Blog

  • Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng

    Lặn lội 300km mang quà Tết tặng thông gia, tôi sững sờ với sự thật phũ phàng


    Tôi và vợ lớn lên ở một vùng quê nghèo, quanh năm chỉ biết đến ruộng vườn, trâu bò. Vợ chồng tôi tuy không dư dả, nhưng luôn cố gắng lo cho các con ăn học tử tế. Bốn đứa con – hai trai, hai gái – đều ngoan ngoãn, học hành giỏi giang và thi đỗ đại học. Đứa con gái lớn là niềm tự hào lớn nhất của gia đình. Cháu học Đại học Ngoại thương, tốt nghiệp loại xuất sắc và ở lại Hà Nội làm việc.

    Rồi một ngày, con gái đưa bạn trai về ra mắt, thông báo muốn làm đám cưới. Phải nói thật, khi con gái đưa con rể về ra mắt, vợ chồng tôi đã cảm thấy bất an. Con rể về mặt ngoại hình, học thức, gia cảnh đều rất tốt. Ông bà thông gia trước đâu cũng sống ở quê nhưng lên Hà Nội lập nghiệp đã lâu nên kinh tế khá giả, có của ăn của để. Nghe con rể giới thiệu: “Con “nhà mặt phố, bố làm to” nên bố không cần lo về chuyện sau con gái bố phải khổ sở”.

    Đúng là kinh tế có khá giả thật, nhưng con rể lại có vẻ xa cách. Cháu ngồi ăn cơm với nhà tôi, dù thịt cá, gà lợn có đủ nhưng chỉ khều khợt vài miếng. Cháu bảo ăn không hợp, vì cháu chỉ thích ăn bò Mỹ, cá tầm… Những thứ đó làm sao tôi kiếm được ở quê. Con rể cũng chỉ ở lại ngủ ở nhà tôi đúng 1 đêm lần ra mắt, còn những lần về sau khi cưới, cháu đều giục con gái tôi nhanh nhanh chóng chóng ngược thành phố.

    Chúng tôi cũng buồn lòng nhưng nghĩ đến chuyện con gái mình được gả vào gia đình giàu có, sung sướng, có tương lai sáng lạn lại tự an ủi. Bố mẹ khổ cực một đời, chỉ mong con cái được mát mặt là đủ.

    Thế nhưng, những chuyện xảy ra sau đó khiến tôi càng trăn trở. Tết năm nay, con gái vừa sinh cháu, nên không thể về quê. Vợ tôi sốt ruột, ngày nào cũng nhắc: “Thương con quá, chẳng biết ở nhà chồng có thoải mái không. Hay là mình mang quà ra thăm con và biếu ông bà thông gia.” Tôi cũng muốn đi, nghĩ đơn giản rằng tấm lòng cha mẹ lúc nào cũng đáng trân trọng, dù quà quê có mộc mạc.

    Tôi chuẩn bị quà quê, đâu đó mấy chục trứng gà ta, 2 yến gạo mới xay, túi khoai tây vừa dỡ từ vườn và 2 con gà trống thiến béo ngậy. Dù chẳng phải thứ gì đắt tiền nhưng đây đều là mồ hôi nước mắt cả năm của vợ chồng tôi. Tôi bắt chuyến xe sớm, mang theo đòn gánh để tiện gánh quà vượt hơn 300 cây số để ra Hà Nội.

    Đến nhà thông gia, vừa thấy tôi, bà thông gia đã niềm nở mở cửa. Thế nhưng, nụ cười của bà nhạt như sương sớm:

    – Ông thông gia ra đây làm gì cho cực, lại còn vác quà cáp cồng kềnh như thế, phiền ông quá!

    Bà đón quà nhưng đặt ngay vào góc nhà, không hề nhìn qua xem tôi mang gì. Câu nào bà nói cũng như đang ám chỉ rằng tôi nên “tặng xong rồi thì về luôn đi.”

    Tôi cười trừ, chơi với cháu ngoại và trò chuyện với con gái được một lát. Trong đôi mắt con gái, tôi thấy thoáng nét buồn, nhưng nó cố giấu đi. Không muốn làm con khó xử, tôi vội cáo từ, nói rằng mình còn phải đi thăm một người bạn cũ rồi về quê ngay trong ngày.

    Ra đến giữa đường, tôi chợt nhớ ra túi quà con gái út gửi cho cháu ngoại mà tôi để quên. Nghĩ thế nào, tôi quyết định quay lại. Nhưng khi vừa đến cổng nhà thông gia, cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như thắt lại.

    Túi khoai tây tôi mang từ quê ra, từng củ vẫn còn lấm đất, bị ném ra cạnh thùng rác. Gà, gạo, và trứng cũng nằm vương vãi, không thương tiếc. Từ bên trong cánh cổng, tiếng bà thông gia vọng ra, đanh gọn:

    – Đống quà này có sạch sẽ không thì ai mà biết? Nhỡ gà cúm, trứng bẩn, khoai mốc thì sao? Cô ăn rồi lây bệnh cho cháu tôi thì sao? Đừng có mà mang đồ nhà quê rẻ tiền này làm hại cả nhà tôi. Vứt hết đi!

    Giọng con gái tôi nghẹn ngào phản đối:

    – Mẹ không thích thì thôi, mẹ không ăn thì để con ăn ạ. Đây là công sức, tình cảm của bố mẹ con, mẹ đừng quá đáng như thế!

    Bà thông gia gắt lên:

    – Cô muốn ăn thì về quê mà ăn, nhà này không thiếu gì. Tôi không muốn cái thứ quê mùa này làm bẩn nhà tôi!

    Ngoài cổng, tôi như chết lặng. Mồ hôi nhễ nhại, tay chân run rẩy. Tôi cúi xuống, nhặt lại từng củ khoai, từng quả trứng, như thể đó là tấm lòng tôi vừa bị vứt bỏ không thương tiếc.

    Tiếng con gái tôi khóc lặng vọng ra từ trong nhà, nhưng tôi không dám gõ cửa thêm một lần nào nữa. Nhìn cánh cổng cao sừng sững, lòng tôi quặn thắt. Tôi muốn phá tung nó ra, kéo con gái và cháu tôi về quê, nơi không có sự dè bỉu, khinh rẻ của những con người trọng vật chất hơn tình cảm. Nhưng rồi tôi đành lặng lẽ quay đi, nước mắt cứ thế chảy dài.

  • Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Cô tôi lấy chồng năm 22t, khi vừa tốt nghiệp ĐH. Hai vợ chồng sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc…duy chỉ thiếu mỗi đứa con, nên cuối cùng vẫn phải chia tay.

    Chuyện là thế này.

    Cô tôi kết hôn năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Hai gia đình môn đăng hộ đối, cô chú lại rất yêu thương nhau, là cặp vợ chồng đẹp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ. Họ sống với nhau gần 20 năm vô cùng hạnh phúc. Gia đình hai bên có nhà cao cửa rộng đầy đủ cả. Duy họ chỉ thiếu đứa con nên cuối cùng phải chia tay nhau dù trong lòng còn yêu thương nhau lắm.

    … Rồi người chồng lấy vợ mới, sinh ào ào được luôn hai đứa con, trai gái đủ cả !

    Cô tôi nghe tin, vừa đau buồn vừa tự trách bản thân, nghĩ rằng lỗi nằm ở mình. Nhưng vì còn yêu chồng, cô cố gắng chúc phúc cho anh. Trong lòng, cô tự an ủi: “Cũng may, bỏ nhau thì anh mới được làm cha thế này !”

