hương vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy nói vì công việc nên trễ chuyến bay. Hương dù tủi thân khi đám cưới không có chú rể nhưng vẫn thấy tự hào khi đeo vàng đầy cổ khiến ai cũng xuýt xoa lấy chồng đại gia thật sướng.

    Sau khi đám cưới kết thúc, Hương được tài xế đưa về biệt thự sang trọng. Đêm tân hôn, Hương ngồi đợi chú rể về. Đến đêm khuya, có người mở cửa, Hương hồi nộp đợi khoảnh khắc vợ chồng gặp nhau. Nhưng khi đèn được bật lên thì Hương hoảng hồn tái mặt.

    Người đàn ông đang đứng giữa phòng không phải là người phong độ, đẹp trai mà cô thường xuyên nói chuyện cùng. Chồng cô bây giờ là một lão già U60, mặt mày nhăn nhúm, đọc tóc bạc trắng. Thấy Hương hoảng hốt định la lên thất thanh thì ông ta vội nói:

    “Anh là chồng em đây. Vì sợ em chê anh già nên anh phải mướn người để gọi video call với em. Nhưng anh mới là người nhắn tin với em mỗi ngày. Giờ mình là vợ chồng rồi, em phải chấp nhận anh”.

    Hương kinh sợ tột cùng, cô tông cửa lao thẳng ra khỏi phòng tân hôn. Với Hương, đó là đêm tân hôn kinh hoàng nhất cô từng trải qua. Dù sau này cô đã đơn phương ly hôn chồng nhưng cô vẫn còn thấy sợ hãi, vì mê giàu sang mà cô bị lừa đau đớn, nhém chút nữa là cả đời phải hối hận.

  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn

    Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:
    “Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

    Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:
    “Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

    Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

    Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

    Hàng xóm xì xào:
    “Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”
    Có người còn ác miệng hơn:
    “Vợ bỏ là phải, đàn ông gì mà để vợ khổ.”

    Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
    “Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

    Hai mươi năm trôi qua.

    Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.
    Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

    Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

    Là mẹ ruột của họ.

    Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:
    “Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”

    Căn nhà lặng đi.

    Ông Tiến siết chặt tay, định lên tiếng thì cô con gái cả đứng dậy.

    Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, giọng bình tĩnh, chỉ nói đúng ba câu:

    1. “Khi chúng tôi ba tuổi, bà đã tự nguyện từ bỏ quyền làm mẹ.”

    2. “Hai mươi năm qua, người nuôi chúng tôi ăn học là ba tôi, không phải bà.”

    3. “Nếu bà còn đòi tiền, luật sư của gia đình tôi sẽ làm việc với bà ngay bây giờ.”

    Nói xong, cô quay sang cửa:
    “Anh vào đi ạ.”

    Một người đàn ông mặc vest bước vào, tự giới thiệu là luật sư, đặt cặp hồ sơ xuống bàn, nhẹ nhàng nói về quyền nuôi dưỡng, nghĩa vụ bỏ mặc con và trách nhiệm pháp lý.

    Người phụ nữ tái mặt. Bà lắp bắp vài câu rồi đứng dậy, vội vã rời đi, không dám quay đầu lại.

    Tối hôm đó, hai con gái quỳ xuống trước ông Tiến.
    Ông vội vàng đỡ con dậy, giọng run run:
    “Ba không cần gì hết. Thấy các con sống tử tế, ba đủ giàu rồi.”

    Ngoài sân, gió thổi nhẹ. Trong căn nhà nghèo năm xưa, có một người cha lưng đã còng nhưng ánh mắt sáng hơn bao giờ hết.

     Bởi vì có những người đàn ông không cho con cuộc sống giàu sang, nhưng cho con cả một đời nhân cách.

  • Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương.

    Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đôi quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…”
    Cô Lan bế cả hai lên, tim thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác.

    Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô:
    — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?”
    Cô Lan mỉm cười, xoa đầu:
    — “Vì có ước mơ nâng nó lên.”

    Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu.

    Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa.

    Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới.

    Bà ta tự nhận là mẹ ruột của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con.

    Sân bay bỗng lặng đi.

    Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
    — “Chúng tôi không nhận.”

    Nam tiếp lời, mắt đỏ hoe nhưng không run:
    — “Mẹ sinh ra chúng tôi, nhưng người nuôi chúng tôi thành người là cô Lan.”

    Hai anh em quay sang nắm tay cô giáo, rồi đưa ra quyết định cuối cùng:

    “Chúng tôi sẽ làm thủ tục pháp lý để cô Lan là mẹ hợp pháp của chúng tôi. Từ hôm nay, mọi phụng dưỡng, yêu thương, và danh phận làm mẹ — chỉ dành cho một người.”

    Người phụ nữ kia bật khóc, còn cô Lan thì òa lên trong vòng tay của hai “đứa trẻ” năm nào. Ngoài kia, một chiếc máy bay rẽ mây cất cánh.

    Có những người mẹ không sinh ra con — nhưng chính họ đã cho con đôi cánh để bay cả cuộc đời.

  • Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

    Chú tên Hùng, năm nay năm mươi bảy tuổi.

    Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận, có lương hưu, có cháu bế trên tay, thì chú Hùng vẫn ngày ngày ngồi trên chiếc xe máy cũ, bật ứng dụng, chờ cuốc xe tiếp theo. Chiếc xe ấy đã theo chú hơn mười năm, sơn tróc từng mảng, động cơ kêu không đều, nhưng vẫn là tài sản quý giá nhất mà chú còn giữ được.

