Danh mục: Chưa phân loại

  • B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi…

    B:ỏ vợ hi:ếm mu:ộn chạy theo nhân tình, 4 năm sau dự đá:m ta:ng mẹ vợ cũ, người chồng ch::ế::t đứng khi thấy đ/ứa tr/ẻ giống hệt mình… Tr::ời ơi…

    …Thằng bé nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt đen, sâu và dài, cái trán cao, sống mũi thẳng — giống tôi đến rợn người. Không phải kiểu giống chung chung, mà là thứ giống khiến tim người ta hụt mất một nhịp.

    “Bố ơi!”

    Tiếng gọi non nớt vang lên phía sau lưng tôi.

    Tôi quay phắt lại.

    Hương đứng cách đó vài bước, tay run run, mặt tái đi. Cô sững lại khi thấy thằng bé đang được tôi đỡ dậy, ánh mắt cô hoảng hốt như bị lột trần một bí mật đã chôn giấu quá lâu.

    “Minh… lại đây với mẹ.”
    Giọng Hương lạc hẳn.

    Thằng bé giật tay khỏi tôi, chạy về phía cô. Tôi đứng chết trân tại chỗ. Hai chân nặng như chì.

    “Con… gọi tôi là gì?” — tôi nghe giọng mình khàn đặc.

    Hương ôm chặt đứa trẻ vào lòng. Cô cúi đầu rất lâu. Rồi ngẩng lên, nước mắt rơi lã chã, nhưng ánh mắt thì bình thản đến lạ.

    “Anh không nghe nhầm đâu.”
    “Đó là con anh.”

    Tai tôi ù đi. Cả không gian như co rút lại, chỉ còn tiếng gió thổi qua những vòng hoa tang.

    “Không thể nào…” — tôi lắp bắp. — “Em… em từng nói… em không thể mang thai…”

    Hương cười. Một nụ cười buồn đến tận xương.

    “Đúng. Bác sĩ nói khó, không phải không thể.”
    “Lần thụ tinh cuối cùng… khi anh bỏ bê em, khi anh bắt đầu qua đêm ở chỗ người đàn bà khác… em đã có thai.”

    Tôi lảo đảo, phải vịn vào cột hiên mới đứng vững.

    “Vậy… sao em không nói? Sao em không giữ anh lại?” — tôi gần như gào lên.

    Hương nhìn tôi rất lâu, rồi lắc đầu.

    “Giữ để làm gì?”
    “Giữ một người đàn ông coi con cái là cái cớ để phản bội vợ mình à?”
    “Em không muốn con em lớn lên trong một gia đình mà người cha luôn xem mẹ nó là gánh nặng.”

    Từng lời như dao cứa.

    “Anh biết không,” Hương nói tiếp, giọng run nhưng rõ ràng,
    “Ngày anh ký đơn ly hôn, em đã nằm viện. Một mình. Nhưng lúc đó em hiểu ra rồi — có những người chỉ xứng đáng biết mình có con khi đã vĩnh viễn mất quyền làm cha.”

    Tôi nhìn thằng bé đang nép trong vòng tay mẹ nó. Nó đang tò mò nhìn tôi, không sợ hãi, không oán trách. Chỉ có tôi — người đàn ông đứng trước nó — là run rẩy đến mức không thở nổi.

    “Cho anh… cho anh xin một cơ hội…” — tôi thì thào.
    “Anh sai rồi…”

    Hương khẽ lắc đầu.

    “Anh đến muộn rồi.”
    “Cơ hội đó… anh đã tự tay chôn nó cách đây bốn năm, cùng với tình nghĩa vợ chồng.”

    Cô bế con bước đi, dừng lại trước cửa.

    “Anh có thể đến thăm con, nếu con đồng ý. Nhưng làm cha… không phải chỉ là cùng huyết thống.”

    Nói rồi, Hương quay lưng.

    Tôi đứng giữa sân tang lễ, nơi mùi nhang khói quyện trong gió lạnh, nhìn theo bóng lưng hai mẹ con khuất dần. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là mất tất cả — ngay cả khi thứ đó từng thuộc về mình.

    Trời ơi…
    Hóa ra, điều đau đớn nhất không phải là không có con.
    Mà là có con… nhưng không còn tư cách để gọi nó một tiếng “bố”.

  • Đi bước nữa ở tuổi U60, tôi sững sờ khi nghe chuyện giữa chồng và con riêng

    Đi bước nữa ở tuổi U60, tôi sững sờ khi nghe chuyện giữa chồng và con riêng

    Góa chồng 15 năm, từng nghĩ đã đủ mạnh mẽ để không cần nương tựa, tôi vẫn mở lòng thêm một lần nữa vì tin vào sự thấu hiểu. Nhưng sau câu chuyện giữa chồng và con riêng của anh ấy, tôi thấy mình đã sai lầm…

    Tôi góa chồng đã 15 năm. Từ ngày chồng mất, tôi một mình nuôi các con khôn lớn, quen dần với cuộc sống không có người đàn ông bên cạnh. Khi các con trưởng thành, lập gia đình riêng, chúng bắt đầu lo cho tôi nhiều hơn. Các con bảo tôi không nên sống một mình mãi, nếu gặp người phù hợp thì nên đi bước nữa để có người bầu bạn lúc tuổi già.

    Tôi thấy cũng có lý nhưng cũng không vội vàng vì 15 năm nay tôi vẫn một mình nuôi các con. Ở tuổi gần 60, tôi không còn mơ mộng về tình yêu nồng nhiệt, chỉ mong có một người biết lắng nghe, tôn trọng và cùng chia sẻ những ngày bình yên còn lại.

    Di buoc nua o tuoi u60, toi sung so khi nghe chuyen giua chong va con rieng hinh anh 1

    Tôi lặng người, hóa ra trong suy nghĩ của chồng, tôi chỉ là một người giúp việc không công cho tuổi già (ảnh minh họa: AI)
    Cách đây hơn một năm, tôi gặp một người đàn ông từng đổ vỡ, điềm đạm, nói chuyện chừng mực, có vẻ rất thấu hiểu. Ông ấy kiên nhẫn nghe tôi kể về những năm tháng làm mẹ đơn thân, về nỗi cô đơn khi con cái đã rời xa vòng tay mình.

    Chúng tôi quyết định sống chung. Không cưới xin rình rang, không đăng ký kết hôn vì chúng tôi muốn để mọi thứ tự nhiên. Tôi nghĩ ở tuổi này, hình thức không còn quá quan trọng, miễn là hai người đối xử tử tế với nhau.

    Cuộc sống ban đầu khá yên ổn. Tôi chăm lo bếp núc, dọn dẹp nhà cửa, nấu những bữa cơm tươm tất. Khi chồng ốm, tôi ở bên chăm sóc, mua thuốc, nấu cháo. Tôi nghĩ đó là điều hiển nhiên giữa hai người chọn nương tựa nhau lúc xế chiều.

    Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chồng và con riêng: “Bố cần một người ở cùng cho đỡ cô đơn, chăm sóc khi trái gió trở trời thôi. Không đăng ký kết hôn cho rắc rối, lỡ sau này phải chia tài sản thì phiền”.

    Tôi lặng người, hóa ra trong suy nghĩ của chồng, tôi chỉ là một phương án an toàn, một người giúp việc không công cho tuổi già, chứ không phải bạn đời. Những gì tôi cố gắng vun vén, những ngày tháng tôi tự nguyện chăm sóc, với người đàn ông này chỉ là sự tiện lợi.

    Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nghĩ về 15 năm góa bụa, về những ngày tự mình chống chọi với bệnh tật, khó khăn mà không cần dựa vào ai. Tôi chợt nhận ra, đi bước nữa không phải để đánh đổi lòng tự trọng của mình. Sáng hôm sau, tôi thu xếp đồ đạc và nói lời ra đi trong sự ngạc nhiên của chồng. Ở tuổi này, tôi hiểu rõ mình cần gì và không chấp nhận điều gì.

    Tôi quay về căn nhà nhỏ của mình, nơi có sự tự do và bình yên. Có thể tôi sẽ tiếp tục sống một mình, nhưng ít nhất, tôi không phải sống trong một mối quan hệ mà ở đó, tôi bị coi thường chỉ như một người giúp việc không hơn không kém.

  • Ông lão 70 t;/uổi đầu rụ;/ng hết tóc vẫn vung 15 tỷ cưới vợ trẻ xinh như hoa hậu, ai ngờ đêm độ-/ng p-h’ò ng chưa kịp gì đã bị gọi là… bố, chưa kịp đăng ký kết h/ôn đã bị tịch thu toàn bộ tài sản vì

    Ông lão 70 t;/uổi đầu rụ;/ng hết tóc vẫn vung 15 tỷ cưới vợ trẻ xinh như hoa hậu, ai ngờ đêm độ-/ng p-h’ò ng chưa kịp gì đã bị gọi là… bố, chưa kịp đăng ký kết h/ôn đã bị tịch thu toàn bộ tài sản vì

    Ông Tư Hòa – đại gia gốc Hoa ở Sài Gòn, 70 tuổi, vợ m/ất sớm, con cái đi định cư nước ngoài hết. Gần chục năm nay, ông sống một mình trong căn biệt thự hơn 50 tỷ, tiền vàng đầy két, sổ đỏ xếp lớp trong ngăn tủ gỗ lim cổ.

    Một ngày, ông tình cờ gặp Hân – cô gái 20 tu;/ổi, xinh như hoa hậu, m-ồ c’/ôi cha mẹ từ nhỏ, làm nhân viên trong sp-a cao cấp. Gương mặt phúc hậu, giọng nói ngọt như đường mía, và điều ông Tư thích nhất: Hân… rất biết nghe lời.

    Chỉ sau 2 tháng tìm hiểu, ông Tư quyết cưới Hân làm vợ.

    Đám cưới hoành tráng 15 tỷ. Váy cưới dát đá quý, xe rước dâu là Bentley mạ vàng, khách mời toàn giới doanh nhân và chính khách.

    Người ta bảo ông lão hết thời “trúng số”. Nhưng ông Tư thì nghĩ khác:

    “Tôi có tiền. Tôi xứng đáng được hưởng cái đẹp nốt phần đời còn lại.”

    Tối tân hô/n, sau tiệc rượu linh đình, ông Tư nằm trên giường trải đầy cánh hồng, nín thở chờ tiếng cửa phòng mở. Hân bước vào, thắp nến, gương mặt mỉm cười đầy ẩn ý.

    Nhưng trước khi ông kịp nắm lấy tay cô, thì Hân nhìn thẳng vào mắt ông và nói:

    “Bố à, con xin lỗi…”

    Ông Tư ngớ người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Công an và đại diện viện kiểm sát ập vào.

    Lúc ấy, ông Tư mới bàng hoàng nhận ra…toàn bộ tài sản của ông đã bị tịch thu ngay trong đêm cưới, và lý do khiến ông chết sững: Hân không phải là “vợ trẻ yêu quý” như ông tưởng, mà là đại diện pháp lý của một vụ kiện tranh chấp tài sản trước đó, do các con ông uỷ quyền giải quyết.

    Công an và cán bộ viện kiểm sát lập tức niêm phong két sắt, sổ đỏ, vàng bạc, và tài sản giá trị trong biệt thự. Hân đứng bên cạnh, gương mặt nghiêm túc nhưng điềm tĩnh, giải thích:

    – “Ông Tư, toàn bộ tài sản đang nằm trong diện tranh chấp hợp pháp. Việc cưới hỏi, tặng quà hay bất cứ cam kết nào đều không thay đổi quyền lợi pháp lý của các bên liên quan.”

    Ông Tư lặng người, cảm giác vừa bàng hoàng vừa sững sờ, nhận ra rằng đêm tân hôn không phải là khoảnh khắc hạnh phúc mà là cú sốc pháp lý chưa từng nghĩ tới.

    Các nhân viên pháp luật thu giữ giấy tờ, khóa két sắt, và lập biên bản niêm phong toàn bộ tài sản. Hân đứng cạnh, ánh mắt lạnh lùng:

    – “Tôi chỉ thực hiện nhiệm vụ được uỷ quyền. Không ai có quyền qua mặt pháp luật, kể cả ông.”

    Cả khách mời, nhân viên và ông Tư đều sững sờ, chứng kiến cảnh tượng chưa từng có: từ người đàn ông giàu có nhất buổi tối trước, giờ trở thành người mất toàn bộ quyền kiểm soát tài sản chỉ trong vài phút.

    Ông Tư ngồi xuống giường, tay run rẩy, mắt nhìn Hân và các cán bộ, nhận ra rằng sự giàu có, quyền lực hay vẻ ngoài sang trọng không thể bảo vệ ông trước pháp luật và những kế hoạch được chuẩn bị từ trước.

  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn

    Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:
    “Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

    Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:
    “Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

    Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

    Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

    Hàng xóm xì xào:
    “Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”
    Có người còn ác miệng hơn:
    “Vợ bỏ là phải, đàn ông gì mà để vợ khổ.”

    Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
    “Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

    Hai mươi năm trôi qua.

    Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.
    Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

    Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

    Là mẹ ruột của họ.

    Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:
    “Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”

    Căn nhà lặng đi.

    Ông Tiến siết chặt tay, định lên tiếng thì cô con gái cả đứng dậy.

    Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, giọng bình tĩnh, chỉ nói đúng ba câu:

    1. “Khi chúng tôi ba tuổi, bà đã tự nguyện từ bỏ quyền làm mẹ.”

    2. “Hai mươi năm qua, người nuôi chúng tôi ăn học là ba tôi, không phải bà.”

