Blog

  • Tôi đã ng//ủ với một người đ/àn ô/ng l/ạ ở tuổi 65 – và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bà//ng ho//àng

    Tôi đã ng//ủ với một người đ/àn ô/ng l/ạ ở tuổi 65 – và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bà//ng ho//àng

    Tôi đã ng//ủ với một người đ/àn ô/ng l/ạ ở tuổi 65 – và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bà//ng ho//àng…

    Năm tôi tròn 65 tuổi, cuộc sống tưởng như đã yên ổn. Chồng mấ//t từ lâu, con cái đều lập gia đình và ít khi về thăm, tôi sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Những buổi chiều, tôi thường ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng chim hót và ngắm nắng vàng trải dài trên con đường vắng. Cuộc đời an yên, nhưng trong sâu thẳm, có một khoảng trống mà tôi chưa từng thừa nhận — nỗi c/ô đơ/n.

    Hôm đó là sinh nhật tôi. Không ai nhớ, không một cuộc gọi hay lời chúc. Tôi quyết định một mình bắt chuyến xe đêm lên thành phố. Chẳng có kế hoạch gì, chỉ muốn thử làm điều khác thường, một lần “liề//u” trước khi quá muộn.

    Tôi ghé vào một qu/án b//ar nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương. Tôi chọn một góc khuất, gọi l/y rượ//u v//ang đỏ. Lâu rồi tôi mới uống rượ////u, vị chát ngọt lan trên đầ//u lư///ỡi khiến lòng tôi ấm lại.

    Đang mải ngắm dòng người qua lại, tôi thấy một người đàn ông tiến đến. Anh ta tầm hơn 40, mái tóc điểm chút bạc, ánh mắt sâu và trầm. Anh ngồi xuống bàn tôi, mỉm cười:

    — Tôi có thể mời bà thêm một ly không?

    Tôi bật cười, chỉnh lại câu xưng hô:

    — Đừng gọi tôi là “bà” chứ, tôi chưa quen.

    Chúng tôi nói chuyện như đã quen từ lâu. Anh kể mình là nhiếp ảnh gia, vừa từ xa về, còn tôi kể về những năm tháng tuổi trẻ, những chuyến đi tôi từng mơ nhưng chưa thực hiện. Không biết do rư//ợu hay do ánh mắt của anh, tôi cảm thấy một sự cuố/n hú/t l/ạ thường.

    Đêm đó, tôi đã đi cùng anh về khách sạn. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi lại được một người ôm vào lòng, cảm nhận hơi ấm của sự gầ//n gũ//i. Trong căn phòng tối, chúng tôi không nói nhiều, chỉ để mặc cảm xúc dẫn lối.

    Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa. Tôi tỉnh dậy, quay sang định chào buổi sáng thì giậ/t m/ình: chiếc giường trống trơn, anh ta đã bi/ến m/ất. Trên bàn, một phong bì trắng đặt ngay ngắn. Tim tôi đậ/p mạ/nh, tay r/un ru/n mở ra.

    Bên trong là một tấm ảnh — tôi đang ngủ, khuôn mặt bình yên dưới ánh đèn vàng. Dưới tấm ảnh là vài dòng chữ: “Cảm ơn vì đã cho tôi thấy tuổi già cũng có thể đẹp và can đảm đến thế. Nhưng… tôi x/in l/ỗi vì đã không nói thật ngay từ đầu. Tôi là…” …

    …“Tôi là…

    Tôi đọc đến đó thì tay cứng đờ.

    Dòng chữ phía dưới hiện ra, nắn nót nhưng lạnh đến rợn người:

    “…tôi là con trai của bà.”

    Tôi choáng váng, phải bám vào thành giường mới đứng vững.

    Không thể nào.
    Hoàn toàn không thể nào.

    Tim tôi đập dồn dập, tai ù đi. Tôi lật vội tấm ảnh ra phía sau. Có thêm vài dòng chữ nhỏ, như được viết rất chậm:

    “Bà không nhận ra tôi là điều dễ hiểu. Khi cha mất, bà đưa tôi cho cô ruột nuôi vì bà không đủ sức.
    Tôi lớn lên với vài tấm ảnh cũ và một cái tên mờ nhạt.
    Tôi chỉ muốn nhìn thấy bà… một lần, như một người phụ nữ bình thường, không phải ‘mẹ’ trong ký ức xa xỉ.”

    Tôi ngồi sụp xuống sàn.

    Mọi mảnh ký ức tưởng đã chôn sâu bỗng ùa về.

    Đứa con trai tôi sinh năm hai mươi ba tuổi.
    Đứa bé tôi buộc phải gửi đi sau khi chồng mất, vì nghèo, vì áp lực, vì những lời dèm pha cay nghiệt của họ hàng.
    Đứa bé tôi vẫn lén gửi tiền, nhưng chưa từng dám nhận lại.

    Tuổi tác… không khớp.

    Tôi chợt hiểu.

    Anh ta đã nói dối tuổi.

    Người đàn ông tối qua… không phải ngoài 40.
    Ánh mắt trầm ấy, sự từng trải ấy — là của một người gần bằng tuổi con tôi bây giờ.

    Tôi run rẩy đọc tiếp:

    “Tôi không có ý làm tổn thương bà.
    Tôi chỉ muốn biết:
    Nếu không mang danh ‘con’, liệu bà có thể nhìn tôi như một người đàn ông tử tế không?
    Tôi đã sai khi chọn cách này.
    Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bà cười… thật sự.”

    Phong bì rơi khỏi tay tôi.

    Cảm giác bàng hoàng, xấu hổ, đau đớn, và tội lỗi quện chặt lấy nhau, siết lấy lồng ngực tôi.

    Tôi nhớ lại từng chi tiết của đêm qua.

    Cách anh không vồ vập.
    Cách anh giữ khoảng cách, hỏi tôi có mệt không, có muốn dừng lại không.
    Cách anh nhìn tôi — không hề có sự chiếm đoạt, chỉ là trân trọng.

    Nước mắt tôi rơi không kiểm soát.

    Không phải vì chuyện đã xảy ra.

    Mà vì tôi nhận ra:
     Đứa con trai tôi từng bỏ rơi… đã lớn lên thành một người đàn ông tử tế hơn tôi tưởng mình xứng đáng.


    Ba tháng sau

    Tôi nhận được một bưu phẩm.

    Không có người gửi.

    Bên trong là một khung ảnh.

    Là tấm ảnh khác chụp tôi — đang ngồi bên cửa sổ nhà cũ, ánh nắng phủ lên mái tóc bạc.

    Phía sau ảnh chỉ có một dòng:

    “Mẹ không cần tìm con.
    Con ổn.
    Con chỉ mong mẹ cũng cho phép mình… được hạnh phúc.”

    Tôi đặt khung ảnh lên bàn.

    Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy cô đơn nữa.

