Đến độ tuổi này, phụ nữ có khao khát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.
Thiếu nữ ở độ tuổi 20
Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Trong thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.
Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn. Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu. Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.
Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Phụ nữ ở độ tuổi 30
Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Điều này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.
Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn. Vì vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở. Một người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.
Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40
Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông. Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.
Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.
Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử. Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức. Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.
Trong ʟần ⱪhám theo dõi gần ᵭȃy, 2 chỉ sṓ chính trong báo cáo y tḗ của cȏ ᵭã ⱪhiḗn bác sĩ ᵭiḕu trị ngạc nhiên.
Cȏ Lưu, 61 tuổi (Trung Quṓc), từng ʟà giáo viên tiểu học trước ⱪhi nghỉ hưu. Kể từ ⱪhi ⱪhám sức ⱪhỏe 3 năm trước cho thấy ʟượng ᵭường trong máu cao và mật ᵭộ xương giảm, cȏ ᵭã trở thành “khách quen” của bệnh viện. Con gái cȏ ᵭã mua cho nhiḕu ʟoại thực phẩm bổ sung sức ⱪhỏe, nhưng hiệu quả ⱪhȏng như mong ᵭợi. 6 tháng trước, theo ʟời ⱪhuyên của một chuyên gia dinh dưỡng, cȏ bắt ᵭầu ᴜṓng một ʟoại sữa chua ᵭặc biệt mỗi ngày.
Trong ʟần ⱪhám theo dõi gần ᵭȃy, 2 chỉ sṓ chính trong báo cáo y tḗ của cȏ ᵭã ⱪhiḗn bác sĩ ᵭiḕu trị ngạc nhiên: Lượng ᵭường trong máu ⱪhi ᵭói của cȏ ᵭã giảm từ 7,8 mmol/L xuṓng 5,9 mmol/L và ᵭiểm T mật ᵭộ ⱪhoáng xương ᵭã cải thiện từ -2,5 ʟên -1,8.
“Sự cải thiện ᵭáng ⱪể như vậy quả thực hiḗm có chỉ trong 6 tháng”, bác sĩ nói, ʟật giở ⱪḗt quả xét nghiệm. “Tuy nhiên, nhiḕu người có quan niệm sai ʟầm vḕ việc ᴜṓng sữa chua; ⱪhȏng phải ʟoại sữa chua nào cũng ᵭạt ᵭược ⱪḗt quả như vậy”.
Cȏ Lưu ᵭã dùng sữa chua thḗ nào ᵭể ᵭạt hiệu quả này?
Cȏ Lưu sau ᵭó tiḗt ʟộ, cȏ ⱪhȏng mua bất ⱪỳ ʟoại sữa chua ᵭặc biệt nào ᵭể ᴜṓng mà chú ý ᵭḗn ʟoại sữa chua, thời ᵭiểm ᴜṓng và cách ⱪḗt hợp theo ʟời ⱪhuyên của bác sĩ.
Lợi ích sức ⱪhỏe của sữa chua ⱪhȏng chỉ dừng ʟại ở việc cung cấp canxi. Các nghiên cứu gần ᵭȃy chỉ ra rằng, sữa chua chất ʟượng cao ᵭiḕu chỉnh quá trình trao ᵭổi chất của con người thȏng qua nhiḕu cơ chḗ.
Một nghiên cứu của Trường Y ⱪhoa Đại học Bắc Kinh với sự tham gia của 2.000 người trung niên và cao tuổi cho thấy, những người thường xuyên tiêu thụ một ʟoại sữa chua nhất ᵭịnh có tỷ ʟệ mắc hội chứng chuyển hóa thấp hơn 34%.
Đầu tiên, ʟợi ⱪhuẩn trong sữa chua có thể cải thiện sự cȃn bằng của hệ vi sinh vật ᵭường ruột. Đường ruột ᵭược ví như “bộ não thứ hai” của cơ thể con người, tình trạng hệ vi sinh vật ᵭường ruột ảnh hưởng trực tiḗp ᵭḗn sức ⱪhỏe tổng thể.
Khi ʟợi ⱪhuẩn chiḗm ưu thḗ trong ruột, chúng sẽ sản sinh ra axit béo chuỗi ngắn, có thể cải thiện ᵭộ nhạy insulin và giúp ⱪiểm soát ʟượng ᵭường trong máu. Sữa chua mà cȏ Lưu ᴜṓng có chứa Bifidobacterium ʟactis và Lactobacillus acidophilus, cả hai ᵭḕu ᵭã ᵭược chứng minh ʟà có tác dụng tích cực trong việc cải thiện quá trình chuyển hóa glucose.
Canxi và vitamin D trong sữa chua có tác dụng hiệp ᵭṑng ᵭể ᵭiḕu hòa quá trình chuyển hóa xương. Nhiḕu người ⱪhȏng biḗt rằng canxi cần ᵭủ vitamin D ᵭể hấp thụ hiệu quả. Sữa chua chất ʟượng cao tình cờ cung cấp cả 2 dưỡng chất này.
Việc bổ sung canxi ᵭầy ᵭủ cũng có thể ʟiên ⱪḗt với axit béo trong ruột, ʟàm giảm sự hấp thụ chất béo. Đȃy có thể ʟà một trong những ʟý do ⱪhiḗn cȏ Lưu giảm ᵭược 3kg.
Tác dụng của protein whey và peptide casein thường bị bỏ qua. Những thành phần tự nhiên này trong sữa có tác dụng ức chḗ men chuyển ACE tương tự như thuṓc hạ huyḗt áp, có thể ʟàm giãn mạch máu nhẹ và cải thiện ʟưu thȏng máu. Huyḗt áp của cȏ Lưu giảm từ 145/90 mmHg xuṓng 130/80 mmHg có thể ʟiên quan ᵭḗn ᵭiḕu này.
Uṓng sữa chua ᵭḕu ᵭặn hàng ngày theo cách ᵭược ⱪhuyḗn nghị ⱪhoa học có thể mang ʟại những thay ᵭổi tích cực sau ᵭȃy cho cơ thể bạn sau 6 tháng
Cải thiện ᵭáng ⱪể ⱪhả năng ⱪiểm soát ʟượng ᵭường trong máu, với mức giảm trung bình 0,4-0,6% nṑng ᵭộ hemoglobin glycat. Đȃy ⱪhȏng chỉ ʟà một trò chơi con sṓ ᵭơn giản mà còn có nghĩa ʟà giảm ᵭáng ⱪể nguy cơ biḗn chứng tiểu ᵭường.
Trong một nghiên cứu vḕ những người mắc tiḕn tiểu ᵭường, nhóm thường xuyên ᴜṓng sữa chua có nguy cơ mắc bệnh tiểu ᵭường ᵭáng ⱪể thấp hơn 28%.
Các chỉ sṓ chuyển hóa xương thường ʟành tính và mật ᵭộ xương ngừng suy giảm hoặc thậm chí tăng nhẹ. Đṓi với người trung niên và cao tuổi, cứ mỗi 0,1% mật ᵭộ xương tăng ʟên sẽ giảm nguy cơ gãy xương từ 5-7%. Mật ᵭộ xương cải thiện của cȏ Lưu ᵭã giúp giảm nguy cơ gãy xương hȏng ước tính xuṓng 15% trong 5 năm tiḗp theo.
Chức năng ruột hoạt ᵭộng ᵭḕu ᵭặn hơn giúp giảm ᵭầy hơi và táo bón. Điḕu này ⱪhȏng chỉ cải thiện chất ʟượng cuộc sṓng mà còn giúp giảm hấp thụ ᵭộc tṓ và giảm viêm toàn thȃn.
Các chỉ sṓ miễn dịch ᵭược cải thiện, tần suất cảm ʟạnh giảm. Lợi ⱪhuẩn trong sữa chua có thể ⱪích thích mȏ bạch huyḗt ᵭường ruột và tăng cường ⱪhả năng miễn dịch tổng thể.
Để tận dụng ᵭược ʟợi ích sức ⱪhỏe của việc ᴜṓng sữa chua, ᵭiḕu quan trọng ʟà phải ᴜṓng ᵭúng cách.
Dưới ᵭȃy ʟà 4 mẹo giúp bạn ᴜṓng sữa chua một cách ⱪhoa học
Mẹo ᵭầu tiên ʟà chọn ᵭúng ʟoại sữa chua. Khi mua sữa chua, hãy ưu tiên sữa chua ᵭȏng ʟạnh có chứa vi ⱪhuẩn sṓng. Thȏng thường, sṓ ʟượng vi ⱪhuẩn ᵭược ghi trên bao bì. Nên chọn sản phẩm chứa từ 3 ʟoại men vi sinh trở ʟên ᵭể tṓt cho sức ⱪhỏe.
