Blog

  • Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi qua đời vào một buổi chiều mưa u ám. Cái chết bất ngờ của bà trong một vụ tai nạn giao thông đã xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của tôi và bố. Mẹ là người phụ nữ dịu dàng, tận tụy, dành cả cuộc đời chăm lo cho gia đình nhỏ. Khi mẹ ra đi, ngôi nhà vốn đầy ắp tiếng cười giờ chỉ còn lại sự trống trải và lạnh lẽo.

    Những ngày sau tang lễ, tôi dường như sống trong nỗi buồn không dứt. Căn nhà nhỏ giờ thiếu vắng hình bóng quen thuộc, không còn mùi thơm của bữa sáng mẹ chuẩn bị, không còn những câu hỏi han đầy yêu thương. Bố tôi cũng chẳng khá hơn. Ông ít nói, khuôn mặt lặng lẽ, đôi mắt thẳm sâu chất chứa nỗi đau khó giãi bày. Mỗi tối, tôi thấy ông ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mẹ được đặt trang trọng trên bàn thờ.

    Tôi biết ông cũng đau đớn như tôi, nếu không muốn nói là còn đau đớn hơn. Cả cuộc đời của ông đã gắn bó với mẹ, hai người cùng nhau vượt qua bao thăng trầm của cuộc sống.

    Nhưng không ai ngờ, chỉ mới tròn 49 ngày sau khi mẹ mất, bố tôi đã thay đổi.

    Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối mà tôi không bao giờ quên được. Khi tôi vừa bước vào nhà sau giờ làm việc mệt mỏi, ánh đèn trong phòng khách sáng rực, khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày. Ngạc nhiên hơn, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi trò chuyện vui vẻ với bố tôi.

    Cô ta trẻ trung, trẻ hơn bố khoảng 20 tuổi, thậm chí có khi còn gần bằng tôi. Mái tóc dài xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn với làn da trắng nõn, và cách cô ta cười nói với bố tôi khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Cô ta thản nhiên ngồi trong nhà tôi, như thể đã quen thuộc với nơi này từ lâu.

    Tôi không kìm được mà hỏi thẳng:

    “Cô là ai? Tại sao lại ở đây?”

    Bố tôi ngẩng lên, vẻ mặt hơi ngượng ngập nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông đứng dậy, tay nắm lấy tay cô gái trẻ, nhìn tôi nói một cách chậm rãi nhưng chắc chắn:

    “Đây là Ngọc, vợ mới của bố.”

    Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt tôi. Vợ mới? Chưa đầy 49 ngày sau khi mẹ tôi mất, bố đã đi lấy vợ mới? Lòng tôi dậy sóng, sự phẫn nộ tràn ngập. Không thể tin được rằng bố lại có thể làm điều đó với một người phụ nữ trẻ hơn mình đến tận 20 tuổi.

    Cả tối hôm đó, tôi không nói lời nào. Tôi chỉ nhìn bố và Ngọc với ánh mắt tràn đầy sự tức giận, khinh bỉ. Sau khi Ngọc rời đi, tôi lập tức đối mặt với bố.

    “Bố nghĩ gì vậy? Mẹ mới 49 ngày, mà bố đã cưới vợ mới? Bố không còn nhớ đến mẹ nữa sao?” Tôi không kìm được cơn giận, nước mắt trào ra.

    Bố tôi lặng im một lúc, rồi nói, giọng điềm đạm hơn tôi tưởng:

    “Bố biết con giận, nhưng bố cũng có cuộc sống của bố. Ngọc là người mang lại cho bố niềm vui trong những ngày qua, và bố tin con sẽ hiểu.”

    Hiểu? Làm sao tôi có thể hiểu được chuyện này? Bố đang phản bội mẹ, phản bội chính gia đình này. Tôi chẳng thể nói thêm gì, chỉ bỏ về phòng với lòng ngổn ngang.

    Những ngày sau đó, Ngọc bắt đầu đến nhà thường xuyên hơn. Cô ta thản nhiên như thể đã là một phần của gia đình này từ lâu. Bố không ngần ngại giới thiệu cô với hàng xóm, bạn bè, thậm chí còn đưa cô đi chụp ảnh cưới. Tôi càng lúc càng không thể chịu đựng được nữa.

    Những ánh mắt xì xào của người ngoài làm tôi cảm thấy nhục nhã. Mọi người đều biết mẹ tôi vừa mất, và giờ bố đã cưới một người vợ mới, trẻ hơn tôi. Những lời bàn tán, cười cợt làm tôi không dám đối diện với ai. Tôi đi làm về chỉ muốn trốn trong phòng, tránh xa khỏi căn nhà mà tôi từng yêu thương, giờ đã trở nên xa lạ.

    Tôi quyết định sẽ phải làm điều gì đó. Ngọc không thể chiếm lấy vị trí của mẹ trong gia đình này. Tôi đã mất mẹ, nhưng tôi không thể mất luôn cả ngôi nhà và bố. Tôi phải đuổi cô ta ra khỏi đây.

    Tôi quyết định sẽ tạo áp lực. Tôi bắt đầu tìm cách khiến Ngọc cảm thấy không thoải mái khi ở trong ngôi nhà này. Tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng, thậm chí khinh miệt khi cô ta xuất hiện. Tôi không ngần ngại làm cho cô ta cảm thấy mình không được chào đón.

    Ngọc dường như nhận ra sự thù địch từ tôi, nhưng cô ta vẫn tỏ ra lịch sự. Cô không phản ứng lại, chỉ im lặng chấp nhận mọi thứ.

    Nhưng rồi một ngày, sự việc đã diễn ra theo cách mà tôi không ngờ tới.

    Một hôm nọ, khi tôi vừa bước vào nhà đã nghe thấy những tiếng động lạ từ phòng của bố. Ban đầu là tiếng thì thầm nhỏ, sau đó là những tiếng rên khe khẽ. Tôi bối rối, cố gắng không để ý, nhưng âm thanh ấy lại vang lên rõ hơn, đầy vẻ khó chịu và có phần đau đớn.

    Tim tôi chợt đập nhanh, một cảm giác lo lắng xâm chiếm. Tôi đã có sẵn những nghi ngờ về mối quan hệ giữa bố và Ngọc. Liệu họ có đang làm điều gì sau lưng tôi không? Liệu bố có thực sự hạnh phúc với cô vợ trẻ này? Những suy nghĩ tiêu cực dồn dập khiến tôi đứng ngồi không yên.

    Tôi đứng dậy, lặng lẽ tiến đến cửa phòng bố. Bây giờ tôi nghe rõ hơn, đó là tiếng chịu đựng của cơn đau. Tim tôi thắt lại, lo lắng cho sức khỏe của bố. Những ngày gần đây, ông có vẻ mệt mỏi hơn trước, nhưng tôi quá bận với những suy nghĩ riêng mà không để ý đến tình trạng của ông.

    Sau một hồi ngập ngừng, tôi quyết định đẩy cửa phòng bố.

    Cánh cửa vừa mở, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất ngờ. Thay vì một hình ảnh khó chịu mà tôi đã tưởng tượng, tôi thấy bố đang nằm trên giường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Ông ôm chặt lấy bụng, cả người đẫm mồ hôi. Ngọc ngồi cạnh, vẻ mặt hoảng hốt, lo lắng, đang tìm kiếm trong ngăn kéo để lấy thuốc cho bố.