    …Cô âm thầm sống trầm mặc, gương mặt u sầu, nụ cười buồn bã, trông thấy vậy ai cũng ái ngại vô cùng. Nhưng một số đàn ông lại bị hút hồn vì dáng vẻ ấy của cô. Và quanh cô lại bao ong bướm dập dìu …

    Mấy năm trôi qua, một ngày cô đến tìm tôi. Cô ấm ức khóc chẳng nên lời bảo:

    – Bao nhiêu năm mong chờ con cái thì nó chẳng đến, giờ thì không phải lúc, giờ không bỏ thai thì cả hai mất việc. Anh ấy đã có vợ ở quê, cùng làm việc với nhau bao năm nay. Cháu giúp cô với, vì cô giấu cơ quan nên không có giấy giới thiệu chuyển tuyến. (Ngày ấy đi khám bệnh phải có giấy giới thiệu của CQ, nhất là chuyện nạo phá thai lại vô cùng khó khăn. Chuyện ngoại tình cũng bị kỷ luật rất nặng)

    Thế mới biết, đứa con nó đến đúng lúc thì hạnh phúc biết bao, còn đứa con ngoài ý muốn thì rắc rối quá. Ý cô đã quyết, chỉ là đến chỗ người quen nhờ làm giấu diếm cho đỡ tai tiếng và đỡ sợ thôi…

    Tôi khuyên cô nên sinh con, dù có mất việc cũng không quan trọng bằng việc có một đứa con. Sau này cô già yếu còn có nơi để nương tựa. Mà cô cũng đã lớn tuổi, nạo thai to rất nguy hiểm.

    Sau đó cô quyết định sinh đứa bé ra nhưng chuyện “ăn vụng” ấy lại vỡ lở. Cô bị kỷ luật không được đứng lớp dạy học nữa. Ông “bồ” thì bị chuyển đi tỉnh khác .

    Cô sinh được bé gái kháu khỉnh khoẻ mạnh. Cô còn mẹ già và gia đình em trai thương yêu giúp đỡ cô lúc khó khăn trứng nước, cũng mừng.

    Cháu gái xinh xắn học giỏi lắm, toàn trường chuyên lớp chọn, rồi được học bổng du học bên Anh. Du học xong cháu về làm việc ở tổ chức Quốc tế. Thời gian đi du học, cháu đã yêu anh tiến sĩ đẹp trai người Hà Nội cũng du học bên Anh khi đó…

    Hai trẻ yêu nhau mấy năm bên Anh, khi về Việt Nam thì nói chuyện cưới hỏi là lẽ thường tình. Tin tưởng ở sự lựa chọn của các con, mẹ chỉ còn cách: ”Con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy”, mong các con hòa hợp, yêu thương nhau cùng sống vui hạnh phúc là cha mẹ mãn nguyện lắm rồi !

    Ngày nhà trai đến xin phép nhà gái cho hai cháu được qua lại tìm hiểu nhau, một chuyện bất ngờ xảy ra làm cả hai họ sững sờ. Ai cũng mắt chữ O miệng chữ A đúng thật không sai.

    Lúc chạm mặt hai họ….thì ra bố chú rể chính là chồng cũ của cô năm xưa. Đúng chuẩn câu: “Em ơi trái đất vẫn tròn/Chúng mình hai đứa vẫn còn gặp nhau…”

    Cô chú đã từng sống hạnh phúc bên nhau gần hai chục năm đầu xanh tuổi trẻ. Vì không có con nên phải chia tay nhau trong đau khổ luyến tiếc…

    Nay được gặp lại nhau sau hơn ba chục năm chia phôi, ai ngờ lại được làm thông gia với nhau thế này, câu chuyện thật là hi hữu…

    Đám cưới rất vui vẻ, hạnh phúc nhân đôi, hai bên gia đình ai cũng tươi cười rạng rỡ. Hạnh phúc hơn cả hai đứa trẻ chắc là ông bà thông gia đấy các bạn ạ!

    Ngày con gái của cô sinh cháu đầu lòng, vì mẹ chồng em ấy mất sớm nên cô hay qua lại nhà thông gia để giúp đỡ cho con gái và cháu ngoại .

    Nhìn cảnh ông thông gia mái đầu điểm bạc, tấm lưng không còn thẳng, lúng túng giúp việc nhà cho con cháu cô mủi lòng quá! Hai người cũng ngoài 70 cả rồi, ốm đau bệnh tật.

    .. Con gái đi lấy chồng rồi cô cũng rất cô đơn. Cháu ngoại còn trứng nước mà mẹ cháu đã phải đi làm, cô tình nguyện làm người bảo mẫu cho mẹ cháu yên tâm công việc. Thế là cô cứ ngày đến giúp con gái và chăm sóc cháu ngoại, tối về nhà mình ngủ vì ngại điều tiếng với ông thông gia. Con cháu thấy hai cụ vẫn còn tình cảm với tác thành cho ông bà về chung một nhà.

    Một thời gian sau cô chú có làm mấy mâm cơm mời họ hàng gần đến dự để mừng cho ông bà cháu “Tái hồi Kim – Trọng”. Mà ông nội – bà ngoại của cháu bảo là: ”Góp gạo thổi cơm chung”! Mừng quá, họ lại được về sống chung một nhà..

    “Như chưa hề có cuộc chia ly!”

  • Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì

    Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì

    Trong cái làng ven sông này, người ta vẫn thường mang câu chuyện của gia đình tôi ra để bàn tán lúc trà dư tửu hậu. Chuyện về một người cha thiên vị đến mức tàn nhẫn và một người con hiếu thảo đến mức “khờ dại”. Bố tôi là con của bà cả, người vợ đầu quá cố của ông nội. Sau khi bà mất, ông đi bước nữa và có thêm chú út. Kể từ đó, ranh giới giữa hai dòng con cái được vạch ra rõ rệt như dòng sông ngăn đôi bờ.

    Năm chú út lấy vợ, ông nội cắt một mảnh đất mặt đường và xây tặng chú căn nhà hai tầng khang trang nhất vùng, kèm theo hai mảnh đất vườn màu mỡ. Trong khi đó, gia đình tôi bốn miệng ăn vẫn chen chúc trong căn nhà lá lụp xụp ven đê, mỗi mùa mưa về là cả nhà lại thức trắng đêm để hứng nước dột.

    Ông nội giàu có, sở hữu căn biệt thự 5 tầng nguy nga nhất phố huyện, nhưng chưa bao giờ ông bước chân qua cửa nhà tôi. Ngày chị em tôi thiếu tiền đóng học, mẹ đánh bạo sang hỏi vay, ông chỉ lạnh lùng bảo: “Tiền tao để lo cho tương lai của chú út, tụi mày tự làm tự ăn”.

    Nghèo khó là thế, nhưng bố tôi chưa bao giờ một lời oán trách. Ông vốn tính lầm lì, chỉ biết làm lụng. Bố có cái nghề chài lưới trên sông. Mỗi lần may mắn kéo được con cá chép to hay con cá lăng quý, mẹ mừng rỡ bảo: “Cái này mang ra chợ bán cũng đủ tiền gạo cho mấy đứa nhỏ cả tuần, anh để em mang đi nha”. Nhưng bố nhất định không chịu. Ông lặng lẽ làm sạch cá, gói ghém cẩn thận rồi đạp chiếc xe cà tàng mang sang biếu nội. Đáp lại lòng thành của bố, chưa bao giờ nội mời bố lấy một chén trà tử tế.

    Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, ông nội đổ bệnh rồi qua đời đột ngột. Ngày tang lễ, nhà chú út thuê dàn kèn trống rình rang, người xe tấp nập. Gia đình tôi chỉ lặng lẽ lo việc hậu cần, ai sai gì làm nấy, không một lời tranh giành.