Để tránh các sản phẩm có hàm ʟượng ᵭường cao, chẳng hạn như “sữa ʟên men có hương vị”, một phương pháp ᵭơn giản ʟà ⱪiểm tra nhãn thȏng tin dinh dưỡng, hàm ʟượng carbohydrate phải dưới 12g trên 100g.
Mẹo thứ 2 ʟà nắm vững thời ᵭiểm và tần suất ᴜṓng tṓi ưu. Nên ᴜṓng 1-2 ʟần/ngày, mỗi ʟần 150-200 ml. Thời ᵭiểm ᴜṓng tṓt nhất ʟà nửa tiḗng sau bữa ăn, ⱪhi nṑng ᵭộ axit dạ dày tương ᵭṓi thấp, tạo ᵭiḕu ⱪiện thuận ʟợi cho ʟợi ⱪhuẩn ᵭường ruột hoạt ᵭộng trơn tru.
Mẹo thứ 3 ʟà ⱪḗt hợp thực phẩm một cách ⱪhéo ʟéo ᵭể cải thiện hiệu quả hấp thụ. Kḗt hợp sữa chua với các ʟoại trái cȃy giàu vitamin C (như dȃu tȃy và ⱪiwi) có thể thúc ᵭẩy hấp thụ canxi; ⱪḗt hợp với ngũ cṓc nguyên hạt như yḗn mạch có thể ⱪéo dài cảm giác no và ổn ᵭịnh ʟượng ᵭường trong máu.
Đặc biệt nên ᴜṓng một cṓc sữa chua nhỏ vào buổi tṓi vì tryptophan trong sữa chua giúp cải thiện chất ʟượng giấc ngủ.
Lời ⱪhuyên thứ4 ʟà chú ý ᵭḗn việc ᵭiḕu chỉnh chḗ ᵭộ ăn ᴜṓng cho từng cá nhȃn. Những người ⱪhȏng dung nạp ʟactose có thể chọn sữa chua ⱪhȏng ʟactose; những người cần ⱪiểm soát cȃn nặng nên chọn ʟoại ⱪhȏng ᵭường; những người có nguy cơ ʟoãng xương cao có thể chọn sản phẩm bổ sung vitamin D.
Trong ⱪhi ᴜṓng sữa chua, hãy duy trì các hoạt ᵭộng ngoài trời vừa phải. Ánh sáng mặt trời giúp cơ thể tổng hợp vitamin D, tương tác tích cực với canxi trong sữa chua.
Rất nhiều người không biết rằng làm “chuyện ấy” sai thời điểm cũng có thể gây nguy hiểm tính mạng.
“Chuyện ấy” là nhu cầu sinh lý tự nhiên và là một phần quan trọng của đời sống vợ chồng. Tuy nhiên, nếu thực hiện sai thời điểm, hoạt động này có thể gây mệt mỏi, thậm chí nguy hiểm tính mạng. Bác sĩ Xu Hao thuộc Bệnh viện đa khoa tỉnh An Huy (Trung Quốc) cảnh báo, đột tử trong khi quan hệ trên thực tế không hề quá hiếm gặp.
Bác sĩ Xu chia sẻ một trường hợp đau lòng: Anh Lý, nam bệnh nhân 35 tuổi, qua đời đột ngột ngay sau khi kết hôn chưa đầy 1 năm. Sau chuyến công tác dài ngày trở về, anh Lý và vợ là chị Trần (ngoài 20 tuổi) đã có một đêm lãng mạn. Thế nhưng, đang trong lúc cao trào, anh Lý đột nhiên ôm ngực, ngã vật xuống giường.
Người đàn ông đột tử trong khi làm “chuyện ấy” sau nhiều ngày xa vợ (Ảnh minh họa)
Dù được đưa đi cấp cứu, các y bác sĩ không thể cứu được nạn nhân. Kết luận cuối cùng của bác sĩ là anh Lý bị đột tử do lên cơn nhồi máu cơ tim cấp tính. Vợ anh Lý ngất xỉu tại chỗ vì tin rằng chồng mình vốn rất khỏe mạnh, không ngờ làm “chuyện ấy” cũng có thể gây mất mạng.
5 thời điểm không nên làm “chuyện ấy”
Bác sĩ Xu giải thích, đột tử khi quan hệ (còn được gọi là thượng mã phong hay phạm phòng) thường được giải thích là ngừng tim hoặc xuất huyết não do hưng phấn quá mức. Sự hưng phấn tột độ dẫn đến tăng huyết áp đột ngột và rối loạn nhịp tim. Bác sĩ nghiêm mặt cảnh báo, có 5 thời điểm và tình trạng cơ thể mà các cặp đôi cần lùi lại nhu cầu sinh lý:
Khi quá mệt mỏi
Vận động quá sức có thể gây ra cái chết đột ngột, nhất là khi bạn đang mệt mỏi, suy nhược. “Chuyện ấy” là dạng vận động tiêu hao nhiều sức lực, tạo ra sự thay đổi đột ngột về thể chất và cả tinh thần. Khi cơ thể suy nhược, sự gắng sức đột ngột này sẽ gây áp lực quá tải lên tim.
Sau khi uống nhiều rượu bia
Trái ngược với cảm giác hưng phấn ban đầu, rượu bia có thể làm giảm chất lượng cuộc yêu và gây nguy hiểm cho tính mạng. Rượu bia có tác dụng kích thích mạnh đến hệ tim mạch, gây co thắt mạch máu và tăng huyết áp, là yếu tố làm tăng nguy cơ mắc các bệnh về tim mạch, mạch máu não và dẫn đến tử vong đột ngột.
Không nên làm “chuyện ấy” ngay sau khi uống nhiều rượu bia (Ảnh minh họa)
Sau khi uống nhiều thuốc hỗ trợ tình dục
Điều này là nguyên nhân phổ biến gây đột tử ở đàn ông trung niên, cao tuổi. Uống một lượng lớn thuốc kích thích rất dễ khiến hệ thần kinh trung ương bị hưng phấn quá mức. Cùng với việc máu lưu thông nhanh và nhịp tim tăng nhanh khi quan hệ, việc này sẽ làm tăng nguy cơ tai biến tim mạch và mạch máu não gấp nhiều lần.
Quá lo lắng, đang căng thẳng hoặc tức giận
Những cảm xúc tiêu cực này ảnh hưởng rất lớn tới ham muốn và cả chất lượng cuộc yêu. Kích thích tinh thần quá độ cũng là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến đột tử tình dục, bởi nó gây ra sự hưng phấn thần kinh và co thắt mạch máu không kiểm soát.
Ngay sau bữa ăn quá no
Sau khi ăn một bữa quá no, lượng máu lớn sẽ phải tập trung vào hệ tiêu hóa. Nếu ngay lập tức thực hiện “chuyện ấy”, tim sẽ phải làm việc tăng cường đột ngột để bơm máu cho cả hoạt động tình dục và dạ dày, gây ra gánh nặng lớn lên tim, dẫn đến mệt tim hoặc đau tim, đặc biệt nguy hiểm với người có bệnh nền.
Ngoài ra, bác sĩ Xu nhắc nhở rằng nếu thấy vợ/chồng/đối tác của mình có biểu hiện lạ, sức khỏe gặp vấn đề khi đang làm chuyện ấy đừng vì xấu hổ hay chủ quan mà do dự việc nhờ sự trợ giúp y tế. Đừng để những giây phút thăng hoa biến thành “cơn ác mộng”.
Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy dưới thân chồng mình toát ra một mùi hôi khó tả. Dù đã thay đến 7 lần ga giường, giặt sạch chăn nệm, khử mùi bằng tinh dầu, nhưng mùi lạ ấy vẫn không biến mất, ngược lại còn ngày càng nồng hơn. Một linh cảm chẳng lành thôi thúc tôi chờ đến khi chồng đi công tác, tự tay tháo tung tấm nệm ra kiểm tra.
Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ngã quỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi sợ hãi, mà còn phơi bày một sự thật đau đớn mà bấy lâu nay tôi không dám đối diện.
Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.
Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tanh nồng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.
Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
“Em nhạy cảm quá. Anh có mùi gì đâu.”
Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.
