Danh mục: Chưa phân loại

  • Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai

    Liên quan tới vụ việc đoàn xe đi từ thiện bị lật ngửa, xảy ra lúc 7 giờ 40 phút ngày 27/12 tại Km35 đường nối quốc lộ 32 với tỉnh lộ 174 thuộc thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai, theo nguồn tin trên báo Dân trí, đại diện Cục Cảnh sát giao thông (Bộ Công an) cho hay, tính đến 12 giờ cùng ngày, số người tử vong trong vụ tai nạn đã lên tới 9 người, ngoài ra có 9 người khác bị thương.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 1.

    Chiếc xe khách hư hỏng nặng sau vụ tai nạn. (Ảnh: Tuổi Trẻ Online)

    Thông tin từ Sở Y tế tỉnh Lào Cai cho biết thêm, danh tính các nạn nhân bị thương gồm:

    1. Phùng Mạnh Quân, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    2. Đỗ Thị Nhật Hồng, 37 tuổi, trú tại Hà Nội;

    3. Hoàng Ngọc Anh, 24 tuổi, trú tại Hà Nội;

    4. Phạm Thị Thuý Hằng, 44 tuổi, trú tại Hà Nội;

    5. Nguyễn Phương Thảo, 18 tuổi, trú tại Hà Nội;

    6. Lý Công Chiều, 29 tuổi, trú tại Hà Nội;

    7. Nguyễn Thị Phương Khuyên, 26 tuổi, trú tại TPHCM;

    8. Trần Bảo Yến, 22 tuổi, trú tại Hà Nội;

    9. Phạm Trung Kiên, trú tại Hà Nội.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 2.

    Thời điểm xảy ra sự việc, trên xe có 18 người đang trên đường đi làm từ thiện.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 3.

    Nguyên nhân dẫn đến vụ việc là do chiếc xe bị mất phanh. (Ảnh: Lao Động)

    Trước đó, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận trên báo VietNamNet rằng các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách nói trên. Nguyên nhân ban đầu của vụ tai nạn được xác định là do xe khách mất phanh.

    Thời điểm xảy ra sự việc, xe khách mang BKS 29B-614.XX đang chở đoàn từ thiện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh. Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì mất phanh và tự lật. Lúc gặp tai nạn, trên xe có 18 người. Hậu quả khiến 9 người tử vong, 9 người bị thương.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ cũng xác nhận khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài.

    Danh tính 9 người bị thương trong vụ lật xe chở đoàn giáo viên từ Hà Nội đi từ thiện ở Lào Cai - Ảnh 4.

    Tính đến hiện tại đa có 9 người không qua khỏi.

    Báo Người Lao Động cho biết thêm, ngay sau khi sự việc xảy ra, lãnh đạo tỉnh Lào Cai đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    Thông tin về vụ tai nạn khiến nhiều người bàng hoàng, đau xót. Trên mạng xã hội, mọi người gửi lời chia buồn đến gia đình các nạn nhân xấu số và cầu mong những nạn nhân bị thương sẽ tai qua nạn khỏi.

  • Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tuvong

    Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tuvong

    Liên quan vụ xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa tại xã Phình Hồ (Lào Cai) khiến 9 người tử vong, cơ quan chức năng bước đầu xác định nguyên nhân vụ tai nạn.

    Ngày 27 tháng 12 năm 2025, báo VietNamNet đăng tải bài viết với tiêu đề “Nguyên nhân xe khách chở đoàn thiện nguyện lật ngửa, 9 người tử vong”. Nội dung như sau:

    Trưa 27/12, một lãnh đạo tỉnh Lào Cai xác nhận với VietNamNet, các cơ quan chức năng đã có báo cáo nhanh về vụ lật xe khách khiến nhiều người tử vong ở xã Phình Hồ. Theo đó, nguyên nhân ban đầu khiến xe khách lật ngửa được xác định là do mất phanh.

    Một lãnh đạo UBND xã Phình Hồ xác nhận: “Khu vực xảy ra tai nạn có địa hình dốc kéo dài”. tai nan phinh ho 4.jpgHiện trường vụ tai nạn. Ảnh: Sùng Tủa
    Cục CSGT (Bộ Công an) cho biết vụ tai nạn xảy ra lúc 7h40 tại Km35 đường nối Quốc lộ 32 với Tỉnh lộ 174 (thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ). Xe khách biển kiểm soát 29B-614.XX chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh.

    Khi xe di chuyển xuống đoạn dốc kéo dài thì bất ngờ mất phanh và tự lật. Trên xe lúc này chở 18 người, hậu quả khiến 9 người tử vong.

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai Nguyễn Tuấn Anh đã chỉ đạo các lực lượng chức năng triển khai công tác cứu hộ. Lực lượng chức năng huy động tối đa máy móc, nhân lực để cấp cứu người bị thương và đưa nạn nhân mắc kẹt ra ngoài.

    UBND tỉnh Lào Cai cũng chỉ đạo chính quyền địa phương tổ chức thăm hỏi, hỗ trợ kịp thời các gia đình có người tử vong và bị thương.

    Thông tin về sự việc trên, báo Dân Việt cũng đăng tải bài viết với tiêu đề “Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện đi Lào Cai khiến 9 người chết”. Nội dung như sau:Liên quan vụ lật xe khách chở đoàn thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường thuộc Trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ (Lào Cai) gặp nạn, ngay sau khi xảy ra vụ tai nạn, Thường trực Tỉnh ủy Lào Cai đã trực tiếp chỉ đạo việc triển khai công tác cứu hộ, cứu nạn, khắc phục hậu quả.

    Lãnh đạo tỉnh này đã đi lên hiện trường để chỉ đạo tổ chức đưa các nạn nhân bị thương đi cấp cứu; chỉ đạo địa phương liên hệ, thông tin tới gia đình có nạn nhân tử vong để phối hợp với chính quyền địa phương chuẩn bị hậu sự.
    Theo cơ quan chức năng, vụ lật xe ô tô 29 chỗ, biển kiểm soát 29B-614.XX khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị vò nát.
    Thường trực Tỉnh ủy, Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai gửi lời thăm hỏi ân cần đến các nạn nhân bị thương và chia buồn sâu sắc với thân nhân, gia đình các nạn nhân thiệt mạng trong vụ tai nạn.

    Hiện các lực lượng đang tiếp tục triển khai khẩn trương công tác cứu nạn.

  • Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong

    Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong

    Khoảng 8 giờ 30 phút, ngày 27/12, tại thôn Mù (đoạn đường nối Quốc lộ 32 và Tỉnh Lộ 174) thuộc địa bàn xã Phình Hồ trên địa bàn xà Phình Hồ xảy ra vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng, lật xe ô tô 29 chỗ, Biển kiểm soát 29B-614.06 khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị hư hỏng nặng.

    Được biết, chiếc xe gặp nạn chở đoàn thiện nguyện đến trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ, thông tin này được đăng tải trên báo Lào Cai.

    Trao đổi với tờ Thanh niên, một lãnh đạo xã Phình Hồ cho biết, khu vực xảy ra tai nạn là đoạn dốc kéo dài, có khả năng nguyên nhân do xe mất phanh và lật ngửa ở đoạn chân dốc. Chiếc xe gặp nạn là loại 29 chỗ, chở đoàn giáo viên đi từ thiện.

    Hiện, toàn bộ lực lượng công an, quân sự, an ninh trật tự, cán bộ xã Phình Hồ và nhân dân đang tập trung cứu nạn, đồng thời huy động máy móc để tiếp tục đưa các nạn nhân ra ngoài.

    Hiện trường vụ tai nạn (Ảnh: Báo Lào Cai)

    Ảnh: Lao động

    Tiếp tục cập nhật…

  • Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho Đoàn viên, người lao động ở trọ xa quê theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?

    Chuyên trang Góc nhìn pháp lý ngày 24/12/2025 đưa tin: “Chính thức: Tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho đoàn viên, người lao động theo Nghị quyết 26 trong trường hợp nào?”, nội dung như sau: 

    Ngày 10/12/2025, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai khóa X, Kỳ họp thứ 8 đã thông qua Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên đán trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có hiệu lực từ ngày 21/12/ áp dụng cho các đối tượng sau:

    Ảnh minh họa

    – Hộ nghèo, hộ cận nghèo, hộ gia đình, cá nhân là đối tượng người có công với cách mạng, đối tượng thuộc diện chính sách, bảo trợ xã hội, hưu trí, bệnh nhân, phạm nhân, đoàn viên, người lao động có hoàn cảnh khó khăn.

    – Công chức, viên chức, người lao động tại các cơ quan Đảng, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đoàn thể, cơ quan quản lý nhà nước, đơn vị sự nghiệp công lập, các cơ quan ngành dọc và một số đơn vị quân đội trên địa bàn có quan hệ phối hợp với tỉnh Đồng Nai.

    – Các tổ chức, cá nhân, gia đình, đơn vị có liên quan đến việc triển khai thực hiện Nghị quyết này trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Theo đó, tại khoản 7 Điều 3 Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND về mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên Đán tại Đồng Nai, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai đã quy định về mức hỗ trợ cụ thể cho từng đối tượng trong dịp Tết Nguyên Đán như sau:

    Mức hỗ trợ cụ thể cho từng đối tượng

    7. Mức 1.000.000 đồng/người hỗ trợ cho khoảng 15.000 đoàn viên, người lao động của Liên đoàn Lao động có hoàn cảnh khó khăn thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh:

    a) Đoàn viên, người lao động bị tai nạn lao động, mắc bệnh nghề nghiệp; bản thân hoặc vợ/chồng/con mắc bệnh nan y, bệnh hiểm nghèo, gặp rủi ro hoạn nạn; người lao động bị ảnh hưởng bởi thiên tai, bão lũ;

    b) Đoàn viên, người lao động đơn thân nuôi con nhỏ dưới 6 tuổi; phụ nữ mang thai hoặc đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi;

    c) Đoàn viên, người lao động tại doanh nghiệp bị giảm đơn hàng, hoặc doanh nghiệp gặp khó khăn phải thu hẹp sản xuất, ngừng hoạt động, giải thể, phá sản, di dời đi nơi khác, người sử dụng lao động bỏ trốn, dẫn đến người lao động bị nghỉ việc không lương, tạm hoãn hợp đồng lao động, ngừng việc, bị nợ lương, nợ thưởng, chấm dứt hợp đồng lao động; hoặc có thu nhập thấp (tiền lương tháng thấp hơn mức lương tối thiểu);

    d) Đoàn viên, người lao động thuộc gia đình chính sách, hộ nghèo, hộ đồng bào dân tộc thiểu số; gia đình có thương binh, bệnh binh, người có công với cách mạng; gia đình bị ảnh hưởng bởi di chứng chất độc màu da cam;

    đ) Đoàn viên, người lao động bị mất việc làm do doanh nghiệp khó khăn phải thu hẹp sản xuất, ngừng hoạt động, giải thể, phá sản, chủ doanh nghiệp bỏ trốn tại thời điểm chăm lo Tết Nguyên đán;

    e) Đoàn viên, người lao động ở trọ, xa quê nhiều năm liền chưa có điều kiện về quê sum họp với gia đình trong dịp Tết Nguyên đán.
    Như vậy, chính thức từ 21/12/2025 tặng 1.000.000 đồng/người dịp Tết Nguyên đán 2026 cho Đoàn viên, người lao động của Liên đoàn Lao động có hoàn cảnh khó khăn thông qua Liên đoàn Lao động tỉnh ở trọ xa quê nhiều năm liền chưa có điều kiện về quê sum họp với gia đình trong dịp Tết Nguyên đán.

    Lưu ý: Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai khóa X, Kỳ họp thứ 8 đã thông qua Nghị quyết 26/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức hỗ trợ trong dịp Tết Nguyên đán trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật cũng đưa tin: “Tin vui dịp Tết Nguyên đán 2026: Một số người dân ở tỉnh này sẽ được nhận hỗ trợ 2 triệu đồng tiền mặt”, nội dung như sau: 

    Mới đây, HĐND tỉnh Quảng Ninh ban hành Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán hằng năm đối với một số đối tượng chính sách xã hội và các đối tượng khác trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2026 – 2030 có hiệu lực từ 01/01/2026 đến 31/12/2030.

    Theo Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định đối tượng, mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán hằng năm đối với một số đối tượng chính sách xã hội và các đối tượng khác trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2026 – 2030.