    Chú từng có một gia đình.

    Nhà không lớn, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói cười. Vợ chú bán hàng ngoài chợ, còn chú làm thợ điện công trình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đủ đầy. Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra trên công trường. Chú mất việc, mất sức lao động nặng. Tiền dành dụm cạn dần vì thuốc men.

    Vợ chú đổ bệnh sau đó không lâu.

    Rồi bà mất.

    Con trai duy nhất bỏ quê lên thành phố, lâu lắm mới gọi về một lần. Không phải nó xấu, chỉ là cuộc sống cuốn nó đi, giống như đã từng cuốn chú đi trước đó.

    Từ ngày ấy, chú Hùng chạy xe ôm.

    Không mong giàu. Chỉ mong đủ sống.

    Chiều hôm đó là hai mươi tám Tết.

    Không khí ngoài đường hối hả. Người ta chở đào, chở quất, chở bao nhiêu hy vọng về nhà. Ai cũng có nơi để về. Ai cũng có người đợi.

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số.

    Chú nhìn màn hình, tay do dự.

    Cuốc xa. Trời lạnh. Đường vắng. Lại là ngày cận Tết.

    Nhưng rồi chú bấm nhận cuốc.

    Chú cũng không biết vì sao.

    Cô gái đứng chờ ở bến xe trông rất trẻ. Áo khoác mỏng, balo cũ đeo trước ngực. Khi chú dừng xe, cô ngẩng lên, mỉm cười rất lễ phép.

    “Dạ… chú là chú Hùng phải không ạ?”

    “Ừ, chú đây. Cháu về quê à?”

    Cô gật đầu.

    Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

    Chú Hùng giúp cô buộc lại balo, dặn dò đội mũ cẩn thận rồi nổ máy.

    Đường dài. Gió lạnh. Cả hai im lặng suốt một quãng.

    Chú không thích hỏi nhiều. Người đi xa thường mang theo những câu chuyện không muốn kể.

    Một lúc sau, cô gái lên tiếng:

    “Chú… chú có hay chạy cuốc xa vậy không ạ?”

    “Ít lắm.” – chú cười – “Nhưng hôm nay gần Tết, chú rảnh.”

    Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ:

    “Cháu sợ chú không nhận…”

    Chú nhìn cô qua gương chiếu hậu.

    “Sao lại sợ?”

    Cô cúi đầu.

    “Vì cháu… cháu không chắc mình đủ tiền.”

    Câu nói đó khiến tim chú Hùng khẽ thắt lại.

    “Không sao.” – chú đáp nhẹ – “Cứ về tới nhà đã.”

    Cô gái mím môi, mắt đỏ lên, nhưng cố quay mặt đi.

    Trên đường, cô kể.

    Tên cô là Lan, hai mươi hai tuổi. Lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Công việc không ổn định. Lương thấp. Tiền nhà tăng. Cuối cùng, cô nghỉ việc.

    “Cháu định về quê ăn Tết rồi tính tiếp.” – cô nói – “Ít nhất… ở nhà còn có ba mẹ.”

    Chú Hùng nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

    Chú hiểu cảm giác ấy. Cảm giác muốn quay về nơi mình từng thuộc về, khi thế giới bên ngoài không còn chỗ đứng cho mình nữa.

    Khi xe dừng lại đổ xăng, chú thấy Lan đứng nép một góc, kiểm tra điện thoại liên tục. Tay cô run nhẹ.

    “Có chuyện gì không cháu?” – chú hỏi.

    Lan lắc đầu.

    “Dạ không… chỉ là cháu còn đúng một ít tiền.”

    Chú không hỏi thêm.

    Tối muộn, xe về tới đầu làng.

    Đường nhỏ, tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài ngôi nhà xa xa. Chú Hùng dừng xe trước một căn nhà đơn sơ, cổng gỗ cũ.

    Lan xuống xe, lục balo rất lâu.

    Rồi cô nghẹn ngào:

    “Chú ơi… cháu xin lỗi… cháu chỉ còn từng này…”

    Số tiền trên điện thoại còn chưa tới một nửa tiền cuốc.

    Chú Hùng nhìn con số, rồi nhìn khuôn mặt tái đi vì lo lắng của cô.

    Chú tắt máy xe.

    “Về nhà đi cháu.” – chú nói – “Ba mẹ đang đợi.”

    Lan sững sờ.

    “Chú… chú không lấy tiền sao?”

    Chú cười hiền:

    “Coi như chú có thêm một đứa cháu về ăn Tết an toàn.”

    Nước mắt Lan rơi xuống không kịp lau.

    Cô cúi đầu thật sâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chú.

    “Cháu cảm ơn chú…” – cô nức nở – “Cháu sẽ không quên đâu.”

    Cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ chạy ra ôm lấy Lan. Tiếng gọi “con ơi” vang lên trong đêm.

    Chú Hùng quay xe, không dám nhìn lâu.

    Trên đường về, chú thấy lòng mình vừa ấm, vừa trống.

    Năm ngày sau.

    Sáng mùng Ba Tết, chú Hùng đang vá lại chiếc áo cũ thì điện thoại rung.

    Số lạ.

    “Dạ alo?”

    “Chú Hùng phải không ạ?”

    Giọng Lan.

    “Cháu… cháu xin lỗi vì làm phiền chú, nhưng cháu có thể gặp chú không? Cháu có chuyện rất quan trọng.”

    Chú ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

    Khi gặp lại, Lan đi cùng một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt rất sắc.