    Tôi sững lại, bối rối và ngượng ngùng. Hóa ra, bố tôi đang bị cơn đau dạ dày hành hạ – căn bệnh mà ông đã phải chịu đựng suốt nhiều năm qua nhưng gần đây trở nên tệ hơn. Tôi chưa từng để ý đến điều đó, chỉ mải mê với những cảm xúc cá nhân của mình mà không nhận ra tình trạng sức khỏe của bố.

    Ngọc quay sang nhìn tôi, giọng khẩn thiết:

    “Anh ấy đau bụng từ chiều mà cố chịu đựng. Bây giờ cơn đau tăng lên, tôi đang cố giúp anh ấy uống thuốc.”

    Tôi nhìn vào ánh mắt của Ngọc, nhận ra sự chân thành và lo lắng trong đó. Cô không phải người phụ nữ ích kỷ, tính toán như tôi đã nghĩ. Thực tế, cô đang chăm sóc cho bố với tất cả sự tận tụy và tình cảm mà một người vợ tốt cần có.

    Tôi bước tới gần, không còn cảm giác xa lạ hay thù địch như trước nữa. Tôi giúp Ngọc đưa thuốc cho bố uống, rồi cùng cô hỗ trợ ông nằm xuống, nghỉ ngơi cho đến khi cơn đau dịu lại. Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng, dù tuổi tác chênh lệch, dù tôi đã có những suy nghĩ tiêu cực về cô ta, nhưng Ngọc thực sự quan tâm đến bố tôi.

    Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước ra ngoài để họ có không gian riêng. Lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa gỡ bỏ được một gánh nặng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình, nhưng quan trọng là phải biết trân trọng những gì mình đang có, và chấp nhận những thay đổi để tiến về phía trước.

  • 16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    Dì Mai đã làm giúp việc cho gia đình ông bà Lưu ở khu Mid-Levels, Hồng Kông, suốt 16 năm. 16 năm đó, dì đã chứng kiến hai đứa con của họ—thằng Tiểu Cường ngỗ nghịch và con bé Tiểu Huệ hay khóc nhè—lớn lên, trưởng thành, và du học. Dì là người nấu cơm, giặt giũ, và người mẹ thứ hai của chúng.

    Nhưng giờ, ở tuổi 65, xương cốt đã rệu rã, dì Mai phải trở về quê nhà ở miền Trung Việt Nam. Dì chỉ có một nguyện vọng đơn giản: Dùng số tiền tích cóp được sửa sang lại căn nhà cũ kỹ và an hưởng tuổi già.

    Ngày cuối cùng, không khí trong căn hộ sang trọng lặng đi. Ông Lưu, người đàn ông nghiêm khắc, luôn mặc vest chỉnh tề và hiếm khi nở nụ cười, chỉ nói vỏn vẹn: “Tối nay, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ cho dì.”

    Bữa cơm diễn ra nhanh chóng, khách sáo. Dì Mai hiểu, dù có gắn bó thế nào, dì vẫn là người làm thuê.

    Khi dì xách va li ra cửa, ông Lưu đưa tay ra chặn lại. Trên tay ông là một chiếc phong bao đỏ dày cộp.

    “Mai này,” giọng ông trầm, không biểu lộ cảm xúc. “Cảm ơn vì tất cả những năm qua. Dì cầm lấy. Coi như chút lòng thành.”

    Dì Mai xúc động, nước mắt chực trào. Dì cúi đầu nhận lấy, tay run run. “Cảm ơn ông bà. Tôi… tôi không có gì để đáp lại.”

    Ông Lưu chỉ gật đầu, rồi quay vào nhà, không một lời tạm biệt dài dòng. Dì Mai bước lên chiếc taxi, cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. “16 năm gắn bó,” dì nghĩ. “Chủ nhà vẫn là chủ nhà.”

    Chiếc phong bao đỏ thật nặng. Dì đoán chừng đó là một khoản tiền thưởng Tết lớn, hoặc tổng số tiền lương còn lại.

    Sau chuyến bay dài, dì Mai về đến căn nhà cấp bốn xiêu vẹo của mình. Mệt mỏi và cô đơn, dì ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Dì vuốt ve chiếc phong bao đỏ, giờ đã nhàu đi một chút, và quyết định mở nó ra.

    Bên trong không phải là tiền mặt. Mà là một xấp giấy tờ.

    Dì Mai run rẩy lấy ra. Đầu tiên là một cuốn sổ tiết kiệm, nhưng số tiền bên trong quá lớn, lớn đến mức dì không dám tin vào mắt mình. Nó là toàn bộ tiền lương 16 năm của dì, được gửi vào ngân hàng từ ngày đầu tiên dì làm việc, cộng với lãi suất kép và một khoản thưởng khổng lồ. Ông bà Lưu đã âm thầm quản lý tài chính cho dì, biến tiền lương thành một gia tài nhỏ.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    Dưới cuốn sổ tiết kiệm, là một bộ giấy tờ mua bán nhà. Dì run rẩy đọc tên người mua: Trần Thị Mai. Dì nhìn địa chỉ: “Thửa đất số 72, Phường An Lạc, Thị xã X…” – chính là căn nhà cũ nát này của dì!

    Dì Mai đứng bật dậy, người chết lặng. Tại sao lại là giấy tờ mua bán căn nhà của chính mình?

    Dì lật sang tờ giấy cuối cùng. Đó là một lá thư viết tay, với nét chữ cứng nhắc, khó đọc của ông Lưu.

    Kính gửi dì Mai,

    Khi dì đọc những dòng này, chắc dì đã về đến nhà.

    Năm 2010, dì từng hỏi tôi một câu: ‘Sau này tôi về nước, liệu tôi có đủ tiền để sửa lại căn nhà dột nát của tôi không?’ Dì đã quên, nhưng tôi thì không. Tôi biết, căn nhà là cả đời dì.

    Năm ngoái, tôi thấy dì đi lại khó khăn. Tôi âm thầm sắp xếp cho dì về hưu. Tôi đã bí mật dùng tên dì mua lại căn nhà cũ kỹ này từ chính tay dì (qua người đại diện ở Việt Nam). Sau đó, tôi thuê đội thợ giỏi nhất để đập đi và xây mới lại hoàn toàn trong suốt sáu tháng qua, trong lúc dì đang bận rộn dọn dẹp ở Hồng Kông.

    23 túi rác dì vứt ra mỗi ngày, là những bao gói, vật liệu xây dựng dư thừa của công trình. Tôi đã nhờ người vận chuyển chúng đi và chỉ đạo dì vứt ra ngoài để che giấu công trình. Tôi biết, dì đã làm việc chăm chỉ suốt 16 năm để xây dựng tổ ấm cho chúng tôi. Giờ là lúc chúng tôi xây dựng lại tổ ấm cho dì.

    Xin lỗi vì sự lạnh lùng. Nhưng đây là cách duy nhất để hoàn thành món quà mà không làm tổn thương lòng tự trọng của dì.

    Món quà lớn nhất không phải là tiền. Mà là ngôi nhà mới mà dì đang đứng trong đó. Chúc dì sống khỏe.

    Lưu Minh Khang.