Điều kỳ lạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra bực bội, thậm chí nổi nóng vô cớ.
“Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”
Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.
Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu bất an. Rất bất an.
Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cảnh báo.
Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.
Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.
“Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.
Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.
Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.
Tim tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.
Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.
Và tôi đông cứng.
Trong lòng nệm, giữa lớp mút xốp bị khoét, là một hộp gỗ lớn màu nâu đậm, nằm sâu và được chèn bởi miếng cao su đã mục. Hộp không khóa. Tôi mở nắp… và ngay khoảnh khắc đó, chân tôi mềm nhũn, đầu gối khuỵu xuống nền nhà.
Bên trong hộp không phải thứ kinh dị như tôi sợ. Nhưng nó khiến trái tim tôi đau nhói theo cách khác.
Trong hộp là:
Hàng chục lá thư chưa mở, tất cả đều ghi tên tôi
Một cuốn album ảnh đã cũ, đầy bụi
Và một cuốn sổ tay nâu, góc bìa bị mòn
Tôi run rẩy mở những lá thư. Đó là thư từ mẹ tôi – người đã mất 5 năm trước do bệnh nặng. Mỗi lá thư được gửi vào thời điểm bà còn sống, tất cả gửi về địa chỉ nhà tôi.
Trên mỗi phong thư có dấu “đã nhận”.
Tôi chưa từng thấy những lá thư này.
Tay tôi lạnh buốt.
Tôi cầm album ảnh lên. Bên trong là những tấm ảnh chụp mẹ tôi lúc nằm viện, những bức bà cố gắng mỉm cười, những dòng ghi chú:
“Để dành cho Hà.”
“Hy vọng con bé không buồn vì trông mẹ tiều tụy.”
“Gửi con gái yêu của mẹ.”
Tôi nghẹn lại. Tôi nhớ mẹ khủng khiếp, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy những tấm ảnh này.
Tôi mở cuốn sổ tay.
Là chữ của Trí.
Mình đã giữ lại tất cả. Vì mình sợ Hà biết mẹ gửi thư trong lúc bệnh nặng sẽ càng đau. Mẹ Hà nhờ mình chuyển cho cô ấy khi bà không còn, nhưng… mình không đủ can đảm. Hà mong manh quá. Cô ấy luôn đau đớn mỗi khi nhắc đến mẹ. Mình không muốn cô ấy biết mẹ đã chịu đựng nhiều như vậy những năm cuối đời.
Mình sai. Nhưng mình chỉ muốn bảo vệ cô ấy. Giữ lại mọi thứ… để Hà không phải gánh thêm nỗi đau.
Mình biết mùi từ tấm nệm ngày càng tệ vì mình giấu quá lâu. Mình sợ Hà phát hiện. Mình càng không dám vứt đi, vì như vậy chẳng khác nào phản bội lời hứa cuối cùng với mẹ cô ấy.
Tôi ôm cuốn sổ, khóc như một đứa trẻ.
Không phải sự thật đen tối.
Không phải bí mật kinh khủng.
Mà là sự thật… quá đau.
Trí giấu mọi thứ không phải vì phản bội, mà vì thương tôi, vì nghĩ tôi không đủ mạnh mẽ.
Mùi khó chịu mà tôi lo sợ bấy lâu nay… đơn giản là mùi ẩm mốc của thời gian, bị nhốt suốt nhiều năm trong chiếc hộp gỗ kín.
Tôi sụp xuống vì hối hận.
Tôi đã nghi ngờ anh, lạnh nhạt với anh, thậm chí nghĩ rằng anh có điều gì dơ bẩn.
Tôi dọn dẹp lại tất cả, hong khô các bức thư, lau sạch album ảnh. Tối đó, tôi ngồi đọc từng trang, từng chữ mẹ để lại, nước mắt ướt đẫm cả cuốn sổ.
Khi Trí về, anh chưa kịp cởi giày thì tôi lao đến ôm chầm lấy anh.
“Em biết hết rồi…” – tôi nghẹn ngào.
Trí cứng người, rồi ôm lấy tôi thật chặt.
Anh cũng khóc.
“Anh xin lỗi… Anh chỉ muốn em bớt đau…”
Tôi lắc đầu, áp mặt vào vai anh:
“Anh ngốc lắm… nhưng là kiểu ngốc mà em… không thể rời xa được.”
Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu, giữa căn phòng thoang thoảng mùi tinh dầu lavender – lần đầu tiên sau nhiều tháng, không còn mùi lạ nào nữa.
Bởi vì điều đáng sợ nhất… hóa ra không phải mùi hôi.
Mà là sự thật mà tôi đã cố lẩn tránh: Tôi vẫn luôn thương anh. Và anh luôn thương tôi, theo cách vụng về nhất.
Đêm đó, ánh đèn pha lê trong phòng khách biệt thự nhà họ Lương trở nên lạnh lẽo một cách đáng sợ. Từng hạt bụi vàng lấp lánh như trêu ngươi trên chiếc vali da cá sấu mà tôi vừa xếp vội. Lương Kiến Phong, người đàn ông mà tôi đã từng xem là bầu trời, giờ đây đứng chắn trước cửa, chiếc áo vest Armani bị xốc lệch, nhưng vẻ ngạo mạn thì không hề suy suyển. Anh ta ném một xấp giấy tờ dày cộp xuống chiếc bàn gỗ mun đen bóng, nơi trước kia chúng tôi vẫn thường cùng nhau đọc sách và cười đùa.
“Ký đi,” giọng Kiến Phong lạnh như băng, không một chút ấm áp của một người chồng, “5 tỷ, sổ hồng căn hộ ở khu Tây Hồ, và thêm một điều kiện nữa, cô phải ra đi một mình.” Ánh mắt anh ta xoáy vào bụng tôi, nơi đang mang giọt máu của anh ta, một cái nhìn đầy tính toán, như thể đang cân nhắc một món hàng lỗi.
Tôi ngẩng đầu lên, trong lòng là một cơn bão đang gầm gào. Nước mắt đã cạn từ lâu, chỉ còn lại sự chai sạn và nỗi thất vọng sâu sắc. “Lương Kiến Phong, anh có nghĩ anh là ai không? Một vị thần ư? Người có thể dùng tiền để mua bán tình thân? 5 tỷ… anh nghĩ 5 tỷ có thể mua được con tôi, mua được 4 năm tình nghĩa vợ chồng, mua được cái sự hèn hạ của anh sao?” Tôi nhấn mạnh từ “hèn hạ” như một chiếc dao găm sắc lạnh.
Anh ta nhếch mép cười khẩy, một nụ cười mà tôi đã thấy nhiều lần trong các cuộc họp hội đồng quản trị của anh ta, đầy uy quyền và mỉa mai. “Cô Lạc An, cô luôn giỏi làm thơ văn, giỏi bi kịch hóa mọi chuyện. Cô đừng quên cô đến từ đâu. Tiền là điều kiện duy nhất để cô và con cô được sống một cuộc sống đáng giá ở cái thành phố này. Nếu không có tôi, cô nghĩ cô lấy gì để nuôi nó? Bằng những giấc mơ màu hồng của cô ư?”
“Tôi không cần tiền của anh để nuôi con tôi, tôi cần lương tâm của anh,” tôi đáp, từng lời như bị xé ra khỏi cổ họng. Tôi bước đến, dùng tay gạt xấp giấy tờ kia sang một bên, tiếng giấy sột soạt như tiếng kim loại va chạm, chói tai và trần trụi. “Anh hỏi tôi chọn gì ư? Tôi chọn con. Anh giữ lấy cái vương miện kim tiền của anh đi, và sống với cái danh ‘người cha vĩ đại’ mà anh tự vẽ ra đó.”
Tôi quay lưng, kéo lê chiếc vali nặng trịch. Âm thanh bánh xe va vào sàn nhà cẩm thạch nghe như một hồi trống tang thương cho cuộc hôn nhân này. Kiến Phong đứng bất động, có lẽ anh ta đã quá quen với việc người khác phải cúi đầu trước anh ta. “Cô sẽ hối hận. Cuộc sống ngoài kia không có màu hồng đâu, Lạc An! Cô sẽ phải quay lại và cầu xin tôi thôi!” Giọng anh ta vang vọng, đầy tự tin, nhưng tôi không hề quay đầu.
Mười năm sau.
