Danh mục: Chưa phân loại

  • Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Người trong xóm mỗi lần nhắc đến vợ chồng Thu Hà – Quốc Dũng đều chỉ biết lắc đầu, buông một câu quen thuộc:

    “Con bé Hà sống không bằng con vật… Lấy nhầm thằng chồng q/uỷ.”

    Ngày cưới, Hà là cô điều dưỡng nhẹ nhàng, dịu dàng như nước mùa thu. Gương mặt cô hiền đến mức ai nhìn cũng muốn bảo vệ.

    Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy đã biến dạng bởi những v/ết b/ầm t/ím, sưng vù—ký ức t/àn đ/ộc từ những trận đ/òn vô cớ của Dũng.

    Dũng là chủ một gara xe máy lớn trong huyện. Hắn có tiiền, có quyền, lại quen việc quát tháo. Càng kiếm được nhiều, hắn càng hung hăng như một con thú, xem vợ như thứ tài sản muốn hành hạ lúc nào thì hành hạ.

    – Hà đi chợ lâu hơn 10 phút → bị đ/ạp vào bụng

    – Về muộn do ca trực kéo dài → bị t/át nảy lửa

    – Không ăn cơm vì mệt → bị đ/ấm đến bật m/áu môi

    Hàng xóm từng chạy sang can ngăn. Hà từng bỏ về nhà mẹ đến ba lần… nhưng lần nào cũng trở về bởi những lời xin lỗi quen thuộc:

    “Anh thề sẽ thay đổi.”

    Cô tin. Rồi lại bị đánh. Rồi lại tin.

    Cho đến lần cuối…

    Một cú đá thẳng vào bụng chỉ vì hà lỡ làm rơi cái cốc thủy tinh .

    Đứa con đầu lòng khi ấy mới ba tháng tuổi trong bụng… mất.

    Tối nằm trong bệnh viện trắng lạnh, nhìn gương mặt sưng đến mức chính cô cũng không nhận ra mình ,hà thì thầm :

    “Mình phải sống lại …Dù bằng cách nào”

    Và cô chọn cách không ai ngờ .Một buổi sáng hà biến mất không lời nhắn, không đồ đạc, không dấu vết gia đình hoảng hàng xóm bàn tán, còn Quốc Dũng thì nổi điên, lùng sục mọi nơi như kẻ mất trí.

    Nhưng không ai biết rằng:

    Hà đã mang theo toàn bộ số tiền dành dụm+ vay mượn để vào Sài Gòn là một việc duy nhất:

    Thay đổi khuôn mặt: hai mí sắc hơn, sống mũi được nâng cao, góc hàm gọt nhọn, cằm chỉnh lại sau 17 tháng, cô bước ra khỏi phòng khám với một con người hoàn toàn mới. Thu Hà người phụ nữ yếu ớt ngày nào đã hóa thành Linh Chi :sắc sảo, hiện đại, cuốn hút đến mức mọi ánh nhìn đều dừng lại khi cô đi ngang.

    Cô xin làm lễ tân khách sạn, rồi được đề bạt lên quản lý vì sự tinh tế và thông minh khác thường. Cuộc đời mới của Linh Chi bắt đầu từ đó.

    Nhưng trong đáy mắt cô vẫn còn một ngọn lửa không bao giờ tắt: Quốc Dũng ,cô không muốn quay về để yêu thương, cô muốn kết thúc ám ảnh cuối cùng của đời mình.

    Một ngày, Linh Chi vô tình nhìn thấy gara của Dũng mở chi nhánh mới tại Sài Gòn, cô quyết định đối diện .Hôm đó ,cô chọn một chiếc váy đỏ ôm sát ,son đỏ đậm ,ánh mắt sắc như lửa cháy ,khi nàng bước vào gara ,Dũng vẫn phong độ và ngạo nghễ, ngơ ngác đến sững người, hắn không nhận ra cô.

    Chỉ nhìn thấy một phụ nữ đẹp đến nghẹt thở

    -“Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe”.

    Dũng lập tức mỉm cười:

    -“Để tôi đích thân lo cho chị”.

    Tối hôm đó, hắn chủ động xin số .Linh Chi khẽ mỉm cười:

    “Nếu anh muốn thì phải theo đuổi cho xứng đáng”.

    Và Dũng lao vào cuộc chinh phụccô như một kẻ bị bỏ bùa, chăm sóc, săn đón, ghen tuông, nhiệt tình …hệt như thời hắn mới quen Thu Hà năm nào.

    Nhưng… những điều độc hại bên trong hắn vẫn còn nguyên, không thay đổi dù chỉ một mảy may .Chi thì khác, cô sắc lạnh, tỉnh táo, chủ động. Cô lặng lẽ lưu lại tin nhắn, ghi âm những lời ghen loạn, chụp lại hành động thô lỗ của Dũng chuẩn bị cho cú lật mặt hoàn hảo.

    Đêm định mệnh.

    Dũng uống rượu, đưa cô về, mặt đỏ gay, hơi rượu nồng nặc. Hắn ghen tuông vô cớ:

    -“Đàn bà của tôi không được nhìn thằng khác. Cô nghe rõ chưa?” Hắn lao đến giật điện thoại, Linh Chi không né, cô bật màn hình lên, hiện rõ ảnh cưới năm xưa. Dũng đờ người, mồ hôi nạnh rịn ra hai bên Thái Dương

    -“…Cô… Hà?”.

    Chi nhìn hắn bình thản như một người xa lạ.

    -“Đúng .Là người vợ mà anh đánh suýt chết, người mất con người, anh đạp khỏi cuộc đời.

    Dũng run bần bật:

    -” Anh …tưởng em đã …”

    -“Chết à”?.

    Chi nhếch môi,ngày đó em cũng nghĩ mình sẽ chết thật.

    Cô đặt chiếc USB lên bàn:

    -“Trong này là bằng chứng anh bạo hành, đe dọa, cưỡng ép một khi gửi lên công an…anh không chỉ mất camera đâu. Anh mất hết” .

    Dũng khụyu xuống tay ôm đầu: ,

    -“Hà … anh sai …Nhưng anh yêu em. Anh tìm em hơn một năm trời, anh bỏ hết …Em đi rồi anh mới biết mình mất cái gì.

    Câu nói đó khiến lòng Chi xe lại. Không phải thương mà là thương cho chính cô ngày xưa. Người đã chờ mãi một câu xin lỗi nhưng không bao giờ có .

    Cô khẽ nói :

    -“Cảm ơn vì đã từng tìm ,nhưng cuộc đời tôi không còn thuộc về anh nữa”.

    Cô bước đi .Dũng gọi theo giọng vỡ vụn:

    -” Hà ! Nếu sau này… em mệt quá… Em cứ gọi cho anh một lần thôi…”.

    Chi dừng lại một giây

    -” Nếu anh thực sự thương một người phụ nữ nào thì đừng bao giờ đánh cô ấy thế là đủ “.

    Cô rời khỏi hắn nhẹ như một hơi thở, không kiện không bốc phốt, không trả thù.

    Bởi vì cô hiểu :

    ”Trả thù không phải là làm người khác đau, mà là không để họ làm mình đau thêm nữa”.

    Tối đó, trong căn phòng nhỏ của mình, Linh Chi tháo đôi giày cao gót, thoa lại lớp son nhẹ rồi nằm xuống mỉm cười thật sâu, mình đã trở về với chính mình. Trong hồ sơ bệnh án năm nào có dòng :bệnh nhân bị tổn thương thể chất và tinh thần nghiêm trọng”.

    Nhưng nếu gặp Linh Chi bây giờ không ai biết cô đã bước ra từ địa ngục. Điều lớn nhất cô học được là :sống sót đôi khi là chiến thắng đẹp nhất.

    Còn Quốc Dũng ngồi lặng trong gara tối, chai rượu lăn dưới đất, trên tay là những bức ảnh cưới đã cũ, góc ảnh bong tróc. Lần đầu tiên trong đời hắn hiểu có những mất mát không bao giờ mua lại được.

    Từ hôm đó, Dũng không còn quát mắng bất kỳ người phụ nữ nào nữa, nhân viên, khách hàng hay người mẹ già ở nhà. Đó là cách duy nhất hắn có thể chuộc lỗi với một quá khứ mà hắn không thể sửa.

  • Sinh nhật cháu, bà ngoại tặng 1 triệu, bà nội mang tới một cuốn sổ đỏ, tôi ôm con về nhà mẹ đẻ

    Sinh nhật cháu, bà ngoại tặng 1 triệu, bà nội mang tới một cuốn sổ đỏ, tôi ôm con về nhà mẹ đẻ

    Sinh nhật đầu tiên của cháu mà mẹ chồng cũng mang ra để làm chiêu trò mát mặt với mọi người thì tôi cũng đến chịu.