    Ngày mãn tang, khi con cháu tề tựu đông đủ để nghe về phân chia tài sản, chú út hất hàm nhìn bố tôi – lúc này vẫn mặc bộ quần áo lao động sờn cũ, đứng nép mình ở góc sân. Chú cười lớn, một điệu cười đầy vẻ đắc thắng và khinh miệt:

    “À, suýt nữa thì em quên. Lúc lâm chung bố có dặn lại, anh cả tuy chẳng giúp được gì cho dòng tộc nhưng cũng là máu mủ. Đây, bố cho anh cái này làm kỷ niệm!”

    Nói rồi, chú vứt cái ba lô vải cũ rích, sờn rách và bám đầy bụi bặm xuống nền gạch, ngay sát chân bố. Đám con cháu nhà chú út cười rộ lên: “Đấy, ông công bằng thế còn gì, đúng là người nào đồ nấy!”.

    Bố tôi chẳng nói nửa lời, cúi xuống nhặt cái ba lô cũ, ôm chặt vào lòng như ôm một báu vật rồi lẳng lặng dắt xe ra về. Nhìn bóng dáng tiều tụy của bố đổ dài trên con đường làng, tôi thấy lòng mình thắt lại vì uất ức.

    Tối hôm đó, căn nhà lá của chúng tôi im lìm dưới ánh đèn dầu leo lét. Bố đặt chiếc ba lô lên bàn gỗ, tay run run mở khóa. Ban đầu, bố chỉ muốn lấy tấm ảnh cũ của nội ra để thờ, nhưng khi lật lớp lót bên dưới, một túi nylon lớn hiện ra. Bố mở túi, và rồi, cả nhà tôi như ngưng thở.

    Trên bàn là một tập giấy tờ dày cộp. Trên cùng là cuốn sổ đỏ mang tên bố tôi, sở hữu toàn bộ khu đồi trồng rừng rộng hơn 10 hecta – mảnh đất mà bấy lâu nay chú út vẫn thèm khát để xây khu nghỉ dưỡng. Bên dưới đó là một tờ giấy chuyển nhượng khác: Quyền sở hữu căn biệt thự 5 tầng cùng toàn bộ khu đất thổ cư lâu năm của ông nội. Cuối cùng là một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 3 tỷ đồng.

    Giữa đống giấy tờ là một lá thư tay với nét chữ run rẩy của ông nội:

    “Gửi con trai cả của bố! Bố biết con sẽ buồn vì sự ghẻ lạnh của bố suốt bao năm qua. Nhưng bố buộc phải đóng kịch như vậy để bảo vệ tài sản này cho con. Thằng út bản tính ham chơi, phá tán, nếu thấy bố đưa cho con, nó sẽ không để gia đình con yên ổn. Bố vờ cho nó nhà cửa, đất vườn để nó tưởng nó đã thắng, nhưng thực chất những gì giá trị nhất, bố đều để lại cho con – đứa con hiếu thảo, chưa bao giờ bỏ rơi bố dù chỉ là một con cá nhỏ hay một lời hỏi thăm âm thầm. Hãy dùng số tiền này để lo cho các cháu ăn học. Bố nợ con một đời…”

    Bố tôi đọc đến đó thì òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Hóa ra, ông nội không hề mù quáng. Ông đã quan sát tất cả. Ông nhìn thấy sự bội bạc của chú út trong những ngày ông nằm trên giường bệnh và nhìn thấy cả sự nhẫn nại, chân thành của bố tôi.

    Sáng hôm sau, khi chú út hùng hổ sang nhà tôi định đòi lại cái ba lô vì “tiếc rẻ” cái khóa kéo, chú đã chết lặng khi thấy bố tôi đang đứng đợi với tờ di chúc có chứng thực của luật sư.

    Cả căn biệt thự và khu đồi quý giá – niềm tự hào duy nhất của dòng họ – nay đã thuộc về người mà chú vẫn luôn gọi là “kẻ nghèo hèn”. Chú út ngã quỵ xuống sân, còn bố tôi, ông không hề chì chiết. Ông chỉ nhìn chú rồi bảo: “Tiền tài là vật ngoài thân, cái bố để lại cho anh không phải là sổ đỏ, mà là sự thanh thản trong tâm hồn. Chú đã có quá nhiều, giờ hãy học cách sống sao cho xứng đáng với những gì bố đã cho”.

    Gia đình tôi không còn sống trong cảnh dột nát nữa, nhưng bố vẫn giữ thói quen cũ. Thỉnh thoảng, ông vẫn đi kéo lưới, rồi mang con cá to nhất ra mộ nội, ngồi đó tâm sự thật lâu. Tôi hiểu rằng, sự đổi đời này không phải từ trên trời rơi xuống, mà là quả ngọt của một đời sống thiện lương và hiếu nghĩa, dù cho bóng tối của sự bất công có bao phủ bao lâu đi chăng nữa.

  • Nghe lời bố khuyên tôi đem 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết, cho đến khi em chồng cần tiền mua nhà

    Nghe lời bố khuyên tôi đem 4 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết, cho đến khi em chồng cần tiền mua nhà

    Bố tôi là một người đàn ông cả đời lăn lộn trên thương trường, ánh mắt ông luôn nhìn thấu những điều mà đứa con gái đang chìm đắm trong tình yêu như tôi không thấy được. Ngày tôi chuẩn bị lên xe hoa với Thành – một chàng kiến trúc sư tài hoa nhưng gia cảnh phức tạp, bố nắm tay tôi dặn dò kỹ lưỡng:

    “Thanh à, tình yêu là thứ có hạn kỳ, nhưng tài sản là thứ bảo vệ con cả đời. Trước khi kết hôn, con nhất định phải chừa cho mình một đường lui. Đừng để sự chân thành biến mình thành kẻ trắng tay nếu một ngày gió đổi chiều.”

    Nghe lời bố, tôi lẳng lặng mang 4 tỷ đồng tiền hồi môn và sổ đỏ căn nhà phố mà ông tặng riêng cho tôi đi làm thủ tục công chứng tài sản riêng trước hôn nhân. Thành hoàn toàn không biết điều này. Anh vẫn nghĩ rằng khi chúng tôi thành vợ chồng, tất cả sẽ là “của chồng công vợ”.

    Ba năm đầu, cuộc sống trôi qua khá êm đềm. Tôi là một người vợ biết điều, lương tháng của tôi dùng để chi tiêu gia đình, còn lương của Thành anh nói để tiết kiệm “lo việc lớn”. Tôi không mảy may nghi ngờ, cho đến khi em gái Thành – Ngọc – chuẩn bị lấy chồng.

    Ngọc là cô em chồng điển hình của những bộ phim kịch tính: thích xài đồ hiệu nhưng lười lao động. Mẹ chồng tôi thì coi con trai và con gái là vàng ngọc, còn tôi chỉ là cái “máy in tiền” không hơn không kém. Trong bữa cơm tối mùng 10 tháng Chạp, mẹ chồng tôi đặt bát xuống, thản nhiên ra lệnh: “Cái Ngọc nó sắp cưới, bên nhà trai yêu cầu phải có căn chung cư đứng tên nó làm hồi môn thì mới sang trọng. Vợ chồng con tính toán thế nào, rút tiết kiệm ra cho em nó mượn 3 tỷ mua căn hộ bên phía Đông đi.”

    Tôi sững người: “Mẹ, 3 tỷ là số tiền lớn. Đó là tiền chúng con tích góp để sinh con và mua xe, con đang thả để có bầu rồi…”

    Thành lập tức ngắt lời tôi, giọng anh lộ rõ sự gia trưởng bấy lâu nay che giấu: “Em đừng ích kỷ thế. Có mỗi đứa em gái, anh lo cho nó thì có mất đi đâu mà thiệt. Tiền trong tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ cơ mà? Anh đã hứa với mẹ và em rồi.”