    3. “Nếu bà còn đòi tiền, luật sư của gia đình tôi sẽ làm việc với bà ngay bây giờ.”

    Nói xong, cô quay sang cửa:
    “Anh vào đi ạ.”

    Một người đàn ông mặc vest bước vào, tự giới thiệu là luật sư, đặt cặp hồ sơ xuống bàn, nhẹ nhàng nói về quyền nuôi dưỡng, nghĩa vụ bỏ mặc con và trách nhiệm pháp lý.

    Người phụ nữ tái mặt. Bà lắp bắp vài câu rồi đứng dậy, vội vã rời đi, không dám quay đầu lại.

    Tối hôm đó, hai con gái quỳ xuống trước ông Tiến.
    Ông vội vàng đỡ con dậy, giọng run run:
    “Ba không cần gì hết. Thấy các con sống tử tế, ba đủ giàu rồi.”

    Ngoài sân, gió thổi nhẹ. Trong căn nhà nghèo năm xưa, có một người cha lưng đã còng nhưng ánh mắt sáng hơn bao giờ hết.

    👉 Bởi vì có những người đàn ông không cho con cuộc sống giàu sang, nhưng cho con cả một đời nhân cách.

  • Chồng đu/ổi vợ con ra khỏi nhà, cô b///ồ chạy theo đưa cho 10 triệu rồi ghé vào tai nói nhỏ

    Chồng đu/ổi vợ con ra khỏi nhà, cô b///ồ chạy theo đưa cho 10 triệu rồi ghé vào tai nói nhỏ

    Trời hôm đó đổ mưa rả rích, như chính tâm trạng của chị Hương – người phụ nữ vừa bị chồng đuổi khỏi căn nhà mà chị đã dành cả thanh xuân để vun đắp. Đứa con nhỏ mới ba tuổi ngơ ngác nắm tay mẹ, không hiểu tại sao đang ở nhà ấm êm lại phải bước ra ngoài, giữa cơn mưa lạnh ngắt.

    Anh Tuấn – chồng chị – đứng trong hiên nhà, tay ôm eo cô bồ trẻ, ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên như thể đang tiễn ai đó không liên quan. Chị Hương không khóc, chỉ mím môi, siết chặt tay con rồi dắt bé rời đi.

    Bất ngờ, cô bồ của anh Tuấn là Trâm chạy theo. Cô ta dúi vào tay chị Hương một xấp tiền, cười khẩy:
    “Cầm lấy mà thuê nhà trọ mấy hôm. Ba ngày thôi. Ba ngày nữa quay lại, chị sẽ thấy điều bất ngờ.”

    Chị Hương nhìn cô ta, không nói một lời. Bản thân chị không cần tiền của người thứ ba, nhưng trong tay không còn đồng nào, chị buộc lòng phải nhận – vì con.

    Ba ngày trôi qua chậm chạp. Chị Hương cùng con tạm trú ở nhà một người bạn cũ. Những đêm dài chị không ngủ được, không phải vì tiếc nuối cuộc hôn nhân ấy, mà vì lòng chị đau khi nghĩ đến đứa con sẽ lớn lên trong thiếu thốn tình cha, vì mình từng chọn sai người.

    Sáng ngày thứ tư, chị quay lại ngôi nhà cũ. Không phải vì hy vọng được tha thứ hay muốn hàn gắn, mà vì lời nói kỳ lạ của Trâm cứ ám ảnh chị: “Chị sẽ thấy điều bất ngờ…”

    Cánh cửa mở ra. Khung cảnh bên trong làm chị sững sờ.

    Ngôi nhà ngổn ngang. Đồ đạc bị vứt tung tóe, bàn ghế xô lệch, ly vỡ đầy nền nhà. Trong góc, anh Tuấn đang ngồi bệt, hai tay ôm đầu, mặt mũi bơ phờ, tóc rối bù. Không thấy Trâm đâu.

    Chị Hương chỉ đứng đó, không nói gì. Mãi đến khi anh ngẩng lên nhìn chị, ánh mắt tràn ngập hối hận và mệt mỏi.

    “Cô ấy bỏ anh đi rồi…” – anh Tuấn lí nhí. “Cầm theo tiền, điện thoại, cả xe. Tất cả… là lừa anh. Cái nhà này cũng sắp bị ngân hàng siết.”

    Chị Hương im lặng, rồi chậm rãi bước vào, bế đứa con nhỏ đang ngủ say trên vai. Đặt bé xuống ghế, chị rót cho mình cốc nước, như chưa từng có những đêm bị đuổi khỏi chính căn nhà của mình.

    Anh Tuấn tiếp tục nói, như thể không còn giữ được điều gì trong lòng nữa:
    “Cô ta bảo muốn thử xem anh có dám bỏ vợ con thật không. Không ngờ anh làm thật. Ba ngày qua, anh mới hiểu… mọi thứ anh có được, đều nhờ vào em.”

    Chị nhìn anh – người đàn ông từng là chỗ dựa, từng là yêu thương, nhưng rồi cũng chính anh là người nhẫn tâm đẩy mẹ con chị ra đường. Ánh mắt chị không còn trách móc, cũng chẳng buồn giận. Chỉ còn sự bình thản của một người đã chạm đến đáy nỗi đau.

    “Ba ngày… mà anh tưởng như cả đời. Em à, cho anh một cơ hội… Anh sai rồi.” – anh lắp bắp, giọng nghèn nghẹn.

    Chị Hương không trả lời ngay. Chị quay sang nhìn con trai, đứa bé ngủ yên lành trong vòng tay mẹ. Rồi chị mới nói, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

    “Anh không cần phải xin lỗi em. Hãy xin lỗi con – vì sự ích kỷ và nóng giận của mình. Anh tưởng có thể tìm thấy hạnh phúc bằng cách ruồng bỏ những điều thân thuộc, nhưng anh quên rằng, điều quý giá nhất đôi khi nằm ngay trước mắt.”

    Anh Tuấn cúi đầu, giọt nước mắt chảy dài trên má.

    Chị Hương đứng dậy, bế con, định rời đi. Nhưng ra đến cửa, chị quay lại nói:

    “Em không hận anh. Nhưng em cũng không thể quay lại. Em sẽ sống một cuộc đời mới – vì con, và vì chính em. Còn anh, nếu còn chút lương tâm, hãy biết giữ lấy những gì còn lại.”

    Chị bước đi, lần này là chủ động. Không còn đau đớn, không còn bị đuổi, mà là tự chọn cho mình một lối thoát.

    Câu chuyện ấy không dài, nhưng khiến những người trong xóm bàn tán mãi. Người ta tiếc cho một người đàn ông đánh mất vợ hiền, thương cho người phụ nữ dám buông tay khi đã không còn hy vọng.