    Ảnh minh họa

    Chuyện đã kể thì phải kể từ những ngày đầu mới về làm dâu con trong nhà chồng tôi thấy mẹ chồng tính tình khá xởi lởi, yêu thương con cháu nên tôi cũng rất quý bà.

    Song khi mới ở hết tháng đầu, tôi mới tá hỏa khi mẹ chồng bỗng dưng đòi chúng tôi tiền sinh hoạt chung:

    – Tháng đầu các con sống chung thì coi như bố mẹ “tặng” nhưng từ tháng sau, hai vợ chồng phải đưa cho bố mẹ 7 triệu/tháng bao gồm tiền ăn ở, sinh hoạt, điện nước… Trước kia chồng con chỉ có một mình, là con của bố mẹ nên không tính toán nhưng giờ đã có gia đình riêng, là “cá thể” độc lập nên phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Các con cứ ở đây, đưa tiền sinh hoạt cho bố mẹ hàng tháng cho đến khi nào tích góp đủ tiền ra mua nhà sống riêng cho thoải mái.

    Tới lúc đó tôi mới biết mẹ chồng mình tính tình không thoáng như tôi nghĩ mà lại rất keo kiệt, chắt bóp, mua cho tôi bất kì thứ gì cũng ghi sổ lại để… đòi nợ.

    Khoảng thời gian sống chung tôi vẫn thể hiện mình là người con có trách nhiệm đạo hiếu với cha mẹ nên thỉnh thoảng tôi hay mua đồ tặng bà, lễ Tết thì biếu tiền bố mẹ vì tôi nghĩ, bố mẹ chồng tôi cũng chỉ có chồng tôi là con duy nhất, sau này của nải của ông bà cũng chẳng đi đâu được, cũng cho chồng và các con tôi mà thôi. Ông bà tiết kiệm sau cũng cho con cho cháu chứ chẳng mang theo được.

    Ảnh minh họa

    Ấy vậy nhưng những tính toán của tôi sai bét và tôi chỉ kịp nhận ra sau khi con đầu lòng của chúng tôi chào đời. Kể từ lúc tôi sinh con tới lúc đưa đứa trẻ về nhà, mẹ chồng tôi ngoài đến thăm hỏi, giúp đỡ này kia còn không bỏ ra một đồng nào cho cháu. Vậy nhưng lúc nào cũng đi ra ngoài khoe khoang với mọi người:

    – Ôi tôi lo cho các con cháu từ A-Z không thiếu thứ gì. Tiền đẻ con bé ở viện, tiền taxi đón nó về nhà rồi tiền giường, tiền phòng, bỉm sữa mỗi tháng là một tay tôi lo hết chứ chúng nó còn trẻ lại vừa mua nhà, làm gì có đồng nào mà nuôi con.

    Tin này được người ta đồn lại tới tai tôi, tôi nghe mà tức điên. Đến cả chồng tôi anh cũng phải đính chính lại với bà:

    – Mẹ bớt đi kể chuyện không đúng đi, mẹ có cho chúng con được đồng nào đâu mà mẹ lại bảo là mua cho cháu không thiếu thứ gì? Tiền của mẹ toàn để tiêu linh tinh vào mấy hội nhóm, mua đồ trên mạng mà chẳng thấy cho con cho cháu.

    – Mẹ nói cho vui vậy chứ thực ra nếu chi vào mấy khoản lắt nhắt kia thì chẳng đáng bao tiền, tiền của bà để dồn vào cho cháu một món quà to. Các con chứ chờ đấy.

    Nghe vậy nhưng tôi cũng chẳng hóng vì biết tính sẵn mẹ chồng keo kẹt.

    Ấy vậy mà đúng ngày sinh nhật 1 tuổi của con gái, tôi bị bất ngờ khi mẹ chồng mình tặng cháu nội 1 căn nhà thật. Trước mặt quan khách họ hàng, mẹ chồng tôi cầm ra một tờ sổ đỏ căn hộ chung cư.

    Ảnh minh họa

    Mẹ chồng tôi phát biểu:

    – Nuôi con trai rồi lại phải nuôi con dâu, tốn kém đã đành giờ lại nuôi cả cháu nội các ông bà ạ. Chẳng giấu gì mọi người, nhân ngày sinh nhật 1 tuổi của đứa cháu đầu tiên, vợ chồng em có căn nhà nhỏ muốn tặng cho cháu làm quà, coi như là cái vốn để cháu ăn học trong tương lai, mong cháu lớn khỏe nhanh còn phụng dưỡng ông bà.

    Sau câu nói của mẹ chồng, tất cả mọi người vỗ tay rầm rầm. Ai nấy khen ngợi mẹ chồng tôi đúng là bà của năm vì hào phóng tặng cháu nội hẳn 1 căn nhà. Thậm chí có người còn xì xào “Đúng là bà nội khác hẳn bà ngoại”, đem hai người so sánh vì mẹ ngoại chỉ có lì xì 1 triệu đồng đưa vào tay cháu.

    Mẹ chồng bao lâu nay không cho cháu nổi 1 đồng mà giờ tặng hẳn căn hộ chung cư làm tôi không thể tin nổi. Tôi đứng ngay lên nhận lấy tờ giấy sổ đỏ mà mẹ chồng đang cầm trên tay, lật mở ra tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy dòng tên người đứng trong tờ sổ đỏ đó vẫn là tên bố mẹ chồng tôi chứ không phải tên con mình. Tôi ngạc nhiên hỏi:

    – Ơ sao ông bà tặng quà cho cháu nhưng tên căn hộ lại là của ông bà vậy ạ?

    Mẹ chồng tôi cứng họng khi bị con dâu hỏi vặn nhưng bà kịp thanh minh:

    – Là ông bà chưa kịp sang tên, sắp tới sẽ sang tên cho cháu nhé.

    Ảnh minh họa

    Sau hôm sinh nhật đó, mẹ chồng tôi trì hoãn việc sang tên đổi chủ tờ sổ đỏ nên đến giờ sau 1 tháng con chúng tôi vẫn chưa được đứng tên căn nhà đó.

    Tôi giận chồng không đủ kinh tế và quyết đoán ra ở riêng, giận mẹ chồng chỉ muốn mát mặt chứ không thực chất yêu thương cháu nên dọn đồ đưa con về nhà ngoại ở.

  • Chú chó mực sủa đ;i;ên cu;ồng trước giờ hạ huyệt, tiếng động lạ làm cả làng

    Chú chó mực sủa đ;i;ên cu;ồng trước giờ hạ huyệt, tiếng động lạ làm cả làng

    Làng Cây Đa, một xóm nhỏ nép bên con sông Đáy, hôm ấy chìm trong không khí tang lễ nặng nề. Cụ bà, mẹ ông Ba, vừa qua đời ở tuổi 87. Cả làng kéo đến nhà ông Ba, tiếng kèn trống não nề vang vọng từ đầu thôn đến cuối xóm. Quan tài gỗ mít sơn son, đặt giữa sân nhà, phủ khăn trắng, bên trên là bát cơm cúng và nén hương nghi ngút.

    Con chó mực tên Vàng, bạn thân của cụ bà khi còn sống, nằm co ro dưới hiên nhà. Nó không ăn, không sủa, chỉ nhìn quan tài với đôi mắt buồn thiu. Ông Ba, người con trai cả, áo trắng, khăn tang chít đầu, đứng cạnh quan tài, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố giữ vẻ cứng cỏi.

    Sáng sớm ngày hạ huyệt, khi sương còn giăng mờ trên đồng lúa, đoàn người đưa tang lặng lẽ rời làng. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn ra nghĩa trang, hai bên là ruộng lúa xanh mướt. Tiếng mõ của thầy cúng đều đều, hòa với tiếng gió rít qua lũy tre. Vàng lặng lẽ đi sau, bước chân chậm rãi, như muốn tiễn cụ bà lần cuối.

    Tại nghĩa trang, huyệt mộ mới đào nằm dưới bóng cây bàng già. Quan tài được đặt xuống đất, chuẩn bị hạ huyệt. Thầy cúng bắt đầu tụng kinh, giọng trầm trầm vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Đột nhiên, Vàng – con chó mực – bất ngờ lao tới, chạy vòng quanh quan tài. Nó sủa điên cuồng, tiếng sủa sắc lạnh, như xé toạc không khí tang lễ.