    Tôi im lặng. Hóa ra Thành vẫn luôn theo dõi số dư trong tài khoản của tôi. Anh ta mặc nhiên coi số tiền hồi môn của tôi là “quỹ chung” để anh ta thể hiện bản lĩnh anh cả. Đỉnh điểm là sáng hôm sau, khi tôi đang ở cơ quan, điện thoại báo tin nhắn đăng nhập tài khoản ngân hàng từ một thiết bị lạ. Tôi rùng mình. Thành biết mật khẩu của tôi vì tôi vốn không đề phòng anh ta. Tôi vội vàng mở laptop, truy cập hệ thống quản lý tài sản đã được bố tôi thiết lập bảo mật riêng.

    Cùng lúc đó, tại văn phòng công chứng nhà đất, Thành đang ngồi cạnh mẹ và em gái. Anh ta tự tin cầm điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng của tôi. Anh ta muốn chuyển thẳng số tiền 3 tỷ đồng vào tài khoản chủ đầu tư để làm hợp đồng đặt cọc cho Ngọc. Anh ta gọi điện cho tôi: Em qua văn phòng công chứng để chuyển tiền mua nhà cho cái Ngọc, mẹ anh và Ngọc đang ngồi đợi. Đến nhanh đi”.

    15 phút sau tôi có mặt, Thành khó chịu: “Tài khoản của em vẫn còn 4 tỷ, đây là tiền bố mẹ em cho 2 vợ chồng ngày cưới, nó là của chung. Anh quyết định cho cái Ngọc mua căn nhà rồi, em chuyển tiền đi đừng có cãi”.

    Mẹ chồng tôi cũng nhảy bổ lên: “Thanh! Con chuyển khoản nhanh đi đừng để gia đình ta nhục nhã với thông gia”. Cô em chồng thì: “Chị chuyển nhanh không người ta mua mất căn góc đẹp của em bây giờ”…

    Tôi nhìn Thành, người đàn ông tôi từng yêu thương, cười mỉm: “Tài sản nào là tài sản chung của hai vợ chồng? 4 tỷ đó và căn nhà là bố tôi cho riêng tôi trước khi kết hôn mà. Tôi đã đi công chứng tài sản từ trước khi kết hôn rồi”. Tôi đặt tập giấy tờ trước mặt gia đình nhà chồng.

    Thành nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn: “Cô dám phòng bị cả tôi sao? Chúng ta là vợ chồng, sao cô lại đi công chứng tài sản riêng sau lưng tôi?” Tôi mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo nhất từ trước đến nay: “Nếu tôi không phòng bị, thì hôm nay 4 tỷ đồng mồ hôi nước mắt của bố tôi đã biến thành căn nhà đứng tên em gái anh rồi, đúng không? Anh định ‘hào phóng’ trên xương máu của vợ mình sao?”

    Thành quát lớn: “Cô là con dâu nhà này, tiền của cô cũng là tiền của nhà này!”

    “Tiếc quá,” tôi rút tờ đơn ly hôn đã soạn sẵn trong túi xách ra, đặt lên bàn trước mặt ba con người đang ngỡ ngàng. “Từ giây phút này, tôi không còn là con dâu nhà này nữa. Mọi tài sản, từ căn nhà chúng ta đang ở đến số tiền trong thẻ, đều là tài sản riêng của tôi đã được công chứng trước khi cưới. Anh có 24 giờ để dọn ra khỏi nhà tôi.”

    Ngọc bật khóc vì hụt mất căn nhà mơ ước, mẹ chồng tôi gào thét chửi rủa, còn Thành ngồi phịch xuống ghế, chết lặng. Anh ta hiểu rằng, khi tôi đã nắm trong tay “đường lui” mà bố dặn, anh ta hoàn toàn không có cửa để xoay chuyển tình thế.

    Tôi bước ra khỏi văn phòng công chứng, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của những ngày cuối năm.

    Tối hôm đó, bố gọi điện cho tôi. Ông không hỏi về cuộc ly hôn, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Về nhà ăn cơm với bố, có món cá kho con thích”. Tôi bật khóc. Hóa ra, đường lui mà bố bắt tôi chuẩn bị không chỉ là tiền bạc hay nhà cửa, mà chính là sự tự trọng và quyền tự quyết cuộc đời mình.

    4 tỷ đồng vẫn còn đó, căn nhà vẫn còn đó, và quan trọng nhất, tôi đã không để sự tử tế của mình bị lợi dụng đến cạn kiệt. Hôn nhân có thể tan vỡ, nhưng bản thân tôi thì không.

  • 33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33t có bằng Tiến sĩ nhưng vẫn ế chỏng chơ, tôi ch:án đ:ời thuê anh chàng đá:nh giày với giá 4 triệu về ra mắt bố mẹ cho qua 4 ngày Tết

    33 tuổi. Cầm trên tay tấm bằng Tiến sĩ Kinh tế, hiện đang là trưởng bộ phận chiến lược của một công ty có tiếng, tôi có tất cả những gì một người phụ nữ hiện đại mơ ước: tiền tài, địa vị, nhan sắc. Nhưng trong mắt bố mẹ tôi ở quê, tôi chỉ là một “quả bom nổ chậm”, một món hàng tồn kho mất giá thảm hại cần phải thanh lý gấp. Tết năm nay, mẹ tôi ra tối hậu thư: “Mày không dẫn thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này nữa. Tao nhục với làng xóm lắm rồi!”.

    Chiều 29 Tết, tôi lang thang ở góc phố cổ Hà Nội, lòng rối như tơ vò. Tôi chán đời đến mức muốn thuê đại một ai đó cho xong chuyện. Bỗng nhiên, mắt tôi va phải một người đàn ông đang cặm cụi đánh giày bên vỉa hè. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi hơi sờn, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay rắn chắc, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi nhưng góc cạnh và rất nam tính.

    Một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Tôi tiến lại gần, hất hàm hỏi: – “Này anh, đánh một đôi bao nhiêu”? Anh ta ngẩng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi một lúc rồi đáp: – “Tùy tâm cô thôi”. – “Được. Tôi có một “kèo” này thơm hơn đánh giày cả năm. 4 triệu cho 4 ngày Tết. Về quê đóng giả người yêu tôi. Bao ăn ở, xe cộ tôi lo. Anh làm không”?

    Tôi chờ đợi một sự mặc cả, hoặc vẻ khúm núm. Nhưng không, anh ta nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy thú vị: – “4 triệu? Được, tôi nhận. Nhưng tôi có điều kiện: Cô không được phép chê bai xuất thân của tôi trước mặt bố mẹ cô”. Tôi gật đầu cái rụp. Thợ đánh giày thì đã sao, miễn là có “cái xác” đàn ông đem về là được.

    Chuyến xe về quê diễn ra suôn sẻ lạ lùng. Người đàn ông tên Hùng này ít nói nhưng rất lịch thiệp. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Dù tôi giới thiệu anh chỉ là nhân viên quèn, bố tôi vẫn lôi anh vào mâm rượu tiếp đãi nồng hậu. Điều khiến tôi kinh ngạc là Hùng… diễn quá sâu. Anh ta không hề tỏ ra khúm núm hay tự ti của một người lao động chân tay thấp kém. Anh ngồi đàm đạo với bố tôi về thời sự, về kinh tế vĩ mô, thậm chí còn sành sỏi bình luận về chai rượu vang Chile mà tôi biếu bố. Cách anh cầm ly rượu, cách anh gắp thức ăn cho mẹ tôi, tất cả đều toát lên một khí chất đĩnh đạc, sang trọng đến khó hiểu.