    Người đó giới thiệu:

    “Tôi là ba của Lan.”

    Rồi ông cúi đầu trước chú Hùng.

    “Cảm ơn chú đã đưa con gái tôi về nhà an toàn.”

    Chú lúng túng xua tay.

    “Chuyện nhỏ thôi anh.”

    Người đàn ông nhìn chú rất lâu rồi nói:

    “Tôi điều hành một công ty vận tải nhỏ. Tôi đang cần một người quản lý đội xe. Không cần bằng cấp cao. Chỉ cần tử tế và có trách nhiệm.”

    Ông dừng lại.

    “Lan kể cho tôi nghe chuyện của chú.”

    Chú Hùng sững người.

    “Tôi muốn mời chú về làm việc.” – ông nói – “Nếu chú đồng ý.”

    Chú không nói được gì.

    Năm mươi bảy tuổi. Một cơ hội mà chú chưa từng dám nghĩ tới.

    Vài tháng sau, chú Hùng không còn chạy xe ôm nữa.

    Chú quản lý một đội xe nhỏ. Cuộc sống chưa giàu, nhưng đủ để chú sửa lại căn nhà cũ, đủ để chú ngủ ngon mỗi đêm mà không lo ngày mai.

    Mỗi dịp Tết, Lan vẫn gọi cho chú.

    “Chú là người đã kéo cháu về nhà.” – cô nói – “Và cũng là người kéo cuộc đời cháu lại đúng hướng.”

    Chú Hùng chỉ cười.

    Chú không nghĩ mình đã thay đổi cuộc đời ai.

    Chú chỉ biết, lòng tốt đôi khi không cần điều kiện.

    Và có những cuộc gọi đến muộn…
    Nhưng đủ để thay đổi cả một đời người.

  • Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Đám cưới của Tuấn và Lan được tổ chức tại khách sạn Imperial – nơi sang trọng bậc nhất thành phố. Tuấn, Giám đốc kinh doanh của một công ty bất động sản, mặt mũi hớn hở trong bộ vest Ý đắt tiền, liên tục đi lại tiếp khách. Anh ta tự hào lắm, không chỉ vì lấy được Lan – cô gái xinh đẹp, hiền thục, mà còn vì nghe đâu bố vợ tương lai là một đại gia Việt kiều bí ẩn, hứa hẹn sẽ trao của hồi môn “khủng”. Đám cưới hôm nay ông lại bận kí hợp đồng lớn nên cuối bữa tiệc ông mới có mặt.

    Giữa lúc tiệc cưới đang rộn ràng tiếng nhạc, ly tách va nhau leng keng, bỗng nhiên ở cửa hội trường xuất hiện một bóng người lạ lùng. Đó là một ông già gầy gò, lưng còng rạp xuống. Ông mặc bộ quần áo nâu sờn rách, lấm lem bùn đất, chân đi đôi dép tổ ong đứt quai, trên vai còn vác một cái bao tải dứa bốc mùi chua loét của rác rưởi. Ông già đứng nép vào cửa kính, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào mâm cỗ đầy ắp thức ăn, nuốt nước bọt ừng ực. Không hiểu sao ông ấy lại tiến gần tới đám cưới được.

    Bảo vệ định lôi ông ra, nhưng Tuấn đã nhìn thấy. Sợ khách khứa chú ý làm mất mặt, Tuấn sầm sập lao tới, giọng rít qua kẽ răng: – “Này ông già! Đi chỗ khác kiếm ăn! Đây là đám cưới 5 sao, không phải bãi rác. Biến ngay cho khuất mắt tôi”! Ông già run rẩy, ngước đôi mắt kèm nhèm lên, giọng thều thào: – “Cậu ơi… làm phúc cho lão xin chút đồ thừa. Lão đói quá… ba ngày nay chưa có gì vào bụng”…

    – “Đồ thừa cũng không đến lượt ông”! – Tuấn nhăn mặt bịt mũi – “Hôi hám chết đi được. Bảo vệ đâu? Lôi cổ lão này ra ngoài, xịt nước hoa ngay chỗ này cho tôi”! Đúng lúc đó, Lan đi tới. Thấy cảnh tượng ấy, cô sững lại. Nhìn ông cụ tội nghiệp, run lẩy bẩy vì đói rét, lòng trắc ẩn của cô trỗi dậy. Cô không biết bố mình là ai vì ông đi làm ăn xa từ khi cô còn bé xíu, cô lớn lên với bà ngoại. Nhưng bà ngoại luôn dạy cô: “Thương người như thể thương thân”.

    Lan vội bước đến, gạt tay bảo vệ ra: – “Anh Tuấn, đừng làm thế. Ông ấy chỉ đói thôi mà. Hôm nay là ngày vui của mình, coi như làm phúc đi anh”. Tuấn trừng mắt nhìn vợ: – “Em điên à? Khách VIP đang nhìn vào đấy. Em định để cái ngữ ăn mày này làm ô uế đám cưới của anh sao”? – “Nhưng ông ấy sắp lả đi rồi”. – Lan nài nỉ – “Em chỉ xin cho ông ấy một chút súp hoặc cái bánh thôi”.

    Ông già nhìn Lan, ánh mắt ánh lên một tia xúc động lạ kỳ, ông chìa bàn tay đen đúa ra: – “Cô dâu tốt bụng quá… cô cho lão xin miếng bánh thôi.”.. Lan nhìn quanh, thấy trên bàn tiệc dành cho gia đình nhà trai có đĩa bánh ngọt chưa ai động đến. Cô nhanh tay cầm lấy một chiếc bánh kem nhỏ, định đưa cho ông lão.