    Tin vui dịp Tết Nguyên đán 2026: Một số người dân ở tỉnh này sẽ được nhận hỗ trợ 2 triệu đồng tiền mặt- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Theo đó, tại Điều 3 Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định mức quà tặng nhân dịp tết Nguyên đán như sau:

    Điều 3. Mức quà tặng

    1. Tặng quà bằng tiền mặt mức 2.000.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm a, b, c, d khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    2. Tặng quà bằng tiền mặt mức 1.500.000 đồng/suất quà cho đối tượng tại điểm đ khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    3. Tặng quà bằng tiền mặt mức 1.000.000 đồng/suất quà cho đối tượng tại điểm e khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    4. Tặng quà bằng tiền mặt mức 500.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm g, h, i, k, l, m khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    5. Tặng quà bằng tiền mặt mức 300.000 đồng/suất quà cho các đối tượng tại điểm n, o, p, q, r khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này;

    6. Tặng quà mức 6.500.000 đồng/suất (trong đó: Tiền mặt 5.000.000 đồng, quà bằng hiện vật giá trị 1.500.000 đồng) cho các đối tượng là đơn vị quy định tại điểm s khoản 1 Điều 2 Nghị quyết này.

    Dẫn chiếu, căn cứ theo điểm e khoản 1 Điều 2 Nghị quyết 83/2025/NQ-HĐND quy định như sau:

    a) Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới;

    b) Hộ gia đình có quân nhân đang làm nhiệm vụ ở nơi đặc biệt khó khăn, khu vực quần đảo Trường Sa và nhà dàn DK1;

    c) Nhà giáo nhân dân, nhà giáo ưu tú; thầy thuốc nhân dân, thầy thuốc ưu tú; nghệ sĩ nhân dân, nghệ sĩ ưu tú; nghệ nhân nhân dân, nghệ nhân ưu tú;

    d) Hộ gia đình có thân nhân bị chết do tai nạn lao động tại các doanh nghiệp trong năm tại tỉnh Quảng Ninh;

    đ) Thanh niên xung phong hoàn thành nhiệm vụ trong kháng chiến đang hưởng trợ cấp hằng tháng;

    e) Đảng viên đủ 60 năm tuổi đảng trở lên;

    g) Hộ nghèo, hộ thoát nghèo, hộ thoát cận nghèo trong năm tại quyết định công nhận danh sách hộ nghèo, hộ thoát nghèo, hộ thoát cận nghèo của Ủy ban nhân dân xã, phường, đặc khu theo chuẩn nghèo đa chiều của Chính phủ hoặc của Tỉnh quy định đối với từng giai đoạn (trừ gia đình hộ nghèo thoát nghèo sang cận nghèo).

    h) Đối tượng bảo trợ xã hội, đối tượng tâm thần lang thang đang được chăm sóc nuôi dưỡng trong các cơ sở trợ giúp xã hội của tỉnh Quảng Ninh, Bệnh viện Bảo vệ sức khỏe tâm thần tỉnh Quảng Ninh;

    i) Người đang hưởng trợ cấp hưu trí xã hội hằng tháng theo quy định của Chính phủ và nghị quyết của Tỉnh; người thuộc diện đối tượng trợ cấp xã hội hằng tháng và các đối tượng khác đang hưởng trợ cấp xã hội hằng tháng tại cộng đồng theo quy định của Chính phủ và nghị quyết của Tỉnh (không bao gồm người hưởng chế độ hỗ trợ kinh phí chăm sóc đối tượng bảo trợ xã hội);

    k) Quân nhân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác trong Quân đội đã phục viên xuất ngũ về địa phương hiện đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 142/2008/QĐ-TTg ngày 27 tháng 10 năm 2008 của Thủ tướng Chính phủ về thực hiện chế độ đối với quân nhân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác trong Quân đội đã phục viên, xuất ngũ về địa phương; Công an nhân dân tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước có dưới 20 năm công tác đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 53/2010/QĐ-TTg ngày 20 tháng 8 năm 2010 của Thủ tướng Chính phủ quy định về chế độ đối với cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân tham gia kháng chiến chống Mỹ có dưới 20 năm công tác trong Công an nhân dân đã thôi việc, xuất ngũ về địa phương; người tham gia chiến tranh chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, làm nghĩa vụ quốc tế ở Căm-pu-chi-a, giúp bạn nước Lào sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc hiện đang hưởng trợ cấp hằng tháng theo Quyết định số 62/2011/QĐ-TTg ngày 09 tháng 11 năm 2011 của Thủ tướng Chính phủ về chế độ, chính sách đối với đối tượng tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, làm nhiệm vụ quốc tế ở Căm-pu-chi-a, giúp bạn Lào sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã phục viên, xuất ngũ, thôi việc;

    l) Cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang (bộ đội, bộ đội biên phòng, công an) đóng quân ở khu vực biên giới đất liền, hải đảo và cán bộ, chiến sĩ trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh làm nhiệm vụ thường trực trong ngày tết;

    m) Cán bộ, nhân viên ở một số đơn vị làm nhiệm vụ chăm sóc đối tượng xã hội, đối tượng bảo trợ xã hội, người bệnh trong ngày tết (Trung tâm Trợ giúp xã hội Quảng Ninh, Cơ sở cai nghiện ma túy tỉnh Quảng Ninh; thường trực cấp cứu, chữa bệnh ở các cơ sở y tế công lập trên địa bàn tỉnh);

    n) Người đang hưởng chế độ mất sức lao động (gồm cả người hưởng theo Quyết định số 91/2000/QĐ-TTg ngày 04 tháng 7 năm 2000 của Thủ tướng Chính phủ về việc trợ cấp cho những người đã hết tuổi lao động tại thời điểm ngừng hưởng trợ cấp mất sức lao động);

    o) Người thôi hưởng trợ cấp mất sức lao động có thời gian công tác thực tế từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm đang hưởng trợ cấp theo Quyết định số 613/QĐ-TTg ngày 06 tháng 5 năm 2010 của Thủ tướng Chính phủ về việc trợ cấp hàng tháng cho những người có từ đủ 15 năm đến dưới 20 năm công tác thực tế đã hết thời hạn hưởng trợ cấp mất sức lao động;

    p) Người đang hưởng trợ cấp tai nạn lao động, bệnh nghề nghiệp hằng tháng (trừ những người hiện đang công tác tại các cơ quan nhà nước và các doanh nghiệp);

    q) Người đang hưởng chế độ tử tuất hằng tháng do Bảo hiểm xã hội chi trả;

    r) Người từ đủ 70 tuổi trở lên;

    s) Các đơn vị: Trường Giáo dưỡng số 2; Trung tâm Trợ giúp xã hội Quảng Ninh; Cơ sở Cai nghiện ma túy tỉnh Quảng Ninh.