    “Cái gì thế này?!” – bà Tư, hàng xóm nhà ông Ba, hét lên, lùi lại vài bước.

    “Vàng! Mày làm gì đấy? Im đi!” – ông Ba quát, mặt tái mét, cố kéo con chó ra. Nhưng Vàng không nghe, nó gầm gừ, nhe răng, mắt long sòng sọc nhìn quan tài.

    “Chó sủa ở nghĩa trang… không lành đâu, anh Ba ơi!” – ông trưởng thôn thì thào, giọng run run. Đám đông bắt đầu xì xào, vài người già lẩm bẩm cầu khấn. Một đứa trẻ sợ quá, òa khóc, khiến không khí càng thêm căng thẳng.

    Đúng lúc ấy, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ trong quan tài. “Cộc… cộc… cộc…” – như tiếng gõ gỗ, dồn dập, kèm theo một tiếng rên yếu ớt. Cả đám tang chết lặng. Bà Tư hét lên: “Trời ơi, ma nhập tràng! Ma nhập tràng rồi!”

    “Im ngay!” – ông Ba gầm lên, nhưng chính ông cũng run lẩy bẩy. Tiếng gõ lại vang lên, lần này rõ hơn, như ai đó đang cào vào gỗ. “Mẹ… mẹ tôi còn sống sao?!” – ông Ba lắp bắp, quay sang thầy cúng – “Thầy, làm sao đây? Có thật là mẹ tôi chưa chết không?”

    Thầy cúng, mặt cắt không còn giọt máu, lắc đầu: “Tôi… tôi chưa thấy trường hợp này bao giờ! Nhưng… nhưng phải mở quan tài, anh Ba! Nếu cụ còn sống, không mở là chết ngạt!”

    “Không được!” – bà con làng xóm phản đối. Một người hét lên: “Mở quan tài là phạm húy! Nhỡ là hồn ma thì sao? Cả làng sẽ bị nguyền đấy!”

    “Im hết đi!” – ông Ba gào, nước mắt chảy dài. “Nếu mẹ tôi còn sống, tôi không thể chôn bà! Ai dám giúp tôi, mở quan tài ngay!”

    Vàng vẫn sủa, nhưng giờ nó đứng yên, mắt chằm chằm vào quan tài, như thúc giục. Ông trưởng thôn, dù sợ, vẫn bước lên: “Thôi được, anh Ba. Tôi giúp. Mấy thằng trai trẻ đâu, mang xà beng ra đây!”

    Bốn thanh niên trong làng, mặt mày tái nhợt, run run cầm xà beng cạy nắp quan tài. Tiếng gỗ kêu răng rắc giữa nghĩa trang khiến ai cũng rùng mình. Đám đông nín thở, vài người nhắm mắt, cầu trời khấn phật. Vàng ngừng sủa, nhưng đuôi nó khẽ vẫy, như biết điều gì sắp xảy ra.

    Khi nắp quan tài bật mở, một cảnh tượng khiến tất cả kinh hoàng. Cụ bà nằm đó, mắt nhắm nghiền, nhưng tay cụ đang nắm chặt một con rắn hổ mang to, cổ rắn bị bóp nát, máu chảy lênh láng. Bên trong quan tài, một con rắn khác, cũng là hổ mang, đang quằn quại, cố bò ra ngoài. Tiếng cộc cộc hóa ra là do con rắn cào vào gỗ, còn tiếng rên là âm thanh phát ra khi cụ bà, dù đã mất, co giật vì nọc độc.

    “Trời đất ơi!” – ông trưởng thôn thốt lên, lùi lại. “Rắn độc! Sao chúng chui vào quan tài được?!”

    Ông Ba quỵ xuống, ôm mặt khóc: “Mẹ ơi… mẹ đã cứu cả nhà! Nếu không mở ra, ai biết được rắn độc sẽ làm gì!” Ông quay sang Vàng, ôm chặt con chó: “Mày biết, phải không Vàng? Mày cứu mẹ tao, cứu cả làng!”

    Hóa ra, khi khâm liệm, không ai để ý một ổ rắn hổ mang đã chui vào quan tài, có lẽ từ khe hở dưới nhà sàn. Vàng, với linh tính của mình, đã phát hiện ra nguy hiểm, sủa điên cuồng để cảnh báo. Nếu không có nó, quan tài đã được chôn, và cả làng có thể gặp tai họa nếu rắn thoát ra sau này.

    Đám tang tiếp tục, nhưng không còn ai sợ hãi. Thay vào đó, họ thì thầm về Vàng – con chó mực trung thành, đã làm nên điều kỳ diệu trong giờ hạ huyệt. Từ đó, mỗi khi đi qua nhà ông Ba, người làng không quên nhìn Vàng với ánh mắt kính nể. Con chó nhỏ bé ấy đã trở thành huyền thoại của làng Cây Đa.

  • Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái

    Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái

    Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái, tôi không quát mắ::ng đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ b;/ất hi/;ếu 1 bài học…

    Tôi là mẹ của hai đứa con: một trai, một gái.

    – Con trai là trưởng, nhà cửa sát cạnh tôi.

    – Con gái út đi lấy chồng xa tận trong Nam, xa lắm.

    Tôi sống với vợ chồng con trai từ sau khi chồng m-ất.

    Cơm nước, quét dọn, đưa đón cháu nội… tôi làm hết. Không một lời kêu ca.

    Con dâu ngọt nhạt bảo: “Mẹ cứ yên tâm ở với vợ chồng con, nhà này mẹ là nhất.”

    Tôi mủi lòng, nghĩ nó thương tôi thật.

    Đùng một cái, có chính sách giải tỏa.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đường phố

    Căn nhà nhỏ cũ nát tôi đang đứng tên được đền bù 2,7 tỷ đồng. Tôi mừng lắm. Nhưng tôi cũng lo. Vì có tiền, lòng người dễ đổi. Tối đó, tôi ngồi viết 2 phong bì:

    Một chuyển khoản 1,7 tỷ cho con gái, coi như phần hơn vì nó ở xa, khó khăn.

    Một đưa tay 1 tỷ còn lại cho con dâu, nói rõ: “Mẹ gửi con giữ hộ để lo cơm nước, thuốc men cho mẹ. Còn gì sau này là của các con.”

    Nhưng chưa đến 2 ngày sau…

    Tối hôm đó, cơm nước xong, tôi đang dọn mâm thì con dâu ngồi chễm chệ trên ghế salon, cầm tách trà, nhẹ nhàng hỏi:

    “Mẹ này, cô út có nhà rộng không ạ?”

    Tôi ngơ ngác: “Ờ… chắc cũng rộng. Sao thế con?”

    “Thì mẹ ở với cô ấy cho tiện.

    Nhà mình hơi chật… Con thì bầu bì, thằng cu thì lớn rồi, chật lắm.
    Với lại… cô ấy được mẹ chia hơn tỷ bảy còn gì.

    Mẹ theo cô ấy luôn đi cho công bằng…”

    Tôi sững người.

    Chưa kịp hiểu đó là đùa hay thật thì nó đứng lên, đi thẳng vào phòng ngủ, nói vọng lại:

    “Mẹ chuẩn bị đồ dần đi ạ, chứ mai con chở mẹ sang luôn.”

    Tôi đứng đơ giữa phòng khách, tay vẫn cầm cái bát rửa dở.
    Con trai tôi ngồi im, không một lời bênh.

    Lúc đó tôi biết: Mình sai rồi. Sai vì đã tin người không đáng tin. chỉ lặng lẽ gói ghém mấy bộ quần áo, lặng lẽ đi.

    1 tháng sau…

    Tôi về ở với con gái. Đợi đúng tròn 1 tháng tôi quay về cầm theo 5 cuốn sổ đỏ, tuyên bố thẳng thừng với lũ b-ất hi-ếu…

    Dịch vụ thám tử

    …“Tôi về lấy lại nhà, và lấy lại danh dự của một người mẹ!” – tôi nói rõ từng chữ, giọng không cao nhưng lạnh đến rợn người.

    Hôm đó, con trai và con dâu đang ngồi ở bàn ăn. Thấy tôi bước vào, tay xách túi, dáng thẳng, nét mặt cương nghị, cả hai đều sửng sốt. Con dâu cười gượng:
    – “Ơ… mẹ về làm gì thế ạ? Bên cô út chắc không quen chứ gì, nhà mình vẫn thoải mái hơn mà!”