    Còn Trâm – cô bồ “tốt bụng” kia – không ai rõ tung tích. Có người bảo cô ta chỉ muốn dạy cho anh Tuấn một bài học. Có người lại nói đó chỉ là chiêu trò lừa đảo. Nhưng với chị Hương, cô ta là chiếc gương phản chiếu rõ nhất lòng dạ con người – khi tham lam xen vào hạnh phúc người khác, thì chính họ cũng sẽ phải gánh hậu quả.

    Bài học rút ra:
    Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn và tình yêu của người từng hy sinh vì mình. Vì khi họ rời đi, không phải vì họ yếu đuối, mà vì họ đã mạnh mẽ đến mức không cần ai bên cạnh nữa.

     c

  • Vụ người phụ nữ Thanh Hóa đã ch;ế;;t 5 năm bỗng trở về: CA chính thức vào cuộc

    Vụ người phụ nữ Thanh Hóa đã ch;ế;;t 5 năm bỗng trở về: CA chính thức vào cuộc

    Giả chết thành công, người phụ nữ ở Thanh Hóa được bảo hiểm chi trả gần 1,3 tỉ đồng. Sau 5 năm “đã chết”, người này trở về địa phương xin xóa khai tử

    Công an tỉnh Thanh Hóa vừa nhanh chóng đấu tranh, làm rõ một vụ “Gian lận trong kinh doanh bảo hiểm” rất tinh vi của Nguyễn Thị Thu (SN 1984; ngụ khu phố 3, phường Quang Trung, tỉnh Thanh Hóa), với thủ đoạn giả chết để “trục lợi” bảo hiểm.

    Vụ người phụ nữ "đã chết" 5 năm bỗng trở về: Lên kịch bản "giả chết" trục lợi gần 1,3 tỉ đồng- Ảnh 1.

    Mẹ con bà Trần Thị Thập (ảnh phải) và Nguyễn Thị Thu lên kịch bản giả chết để trục lợi bảo hiểm

    Theo điều tra, năm 2017, Nguyễn Thị Thu ly hôn chồng và về ở với mẹ đẻ ở tổ dân phố 3 Phú Sơn, phường Quang Trung.

    Trong thời gian này, Thu đi làm ăn tại các tỉnh phía Nam và tham gia mua 4 gói bảo hiểm của các Công ty TNHH Bảo hiểm nhân thọ Prudential và Công ty cổ phần bảo hiểm nhân thọ Phú Hưng.

    Ba năm sau (năm 2020), Thu phát hiện mình bị bệnh ung thư, hay có mâu thuẫn với mẹ đẻ nên nảy sinh ý định “giả chết” để lấy tiền bảo hiểm.

    Từ ý định trên, Thu đã lên kịch bản và đề nghị mẹ đẻ là bà Trần Thị Thập (SN 1955) tham gia. Bà Thập lúc đầu từ chối, nhưng sau đó đã đồng ý.

    Để giả chết, Thu lên kịch bản sẽ uống thuốc ngủ và vào nhà tắm giả ngã dẫn đến đột tử. Để không bị ai phát hiện, mẹ con Thu thuê một người thầy cúng ở xã Hoạt Giang, tỉnh Thanh Hóa (người này đã chết năm 2022) để hỗ trợ làm lễ mai táng giả.

    Vụ người phụ nữ "đã chết" 5 năm bỗng trở về: Lên kịch bản "giả chết" trục lợi gần 1,3 tỉ đồng- Ảnh 2.

    Khu mộ giả của Nguyễn Thị Thu tại nghĩa trang địa phương. Ảnh: Công an Thanh Hóa

    Sau khi thống nhất “kịch bản”, sáng 7-6-2020, Thu uống thuốc ngủ, đi vào nhà tắm ngã úp mặt xuống sàn khiến mặt, mũi bị xây xát, chảy máu và lên giường ngủ “giả chết”.

    Sau khi thông báo cho chính quyền địa phương và họ hàng về việc Thu ngã và chết do “đột tử” để phối hợp an táng, tổ chức khâm liệm. Quá trình này diễn ra hoàn toàn bí mật, chỉ có Thu, mẹ con bà Thập và bà thầy cúng đã được bàn bạc trước đó biết.

    Đến nửa đêm ngày 7-6-2020, Thu tỉnh dậy và bí mật về nhà thầy cúng ở tạm, sau đó trốn vào tỉnh Đồng Nai làm ăn.

    Với “kịch bản” được xây dựng tinh vi, nên chính quyền, người dân, không ai hay biết nên cứ tưởng Thu đã chết thật, bà con, bạn bè, hàng xóm đến phúng viếng, tiễn đưa và chôn cất đàng hoàng cho người xấu số.

    Khi kịch bản Thu đã chết hoàn tất, ngày 8-6-2020, bà Thập đến UBND phường Phú Sơn (cũ) làm thủ tục khai tử cho Thu với nguyên nhân “đột tử” và được UBND phường cấp Trích lục khai tử số 80/TLK-BS.

    Vụ người phụ nữ "đã chết" 5 năm bỗng trở về: Lên kịch bản "giả chết" trục lợi gần 1,3 tỉ đồng- Ảnh 3.

    Nguyễn Thị Thu bị bắt giữ khi kịch bản giả chết bại lộ. Ảnh: Công an Thanh Hóa

    Với kịch bản hoàn hảo đó, bà Thập đã liên hệ với nhân viên bảo hiểm và làm thủ tục thanh toán các gói bảo hiểm cho Thu, với tổng số tiền gần 1,3 tỉ đồng.

    Lấy được tiền bảo hiểm, bà Thập đưa tiền cho em gái của Thu để chuyển cho Thu đầu tư bất động sản và đầu tư “AI” (trí tuệ nhân tạo). Do “đã chết”, không có giấy tờ tùy thân và tài khoản ngân hàng nên Thu phải gửi nhờ nhiều người quen khác để tránh bại lộ.

    Như Báo Người Lao Động đã thông tin, ngày 17-12, Công an phường Quang Trung, tỉnh Thanh Hóa tiếp nhận tin báo của UBND phường Quang Trung với nội dung có một người phụ nữ tự xưng là Nguyễn Thị Thu (SN 1984; ngụ khu phố 3, phường Phú Sơn, thị xã Bỉm Sơn cũ (nay là tổ dân phố 3 Phú Sơn, phường Quang Trung, tỉnh Thanh Hóa) đề nghị xóa khai tử.

    Cách đây 5 năm, trên địa bàn cũng có người tên là Nguyễn Thị Thu được người nhà khai tử nên có nhiều nghi vấn cần làm rõ.

    Sau khi tiếp nhận tin báo, với các biện pháp nghiệp vụ, Công an phường Quang Trung đã nhanh chóng xác minh ban đầu và làm rõ Nguyễn Thị Thu đang đề nghị xóa khai tử chính là Nguyễn Thị Thu đã khai tử cách đây 5 năm và được UBND phường Phú Sơn, thị xã Bỉm Sơn (cũ) cấp trích lục khai tử số 80/TLK-BS ngày 8-6-2020.