    Không phải vì có ai đó bên cạnh.
    Mà vì tôi biết:
     Có một người trên đời đã tha thứ cho tôi trước cả khi tôi kịp xin lỗi.

    Và từ hôm đó, mỗi sinh nhật,
    tôi luôn tự mua cho mình một bó hoa.

    Không chờ ai nhớ.
    Không chờ ai cho phép.

    Vì tôi hiểu rồi:
    Can đảm lớn nhất của tuổi già — là dám đối diện với sự thật, và vẫn tiếp tục sống tử tế với chính mình.

  • Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 cho người lao động ra sao theo Thông báo 9441?

    Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 cho người lao động ra sao theo Thông báo 9441?

    Căn cứ theo Thông báo 9441/TB-BNV năm 2025, lịch nghỉ Tết Âm lịch và Quốc khánh năm 2026 đã được công bố chính thức. Trong khi lịch của công chức, viên chức được cố định, lịch nghỉ của người lao động tại các doanh nghiệp sẽ có sự linh hoạt và có thể kéo dài tới 9 ngày.

    Thời Trang Vàng đưa thông tin với tiêu đề: “Thay đổi lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 cho người lao động ra sao theo Thông báo 9441?”, nội dung đăng tải như sau:

    Theo Thông báo, đối với cán bộ, công chức, viên chức và người lao động của các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội (gọi tắt là công chức, viên chức), lịch nghỉ Tết Âm lịch năm 2026 được thực hiện như sau: Nghỉ 05 ngày theo quy định gồm 01 ngày trước Tết và 04 ngày sau Tết. Thời gian nghỉ bắt đầu từ thứ Hai ngày 16/02/2026 Dương lịch (tức ngày 29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ Sáu ngày 20/02/2026 Dương lịch (tức ngày mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ).

    Phương án nghỉ linh hoạt cho người lao động khối doanh nghiệp

    (Ảnh minh hoạ)

    Đối với người lao động không thuộc đối tượng nêu trên, người sử dụng lao động sẽ quyết định lựa chọn một trong các phương án nghỉ Tết Âm lịch năm 2026 như sau:

    – Lựa chọn nghỉ 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ;

    – Hoặc 02 ngày cuối năm Ất Tỵ và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ;

    – Hoặc 03 ngày cuối năm Ất Tỵ và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ.

    Như vậy, lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 của người lao động có thể thay đổi về thời gian nghỉ liên tục và số ngày nghỉ bù, tùy thuộc vào phương án nghỉ Tết do người sử dụng lao động lựa chọn và lịch nghỉ hằng tuần của doanh nghiệp.

    Cụ thể, trường hợp người sử dụng lao động lựa chọn phương án nghỉ 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ, lịch nghỉ của người lao động sẽ trùng với lịch nghỉ của khu vực hành chính, sự nghiệp và không phát sinh ngày nghỉ bù.

    Tuy nhiên, nếu doanh nghiệp có ngày nghỉ hằng tuần là thứ Bảy và Chủ nhật và lựa chọn phương án nghỉ 02 ngày cuối năm Ất Tỵ và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ hoặc 03 ngày cuối năm Ất Tỵ và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ, người lao động sẽ được nghỉ dài hơn.

    (Ảnh minh hoạ)

    Theo quy định tại khoản 1 Điều 112 Bộ luật Lao động 2019, trường hợp ngày nghỉ hằng tuần trùng với ngày nghỉ Tết thì người lao động được nghỉ bù vào ngày làm việc kế tiếp theo khoản 3 Điều 111 Bộ luật Lao động 2019. Theo đó, với các phương án này, người lao động được nghỉ liên tục từ ngày 14/02/2026 đến hết ngày 22/02/2026, tổng cộng 09 ngày (bao gồm 05 ngày nghỉ Tết và ngày nghỉ bù do trùng với ngày nghỉ hằng tuần).

    Lịch nghỉ Lễ Quốc khánh 2026

    Bộ Nội vụ cũng đã ban hành thông báo về lịch nghỉ lễ Quốc khánh năm 2026 để các cơ quan, doanh nghiệp và người sử dụng lao động thực hiện.

    Công chức, viên chức được nghỉ dịp lễ Quốc khánh năm 2026 trong 02 ngày theo quy định, gồm ngày 02/9/2026 Dương lịch và 01 ngày liền kề trước là ngày 01/9/2026 Dương lịch.

    Đáng chú ý, sẽ thực hiện hoán đổi ngày làm việc để kỳ nghỉ được liền mạch. Cụ thể, hoán đổi từ ngày làm việc thứ Hai ngày 31/8/2026 Dương lịch sang ngày nghỉ hằng tuần thứ Bảy ngày 22/8/2026 Dương lịch (tức là nghỉ thứ Hai ngày 31/8/2026 và làm bù vào ngày thứ Bảy ngày 22/8/2026).

    Tiếp đến, báo Phụ Nữ Mới đưa thông tin với tiêu đề: “Còn bao nhiêu ngày nữa đến Tết 2026 Âm Lịch Bính Ngọ: Dân mạng háo hức đếm ngược”, nội dung đăng tải như sau:

    Bao nhiêu ngày nữa chính thức nghỉ tết?

    Năm 2026 được xác định là năm Bính Ngọ, tức năm con ngựa theo lịch âm.

    Tết Nguyên Đán 2026 (Tết Bính Ngọ) rơi vào thứ Ba, ngày 17 tháng 2 năm 2026 (Dương lịch), tức ngày mùng 1 tháng 1 năm 2026 (Âm lịch). Thời gian của năm Bính Ngọ bắt đầu từ ngày 17/2/2026 và kết thúc vào ngày 5/2/2027 theo dương lịch.

    Hôm nay là Thứ hai, ngày 12 tháng 01 năm 2026 Dương lịch. Giao thừa Tết Nguyên Đán 2026 (Mùng 1 Tết Âm Lịch) sẽ vào ngày 17 tháng 02 năm 2026. Như vậy, còn 35 ngày nữa là đến Tết Bính Ngọ 2026 (Giao thừa Tết Âm lịch).

    Ảnh minh họa

    Để giúp người dân chủ động sắp xếp công việc và học tập, các cơ quan chức năng đã ban hành lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026. Dưới đây là thông tin cụ thể cho từng đối tượng, dựa trên các văn bản và thông báo chính thức.

    Đối với cán bộ, công chức, viên chức

    Cán bộ, công chức, viên chức sẽ nghỉ Tết Âm lịch từ thứ Bảy ngày 14/02/2026 (tức 27 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết Chủ nhật ngày 22/02/2026 (tức mùng 6 tháng Giêng).

    Kỳ nghỉ Tết Nguyên đán 2026 của nhóm này sẽ dài 9 ngày, được kết hợp từ 5 ngày nghỉ lễ quy định và 4 ngày nghỉ hằng tuần.