Mười năm, đủ để một hạt mầm bé nhỏ trở thành một cây non vững chãi. Đủ để một người phụ nữ bị tổn thương tìm lại được ánh sáng và đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Tôi, Lạc An, giờ đây là giám đốc sáng tạo của một studio thiết kế nội thất có tiếng, không phải dựa vào cái gọi là “giấc mơ màu hồng” mà Kiến Phong từng mỉa mai, mà bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự kiên cường đến tàn nhẫn.
Con trai tôi, Lương Tư Thần, nay đã 10 tuổi. Thằng bé thừa hưởng nét thanh tú của tôi và sự thông minh sắc sảo của người cha mà nó chưa từng biết mặt. Tôi đã kể cho con nghe một câu chuyện cổ tích về một người cha bận rộn đi tìm kho báu, một lời nói dối nhân từ để bảo vệ trái tim nhỏ bé của con.
Hôm đó là lễ khai trương chi nhánh mới của studio chúng tôi. Khách khứa đông đúc, nhộn nhịp, hoa tươi ngập tràn. Tôi đang trò chuyện với một đối tác thì cánh cửa kính lớn mở ra, và một luồng không khí lạnh lẽo dường như ùa vào.
Lương Kiến Phong bước vào.
Anh ta vẫn vậy, bộ vest bespoke cắt may hoàn hảo, khí chất lạnh lùng và ánh mắt như muốn thâu tóm mọi thứ. Nhưng tôi nhận ra một sự khác biệt: một nếp nhăn sâu hơn nơi khóe mắt, và một vẻ mệt mỏi khó che giấu trong ánh mắt. Sau mười năm, đây là lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt. Tim tôi đập nhanh, không phải vì tình yêu hay hận thù, mà là sự cảnh giác của một chiến binh đối mặt với kẻ thù cũ.
Kiến Phong cũng nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh ta mở lớn, sự kinh ngạc lộ rõ như một vết thương không thể che giấu. Anh ta không ngờ người phụ nữ đã ra đi với hai bàn tay trắng lại có thể đứng ở đây, kiêu hãnh và thành công đến vậy. Anh ta bước lại, chậm rãi, từng bước chân như muốn nghiền nát khoảng không gian giữa chúng tôi.
“Lạc An?” Anh ta thốt lên, giọng khàn đặc, không còn sự mỉa mai châm biếm năm xưa. “Không thể nào… cô làm gì ở đây?”
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, nhấp một ngụm rượu vang, chậm rãi. “Lương tổng, đã lâu không gặp. Tôi là chủ nhân của studio này. Anh đến để chúc mừng tôi sao? Thật là một vinh dự không nhỏ.”
Anh ta lập tức lấy lại vẻ ngạo mạn quen thuộc, nhưng có vẻ gượng gạo hơn. “Chúc mừng ư? Cô nghĩ cô có thể thành công được bao lâu? Chẳng qua là may mắn thôi. Cô nên biết, không có sự chống lưng của tôi, cô sẽ…”
“Tôi sẽ là Lạc An của ngày hôm nay,” tôi cắt lời, ánh mắt sắc như dao. “Anh có biết điều gì khác biệt giữa anh và tôi không, Kiến Phong? Anh dùng tiền để xây dựng mọi thứ, còn tôi dùng chính mình. Anh có thể mua được một công ty, nhưng anh không thể mua được tâm hồn của một người nghệ sĩ.” Tôi lướt nhìn qua anh ta, như thể anh ta là một bóng ma. “Tôi nghe nói dự án ‘Đế chế Ánh Dương’ của anh đang gặp trục trặc lớn. Lương tổng, người ta nói tiền có thể làm được mọi thứ, nhưng có lẽ nó không thể mua được sự trung thành và lòng người.” Lời thoại của tôi vừa là sự thật, vừa là một nhát dao tâm lý, vì tôi biết rõ dự án đó đang là gánh nặng lớn nhất của anh ta.
Ngay lúc đó, Tư Thần xuất hiện. Thằng bé mặc chiếc áo sơ mi trắng, đeo chiếc nơ bướm nhỏ xinh, khuôn mặt điển trai, tỏa ra một khí chất thanh cao, đang đi tìm mẹ.
“Mẹ ơi, con xin lỗi, con mải chơi đồ chơi quá nên đến muộn. Chú Kiến Trọng muốn chụp ảnh cùng mẹ ạ.”
Tư Thần ngước lên, đôi mắt trong veo như chứa đựng cả một bầu trời sao, chạm phải Kiến Phong.
Đoạn cao trào lớn nhất: Sự thật được phơi bày
Kiến Phong chết đứng. Khuôn mặt anh ta từ ngạo mạn chuyển sang hoảng loạn, rồi đến một sự đau đớn tột độ. Đứa bé đó, nó chính là hình ảnh thu nhỏ của anh ta mười năm về trước, không thể nhầm lẫn. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, và cái tên Tư Thần…
Anh ta lắp bắp, “Con… con trai…”
Tư Thần không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy người đàn ông trước mặt mình có một ánh nhìn kỳ lạ, đầy phức tạp. Thằng bé nép vào chân tôi, nắm chặt vạt váy.
Tôi đưa tay lên xoa đầu con, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Kiến Phong. “Thần nhi, đây là một vị khách của mẹ.”
Kiến Phong không kìm được nữa, anh ta quỳ sụp xuống một nửa, đưa tay ra, muốn chạm vào con. “Con trai, ba… ba là ba của con.”
Sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Tư Thần ngước nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình, rồi nhìn tôi, tìm kiếm sự xác nhận.
Tôi gật đầu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. “Đúng vậy, Tư Thần. Đây là ba ruột của con. Người mà mẹ từng kể con nghe, người đã đi tìm kho báu.”
Thằng bé, với sự nhạy cảm và thông minh bẩm sinh, lập tức cảm nhận được sự căng thẳng kịch tính và bi thương ẩn sau câu chuyện. Nó không khóc, không la hét, mà chỉ hỏi một câu, bằng một giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một bản án:
“Chú ơi, nếu chú là ba của con… thì chú chính là người xấu xa nhất thế gian vì đã bỏ rơi mẹ và con.”
Câu nói ấy như một mũi tên tẩm độc xuyên thẳng vào tim Kiến Phong. Anh ta ngã ngửa ra sau một bước, đôi mắt trống rỗng. Lời nói của một đứa trẻ, không hề mỉa mai hay kịch tính, nhưng lại là sự thật trần trụi và đau đớn nhất. Nó là sự sụp đổ hoàn toàn của cái tôi ngạo mạn mà anh ta đã xây dựng suốt bấy lâu.
Tôi kéo Tư Thần ra xa, nhìn Kiến Phong, giọng tôi trầm và chứa đựng nỗi thương hại hơn là thù hận. “Anh thấy chưa, Kiến Phong? Đây là cái giá của sự lựa chọn. 5 tỷ của anh không mua được một câu ‘Ba ơi’ từ chính con trai anh. Mười năm nay, tôi đã dạy con tôi rằng, giá trị của một người đàn ông không nằm ở số tiền anh ta kiếm được, mà là ở trách nhiệm và lòng nhân ái anh ta dành cho những người anh ta yêu thương.”
Kiến Phong cố gắng đứng dậy, run rẩy. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin. “An, anh xin em… Anh đã sai. Anh đã đánh mất quá nhiều thứ. Cả công ty, cả danh dự, và giờ là con trai anh. Anh đã bị lợi dụng, An ạ. Tiền bạc không mua được gì cả, anh biết rồi.”
Phần kết: Sự hòa giải và kết thúc có hậu
Sự thật là những năm qua, Kiến Phong đã trải qua một cơn khủng hoảng lớn. Tập đoàn của anh ta sụp đổ vì sự phản bội từ chính những người mà anh ta tin tưởng, những kẻ chỉ coi anh ta là một cái mỏ vàng. Sự cô độc và trống rỗng đã giày vò anh ta mỗi đêm. Anh ta nhận ra, cái giá của 5 tỷ anh ta ném ra hôm đó không phải là thứ để mua sự tự do, mà là để bán đi linh hồn mình.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, nơi sự ngạo mạn đã được thay thế bằng sự hối hận chân thành. Tôi đã từng rất hận anh ta, nhưng mười năm nuôi con một mình đã dạy tôi buông bỏ. Tôi không muốn con tôi lớn lên với sự thù hận trong tim.
“Tôi không bao giờ dạy con tôi thù ghét ba nó,” tôi nói, giọng đã dịu đi. “Nhưng tôi sẽ dạy con tôi nhận ra lỗi lầm của ba nó. Anh đã bỏ rơi chúng tôi, Kiến Phong. Để hàn gắn, anh cần phải làm nhiều hơn là chỉ nói lời xin lỗi. Anh phải chứng minh.”