    Dì Mai ngước nhìn lên. Căn nhà gỗ mục nát, tối tăm của dì đã biến mất. Thay vào đó là một ngôi nhà mái bằng khang trang, sơn màu vàng kem ấm áp, nội thất sạch sẽ, sáng sủa. Dì đã quá mệt mỏi và xúc động nên không hề nhận ra sự thay đổi kinh ngạc này.

    Dì sờ tay lên bức tường mới, cảm nhận hơi ấm từ viên gạch. Dì không chết lặng vì số tiền, mà vì tình người thấu đáo đến từng chi tiết. Ông Lưu, người chủ tưởng chừng như vô cảm, đã không chỉ trả công bằng vật chất mà còn tặng lại cho dì một cuộc đời mới, một mái ấm trọn vẹn.

    Dì Mai oà khóc. Những giọt nước mắt này không còn là sự hụt hẫng, mà là lòng biết ơn sâu sắc. 16 năm hy sinh ở xứ người, cuối cùng đã được đền đáp bằng một tình yêu thương và sự tôn trọng vượt lên mọi khoảng cách giàu nghèo.

  • Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Nhiều người không nghĩ bố mẹ lại đặt tên như vậy cho con.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay” với nội dung chính như sau: 

    Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá nhân, sự hứng thú nhất thời, mà không lường trước được những hệ lụy có thể xuất hiện trong tương lai.

    Câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Nguồn: ….Hoá

    Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Lạng Sơn đã đặt tên ái nữ của mình là Vi Thị Cò, sau đó đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành Vi Thị Kiều Anh. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn đúng đắn và cần thiết, vì rõ ràng sau khi đổi thì tên bé gái vừa đẹp vừa hay hơn rất nhiều. Còn “Vi Thị Cò” là cái tên mà có lẽ khi đứa trẻ sở hữu con cũng không mấy vui vẻ, lớn lên rất dễ bị trêu chọc.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, “Kiều” có nguồn gốc từ chữ Hán, có nghĩa là “kiều diễm, xinh đẹp, duyên dáng”. Đệm Kiều đặt cho con với mong muốn con có vẻ ngoài xinh đẹp, nết na, dịu dàng và có cuộc sống bình yên, sung túc. “Anh” theo nghĩa Hán Việt là “người tài giỏi” với ý nghĩa bao hàm sự nổi trội, thông minh, giỏi giang trên nhiều phương diện. Tên “Anh” thể hiện mong muốn tốt đẹp của cha mẹ để con mình giỏi giang, xuất chúng khi được đặt tên.

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    Ảnh minh hoạ

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

  • Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả. Tôi không bình tĩnh nổi nữa n::ém luôn phong bì tiền ra cổng rồi đu::ổi cô ta về thẳng. Được 5 phút sau thì nghe người dân bên ngoài hô hoán….

    Mười bốn năm trước, Hạnh – bạn thân nối khố của tôi – chạy đến nhà lúc nửa đêm, bộ dạng thất thần. Thằng bé Tí, con trai Hạnh, bị ti::m bẩ::m si::nh cần ph::ẫu th::uật gấp. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng chẳng dư dả gì, chỉ có đúng 8 chỉ vàng là của hồi môn tôi chắt chiu cất kỹ, giấu chồng để phòng thân.

    Nhìn bạn khóc đến lạc giọng, qu::ỳ xu::ống chân mình, tôi không cầm lòng được. Tôi lén mở két, đưa toàn bộ số vàng đó cho Hạnh. – “Cầm lấy mà c::ứu con. Bao giờ có thì trả tớ. Tớ giấu chồng đấy, cậu đừng để tớ khó xử.”

    Hạnh cầm tay tôi, nước mắt lã chã: “Tao mang ơn mày kiếp này, có chết tao cũng không quên.” May mắn con Hạnh đã được phẫu thuật thành công, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì mình đã làm được việc tốt. Vậy mà cái “kiếp này” ấy của Hạnh dài đằng đẵng đến 14 năm.
    Suốt ngần ấy năm, giá vàng cứ leo thang chóng mặt. Từ mức hơn 3 triệu đồng một chỉ, nó vọt lên 5 triệu, rồi 7 triệu, 8 triệu. Trong khi đó, gia đình tôi cũng bao phen lao đao. Có lần chồng tôi làm ăn th::ua l::ỗ, cần vốn gấp, tôi hỏi Hạnh thì cô ấy khóc lóc kể ng::hèo kể kh::ổ. Sợ chồng biết mình mang tiền đi cho vay mà không đòi được, tôi phải cắn răng chạy vạy khắp nơi, vay lãi n:::óng bên ngoài để đập vào chỗ thiếu hụt của chồng.

    Lần nào gặp, Hạnh cũng cúi gằm mặt, bộ quần áo cũ mèm, đi con xe máy cà tàng, mở miệng ra là than thở. Tôi lại mềm lòng. Tôi tự an ủi: “Thôi, nó còn khổ hơn mình, ép nó quá nhỡ nó làm liều thì sao.”

    Nhưng “tức nước vỡ bờ”. Năm nay con trai lớn của tôi lấy vợ. Chồng tôi muốn mua cho con một căn chung cư trả góp và cần một khoản lớn để đặt cọc. Anh ấy nhớ mang máng ngày xưa tôi có chút vàng hồi môn, liền hỏi đến. Tôi không thể giấu mãi được nữa. Tôi gọi cho Hạnh, giọng kiên quyết: – “Hạnh, 14 năm rồi. Giờ con tớ cưới vợ, tớ cần số vàng đó. Cậu lo thu xếp trả cho tớ. Tớ không thể chờ thêm được nữa đâu.”

    Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Hạnh lí nhí: “Ừ… để tớ lo. Hôm ăn hỏi thằng bé, tớ sẽ mang sang.”
    Hạnh đến, tôi kéo Hạnh vào phòng trong, lòng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng gánh nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Nếu có 8 chỉ vàng lúc này, bán đi theo giá hiện tại cũng được ngót nghét hơn 100 triệu, đủ để bù vào chỗ tiền chồng bảo đang thiếu.

    Hạnh ngồi xuống mép giường, tay run run mở cái túi vải, lôi ra một cọc tiền buộc dây thun sơ sài. – “Đây… tôi gửi bà.”

    Tôi sững sờ. – “Sao lại là tiền? Tớ tưởng cậu trả vàng?”

    Hạnh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy vẻ toan tính: – “Tôi không mua được vàng. Giá vàng giờ cao quá… Tôi gom góp mãi mới được chừng này.”
    Tôi cầm cọc tiền lên đếm. Những tờ 500 ngàn, 200 ngàn, thậm chí cả những tờ 10 ngàn, 20 ngàn kẹp lẫn lộn. Tổng cộng là 29 triệu 600 ngàn đồng… Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa…

    Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa.

    Tay tôi run lên bần bật. Hai tai ù đi, tim đập thình thịch. Hai mươi chín triệu sáu trăm ngàn… đổi lấy 8 chỉ vàng cứu mạng một đứa trẻ, đổi lấy 14 năm tôi cắn răng vay nóng, giấu chồng, chịu nhục.

    Tôi ném thẳng phong bì tiền ra sân.

    – “Cầm về đi. Tôi không nhận.”
    Giọng tôi khàn đặc, gần như gào lên. “Cô coi tôi là cái gì? Làm ơn để bị đem ra tính giá rẻ mạt thế này à?”