    Tôi ngồi xuống, rút ra từng cuốn sổ đỏ, đặt lên bàn một cách dứt khoát.
    – “Đây là 5 cuốn sổ đỏ – 4 căn nhà mới do Nhà nước cấp tái định cư, còn 1 là phần đất riêng mà tôi được giữ lại. Tất cả đều đứng tên tôi, không một ai khác.”

    Cả hai đứa sững sờ. Con trai tôi lắp bắp:
    – “Sao… sao lại 5 căn nhà hả mẹ? Con tưởng đền bù chỉ 2,7 tỷ thôi mà?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt nó:
    – “Con tưởng mình thông minh à? Tiền chỉ là phần nhỏ, còn quyền tái định cư thì tôi chưa bao giờ nói. Họ đền thêm 4 căn hộ mới vì đất mình nằm trong diện mở đường. Lúc đó, tôi giấu đi, không nói với ai, vì muốn thử lòng các con. Và kết quả thì rõ rồi.”

    Con dâu tái mặt. Cô ta cố cười, giọng nhỏ xíu:
    – “Mẹ… con chỉ sợ mẹ ở đây vất vả, nên mới khuyên mẹ qua cô út thôi…”

    Tôi cắt ngang:
    – “Không cần biện minh. Nếu thật lòng thương tôi, con đã chẳng đuổi tôi đi trong khi còn chưa kịp ăn hết bữa cơm. Tôi đã già, không cần nhiều, chỉ cần biết ai thật tâm, ai chỉ coi tôi như cái ví.”

    Tôi đứng dậy, lấy ra một tờ giấy khác, đặt xuống bàn:
    – “Tôi đã sang tên 1 căn hộ trong 5 căn cho con gái – đứa con tuy xa nhưng chưa bao giờ quên gọi hỏi mẹ một ngày. 1 căn tôi giữ để ở, 1 căn làm quỹ từ thiện cho người già neo đơn, còn 2 căn… tôi sẽ cho thuê, lấy tiền ủng hộ trẻ mồ côi.”

    Con trai cúi gằm, môi run run:
    – “Mẹ… con xin lỗi…”

    Tôi thở dài, nhìn nó – thằng con trai tôi từng thương nhất, từng tin rằng sẽ hiếu thảo nhất.
    – “Muộn rồi con. Có những vết thương không phải vì tiền, mà vì lòng tin bị phản bội. Mẹ không trách, chỉ mong con nhớ: khi còn cha mẹ, đừng bao giờ thử lòng họ bằng sự tính toán.”

    Nói rồi, tôi quay lưng bước ra, không ngoảnh lại.
    Ánh chiều vàng rơi trên mái tóc bạc, còn sau lưng tôi là tiếng nấc nghẹn của một người con trai – và ánh mắt trân trối hối hận của người con dâu.

    Trên tay tôi, tấm sổ đỏ run nhẹ trong gió, nhưng lòng tôi – sau bao năm tủi hờn – cuối cùng đã thanh thản.

  • Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.
    Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.
    Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.
    Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

    Có thể là hình ảnh về ‎cuống vé, tiền và ‎văn bản cho biết '‎NONOONN9-0 Y NONO ما. 10 너주ㄲ CỘNG 09000000 CỘNG CỘNG CỘNG HOA TỆT VIỆTNAM XÁHỘIC 3Z CỘNG NAM HỘI CHỦ VIỆT VIBAHỘI HOA HÒA HÒA VIỆT NGHĨA HOAXHỘICH XHỘI HÒAXAH HỘI banthânca paM. thancea aea PIIO VIETNAN VIETNANAIRLINES AIRLINES :..nin To:...... To uhtsống Kính‎'‎‎
    Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.
    Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.
    Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.
    Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.
    Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.
    Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.
    Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.
    Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.
    Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.
    Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”.
    Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Thì ra, chiếc phong bì phúng viếng của mình đã bị người bạn kia rút lõi. Tôi định ngay lập tức chụp lại dòng tin nhắn nhờ vả lúc trước và gửi tấm ảnh chiếc phong bì kèm theo 6 tờ tiền 500 nghìn đồng để chứng thực lòng mình. Thế nhưng, trong phút chốc, thâm tâm tôi mách bảo “chậm lại 1 nhịp”.
    Tôi quay sang chất vấn người bạn kia, tại sao có thể rút lõi phong bì phúng viếng. Đó là hành động dối trá và cạn tình với cả người sống lẫn người đã khuất.
    Người bạn ấy khóc lóc phân bua với tôi, con bạn bị bệnh nặng phải điều trị suốt mấy năm nay. “Túng quá làm liều”, cực chẳng đã bạn mới phải bớt lại 2 triệu tiền phúng viếng để có tiền trang trải. Người bạn đó cầu xin tôi đừng nói ra sự thật này, kẻo tiếng xấu đồn xa, bạn không còn mặt mũi nào gặp ai.
    Tôi bị đưa vào tình thế khó xử, không biết làm sao cho phải. Lời khẳng định sẽ cho bạn thân câu trả lời chính đáng vẫn còn bỏ ngỏ suốt những ngày qua.
    Nếu vạch mặt người bạn đó, liệu tôi có quá vô tâm. Còn nếu giữ kín chuyện này, tôi không biết phải ăn nói với bạn thân thế nào về chiếc phong bì phúng viếng bị rút lõi.
    Tôi nên làm sao để vẹn cả đôi đường?

  • 583 chủ xe máy có biển số sau nhanh chóng nộp phạt nguội theo Nghị định 168

    583 chủ xe máy có biển số sau nhanh chóng nộp phạt nguội theo Nghị định 168

    Theo Đời sống pháp luật, mới đây, Cục Cảnh sát Giao thông và nhiều tỉnh, thành công bố danh sách các phương tiện vi phạm. Trong đó có nhiều trường hợp chủ xe máy vi phạm.

    Theo Cục Cảnh sát giao thông, từ 12h00’ ngày 9/12/2025 đến 12h00’ ngày 10/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 129 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 129 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

        

    Trước đó, từ 12h00’ ngày 8/12/2025 đến 12h00’ ngày 9/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 176 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 176 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

           

    Theo Cục Cảnh sát giao thông, Từ 12h00’ ngày 7/12/2025 đến 12h00’ ngày 8/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 148 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 148 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

         

    Ngày 9/12, Phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Ninh thông báo danh sách các phương tiện vi phạm bị phạt nguội từ ngày 30/11 đến 07/12/2025.

    Theo thông báo, có tổng số 407 trường hợp vi phạm được hệ thống camera giám sát và thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ ghi nhận. Trong đó có 329 trường hợp ô tô và 78 trường hợp mô tô (xe máy).

    Danh sách cụ thể 78 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

    Chạy quá tốc độ: 18 trường hợp

    26AM-018.23; 12AA-001.03; 12H1-490.24; 29B2-113.71; 98B1-839.61; 98B3-084.84; 99E1-376.78; 99G1-097.71; 11AM-028.04; 11V1-031.88; 17B7-388.02; 21D1-213.54; 24V1-277.16; 36AD-603.55; 36M1-269.56; 98F1-283.25; 98K1-233.11; 98K1-368.86.

    Vượt đèn đỏ: 60 trường hợp

    98G1-155.57; 98AC-056.03; 98B3-745.09; 98B3-360.99; 98B1-919.94; 29D1-309.39; 98B3-979.59; 98B2-930.18; 98B3-584.07; 98B2-026.45; 99AA-613.52; 99AA-970.82; 98B2-695.64; 98D1-862.98; 98AA-114.20; 98B3-731.65; 98B3-104.75; 98B3-948.37; 98B1-590.88; 98B3-666.08; 98B3-248.55; 98D1-332.25; 36G1-101.46; 99AA-989.01; 98AE-037.04; 99AA-830.06; 98K1-176.41; 98K1-283.91; 98B1-966.92; 98M1-232.34; 98AA-288.04; 98B3-433.76; 98E1-576.63; 98B3-281.09; 98B2-449.65; 99K1-405.70; 98AA-306.63; 98B2-166.70; 98B3-391.71; 98MÐ1-159.38; 98B3-169.37; 98B3-383.61; 98AH-081.50; 99AA-970.82; 36AC-662.12; 99AA-005.94; 98B1-263.66; 98B1-969.10; 98B2-574.26; 98B3-544.98; 98AA-115.45; 98B3-430.24; 98K1-106.75; 98B3-911.78; 99G1-593.88; 98B2-875.03; 98B2-148.33; 98AA-328.45; 98B2-594.19; 98B1-414.98

    Ngày 1/12, Phòng CSGT Công an tỉnh Thanh Hóa  thông báo các phương tiện vi phạm về TTATGT đường bộ được phát hiện qua Hệ thống camera giám sát an ninh, trật tự và an toàn giao thông trên địa bàn từ ngày 20/10/2025 đến ngày 31/10/2025. Theo danh sách, có 52 trường hợp xe máy vi phạm.