Kiến Phong gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên gò má cứng nhắc. “Anh sẽ làm tất cả, An. Anh không cần tiền bạc nữa. Anh chỉ cần con, cần em… Anh muốn bù đắp cho những năm tháng đã mất. Anh muốn được là một người cha thực sự, dù chỉ là một người cha tồi tệ đã phạm sai lầm.”
Tôi nắm tay Tư Thần, đưa con về phía anh ta. Tư Thần vẫn dè chừng.
“Thần nhi, ba con đã nhận ra lỗi lầm rồi. Người lớn cũng có lúc sai lầm, nhưng quan trọng là họ biết sửa sai. Con có đồng ý cho ba con một cơ hội để chứng minh mình không còn là ‘người xấu xa nhất thế gian’ nữa không?”
Tư Thần nhìn tôi, rồi nhìn Kiến Phong. Ánh mắt nó dừng lại ở bàn tay Kiến Phong đang run rẩy đưa ra. Thằng bé do dự một lúc lâu, rồi chậm rãi, bàn tay nhỏ bé của nó chạm nhẹ vào ngón tay Kiến Phong.
“Chú… à, ba,” Tư Thần nói lí nhí. “Ba phải hứa với con, sẽ không bao giờ để mẹ con phải khóc nữa.”
Kiến Phong bật khóc nức nở, ôm lấy con trai vào lòng, một cái ôm xiết chặt, đầy sự khao khát và hối lỗi. Đó là lần đầu tiên anh ta được chạm vào con mình. Đó là khoảnh khắc mà 5 tỷ của mười năm trước không bao giờ có thể mua được.
Tôi đứng nhìn hai người, mỉm cười. Kết thúc có hậu không nhất thiết là sự quay lại lãng mạn, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Kiến Phong đã mất đi tiền bạc, nhưng anh ta đã tìm lại được gia đình và lương tâm của mình. Anh ta đã bắt đầu một hành trình mới, hành trình để trở thành một người đàn ông tốt.
Về sau, Kiến Phong từ bỏ hoàn toàn các dự án kinh doanh lớn, bắt đầu làm việc cùng tôi trong studio với vai trò quản lý tài chính, với mục tiêu không phải là tiền, mà là sự ổn định và thời gian dành cho con. Anh ta học cách pha sữa, học cách kiên nhẫn nghe con kể chuyện, học cách yêu thương vô điều kiện. Còn tôi, tôi đã hoàn toàn tha thứ, vì tôi biết, người đàn ông đã mất tất cả và sẵn sàng làm lại từ đầu để chuộc lỗi, xứng đáng có được một cơ hội thứ hai.
“Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu”, câu nói khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi bỏ về trước sự chưng hửng của họ hàng hai bên.
Dẫu biết rằng bước vào hôn nhân đồng nghĩa với việc phải học cách đối diện thử thách, tôi không ngờ thử thách đầu tiên của cuộc hôn nhân lại tới ngay trong đám cưới của mình.
Tôi năm nay 27 tuổi. Vợ sắp cưới tên Linh, kém tôi 4 tuổi. Đáng lẽ hôm qua sẽ là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, khi được đón nàng về dinh, thì lại trở thành ngày buồn nhất trong suốt quãng thời gian chúng tôi bên nhau.
9h, tôi cùng họ nhà trai đã có mặt trước cửa nhà gái. Trong không khí rộn ràng của ngày cưới, mọi sự chú ý tập trung vào nhân vật chính là tôi. Lòng hồi hộp, tôi chỉnh đi chỉnh lại chiếc cà vạt để mình trông hoàn hảo nhất trong ngày trọng đại của cuộc đời.
Tôi bắt đầu nghĩ tới vợ sắp cưới của mình – người con gái tôi yêu suốt ba năm. Chỉ cần tưởng tượng khoảnh khắc được nắm tay cô ấy bước qua cánh cửa nhà gái, chính thức là một gia đình, tôi lại nở nụ cười mãn nguyện.
Mọi thủ tục diễn ra nhanh gọn để kịp giờ đón dâu. Tôi đứng giữa đoàn nhà trai, lòng nôn nao, ánh mắt liên tục hướng về phía cửa phòng nơi cô dâu đang chờ. Trước cánh cửa ấy, hội bạn của cô ấy đã đứng sẵn từ lúc nào.
Tôi biết đó là tục chặn cửa để thử thách chú rể nên vẫn vui vẻ, tin chắc rằng không thử thách nào trong ngày này có thể làm khó được tôi. Cuối cùng giây phút tôi chờ mong cũng tới. Tôi bước lên cầu thang trong tiếng vỗ tay của mọi người.
Hội bạn cô dâu chặn tôi lại như dự đoán và bắt đầu đưa ra luật chơi. Ban đầu tôi nghĩ họ sẽ đặt cho tôi những câu hỏi thật hóc búa nhưng rồi một người trong nhóm nói to: “Muốn vào thì chú rể và phù rể sẽ phải đưa 10 triệu đồng”.
Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, tưởng mình nghe nhầm. Trong khi tôi còn ngập ngừng trước tình huống khó xử thì hội bạn gái cười lớn bảo rằng giá đó là đã giảm rồi, bình thường còn cao hơn. Một người bạn khác tiếp lời, giọng nửa đùa nửa thật: “Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu”.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Xung quanh là họ hàng hai bên, trong đó bố mẹ tôi đang đứng phía sau, gương mặt tỏ rõ vẻ khó chịu. Tôi nhận ra ánh mắt tò mò của mọi người đang hướng về phía chúng tôi.
Tôi ấp úng, cố gắng xóa tan không khí ngượng ngùng này: “Được rồi. Mình sẽ đưa 10 triệu đồng sau đám cưới nhé”. Thực lòng, tôi nghĩ nếu đó là khoản tượng trưng cho ngày vui trọn vẹn thì tôi sẵn sàng.
Tuy nhiên, hội bạn cô dâu dường như vẫn không buông tha cho tôi. Một người trong nhóm bạn cố tình nói lớn: “Vậy hạ xuống 5 triệu đồng. Chú rể không đồng ý thì không cho lên phòng cô dâu”.
Mặt tôi chợt tái mét. Theo cách họ nói, tôi cảm giác mình không còn là chú rể đến đón dâu mà như một con nợ đang bị chủ nợ đòi tiền ngay trong ngày cưới.
Tôi vô thức nhìn về phía trong phòng cô dâu. Qua khe cửa mở hé, tôi thấy gương mặt Linh tái đi. Cô ấy bắt gặp ánh mắt của tôi nhưng không nói gì, cũng không bước ra can ngăn.
Thoáng chốc tôi lại nghe thấy rõ tiếng xì xào bàn tán từ hội bạn cô dâu: “Chú rể ki bo thật. Không phải Linh có bầu thì còn lâu mới cho cưới”. Tai tôi ù đi, tôi tức đến nỗi không nói thành lời. Quay lại nhìn bố mẹ, tôi thấy bố chỉ lặng lẽ quay đi.
Tôi biết bố mẹ đang cố bình tĩnh để giữ thể diện cho tôi và gia đình. Chính điều ấy lại càng làm bùng lên sự tức giận trong tôi. “Không cưới thì không cưới”, tôi nói trong cơn giận dữ.
Tôi xin phép toàn thể gia đình nhà gái để ra về. Không ai kịp phản ứng. Tôi cúi đầu bước vội ra xe. Tiếng xì xào phía sau lưng tôi nhỏ dần, nhường chỗ cho một khoảng lặng lớn trong lòng tôi.
Buổi chiều hôm đó, vợ sắp cưới cùng bố mẹ cô ấy sang nhà tôi. Cô ấy khóc rất nhiều. Bố mẹ cô ấy xin lỗi tôi và gia đình, nói rằng họ không lường trước được nhóm bạn lại cư xử quá đáng như vậy.
Tôi tin điều ấy. Nhưng tôi cũng biết rõ gia đình tôi không đáng chịu những điều mất mặt ấy. Tôi chỉ nói với Linh và gia đình rằng mình cần thời gian suy nghĩ thấu đáo, tạm thời hoãn cưới xin lại. Bố mẹ tôi đồng ý. Sự việc ngày hôm đó quả thực gây ảnh hưởng không nhỏ tới gia đình tôi.