    – “Thằng Hùng được đấy con ạ. Nghèo tiền nhưng không nghèo chí.” – Bố tôi gật gù khen ngợi sau bữa cơm tất niên. Tôi thở phào, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Tôi sợ mình đang lừa dối bố mẹ quá trớn, và sợ cả ánh mắt sâu thẳm của Hùng mỗi khi nhìn tôi.

    Đêm mùng 2 Tết. Sau khi tiếp khách khứa họ hàng mệt nhoài, tôi về phòng nằm vật ra giường. Cửa phòng hé mở, Hùng bước vào. Theo thỏa thuận, chúng tôi ngủ chung phòng để bố mẹ không nghi ngờ, nhưng tôi ngủ giường, anh ngủ dưới đất. – “Này cô Tiến sĩ”, – Hùng lên tiếng, giọng trầm ấm – “Cô thực sự nghĩ hạnh phúc có thể mua được bằng 4 triệu sao”?

    Tôi ngồi dậy, thở dài: – “Anh không hiểu đâu. Áp lực của tôi kinh khủng lắm. Tôi chỉ cần qua cái Tết này thôi. Xong việc tôi sẽ lì xì thêm cho anh 1 triệu”. Hùng bật cười. Anh tiến lại gần bàn trang điểm, thò tay vào túi quần rồi đặt lên bàn một tấm danh thiếp mạ vàng sang trọng. – Tôi nghĩ cô nên xem cái này trước khi định giá tôi.

    Tôi cầm tấm card lên. Dòng chữ in nổi đập vào mắt khiến tôi nằm vật ra giường, tim như ngừng đập: TRẦN MẠNH HÙNG – TỔNG GIÁM ĐỐC TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ H&C. Địa chỉ văn phòng: Tòa nhà K.N, Hà Nội.

    Tôi bật dậy như lò xo, lắp bắp: – “Cái… cái gì thế này? Anh… anh lừa tôi à? Anh là đánh giày cơ mà”? Hùng kéo ghế ngồi đối diện tôi, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười: – Hôm đó là 28 Tết. Tôi đang đợi tài xế đến đón đi tất niên công ty. Bác đánh giày ở góc phố ấy đông khách quá, làm không kịp. Tôi ghét đi giày bẩn nên mượn đồ nghề của bác ấy tự đánh cho mình. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, mặt hằm hằm, tưởng tôi là thợ và ném cho tôi cái đề nghị 4 triệu đó.

    Tôi há hốc mồm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hóa ra tôi đã thuê một Tổng giám đốc, người có thể trả lương cho tôi cả đời, về làm… bình phong với giá 4 triệu đồng!

    – “Tại sao… tại sao anh lại đồng ý”? – Tôi lí nhí. – “Vì tôi tò mò”. – Hùng nhìn thẳng vào mắt tôi – “Một nữ Tiến sĩ kiêu ngạo, dám thuê trai lạ về nhà, rốt cuộc là người thế nào? Và quan trọng hơn, tôi cũng đang bị mẹ giục cưới vợ y như cô vậy. Tôi nghĩ đây là duyên phận”.

    Tôi cúi gầm mặt, không biết chui vào đâu cho đỡ ngượng. – “Giờ tôi trả lại cô 4 triệu”. – Hùng nói tiếp – “Nhưng tôi muốn thay đổi điều khoản hợp đồng”. – “Thay… thay đổi gì”? – “Chúng ta sẽ không diễn nữa. Tôi muốn tìm hiểu cô nghiêm túc. Cô có bằng Tiến sĩ, tôi là Giám đốc, chúng ta “môn đăng hộ đối” đấy chứ? Bố mẹ cô cũng rất quý tôi. Vấn đề bây giờ chỉ là ở cô thôi”.

    Trái tim già cỗi 33 năm của tôi bỗng nhiên đập loạn nhịp như g::ái 18. Sự thông minh, hóm hỉnh và cả sự chân thành trong cách anh cư xử với gia đình tôi mấy ngày qua không phải là diễn. Đó là con người thật của anh.

    Sáng hôm sau, tôi e thẹn bước ra khỏi phòng, thấy Hùng đang ngồi uống trà với bố. Thấy tôi, anh nháy mắt tinh nghịch. Bố tôi cười ha hả: – :Thằng Hùng nó bảo bố nó muốn xin phép cho hai đứa qua lại chính thức. Bố đồng ý cả hai tay hai chân:!

    Đúng một tháng sau. Một đám cưới cổ tích diễn ra tại khách sạn sang trọng nhất Hà Nội. Tôi mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, tay trong tay với “anh chàng đánh giày” trị giá 4 triệu đồng của mình. Trong lễ cưới, khi MC hỏi về cơ duyên gặp gỡ, Hùng cầm micro, nhìn tôi âu yếm và nói: – Vợ tôi là một nhà đầu tư đại tài. Cô ấy chỉ bỏ ra 4 triệu đồng vốn ban đầu và thu về lợi nhuận là cả cuộc đời tôi.

    Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Tôi mỉm cười hạnh phúc, thầm cảm ơn sự nhầm lẫn ngớ ngẩn ngày 28 Tết năm ấy. Hóa ra, tình yêu không cần tìm kiếm đâu xa, đôi khi nó nằm ngay ở vỉa hè, bên cạnh một hộp xi đánh giày, chờ ta dũng cảm bước tới và nắm lấy.

  • Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự, nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ

    Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự, nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ

    Tôi, Nguyễn Thị Lan, năm nay 63 tuổi, đã trải qua hai cuộc hôn nhân đầy sóng gió. Chồng đầu tiên bỏ tôi vì nghèo, chồng thứ hai rời đi vì bệnh tật. Vậy mà, trái tim tôi vẫn chưa nguôi khát khao yêu thương. Ở tuổi này, tôi vẫn tin vào tình yêu, và thế là tôi quyết định lên xe hoa lần thứ ba với Minh, chàng trai 34 tuổi, kém tôi tận 29 mùa xuân.

    Minh đẹp trai, cao lớn, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Anh là huấn luyện viên thể hình, cơ thể săn chắc, giọng nói trầm ấm. Lần đầu gặp anh ở lớp yoga dành cho người cao tuổi, ánh mắt anh nhìn tôi như muốn nói: “Cô Lan, cô vẫn còn trẻ lắm.” Tôi bị cuốn vào sự nhiệt huyết ấy, như con thiêu thân lao vào ánh sáng. Dù các con tôi – đứa lớn 40, đứa nhỏ cũng 35 – kịch liệt phản đối, tôi vẫn mặc kệ. “Mẹ sống vì mẹ, không vì các con mãi được,” tôi tuyên bố, rồi ký vào giấy đăng ký kết hôn.

    Ngày cưới, Minh nắm tay tôi, ánh mắt đầy yêu thương. Tôi nghĩ mình đã tìm được hạnh phúc thật sự. Nhưng chỉ sau một tuần sống chung, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ.

    Mỗi sáng thức dậy, tôi không thể đi nổi. Hai chân tê rần, như bị ai rút hết sức lực. Tôi nghĩ có lẽ tuổi già khiến cơ thể mệt mỏi, hoặc do Minh quá “nhiệt tình” trong những đêm tân hôn. Anh chăm sóc tôi chu đáo, nấu cháo, pha trà, massage chân mỗi tối. Nhưng cứ đến 11 giờ đêm, Minh lại làm một việc khiến tôi lạnh gáy: anh ngồi dậy, cúi đầu xuống mép giường, lẩm bẩm gì đó như đang cầu nguyện. Tiếng thì thầm của anh nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh lặng, nó vang lên như tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi hỏi, anh chỉ cười: “Em cầu mong cho chúng ta mãi hạnh phúc thôi, cô.”