    Như vậy, theo Nghị quyết số 83/2025/NQ-HĐND của HĐND tỉnh Quảng Ninh, trong giai đoạn 2026–2030, mức quà Tết Nguyên đán cao nhất bằng tiền mặt, trị giá 2 triệu đồng/suất, được dành cho một số nhóm đối tượng chính sách xã hội theo quy định tại điểm a, b, c, d khoản 1 Điều 2 của nghị quyết.

    Cụ thể, nhóm đối tượng này gồm Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới; hộ gia đình có quân nhân đang làm nhiệm vụ tại các địa bàn đặc biệt khó khăn, khu vực quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1.

    Bên cạnh đó, nghị quyết cũng áp dụng mức hỗ trợ 2 triệu đồng đối với các cá nhân được Nhà nước phong tặng các danh hiệu cao quý như Nhà giáo Nhân dân, Nhà giáo Ưu tú; Thầy thuốc Nhân dân, Thầy thuốc Ưu tú; Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú; Nghệ nhân Nhân dân, Nghệ nhân Ưu tú.

    Ngoài ra, hộ gia đình có thân nhân bị chết do tai nạn lao động tại các doanh nghiệp trong năm trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh cũng thuộc diện được nhận mức quà này.

  • Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài.

    Hương có goại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học nên đặt mục tiêu phải lấy chồng đại gia, hoặc ít nhất là lấy đàn ông tài giỏi thành đạt. Quyết tâm theo đuổi mục tiêu này nên đến năm 27 tuổi, Hương vẫn độc thân. Bạn bè xung quanh Hương đã có chồng con, họ khuyên cô đừng cầu toàn đòi hỏi, phụ nữ đẹp mấy cũng có thời. Nhưng Hương mặc kệ, cô không tin người ưu tú như mình lại không lấy chồng giàu có được.

    Sau đó có người quen mai mối cho Hương lấy chồng Việt kiều. Họ nói người này tuy từng ly hôn nhưng rất giàu có, lại thành đạt với 2 công ty lớn. Nghe thế, Hương liền nuôi hy vọng. Cô nhắn tin, trò chuyện với vị đại gia này, khi nhìn thấy anh đẹp trai phong độ qua màn hình điện thoại gọi điện thì cô càng vừa ý.

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài. Dù vậy, anh ấy nói chưa thể về nước để làm đám cưới cùng cô. Hương tỏ ra hiểu chuyện thông cảm cho chồng tương lai, một mình chuẩn bị tổ chức đám cưới. Mọi chi tiêu, sắm sửa cho lễ cưới đều được vị đại gia kia trả không tiếc tiền. Tài khoản của Hương tăng vèo lên con số khiến cô há hốc kinh ngạc. Hương hài lòng nghĩ, phải lấy chồng giàu thế này thì cả đời cô mới ấm êm được.

    Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy - Ảnh 1
    Ảnh minh họa: Internet

    Không ngờ, đến ngày cưới, vị đại gia của Hương vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy nói vì công việc nên trễ chuyến bay. Hương dù tủi thân khi đám cưới không có chú rể nhưng vẫn thấy tự hào khi đeo vàng đầy cổ khiến ai cũng xuýt xoa lấy chồng đại gia thật sướng.

    Sau khi đám cưới kết thúc, Hương được tài xế đưa về biệt thự sang trọng. Đêm tân hôn, Hương ngồi đợi chú rể về. Đến đêm khuya, có người mở cửa, Hương hồi nộp đợi khoảnh khắc vợ chồng gặp nhau. Nhưng khi đèn được bật lên thì Hương hoảng hồn tái mặt.

    Người đàn ông đang đứng giữa phòng không phải là người phong độ, đẹp trai mà cô thường xuyên nói chuyện cùng. Chồng cô bây giờ là một lão già U60, mặt mày nhăn nhúm, đọc tóc bạc trắng. Thấy Hương hoảng hốt định la lên thất thanh thì ông ta vội nói:

    “Anh là chồng em đây. Vì sợ em chê anh già nên anh phải mướn người để gọi video call với em. Nhưng anh mới là người nhắn tin với em mỗi ngày. Giờ mình là vợ chồng rồi, em phải chấp nhận anh”.

    Hương kinh sợ tột cùng, cô tông cửa lao thẳng ra khỏi phòng tân hôn. Với Hương, đó là đêm tân hôn kinh hoàng nhất cô từng trải qua. Dù sau này cô đã đơn phương ly hôn chồng nhưng cô vẫn còn thấy sợ hãi, vì mê giàu sang mà cô bị lừa đau đớn, nhém chút nữa là cả đời phải hối hận.

  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng

    Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn

    Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:
    “Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

    Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:
    “Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

    Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

    Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

    Hàng xóm xì xào:
    “Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”
    Có người còn ác miệng hơn:
    “Vợ bỏ là phải, đàn ông gì mà để vợ khổ.”

    Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
    “Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

    Hai mươi năm trôi qua.

    Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.
    Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

    Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

    Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

    Là mẹ ruột của họ.

    Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:
    “Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”

    Căn nhà lặng đi.

    Ông Tiến siết chặt tay, định lên tiếng thì cô con gái cả đứng dậy.

    Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ trước mặt, giọng bình tĩnh, chỉ nói đúng ba câu:

    1. “Khi chúng tôi ba tuổi, bà đã tự nguyện từ bỏ quyền làm mẹ.”

    2. “Hai mươi năm qua, người nuôi chúng tôi ăn học là ba tôi, không phải bà.”

    3. “Nếu bà còn đòi tiền, luật sư của gia đình tôi sẽ làm việc với bà ngay bây giờ.”

    Nói xong, cô quay sang cửa:
    “Anh vào đi ạ.”

    Một người đàn ông mặc vest bước vào, tự giới thiệu là luật sư, đặt cặp hồ sơ xuống bàn, nhẹ nhàng nói về quyền nuôi dưỡng, nghĩa vụ bỏ mặc con và trách nhiệm pháp lý.

    Người phụ nữ tái mặt. Bà lắp bắp vài câu rồi đứng dậy, vội vã rời đi, không dám quay đầu lại.