Sau vài ngày suy nghĩ và nói chuyện thẳng thắn với Linh, tôi quyết định vẫn tiếp tục đám cưới. Tôi vẫn yêu cô ấy, vẫn muốn chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng, và tôi tin rằng Linh thực sự không biết trước cũng như không đồng tình với hành động của nhóm bạn. Cô ấy đã khóc rất nhiều, giải thích rằng nhóm bạn tự ý làm quá, còn cô ấy chỉ biết ngồi trong phòng mà không dám can ngăn vì sợ mất mặt thêm.
Gia đình hai bên ngồi lại với nhau. Bố mẹ Linh chân thành xin lỗi, hứa sẽ tổ chức lại lễ đón dâu một cách trang trọng, không có bất kỳ trò chặn cửa đòi tiền nào nữa. Bố mẹ tôi ban đầu còn do dự, nhưng thấy tôi kiên quyết và cũng thương cháu nội sắp chào đời, cuối cùng cũng đồng ý. Chúng tôi chọn một ngày gần nhất để làm lễ, lần này giản dị hơn, chỉ tập trung vào nghi thức chính và tiệc gia đình, không mời rộng.
Đám cưới thứ hai diễn ra suôn sẻ. Linh rạng rỡ trong áo cưới, nắm tay tôi bước ra với nụ cười hạnh phúc thật sự. Không có chặn cửa, không có trò đùa quá trớn. Mọi người đều nhẹ nhõm, và tôi cảm nhận được rằng đây mới là khởi đầu đúng nghĩa của hôn nhân chúng tôi.
Nhưng nhóm bạn của Linh thì phải “trả giá” một cách đích đáng.
Chuyện cũ chưa kịp nguội thì đã lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội. Ai đó trong đám cưới hôm trước đã quay clip đoạn chặn cửa và đăng lên các hội nhóm cưới hỏi, kèm caption kiểu “Nhóm bạn cô dâu biến ngày cưới thành chợ tiền”. Chỉ sau một đêm, clip viral khắp nơi. Câu nói “Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu” cùng câu “Không phải Linh có bầu thì còn lâu mới cho cưới” bị cư dân mạng chỉ trích dữ dội. Nhiều người gọi họ là “bạn đểu”, “tham tiền”, “phá hoại hạnh phúc người khác”.
Một vài cô trong nhóm làm nghề tổ chức sự kiện, MC cưới, makeup cô dâu… đột nhiên bị hủy hợp đồng hàng loạt. Khách cũ tag tên họ vào bài viết cảnh báo “tránh xa nhóm này kẻo đám cưới thành đám chửi”. Có cô bị công ty cắt vai trò đại diện hình ảnh vì sợ ảnh hưởng thương hiệu. Cô bạn thân nhất của Linh – người nói câu nặng nhất – còn bị chính những người bạn khác trong hội unfriend, block vì “sợ lây drama”. Họ phải đăng bài xin lỗi công khai trên Facebook, nhưng bình luận bên dưới toàn gạch đá, nhiều người còn đào lại story cũ để bóc phốt thêm.
Linh sau đó đã thẳng thắn nói chuyện với nhóm bạn. Cô ấy tuyên bố từ nay chỉ giữ quan hệ xã giao, không còn thân thiết như trước. Một số cô cố gắng níu kéo, mang quà sang nhà xin lỗi cả tôi lẫn Linh, nhưng chúng tôi chỉ nhận lời xin lỗi chứ không tha thứ dễ dàng. Dần dần, họ tự thấy ngại nên không còn xuất hiện nữa.
Giờ đây, tôi và Linh đã cưới được gần một tháng. Cuộc sống hôn nhân bắt đầu bình yên, chúng tôi cùng nhau chuẩn bị cho đứa bé sắp chào đời. Mỗi khi nhìn vợ cười, tôi lại thấy quyết định tha thứ của mình là đúng. Còn nhóm bạn kia, họ đã học được bài học đắt giá: đùa quá trớn trong ngày vui của người khác có thể khiến chính mình mất đi rất nhiều thứ.
Mọi người nghĩ sao? Nếu là bạn, bạn có tha thứ để tiếp tục đám cưới không, hay vẫn chọn bỏ qua tất cả?
Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.
Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:
– Chị dùng bao lâu rồi? – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.
Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:
– Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.
Tim tôi đập thình thịch.
– Lạ… là sao?
Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.
Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.
– Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.
Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.
Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.
Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:
– Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.
Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.
Tôi nghĩ ngay đến chồng.
Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.
Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.
Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.
2. Bên trong chiếc túi
Trong túi có:
– Một ví nhỏ – Một khăn tay thêu hoa hồng – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.
Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.
Thanh? Tôi không quen ai tên đó.
Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.
Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?
Và tại sao lại có giấy chứng sinh?
Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:
“Chị Lệ, Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác. Em biết chị thương em, nên em gửi gắm. Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em. – Thanh”
Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.
Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?
Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?
Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.
Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…
Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.
Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:
– Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?
Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.
– Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?
Tôi nuốt khan.
– Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.
Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.
– Con nói… con tìm thấy ở đâu?
– Trên trần phòng con ạ.
Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.
Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:
– Con đưa mẹ xem!
Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.
– Trời ơi… tưởng mất rồi…
– Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.
Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.
Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:
– Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.
Tôi nín thở.
– Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.
Tôi đứng hình vài giây.
– Em gái mẹ? Vậy còn…
– Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.
Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:
– Và đứa bé ấy… chính là chồng con.
Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.
3. Bí mật của một người mẹ
Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:
– Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.
Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?
– Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…
Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.
– Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.
– Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.
Tôi nghẹn họng. Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.
Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.
– Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.
Tôi cắn môi đến bật máu. Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.
4. Đêm chồng về
Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.
Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.
Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:
– Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?
– Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.
Tôi nắm tay bà:
– Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.
Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.
– Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?
Tôi gật đầu.
5. Sự thật được mở ra
Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:
– Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?
Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.
– Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.
Anh ngạc nhiên:
– Túi của ai vậy mẹ?
Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.
Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.
Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…
Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.
Tôi sợ anh sẽ sụp đổ. Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.
Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.
– Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.
Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.
Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.
6. Hạt giống yêu thương
Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:
– Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.
Tôi mỉm cười, nắm tay anh.
Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:
– Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.
Còn tôi, tôi hiểu một điều:
Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.
Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.
Chỉ là trong đầu bắt đầu xuất hiện câu hỏi: nếu chỉ cãi nhau bình thường, sao lần nào cũng đúng vào cuối tháng
Từ ngày về làm dâu, tôi sống chung với bố mẹ chồng. Nhà có hai anh em trai, anh cả đã lập gia đình, ở riêng cách nhà tôi khoảng hơn chục phút đi xe. Chị dâu hiền, ít nói, làm văn phòng, tính khá kín kẽ nên quan hệ giữa tôi và chị chỉ dừng ở mức hòa nhã, không thân nhưng cũng không xa cách.
Chuyện bắt đầu từ một lần rất bình thường.
Cuối tháng đó, khoảng gần 11 giờ đêm, chị dâu gọi điện nói hai vợ chồng cãi nhau, chị muốn sang ngủ nhờ một đêm cho nguôi. Bố mẹ chồng thương con dâu nên đồng ý ngay. Tôi cũng không nghĩ ngợi gì, phụ dọn cho chị một chỗ ngủ.
Sáng hôm sau, chị dậy sớm đi làm, thái độ vẫn bình thường, không than thở, không kể lể. Tôi nghĩ đơn giản: vợ chồng son cãi nhau là chuyện thường.
Nhưng đến cuối tháng sau, đúng một kịch bản y hệt lặp lại.
Vẫn là gần cuối tháng, vẫn là một cuộc gọi muộn, vẫn lý do cãi nhau và muốn sang ngủ nhờ một đêm. Lần này tôi có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nghĩ chắc trùng hợp. Dù sao chuyện gia đình người khác, mình cũng không tiện hỏi sâu.
Đến lần thứ ba, tôi mới bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Lần này chị sang với vẻ rất mệt. Không khóc, không kể chuyện, chỉ ăn qua loa rồi đi ngủ sớm. Tôi để ý thấy chị mang theo một túi đồ khá lớn, trong đó có cả laptop, giấy tờ và mấy tập hồ sơ.
Ảnh minh họa
Tôi thắc mắc nhưng vẫn không hỏi. Chỉ là trong đầu bắt đầu xuất hiện câu hỏi: nếu chỉ cãi nhau bình thường, sao lần nào cũng đúng vào cuối tháng?