    Đây được xem là kỳ nghỉ khá dài, tạo điều kiện để CBCCVC có thời gian nghỉ ngơi, sum họp gia đình và chuẩn bị cho năm mới. Lịch nghỉ Tết âm lịch 2026 so với các năm trước thì phương án này được đánh giá là hợp lý, hạn chế tình trạng gián đoạn công việc sau Tết. Thông tin này cũng thường xuất hiện sớm trong các thông báo nghỉ Tết của cơ quan nhà nước.

    Đối với người lao động

    Trong dịp Tết Âm lịch, nhân viên được phép nghỉ 05 ngày và vẫn nhận đủ lương theo quy định. Dựa trên lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026, các đơn vị sử dụng lao động có quyền chủ động sắp xếp kế hoạch nghỉ lễ sao cho tối ưu nhất với tình hình sản xuất, kinh doanh của mình. Cụ thể, lịch nghỉ Tết 2026 của người lao động có thể áp dụng một trong ba phương án:

    – Nghỉ 01 ngày cuối năm Ất Tỵ và 04 ngày đầu năm Bính Ngọ.

    – Nghỉ 02 ngày cuối năm Ất Tỵ Và 03 ngày đầu năm Bính Ngọ.

    – Nghỉ 03 ngày cuối năm Ất Tỵ Và 02 ngày đầu năm Bính Ngọ.

    Bất kể lựa chọn kế hoạch nào, các đơn vị kinh doanh đều cần tuân thủ đúng quỹ thời gian nghỉ lễ mà pháp luật quy định. Để biết chi tiết lộ trình cá nhân, nhân viên cần chủ động cập nhật thông báo nghỉ Tết từ phía công ty.

    Đối với học sinh, sinh viên

    Lịch nghỉ Tết âm lịch 2026 cụ thể có thể khác nhau giữa các địa phương và trường học. Vì vậy, các gia đình cần chú ý theo dõi các văn bản hướng dẫn từ trường học hoặc Sở Giáo dục và Đào tạo để nắm bắt lịch trình cụ thể một cách kịp thời.

    Theo kế hoạch dự kiến, lịch nghỉ Tết Nguyên đán 2026 sẽ kéo dài 12 ngày, bắt đầu từ 11/02/2026 (tức 24/12 Âm lịch) đến hết 22/02/2026 (mùng 06/01 Âm lịch). So với khối lao động hành chính và doanh nghiệp, sinh viên và học sinh thường được hưởng một kỳ nghỉ Tết kéo dài hơn hẳn.

  • Chuyên gia dự báo bất ngờ đỉnh giá vàng, bạc nửa đầu năm 2026

    Chuyên gia dự báo bất ngờ đỉnh giá vàng, bạc nửa đầu năm 2026

    Giá vàng và bạc tăng mạnh đầu năm 2026 và được đánh giá còn dư địa khi bất ổn địa chính trị và kinh tế toàn cầu đang thúc đẩy nhu cầu đầu tư trú ẩn an toàn.

  • Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.


    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Một trong những đại kỵ phong thủy đầu giường ai cũng cần chú ý chính là gương soi. Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Quan niệm phong thủy cho rằng, gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh, phản chiếu năng lượng mạnh mẽ. Nếu gương chiếu thẳng giường ngủ sẽ hắt lại sự lạnh lẽo đáng sợ. Đồng thời, gương sẽ phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng.

    Còn xét về mặt tâm linh, gương được xem như “cửa ngõ âm dương”, đồ vật này có khả năng hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu. Vì thế đặt ở đầu giường rất không tốt, chưa kể việc gương chiếu vào giường còn khiến quan hệ vợ chồng trục trặc, dễ cãi vã, có người thứ ba.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, đặc biệt là phần đầu giường. Nếu có thể nên làm gương liền cánh tủ quần áo, đóng vào phía trong là tốt nhất.

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Một số người vì tiện lợi nên có thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, thậm chí là đồ vật sắc nhọn trong hộc đầu giường cho dễ lấy. Tuy nhiên, đây là điều cực kỳ kiêng kỵ trong phong thủy vì nó không hề tốt.

    Dao kéo hay đồ vật sắc nhọn là biểu tượng của sát khí. Những đồ vật này mang tính bạo lực, dễ gạy nguy hiểm. Khi đặt ở đầu giường – nơi vốn cần sự yên ổn – những vật này dễ tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng, dễ xảy ra cãi vã, bất hòa. Ngoài ra gia chủ có thể gặp phải tai nạn không mong muốn.

    Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Nghĩa là nếu đầu giường tồn tại vật mang sát khí, thì tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, đừng để ở phòng ngủ hay tùy tiện ở đấu giường.

    Thiết bị điện tử – Ngắt mạch năng lượng, gây mất ngủ và tài lộc hao hụt

    Trong thời đại công nghệ, ai cũng đều sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, hay máy tính…  nhiều người thường để điện thoại, iPad, laptop hoặc cả ổ sạc ngay đầu giường để tiện sử dụng. Tuy nhiên, đây lại là một trong những sai lầm phổ biến nhất, âm thầm ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe lẫn phong thủy tài vận.

    Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ. Gây ra hiện tượng đau đầu, mệt mỏi kéo dài. Về phong thủy, những sóng điện từ này ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Việc xem điện thoại quá nhiều trước khi ngủ còn gây hại cho mắt, não bộ, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ nghiêm trọng.

    Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ. Tốt nhất là đọc sách giấy hoặc thiền nhẹ để dễ ngủ và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Cộng 3 số cuối điện thoại của bạn lại nếu ra số này: Chúc mừng chủ nhân cả đời chẳng lo thiếu tiền

    Trước tiên giải nghĩa phiên âm theo Hán Việt

    Trong phong thủy và nhân số học thì mỗi một con số đều tượng trưng cho một ý nghĩa nhất định. Có những con số mang lại may mắn, có những co số sẽ mang lại điều không như ý muốn cho bạn. Cụ thể trong Hán Việt, các con số có cách phát âm được giải nghĩa như sau:

    0 – Không có gì, bình thường

    1 – Nhất

    2 – Nhị

    3 – Tam

    4 – Tứ

    5 – Sinh

    6 – Lộc

    7 – Thất

    t8 – Phát / Bát

    9 – Cửu

    Cách tính ý nghĩa số điện thoại

    Nếu số điện thoại của bạn có 3 số cuối là 789: Khi cộng lại sẽ là 7+8+9=24=2+4=6. Nếu ra con số 6 thì đó là số điện thoại may mắn.

    Ý nghĩa số 0 trong phong thủy: Theo phong thủy, số 0 tượng trưng cho sự bắt đầu, một sự khởi đầu mới đầy hi vọng. Chúng ta vẫn thường nghe từ “bắt đầu với con số 0” thể hiện sự khởi đầu với hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, bạn không nên nản chí bởi “Vạn sự khởi đầu nan”, từ từ chúng ta sẽ tích lũy thành quả dù ban đầu chưa có gì.