    – Bốp!

    Một âm thanh chát chúa vang lên, làm tắt ngấm mọi tiếng cười nói trong hội trường. Lan ngã dúi dụi xuống sàn, chiếc bánh kem văng ra nát bét. Má cô in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Tuấn đứng đó, tay vẫn còn giơ lên, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ. – “Đồ đàn bà ngu dốt”! – Tuấn gào lên – “Cô dám lấy bánh từ bàn của mẹ tôi cho thằng ăn mày này à? Cô chưa về nhà chồng mà đã dám cãi lời chồng, coi thường nhà chồng thế hả? Tôi dạy cho cô biết thế nào là phép tắc”!

    Mẹ Tuấn ngồi đó, không những không can ngăn mà còn bĩu môi: – “Đánh là đúng! Cái thứ con dâu không biết giữ thể diện cho chồng. Loại rác rưởi thế kia mà cũng dây vào”. Lan ôm mặt khóc, nước mắt tủi nhục tuôn rơi. Cô nhìn người đàn ông mình sắp gọi là chồng, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ quá.

    Ông lão ăn mày nãy giờ đứng im, bỗng nhiên thẳng người dậy. Cái lưng còng biến mất. Ông cúi xuống, không phải để nhặt chiếc bánh, mà để đỡ Lan đứng dậy. Ông rút trong túi áo rách rưới ra một chiếc khăn tay trắng tinh, phẳng phiu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lan. – “Con gái, con có đau không”?

    Lan ngơ ngác nhìn ông lão. Giọng nói này… sao ấm áp và quen thuộc đến thế? Tuấn thấy ông già dám động vào vợ mình, định lao vào đẩy ngã: – “Buông cô ấy ra! Mày chán sống rồi à”? Ông lão ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt đục ngầu, khúm núm ban nãy biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc lạnh, uy quyền khiến Tuấn khựng lại, lạnh toát sống lưng.

    Ông lão chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác rách rưới bên ngoài, ném chiếc bao tải sang một bên. Bên trong lớp áo bẩn thỉu ấy là bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo, trên cổ tay lấp lánh chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả căn biệt thự. Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mọi người bắt đầu xì xào: – Trời ơi! Kia có phải là… Chủ tịch Hùng của tập đoàn Hùng Cường không? – Đúng rồi! Người giàu nhất nhì cái đất này, vừa từ Mỹ trở về.

    Tuấn há hốc mồm, chân tay bủn rủn. Hùng Cường chính là tập đoàn mẹ, đang nắm giữ 80% cổ phần công ty bất động sản mà Tuấn đang làm việc. Và quan trọng hơn, đó là “bố vợ đại gia” mà hắn vẫn hằng mong ngóng. Ông Hùng vỗ vỗ vai Lan, rồi quay sang nhìn Tuấn, giọng nói vang rền cả hội trường mà không cần micro: – Cậu Tuấn, Giám đốc kinh doanh nhỉ? Tôi cứ nghĩ chọn được cho con gái một người chồng tài giỏi, đạo đức. Ai ngờ lại chọn nhầm một kẻ cầm thú đội lốt người.

    – Bố… bố vợ… con không biết… – Tuấn lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

    – Ai là bố cậu? – Ông Hùng quát lớn – Một người già đói khát xin miếng ăn cậu còn tiếc, lại còn muốn xua đuổi, xịt nước hoa tẩy uế. Một người vợ sắp cưới chỉ vì lòng thương người mà cậu thẳng tay tát giữa chốn đông người. Cậu coi trọng cái sĩ diện hão huyền, coi trọng bộ vest sạch sẽ hơn cả tình người, hơn cả vợ mình. Loại người như cậu, không xứng đáng xách dép cho con gái tôi!

    Mẹ Tuấn lúc nãy còn vênh váo, giờ run như cầy sấy, vội chạy lại quỳ xuống: – Ông thông gia… cháu nó nóng tính… xin ông bỏ qua…

    – Bà im đi! – Ông Hùng gạt phắt – Con hư tại mẹ. Bà nhìn xem bà dạy con thế nào?

    Ông Hùng quay sang Lan, ánh mắt dịu lại: – Lan, bố xin lỗi vì đã thử lòng con rể theo cách này. Nhưng nhờ thế bố mới thấy, con gái bố nhân hậu thế nào, và cũng may mắn thoát được một kiếp nạn. Con có muốn tiếp tục đám cưới này không?

    Lan nhìn Tuấn đang quỳ sụp dưới chân bố mình van xin, nhìn gia đình nhà chồng hèn hạ, cô lắc đầu, tháo chiếc nhẫn cưới ném trả lại Tuấn: – Con không cưới nữa bố ạ. Một cái tát này là quá đủ cho cái giá của sự mù quáng rồi. Ông Hùng gật đầu hài lòng. Ông rút điện thoại ra, gọi một cuộc gọi duy nhất: – Alo, cắt toàn bộ hợp đồng hợp tác với công ty của cậu Tuấn. Thu hồi lại căn biệt thự và siêu xe tôi định tặng làm của hồi môn. À, sa thải cậu ta luôn cho tôi. Lý do: Đạo đức suy đồi.