Vài hôm sau, trong lúc dọn phòng khách, tôi vô tình nghe bố mẹ chồng nói chuyện với anh trai chồng. Giọng ông bà không vui. Đại khái là chuyện tiền nong, sinh hoạt phí trong nhà anh chị, rồi việc anh hay cáu gắt mỗi khi đến kỳ đóng tiền nọ kia.
Lúc đó tôi mới xâu chuỗi lại.
Hóa ra mấy tháng nay công ty anh trai chồng làm ăn khó khăn, lương thưởng bị chậm, có tháng gần như không đủ chi tiêu. Anh là người sĩ diện, không muốn nói ra, lại càng không muốn bố mẹ lo. Áp lực tài chính đè lên chị dâu nhiều hơn vì chị là người giữ tiền trong nhà.
Cuối tháng là lúc tiền bạc căng nhất. Hai vợ chồng thường cãi nhau vào thời điểm đó. Chị dâu không muốn ở nhà trong bầu không khí ngột ngạt nên sang nhà bố mẹ chồng ngủ nhờ, vừa để tránh xung đột, vừa để anh có thời gian tự cân bằng lại.
Chị không nói với ai, cũng không nhờ vả. Chị chỉ chọn cách im lặng rút lui mỗi khi thấy không chịu nổi.
Tôi hiểu ra, cảm giác lúc đó không phải tò mò nữa mà là áy náy. Mình sống cùng nhà mà không nhận ra chị dâu đang chịu áp lực thế nào. Cái “sai” tôi nhận ra không phải chuyện chị sang ngủ nhờ, mà là việc chị đang cố gắng gồng gánh một cuộc hôn nhân trong im lặng, không muốn ai biết mình đang chật vật.
Từ hôm đó, tôi không hỏi chị thêm gì. Chỉ là mỗi lần chị sang, tôi chủ động chuẩn bị phòng tươm tất hơn, nấu thêm món chị thích, coi như chị về nhà nghỉ ngơi thật sự.
Điều kì lạ là tôi hỏi bố mẹ nhưng ông bà bảo kệ, không nên tham gia. Nếu cứ im ỉm thì không ổn mà cứ tình trạng này diễn ra mãi cũng không nên. Tôi có nên mở lời để chị tâm sự không?
Tôi sống ở Hà Nội đã gần hai thập kỷ, từ ngày còn sinh viên nghèo kiết xác đến giờ, vợ chồng cày cuốc không ngừng nghỉ mới mua nổi căn nhà nhỏ xíu trong ngõ sâu. 28 mét vuông mặt bằng, xây ba tầng lầu, chen chúc giữa rừng nhà cao tầng. Với nhiều người, đó là thành tựu lớn lao – “an cư lạc nghiệp” giữa lòng thủ đô tấc đất tấc vàng. Tôi cũng từng tự hào như vậy, nghĩ rằng bỏ quê ra phố là để có cuộc sống tốt hơn, hiện đại hơn, đáng để đánh đổi tất cả.
Rồi một cuối tuần, bà giúp việc nhà tôi ngỏ ý xin quá giang về quê. Quê bà cách Hà Nội gần trăm cây số, tiện đường với chuyến tôi về thăm bố mẹ vợ, nên tôi gật đầu ngay. Bà bảo chỉ cần thả dọc đường để bắt xe, nhưng tôi nhất quyết: “Để cháu chở vào tận nơi cho tiện, bà lớn tuổi rồi.”
Đường quê quanh co, càng vào sâu càng thấy cảnh vật thay đổi. Từ quốc lộ rẽ vào con đường đất đỏ, hai bên là ruộng lúa chín vàng, gió thổi mát rượi. Bà chỉ lối, giọng hào hứng lạ thường. Xe dừng trước một cổng sắt sơn xanh chắc nịch, tôi thoáng nghĩ chắc nhà bình thường thôi – giúp việc mà, chắc cũng chỉ ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ giữa đồng.
Nhưng khi cổng mở ra, tôi và vợ chết sững.
Trước mặt là một biệt thự hai tầng rưỡi hiện đại, mái ngói đỏ au, tường sơn trắng tinh tươm, sân lát gạch đỏ bóng loáng rộng cả trăm mét vuông. Phía trước là vườn hoa rực rỡ, phía sau trải dài khu vườn cây ăn trái um tùm: bưởi, ổi, khế sai trĩu quả, giàn mướp hương leo kín lối, luống rau xanh mướt không một cọng cỏ dại. Xa xa còn thấy hồ cá nhỏ lấp lánh dưới nắng, và một góc sân có bộ bàn ghế đá dưới tán cây cổ thụ. Không khí trong lành đến mức tôi hít một hơi mà thấy lồng ngực nhẹ bẫng – thứ mùi đất, mùi lá, mùi hoa mà ở Hà Nội tôi đã quên từ lâu.
Tôi lắp bắp: “Bà… nhà bà đẹp thế này cơ à?”
Bà cười hiền, như thể đó là chuyện bình thường: “Ừ, do thằng con rể cả xây cho. Nó làm lớn bên xây dựng, làm nhà mình thì chẳng tốn mấy. Trước cả nhà anh chị cả ở đây với bà, giờ thông gia yếu nên chúng nó dắt díu nhau về ở luôn bên đó. Các cháu lớn cả rồi, bà lên phố làm cho khuây khỏa, kiếm thêm chút tiền dưỡng già thôi.”
Tôi đứng đó, nhìn ngôi nhà to đẹp gấp chục lần căn hộ chật chội của mình giữa Hà Nội, mà đầu óc quay cuồng. Căn nhà tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt suốt mười mấy năm mới có, hóa ra còn thua xa nhà một bà giúp việc. Không gian sống ở đây – sân vườn, cây cối, không khí sạch sẽ, tiếng chim ríu rít – chính là giấc mơ tôi từng vẽ ra nhưng dần bỏ quên giữa guồng quay thành phố.
Bữa cơm đoàn tụ diễn ra ngay sau đó khiến tôi càng choáng váng hơn. Hai người con rể lần lượt chạy xe máy về, chở theo thịt heo tươi, cá sông, rau củ vừa hái trong vườn. Họ cười nói rôm rả, gọi tôi là “anh chị thành phố” rất thân tình. Rồi vợ con họ kéo đến đông đủ, trẻ con chạy nhảy cười đùa trong sân, người lớn ngồi uống trà dưới gốc cây, kể chuyện làng xóm. Họ giữ vợ chồng tôi ở lại ăn cơm, mâm cơm toàn món quê sạch sẽ, thơm lừng, không thiếu thứ gì.
Ngồi đó, hít thở không khí thoảng hương hoa giấy, nghe tiếng gió xào xạc thay vì tiếng còi xe inh ỏi, tôi chợt nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều: thời gian bên gia đình, sức khỏe giữa khói bụi, sự bình yên để đổi lấy một căn hộ nhỏ trong ngõ hẹp, nơi hai xe máy tránh nhau còn khó. Tôi từng nghĩ ra phố là để “nâng cao chất lượng sống”, nhưng giờ nhìn quanh, tôi thấy mình… nghèo hơn bà giúp việc rất nhiều.
Trên đường về Hà Nội đêm ấy, tôi im lặng lái xe, đầu óc hỗn loạn. Vợ tôi cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng thở dài. Căn nhà ngõ nhỏ đang chờ chúng tôi phía trước bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Và rồi cú twist thực sự đến vài tháng sau.
Một buổi chiều, bà giúp việc xin nghỉ đột ngột. Bà bảo sức khỏe yếu, muốn về quê sống hẳn với con cháu. Tôi tiếc nuối, tặng bà một khoản tiền thưởng lớn để cảm ơn những năm tháng chăm sóc gia đình. Bà cười, nhận tiền, rồi nói nhỏ: “Cảm ơn anh chị. Thật ra… bà cũng có chút tiền dành dụm, giờ về quê xây thêm cái nhà nghỉ homestay cho khách thành phố đến chơi. Dân Hà Nội bây giờ thích về quê lắm, tìm chút bình yên ấy.”
Tôi giật mình. Hóa ra bà không chỉ có ngôi nhà đẹp và gia đình hạnh phúc – bà còn nhìn thấu cái “giấc mơ thành phố” của chúng tôi từ lâu. Những năm làm giúp việc không phải vì thiếu tiền, mà để quan sát, để học hỏi cách người thành phố sống… và rồi quay về quê xây dựng một cuộc sống mà chính chúng tôi đang khao khát.
Bà đã âm thầm “nghiên cứu thị trường” ngay trong nhà tôi.