    Ý nghĩa số 1 trong phong thủy: Trong tự nhiên con số 1 chính là con số khá đặc biệt. Số 1 được xem là con số căn bản cho mọi sự biến hóa, mang lại những điều mới mẻ, tốt đẹp hơn và tràn đầy sức sống, hi vọng. Những người có số đuôi điện thoại cộng lại bằng con số 1 thể hiện cho việc sẽ phát triển giàu mạnh, tương lai có thể làm lãnh đạo.

    3 so cuoi dien thoai cong lai r a so nay chuc mung gia chu giau co phat tai

    Ý nghĩa số 2 trong phong thủy: Trong thần số học thì con số 2 không chỉ là con số thông thường, số 2 còn đại diện cho 1 cặp đôi, thể hiện sự hạnh phúc, viên mãn, tròn đầy, song hỷ. Ngoài ra, số 2 còn tượng trưng cho sự cân bằng âm dương, đồng thời còn thể hiện sự bền vững, lâu dài.

    Số 3 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong phong thủy và thần số học thì con số 3 có khá nhiều tranh cãi và những quan niệm khác nhau về ý nghĩa của con số 3. Ngoài thể hiện sự vững chắc, số 3 còn mang ý nghĩa phát tài.

    Số 4 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Chúng ta thường thấy người phương Đông không thích số 4, bởi con số này có cách đọc trong âm Hán Tự là Tứ – nếu đọc lệch đi một chút là Tử (đồng nghĩa với cái chết). Bởi vậy, con số này không mang lại may mắn nhiều người kiêng kỵ.

    y nghia 3 so cuoi dien dien thoai

    Số 5 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Dựa theo phong thủy, con số 5 khá bí ẩn, một phần nào đó thể hiện bản sắc của thuyết Ngũ hành gồm có Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ. Đồng thời trong Ngũ phương: Đông – Tây – Nam – Bắc – Trung tâm. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 5 thường có cuộc sống khá ổn định.

    Số 6 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Trong tự nhiên rất nhiều người biết nhưng số 6 là con số mang đến nhiều tài lộc và may mắn, thể hiện sự tốt lành, thuận lợi. Số 6 đại diện cho những điều lộc, những cái lợi trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì con số 6 còn là gấp đôi của số 3, đồng nghĩa với gấp đôi điềm lành. Những người có tổng 3 số cuối điện thoại là 6 thật sự đáng chúc mừng.

    Số 7 ý nghĩa là gì trong phong thủy: Theo tiếng Hán Việt thì số 7 đọc là Thất, có thể coi là thất bát, thất bại, nên nhiều người cũng không thích số 7 tương tự số 4. Nên khi cộng lại 3 số cuối điện thoại của bạn là số 7 thì cũng nên cẩn thận đôi chút. Tuy nhiên theo tín ngưỡng đạo Phật, số 7 lại là con số vô cùng quyền năng, hội tụ cả dương khí và âm khí trong trời đất. Vì vậy, bạn cũng không nên quá lo lắng.

    Ý nghĩa số 8 trong phong thủy: Trong phong thủy, những người có số đại điện cho là số 8 mang ý nghĩa phát tài, thịnh vượng, phát triển. Số 8 thường được kết hợp với số 6 với ý nghĩa lộc phát. Có thể nói là cặp số này rất được những thương gia, doanh nhân ưa chuộng, tìm kiếm. Bởi vậy, nếu cộng lại 3 số cuối của số điện thoại là 8 thì chắc chắn bạn cần phải ăn mừng.

    Ý nghĩa số 9 trong phong thủy: Chúng ta vẫn thường nghe về những truyền thuyết dân gian, trong đó con số 9 được xem là đạt đến độ hoàn hảo cao nhất, chẳng hạn Voi 9 ngà, Gà 9 cựa, Ngựa 9 hồng mao. Như thế, số 9 tượng trưng cho sức mạnh và quyền uy. Bởi vậy khi 3 số cuối điện thoại của bạn cộng lại bằng số 9 thì hãy vững niềm tin ở tương lai nhất định bạn sẽ thành công.

    Nguồn: https://www.giaitri.thoibaovhnt.com.vn/cong-3-so-cuoi-dien-thoai-cua-ban-lai-neu-ra-so-nay-chuc-mung-chu-nhan-ca-doi-chang-lo-thieu-tien-743800.html

  • 2 chị em s:i:nh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em s:i:nh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    2 chị em sinh đôi lấy chung chồng đ/ại g/ia, đến 1 ngày bàng hoàng phát hiện ra sự thật

    Ở một ngôi làng nhỏ ven sông thuộc miền Tây Việt Nam, hai chị em sinh đôi Hạnh và Phúc nổi tiếng khắp vùng vì vẻ đẹp mặn mà và tính tình hiền hậu. Cả hai đều đã 50 tuổi, từng trải qua một đời chồng nhưng không may mắn có con. Cuộc sống của họ giản dị, quanh quẩn trong chiếc chòi lá nhỏ bên bờ sông, nơi họ cùng nhau trồng rau, nuôi cá để mưu sinh.

    Một ngày nọ, ông Tâm – một đại gia trong làng, người sở hữu hàng chục mẫu đất và cả một đội thuyền đánh cá lớn – bất ngờ ngỏ lời muốn cưới cả hai chị em. Ông Tâm đã góa vợ nhiều năm, giàu có nhưng không có con nối dõi, nên ông muốn tìm một người vợ để sinh con trai nối nghiệp. Tuy nhiên, vì không thể chọn giữa Hạnh và Phúc, ông đưa ra một đề nghị kỳ lạ: cả hai sẽ cùng làm vợ ông, và ông sẽ chia lịch ngủ chung một cách công bằng. Hạnh được 4 ngày trong tuần, còn Phúc được 3 ngày. Hai chị em ban đầu ngần ngại, nhưng nghĩ đến cuộc sống nghèo khó và cơ hội đổi đời, họ đành gật đầu đồng ý.

    Sau đám cưới đơn sơ nhưng rình rang cả làng, hai chị em chính thức về sống chung dưới mái nhà lớn của ông Tâm. Dù bên ngoài họ vẫn giữ vẻ hòa thuận, trong lòng cả Hạnh và Phúc đều âm thầm cạnh tranh. Ai cũng muốn sớm có con, bởi ông Tâm đã hứa rằng người nào sinh được con trai trước sẽ được ông ưu ái hơn, thậm chí có thể được chia phần lớn tài sản. Hạnh, với 4 ngày bên chồng, luôn tự tin rằng mình có lợi thế hơn. Trong khi đó, Phúc, dù chỉ có 3 ngày, lại lặng lẽ tìm đến các bài thuốc dân gian để tăng cơ hội thụ thai.