    Tối hôm đó, hai con gái quỳ xuống trước ông Tiến.
    Ông vội vàng đỡ con dậy, giọng run run:
    “Ba không cần gì hết. Thấy các con sống tử tế, ba đủ giàu rồi.”

    Ngoài sân, gió thổi nhẹ. Trong căn nhà nghèo năm xưa, có một người cha lưng đã còng nhưng ánh mắt sáng hơn bao giờ hết.

     Bởi vì có những người đàn ông không cho con cuộc sống giàu sang, nhưng cho con cả một đời nhân cách.

  • Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương.

    Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đôi quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…”
    Cô Lan bế cả hai lên, tim thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác.

    Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô:
    — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?”
    Cô Lan mỉm cười, xoa đầu:
    — “Vì có ước mơ nâng nó lên.”

    Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu.

    Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa.

    Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới.

    Bà ta tự nhận là mẹ ruột của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con.

    Sân bay bỗng lặng đi.

    Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
    — “Chúng tôi không nhận.”

    Nam tiếp lời, mắt đỏ hoe nhưng không run:
    — “Mẹ sinh ra chúng tôi, nhưng người nuôi chúng tôi thành người là cô Lan.”

    Hai anh em quay sang nắm tay cô giáo, rồi đưa ra quyết định cuối cùng:

    “Chúng tôi sẽ làm thủ tục pháp lý để cô Lan là mẹ hợp pháp của chúng tôi. Từ hôm nay, mọi phụng dưỡng, yêu thương, và danh phận làm mẹ — chỉ dành cho một người.”

    Người phụ nữ kia bật khóc, còn cô Lan thì òa lên trong vòng tay của hai “đứa trẻ” năm nào. Ngoài kia, một chiếc máy bay rẽ mây cất cánh.

    Có những người mẹ không sinh ra con — nhưng chính họ đã cho con đôi cánh để bay cả cuộc đời.

  • Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số

    Chú Xe Ôm Giúp Cô Gái Trẻ Về Quê Ăn Tết, 5 Ngày Sau, Một Cuộc Gọi Đã Thay Đổi Cuộc Đời Chú!

    Chú tên Hùng, năm nay năm mươi bảy tuổi.

    Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận, có lương hưu, có cháu bế trên tay, thì chú Hùng vẫn ngày ngày ngồi trên chiếc xe máy cũ, bật ứng dụng, chờ cuốc xe tiếp theo. Chiếc xe ấy đã theo chú hơn mười năm, sơn tróc từng mảng, động cơ kêu không đều, nhưng vẫn là tài sản quý giá nhất mà chú còn giữ được.

    Chú từng có một gia đình.

    Nhà không lớn, nhưng lúc nào cũng có tiếng nói cười. Vợ chú bán hàng ngoài chợ, còn chú làm thợ điện công trình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đủ đầy. Cho đến một ngày, tai nạn xảy ra trên công trường. Chú mất việc, mất sức lao động nặng. Tiền dành dụm cạn dần vì thuốc men.

    Vợ chú đổ bệnh sau đó không lâu.

    Rồi bà mất.

    Con trai duy nhất bỏ quê lên thành phố, lâu lắm mới gọi về một lần. Không phải nó xấu, chỉ là cuộc sống cuốn nó đi, giống như đã từng cuốn chú đi trước đó.

    Từ ngày ấy, chú Hùng chạy xe ôm.

    Không mong giàu. Chỉ mong đủ sống.

    Chiều hôm đó là hai mươi tám Tết.

    Không khí ngoài đường hối hả. Người ta chở đào, chở quất, chở bao nhiêu hy vọng về nhà. Ai cũng có nơi để về. Ai cũng có người đợi.

    Chú Hùng nhận một cuốc xe khá xa. Điểm đón là bến xe. Điểm đến là một vùng quê, cách hơn trăm cây số.

    Chú nhìn màn hình, tay do dự.

    Cuốc xa. Trời lạnh. Đường vắng. Lại là ngày cận Tết.

    Nhưng rồi chú bấm nhận cuốc.

    Chú cũng không biết vì sao.

    Cô gái đứng chờ ở bến xe trông rất trẻ. Áo khoác mỏng, balo cũ đeo trước ngực. Khi chú dừng xe, cô ngẩng lên, mỉm cười rất lễ phép.

    “Dạ… chú là chú Hùng phải không ạ?”

    “Ừ, chú đây. Cháu về quê à?”

    Cô gật đầu.

    Giọng cô nhỏ, nhưng rõ ràng.

    Chú Hùng giúp cô buộc lại balo, dặn dò đội mũ cẩn thận rồi nổ máy.

    Đường dài. Gió lạnh. Cả hai im lặng suốt một quãng.

    Chú không thích hỏi nhiều. Người đi xa thường mang theo những câu chuyện không muốn kể.

    Một lúc sau, cô gái lên tiếng:

    “Chú… chú có hay chạy cuốc xa vậy không ạ?”

    “Ít lắm.” – chú cười – “Nhưng hôm nay gần Tết, chú rảnh.”

    Cô im lặng một lát rồi nói nhỏ:

    “Cháu sợ chú không nhận…”

    Chú nhìn cô qua gương chiếu hậu.

    “Sao lại sợ?”

    Cô cúi đầu.

    “Vì cháu… cháu không chắc mình đủ tiền.”

    Câu nói đó khiến tim chú Hùng khẽ thắt lại.

    “Không sao.” – chú đáp nhẹ – “Cứ về tới nhà đã.”

    Cô gái mím môi, mắt đỏ lên, nhưng cố quay mặt đi.

    Trên đường, cô kể.

    Tên cô là Lan, hai mươi hai tuổi. Lên thành phố học rồi ở lại làm việc. Công việc không ổn định. Lương thấp. Tiền nhà tăng. Cuối cùng, cô nghỉ việc.

    “Cháu định về quê ăn Tết rồi tính tiếp.” – cô nói – “Ít nhất… ở nhà còn có ba mẹ.”

    Chú Hùng nghe mà thấy lòng nặng trĩu.

    Chú hiểu cảm giác ấy. Cảm giác muốn quay về nơi mình từng thuộc về, khi thế giới bên ngoài không còn chỗ đứng cho mình nữa.

    Khi xe dừng lại đổ xăng, chú thấy Lan đứng nép một góc, kiểm tra điện thoại liên tục. Tay cô run nhẹ.

    “Có chuyện gì không cháu?” – chú hỏi.

    Lan lắc đầu.