    Dứt lời, ông Hùng nắm tay con gái bước thẳng ra cửa, bỏ lại đằng sau sự hỗn loạn, tiếng khóc lóc thảm thiết của gia đình Tuấn và những ánh mắt khinh bỉ của quan khách. Tuấn gục ngã ngay tại sân khấu lộng lẫy. Hắn mất vợ, mất sự nghiệp, mất danh dự, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề. Hắn hiểu rằng, chiếc bánh kem nát bét trên sàn kia chính là tương lai của hắn.

  • Bị ốm nằm viện nhưng công ty không ai đến thăm, kể cả cậu bạn thân nhất, tủi thân tôi nhắn 1 tin vào nhóm chung vào đúng 12h

    Bị ốm nằm viện nhưng công ty không ai đến thăm, kể cả cậu bạn thân nhất, tủi thân tôi nhắn 1 tin vào nhóm chung vào đúng 12h

    Tôi là Nam, 35 tuổi, đang làm leader cho một công ty công nghệ khá danh tiếng ở Sài Gòn. Cuộc sống của tôi, nói không ngoa, thuộc dạng “ổn áp”. Lương cao, nhà đẹp, xe xịn, bạn bè xung quanh lúc nào cũng rôm rả. Trong số đó, tôi thân nhất với Hùng, trưởng phòng marketing của công ty. Chúng tôi hay tụ tập cuối tuần, nhậu nhẹt, kể chuyện đời, chuyện nghề. Hùng lúc nào cũng vui tính, hay pha trò, kiểu người mà ai cũng muốn làm bạn. Tôi luôn nghĩ mình may mắn khi có một người bạn như vậy.

    Nhưng rồi, một ngày, cuộc sống tưởng như hoàn hảo của tôi bỗng chốc đảo lộn. Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy với cơn đau ngực dữ dội. Ban đầu cứ nghĩ là do làm việc căng thẳng, thiếu ngủ, nhưng khi cơn đau không dứt, tôi buộc phải nhập viện. Bác sĩ chẩn đoán tôi bị viêm cơ tim cấp, cần nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Tin tức lan nhanh trong công ty. Tôi không mong cả thế giới đến thăm, nhưng ít ra, tôi nghĩ Hùng và vài người đồng nghiệp thân thiết sẽ ghé qua, hoặc ít nhất gửi một tin nhắn hỏi han.

    Ngày trôi qua, rồi đêm đến, phòng bệnh im lặng đến lạnh người. Điện thoại tôi không một thông báo. Không một cuộc gọi từ Hùng, không một tin nhắn từ nhóm đồng nghiệp. Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà trắng toát, cảm giác tủi thân trào dâng. Những cuộc nhậu, những lần tâm sự, những lời hứa hẹn “có gì cứ gọi tao” giờ như gió thoảng qua. Tôi tự hỏi, mình đã làm gì sai để không ai đoái hoài?

    Đêm thứ ba, tôi được ra viện. Vẫn không một lời hỏi thăm. Nửa đêm, ngồi trong căn hộ trống trải, tôi mở nhóm chat chung của công ty. Ngón tay lướt trên màn hình, tôi gõ một tin nhắn, ngắn gọn nhưng chất chứa nỗi lòng: “Cảm ơn mọi người vì đã luôn bên tôi. Hôm nay tôi ra viện, may mắn là mọi thứ ổn. Nhưng có lẽ tôi cần thời gian để suy nghĩ lại về những mối quan hệ quanh mình.” Tôi nhấn gửi, rồi tắt máy, không muốn đọc bất kỳ phản hồi nào.

    Sáng hôm sau, điện thoại tôi rung liên hồi. Hàng chục tin nhắn từ nhóm chat, từ đồng nghiệp, và cả từ Hùng. Họ giải thích, họ xin lỗi. Hùng nhắn riêng, giọng hối hận: “Nam, tao xin lỗi. Tao bị kẹt với dự án gấp, cả team bị sếp dí deadline, không ai dám rời công ty. Tao định sáng nay ghé qua mà không biết mày ra viện rồi.” Những người khác cũng nói tương tự, rằng họ bận rộn, rằng họ nghĩ tôi chỉ nằm viện vài ngày và “chắc ổn thôi”. Tôi đọc, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Lời xin lỗi, dù chân thành, cũng không xóa được cảm giác cô đơn đêm qua.

    Rồi, đúng lúc tôi định trả lời nhóm chat, một tin nhắn từ số lạ xuất hiện: “Anh Nam, em là Linh, thực tập sinh ở phòng marketing. Em không dám nhắn anh sớm vì sợ làm phiền, nhưng em có gửi một món quà nhỏ đến nhà anh. Mong anh mau khỏe.” Tôi ngẩn người. Linh? Cô bé thực tập nhút nhát, ít nói, chỉ mới vào công ty vài tháng? Tôi gần như chẳng nhớ nổi đã từng nói chuyện gì với cô ấy.

    Chuông cửa reo. Tôi mở cửa, một hộp quà nhỏ đặt trước thềm, bên trong là một lọ mật ong rừng, một tấm thiệp viết tay: “Chúc anh mau khỏe. Em không biết anh thích gì, nhưng mẹ em nói mật ong tốt cho sức khỏe. Cố lên anh!” Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng từng dòng như sưởi ấm trái tim tôi. Hóa ra, trong lúc tôi thất vọng về những người mình cho là thân thiết, một người gần như xa lạ lại âm thầm quan tâm tôi theo cách giản dị nhất.

    Tôi mỉm cười, nhắn lại cho Linh một tin cảm ơn. Rồi tôi mở nhóm chat, gõ một dòng mới: “Cảm ơn mọi người vì đã quan tâm. Tôi ổn rồi. Và đặc biệt cảm ơn Linh, em nhắc anh rằng đôi khi sự tử tế đến từ những nơi không ngờ nhất.”