    Hạnh tái mét, luống cuống đứng dậy.
    – “Tôi… tôi thật sự chỉ lo được đến vậy…”

    Tôi chỉ tay ra cổng, tay run nhưng dứt khoát:
    – “Đi đi. Ra khỏi nhà tôi ngay. Từ nay đừng bao giờ bước chân tới đây nữa.”

    Hạnh cúi đầu nhặt lại xấp tiền, nước mắt rơi lã chã. Cô ta lặng lẽ dắt xe ra cổng. Tôi đóng sập cửa lại, ngực tức đến nghẹn thở.

    Năm phút sau…

    Bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét, hô hoán ầm ĩ:
    – “Trời ơi! Có người ngã kìa!”
    – “Cấp cứu! Gọi cấp cứu mau!”

    Tim tôi thót lên. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Tôi lao ra cổng.

    Hạnh nằm sóng soài bên lề đường, đầu đập vào trụ điện. Chiếc xe máy cà tàng đổ nghiêng, bánh sau vẫn còn quay lờ đờ. Máu từ trán cô ấy chảy xuống, loang ra mặt đường bê tông.

    Tôi chết lặng.

    Hàng xóm xúm lại. Có người bảo Hạnh vừa dắt xe đi thì choáng, loạng choạng rồi ngã quỵ. Có người thì thào: “Nghe đâu chị ấy bị bệnh tim từ hồi sinh con…”

    Bệnh tim.

    Hai chữ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận, mọi uất ức, mọi toan tính đều sụp đổ. Tôi quỳ sụp xuống bên Hạnh, run rẩy nắm tay bạn.

    – “Hạnh… tỉnh lại đi… tao xin mày…”

    Cô ấy mở mắt hé ra, môi mấp máy rất khẽ.
    – “Tao… không quỵt mày… Tao xấu hổ lắm… Nhưng tao… thật sự bất lực…”

    Nước mắt tôi rơi xuống tay cô ấy, nóng hổi.

    Xe cấp cứu đến. Người ta cáng Hạnh đi. Trước khi cửa xe đóng lại, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa day dứt vừa nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đã đè lên suốt 14 năm.

    Hạnh qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ nói tim đã yếu, không còn làm việc nặng được nữa.

    Hôm sau, tôi mang toàn bộ số tiền ấy đến bệnh viện, đặt lại vào tay Hạnh.

    – “Tôi không lấy nữa.”
    Tôi nói chậm rãi, từng chữ như rút ra từ tim.
    – “Coi như số vàng đó… tôi cho thằng Tí. Còn cậu… nợ tôi một điều thôi.”

    Hạnh khóc nức nở:
    – “Điều gì?”

    – “Sống cho tử tế. Đừng để lòng tốt của người khác trở thành thứ khiến chính họ đau đớn.”

    Tôi về nhà, nói hết sự thật với chồng. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ thở dài:
    – “Thôi… coi như của đi thay người.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi hiểu ra một điều cay đắng:

     Giữa tiền bạc và ân tình, thứ làm người ta đau nhất không phải là mất tiền…
    mà là khi ân tình bị đem ra quy đổi bằng những con số lạnh lùng.

  • Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa. Cổ bà Huệ khô rát. Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở. Bà nhấp đúng một ngụm

    Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa. Cổ bà Huệ khô rát. Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở. Bà nhấp đúng một ngụm

    Sau khi chồng mất, bà Huệ bán căn nhà cấp bốn ở quê, lên thành phố ở cùng con gái là Ngọc Lan.
    Bà nghĩ đơn giản: Con nuôi mẹ già – mẹ chăm cháu – cả nhà nương tựa nhau.

    Mỗi sáng, bà đưa bé Bảo đi học.

    Mỗi chiều, bà quét nhà, nấu cơm, giặt đồ.

    Bà không than vãn.
    Bà cũng chưa từng nói với con gái rằng bà còn 2 tỷ đồng tiền bán nhà đang gửi ngân hàng.

    2. Chỉ một ngụm nước cam
    Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa.
    Cổ bà Huệ khô rát.

    Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở.
    Bà nhấp đúng một ngụm.

    Ngay lúc đó, Ngọc Lan từ bếp bước ra, nhìn thấy.

    “Mẹ làm cái gì vậy?” – Lan gằn giọng.

    Bà Huệ giật mình:
    “Mẹ khát quá… uống có một ngụm thôi mà con…”

    Ngọc Lan đập mạnh cái muỗng xuống bàn:

    “Đó là nước cho con tôi!
    Mẹ già rồi mà không biết điều à?”

    Bé Bảo đứng nép sau lưng mẹ nó, không nói một lời.

    3. Câu nói đuổi người
    Ngọc Lan chỉ tay ra cửa:

    “Nhà này không nuôi người già ăn bám!
    Mẹ thích đi đâu thì đi!”

    Bà Huệ đứng chết lặng.

    Bà không khóc.
    Không xin xỏ.

    Bà chỉ lặng lẽ vào phòng, xách chiếc túi vải cũ – trong đó có sổ tiết kiệm 2 tỷ đồng.

    Bước ra khỏi nhà, bà Huệ không quay đầu lại.

    4. Ba việc trong một buổi chiều
    Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp.

    👉 Việc thứ nhất:
    Bà rút toàn bộ tiền đứng tên mình.

    👉 Việc thứ hai:
    Bà ký hợp đồng viện dưỡng lão An Phúc, trả trước 10 năm chi phí.

    👉 Việc thứ ba:
    Bà đến văn phòng công chứng, lập di chúc.

    Trong di chúc ghi rõ:

    Không để lại tài sản cho bất kỳ người con nào
    đã từng xua đuổi tôi khi tôi còn sống.

    5. Cuộc gọi muộn màng
    Tối hôm đó, Ngọc Lan gọi điện:

    “Ờ… mẹ đi đâu rồi?
    Mai về nhà đi, con nấu cơm.”

    Giọng bà Huệ bình thản:

    “Mẹ không còn nhà nữa rồi.”

    Lan sững người.

    6. Quỳ gối trước cửa viện dưỡng lão

    Một tuần sau, Ngọc Lan tìm đến viện dưỡng lão An Phúc.

    Thấy mẹ mặc đồ bệnh nhân, Lan quỳ sụp xuống:

    “Mẹ ơi… con sai rồi…
    Mẹ về nhà với con đi…”

    Bà Huệ đưa cho con gái bản sao di chúc.

    Lan run rẩy đọc từng dòng, mặt tái mét.

    “Tiền… tiền bán nhà đâu rồi hả mẹ?”

    Bà Huệ nhìn thẳng vào mắt con:

    “Con sai không phải vì đuổi mẹ đi.
    Mà vì con nghĩ mẹ không còn gì để mất.”

    7. Cánh cửa khép lại
    Bà Huệ quay người vào trong.

    Cánh cửa viện dưỡng lão khép lại sau lưng bà.

    Ngoài kia, Ngọc Lan khóc không thành tiếng.

    👉 Có những đứa con
    chỉ biết yêu thương
    khi người mẹ già đã tự chọn cho mình một cuộc đời khác.

  • 30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết

    30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết

    Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ công việc hay tiền bạc, mà đến từ điệp khúc muôn thuở của mẹ: “Học cao để làm gì mà không ai rước?”. Năm đó, áp lực ấy biến thành tối hậu thư: “Không mang thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này ăn Tết”.