    Những ngày đầu trôi qua trong sự căng thẳng ngầm. Hạnh và Phúc thay phiên nhau chăm sóc ông Tâm, cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ. Nhưng đến ngày thứ bảy, ngày mà cả hai chị em đều có mặt ở nhà để cùng ăn bữa cơm gia đình, một chuyện động trời đã xảy ra, khiến cả hai điêu đứng.

    Sáng hôm đó, khi Hạnh và Phúc đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp, họ nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phòng ngủ của ông Tâm. Nghĩ rằng ông bị làm sao, cả hai vội vàng chạy lên. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, họ chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

    …trước cảnh tượng trước mắt:

    Ông Tâm đang ngồi trên giường, lưng quay về phía cửa, trước mặt là một người đàn ông lạ mặt mặc áo blouse trắng. Trên bàn là xấp hồ sơ bệnh án và những lọ thuốc thủy tinh. Không hề có cảnh tượng trăng hoa hay bí mật mờ ám như hai chị em từng lo sợ, nhưng chính sự bình thản đến lạnh lùng của ông Tâm mới khiến họ rợn người.

    Thấy hai người bước vào, ông Tâm thở dài, không giấu nữa. Ông ra hiệu cho người kia rời đi rồi chậm rãi nói một câu khiến cả Hạnh và Phúc bàng hoàng:

    “Thật ra… tao không còn khả năng sinh con từ mười năm trước.”

    Căn phòng im phăng phắc. Hạnh đánh rơi con dao gọt trái cây đang cầm trên tay. Phúc lùi lại một bước, mặt tái mét.

    Ông Tâm kể, sau một tai nạn năm xưa, ông buộc phải phẫu thuật và mất hoàn toàn khả năng làm cha. Người vợ trước vì chuyện đó mà bỏ đi. Ông che giấu sự thật, dùng tiền mua danh phận, mua tiếng tăm, và mua luôn cả một “cuộc hôn nhân hai vợ” để che mắt thiên hạ.

    Việc chia lịch ngủ chỉ là một màn kịch. Thực chất, ông luôn uống thuốc an thần vào ban đêm. Những bài thuốc dân gian Phúc âm thầm dùng, những tháng ngày Hạnh tự tin chờ đợi… tất cả đều vô nghĩa ngay từ đầu.

    “Ta chỉ cần hai người đóng vai người vợ hiền. Đổi lại, các cô có nhà, có tiền, có cuộc sống sung túc.”
    Giọng ông Tâm đều đều, như đang nói chuyện làm ăn.

    Hạnh bật cười, tiếng cười khô khốc. Phúc thì khóc nấc lên. Hai chị em nhìn nhau, trong khoảnh khắc ấy, mọi ganh đua, đố kỵ bỗng trở nên đắng chát đến tột cùng. Họ đã đánh đổi danh dự, tuổi già, và cả tình chị em để chạy theo một giấc mơ chưa từng tồn tại.

    Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau đám cưới, hai chị em ngủ chung một phòng như thuở còn nghèo. Họ ngồi bên nhau rất lâu, không ai nói gì. Ngoài kia, gió từ sông thổi vào lạnh buốt.

    Vài tuần sau, cả làng xôn xao khi Hạnh và Phúc lặng lẽ rời khỏi căn nhà lớn của ông Tâm. Không tranh giành tài sản, không làm ầm ĩ. Họ trở về chiếc chòi lá cũ ven sông, bắt đầu lại cuộc sống giản dị ngày nào.

    Người ta bảo hai chị em dại dột, bỏ cơ hội làm bà lớn. Nhưng chỉ có Hạnh và Phúc hiểu:
    thà nghèo mà thanh thản, còn hơn giàu trong một lời nói dối kéo dài cả đời.

  • Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tuổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rượu ngoại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nượp, toàn là quan chức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.

    Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầm xấp phong bì lì xì cho các cháu.

    7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đẻ cho, rồi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng vốn, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉnh lẻ, “không môn đăng hộ đối”.

    Khi khách khứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.

    Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.

    – Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.

    Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Cô ngồi vào chật chội, vướng víu. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi. Đằng nào tí nữa cũng phải chạy đi chạy lại tiếp rượu, ngồi đây làm gì cho vướng mắt.

    Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi nhìn sang Tuấn – chồng tôi. Anh đang nâng ly cười nói với ông chú họ, ánh mắt lướt qua tôi rồi vội lảng đi chỗ khác. Anh không nói một lời. Không một cử chỉ bênh vực.

    7 năm hy sinh, đổi lại là một vị trí cạnh bồn rửa bát trong ngày vui của gia đình sao? Sự thất vọng tột cùng biến thành một khối băng lạnh toát trong lòng. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi gật đầu nhẹ: – Vâng, con hiểu rồi ạ.

    Tôi quay lưng, đi thẳng một mạch ra cửa, không hề rẽ vào khu bếp như mẹ chồng chỉ đạo. Tôi bước lên xe, đóng sầm cửa lại. Không gian yên tĩnh trong xe đối lập hoàn toàn với sự ồn ào giả tạo bên trong. Tôi rút điện thoại, gọi cho giám đốc chi nhánh ngân hàng – người mà tôi là khách hàng VIP nhiều năm nay.

    – A lô, anh Hưng ạ. Tôi là Hà đây. Khoản thanh toán 800 triệu cho nhà hàng X vào lúc 11h30 trưa nay theo lệnh chuyển khoản tự động, anh hủy giúp tôi nhé.

    Đầu dây bên kia ngập ngừng: – Chị Hà ơi, lệnh đã treo rồi, chỉ chờ đến giờ là tiền ting ting thôi. Hủy bây giờ bên nhà hàng họ kiện đấy, vì hợp đồng là phải thanh toán 100% trước khi khai tiệc 30 phút.

    Tôi cười nhạt, giọng đanh lại: – Anh cứ hủy đi. Phong tỏa luôn tài khoản của tôi lại. Mọi rắc rối pháp lý tôi chịu. Ngay lập tức!

    – Vâng, tôi làm ngay.

    Tôi cúp máy. Đồng hồ chỉ 11h15. Còn 15 phút nữa là đến giờ khai tiệc. Tôi lái xe đến một quán cà phê cách đó 2 cây số, gọi một ly đen đá không đường, ngồi nhâm nhi và nhìn điện thoại.

    11h35. Điện thoại bắt đầu rung. Cuộc gọi đầu tiên: Quản lý nhà hàng. Tôi không nghe.

    11h40. Cuộc gọi thứ hai: Tuấn. Tôi tắt máy.

    11h45. Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn kính. Màn hình sáng liên tục. Mẹ Chồng calling… Bố Chồng calling… Chồng calling… Anh Cả calling…

    Tin nhắn ập đến dồn dập như bão lũ: “Em đang ở đâu? Sao thẻ không quẹt được?” “Nhà hàng báo chưa nhận được tiền, họ không cho lên món!” “Khách khứa đang đợi, em làm cái trò gì vậy?” “Về ngay đi Hà! Mất mặt bố mẹ quá!”