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu nhìn lại. Tôi vẫn làm leader, vẫn sống tốt, nhưng tôi học được rằng, những mối quan hệ thật sự đáng quý không phải lúc nào cũng đến từ những người ồn ào nhất bên ta. Đôi khi, sự chân thành lặng lẽ từ một người xa lạ mới là điều làm trái tim ta rung động.

  • Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.

  • Sau đám tang chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:uôi nổi mẹ nữa

    Sau đám tang chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:uôi nổi mẹ nữa

    “Ngày chôn cất chồng tôi, trời đổ cơn mưa lất phất. Chiếc ô đen nhỏ chẳng đủ che khuất sự cô đơn trong lòng. Tôi run run nắm nén nhang, nhìn xuống nấm mộ mới đắp, chưa kịp khô. Người bạn đời gần bốn mươi năm trời, nay chỉ còn là nắm đất lạnh.”

    Sau đám tang, tôi không có thời gian để chìm trong đau buồn. Con trai cả, Tuấn, người được chồng tôi tin tưởng tuyệt đối, nhanh chóng cầm chùm chìa khoá nhà. Tôi nhớ lại vài năm trước, khi chồng tôi còn khoẻ, ông bảo: “Bà già rồi, tôi già rồi, mọi thứ cũng để lại cho con. Đứng tên nó thì nó mới có trách nhiệm.” Tôi không phản đối, vì nghĩ cha mẹ nào chẳng thương con. Giấy tờ nhà đất, sổ đỏ, đều đã sang tên Tuấn.

    Đến ngày thứ bảy sau tang lễ, Tuấn bảo đưa tôi ra ngoài dạo một chút cho thoáng. Tôi không ngờ, chuyến xe hôm đó lại là một nhát dao đâm vào lòng. Xe dừng ở rìa thị trấn, Tuấn lạnh lùng nói:
    — Đây là chỗ mẹ xuống. Con với vợ con không thể nuôi nổi mẹ nữa. Từ nay, mẹ tự lo đi.

    Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng ánh mắt nó kiên quyết, như muốn đẩy tôi xuống ngay lập tức. Tôi ngồi thẫn thờ bên lề đường, trong tay chỉ còn túi vải nhỏ đựng ít quần áo. Ngôi nhà – nơi tôi đã sống, đã chăm sóc chồng con, giờ thuộc về nó. Tôi không còn quyền trở về.

    Người ta bảo “mất chồng thì còn con”, nhưng tôi nhận ra có khi còn con mà như không. Tôi bị chính đứa con mình dồn vào bước đường cùng. Thế nhưng, điều Tuấn không biết: tôi không hoàn toàn trắng tay. Trong túi áo ngực, tôi luôn mang theo một cuốn sổ tiết kiệm – số tiền chồng tôi và tôi chắt chiu cả đời, hơn 10 tỷ đồng. Chúng tôi giấu kỹ, không để con cái hay ai biết. Bởi chồng tôi từng nói: “Người ta chỉ tốt với mình khi mình còn thứ gì đó trong tay.”

    Hôm ấy, tôi quyết định im lặng. Tôi sẽ không van xin, không lộ bí mật. Tôi cần xem Tuấn và cuộc đời này còn đối xử với tôi thế nào.

    Ngày đầu tiên bị bỏ lại, tôi ngồi ở quán nước ven đường. Bà chủ thương tình, mời tôi chén trà. Tôi kể rằng mình vừa mất chồng, bị con ruồng bỏ. Bà chỉ thở dài:
    — Thời nay nhiều cảnh vậy lắm cô à. Con cái nó coi tiền hơn tình.

    Tôi thuê tạm một căn phòng trọ nhỏ bằng tiền lời lãi rút ra từ sổ tiết kiệm. Tôi cẩn thận: không bao giờ để ai biết mình có trong tay cả gia tài. Tôi sống giản dị, mặc quần áo cũ, mua đồ ăn rẻ, không gây chú ý.

    Có những đêm nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp, tôi nhớ căn nhà xưa, nhớ tiếng quạt cánh gỗ quay lạch cạch, nhớ mùi chè xanh chồng tôi hay pha. Nỗi nhớ dằn vặt, nhưng rồi tôi tự nhủ: mình còn sống, còn phải đi tiếp.

    Tôi bắt đầu hòa nhập vào cuộc sống mới. Ban ngày, tôi xin phụ bán ở chợ, rửa rau, bưng bê. Người ta trả ít tiền nhưng tôi chẳng nề hà. Tôi muốn tự đứng bằng đôi chân mình, chứ không phải nương nhờ lòng thương hại. Những người bạn buôn ở chợ gọi tôi là “bà Hạnh hiền lành”. Họ không biết, mỗi lần tan chợ, tôi về phòng trọ, mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn, rồi lại cất kỹ. Đó là bí mật sống còn.

    Một lần, tôi vô tình gặp lại người quen cũ – bà Thoa, bạn thân thời trẻ. Bà ngạc nhiên khi thấy tôi ở trọ. Tôi chỉ nói chồng mất, cuộc sống khó khăn. Bà thương, rủ tôi đến phụ quán ăn của gia đình bà. Tôi đồng ý. Công việc vất vả nhưng đổi lại có chỗ ngủ, có bữa cơm. Tôi càng có lý do giữ kín sổ tiết kiệm.