    Danh sách 52 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

             

    Để tra cứu phương tiện vi phạm, người dân có thể truy cập vào đường link sau đây và thực hiện theo hướng dẫn: https:www.csgt.vn/tra-cuu-phuong-tien-vi-phạm.html; hoặc có thể tra cứu vi phạm phạt “nguội” thông qua ứng dụng VneTraffic.

    Tổng hợp: Cục CSGT, Phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Ninh, Phòng CSGT Công an tỉnh Thanh Hoá 

  • Con bé Na tỉnh dậy, hỏi: – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con

    Con bé Na tỉnh dậy, hỏi: – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con

    1. Tái hôn ở tuổi xế chiều

    Tôi tên Lựu, 60 tuổi, goá chồng từ năm 48. Cái tuổi đáng lẽ được con cái chăm sóc, tôi lại lủi thủi bán hàng tạp hoá trước hiên nhà, ngày nắng thì đỡ, ngày mưa thì trơn trượt. Hai đứa con đi làm ăn xa, mỗi năm gửi về đôi ba triệu, bảo:

    – Má ráng sống khoẻ, tụi con lo cho.

    Nhưng tôi biết tụi nó còn phải lo con nhỏ, tiền nhà, tiền học… nên tôi cố không dựa dẫm.

    Năm tôi 58, tôi gặp ông Bảy – góa vợ hơn tôi 5 tuổi, sống cách nhà một con hẻm. Ông hay ghé mua chai nước suối, bịch muối, gói bánh con nít. Lần nào cũng cười hiền:

    – Bà Lựu bán gì cũng rẻ, chắc lời không được bao nhiêu hén?

    Tôi chặc lưỡi:

    – Già rồi, kiếm đồng nào hay đồng đó.

    Cứ vậy, ông thành khách quen, rồi thành bạn trò chuyện mỗi chiều.
    Đến lúc tôi bệnh nằm viện, ông là người đưa đi, đóng tiền viện phí, chờ ngoài cửa phòng siêu âm suốt ba tiếng.

    Sau đó, ông ngại ngùng nói:

    – Mình có tuổi rồi, bà chịu lấy tôi, tôi lo cho bà phần đời còn lại.

    Tôi xúc động đến run tay. Chưa bao giờ nghĩ mình tái hôn ở tuổi 60.

    Đám cưới nhỏ, gọn, chỉ hai mâm cơm với họ hàng hai bên.
    Ông Bảy bàn tay thô, nắm lấy tay tôi giữa buổi tiệc mà nói:

    – Từ giờ, bà không phải lo tiền bạc gì nữa.

    Tôi tưởng ông nói cho vui. Ai ngờ…


    2. Tấm thẻ lương kỳ lạ

    Hôm sau, ông đưa tôi một thẻ ATM còn nguyên trong phong bì ngân hàng.

    – Đây là thẻ nhận lương hưu của tôi. Mật khẩu nè, bà tiêu gì thì tiêu. Đừng ngại.

    Tôi phát hoảng:

    – Trời đất, ông đưa tôi hết vậy hả? Lỡ tôi bấm lộn thì sao?

    – Lộn thì rút lại. Có gì đâu.
    – Nhưng… sao ông không giữ?
    – Tôi sống một mình quen rồi, với lại bà giữ dùm tôi cho chắc.

    Ông nói tự nhiên như chuyện thở. Tôi thấy ấm lòng lạ lùng.

    Nhưng điều bất thường nằm ở đây:
    Tôi thử rút 500 ngàn để đi chợ. Máy báo số dư hơn 420 triệu.

    Tôi đứng chết trân.
    Lương hưu gì mà nhiều dữ?

    Tối đó, tôi hỏi khẽ:

    – Ông Bảy, cái thẻ đó… ông có làm gì thêm hả? Chứ lương hưu sao nhiều quá?

    Ông quay đi, cười trừ:

    – Ờ… tôi để dành lâu rồi.

    Tôi gặng:
    – Lâu là bao lâu?

    Ông nói lảng:
    – Lâu là lâu đó.

    Câu trả lời chông chênh như một sợi dây mục.

    Tôi không hỏi nữa, nhưng trong lòng sinh nghi.


    3. Lần đi chợ định mệnh

    Hôm đó, tôi cầm thẻ ra chợ lớn mua ít đồ cúng. Khi tính tiền, bà thu ngân chợt nói:

    – Bà ơi… thẻ này có đăng ký tin nhắn biến động số dư không?

    – Có chứ, con tôi đăng ký giúp.

    – Lạ nghen… hàng tháng trong thẻ có ai chuyển vô 10 triệu đều đặn. Sáng nay mới vô thêm.

    Tôi lặng người.
    Không phải lương hưu.
    Có ai đó chuyển đều đặn mỗi tháng.

    Tôi vừa về đến nhà thì nhận tin nhắn biến động số dư:
    +10,000,000đ – từ TK 125xxx – nội dung: “Gửi ba – con Nhàn.”

    Tôi hụt hơi.

    – Con… Nhàn?!
    Ông Bảy nói chỉ có hai đứa con trai đã lập gia đình. Không hề nhắc con gái.

    Tôi bước vào nhà. Ông đang ngồi gọt trái bưởi. Tôi để thẻ xuống bàn:

    – Ông Bảy, con Nhàn là ai?

    Ông khựng lại. Con dao rơi xuống nền gạch. Mắt ông đỏ dần như bị ai xát ớt.

    Tôi biết… có chuyện rất lớn phía sau.


    4. Sự thật đầu tiên

    Ông ngồi xuống, giọng run:

    – Tôi xin bà đừng hiểu lầm. Nhàn… là con gái tôi. Nhưng nó… không còn nhận tôi là cha.

    Tôi choáng.

    – Sao vậy?

    Ông Bảy cúi mặt, nói trong sự ám ảnh của một người sống với lỗi lầm nửa đời:

    – Hồi đó vợ tôi mất sớm, tôi vất vả làm hồ, chạy công trình. Mấy ông chủ nợ dí, tôi uống rượu…
    Một lần tôi quát con bé, đánh nó một bạt tay. Nó 18 tuổi, bỏ nhà đi.
    Tôi tìm hoài không ra.
    Mười năm sau, nó về… dẫn theo một đứa con gái.
    Nhưng nó chỉ để đứa nhỏ lại cho tôi rồi đi mất biệt.

    Giọng ông nghẹn:

    – Con bé tên Na, cháu ngoại tôi. Tôi nuôi nó từ lúc còn đỏ hỏn. Hơn chín năm nay.
    Còn Nhàn… mỗi tháng chỉ chuyển tiền. Không dám gặp mặt.

    Tôi hỏi:

    – Ông… nuôi cháu ngoại một mình suốt mấy năm trời?

    Ông gật đầu.

    – Hồi gặp bà, tôi tính kể. Nhưng… tôi sợ bà nghĩ tôi đến vì gánh nặng.

    Tôi thấy mắt mình cay xè.

    Một người đàn ông 65 tuổi, nuôi một đứa trẻ cấp 1, giấu vợ mới cưới vì mặc cảm… tôi hiểu.

    Nhưng twist chưa dừng ở đó.


    5. Bí mật thứ hai: Con bé Na

    Tối đó, ông nhận cuộc gọi.
    Tôi nghe loáng thoáng:

    – Dạ, để mai ba đưa con bé lên.
    – Nói bác sĩ cố gắng giùm ba.
    – Ba gom thêm được bao nhiêu ba gửi bấy nhiêu.

    Ông tắt máy. Tôi hỏi:

    – Chuyện gì vậy ông?

    Ông Bảy thở dài:

    – Na… bị tim bẩm sinh. Tôi nuôi nó bao năm mà không có tiền mổ.
    Giờ bệnh nặng hơn.
    Con Nhàn đưa tiền hằng tháng cũng vì con bé.
    Hôm trước bác sĩ bảo phải mổ càng sớm càng tốt…

    Rồi ông nhìn tôi với ánh mắt ướt nước:

    – Tôi… sợ không đủ tiền.

    Tôi sững người.
    Thì ra số tiền trong thẻ ông Bảy đưa tôi – không phải tiền ông rảnh rỗi để tôi tiêu, mà là toàn bộ tiền ông dành dụm chữa bệnh cho cháu.