    Tôi ngồi im, điềm nhiên nhìn con số cuộc gọi nhỡ nhảy múa. 10 cuộc, 30 cuộc, 50 cuộc… và dừng lại ở con số 99.

    Đến cuộc thứ 100, là số của mẹ chồng, tôi mới bắt máy.

    – Cô làm cái trò gì thế hả? – Tiếng mẹ chồng gào lên lạc cả giọng, xen lẫn tiếng ồn ào hỗn loạn – Quản lý nhà hàng đang chặn không cho mang đồ ăn ra đây này! Họ bảo tài khoản bị khóa! Cô định giết chết cái nhà này à? Khách đang nhìn đây này!

    Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp lại bằng giọng nói bình thản đến rợn người: – Ơ kìa mẹ. Con là người ngồi mâm phụ với người làm, với tài xế mà. Mẹ có thấy người làm nào phải bỏ gần 1 tỷ bạc ra trả tiền tiệc cho chủ nhà không ạ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra đầy giận dữ và sợ hãi.

    – Con không được ngồi ở bàn tiệc, nghĩa là con không phải người của gia đình. Mà đã là người dưng, thì con không có trách nhiệm thanh toán. Thế nhé mẹ.

    Tôi định cúp máy thì nghe tiếng Tuấn giật điện thoại, giọng van lơn: – Hà ơi, anh xin em. Bố sắp ngất rồi. Khách khứa đang xì xào. Em về đi, anh ra đón em vào bàn VIP ngồi. Anh quỳ xuống xin em cũng được.

    – Anh không cần quỳ. – Tôi nói – Anh chỉ cần nhớ lại lúc nãy anh đã đứng ở đâu khi mẹ đuổi em đi.

    Nói rồi tôi cúp máy. Nhưng tôi không về nhà. Tôi quay xe trở lại nhà hàng.

    Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không khí đặc quánh lại. 150 bàn tiệc trống trơn đồ ăn, khách khứa nhốn nháo, chỉ trỏ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đang đứng đôi co với quản lý.

    Thấy bóng tôi ở cửa, cả nhà chồng như thấy phao cứu sinh. Tuấn lao ra, mồ hôi nhễ nhại, định nắm tay tôi kéo vào. Tôi gạt tay anh ra, bước đi đĩnh đạc, đầu ngẩng cao. Tôi đi thẳng đến bàn quản lý, rút trong túi ra tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn cái “cạch”. – Quẹt thẻ này. Thanh toán toàn bộ. Cho nhân viên lên đồ đi.

    Người quản lý thở phào, vội vàng chạy đi. Bố mẹ chồng tôi cũng thở hắt ra, mẹ chồng gượng cười, định tiến lại gần: – Gớm, con cứ đùa dai. Thôi vào đây ngồi với mẹ…

    Tôi giơ tay lên, ngăn bà lại: – Không cần đâu mẹ. Con trả tiền bữa tiệc này, không phải vì con muốn ngồi vào cái ghế đó. Con trả vì con muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho cái họ này, và cũng là quà chia tay con tặng bố mẹ.

    Cả gia đình chồng sững sờ. – Chia tay? Con nói gì thế? – Bố chồng tôi run run hỏi.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn – người chồng nhu nhược: – Từ ngày mai, tôi sẽ làm thủ tục ly hôn. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ, công ty đều đang thế chấp dưới tên tôi để vay vốn. Tôi sẽ rút vốn về. Các người tự lo liệu đi.

    Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng: – Bữa tiệc này 800 triệu, con biếu bố mẹ. Nhưng 7 năm thanh xuân và sự tôn trọng của con, bố mẹ không mua nổi đâu. Chúc cả nhà ngon miệng.

    Nói xong, tôi quay gót bước đi. Phía sau lưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên một cách lố bịch, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán vỡ trận của 150 bàn tiệc. Tôi bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành của tự do.

    Có những chiếc ghế không cho mình ngồi, thì mình đập nát nó đi, chứ không cần phải tranh giành. Và có những gia đình, chỉ khi ta tàn nhẫn quay lưng, họ mới biết ta quan trọng đến nhường nào. Nhưng khi đó, mọi thứ đã quá muộn.

  • Ngoài ra, 7 người khác bị thương trong vụ việc. Theo cảnh sát Islamabad, vụ nổ xảy ra khi các vị khách tụ tập để chúc mừng đôi uyên ương đang ngủ lại trong nhà sau tiệc cưới.

    Ngoài ra, 7 người khác bị thương trong vụ việc. Theo cảnh sát Islamabad, vụ nổ xảy ra khi các vị khách tụ tập để chúc mừng đôi uyên ương đang ngủ lại trong nhà sau tiệc cưới.

    Ngoài ra, 7 người khác bị thương trong vụ việc.

    Theo cảnh sát Islamabad, vụ nổ xảy ra khi các vị khách tụ tập để chúc mừng đôi uyên ương đang ngủ lại trong nhà sau tiệc cưới. Sức ép từ vụ nổ khiến một phần ngôi nhà bị sập, gây thương vong nghiêm trọng. Một số ngôi nhà lân cận cũng bị hư hại.

    Trong thông báo chính thức, cảnh sát cho biết vụ việc xảy ra tại một khu dân cư nằm ngay trung tâm thủ đô. Ông Sahibzada Yousaf, một quan chức hành chính của chính phủ, xác nhận lực lượng chức năng đã nhận được tin báo từ sáng sớm và nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Công tác điều tra nguyên nhân vụ nổ hiện vẫn đang được tiến hành.

    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 1.

    Hiện trường vụ việc thương tâm (Ảnh: AFP)

    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 2.
    Đám cưới hóa đám tang: Cô dâu, chú rể tử vong thương tâm trong vụ nổ bình gas sau tiệc cưới- Ảnh 3.

    Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif đã bày tỏ sự đau buồn trước thảm kịch, đồng thời gửi lời chia buồn tới gia đình các nạn nhân. Theo thông cáo từ Văn phòng Thủ tướng, ông yêu cầu các cơ sở y tế nỗ lực hết sức để cứu chữa những người bị thương và chỉ đạo tiến hành điều tra toàn diện vụ việc.

    Giới chức Pakistan cho biết nhiều hộ gia đình trong nước vẫn phụ thuộc vào bình gas hóa lỏng do áp lực khí đốt tự nhiên thấp. Các bình gas này từng nhiều lần liên quan đến những tai nạn chết người do rò rỉ khí gas. Cảnh sát khẳng định sẽ tiếp tục điều tra để làm rõ nguyên nhân chính xác của vụ nổ.