    Tôi bắt đầu mất ngủ. Không phải vì lời nói ngọt ngào của Minh, mà vì cảm giác bất an ngày càng lớn. Đêm thứ bảy, khi đồng hồ điểm 11 giờ, Minh lại ngồi dậy, cúi đầu. Lần này, tôi giả vờ ngủ, hé mắt quan sát. Dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua cửa sổ, tôi thấy anh không chỉ lẩm bẩm, mà còn cầm một vật nhỏ, lấp lánh, đặt xuống sàn. Một chiếc nhẫn? Một đồng xu? Tôi không rõ, nhưng tim tôi đập thình thịch.

    Sáng hôm sau, chân tôi càng đau hơn, như có ai bóp chặt. Tôi không chịu nổi nữa, gọi điện cho con gái lớn: “Mai, đến đón mẹ về. Mẹ… mẹ không ở đây được nữa.” Mai đến ngay, mặt hầm hầm, tưởng tôi bị Minh ngược đãi. Nhưng tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.

    Trên đường về, tôi kể cho Mai nghe về những đêm kỳ lạ. Con bé cau mày, rồi đột nhiên hỏi: “Mẹ, cái vòng bạc mẹ đeo từ hồi trẻ đâu rồi?” Tôi sững sờ. Chiếc vòng bạc – kỷ vật của bà ngoại tôi – đã biến mất từ ngày thứ ba sống với Minh. Tôi cứ nghĩ mình làm rơi đâu đó, nhưng giờ nghĩ lại, mọi thứ bắt đầu kỳ lạ từ khi chiếc vòng mất đi.

    Mai không nói gì thêm, chỉ chở tôi về nhà. Đêm đó, con bé lén quay lại nhà Minh, mang theo một người bạn làm ở sở cảnh sát. Họ kiểm tra căn nhà, và dưới gầm giường – nơi Minh hay cúi đầu mỗi đêm – họ tìm thấy một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là chiếc vòng bạc của tôi, cùng một mẩu giấy viết bằng mực đỏ: “Bảy ngày, bảy hồn, bảy bước để trường sinh.” Bên cạnh là những vật dụng kỳ lạ: một lọn tóc, vài giọt máu khô, và một tấm bùa vẽ những ký tự tôi chưa từng thấy.

    Mai kể lại, Minh không phải huấn luyện viên thể hình, mà là một kẻ lừa đảo, chuyên dụ dỗ phụ nữ lớn tuổi, đánh cắp kỷ vật của họ để thực hiện một nghi lễ tà thuật. Hắn tin rằng lấy đi sức sống của người khác sẽ giúp hắn trẻ mãi. Chiếc vòng bạc của tôi, mang linh hồn của bà ngoại, là thứ hắn nhắm đến từ đầu. Những đêm hắn cúi đầu, lẩm bẩm, là lúc hắn thực hiện nghi lễ, rút dần sức khỏe của tôi qua từng ngày.

    Cảnh sát bắt Minh ngay đêm đó. Hắn thừa nhận đã làm điều tương tự với ba người phụ nữ khác, nhưng may mắn thay, tôi thoát khỏi trước khi nghi lễ hoàn tất vào ngày thứ bảy. Chiếc vòng bạc được trả lại, và tôi đeo nó như một lá bùa hộ mệnh. Hai chân tôi dần hồi phục, nhưng trái tim tôi thì không. Tôi không còn tin vào tình yêu nữa, nhưng tôi học được một điều: ở tuổi 63, tôi vẫn đủ mạnh mẽ để đứng dậy sau những sai lầm.

  • Lại thêm một NSND nổi tiếng quadoi

    Lại thêm một NSND nổi tiếng quadoi

    (NLĐO) – Sân khấu tuồng và giới âm nhạc dân tộc Việt nghẹn ngào trước tin NSND – nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời.

    Bộ sưu tập Hoa sen đen trắng - Mondial agency

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời - Ảnh 1.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu

    GS nhạc sĩ Trần Thế Bảo cho biết người nhạc sĩ tài hoa đã rời xa bạn bè đồng nghiệp ngày 11-12, thọ 76 tuổi.

    Ông ra đi, mang theo bao ký ức và tinh hoa của một thế hệ nghệ sĩ cống hiến trọn đời cho việc bảo tồn, nghiên cứu và sáng tạo nghệ thuật truyền thống. Nhưng di sản của ông vẫn ở lại như một ngọn đèn bền bỉ soi sáng cho bao thế hệ.

    Nhạc sĩ Cao Đình Lưu được sinh ra trong cái nôi nghệ thuật

    NSND Cao Đình Lưu sinh ra trong một gia đình mà nghệ thuật không chỉ là nghề nghiệp, mà là máu thịt. Cha mẹ ông là nghệ nhân Cao Đình Hùng và nghệ nhân Hoàng Thị Thìn, là hai nghệ sĩ tuồng nổi tiếng trong vùng, được người dân mến mộ bởi tài năng và sự tận tụy với sân khấu cổ truyền. Trong không khí thấm đẫm thanh âm trống tuồng, tiếng hát, trình thức vũ đạo và nghi lễ sân khấu dân gian, cậu bé Cao Đình Lưu sớm hấp thụ cái đẹp của nghệ thuật như hấp thụ ánh sáng đầu đời. Chính nền tảng ấy đã nuôi dưỡng tình yêu tuồng bền bỉ trong ông, để rồi cả cuộc đời ông tiếp tục thắp lên ánh lửa mà cha mẹ truyền lại.

    Không chỉ riêng ông, cả gia đình đều tiếp tục gìn giữ truyền thống quý giá ấy: NSƯT Cao Đình Liên – em trai, đạo diễn Nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh (Đà Nẵng); Cao Thị Lý – chị gái, nguyên diễn viên Liên đoàn Dân ca Nghệ An và Nghệ nhân ưu tú Cao Thị Loan – em gái, một trong những người sáng lập CLB Tuồng Trung Thành (Yên Thành, Nghệ An).

    Hành trình từ lớp sáng tác Khu V đến Nhà hát Tuồng Trung ương

    Tháng 5-1975, tại lớp sáng tác 9 tỉnh miền Trung ở Quy Nhơn, do GS nhạc sĩ Trần Thế Bảo mở sau ngày đất nước thống nhất, tài năng của chàng thanh niên Cao Đình Lưu bắt đầu được nhìn thấy rõ rệt. Là trợ lý của GS nhạc sĩ Thế Bảo, ông cần mẫn, kiên trì và thông minh, luôn biết lắng nghe và sẻ chia với thầy trong mọi công việc.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu qua đời - Ảnh 2.

    NSND nhạc sĩ Cao Đình Lưu

    Cuối năm 1975, hai thầy trò cùng được điều ra Hà Nội. Đây là bước ngoặt quan trọng: Cao Đình Lưu chính thức về công tác tại Nhà hát Tuồng Trung ương (nay là Nhà hát Nghệ thuật Truyền thống Việt Nam). Tại đây, ông không chỉ học nghề diễn mà còn mở rộng khả năng trong lĩnh vực âm nhạc sân khấu, điều góp phần làm nên dấu ấn riêng của ông trong nền tuồng Việt Nam.