    Tôi thấy mình như kẻ vô tình đứng giữa một cơn bão mà chưa hề biết có bão.


    6. Tôi tìm đến bệnh viện

    Sáng hôm sau, tôi đi theo ông lên bệnh viện tỉnh.
    Con bé Na… nhỏ xíu, trắng xanh như cánh chuối non, tay ôm con gấu bông sờn.

    – Ông ngoại ơi… bà này là ai?

    Ông Bảy nhìn tôi, rồi nhìn cháu:

    – Đây là… bà Lựu, bà ngoại mới của con.

    Con bé cười. Một nụ cười yếu ớt nhưng sáng lạ thường.

    Nó nói:

    – Con có hai bà ngoại luôn hả?

    Tôi ôm nó vào lòng, tim thắt lại.

    Bác sĩ đưa bảng chi phí phẫu thuật: 180 triệu.
    Số tiền ông có không đủ một nửa.

    Ông Bảy ngồi xuống ghế đá, run bần bật, miệng chỉ nói:

    – Trời ơi… làm sao giờ, bà Lựu…

    Tôi đặt tay lên vai ông:

    – Có tôi đây. Mình lo được.

    Tôi nói mà chưa biết lấy đâu ra.
    Nhưng tôi biết: phải làm điều đúng đắn.


    7. Twist cuối: Người chuyển tiền bí ẩn

    Tối đó, khi tôi đang dọn cơm, cửa nhà bất ngờ có người gõ.

    Một người phụ nữ chừng 40 tuổi, dáng gầy, mắt đỏ hoe:

    – Dạ… cho tôi hỏi… đây có phải nhà ba Bảy?

    Ông Bảy đứng dậy, run như gặp ma:

    – Nhàn… con về hả?

    Tôi nhìn.
    Đúng là cô gái trong tin nhắn chuyển tiền.

    Nhàn ôm chặt lấy cha, khóc không thành tiếng:

    – Con xin lỗi ba… con không dám gặp ba vì… con vẫn hận chuyện xưa… nhưng hôm nay… con nghe bệnh viện nói con bé phải mổ gấp… con không thể trốn nữa…

    Tôi và ông Bảy đều nghẹn.

    Nhàn quay sang tôi:

    – Con xin lỗi cô. Con biết ba tái hôn… con sợ cô nghĩ con là gánh nặng, nên con trốn.

    Tôi nắm tay cô:

    – Máu mủ đâu phải gánh nặng. Cô chỉ trách sao con chịu khổ một mình lâu vậy.

    Nhàn khóc càng lớn.

    Nhưng rồi… chuyện bất ngờ nhất xảy ra.

    Nhàn đặt lên bàn một túi nylon đựng tiền mặt:

    – Con để dành được hơn 90 triệu.
    Cô giữ giùm, mai mình đem nộp bệnh viện cho kịp lịch mổ.

    Tôi và ông Bảy chết lặng.

    Cả nhà im lặng hồi lâu.

    Rồi tôi nói:

    – Gộp tiền ông, tiền tôi, tiền con… đủ rồi. Mai con bé được mổ.

    Nhàn ôm mặt khóc.
    Ông Bảy quay đi chùi nước mắt.

    Tôi biết… gia đình này từ nay lành lại.


    8. Một mái nhà mới

    Na được mổ thành công.
    Lúc bác sĩ thông báo ca mổ thuận lợi, ông Bảy ôm tôi, nói nhỏ:

    – Lựu… cảm ơn bà. Không có bà, tôi không biết phải làm sao nữa.

    Tôi cười:

    – Tụi mình cưới nhau để có bạn đời, chứ đâu phải để mỗi người gánh nỗi sợ riêng.

    Nhàn đứng bên cạnh, khẽ nói:

    – Con cũng muốn ở gần ba má. Con hứa… từ nay con không trốn nữa.

    Tôi nắm tay cả hai cha con:

    – Nhà này từ nay có ba người lớn, một đứa nhỏ.
    Không ai cô đơn nữa.

    Con bé Na tỉnh dậy, hỏi:

    – Ngoại Lựu ơi… con có bao nhiêu người thương con?

    Tôi vuốt tóc nó:

    – Nhiều đến mức con đếm không hết.


    9. Lời kết

    Những tưởng ở tuổi 60, đời chỉ còn hoàng hôn buồn tẻ.
    Ai ngờ… đó chỉ là mở đầu cho một bình minh mới.

    Tôi tái hôn, tưởng được hưởng hạnh phúc yên bình.
    Nhưng đời cho tôi thêm một gia đình nữa – đầy sóng gió, nhưng cũng đầy thương yêu.

    Và tôi hiểu ra:

    Khi người ta trao cho mình một tấm thẻ lương, đó không phải là tiền – mà là lòng tin.
    Còn khi mình dùng số tiền đó để giữ lại một sinh mệnh, đó không phải nghĩa vụ – mà là gia đình.

  • Con gái mất tích suốt tám năm trời khi đi du lịch Hạ Long, để lại người mẹ ngập trong tuyệt vọng. Bà đã tin rằng mọi hy vọng đã tắt… cho đến một ngày

    Tám năm trước, chuyến du lịch Hạ Long tưởng chừng vô hại đã cướp đi tất cả của bà Hạnh. Con gái bà – Minh Châu, 19 tuổi, hiền lành, giỏi giang – mất tích không dấu vết. Điện thoại tắt, hành lý còn ở khách sạn, camera trước cổng cảng chỉ ghi lại bóng lưng Châu bước lên một chiếc tàu du lịch nhỏ chưa từng được đăng ký. Từ khoảnh khắc đó, cô biến mất khỏi thế giới.

    Tám năm, bà Hạnh sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bấu víu vào từng manh mối dù nhỏ nhất. Nhưng mọi hy vọng đều cạn dần. Công an vẫn không có kết luận cuối. Nhiều người khuyên bà nên buông, nhưng làm sao một người mẹ có thể làm thế? Dẫu vậy, thời gian quá khắc nghiệt – niềm tin dần mài mòn thành một mảnh thủy tinh mỏng, chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

    Một buổi chiều mưa, trên đường đi làm về, giữa dòng người chen chúc trước ngã tư, bà Hạnh vô tình quay sang và đứng khựng lại. Một người đàn ông trung niên, dáng cao gầy, khoác áo phao đen, đang dắt xe qua đường. Trên cánh tay trái ông – lộ ra dưới ống tay xắn cao – là một hình xăm. Hình xăm ấy khiến tim bà như ngừng đập.

    Là khuôn mặt Minh Châu. Rõ ràng. Không thể nhầm. Đôi mắt to, nốt ruồi nhỏ cạnh môi, đường chân tóc cong nhẹ—tất cả chi tiết y hệt trong bức ảnh chụp Châu trước ngày đi du lịch.

    Bà Hạnh choáng váng. Hơi thở đứt quãng. Bà chưa kịp phản ứng thì dòng xe đã cuốn người đàn ông ấy đi. Bà liều mạng chạy theo, gào lên giữa tiếng còi xe:
    — Anh gì ơi! Anh… anh đứng lại!

    Nhưng người đàn ông quay lưng, biến mất vào hẻm nhỏ. Bà Hạnh chạy đến nơi thì chỉ còn vệt nước mưa loang trên mặt đường.

    Đêm đó bà không ngủ. Câu hỏi duy nhất lặp đi lặp lại: Tại sao một người lạ lại xăm hình con gái bà? Hắn biết gì? Hắn là ai? Và… Minh Châu còn sống không?

    Bà bắt đầu lần lại mọi chi tiết: dáng đi, quần áo, chiếc balô bạc màu, chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay phải. Tất cả được bà ghi lại vào cuốn sổ từng dùng để ghi chép manh mối vụ mất tích.

    Lần đầu tiên sau tám năm, trái tim bà dấy lên một cảm giác đã từng tắt lịm: hy vọng. Nhưng kèm theo đó là dự cảm bất an. Nhìn thấy hình con gái trên tay một người đàn ông lạ—điều đó không thể ngẫu nhiên.

    Bà tự nhủ: Ngày mai, mình phải tìm ra ông ta. Dù là ai, dù câu trả lời tàn nhẫn đến đâu.

    Và đó là khởi đầu cho chuỗi sự thật mà suốt tám năm không ai ngờ tới…

    Sáng hôm sau, bà Hạnh quay lại đúng giao lộ ấy, kiên nhẫn quan sát từng người đi qua. Bà đứng hàng giờ, mắt dán vào cánh tay của những người đàn ông khoảng tuổi trung niên. Mưa phùn lất phất, không ai hiểu vì sao một người phụ nữ lại căng thẳng đến vậy. Nhưng bà không bận tâm.