    Nhận thấy nhiều dấu hiệu bất thường và có dấu hiệu hoạt động phạm tội, Công an phường Quang Trung đã báo cáo, chuyển vụ việc đến Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa để tiếp tục điều tra, làm rõ theo thẩm quyền.

    Bằng các biện pháp nghiệp vụ và tinh thần tấn công trấn áp quyết liệt đối với tội phạm, chỉ sau một thời gian ngắn điều tra, lực lượng công an đã thu thập đầy đủ tài liệu, chứng cứ buộc Nguyễn Thị Thu phải cúi đầu nhận tội và khai nhận hành vi “giả chết” của mình để trục lợi bảo hiểm.

    Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa đã ra quyết định khởi tố vụ án “Gian lận trong kinh doanh bảo hiểm”; quyết định tạm giữ hình sự đối với Trần Thị Thập và Nguyễn Thị Thu về hành vi gian lận trong kinh doanh bảo hiểm để phục vụ công tác điều tra. Đồng thời, tiếp tục thu thập tài liệu chứng cứ đối với các đối tượng có liên quan để điều tra mở rộng vụ án.

    https://kenh14.vn/vu-nguoi-phu-nu-da-chet-5-nam-bong-tro-ve-len-kich-ban-gia-chet-truc-loi-gan-13-ti-dong-21525122115451468.chn

  • 3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    Ngày nay, ung thư đã trở thành sát thủ số một đe dọa tính mạng và sức khỏe của con người. Đối với căn bệnh hiểm nghèo này, việc phòng ngừa từ sớm là rất quan trọng. Càng tránh xa những tác nhân có khả năng gây ung thư thì bạn càng khỏe mạnh, tuổi thọ cũng được kéo dài. Vậy những tác nhân đó là gì?

    Ung thư có thể liên quan đến 4 thói quen xấu này

    1. Thức khuya

    Thức khuya là “căn bệnh” của lối sống hiện đại. Thường xuyên thức khuya không chỉ dẫn đến tình trạng thiếu ngủ, gây mệt mỏi mà còn làm rối loạn đồng hồ sinh học, gây rối loạn nội tiết, giảm khả năng miễn dịch của cơ thể, tăng nguy cơ mắc một số bệnh ung thư cho chúng ta.

    2. Hút thuốc

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 1.

    Thuốc lá có chứa các chất có hại như nicotine. Thói quen hút thuốc càng sớm, càng nhiều thì nguy cơ ung thư phổi cũng ngày càng cao. Chưa hết, ngoài ung thư phổi, thói quen này còn là nguyên nhân của một loạt các loại ung thư nguy hiểm khác như: ung thư miệng, ung thư tuyến tụy, ung thư thanh quản…

    3. Không khám sức khỏe thường xuyên

    Đối với nhóm nguy cơ cao mắc bệnh ung thư, việc khám sức khỏe định kỳ, xét nghiệm sàng lọc ung thư là rất quan trọng. Chỉ khi đi khám thường xuyên thì mới có thể phát hiện sớm nhất những bất thường trong cơ thể, từ đó ngăn chặn được những nguy hiểm đang manh nha tấn công sức khỏe bạn.

    4. Ăn uống không kiểm soát

    Việc ăn uống mỗi ngày ảnh hưởng lớn đến trạng thái sức khỏe của bạn. Do đó, nếu không duy trì thói quen ăn uống lành mạnh, mầm mống ung thư có thể tấn công cơ thể bạn bất cứ lúc nào.

    Trong bữa ăn hằng ngày, nên hạn chế ăn thực phẩm nhiều muối bởi nếu bạn ăn nhiều sẽ sản sinh ra nitrit – chất gây ung thư, làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày, ung thư thực quản, ung thư gan và các loại ung thư khác. Ngoài ra, ăn nhiều đồ nóng cũng sẽ làm niêm mạc thực quản bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí dẫn đến biến đổi ác tính, lâu dần gây ung thư thực quản, ung thư dạ dày, ung thư thanh quản…

    3 loại thực phẩm chứa chất gây ung thư cấp 1, WHO kêu gọi: Hãy ngừng ăn ngay

    Tổ chức Y tế Thế giới đã xếp aflatoxin (AFT) là chất gây ung thư cấp 1. Đây là một loại độc tố rất có hại, nếu đi vào cơ thể vượt quá 1 mg sẽ gây ra các tổn thương DNA, vượt quá 20 mg sẽ gây ra ung thư.

    Aflatoxin thường tồn tại trong đất, động vật và thực vật, các loại hạt khác nhau, đặc biệt là đậu phộng và quả óc chó, là loại mycotoxin độc nhất và có hại nhất đối với con người. Có hơn 20 loại aflatoxin, trong đó 4 loại chính được tìm thấy trong thực phẩm là B1, B2, G1 và G2. Trong đó, Aflatoxin B1 có khả năng gây ung thư cao hơn cả.

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 2.

    Độc tính của aflatoxin gấp 10 lần KCN và 68 lần asen nên độc tính rất mạnh, có thể gây tổn thương gan dẫn đến hoại tử xuất huyết, thoái hóa mỡ tế bào gan và tăng sản đường mật. Tổn thương lá lách và tuyến tụy cũng có thể xảy ra.

    Ngoài ra, việc hấp thụ aflatoxin liều thấp trong thời gian dài có thể gây ngộ độc mãn tính, dẫn đến tổn thương gan mãn tính, chẳng hạn như xơ gan, thoái hóa tế bào nhu mô gan, chậm lớn và giảm cân ở động vật.

    Aflatoxin do Aspergillus flavus và Aspergillus parasiticus sinh ra trong quá trình trao đổi chất, thường có trong thực phẩm bị mốc. Đây là độc chất rất nguy hiểm, có thể tấn công mô gan, gây ung thư gan, thậm chí gây tử vong.

    Aflatoxin thường trú ngụ trong nhiều thực phẩm chúng ta ăn mỗi ngày. Đặc biệt, Tổ chức Y tế Thế giới đã khuyến cáo mọi người không nên ăn 4 loại thực phẩm này:

    1. Nấm ngâm lâu

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 3.

    Mộc nhĩ là thực phẩm khô, vì vậy trước khi chế biến cần phải ngâm vào nước để mềm và nở ra. Tuy nhiên điều này cũng sẽ ẩn chứa nguy hiểm cho sức khỏe bởi mộc nhĩ ngâm càng lâu thì càng dễ biến chất và dễ gây ngộ độc. Trong đó có aflatoxin cực độc, ngay cả khi được rửa nhiều lần, aflatoxin cũng không thể được loại bỏ.