Từ đó, mỗi lần kẹt xe giữa Hà Nội ùn tắc, bụi mịn dày đặc, tôi lại nghĩ đến khu vườn xanh mát kia – và tự hỏi: liệu bao giờ mình mới đủ dũng cảm để quay đầu, như bà giúp việc đã làm một cách khéo léo và đầy chiến thắng?
Đúng lúc tôi nghĩ những tổn thương mình phải chịu đựng từ cuộc hôn nhân trước được chữa lành, cuộc đời lại nở hoa ở tuổi 45 thì thực tế đã dội cho tôi một gáo nước lạnh buốt…
Tôi vừa bước ra khỏi một cuộc hôn nhân dư dả về vật chất nhưng thiếu thốn tình cảm.
Ở cái tuổi ngoài 40, người ngoài cứ tưởng tôi có trong tay mọi thứ: cuộc sống giàu sang, chồng làm lãnh đạo của một công ty lớn, con gái lớn du học ở trời Tây, con trai út theo học một trường quốc tế trong nước.
Nhưng “trong chăn mới biết chăn có giận”, sống trong ngôi nhà to, đi xe xịn nhưng lòng tôi thấy trống trải, lạnh lẽo. Tôi như con chim trong chiếc lồng son. Chồng thì thờ ơ, hay ra lệnh, con cái thì ở cái tuổi chỉ quan tâm bạn bè.
Tôi đã quá quen với những bữa cơm một mình, những lần về quê thăm bố mẹ một mình, những dịp lễ tết một mình và quen với cả sự cô đơn…
Và rồi một ngày tôi quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm. Với nửa số tài sản sau khi ly hôn, tôi thừa sức sống cuộc sống sung túc đến cuối đời mà không phải làm gì. Ngoài cảm giác có lỗi với các con, tôi không hối tiếc khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Sự ủng hộ từ xa của con gái lớn như tiếp thêm động lực để tôi khởi đầu một cuộc sống mới.
Giờ tôi đã thay đổi, tôi sống cho bản thân, tham gia gặp gỡ bạn bè, đi làm đẹp… Được sự khích lệ của mấy cô bạn, tôi đăng ký gói tập gym có HLV (huấn luyện viên) riêng. Tôi muốn cơ thể mình lấy lại sự săn chắc, sự tự tin và hấp dẫn
Và có ai ngờ được, tại buổi gặp đầu tiên, tôi xao động bởi ánh mắt của HLV thể hình điển trai. An 25 tuổi, chỉ hơn con gái lớn của tôi vài tuổi, sẽ kèm cặp 1-1 cho tôi ở khoá học này. An có đôi mắt đen sâu thẳm, thoạt nhìn tưởng lạnh lùng nhưng khi cậu cười thì mắt cũng cười, rất ấm áp.
Thực ra trai đẹp thì tôi gặp nhiều nhưng An có nét giống mối tình đầu thời đại học của tôi. Không ít lần trong cuộc hôn nhân lạnh lẽo, thiếu kết nối này, trong những đêm vò võ một mình, tôi đã nghĩ đến người bạn trai đầu tiên ấy.
Tiếp xúc với An, tôi thấy tâm hồn mình như trẻ lại, đầy năng lượng và rạo rực cảm xúc.
An hướng dẫn tôi rất nhiệt tình. Mỗi động tác khó, tôi không làm được, bản thân bối rối đều là An kiên nhẫn chờ tôi, hướng dẫn tôi làm bằng được thì thôi. Cậu luôn khích lệ và khen ngợi: “Chị Thanh có đôi chân rất đẹp, giữ tư thế này nhé”, “Chị cố gắng lên, động tác đẩy tạ sắp đạt chuẩn rồi”, “Thực ra chị có vóc dáng đẹp sẵn rồi, tập thể thao chỉ để giữ sức khoẻ thôi”…
Mỗi lần tập chạy bộ trên máy hay nhảy dây, giữa vài phút nghỉ ngơi, An lại đưa nước cho tôi uống, đưa khăn cho tôi thấm mồ hôi. Dần dần, cậu trực tiếp lấy khăn thấm mồ hôi giúp tôi luôn. Những động chạm vô tình nhẹ như gió thoảng khi An sửa động tác cho tôi, hơi thở nam tính của chàng trai trẻ phả vào gáy tôi trong lúc tập… vẫn vấn vít trong tâm trí tôi, đi vào trong giấc ngủ.
An chủ động nhắn tin dặn dò tôi tuân theo thực đơn dinh dưỡng, nhắc tôi chuẩn bị cho bài tập, hỏi han khi tôi đến muộn. Dần dần những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya, cả hai nhắn qua lại không dứt. Tôi phát hiện ra, An rất hợp với mình từ những câu chuyện, quan điểm về cuộc sống và cậu nắm bắt tâm lý phụ nữ rất tốt. Ở bên cậu, tôi không cảm thấy khoảng cách 20 tuổi…
“Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, sau một buổi tập, An lao vào phòng thay đồ dành cho khách vip ôm chầm lấy tôi mà thổ lộ: “Chị, em thích chị!”. Tôi không nhớ rõ cảm xúc của mình lúc đó, bản thân muốn trốn khỏi đôi bàn tay rắn chắc của An mà không được. Tôi cũng muốn nói câu gì đó, như “chúng ta không thể”, nhưng thực tế thì tôi không nói nổi, chân tay mềm nhũn. An hôn tôi vồ vập và tôi đã… đáp lại nụ hôn ấy…
Tôi lao vào cuộc tình với chàng trai kém tuổi như con thiêu thân lao về phía ánh đèn. Chúng tôi gặp nhau bất kể ngày đêm sau mỗi buổi tập, khi An có thời gian. An đem đến cho tôi cảm xúc mãnh liệt, say đắm mà tôi chưa từng trải qua.
Tôi yêu An đến nỗi không tiếc cậu ấy thứ gì. Tôi tặng An xe SH, biết cậu ấy đang ở nhà thuê cùng bạn, tôi mua một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi để An ở. Chúng tôi cùng nhau đến Nhật Bản ngắm núi Phú Sĩ, đến Trung Quốc tắm suối nước nóng ở Hoàng Sơn…
Đúng lúc tôi nghĩ những tổn thương mình phải chịu đựng từ cuộc hôn nhân trước được chữa lành, cuộc đời lại nở hoa ở tuổi 45 thì thực tế đã dội cho tôi một gáo nước lạnh buốt…
Tôi bị đánh ghen! Đúng thế, tôi bị đánh ghen ngay tại phòng tập gym. Khi tôi vừa chống đẩy được 50 cái, đang ngồi thở thì có 2 người phụ nữ to béo và 1 cô gái trẻ xông vào.
Hai phụ nữ kia khoá tay tôi, đè xuống đánh còn cô gái thì gào lên chửi bới: “Đồ gái già mất nết, đi cướp chồng người khác. Bà tưởng bà ngon lắm hả, cũng chỉ là một trong số cây ATM di động cho thằng đó mà thôi”.
Tai tôi lùng bùng, không tin nổi những gì mình nghe thấy, tôi mà lại đi cướp chồng người khác?
Hoá ra, trước khi gặp tôi An đã sống như vợ chồng không hôn thú với cô gái kia. Và trong quá trình chung sống, cậu vẫn cặp kè với những phụ nữ khác. Theo lời cô kia, thì thời gian qua An và cô ta xảy ra mâu thuẫn, cậu ta đã bỏ ra ngoài ở một thời gian, mặc cho vợ hờ truy tìm khắp nơi. Rốt cuộc, tôi chỉ là một trong những “con mồi béo bở” mà kẻ săn mồi lão luyện như cậu ta săn được…
Tóc tai rối bời, cảm giác đau đớn, tủi nhục trước bao cặp mắt tò mò khiến tôi chỉ muốn lịm đi. Còn An, ngay từ giây phút mấy người phụ nữ xông vào, cậu đã biến mất đằng nào không rõ. Cậu ta đã kịp chạy trốn trước khi mặt nạ bị lột xuống.
Còn số tiền 2 tỷ đồng, cậu ta vay tôi để xây nhà ở quê cho bố mẹ thì sao? Còn căn hộ tôi mua để cậu ta đứng tên nữa, tôi lấy lại bằng cách nào? Tôi quá dại dột và ngu ngốc. Tôi không muốn khóc trong hoàn cảnh này nhưng cảm nhận môi mình mặn chát…