    Chiều 28 Tết, đứng giữa bến xe Mỹ Đình đông nghịt, tôi tuyệt vọng nhìn dòng người hối hả. Trong đầu nảy ra một ý định điên rồ mà có lẽ chỉ những kẻ cùng đường mới dám làm. Tôi đảo mắt nhìn quanh và dừng lại ở một anh chàng đang ngồi vắt vẻo trên chiếc Dream cũ kỹ, đầu đội mũ bảo hiểm nửa đầu, dáng vẻ phong trần đang lúi húi xem điện thoại. Tôi hít một hơi thật sâu, tiến lại gần: “Anh ơi, chạy xe không?”

    Anh ngẩng lên. Một đôi mắt sáng, cương nghị nhưng thoáng chút ngạc nhiên ẩn sau cặp kính cận. “Cô đi đâu?” – Giọng anh trầm ấm. “Về Nam Định. Nhưng không chỉ chở. Tôi trả anh 3 triệu cho 2 ngày. Yêu cầu đơn giản: Đóng giả làm bạn trai tôi, về ra mắt bố mẹ cho qua chuyện. Hết mùng 2 tôi thanh toán sòng phẳng. Làm tốt tôi thưởng thêm 1 triệu nữa”.

    Anh nhìn tôi trân trân như thể tôi là sinh vật lạ. Tôi nghĩ thầm, chắc anh chê ít. Tôi vội bồi thêm: “Bao ăn ở. Anh chỉ cần gật đầu cười và dạ vâng thôi. Tôi đường cùng rồi, giúp tôi đi”. Anh im lặng vài giây, ánh mắt lướt qua vẻ mặt sắp khóc của tôi, rồi bất ngờ gật đầu: “Được. Lên xe đi”. Suốt chặng đường hơn 100km, tôi mới biết tên anh là Minh. Minh ít nói, lái xe điềm đạm. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Nhìn con gái “ế ẩm” dẫn về một chàng trai cao ráo, sáng sủa, dù đi xe máy cũ nhưng lễ phép, mẹ tôi cười không khép được miệng.

    Màn kịch diễn ra trơn tru đến ngỡ ngàng. Minh không hề tỏ ra lúng túng. Anh ngồi uống trà với bố tôi, bàn luận về thời sự, cây cảnh một cách am hiểu lạ lùng. Anh xắn tay áo giúp mẹ tôi gói bánh chưng, chẻ lạt thoăn thoắt. Đêm giao thừa, đứng cạnh anh xem pháo hoa ở sân đình, tôi bỗng thấy tim mình lệch đi một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi quên mất đây là một bản hợp đồng mua bán.

    Nhưng bi kịch ập đến vào lúc không ai ngờ nhất. Sáng mùng 2 Tết. Không khí trong nhà đang rộn ràng tiếng cười nói chúc tụng của họ hàng. Bố tôi đang nâng ly rượu mừng xuân thì bỗng nhiên chén rượu rơi xuống đất vỡ tan tành. Ông ôm ngực trái, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái, ngã vật xuống sàn nhà, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.

    “Bố! Bố ơi!” – Tôi hét lên thất thanh, lao đến ôm lấy bố. Mẹ tôi rú lên rồi ngất lịm đi. Cả nhà nhốn nháo, tiếng khóc thét vang dậy cả xóm. “Gọi xe cấp cứu! Gọi xe mau lên!” – Tôi gào lên trong hoảng loạn, tay chân run lẩy bẩy không cầm nổi điện thoại. Bố tôi bắt đầu co giật, hơi thở đứt quãng. Tôi cảm giác như bầu trời sụp đổ ngay trước mắt, sự sợ hãi bóp nghẹt lấy trái tim.

    Đúng lúc đó, một bàn tay rắn rỏi gạt phắt tôi ra. Là Minh. Không còn vẻ điềm đạm, từ tốn của chàng xe ôm hôm qua, Minh hét lớn, giọng đanh thép và đầy uy quyền: “Tất cả lùi ra xa! Để không khí lưu thông! Cô Linh…”. Tôi sững sờ, nhưng uy lực trong giọng nói của anh khiến tôi tuân theo như một cái máy. Minh quỳ xuống, nhanh chóng kiểm tra cơ thể bố tôi và thao tác cấp cứu cho ông như một bác sĩ thực thụ vậy.

    Cả căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng đếm nhịp tim của Minh và tiếng nấc nghẹn của tôi. Một phút, hai phút, rồi năm phút trôi qua. Bố tôi vẫn bất động. Tôi tuyệt vọng nắm chặt tay: “Anh Minh ơi… bố em…”“Im lặng!” – Minh quát, mắt không rời bệnh nhân, tay vẫn ép liên hồi không nghỉ. “Cháu là bác sĩ, bác ấy sẽ không sao đâu!”

    Câu nói ấy như sét đánh ngang tai tôi. Bác sĩ? Mười phút sau, một tiếng “hộc” mạnh vang lên. Bố tôi ho sặc sụa và bắt đầu thở lại, dù nhịp thở còn yếu ớt.

    “Mạch đập lại rồi!” – Minh thở hắt ra, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi. Anh quay sang tôi: “Xe cấp cứu đến chưa? Phải đưa lên viện huyện ngay“. Trên chiếc xe cấp cứu hú còi inh ỏi xé toạc không gian yên bình của ngày Tết, tôi ngồi nắm tay bố, mắt không rời khỏi Minh. Anh đang trao đổi chuyên môn với y tá trên xe bằng những thuật ngữ y khoa phức tạp, thái độ chuyên nghiệp đến lạnh lùng.

    Đến bệnh viện huyện, các bác sĩ trực ban vừa nhìn thấy Minh đã cúi chào rối rít: “Bác sĩ Minh, anh về quê ạ“? Sau đó họ nói chuyện gì đó với nhau tôi chỉ thấy Minh gật đầu, khoác vội chiếc áo blouse trắng được đưa tới rồi lao thẳng vào phòng cấp cứu, cánh cửa đóng sập lại trước mặt tôi.

    Ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua. Khi cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, Minh bước ra, tháo khẩu trang, nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt phờ phạc: “Bố em qua cơn nguy kịch rồi. May mà sơ cứu kịp thời”. Tôi òa khóc, lao đến ôm chầm lấy anh. Không phải cái ôm giả tạo của hợp đồng, mà là cái ôm của sự biết ơn tột cùng.

    Tối hôm đó, ngồi ở hành lang bệnh viện vắng vẻ, Minh mới kể tôi nghe sự thật. “Anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh là bác sĩ khoa tim mạch. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Tết nào cũng trực hoặc lủi thủi một mình trong phòng trọ.”

    Anh cười ngượng nghịu, tay vân vê vạt áo: “Hôm đó anh đi cái xe Dream của bố để lại, đứng đợi thằng bạn đưa đồ. Em lại tưởng anh là xe ôm. Thấy em… thú vị quá, lại đang tuyệt vọng, với cả anh nghĩ năm nay không phải trực Tết, về nhà em thì cũng có không khí gia đình, lại tiện đường về quê anh thắp hương cho các cụ… nên anh liều một phen”.

    Tôi nhìn anh, chàng trai với đôi mắt ấm áp sau cặp kính cận, người vừa giật lại mạng sống của bố tôi từ tay tử thần. Tấm bằng thạc sĩ của tôi bỗng trở nên vô nghĩa trước sự giản dị và vĩ đại của anh. “Vậy… hợp đồng 3 triệu của chúng ta tính sao đây?” – Tôi hỏi, tim đập thình thịch.