    2. Ngũ cốc bị mốc

    Các loại ngũ cốc như đậu, gạo, ngô, lúa mạch… và sản phẩm làm từ chúng như bún, mì, các loại mì ống, bơ đậu phộng… một khi bị mốc, hàm lượng aflatoxin sẽ rất cao. Đặc biệt là đậu phộng (lạc) bị nhiễm nấm mốc sẽ sinh ra độc tố aflatoxin B1 cực độc, với 1 liều lượng cực nhỏ đã có thể gây u gan hoặc ung thư gan. Do đó, nếu thấy các loại ngũ cốc hư hỏng thì phải nhanh chóng loại bỏ ngay để đảm bảo an toàn cho sức khỏe gia đình bạn.

    3. Thực phẩm được chế biến với dầu sử dụng nhiều lần, kém chất lượng

    Dầu lạc, dầu ngô được chiết xuất từ đậu phộng và ngô. Nếu quá trình vận chuyển và bảo quản không đúng cách sẽ dễ bị mốc, tăng nguy cơ xuất hiện aflatoxin trong dầu. Bên cạnh đó, bạn cũng không nên sử dụng dầu đã dùng nhiều lần hay kém chất lượng vì có thể chứa aflatoxin. Khi mua, mọi người chọn sản phẩm của các hãng uy tín để tránh rủi ro.

    (Theo Toutiao)

  • Rất may mắn cho gia đình tôi khi có chị giúp việc tận tâm, chị ấy đi chợ rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon, lại dọn dẹp sạch sẽ,

    Rất may mắn cho gia đình tôi khi có chị giúp việc tận tâm, chị ấy đi chợ rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon, lại dọn dẹp sạch sẽ,

    Người vợ nhận thấy cô giúp việc mua hàng được giảm giá nhưng vẫn lấy đủ tiền nên nảy ra nghi ngờ với sự trung thực của người này.

    Người giúp việc “đáng ngờ”

    ‏Với những gia đình cả 2 vợ chồng đều bận rộn, đang trên đà phát triển sự nghiệp như tôi và chồng, thuê giúp việc phụ giúp công việc nhà là sự lựa chọn bắt buộc. Nhất là từ khi đón mẹ chồng 69 tuổi lên thành phố, chúng tôi phải ráo riết tìm người giúp việc phù hợp để chăm sóc mẹ, lo việc cơm nước dọn dẹp nhà cửa.‏

    ‏Được người quen giới thiệu, một cô giúp việc tên Quế Tú, 56 tuổi đến thử việc tại nhà chúng tôi. Ban đầu cô mong muốn mức lương 16 triệu đồng nhưng vợ chồng tôi chưa có con nhỏ, công việc nhà không quá phức tạp nên chúng tôi thỏa thuận mức lương  13 triệu đồng. Cô Quế Tú có vẻ không ưng ý nhưng vẫn chấp nhận vì thực tế nhiều người giúp việc năm nay đã mất việc do các gia đình siết chặt chi tiêu.

    photo-1699259296477

    Ảnh minh họa

    ‏Cô giúp việc 56 tuổi rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon lại dọn dẹp sạch sẽ, mẹ chồng tôi rất thích cô Quế Tú. Tôi cũng hài lòng vì nghĩ mình đã thuê được một người giúp việc lương thiện và trung thực, cho đến khi tôi phát hiện ra sự việc gây ngỡ ngàng. ‏

    ‏Trong một lần đi siêu thị nhỏ ở dưới chân tòa nhà, tôi mới biết gần đây siêu thị đang có chương trình giảm giá từ 20-60% các loại rau sau 6h chiều. Trò chuyện với chủ siêu thị, người này còn cho biết cô Quế Tú thường xuyên đợi đến sau 6h mới thanh toán, luôn biết chọn rau củ nào tiết kiệm nhất. Trong khoảng 1 tháng nay, mỗi ngày có thể được giảm giá khoảng 70.000 đồng, có hôm còn nhiều hơn.‏

    ‏Điều này khiến tôi bất ngờ vì trước nay tôi đều đưa cô giúp việc đủ số tiền theo giá gốc của các loại rau mà không hề hay biết chương trình khuyến mãi này. Đem chuyện này kể cho chồng và mẹ chồng, 2 người đều cho rằng số tiền không đáng kể, nên bỏ qua cho cô giúp việc để mỗi ngày cô có thêm “đồng ra đồng vào”.

    Tuy chấp nhận bỏ qua cho cô Quế Tú, thậm chí đối xử với cô tốt hơn trước nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy người giúp việc đang giấu mình điều gì đó. Trong bữa ăn, cô không chịu ăn những món ngon mà đều bỏ vào hộp nói mang về nhà, đồ ăn nhẹ và trái cây cũng được gói cẩn thận lại. Cô Quế Tú cũng không nhận lời đi du lịch cùng gia đình tôi, luôn giải thích có lý do bận việc gia đình.‏

    Phát hiện hoàn cảnh cô giúp việc, lập tức tăng lương

    ‏Cho tới một hôm không còn việc bận ở công ty, sự tò mò trong tôi trỗi dậy nên lặng lẽ theo cô Quế Tú về nhà. Đến nơi, tôi gọi cô xuống đón mình với lý do “tình cờ đi ngang qua, muốn lên chơi một lát”. Căn phòng cô ở chỉ khoảng 20m2, kê một chiếc giường lớn, đồ đạc không có gì giá trị và thứ nhiều nhất trong phòng là những lọ thuốc.‏

    ‏Một cụ bà nằm trên giường khi thấy tôi bước vào liền muốn đứng dậy nhưng không được nên chỉ mỉm cười chào. Cô Quế Tú giới thiệu đây là mẹ mình, đã 82 tuổi, di chuyển khó khăn nhưng đầu óc còn minh mẫn. Thấy tôi vẫn tò mò, cô kể qua loa về tình cảnh gia đình mình, anh trai thất nghiệp nhưng không chịu chăm sóc mẹ nên cô đảm đương trách nhiệm này. Chồng cô giúp việc mất sớm vì tai nạn, con trai cũng đi làm xa ít về nhà.‏

    photo-1699259300466

    ‏Ảnh minh họa

    ‏Nhìn quanh căn phòng 20m2, tôi phát hiện ra nhiều đồ ăn đem từ nhà tôi về là muốn cho mẹ già cùng ăn. Cô Quế Tú cho biết mỗi tháng tốn hơn 3,3 triệu đồng cho thuốc men của mẹ, nên trừ đi tiền thuê nhà và sinh hoạt phí cô gần như không dư dả được đồng nào. Đến đây tôi mới hiểu lý do vì sao cô phải giữ lại tiền giảm giá từ những hóa đơn mua hàng để tiết kiệm thêm chút ít.‏

    ‏Tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu. Mẹ chồng và chồng tôi biết chuyện, đều nói nên tăng lương cho một người hiếu thảo và trách nhiệm như cô Quế Tú. Tôi đề nghị mức lương 620 triệu đồng, cô giúp việc vô cùng vui mừng và hứa sẽ làm việc chăm chỉ, minh bạch trong vấn đề chi tiêu với tôi. ‏

    ‏Với tôi người giúp việc cũng là một phần của gia đình nên việc thấu hiểu hoàn cảnh, giúp đỡ nếu họ khó khăn sẽ góp phần giúp mối quan hệ gắn bó hơn. Nhờ đó hiệu quả và sự tận tâm trong cách họ làm việc cũng tăng lên, như vậy lợi cho cả đôi bên.

  • Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc

    Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc

    Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s::ét đ::ánh…

    Tiếng bát đĩa va vào nhau loả/ng xo/ảng trong bếp không át được tiếng cười nói rôm rả ngoài phòng khách. Tôi lau vội đôi tay ướt sũng vào tạp dề, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp ti/m đang đ/ập dồn dập vì t/ức gi/ận và t/ủi nh/ục. Hôm nay, mẹ chồng tôi – bà Hạnh – tuyên bố có “chuyện đại sự” muốn thông báo.

    Bước ra phòng khách, đ/ập vào mắt tôi là cảnh tượng gai mắt. Huy – chồng tôi – đang ngồi gọt táo, còn bà Hạnh thì ân cần quạt mát cho một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa. Cô ta trẻ, đẹp, phấn son lòe loẹt và đặc biệt là chiếc bụng đã lùm lùm nhô lên sau lớp váy bó sát. Thấy tôi, nụ cười trên môi bà Hạnh tắt ngấm. Bà hất hàm: “Chi, xong việc chưa? Ra đây mẹ bảo.” Tôi tháo tạp dề, đi tới ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Huy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi gằm mặt xuống đĩa táo.

    “Giới thiệu với cô, đây là Ngọc. Ngọc đang mang trong mình ‘đích tôn’ của dòng họ Lê nhà này.” Bà Hạnh vỗ vỗ vào tay cô gái tên Ngọc, giọng đầy tự hào xen lẫn thách thức. Tôi chết lặng. Dù đã lờ mờ đoán ra sự thay đổi của chồng mấy tháng nay, nhưng tôi không ngờ họ lại trơ trẽn đến mức mang cả nhân tình về nhà thế này. “Ý mẹ là sao ạ?” Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
    “Ý tôi là cô về làm dâu 2 năm rồi mà cái bụng vẫn phẳng lì. Cây đ/ộc không trái, g/ái đ/ộc không con. Nhà này cần người nối dõi. Thằng Huy nó trót d/ại bên ngoài, nhưng may mà cô Ngọc đây lại mắn đ/ẻ. Cái th//ai đã được 5 tháng, siêu âm là con trai”. Ngọc liếc nhìn tôi, ánh mắt s/ắc lẹm vẻ đắc thắng, tay vuốt ve b/ụng b/ầu: “Em với anh Huy là tình yêu đích thực. Đứa bé cần có bố, em cũng không muốn con mình mang tiếng con ho//ang. Bác gái thương tình nên đón mẹ con em về đây dưỡng th//ai.”

    Bà Hạnh tiếp lời, giọng đanh thép như ra lệnh: “Từ hôm nay Ngọc sẽ ở phòng khách tầng 2. Cô là vợ cả, phải biết bao dung. Hằng ngày cơm nước, tẩm bổ cho Ngọc cẩn thận. Đợi nó si//nh xong, nếu cô chấp nhận nuôi con nó thì nhà này vẫn để cô làm vợ. Còn không thì tự biết đường mà x//éo”… để rồi…

    …Còn không thì tự biết đường mà xéo.”

    Câu nói rơi xuống lạnh tanh như nhát dao cắm thẳng vào tim tôi. Căn phòng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng quạt máy quay đều đều và tiếng thở nhè nhẹ đầy đắc ý của ả Ngọc.

    Tôi nhìn từng gương mặt trước mắt mình.
    Bà Hạnh khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng như đã định đoạt số phận tôi từ lâu.
    Huy vẫn cúi đầu, bàn tay run run, không dám lên tiếng bênh vợ nửa lời.
    Ngọc thì ngả người ra ghế, tay xoa bụng, khóe môi cong lên một nụ cười chiến thắng.

    Bất ngờ, tôi đứng dậy.

    Không khóc.
    Không gào thét.
    Không đánh ghen như họ chờ đợi.

    Tôi chỉ… mỉm cười.

    Nụ cười khiến bà Hạnh cau mày, còn Ngọc khựng lại, có chút bất an.

    Tôi quay vào phòng, mở ngăn kéo bàn trang điểm. Bên trong là một tờ giấy A4 đã được tôi chuẩn bị sẵn từ tối qua — sau khi nhận được tin nhắn vô tình hiện lên trên màn hình điện thoại của chồng.

    Tôi bước ra, đặt tờ giấy xuống bàn trà trước mặt cả nhà.

    “Con không giỏi cãi lý,” tôi nói, giọng nhẹ tênh. “Nhưng con nghĩ, mọi người nên đọc cái này trước khi quyết định tương lai của con… và của cả gia đình mình.”

    Bà Hạnh nhíu mày, cầm tờ giấy lên.

    Chỉ mới đọc đến dòng thứ hai, sắc mặt bà đã tái mét.

    Huy giật mình ngẩng lên:
    “Mẹ… mẹ đưa con xem với!”

    Ngọc cũng đứng bật dậy, lao tới:
    “Cái gì vậy? Bác ơi cho cháu xem với!”

    Nhưng đã muộn.

    Đó là kết quả xét nghiệm ADN, được đóng dấu đỏ của bệnh viện tuyến trung ương.
    Tên người xét nghiệm: Lê Minh Huy.
    Kết luận in đậm, rõ ràng, lạnh lẽo đến tàn nhẫn:

    “Không có quan hệ huyết thống cha – con.”

    Căn nhà như bị sét đánh ngang tai.

    Bà Hạnh loạng choạng, suýt ngã khỏi ghế.
    Huy chết trân, miệng lắp bắp không thành tiếng.
    Còn Ngọc thì tái xanh, tay ôm chặt lấy bụng, gào lên thất thanh:

    “Không thể nào! Anh Huy… anh nói gì đi chứ!”

    Tôi nhìn cô ta, lần đầu tiên sau hai năm làm dâu, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.

    “À quên,” tôi nói thêm, giọng vẫn bình thản, “trong túi hồ sơ còn một thứ nữa. Là giấy xác nhận… anh Huy bị vô sinh bẩm sinh. Bác sĩ kết luận từ trước khi anh ấy cưới con.”

    Tờ giấy rơi khỏi tay bà Hạnh, lả tả như lá khô.

    Cả nhà chồng tôi chìm trong im lặng chết chóc.