    Một đời phấn đấu, xứng danh Nghệ sĩ Nhân dân nghiên cứu âm nhạc tuồng

    Dù trưởng thành trong gia đình nghệ thuật, Cao Đình Lưu tuyệt đối không ỷ lại vào xuất thân. Ông học nghề bằng tất cả sự nghiêm cẩn của người muốn giữ gìn vốn cổ. Ông diễn rất giỏi, và còn nghiên cứu sâu về hệ thống làn điệu, âm nhạc của nghệ thuật tuồng, ông chuyên soạn âm nhạc cho nhiều vở diễn nổi tiếng.

    Nhiều đồng nghiệp nhận xét: “Ông hiểu tuồng từ hơi thở đến nhịp trống, từ cử chỉ đến âm vực – như hiểu chính mạch máu của mình”.

    Chính sự kết hợp giữa diễn xuất, âm nhạc và nghiên cứu đã tạo nên chân dung một nghệ sĩ – học giả hiếm có của sân khấu truyền thống.

    Sự nghiệp ấy được ghi nhận bằng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân, một phần thưởng xứng đáng cho người đã cống hiến gần như trọn đời cho nghệ thuật dân tộc.

    Sự ra đi của NSND Cao Đình Lưu để lại niềm tiếc thương lớn không chỉ với giới sân khấu tuồng mà cả cộng đồng nghiên cứu âm nhạc dân tộc. Ông để lại những công trình nghiên cứu giá trị về nhạc tuồng; những vai diễn mẫu mực; những học trò tiếp nối truyền thống và một dòng tộc nghệ thuật vẫn đang tiếp tục tỏa sáng.

    Ông ra đi như khép lại một chương đẹp của nghệ thuật tuồng, nhưng đồng thời mở ra một sự tiếp nối, từ gia đình, từ đồng nghiệp, từ những lớp nghệ sĩ trẻ mang theo lời dạy và tinh thần của ông.

  • 30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết

    30 t/uổi có bằng Thạc sĩ nhưng vẫn ế, tôi ch::án đời thuê anhh xe ôm với giá 3 triệu đưa về ra mắt bố mẹ cho qua 2 ngày Tết

    Ba mươi tuổi. Tấm bằng Thạc sĩ Kinh tế cất gọn trong tủ kính, còn tôi thì như món hàng tồn kho nằm chỏng chơ giữa dòng đời tấp nập. Cứ mỗi độ Tết đến, áp lực không đến từ công việc hay tiền bạc, mà đến từ điệp khúc muôn thuở của mẹ: “Học cao để làm gì mà không ai rước?”. Năm đó, áp lực ấy biến thành tối hậu thư: “Không mang thằng nào về thì đừng có vác mặt về cái nhà này ăn Tết”.

    Chiều 28 Tết, đứng giữa bến xe Mỹ Đình đông nghịt, tôi tuyệt vọng nhìn dòng người hối hả. Trong đầu nảy ra một ý định điên rồ mà có lẽ chỉ những kẻ cùng đường mới dám làm. Tôi đảo mắt nhìn quanh và dừng lại ở một anh chàng đang ngồi vắt vẻo trên chiếc Dream cũ kỹ, đầu đội mũ bảo hiểm nửa đầu, dáng vẻ phong trần đang lúi húi xem điện thoại. Tôi hít một hơi thật sâu, tiến lại gần: “Anh ơi, chạy xe không?”

    Anh ngẩng lên. Một đôi mắt sáng, cương nghị nhưng thoáng chút ngạc nhiên ẩn sau cặp kính cận. “Cô đi đâu?” – Giọng anh trầm ấm. “Về Nam Định. Nhưng không chỉ chở. Tôi trả anh 3 triệu cho 2 ngày. Yêu cầu đơn giản: Đóng giả làm bạn trai tôi, về ra mắt bố mẹ cho qua chuyện. Hết mùng 2 tôi thanh toán sòng phẳng. Làm tốt tôi thưởng thêm 1 triệu nữa”.

    Anh nhìn tôi trân trân như thể tôi là sinh vật lạ. Tôi nghĩ thầm, chắc anh chê ít. Tôi vội bồi thêm: “Bao ăn ở. Anh chỉ cần gật đầu cười và dạ vâng thôi. Tôi đường cùng rồi, giúp tôi đi”. Anh im lặng vài giây, ánh mắt lướt qua vẻ mặt sắp khóc của tôi, rồi bất ngờ gật đầu: “Được. Lên xe đi”. Suốt chặng đường hơn 100km, tôi mới biết tên anh là Minh. Minh ít nói, lái xe điềm đạm. Về đến nhà, bố mẹ tôi mừng như bắt được vàng. Nhìn con gái “ế ẩm” dẫn về một chàng trai cao ráo, sáng sủa, dù đi xe máy cũ nhưng lễ phép, mẹ tôi cười không khép được miệng.

    Màn kịch diễn ra trơn tru đến ngỡ ngàng. Minh không hề tỏ ra lúng túng. Anh ngồi uống trà với bố tôi, bàn luận về thời sự, cây cảnh một cách am hiểu lạ lùng. Anh xắn tay áo giúp mẹ tôi gói bánh chưng, chẻ lạt thoăn thoắt. Đêm giao thừa, đứng cạnh anh xem pháo hoa ở sân đình, tôi bỗng thấy tim mình lệch đi một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi quên mất đây là một bản hợp đồng mua bán.

    Nhưng bi kịch ập đến vào lúc không ai ngờ nhất. Sáng mùng 2 Tết. Không khí trong nhà đang rộn ràng tiếng cười nói chúc tụng của họ hàng. Bố tôi đang nâng ly rượu mừng xuân thì bỗng nhiên chén rượu rơi xuống đất vỡ tan tành. Ông ôm ngực trái, mặt đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái, ngã vật xuống sàn nhà, miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược.

    “Bố! Bố ơi!” – Tôi hét lên thất thanh, lao đến ôm lấy bố. Mẹ tôi rú lên rồi ngất lịm đi. Cả nhà nhốn nháo, tiếng khóc thét vang dậy cả xóm. “Gọi xe cấp cứu! Gọi xe mau lên!” – Tôi gào lên trong hoảng loạn, tay chân run lẩy bẩy không cầm nổi điện thoại. Bố tôi bắt đầu co giật, hơi thở đứt quãng. Tôi cảm giác như bầu trời sụp đổ ngay trước mắt, sự sợ hãi bóp nghẹt lấy trái tim.

    Đúng lúc đó, một bàn tay rắn rỏi gạt phắt tôi ra. Là Minh. Không còn vẻ điềm đạm, từ tốn của chàng xe ôm hôm qua, Minh hét lớn, giọng đanh thép và đầy uy quyền: “Tất cả lùi ra xa! Để không khí lưu thông! Cô Linh…”. Tôi sững sờ, nhưng uy lực trong giọng nói của anh khiến tôi tuân theo như một cái máy. Minh quỳ xuống, nhanh chóng kiểm tra cơ thể bố tôi và thao tác cấp cứu cho ông như một bác sĩ thực thụ vậy.

    Cả căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng đếm nhịp tim của Minh và tiếng nấc nghẹn của tôi. Một phút, hai phút, rồi năm phút trôi qua. Bố tôi vẫn bất động. Tôi tuyệt vọng nắm chặt tay: “Anh Minh ơi… bố em…”“Im lặng!” – Minh quát, mắt không rời bệnh nhân, tay vẫn ép liên hồi không nghỉ. “Cháu là bác sĩ, bác ấy sẽ không sao đâu!”

    Câu nói ấy như sét đánh ngang tai tôi. Bác sĩ? Mười phút sau, một tiếng “hộc” mạnh vang lên. Bố tôi ho sặc sụa và bắt đầu thở lại, dù nhịp thở còn yếu ớt.