    Trong khi đó, tin tức về Tuấn vẫn rơi rớt đến tai tôi. Nó đang sống cùng vợ con trong căn nhà rộng rãi, mua xe mới, nhưng lại nợ nần cờ bạc. Người quen thì thào: “Có khi nào nó cắm sổ đỏ rồi không?” Tôi nghe mà lòng se thắt, nhưng quyết không liên lạc. Nó đã lựa chọn con đường bỏ mẹ, thì mẹ này cũng chẳng còn gì để nói.

    Một buổi chiều, khi đang quét dọn ở quán ăn, có người đàn ông lạ ghé tìm. Hắn ăn mặc bảnh bao nhưng gương mặt căng thẳng. Tôi thoáng nhận ra – đó là bạn nhậu thường xuyên của Tuấn. Hắn nhìn tôi chằm chằm, rồi hỏi:
    — Bà là mẹ của Tuấn phải không?

    Tôi khựng lại, gượng gạo gật đầu. Hắn liền ghé sát, giọng gấp gáp:
    — Nó đang nợ bọn tôi cả tỷ bạc. Giờ trốn biệt. Nếu bà còn thương con thì lo mà giúp nó.

    Tôi sững sờ. Tôi chỉ cười nhạt:
    — Tôi giờ nghèo lắm, không còn gì để giúp.

    Hắn hậm hực bỏ đi. Nhưng chuyện đó khiến tôi suy nghĩ nhiều. Tôi thương con, nhưng cũng giận nó đến tận xương tủy. Nó từng nhẫn tâm bỏ tôi bên vệ đường. Nay nó gặp quả báo, có phải cũng là lẽ công bằng?

    Vài tháng sau, Tuấn tìm đến. Nó gầy sọp, hốc hác, mắt đỏ hoe. Vừa thấy tôi, nó quỳ sụp xuống, nghẹn ngào:
    — Mẹ ơi, con sai rồi. Con khốn nạn. Xin mẹ cứu con một lần. Nếu không, cả gia đình con mất hết.

    Lúc đó, trái tim tôi dậy sóng. Tôi nhớ đến những đêm khóc thầm vì nó, nhớ cảnh bị nó bỏ rơi. Nhưng tôi cũng nhớ đến lời chồng dặn trước khi mất: “Dù thế nào, nó vẫn là con mình.”

    Tôi im lặng rất lâu. Rồi chậm rãi bước vào phòng, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm 10 tỷ. Tôi đặt nó trước mặt Tuấn, ánh mắt lạnh lùng:
    — Đây là số tiền cha mẹ để lại. Ta giấu vì sợ các con không biết quý trọng. Giờ ta đưa cho con, nhưng nhớ, nếu con còn một lần dẫm đạp lên tình mẹ, thì dù tiền nhiều mấy, con cũng chẳng bao giờ ngẩng mặt được.

    Tuấn run rẩy nhận lấy. Nó khóc như mưa.

    Tôi biết, có thể rồi nó sẽ thay đổi, cũng có thể không. Nhưng ít nhất, tôi đã thực hiện phần trách nhiệm cuối cùng của một người mẹ. Và bí mật 10 tỷ kia, cuối cùng cũng được lật mở, đúng lúc cần thiết.

  • Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

    Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

     

    Tro tàп Һươпg là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

     

    Là sự ⱪḗt tinh sinh ra sau ⱪhi ᵭṓt nhang, vậy xử ʟý tro tro hương còn sót ʟại sau ⱪhi thắp hương như thḗ nào? Nhiḕu người thường vứt bỏ vào thùng rác, nhưng thực tḗ tro hương còn nhiḕu cȏng dụng hữu ích ⱪhác.

    Bí quyḗt thứ nhất: Khi trṑng cȃy bạn có còn tṓn nhiḕu tiḕn ᵭể mua phȃn bón hoa ⱪhȏng? Đừng ʟãng phí tiḕn của bạn, tro hương có thể ᵭược sử dụng ʟàm phȃn bón. Tro thơm rất giàu nitơ, phṓt pho, ⱪali và axit oxalic, có thể giúp thực vật chṓng ʟạnh và hạn hán, thúc ᵭẩy sự phát triển của thực vật. Trong sử dụng bình thường, chúng ta chỉ cần rắc tro hương ʟên bḕ mặt ᵭất, sau ᵭó xịt một chai nước.

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ hai: ʟàm sạch gạch ṓp ʟát, nḗu gạch ṓp ʟát trong nhà ʟȃu ngày ⱪhȏng ᵭược vệ sinh sẽ dễ tích tụ nhiḕu vḗt bẩn cứng ᵭầu, rất ⱪhó tẩy rửa. Nhưng chúng ta chỉ cần rắc một ít tro hương ʟên giẻ, sau ᵭó ʟau vḗt bẩn trên gạch ʟà có thể dễ dàng tẩy sạch chỉ trong vài thao tác, siêu ᵭơn giản. K

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ ba: Vệ sinh nṑi, chảo sắt, dưới ᵭáy chảo thường sẽ tích tụ một ʟớp cặn bẩn ᵭen, rất xấu, ᵭṑng thời còn cách nhiệt, tṓn gas. Đṓi với phương pháp ʟàm sạch, thực sự rất ᵭơn giản.