  • Bố chồng tôi m;ấ;t ngay ngày cận Tết năm ngoái do một c;ơ;n đ;ộ;t q;u;ỵ. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đ;a;u đ;ớ;n vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc

    Bố chồng tôi m;ấ;t ngay ngày cận Tết năm ngoái do một c;ơ;n đ;ộ;t q;u;ỵ. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đ;a;u đ;ớ;n vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc

    Bố chồng tôi mất ngay ngày cận Tết năm ngoái do một cơn đột quỵ. Nhiều khi thấy cả một con người bằng xương bằng thịt mà như ngọn đèn trước gió vậy, có thể vụt sáng và tắt lịm bất cứ lúc nào. Dù ông ra đi đã gần một năm, nhưng cảm giác đau đớn vẫn len lỏi trong từng khoảnh khắc. Năm nay, giỗ đầu của bố chồng trùng với những ngày chuẩn bị Tết, khiến không khí trong nhà vừa buồn, vừa ngổn ngang cảm xúc.

    Tôi lấy chồng được 5 năm, nhà chồng cách nhà tôi hơn 100km. Kể từ khi kết hôn, chưa một năm nào tôi được ăn Tết ở nhà ngoại. Sớm nhất cũng phải mùng 2 tôi mới về thăm bố mẹ đẻ. Dù mẹ chồng tôi không bao giờ khó dễ hay yêu cầu khắt khe, bà thuộc thế hệ trước nên mọi lễ nghi, khuôn phép đều phải chu toàn. Tôi biết thời bà làm dâu còn khổ hơn gấp bội, vất vả, thiệt thòi đủ đường. Mỗi dịp lễ Tết, nhìn bà bận rộn lo toan mà không hề than thở, tôi lại càng thương bà nhiều hơn.

    Hôm vừa rồi, sau khi xong cúng giỗ bố chồng, mẹ chồng gọi cả nhà lại nói chuyện. Tôi không nghĩ buổi trò chuyện ấy lại để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến thế.

    Bà ngồi giữa mọi người, giọng trầm xuống, đôi mắt ươn ướt:

    – Các con à, từ ngày bố mất, mẹ mới ngẫm ra được nhiều điều. Đời người, nhìn thì dài, nhưng chẳng ai biết trước được tương lai ra sao. Như bố các con, khỏe mạnh thế mà cũng ra đi chỉ trong vài phút. Sự sống và cái chết mong manh quá. Vậy nên, bây giờ làm được gì cho nhau, hãy cố gắng mà làm, yêu thương và quan tâm nhau thật nhiều. Để một ngày nào đó, dù có chuyện gì xảy ra, cũng không phải hối tiếc.

    Bà vừa nói vừa lấy tay quệt nước mắt, ánh mắt đầy trăn trở nhìn về phía tôi và chồng. Rồi bà nói tiếp, như một quyết định bất ngờ:

    – Mẹ quyết định rồi, năm nay hai đứa về bên ngoại ăn Tết đi. Ông bà bên ấy dạo này cũng hay đau ốm, các con về để ông bà mừng. Chẳng có liều thuốc bổ nào quý giá bằng tình cảm gia đình đâu. Mẹ ở nhà còn có anh chị, đi lại không thiếu người. Các con về sớm đi, mùng 4 hãy lên đây cũng được.

    Tôi nghe mà sững sờ. Mẹ chồng tôi vốn rất sợ cô đơn, đặc biệt từ khi bố chồng mất, tôi luôn nghĩ bà cần con cháu quây quần bên mình hơn bao giờ hết. Nhưng nay, bà lại chủ động đề nghị vợ chồng tôi về ăn Tết bên ngoại.

    Tôi ngập ngừng, muốn từ chối, nhưng mẹ chồng trêu ngay:

    – Tết năm nay là tôi “đuổi” về ngoại đấy nhé! Không phải mua gì cho tôi đâu, ăn lắm béo lên lại phải tập thể dục!

    Cả nhà bật cười vui vẻ, nhưng tôi thì không kìm được nước mắt. Sự quan tâm và tâm lý của mẹ chồng khiến tôi quá đỗi xúc động. Những năm trước, tôi từng mong có một cái Tết được về ngoại sum vầy, nhưng từ khi bố chồng mất, tôi đã gạt đi ý nghĩ ấy, nghĩ rằng điều đó sẽ không bao giờ có cơ hội xảy ra nữa. Vậy mà nay, bà lại là người mở lời.

    Tết năm nay, tôi không chỉ được về thăm bố mẹ mình, mà còn thêm thấm thía tình cảm của mẹ chồng. Tôi hiểu rằng, bà không chỉ là người mẹ chồng nghiêm khắc, giữ lễ nghĩa, mà còn là người rất thấu tình đạt lý. Bà không muốn bất kỳ ai trong gia đình phải hối tiếc vì những điều chưa làm được cho người thân yêu.

    Câu chuyện ấy, tuy đơn giản, nhưng với tôi là một kỷ niệm đáng nhớ trong hành trình làm dâu. Nó nhắc nhở tôi rằng tình cảm gia đình luôn vượt lên trên những lễ nghi và phong tục truyền thống. Từ mẹ chồng, tôi học được một bài học quý giá về sự bao dung và yêu thương. Và chắc chắn, cái Tết năm nay, với tôi, sẽ là một cái Tết thật đặc biệt.

    Xưa nay mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu vốn được cho là rất nhiều vấn đề khó dung hòa. Một bàn tay không tạo được nên tiếng vỗ nên tình cảm mẹ chồng – nàng dâu đi lên hay đi xuống phụ thuộc cả vào thái độ, sự vun vén của cả hai người.

    Sẽ có những mất mát, những nỗi đau lớn mà khi trải qua người ta mới biết trân quý những gì mình đang có. Họ lắng lại, suy nghĩ và học cách yêu thương, quan tâm nhau nhiều hơn.

  • Bảy năm trước, cô từng v/a/n x/i/n để giữ lại đứa con trong bụng, nhưng người chồng t/àn n/hẫn lại é/p cô bỏ đi để rảnh tay đến với kẻ khác

    Bảy năm trước, cô từng v/a/n x/i/n để giữ lại đứa con trong bụng, nhưng người chồng t/àn n/hẫn lại é/p cô bỏ đi để rảnh tay đến với kẻ khác

    Bảy năm trước, cô từng v/a/n x/i/n để giữ lại đứa con trong bụng, nhưng người chồng t/àn n/hẫn lại é/p cô bỏ đi để rảnh tay đến với kẻ khác. Không ngờhầm biế, cô âm tn mất, ôm nỗi đau chạy vào Nam và sinh ra hai cậu con trai kháu khỉnh. Bảy năm sau, cô trở về—đẹp hơn, mạnh mẽ hơn, và mang theo bí mật đủ khiến chồng cũ điêu đứng. Anh ta không biết rằng cơn ác mộng thực sự… chỉ mới bắt đầu…Bảy năm trước, Mai đã từng quỳ dưới chân chồng mình—Tùng—xin anh giữ lại đứa con trong bụng. Cô mang thai ba tháng, cơ thể yếu, tương lai mơ hồ, nhưng vẫn ôm niềm tin rằng gia đình có thể cứu vãn. Tùng lạnh lùng nhìn cô, đôi mắt đổi màu như thể người phụ nữ trước mặt chỉ là gánh nặng. Anh đang có người đàn bà mới, sang trọng và quyền lực hơn, và đứa con Mai mang trong bụng chỉ là vật cản.