    Buổi chiều, bà đến từng cửa hàng quanh khu vực, hỏi xem có ai từng gặp người đàn ông có hình xăm khuôn mặt cô gái. Phần lớn chỉ lắc đầu; số ít cho rằng “hình như có thấy”, nhưng không nhớ rõ. Một chủ quán cà phê bảo:
    — Tôi thấy ông ta vài lần. Ông ấy hay ngồi ở bàn ngoài, nhìn ra đường. Ít nói lắm.
    — Anh nhớ tên không?
    — Không. Nhưng tôi nhớ có lần ông ấy nhận điện thoại, giọng rất gấp, rồi đi ngay.

    Dấu vết duy nhất là ông thường xuất hiện vào buổi tối thứ Năm. Bà Hạnh quyết đợi đến hôm đó.

    Đúng thứ Năm, quán cà phê lác đác khách. Gần 9 giờ tối, một bóng người xuất hiện trước cửa. Là ông ta. Vẫn chiếc áo khoác ấy, vẫn balô bạc màu. Hình xăm lộ rõ dưới ánh đèn. Bà Hạnh đứng bật dậy, trái tim đập loạn.

    Bà bước nhanh đến trước mặt ông.
    — Xin lỗi… hình xăm trên tay anh… cô gái đó là ai?

    Người đàn ông chết lặng vài giây. Gương mặt ông cau lại, không giận dữ mà… đau đớn. Ông hỏi:
    — Bà là… ai?

    — Là mẹ cô gái! Con gái tôi mất tích tám năm! Tại sao anh xăm hình nó? Anh biết gì về nó?!

    Ông nhìn quanh, rồi nói nhỏ:
    — Chúng ta không thể nói chuyện ở đây. Nếu bà thực sự là mẹ cô bé, hãy theo tôi.

    Bà Hạnh ban đầu do dự, nhưng sự khao khát biết sự thật đã thắng. Ông dẫn bà đến một căn phòng thuê nhỏ trong con hẻm phía sau. Căn phòng bừa bộn, nhưng trên bàn có thứ khiến bà suýt ngã khuỵu: một tập ảnh của Minh Châu, đa phần là ảnh đời thường mà chỉ gia đình mới có—những bức chưa bao giờ công bố.

    — Sao anh có những thứ này?! — bà gần như hét.

    Người đàn ông thở dài, giọng trầm khàn:
    — Bà bình tĩnh. Tôi tên Khánh. Tôi không phải kẻ xấu. Và… Minh Châu, thật ra tôi đã gặp con bé. Không chỉ gặp, mà từng sống chung trong một nhóm lao động trên biển.

    Bà Hạnh choáng váng:
    — Trên biển…? Ý anh là sao?

    Khánh kể: tám năm trước, anh làm thuê trên một tàu vận chuyển nhỏ cho một công ty tư nhân. Một hôm, tàu anh nhận “hàng đặc biệt”: một nhóm người trẻ bị đưa lên tàu trong tình trạng kiệt sức. Họ được bảo là “tình nguyện viên đi làm việc tại đảo”, nhưng ngay lúc nhìn thấy, anh biết có điều bất thường.

    Trong nhóm đó… có Minh Châu.

    Anh nhớ rõ cô gái nhỏ, run rẩy, nhưng đôi mắt vẫn tỉnh táo hơn những người còn lại. Anh lén giúp cô thức ăn, thuốc, và khi con tàu neo ở đảo Hoàng Tâm, anh nghe cô nói:
    — Nếu tôi không sống sót… làm ơn báo cho mẹ tôi…

    — Nhưng tôi không thể báo, — Khánh nói tiếp, — vì ngay sau đó, mọi người bị tách ra. Tôi chỉ biết sau một cuộc đột kích của công an, trại lao động đó giải tán. Tôi cứ nghĩ Minh Châu đã được giải cứu, nhưng… tôi chưa từng tìm thấy tên cô ấy trong danh sách.

    Bà Hạnh sụp xuống, nước mắt trào ra:
    — Tám năm… tại sao anh không báo sớm?!

    Khánh im lặng. Cuối cùng, ông nói:
    — Vì tôi cũng đang bị truy lùng. Công ty đó thực chất là đường dây đưa người trái phép. Tôi… là nhân chứng duy nhất đào thoát được.

    Rồi ông đưa cho bà một cuốn sổ cũ, gáy sổ sắp bung:
    — Trong này có tọa độ nơi họ từng giam giữ các cô gái. Và có chi tiết duy nhất về lần cuối tôi thấy Minh Châu.

    Bà mở cuốn sổ. Một dòng chữ ngắn khiến bà lạnh sống lưng:

    “Cô bé được chuyển đi nơi khác – không nằm trong danh sách giam giữ.”

    Nơi khác? Là đâu? Còn sống hay không?

    Khánh nhìn bà, ánh mắt nặng trĩu:
    — Nếu bà muốn biết sự thật, chúng ta phải quay lại nơi đó. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần… không phải sự thật nào cũng dễ chịu.

    Ba ngày sau, bà Hạnh cùng Khánh lên đường. Họ tìm đến tỉnh ven biển nơi trại lao động từng tồn tại. Hiện khu vực đã bị bỏ hoang, cỏ mọc um tùm. Nhiều nhà kho rỉ sét, cửa sập bị gió biển thổi lạch cạch. Không ai ngờ nơi này từng nhốt hàng chục người.

    Khánh dẫn bà đến dãy nhà cuối cùng, nơi ông nhớ đã gặp Minh Châu lần cuối. Trong căn phòng tối, họ thấy những vết khắc nguệch ngoạc trên tường: tên, ngày tháng, vài lời cầu cứu. Bà Hạnh run rẩy chạm lên một dòng chữ mờ:
    “M.C — 2017. Mẹ ơi con sợ.”

    Bà òa khóc. Khánh đứng bên cạnh, im lặng.

    Sau nhiều giờ rà soát, họ gặp một người đàn ông lớn tuổi sống gần đó – ông Tự, từng làm bảo vệ cho trại. Nghe tên Minh Châu, ông Tự giật mình, rồi dè dặt nói:
    — Tôi nhớ cô bé đó. Không giống những người khác. Rất kiên cường, hay tìm cách trốn.

    — Rồi sao? — bà Hạnh nghẹn giọng.

    — Một đêm, trước khi trại bị giải tán, có xe đưa vài người đi. Tôi không biết đi đâu. Nhưng cô bé… nằm trong nhóm đó.

    Bà Hạnh nắm tay ông Tự:
    — Làm ơn nói tôi biết họ đưa đi đâu!

    Ông Tự nhìn xuống đất, giọng run:
    — Tôi chỉ nghe quản lý nói… “đưa lô hàng sang cửa khẩu phía Bắc”. Tôi không biết họ còn sống hay… không.

    Thông tin tưởng chừng nhỏ ấy lại mở ra một hướng mới. Bà Hạnh cùng Khánh tiếp tục dò hỏi nhiều nhân chứng cũ. Một phụ nữ bán hàng gần cửa khẩu nhớ từng thấy một nhóm người trẻ bị áp giải, nhưng không chắc họ được đưa đi đâu.

    Trong quá trình đó, Khánh kể thêm với bà Hạnh:
    — Minh Châu từng nói với tôi rằng cô bé nghi ngờ mình bị lừa khi nhận lời giúp một người bạn chụp ảnh quảng cáo. Ai ngờ lại bị bắt cóc ngay khi đến cảng.

    Câu chuyện dần rõ ràng hơn: đường dây buôn người đã nhắm vào những cô gái trẻ du lịch một mình.

    Nhưng tới đây vẫn chưa đủ để tìm ra Minh Châu.

    Gần cuối hành trình, bà Hạnh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Giọng phụ nữ ở đầu dây nói:
    — Tôi nghe bà đang tìm con gái tên Minh Châu. Tôi biết chút thông tin.

    Họ lập tức hẹn gặp. Người phụ nữ ấy từng bị bán sang bên kia biên giới và được giải cứu năm ngoái. Cô cho biết:
    — Trong trại bên đó, tôi từng gặp một cô gái tên Châu. Cô ấy bị thương ở chân nên được chuyển đi nơi khác sau vài tháng. Nghe nói… sang một cơ sở may mặc bí mật.

    Bà Hạnh gần như ngất đi, nhưng người phụ nữ tiếp tục:
    — Cô ấy không bỏ cuộc. Cô ấy bảo nếu thoát được, sẽ tìm cách liên lạc về nhà. Tôi không biết cô ấy còn sống không… nhưng cô ấy rất mạnh mẽ.