    “Dạ không… chỉ là cháu còn đúng một ít tiền.”

    Chú không hỏi thêm.

    Tối muộn, xe về tới đầu làng.

    Đường nhỏ, tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài ngôi nhà xa xa. Chú Hùng dừng xe trước một căn nhà đơn sơ, cổng gỗ cũ.

    Lan xuống xe, lục balo rất lâu.

    Rồi cô nghẹn ngào:

    “Chú ơi… cháu xin lỗi… cháu chỉ còn từng này…”

    Số tiền trên điện thoại còn chưa tới một nửa tiền cuốc.

    Chú Hùng nhìn con số, rồi nhìn khuôn mặt tái đi vì lo lắng của cô.

    Chú tắt máy xe.

    “Về nhà đi cháu.” – chú nói – “Ba mẹ đang đợi.”

    Lan sững sờ.

    “Chú… chú không lấy tiền sao?”

    Chú cười hiền:

    “Coi như chú có thêm một đứa cháu về ăn Tết an toàn.”

    Nước mắt Lan rơi xuống không kịp lau.

    Cô cúi đầu thật sâu, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chú.

    “Cháu cảm ơn chú…” – cô nức nở – “Cháu sẽ không quên đâu.”

    Cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ chạy ra ôm lấy Lan. Tiếng gọi “con ơi” vang lên trong đêm.

    Chú Hùng quay xe, không dám nhìn lâu.

    Trên đường về, chú thấy lòng mình vừa ấm, vừa trống.

    Năm ngày sau.

    Sáng mùng Ba Tết, chú Hùng đang vá lại chiếc áo cũ thì điện thoại rung.

    Số lạ.

    “Dạ alo?”

    “Chú Hùng phải không ạ?”

    Giọng Lan.

    “Cháu… cháu xin lỗi vì làm phiền chú, nhưng cháu có thể gặp chú không? Cháu có chuyện rất quan trọng.”

    Chú ngạc nhiên, nhưng gật đầu.

    Khi gặp lại, Lan đi cùng một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt rất sắc.

    Người đó giới thiệu:

    “Tôi là ba của Lan.”

    Rồi ông cúi đầu trước chú Hùng.

    “Cảm ơn chú đã đưa con gái tôi về nhà an toàn.”

    Chú lúng túng xua tay.

    “Chuyện nhỏ thôi anh.”

    Người đàn ông nhìn chú rất lâu rồi nói:

    “Tôi điều hành một công ty vận tải nhỏ. Tôi đang cần một người quản lý đội xe. Không cần bằng cấp cao. Chỉ cần tử tế và có trách nhiệm.”

    Ông dừng lại.

    “Lan kể cho tôi nghe chuyện của chú.”

    Chú Hùng sững người.

    “Tôi muốn mời chú về làm việc.” – ông nói – “Nếu chú đồng ý.”

    Chú không nói được gì.

    Năm mươi bảy tuổi. Một cơ hội mà chú chưa từng dám nghĩ tới.

    Vài tháng sau, chú Hùng không còn chạy xe ôm nữa.

    Chú quản lý một đội xe nhỏ. Cuộc sống chưa giàu, nhưng đủ để chú sửa lại căn nhà cũ, đủ để chú ngủ ngon mỗi đêm mà không lo ngày mai.

    Mỗi dịp Tết, Lan vẫn gọi cho chú.

    “Chú là người đã kéo cháu về nhà.” – cô nói – “Và cũng là người kéo cuộc đời cháu lại đúng hướng.”

    Chú Hùng chỉ cười.

    Chú không nghĩ mình đã thay đổi cuộc đời ai.

    Chú chỉ biết, lòng tốt đôi khi không cần điều kiện.

    Và có những cuộc gọi đến muộn…
    Nhưng đủ để thay đổi cả một đời người.

  • Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Ông lão ă:n m::ày bất ngờ xuất hiện trong đám cưới bạc tỷ

    Đám cưới của Tuấn và Lan được tổ chức tại khách sạn Imperial – nơi sang trọng bậc nhất thành phố. Tuấn, Giám đốc kinh doanh của một công ty bất động sản, mặt mũi hớn hở trong bộ vest Ý đắt tiền, liên tục đi lại tiếp khách. Anh ta tự hào lắm, không chỉ vì lấy được Lan – cô gái xinh đẹp, hiền thục, mà còn vì nghe đâu bố vợ tương lai là một đại gia Việt kiều bí ẩn, hứa hẹn sẽ trao của hồi môn “khủng”. Đám cưới hôm nay ông lại bận kí hợp đồng lớn nên cuối bữa tiệc ông mới có mặt.

    Giữa lúc tiệc cưới đang rộn ràng tiếng nhạc, ly tách va nhau leng keng, bỗng nhiên ở cửa hội trường xuất hiện một bóng người lạ lùng. Đó là một ông già gầy gò, lưng còng rạp xuống. Ông mặc bộ quần áo nâu sờn rách, lấm lem bùn đất, chân đi đôi dép tổ ong đứt quai, trên vai còn vác một cái bao tải dứa bốc mùi chua loét của rác rưởi. Ông già đứng nép vào cửa kính, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào mâm cỗ đầy ắp thức ăn, nuốt nước bọt ừng ực. Không hiểu sao ông ấy lại tiến gần tới đám cưới được.

    Bảo vệ định lôi ông ra, nhưng Tuấn đã nhìn thấy. Sợ khách khứa chú ý làm mất mặt, Tuấn sầm sập lao tới, giọng rít qua kẽ răng: – “Này ông già! Đi chỗ khác kiếm ăn! Đây là đám cưới 5 sao, không phải bãi rác. Biến ngay cho khuất mắt tôi”! Ông già run rẩy, ngước đôi mắt kèm nhèm lên, giọng thều thào: – “Cậu ơi… làm phúc cho lão xin chút đồ thừa. Lão đói quá… ba ngày nay chưa có gì vào bụng”…

    – “Đồ thừa cũng không đến lượt ông”! – Tuấn nhăn mặt bịt mũi – “Hôi hám chết đi được. Bảo vệ đâu? Lôi cổ lão này ra ngoài, xịt nước hoa ngay chỗ này cho tôi”! Đúng lúc đó, Lan đi tới. Thấy cảnh tượng ấy, cô sững lại. Nhìn ông cụ tội nghiệp, run lẩy bẩy vì đói rét, lòng trắc ẩn của cô trỗi dậy. Cô không biết bố mình là ai vì ông đi làm ăn xa từ khi cô còn bé xíu, cô lớn lên với bà ngoại. Nhưng bà ngoại luôn dạy cô: “Thương người như thể thương thân”.