    Minh nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh cười: “Hợp đồng đó hết hạn rồi. Giờ anh muốn ký một hợp đồng khác. Thời hạn là cả đời, giá trị là trái tim anh. Em dám ký không?”. Mùa xuân năm ấy, bố tôi không chỉ sống lại một lần nữa, mà con gái ông cũng thoát “ế” một cách ngoạn mục nhất trần đời. Hóa ra, định mệnh không ở đâu xa, đôi khi nó chỉ nằm ngay sau một sự hiểu lầm và một chuyến xe bão táp.

  • Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng

    Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng

    Quyết định nghỉ hưu và giấc mơ trở về quê an dưỡng tuổi già

    Sinh ra và lớn lên ở vùng quê yên bình, nhưng phần lớn cuộc đời vợ chồng tôi lại gắn bó với thành phố.

    Gần nửa đời người quay cuồng với công việc, áp lực và các mối quan hệ xã hội, đến năm 2021, khi chính thức nghỉ hưu, chúng tôi chỉ có một mong muốn giản dị, trở về quê sống những ngày tháng an nhàn, tận hưởng tuổi già trong không gian quen thuộc.

    Trong suy nghĩ của chúng tôi, cuộc sống nghỉ hưu ở quê là những buổi sáng trong lành, chiều thong thả, tối yên bình.

    Dù hai người con ban đầu phản đối vì lo bố mẹ khó thích nghi sau nhiều năm xa làng, nhưng trước sự quyết tâm và những viễn cảnh đẹp đẽ mà chúng tôi vẽ ra, các con cũng dần xuôi theo.

    Tưởng về quê nghỉ hưu an nhàn, 7 tháng sau vợ chồng tôi phải lặng lẽ rời làng - Ảnh 1.
    Những ngày đầu, tôi thực sự tin rằng quyết định nghỉ hưu ở quê là hoàn toàn đúng đắn. Ảnh minh họa

    Ngày đầu về quê nghỉ hưu: Niềm vui và sự đón tiếp nồng hậu

    Ngày vợ chồng tôi trở về quê nghỉ hưu, cả làng rộn ràng như có hội. Họ hàng, hàng xóm kéo đến thăm hỏi, chúc mừng, nhà tôi chật kín người.

    Ai cũng tỏ ra ghen tị vì chúng tôi có con cháu hiếu thảo, có điều kiện để nghỉ hưu sớm và về quê an dưỡng.

    Sự đón tiếp nồng hậu ấy khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Để đáp lại tấm lòng của bà con, chúng tôi đem hết quà bánh con cháu biếu tặng chia cho mọi người.

    Những ngày đầu, tôi thực sự tin rằng quyết định nghỉ hưu ở quê là hoàn toàn đúng đắn.

    Sáng sớm, vợ chồng tôi thức dậy từ 5 giờ để tập thể dục, chăm sóc vườn rau, nuôi thêm đàn gà.

    Chiều đến, hàng xóm lại sang sân nhà đánh cầu lông, trò chuyện rôm rả. Tình làng nghĩa xóm tưởng chừng ngày càng khăng khít.

    Ở thời điểm đó, tôi đã nghĩ đây mới chính là cuộc sống nghỉ hưu lý tưởng, nơi con người được sống chậm, sống thật và gần gũi với thiên nhiên.

    Những bất tiện âm thầm phá vỡ cuộc sống nghỉ hưu ở quê

    Thế nhưng, khi thời gian kéo dài, những bất tiện bắt đầu lộ rõ. Việc mua sắm trở nên khó khăn khi muốn đi siêu thị phải di chuyển hơn chục cây số.

    Để hạn chế đi lại, chúng tôi buộc phải tích trữ thực phẩm trong thời gian dài, điều hoàn toàn không phù hợp với sức khỏe người cao tuổi.

    Đáng lo ngại hơn là chuyện khám chữa bệnh. Trong làng chỉ có y tá, muốn gặp bác sĩ phải đi gần 100 km lên bệnh viện tuyến trên. Mỗi lần đau ốm, việc di chuyển mất gần cả ngày khiến vợ chồng tôi vừa mệt mỏi vừa bất an.

    Cuộc sống nghỉ hưu vốn cần sự an tâm về sức khỏe, nhưng ở quê, điều đó lại trở thành nỗi lo thường trực.

    Nghỉ hưu ở quê và áp lực tiền bạc từ những mối quan hệ làng xóm

    Rắc rối lớn nhất lại đến từ chính những mối quan hệ xung quanh. Biết chúng tôi từ thành phố về nghỉ hưu, nhiều người trong làng bắt đầu tìm đến vay tiền. Ban đầu là những lý do rất chính đáng như có người nhà đi viện, thiếu tiền đóng học cho con.

    Nghĩ rằng giúp nhau lúc khó khăn là điều nên làm, vợ chồng tôi không ngần ngại cho vay. Chúng tôi mang về quê khoảng 300.000 NDT (hơn 1 tỷ đồng), phần lớn số tiền ấy lần lượt được đem cho bà con vay mượn.

    Theo thời gian, những lời vay mượn ngày càng nhiều, lý do ngày càng khó chấp nhận. Có người hẹn ngày trả nhưng mãi không thấy hồi âm.

    Chỉ sau hơn bảy tháng nghỉ hưu ở quê, số tiền tích cóp cả đời của chúng tôi gần như cạn sạch.

    Khi từ chối cho vay, cuộc sống nghỉ hưu trở nên ngột ngạt

    Nhận ra tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát, vợ chồng tôi quyết định dừng việc cho vay và khéo léo nhắc chuyện trả nợ.

    Từ đó, thái độ của hàng xóm thay đổi rõ rệt. Những lời xì xào xuất hiện, cho rằng chúng tôi giàu có nhưng keo kiệt, rằng nghỉ hưu ở quê nhưng lại xa lánh bà con.

    Sân nhà từng rộn ràng mỗi buổi chiều giờ trở nên vắng lặng. Một số người chỉ đến khi có việc, thậm chí có người cố tình gây phiền phức, cho rằng nước từ vườn rau nhà tôi chảy sang ruộng họ làm hỏng cây cối và đòi bồi thường.

    Chuỗi sự việc ấy khiến cuộc sống nghỉ hưu của chúng tôi trở nên căng thẳng, mệt mỏi và đầy áp lực tinh thần.

    Rời quê sau chưa đầy một năm nghỉ hưu: Bài học đắt giá

    Chưa đầy một năm sau khi về quê nghỉ hưu, vợ chồng tôi cảm thấy kiệt quệ cả thể lực lẫn tinh thần. Sau nhiều đêm suy nghĩ, chúng tôi quyết định thu dọn hành lý, dứt khoát quay lại thành phố.

    Chúng tôi không hẳn hối hận, nhưng buộc phải thừa nhận rằng cuộc sống nghỉ hưu ở quê không phải lúc nào cũng đẹp như trong tưởng tượng. Với người cao tuổi, nghỉ hưu không chỉ cần sự yên bình mà còn cần điều kiện y tế, sự riêng tư và những mối quan hệ rõ ràng.

    Giấc mơ vui thú điền viên của chúng tôi khép lại, để lại một bài học sâu sắc: nghỉ hưu ở đâu cũng cần cân nhắc kỹ, bởi không phải nơi nào gắn với ký ức tuổi thơ cũng phù hợp để sống trọn những năm tháng cuối đời.

  • Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Năm nay, khi thông tin nghỉ Tết dương lịch kéo dài 4 ngày được xác nhận, tôi và chồng gần như quyết định ngay. Đã rất lâu rồi cả nhà chưa đi đâu cùng nhau. Công việc cuốn đi, con cái lớn dần, những chuyến đi cứ bị dời lại hết lần này đến lần khác. Lần này, chúng tôi thống nhất không chần chừ nữa.

    Vé được chọn khá kỹ, phù hợp với lịch học của con, lịch nghỉ của hai vợ chồng. Đặt cọc xong, tôi còn thở phào vì cuối cùng cũng làm được một việc cho gia đình nhỏ của mình. Trong đầu tôi khi ấy chỉ nghĩ đến những ngày được ngủ dậy muộn hơn, ăn uống thong thả, không phải vội vã.

    Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.

    Giọng bà khá vui, báo rằng bên họ hàng có việc, tiện dịp nghỉ dài nên cả đoàn khoảng 20 người sẽ lên nhà tôi chơi, dự tính đúng mấy ngày Tết dương lịch. Bà nói rất tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên con dâu phải sắp xếp mà không cần hỏi chúng tôi có bận không.

    Điều đầu tiên tôi nghĩ tới không phải là hủy chuyến đi, mà là phản ứng của mẹ chồng. Bà vốn hay suy diễn, lại không mấy thiện cảm với con dâu. Chỉ cần tôi nói không khéo, câu chuyện rất dễ rẽ sang hướng khác: nào là coi nhẹ họ hàng, nào là chỉ biết nhà ngoại, nào là có tiền đi chơi mà không lo tiếp đón.

    Tôi xin phép mẹ chồng cho tôi gọi lại sau ít phút. Rồi tôi nói chuyện với chồng rất nhanh, đúng trọng tâm. Tôi nói rõ: chuyến đi này đã đặt cọc, cả nhà mong chờ, nhưng cũng không thể để mẹ buồn. Vấn đề không phải là chọn bên nào, mà là chọn cách nói.

    Sau đó, tôi gọi lại cho mẹ chồng. Tôi không nhắc ngay đến việc đi du lịch. Tôi hỏi kỹ lịch trình của đoàn, ai đi, có người già hay trẻ con không, dự tính ăn uống sinh hoạt thế nào. Tôi để bà nói hết, nói đủ, cảm thấy được lắng nghe.

    Rồi tôi mới nhẹ nhàng chia sẻ: Chồng tôi đã đặt chuyến đi trước khi biết kế hoạch này, vé đã cọc, hủy sẽ mất nhiều chi phí. Tôi nói rõ tôi rất tiếc nếu không trực tiếp tiếp đón được và tôi không muốn mẹ nghĩ rằng tôi cố tình né tránh.

    Quan trọng nhất, tôi không dừng lại ở lời từ chối.

    Tôi đề xuất phương án khác: tôi sẽ chuẩn bị sẵn nhà cửa gọn gàng, gửi biếu trước chi phí ăn uống, nhờ người đứng ra tiếp đoàn thay tôi. Nếu mẹ thấy phù hợp, sau chuyến đi tôi sẽ chủ động sắp xếp một buổi khác để mời mọi người lên chơi, không vội vàng, không qua loa.

    Cuộc gọi kết thúc không dài, nhưng đủ để tôi thấy giọng mẹ chồng dịu đi. Bà không vui hẳn, nhưng cũng không khó chịu. Quan trọng là bà không có cảm giác bị đặt vào thế đã rồi.

    Chuyến du lịch của gia đình tôi vẫn diễn ra đúng kế hoạch. Chắc chắc lúc về tôi sẽ chủ động gọi điện hỏi thăm, gửi quà, không nhắc nhiều đến chuyện cũ.

    Chồng tôi nghe chuyện mà chỉ cười tủm tỉm cảm thán: “Vợ đúng là EQ vô cực”. Vậy đó, làm dâu không phải lúc nào cũng là nhường hết, nhưng càng không phải là đối đầu. Có những lúc chỉ cần nói chậm hơn một nhịp, nghĩ thêm một tầng, giữ cho người lớn cảm giác được tôn trọng, mình sẽ giữ được cả kế hoạch của bản thân lẫn hòa khí trong gia đình.

    Không phải lúc nào khéo léo cũng khiến người khác hài lòng hoàn toàn. Nhưng ít nhất, nó giúp mọi chuyện không đi quá xa và với tôi, như vậy là đủ.

  • Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu-ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm

    Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu-ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm

    Mẹ chồng tôi đột ngột đổ gục ngay trong bữa cơm tối.
    Chỉ trong vài phút, bà đã rơi vào trạng thái co giật, méo miệng, hơi thở đứt quãng. Xe cấp cứu đến rất nhanh, nhưng mọi thứ diễn ra còn nhanh hơn.

    Bác sĩ lắc đầu khi bà vừa được đẩy vào phòng cấp cứu.
    Đột quỵ quá nặng.
    Không còn nhiều thời gian.

    Tôi đứng ở hành lang, tay lạnh ngắt, đầu trống rỗng. Chồng tôi — Hoàng — thì liên tục gọi điện, gào lên với ai đó, vẻ mặt căng thẳng đến đáng sợ.
    Anh không khóc.
    Chỉ cáu gắt. Nóng nảy. Như thể đang sợ… một điều gì khác.

    Bất ngờ, y tá gọi tôi vào.
    “Mẹ cô muốn gặp riêng.”

    Trong phòng cấp cứu, mẹ chồng tôi nằm đó, người gầy hẳn đi chỉ trong vài giờ. Mắt bà mở hé, đục mờ nhưng khi nhìn thấy tôi, bà bỗng siết chặt tay tôi đến đau điếng.

    Tôi cúi xuống.
    Bà run rẩy, hơi thở khò khè, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được tiếng thì thầm:

    “Chạy đi…”
    “…tránh xa con trai ta ra…”

    Tôi chết lặng.

    Bà lắc đầu yếu ớt, nước mắt trào ra từ khóe mắt đã nhăn nheo.
    “Ta… không kịp nữa rồi…”

    Rồi, bằng chút sức tàn cuối cùng, bà lén nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư, dính đầy mồ hôi lạnh.

    Chưa kịp hỏi thêm, tay bà buông thõng.
    Máy đo tim kéo thành một đường thẳng lạnh lẽo.

    Tôi bước ra ngoài trong trạng thái gần như không còn cảm giác.
    Hoàng ôm tôi rất chặt. Quá chặt.
    “Em ổn không?” — anh hỏi, giọng dịu một cách bất thường.

    Tôi gật đầu.
    Nhưng trong lòng bàn tay, mẩu giấy kia nóng rực như thiêu đốt.

    Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ, tôi mới dám mở ra.

    Trên mẩu giấy là một dãy số tài khoản ngân hàng, kèm theo một dòng chữ nguệch ngoạc, run rẩy:

    “Trong két sắt.
    Đừng tin nó.
    Nếu con đọc được dòng này, nghĩa là ta đã thua.”

    Tim tôi đập thình thịch.

    Tôi nhớ lại ánh mắt hoảng loạn của mẹ chồng mỗi khi Hoàng nổi nóng.
    Nhớ những lần bà lén dúi tiền cho tôi, bảo “phòng thân”.
    Nhớ cả những cuộc gọi nửa đêm, khi bà yêu cầu tôi xóa lịch sử camera trong nhà… mà không nói lý do.