    Đó là lần đầu tiên sau tám năm, bà nghe được thông tin Châu chắc chắn còn sống ít nhất vài tháng sau khi mất tích.

    Khánh nói ngay:
    — Chúng ta phải báo công an để phối hợp. Đây không còn là tìm một người—mà là phá cả đường dây.

    Cuối cùng, nhờ dữ liệu từ nhân chứng và tọa độ trong sổ của Khánh, cơ quan chức năng mở chiến dịch truy quét. Họ lần đến một khu xưởng may trái phép nằm sâu trong rừng giáp biên. Khi đột kích, nhiều nạn nhân được giải cứu.

    Trong danh sách người được đưa về trung tâm hỗ trợ, có một cái tên khiến bà Hạnh bật khóc không thành tiếng:
    “Nguyễn Minh Châu – 27 tuổi.”

    Khi cánh cửa mở, một cô gái gầy nhưng đôi mắt mạnh mẽ bước vào. Bà Hạnh đổ người về phía trước, ôm con thật chặt. Châu khóc nấc:
    — Mẹ… con xin lỗi… Con đã cố trở về…

    Khánh lặng lẽ đứng ngoài cửa, nhìn hai mẹ con đoàn tụ. Ông kéo tay áo lên, chạm nhẹ vào hình xăm Minh Châu – lý do khiến ông quyết định quay lại quá khứ dù nguy hiểm.

    Bà Hạnh quay lại, nghẹn ngào:
    — Nhờ anh… tôi mới có ngày hôm nay.

    Khánh chỉ khẽ lắc đầu:
    — Không. Là Minh Châu mạnh mẽ. Tôi chỉ trả lại cho cô bé điều cô xứng đáng có.

    Tám năm đau đớn khép lại. Và cuộc đời của ba con người ấy mở sang một trang mới – với sự thật phơi bày, công lý được thực thi, và hy vọng lại có thể sống trên một trái tim tưởng chừng đã hóa đá.

  • Người lao động được nghỉ hưu ở tuổi 40 trong trường hợp nào?

    Người lao động được nghỉ hưu ở tuổi 40 trong trường hợp nào?

    Theo báo Vietnamnet đưa tin, theo quy định của pháp luật, việc hưởng lương hưu thông thường được áp dụng khi người lao động đạt đủ 20 năm đóng bảo hiểm xã hội trở lên và đủ số tuổi theo quy định (lao động nam cần đủ 62 tuổi vào năm 2028, lao động nữ cần đủ 60 tuổi vào năm 2035).

    Tuy nhiên, có những trường hợp đặc biệt, người lao động có thể nghỉ hưu khi 40 tuổi nếu đáp ứng điều kiện.

    Điều 55 Luật BHXH 2014 quy định, khi người lao động bị suy giảm khả năng lao động từ 61% trở lên và có đủ 15 năm trở lên làm nghề hoặc công việc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm thuộc danh mục do Bộ LĐ-TB&XH, Bộ Y tế ban hành.

    Điều này có nghĩa, người lao động có thể được hưởng lương hưu khi mới 40 tuổi, nếu đáp ứng đủ 4 điều kiện: Có đủ 20 năm đóng BHXH; Làm việc từ năm 20 tuổi và đóng BHXH đầy đủ mỗi năm; Có ít nhất 15 năm làm nghề hoặc công việc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm; Bị suy giảm khả năng lao động từ 61% trở lên.

    Theo quy định chi tiết tại Điều 56 của Luật BHXH 2014, việc tính toán mức lương hưu hằng tháng cho người lao động được thực hiện liên quan đến thời gian đóng BHXH và tuổi nghỉ hưu.

    Mức lương hưu hằng tháng: Mức lương hưu được tính bằng 45% mức bình quân tiền lương tháng mà người lao động đã đóng BHXH. Số năm đóng để đạt được mức lương hưu tối thiểu là 18 năm đối với lao động nam nghỉ hưu từ năm 2020, 19 năm nghỉ hưu từ năm 2021 và 20 năm nghỉ hưu từ năm 2022 trở đi. Đối với lao động nữ, yêu cầu là đủ 15 năm đóng BHXH để được nghỉ hưu từ năm 2020 trở đi.

    Giảm mức lương hưu đối với nghỉ hưu trước tuổi: Trong trường hợp nghỉ hưu trước tuổi, mỗi năm nghỉ hưu trước tuổi sẽ giảm 2% mức lương hưu. Nếu tuổi nghỉ hưu có thời gian lẻ đến đủ 6 tháng, mức giảm sẽ là 1%, nhằm đảm bảo tính chính xác và công bằng trong việc xác định mức giảm.

    Tăng mức lương hưu hàng năm: Mỗi năm sau thời điểm đóng đủ 20 năm bảo hiểm xã hội, mức lương hưu sẽ được tăng thêm 2% cho đến khi đạt đến mức tối đa là 75%.

    Lao động cao tuổi khó khăn làm công việc nặng nhọc

    Theo ông Tạ Văn Dưỡng, Trưởng ban Chính sách pháp luật và quan hệ lao động (Liên đoàn lao động TP Hà Nội), qua ghi nhận ý kiến của người lao động liên quan đến góp ý dự thảo luật BHXH sửa đổi, nhiều công nhân lao động sản xuất trực tiếp ở các doanh nghiệp mong muốn được giảm tuổi nghỉ hưu so với quy định hiện hành là 60 tuổi đối với lao động nữ và 62 tuổi đối với lao động nam.

    Qua thực tiễn từ cơ sở, đa phần công nhân trực tiếp thường khó làm việc đến khi đủ tuổi nghỉ hưu, thậm chí chỉ cần đến độ tuổi 45, nhiều người lao động gặp khó khăn khi phải làm việc với cường độ lớn, cần độ chính xác cao trong các dây chuyền sản xuất công nghiệp. Sức khỏe, độ nhanh nhẹn của người lao động đều giảm, rất khó để đáp ứng yêu cầu.

    Đại diện Liên đoàn lao động TP Hà Nội thông tin thêm, một số doanh nghiệp cũng mong muốn người lao động được nghỉ hưu sớm, bởi những lao động lớn tuổi khi làm việc trong các dây chuyền có thể không theo kịp tiến độ, năng suất không được đáp ứng. Trong khi đó, thu nhập, tiền lương của các lao động này thường cao hơn nhóm lao động trẻ.

    Nhiều lao động, nhất là lao động nữ khi tuổi cao sẽ không thể gắn bó với công việc cho đến tuổi nghỉ hưu (Ảnh minh họa)

    “Đã có trường hợp doanh nghiệp muốn sa thải những lao động trên 35 tuổi để tuyển dụng những lao động trẻ vào dây chuyền sản xuất. Nhiều người không đáp ứng được cường độ lao động đã bị thải loại sớm và không thể chờ tới tuổi để được hưởng lương hưu”, ông Dưỡng nêu thực tế.

    Đề xuất bổ sung công việc nặng nhọc, độc hại làm cơ sở xét điều kiện về tuổi hưởng lương hưu

    Bà Phạm Thị Thanh Tâm, Chủ tịch Công đoàn Dệt May Việt Nam cho biết, dệt may là ngành có đông lao động nữ, chiếm trên 67% tổng lao động toàn ngành. Tuy nhiên đa số người lao động nữ khi bước sang tuổi 40 thường không thể gắn bó với công việc làm nặng nhọc, độc hại.

    Do vậy, bà Tâm đề xuất Chính phủ chỉ đạo các bộ, ngành có liên quan kết nối các ngành nghề phù hợp với từng lứa tuổi, để khi người lao động đã hết tuổi nghề ở những công việc nặng nhọc, các trung tâm dịch vụ việc làm có thể giới thiệu họ làm những công việc phù hợp để có thêm thu nhập và tham gia bảo hiểm xã hội, khi về hưu có mức lương đủ sống.

    Bà Tâm cũng đề nghị Bộ LĐTB&XH và các bộ ngành liên quan nghiên cứu, đề xuất sửa đổi, bổ sung danh mục nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm, làm cơ sở xét điều kiện về tuổi hưởng lương hưu của người lao động, trong đó có lao động nữ.

    Đồng thời, phân loại hợp lý nhóm lao động trực tiếp, lao động làm công việc nặng nhọc độc hại, để người lao động, nhất là lao động nữ được nghỉ hưu sớm hơn so với lộ trình tuổi quy định nhằm đảm bảo sức khỏe và an toàn lao động.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.