    Lan vội bước đến, gạt tay bảo vệ ra: – “Anh Tuấn, đừng làm thế. Ông ấy chỉ đói thôi mà. Hôm nay là ngày vui của mình, coi như làm phúc đi anh”. Tuấn trừng mắt nhìn vợ: – “Em điên à? Khách VIP đang nhìn vào đấy. Em định để cái ngữ ăn mày này làm ô uế đám cưới của anh sao”? – “Nhưng ông ấy sắp lả đi rồi”. – Lan nài nỉ – “Em chỉ xin cho ông ấy một chút súp hoặc cái bánh thôi”.

    Ông già nhìn Lan, ánh mắt ánh lên một tia xúc động lạ kỳ, ông chìa bàn tay đen đúa ra: – “Cô dâu tốt bụng quá… cô cho lão xin miếng bánh thôi.”.. Lan nhìn quanh, thấy trên bàn tiệc dành cho gia đình nhà trai có đĩa bánh ngọt chưa ai động đến. Cô nhanh tay cầm lấy một chiếc bánh kem nhỏ, định đưa cho ông lão.

    – Bốp!

    Một âm thanh chát chúa vang lên, làm tắt ngấm mọi tiếng cười nói trong hội trường. Lan ngã dúi dụi xuống sàn, chiếc bánh kem văng ra nát bét. Má cô in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Tuấn đứng đó, tay vẫn còn giơ lên, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ. – “Đồ đàn bà ngu dốt”! – Tuấn gào lên – “Cô dám lấy bánh từ bàn của mẹ tôi cho thằng ăn mày này à? Cô chưa về nhà chồng mà đã dám cãi lời chồng, coi thường nhà chồng thế hả? Tôi dạy cho cô biết thế nào là phép tắc”!

    Mẹ Tuấn ngồi đó, không những không can ngăn mà còn bĩu môi: – “Đánh là đúng! Cái thứ con dâu không biết giữ thể diện cho chồng. Loại rác rưởi thế kia mà cũng dây vào”. Lan ôm mặt khóc, nước mắt tủi nhục tuôn rơi. Cô nhìn người đàn ông mình sắp gọi là chồng, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ quá.

    Ông lão ăn mày nãy giờ đứng im, bỗng nhiên thẳng người dậy. Cái lưng còng biến mất. Ông cúi xuống, không phải để nhặt chiếc bánh, mà để đỡ Lan đứng dậy. Ông rút trong túi áo rách rưới ra một chiếc khăn tay trắng tinh, phẳng phiu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lan. – “Con gái, con có đau không”?

    Lan ngơ ngác nhìn ông lão. Giọng nói này… sao ấm áp và quen thuộc đến thế? Tuấn thấy ông già dám động vào vợ mình, định lao vào đẩy ngã: – “Buông cô ấy ra! Mày chán sống rồi à”? Ông lão ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt đục ngầu, khúm núm ban nãy biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc lạnh, uy quyền khiến Tuấn khựng lại, lạnh toát sống lưng.

    Ông lão chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác rách rưới bên ngoài, ném chiếc bao tải sang một bên. Bên trong lớp áo bẩn thỉu ấy là bộ vest đen được cắt may thủ công tinh xảo, trên cổ tay lấp lánh chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả căn biệt thự. Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mọi người bắt đầu xì xào: – Trời ơi! Kia có phải là… Chủ tịch Hùng của tập đoàn Hùng Cường không? – Đúng rồi! Người giàu nhất nhì cái đất này, vừa từ Mỹ trở về.

    Tuấn há hốc mồm, chân tay bủn rủn. Hùng Cường chính là tập đoàn mẹ, đang nắm giữ 80% cổ phần công ty bất động sản mà Tuấn đang làm việc. Và quan trọng hơn, đó là “bố vợ đại gia” mà hắn vẫn hằng mong ngóng. Ông Hùng vỗ vỗ vai Lan, rồi quay sang nhìn Tuấn, giọng nói vang rền cả hội trường mà không cần micro: – Cậu Tuấn, Giám đốc kinh doanh nhỉ? Tôi cứ nghĩ chọn được cho con gái một người chồng tài giỏi, đạo đức. Ai ngờ lại chọn nhầm một kẻ cầm thú đội lốt người.

    – Bố… bố vợ… con không biết… – Tuấn lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

    – Ai là bố cậu? – Ông Hùng quát lớn – Một người già đói khát xin miếng ăn cậu còn tiếc, lại còn muốn xua đuổi, xịt nước hoa tẩy uế. Một người vợ sắp cưới chỉ vì lòng thương người mà cậu thẳng tay tát giữa chốn đông người. Cậu coi trọng cái sĩ diện hão huyền, coi trọng bộ vest sạch sẽ hơn cả tình người, hơn cả vợ mình. Loại người như cậu, không xứng đáng xách dép cho con gái tôi!

    Mẹ Tuấn lúc nãy còn vênh váo, giờ run như cầy sấy, vội chạy lại quỳ xuống: – Ông thông gia… cháu nó nóng tính… xin ông bỏ qua…

    – Bà im đi! – Ông Hùng gạt phắt – Con hư tại mẹ. Bà nhìn xem bà dạy con thế nào?

    Ông Hùng quay sang Lan, ánh mắt dịu lại: – Lan, bố xin lỗi vì đã thử lòng con rể theo cách này. Nhưng nhờ thế bố mới thấy, con gái bố nhân hậu thế nào, và cũng may mắn thoát được một kiếp nạn. Con có muốn tiếp tục đám cưới này không?

    Lan nhìn Tuấn đang quỳ sụp dưới chân bố mình van xin, nhìn gia đình nhà chồng hèn hạ, cô lắc đầu, tháo chiếc nhẫn cưới ném trả lại Tuấn: – Con không cưới nữa bố ạ. Một cái tát này là quá đủ cho cái giá của sự mù quáng rồi. Ông Hùng gật đầu hài lòng. Ông rút điện thoại ra, gọi một cuộc gọi duy nhất: – Alo, cắt toàn bộ hợp đồng hợp tác với công ty của cậu Tuấn. Thu hồi lại căn biệt thự và siêu xe tôi định tặng làm của hồi môn. À, sa thải cậu ta luôn cho tôi. Lý do: Đạo đức suy đồi.