    Tôi cúi người, chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt cạnh tờ giấy A4.

    “Con đã chăm sóc gia đình này hai năm, đủ rồi,” tôi nói, mỉm cười lần cuối.
    “Phần còn lại… chúc mọi người tự lo cho ‘đích tôn’ của mình.”

    Nói xong, tôi xách túi, bước thẳng ra cửa.

    Sau lưng tôi, là tiếng gào khóc, chửi rủa, và một gia đình vừa sụp đổ chỉ trong đúng… 5 phút.

    LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Con cháu dàn cảnh đánh l/ừa bà cụ được báo mộng là bà phải về quê trông coi b/àn th/ờ tổ tiên để đ/uổi bà ra khỏi biệt thự, bà lặng lẽ khăn gói về quê nhưng lũ con b/ất h/iếu không thể ngờ rằng bà đã âm thầm tính toán tất cả, và rồi ngay 2 tháng sau…

    Con cháu dàn cảnh đánh l/ừa bà cụ được báo mộng là bà phải về quê trông coi b/àn th/ờ tổ tiên để đ/uổi bà ra khỏi biệt thự, bà lặng lẽ khăn gói về quê nhưng lũ con b/ất h/iếu không thể ngờ rằng bà đã âm thầm tính toán tất cả, và rồi ngay 2 tháng sau…

    Ngày cưới của tôi diễn ra trong không khí rộn ràng. Từ sáng sớm, nhà trai đã kéo đến với dàn xe hoa dài đỗ kín ngõ. Tôi ngồi trong phòng chờ, mặc chiếc váy cưới trắng tinh mà mình ao ước bấy lâu nay, tim đập thình thịch vì hồi hộp. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi vẫn ngỡ mình đang mơ.

    Đại lý ô tô gần đây

    Tôi quen Tuấn cách đây hơn một năm. Anh là người hiền lành, điềm đạm, gia đình khá giả, bố mẹ đều buôn bán lớn ở chợ đầu mối. Từ khi quen nhau, Tuấn luôn yêu chiều tôi hết mực. Anh bảo sau này về làm dâu, tôi sẽ không phải khổ, mẹ chồng thương con dâu như con gái ruột. Tôi nghe mà hạnh phúc, tin tưởng vào tương lai phía trước.

    Buổi lễ rước dâu diễn ra long trọng. Khi xe hoa dừng trước cổng nhà trai, tôi được dìu vào, hai bên đầy người thân, bạn bè chúc phúc. Tiếng nhạc cưới rộn ràng, pháo hoa điện sáng lấp lánh. Tôi cúi đầu chào mọi người, lòng ngập tràn niềm vui.

    Đại lý ô tô gần đây

    Đến nghi thức trao quà cưới, mẹ chồng gọi tôi lên trước bàn thờ gia tiên. Bà mặc áo dài đỏ thêu hoa, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng vẫn không giấu được nếp nhăn tuổi tác. Bà cầm một chiếc hộp gấm đỏ, mở ra trước mặt tôi và quan khách. Trong hộp là một sợi kiềng vàng bản to cùng đôi lắc vàng nặng trĩu, lấp lánh dưới ánh đèn, ước tính cũng phải hơn 2 cây.

    Cả hội trường xôn xao trầm trồ. Tôi cũng sững người. Đôi tay run run khi mẹ chồng đưa kiềng vàng lên cổ tôi, rồi đeo tiếp hai chiếc lắc vào tay. Bà cười hiền hậu, nói lớn:

    Đây là của hồi môn mẹ dành tặng con dâu. Kiềng và lắc này mẹ đặt riêng, khắc tên hai đứa để kỷ niệm ngày cưới.

    Tôi xúc động đến rơi nước mắt. Nhìn sang Tuấn, anh cũng gật đầu mỉm cười. Nhưng khi cúi xuống xem kỹ, tôi bỗng thấy có gì đó lạ. Trên mặt trong của kiềng và lắc vàng, ngoài dòng chữ “Hạnh phúc Tuấn & Linh” còn khắc thêm hai chữ nhỏ hơn ở cuối: “Tặng H.”

    Tim tôi chợt nhói lên. H.? Tôi tên Linh, vậy H. là ai?

    Tôi cố giữ bình tĩnh, đợi khi nghi lễ xong, khách khứa tản bớt, tôi mới kéo Tuấn ra góc khuất. Giọng tôi run run:

    Tại sao trên kiềng và lắc vàng lại khắc “Tặng H.”? Ai là H.?

    Tuấn tái mặt, ấp úng:

    À… chuyện này… thật ra… đây là… kiềng và lắc mẹ đặt cho chị Hằng – vợ sắp cưới trước của anh… nhưng đám cưới bị huỷ nên mẹ giữ lại… Giờ… mẹ bảo vàng vẫn là vàng, không lẽ bỏ đi, phí…

    Tai tôi ù đi. Tôi nhìn Tuấn, nước mắt lăn dài trên má. Hóa ra, ngay cả của hồi môn ngày cưới, họ cũng không buồn làm mới cho tôi. Tôi chỉ là người đến sau, phải đeo lại kỷ vật dành cho một người con gái khác. Nỗi nhục nhã dâng lên nghẹn cổ. Tôi hỏi, giọng lạc đi:

    Anh biết mà vẫn để mẹ anh làm vậy sao?

    Tuấn cúi đầu im lặng. Tôi hiểu, anh chẳng xem trọng cảm xúc của tôi. Trong mắt anh, trong mắt gia đình anh, tôi chỉ là “cô dâu thay thế”. Tôi đứng lặng giữa sảnh cưới đông người. Tiếng nhạc vẫn vang lên vui vẻ, nhưng trái tim tôi vỡ vụn. Tôi tháo kiềng, tháo lắc ra, đặt vào tay Tuấn:

    Tôi không thể nhận những thứ này. Và tôi cũng không thể tiếp tục đám cưới này.

    Tuấn hoảng hốt giữ tay tôi, van nài:

    Linh, đừng làm vậy, đám cưới đã tới đây rồi, ai cũng đang nhìn, em muốn anh mất mặt sao?

    Tôi gạt tay anh ra, cười chua chát:

    Em thà mất mặt hôm nay, còn hơn sống cả đời bị coi thường như vậy.

    Sản phẩm chăm sóc sức khỏe thiên nhiên

    Tôi quay người bước ra khỏi sảnh cưới, bỏ lại sau lưng tiếng xì xào bàn tán và gương mặt trắng bệch của mẹ chồng. Bầu trời ngoài kia nắng vẫn rực rỡ, nhưng trái tim tôi đã lạnh đi. Tôi tự nhủ, mình không cần một đám cưới rình rang, không cần kiềng vàng, lắc vàng, càng không cần một người chồng không đủ tôn trọng. Tôi xứng đáng với những điều tốt hơn, xứng đáng với một tình yêu thật lòng và duy nhất.