    Chúng ta chỉ cần úp ngược nṑi sắt xuṓng bàn, sau ᵭó rắc ᵭḕu tro hương ʟên ʟớp vảy ᵭen, chất ⱪiḕm trong tro nhang có thể phản ứng với ʟớp vảy ᵭen và từ từ tan ra. Sau ᵭó dùng mặt nhám của miḗng cọ rửa ᵭể ʟau ᵭi ʟau ʟại, vḗt bẩn ᵭen sẽ rơi ra ngay sau ⱪhi bạn chà, cực ⱪỳ dễ dàng! Cuṓi cùng, rửa sạch chảo sắt bằng nước sạch, và bạn ᵭã hoàn tất! Lưu ý: Khȏng dùng bùi nhùi thép ᵭể vệ sinh ᵭáy nṑi tránh hư hỏng.

    tro hương, tàn hương

    tro hương, tàn hương

    Vṓn tưởng rằng tro hương vȏ dụng, ⱪhȏng ngờ có thể dùng như vậy! Sau này sẽ ⱪhȏng cần tṓn tiḕn mua phȃn bón hoa, ʟại còn có thể giúp dọn dẹp nhà cửa, thật ʟà thiḗt thực. Mọi người nhanh tay trải nghiệm nhé!

  • Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ kế của tôi – thật ác độc. Tôi là con riêng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10 tuổi. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn. Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắng tôi trước mặt mọi người: “Loại mày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ngã đau.”

    Ngày cưới, tôi khóc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: “Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tống cổ con chồng ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn!”

    Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.

    Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh ơi… cho em xin… 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.”. Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

    5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật. Một tin nhắn ngân hàng hiện lên. Tôi dụi mắt ba lần, tưởng mình đang mơ. Con số hiện ra không phải 500 ngàn, mà là 500.000.000 VNĐ.

    Tôi sững sờ, chạy vào nhà hét lên: “Anh Nam! Anh chuyển nhầm à? Sao lại là 500 triệu?”

    Nam mỉm cười, lau bàn tay còn dính chút bụi vôi rồi nắm lấy tay tôi. Giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ thô kệch ngày thường: “Không nhầm đâu. Đây là số tiền anh tặng em, em có thể để làm tiết kiệm riêng. Anh không phải là thợ hồ bình thường, Lan ạ. Anh là kỹ sư xây dựng, và anh sở hữu một công ty thầu công trình lớn trên thành phố. Anh thích ra công trường cùng anh em, thích tự tay xây những viên gạch đầu tiên nên mọi người cứ gọi là thợ hồ. Anh muốn tìm một người vợ thương anh vì chính con người anh, chứ không phải vì cái danh giám đốc. Đây là nhà anh, nơi vẫn có bát hương của bố mẹ nên anh giữ nó làm kỉ niệm”.

    Tôi chưa kịp hết bàng hoàng thì anh tiếp tục: “Và người giới thiệu anh cho em, thực ra là mẹ Liễu. Mẹ đã âm thầm tìm hiểu anh suốt một năm nay. Mẹ dặn anh phải đóng vai nghèo khổ để thử lòng người đời, và cũng để bảo vệ em khỏi sự nhòm ngó của những kẻ tham tiền.”

    Chiều hôm đó, Nam đưa tôi về thăm nhà trên chiếc xe sang trọng anh gửi ở đầu làng từ tối qua. Thấy chúng tôi, bà Liễu đang ngồi nhặt rau ngoài sân bỗng đứng phắt dậy, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt bà ngân ngấn nước.

    Lúc này, bà mới thú nhận sự thật khiến mọi người trong làng ngã ngửa: “Các người cứ bảo tôi ác. Nhưng cái anh chàng lương 30 triệu trên phố kia, thực chất là kẻ ăn bám. Bố mẹ hắn ta bỏ tiền túi ra trả lương cho con trai để làm màu đi hỏi vợ. Nhà họ giàu thật đấy, nhưng họ coi con dâu quê mình như người ở, lấy về chỉ có nước làm nô lệ cho họ thôi. Còn thằng Nam, tôi biết nó tự thân lập nghiệp, chịu khó, lại hiền lành. Tôi thà để con Lan mang tiếng lấy thợ hồ mà được cưng chiều, còn hơn gả nó vào nhà hào nhoáng mà sống trong tủi nhục.”

    Bà nhìn tôi, giọng nghẹn lại: “Mẹ không có vàng bạc cho con, mẹ chỉ có thể cho con một tấm chồng tốt nhất. Con có trách mẹ đóng kịch quá đạt không?”. Tôi ôm chầm lấy mẹ Liễu mà khóc. Hóa ra, đằng sau sự khắc nghiệt, đằng sau những lời mắng chửi “tống cổ” là một sự tính toán tỉ mỉ, đầy bao dung của một người mẹ. Bà đã dùng danh dự của mình để đổi lấy một tương lai màu hồng cho đứa con chồng mà bà yêu thương như ruột thịt.

    Từ đó, cuộc đời tôi thực sự bước sang một trang mới. Tôi không còn phải lo 500 ngàn tiền chợ, cũng không phải ở căn nhà quê cũ kĩ như người ta vẫn tưởng nhưng tôi học được bài học vô giá về giá trị con người. Nam đưa tôi lên phố, sống trong căn hộ cao cấp và hỗ trợ tôi tiếp tục việc học. Còn mẹ Liễu, bà vẫn sống ở quê, nhưng mỗi tháng chúng tôi đều về thăm, mang theo tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc nhất.

    Ai đó từng nói “Mấy đời bánh đúc có xương”, nhưng với tôi, mẹ kế chính là người đã tặng cho tôi bộ xương sống vững chãi nhất để bước vào đời.