    Sáng hôm sau, khi Hoàng đi làm, tôi mở két sắt trong phòng mẹ chồng.

    Bên trong không phải vàng.
    Không phải tiền.

    Mà là một tập hồ sơ bệnh án tâm thần, mang tên Hoàng, được lập từ mười năm trước.

    Chẩn đoán cuối cùng được bôi đỏ:

    Rối loạn nhân cách chống đối xã hội.
    Có xu hướng bạo lực khi bị kích thích.
    Gia đình yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối.

    Tôi ngồi sụp xuống sàn.

    Câu nói cuối cùng của mẹ chồng vang lên trong đầu, rõ ràng đến rợn người:

    “Chạy đi…”

    Tôi hiểu ra rồi.
    Bà không nguyền rủa con trai mình.
    Bà cầu cứu tôi.

    Và điều kinh hoàng nhất không phải là mẩu giấy.
    Mà là việc… Hoàng đang đứng ngay sau lưng tôi, giọng anh thì thầm rất khẽ:

    “Em tìm gì trong đó vậy?”

  • Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Đem 20 triệu đến cho mẹ chồng trả viện phí, tôi sững người khi nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng

    Khi tôi mang thai, sức khỏe yếu, lại phải đối mặt với những thay đổi tâm sinh lý, mọi việc trong nhà trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Chồng tôi thì bận rộn với công việc, áp lực từ cơ quan đè nặng khiến anh không còn thời gian quan tâm nhiều đến gia đình. Anh cũng không giỏi việc nhà, lại càng lúng túng khi chăm sóc vợ bầu. Sau nhiều ngày cân nhắc, chúng tôi quyết định nhờ mẹ chồng đến ở cùng để đỡ đần.

    Chỉ sau một cuộc điện thoại từ chồng tôi, mẹ chồng đã vội vã thu xếp đồ đạc và đến ngay vào ngày hôm sau. Hình ảnh mẹ bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, vai đeo túi xách nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự lo lắng cho con dâu khiến tôi xúc động vô cùng.

    Ảnh minh họa

    Khi mẹ chồng đến, ngôi nhà trở nên gọn gàng và sạch sẽ hơn bao giờ hết, với những bữa ăn ngon được chuẩn bị chu đáo. Mỗi ngày mẹ chồng đều hỏi tôi muốn ăn gì, mẹ còn tìm hiểu cách nấu ăn cho bà bầu để đảm bảo dinh dưỡng cho tôi.

    Bố chồng cũng thường xuyên ghé thăm, giúp đỡ và kiểm tra xem có việc gì cần làm không. Trong thời gian tôi ở cữ, cả bố mẹ chồng đều chăm sóc tôi rất tận tình, thay phiên nhau nấu ăn và chăm cháu. Tôi thực sự rất biết ơn vì sự chăm sóc chu đáo của bố mẹ chồng.

    Sau này khi con tôi vào mẫu giáo, bố mẹ chồng mới về quê. Nhưng hễ vợ chồng tôi có việc cần nhờ, ông bà lại đến ngay để chúng tôi có thể yên tâm làm việc.

    Gần đây, mẹ chồng đổ bệnh phải nhập viện. Hay tin, vợ chồng tôi tức tốc về quê và mang theo 20 triệu đồng để hỗ trợ bố mẹ chồng, thanh toán viện phí.

    Khi tới nơi, thấy vẻ mặt mệt mỏi của bố chồng bên giường bệnh của mẹ, chồng tôi lo lắng hỏi han bệnh tình của mẹ rồi bảo bố về nhà tắm rửa, ăn uống, nghỉ ngơi. Thế nhưng, bố chồng lại nói:

    – Các con công việc bận rộn, chạy về làm gì? Ở đây có bố chăm mẹ rồi. Mà các con về đây, ai đưa đón cu Boon đi học, chăm sóc nó?

    Tôi nhẹ nhàng trấn tĩnh bố chồng:

    – Con đã gọi cho bà ngoại chiều nay tới đón cu Boom, chăm sóc thằng bé vài ngày rồi ạ. Bố mẹ cứ yên tâm.

    Nói xong, tôi liền rút ra từ trong túi xách 20 triệu đồng đưa cho bố chồng, bảo ông cầm lấy thanh toán viện phí và lo chi phí ăn uống.

    – Vợ chồng con về vội, chỉ mới rút được từng này tiền, bố cầm tạm đi để lo cho mẹ nhé, thiếu chúng con sẽ đưa thêm.

    Tuy nhiên, bố mẹ chồng lại từ chối nhận tiền, khẳng định rằng họ có đủ tiền và không cần vợ chồng tôi phải tốn kém. Sau đó, bố mẹ chồng bảo vợ chồng tôi về nhà để lo cho con cái. Dùng dằng mãi, bố chồng đã trực tiếp đẩy vợ chồng tôi ra khỏi cửa, quyết không cho chúng tôi ở lại để về nhà chăm con cũng như tránh ảnh hưởng tới công việc.

    Không còn cách nào khác, vợ chồng tôi đành phải ra về. Nhưng đi được một đoạn, tôi chợt nhớ để quên túi xách. Khi quay lại, vợ chồng tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng trong phòng bệnh.

    Mẹ chồng thì thầm:

    Giọng mẹ chồng khẽ run:

    – Chữa bệnh tốn kém quá ông à. Tôi đang nghĩ hay là mình dừng lại, không điều trị nữa. Từ khi thằng Hải lấy vợ, chúng ta không giúp gì được cho nó, mà giờ lại để nó phải lo thêm cả phần của chúng ta. Con dâu mỗi tháng đều gửi tiền về, lương nó còn cao hơn cả lương chồng. Tôi không muốn hai đứa phải gánh thêm áp lực.

    Bố chồng đáp:

    – Con dâu mình thật sự quá tốt. Không chỉ hiếu thuận, nó còn rất chu đáo. Quà cáp, thuốc men đều gửi về đều đặn mà chưa bao giờ than phiền. Nhà mình có phúc lắm mới được đứa con dâu như thế. Nhưng tôi cũng nghĩ, mình không nên để chúng nó vất vả thêm.

    Nghe những lời ấy, tôi sững người, nước mắt lăn dài. Tôi không ngờ mẹ chồng lại suy nghĩ đến mức muốn từ bỏ điều trị chỉ vì lo lắng cho vợ chồng tôi. Lòng tôi trào dâng nỗi xúc động xen lẫn day dứt. Ông bà đã hy sinh cho chúng tôi quá nhiều, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, và giờ đây vẫn luôn nghĩ đến chúng tôi dù bản thân đang đau ốm.

    Ngay lúc đó, tôi tự hứa với lòng mình rằng, bằng mọi giá, tôi và chồng sẽ cố gắng để chữa trị cho mẹ. Với tôi, sự hiện diện của mẹ chồng không chỉ là nguồn động viên mà còn là niềm tự hào. Gia đình nhỏ của tôi có được sự vẹn toàn như hôm nay chính là nhờ vào sự yêu thương và hy sinh thầm lặng của ông bà. Và giờ đây, đã đến lúc vợ chồng tôi đáp lại phần nào những gì bố mẹ chồng đã dành cho chúng tôi.