    Dứt lời, ông Hùng nắm tay con gái bước thẳng ra cửa, bỏ lại đằng sau sự hỗn loạn, tiếng khóc lóc thảm thiết của gia đình Tuấn và những ánh mắt khinh bỉ của quan khách. Tuấn gục ngã ngay tại sân khấu lộng lẫy. Hắn mất vợ, mất sự nghiệp, mất danh dự, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề. Hắn hiểu rằng, chiếc bánh kem nát bét trên sàn kia chính là tương lai của hắn.

  • Bị ốm nằm viện nhưng công ty không ai đến thăm, kể cả cậu bạn thân nhất, tủi thân tôi nhắn 1 tin vào nhóm chung vào đúng 12h

    Bị ốm nằm viện nhưng công ty không ai đến thăm, kể cả cậu bạn thân nhất, tủi thân tôi nhắn 1 tin vào nhóm chung vào đúng 12h

    Tôi là Nam, 35 tuổi, đang làm leader cho một công ty công nghệ khá danh tiếng ở Sài Gòn. Cuộc sống của tôi, nói không ngoa, thuộc dạng “ổn áp”. Lương cao, nhà đẹp, xe xịn, bạn bè xung quanh lúc nào cũng rôm rả. Trong số đó, tôi thân nhất với Hùng, trưởng phòng marketing của công ty. Chúng tôi hay tụ tập cuối tuần, nhậu nhẹt, kể chuyện đời, chuyện nghề. Hùng lúc nào cũng vui tính, hay pha trò, kiểu người mà ai cũng muốn làm bạn. Tôi luôn nghĩ mình may mắn khi có một người bạn như vậy.

    Nhưng rồi, một ngày, cuộc sống tưởng như hoàn hảo của tôi bỗng chốc đảo lộn. Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy với cơn đau ngực dữ dội. Ban đầu cứ nghĩ là do làm việc căng thẳng, thiếu ngủ, nhưng khi cơn đau không dứt, tôi buộc phải nhập viện. Bác sĩ chẩn đoán tôi bị viêm cơ tim cấp, cần nằm viện theo dõi ít nhất một tuần. Tin tức lan nhanh trong công ty. Tôi không mong cả thế giới đến thăm, nhưng ít ra, tôi nghĩ Hùng và vài người đồng nghiệp thân thiết sẽ ghé qua, hoặc ít nhất gửi một tin nhắn hỏi han.

    Ngày trôi qua, rồi đêm đến, phòng bệnh im lặng đến lạnh người. Điện thoại tôi không một thông báo. Không một cuộc gọi từ Hùng, không một tin nhắn từ nhóm đồng nghiệp. Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà trắng toát, cảm giác tủi thân trào dâng. Những cuộc nhậu, những lần tâm sự, những lời hứa hẹn “có gì cứ gọi tao” giờ như gió thoảng qua. Tôi tự hỏi, mình đã làm gì sai để không ai đoái hoài?

    Đêm thứ ba, tôi được ra viện. Vẫn không một lời hỏi thăm. Nửa đêm, ngồi trong căn hộ trống trải, tôi mở nhóm chat chung của công ty. Ngón tay lướt trên màn hình, tôi gõ một tin nhắn, ngắn gọn nhưng chất chứa nỗi lòng: “Cảm ơn mọi người vì đã luôn bên tôi. Hôm nay tôi ra viện, may mắn là mọi thứ ổn. Nhưng có lẽ tôi cần thời gian để suy nghĩ lại về những mối quan hệ quanh mình.” Tôi nhấn gửi, rồi tắt máy, không muốn đọc bất kỳ phản hồi nào.

    Sáng hôm sau, điện thoại tôi rung liên hồi. Hàng chục tin nhắn từ nhóm chat, từ đồng nghiệp, và cả từ Hùng. Họ giải thích, họ xin lỗi. Hùng nhắn riêng, giọng hối hận: “Nam, tao xin lỗi. Tao bị kẹt với dự án gấp, cả team bị sếp dí deadline, không ai dám rời công ty. Tao định sáng nay ghé qua mà không biết mày ra viện rồi.” Những người khác cũng nói tương tự, rằng họ bận rộn, rằng họ nghĩ tôi chỉ nằm viện vài ngày và “chắc ổn thôi”. Tôi đọc, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Lời xin lỗi, dù chân thành, cũng không xóa được cảm giác cô đơn đêm qua.

    Rồi, đúng lúc tôi định trả lời nhóm chat, một tin nhắn từ số lạ xuất hiện: “Anh Nam, em là Linh, thực tập sinh ở phòng marketing. Em không dám nhắn anh sớm vì sợ làm phiền, nhưng em có gửi một món quà nhỏ đến nhà anh. Mong anh mau khỏe.” Tôi ngẩn người. Linh? Cô bé thực tập nhút nhát, ít nói, chỉ mới vào công ty vài tháng? Tôi gần như chẳng nhớ nổi đã từng nói chuyện gì với cô ấy.

    Chuông cửa reo. Tôi mở cửa, một hộp quà nhỏ đặt trước thềm, bên trong là một lọ mật ong rừng, một tấm thiệp viết tay: “Chúc anh mau khỏe. Em không biết anh thích gì, nhưng mẹ em nói mật ong tốt cho sức khỏe. Cố lên anh!” Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng từng dòng như sưởi ấm trái tim tôi. Hóa ra, trong lúc tôi thất vọng về những người mình cho là thân thiết, một người gần như xa lạ lại âm thầm quan tâm tôi theo cách giản dị nhất.

    Tôi mỉm cười, nhắn lại cho Linh một tin cảm ơn. Rồi tôi mở nhóm chat, gõ một dòng mới: “Cảm ơn mọi người vì đã quan tâm. Tôi ổn rồi. Và đặc biệt cảm ơn Linh, em nhắc anh rằng đôi khi sự tử tế đến từ những nơi không ngờ nhất.”

    Từ hôm đó, tôi bắt đầu nhìn lại. Tôi vẫn làm leader, vẫn sống tốt, nhưng tôi học được rằng, những mối quan hệ thật sự đáng quý không phải lúc nào cũng đến từ những người ồn ào nhất bên ta. Đôi khi, sự chân thành lặng lẽ từ một người xa lạ mới là điều làm trái tim ta rung động.