    “Bỏ nó đi, Mai. Tôi không muốn ràng buộc với cô nữa.”

    Câu nói đó đã cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng. Đêm hôm ấy, Mai lặng lẽ thu dọn vài bộ đồ, chạy xe máy ra bến xe liên tỉnh, ôm bụng để giữ lấy sinh linh bé nhỏ. Không ai biết rằng khi vào đến Sài Gòn, bác sĩ thông báo cô mang… song thai. Mai khóc suốt một đêm rồi quyết định một mình sinh và nuôi con.

    Bảy năm trôi qua, hai cậu bé—Minh và Khôi—kháu khỉnh, thông minh và là nguồn sống duy nhất giúp Mai đứng vững. Khi sự nghiệp kinh doanh nhỏ của cô bắt đầu ổn định, một cơ hội làm việc bất ngờ đưa cô trở về miền Bắc—về chính thành phố nơi cô từng bị ruồng bỏ.

    Ngày trở lại, Mai xuất hiện trong bộ vest trắng thanh lịch, gương mặt sắc nét, ánh mắt kiên định. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối ngày nào. Chỉ có cô biết rằng chuyến trở về này không phải để tìm kiếm ai, mà để kết thúc một điều gì đó còn dang dở.

    Buổi chiều hôm đó, Mai bước vào sảnh của một tập đoàn lớn để ký hợp đồng đối tác. Cô không hề biết ai là chủ tịch mới của tập đoàn… cho đến khi cửa phòng họp mở ra.

    Tùng đứng đó—vẫn gương mặt ấy, nhưng ánh mắt đã mệt mỏi và già nua hơn. Anh sững lại khi thấy cô, như nhìn thấy người từ quá khứ bước ra.

    “Mai… là em?”

    Cô mỉm cười nhạt:
    “Chào chủ tịch Tùng. Đã lâu không gặp.”

    Tùng lúng túng, ánh mắt quét qua vẻ đẹp sắc sảo của cô. Nhưng Mai không để ý. Cô bình thản mở tài liệu, không hề để lộ rằng anh ta còn hai đứa con mà chính anh đã từng muốn loại bỏ khỏi cuộc đời.

    Và Mai cũng chẳng nói rằng sự trở về của cô… mới chỉ là khúc dạo đầu.

    Đó là khoảnh khắc mọi thứ thật sự bắt đầu…

    …Căn phòng họp im phăng phắc trong vài giây ngắn ngủi.

    Tùng là người lấy lại bình tĩnh trước. Anh kéo ghế ngồi xuống vị trí chủ tọa, cố giữ giọng điềm tĩnh của một chủ tịch tập đoàn, nhưng bàn tay đặt trên mặt bàn đã siết chặt đến trắng bệch.

    “Không ngờ đối tác lần này… lại là em.”

    Mai khẽ gật đầu, ánh mắt không né tránh, cũng không hằn thù. Chính sự bình thản ấy mới khiến Tùng bất an.

    “Cuộc đời nhiều ngã rẽ,” cô đáp ngắn gọn. “Tôi đến đây vì công việc.”

    Cuộc họp diễn ra suôn sẻ đến mức lạnh lùng. Dự án mà Mai đại diện là chuỗi cung ứng mà tập đoàn Tùng đang rất cần để cứu một mảng kinh doanh đang thua lỗ. Điều kiện hợp tác do Mai đưa ra rõ ràng, chặt chẽ, không để một kẽ hở nào cho đối phương lật lọng.

    Tùng ký tên mà lòng rối bời. Anh không hiểu vì sao người phụ nữ từng quỳ xin anh năm nào giờ lại đứng trước mặt anh, vững vàng và sắc bén đến vậy.

    Khi mọi người rời đi, Tùng giữ Mai lại.

    “Em… sống thế nào những năm qua?” anh hỏi, giọng trầm xuống, có phần hối hận thật sự.

    Mai thu dọn tài liệu, mỉm cười nhạt:
    “Rất tốt. Còn anh?”

    Tùng cười gượng. Cuộc hôn nhân với người đàn bà “quyền lực” kia đã sớm biến thành địa ngục. Đối tác quay lưng, nội bộ rạn nứt, tài sản hao hụt. Nhưng anh không nói ra. Lòng tự trọng không cho phép.

    Anh do dự vài giây rồi hỏi:
    “Em… có gia đình chưa?”

    Mai ngước nhìn anh. Lần đầu tiên ánh mắt cô dừng lại lâu đến vậy. Nhưng trong đó không có yêu, cũng không có oán, chỉ là một quyết định đã được chuẩn bị từ lâu.

    “Có rồi,” cô đáp.

    Tim Tùng hụt một nhịp.

    Mai mở điện thoại, đặt lên bàn, màn hình sáng lên là bức ảnh hai cậu bé sinh đôi đang cười rạng rỡ, gương mặt giống anh đến đáng sợ.

    “Con tôi,” cô nói chậm rãi. “Bảy tuổi.”

    Không khí như đông cứng.

    Tùng đứng bật dậy, ghế va mạnh xuống sàn. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi nhìn Mai, môi run run:
    “Không thể nào… Em nói dối…”

    Mai khóa màn hình lại, giọng vẫn bình tĩnh đến tàn nhẫn:
    “Anh từng nói đứa trẻ là vật cản. Vậy nên tôi mang chúng đi. Không cần anh.”

    Tùng lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng. Mọi mảnh ghép bỗng khớp lại: thời gian, ngày tháng, ánh mắt quen thuộc của hai đứa trẻ trong bức ảnh.

    “Chúng… là con tôi?” anh hỏi, gần như thì thầm.

    Mai đứng dậy, khoác túi lên vai:
    “Trên giấy tờ, không phải. Trong cuộc đời chúng, cũng không cần.”

    Cô dừng lại ở cửa, quay đầu nói câu cuối cùng – nhẹ nhưng đủ cắm sâu vào tim anh:

    “Bảy năm trước anh chọn vứt bỏ.
    Bảy năm sau, tôi chỉ đến để nhắc anh nhớ…
    Có những thứ mất rồi, cả đời cũng không lấy lại được.”

    Cánh cửa khép lại.

    Tùng đứng một mình trong phòng họp rộng lớn, hơi thở nặng nề. Anh không biết rằng, đó mới chỉ là bước đầu. Bởi ngoài hai đứa con anh chưa từng được gọi một tiếng “bố”, còn một sự thật khác đang chờ anh đối mặt – sự thật sẽ khiến cả đế chế anh gây dựng đứng bên bờ sụp đổ.

    Và lần này… Mai sẽ không quay đầu lại nữa.