    “Mạch đập lại rồi!” – Minh thở hắt ra, áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi. Anh quay sang tôi: “Xe cấp cứu đến chưa? Phải đưa lên viện huyện ngay“. Trên chiếc xe cấp cứu hú còi inh ỏi xé toạc không gian yên bình của ngày Tết, tôi ngồi nắm tay bố, mắt không rời khỏi Minh. Anh đang trao đổi chuyên môn với y tá trên xe bằng những thuật ngữ y khoa phức tạp, thái độ chuyên nghiệp đến lạnh lùng.

    Đến bệnh viện huyện, các bác sĩ trực ban vừa nhìn thấy Minh đã cúi chào rối rít: “Bác sĩ Minh, anh về quê ạ“? Sau đó họ nói chuyện gì đó với nhau tôi chỉ thấy Minh gật đầu, khoác vội chiếc áo blouse trắng được đưa tới rồi lao thẳng vào phòng cấp cứu, cánh cửa đóng sập lại trước mặt tôi.

    Ba tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua. Khi cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, Minh bước ra, tháo khẩu trang, nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt phờ phạc: “Bố em qua cơn nguy kịch rồi. May mà sơ cứu kịp thời”. Tôi òa khóc, lao đến ôm chầm lấy anh. Không phải cái ôm giả tạo của hợp đồng, mà là cái ôm của sự biết ơn tột cùng.

    Tối hôm đó, ngồi ở hành lang bệnh viện vắng vẻ, Minh mới kể tôi nghe sự thật. “Anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh là bác sĩ khoa tim mạch. Anh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, Tết nào cũng trực hoặc lủi thủi một mình trong phòng trọ.”

    Anh cười ngượng nghịu, tay vân vê vạt áo: “Hôm đó anh đi cái xe Dream của bố để lại, đứng đợi thằng bạn đưa đồ. Em lại tưởng anh là xe ôm. Thấy em… thú vị quá, lại đang tuyệt vọng, với cả anh nghĩ năm nay không phải trực Tết, về nhà em thì cũng có không khí gia đình, lại tiện đường về quê anh thắp hương cho các cụ… nên anh liều một phen”.

    Tôi nhìn anh, chàng trai với đôi mắt ấm áp sau cặp kính cận, người vừa giật lại mạng sống của bố tôi từ tay tử thần. Tấm bằng thạc sĩ của tôi bỗng trở nên vô nghĩa trước sự giản dị và vĩ đại của anh. “Vậy… hợp đồng 3 triệu của chúng ta tính sao đây?” – Tôi hỏi, tim đập thình thịch.

    Minh nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh cười: “Hợp đồng đó hết hạn rồi. Giờ anh muốn ký một hợp đồng khác. Thời hạn là cả đời, giá trị là trái tim anh. Em dám ký không?”. Mùa xuân năm ấy, bố tôi không chỉ sống lại một lần nữa, mà con gái ông cũng thoát “ế” một cách ngoạn mục nhất trần đời. Hóa ra, định mệnh không ở đâu xa, đôi khi nó chỉ nằm ngay sau một sự hiểu lầm và một chuyến xe bão táp.

  • Tôi b.ỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng ngh;èo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tânhôn đã khiến tôi sụ;;p đ;;ổ

    Tôi b.ỏ Hưng – anh người yêu 4 năm nhưng ngh;èo để cưới doanh nhân hơn 1 giáp. Nhưng câu nói của anh trong đêm tânhôn đã khiến tôi sụ;;p đ;;ổ

    Tôi từng yêu một chàng trai nghèo ở quê suốt 4 năm. Anh ấy hiền lành, chăm chỉ, và luôn cố gắng vì tôi. Nhưng cuộc sống cơ cực của anh không thể mang lại cho tôi tương lai mà tôi khao khát. Khi quyết định chia tay để kết hôn với một người đàn ông giàu có, tôi đã hứng chịu không ít lời chỉ trích từ gia đình và bạn bè. Họ nói tôi tham lam, thực dụng. Nhưng trong lòng, tôi tin mình chọn đúng. Tôi không thể sống mãi trong cảnh nghèo khó.

    Chồng tôi tên Khánh, anh là một doanh nhân thành đạt hơn tôi 12 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua mai mối, và chỉ sau 6 tháng, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Ở anh, tôi thấy được sự chín chắn, một cuộc sống đầy đủ, không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Thế nhưng, đến đêm tân hôn, những lời anh nói khiến tôi chết lặng và nhận ra mình đã sai lầm.

    Tiệc cưới xa hoa kết thúc, chúng tôi trở về căn biệt thự của anh. Căn phòng ngủ được trang trí lộng lẫy, mọi thứ đều hoàn hảo như trong giấc mơ. Tôi vui mừng khôn xiết vì sau hôm nay, tôi đã trở thành bà chủ của căn biệt thự triệu đô trên phố.

    Nhưng khi đèn tắt thì anh lại ôm gối sang phòng khác ngủ, ánh mắt anh trầm xuống, không còn vẻ vui mừng như ban ngày.

     “Anh muốn nói với em điều này” – anh bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. trên tay anh cầm tờ giấy mà tôi có cảm giác ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp..

    Tôi nhìn anh, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng. Anh đưa cho tôi tờ gig dấy lên một nỗi lo lắng.

     “Anh từng có một cuộc hôn nhân thất bại. Vợ cũ anh đã bỏ đi sau khi anh quyết định triệt sản. Anh không muốn sinh con nữa, vì anh không có thời gian và anh nghĩ việc nuôi dạy con cái không phù hợp với cuộc sống của mình”.

    Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình. Những lời anh nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng và ước mơ của tôi. Tôi muốn có một gia đình, muốn có những đứa con để vun đắp hạnh phúc, nhưng anh đã đóng lại cánh cửa đó mà không một lời bàn bạc trước.

    (Ảnh minh họa)

    – “Tại sao anh không nói với em sớm?”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt trào ra. “Em đã từ bỏ tất cả để đến với anh, vậy mà anh lại giấu em chuyện này?”

    Anh nhìn tôi, ánh mắt anh không có vẻ áy náy, chỉ có sự bình thản.

     “Anh nghĩ em lấy anh không phải vì muốn có con, mà vì em muốn một cuộc sống đủ đầy hơn. Anh tin em sẽ hiểu và chấp nhận điều này”.

    Đêm đó, tôi không thể ngủ. Cả căn phòng sang trọng như đang bóp nghẹt lấy tôi. Hình ảnh chàng trai nghèo ở quê lại hiện về. Anh ấy từng nói với tôi:

     “Chúng ta không giàu, nhưng anh sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Chỉ cần em tin anh”.

    Tôi đã cười nhạt trước lời hứa đó. Nhưng giờ đây, giữa căn biệt thự lộng lẫy này, tôi lại thèm khát sự chân thành ấy biết bao.

    Những ngày sau, tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường. Tôi không dám kể với ai về sự thật. Mỗi ngày sống bên anh Khánh, tôi càng thấy lạc lõng. Anh là người chồng tốt, chu cấp đầy đủ, nhưng khoảng cách trong tâm hồn giữa chúng tôi ngày càng lớn.

    Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi mình có thể sống tiếp cuộc hôn nhân này không. Nhưng mỗi khi thấy anh hờ hững trước mong muốn làm mẹ của tôi, tôi nhận ra mình không thể thay đổi anh. Ngày mai, tôi sẽ quyết định rời xa cuộc hôn nhân này vì tôi biết mình không thể ôm hy vọng có con với 1 người đàn ông đã triệt sản.

  • 2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm bươn chải nơi xứ người, cô gái Trung Quốc tin tiền mình gửi về đã giúp bố mẹ xây nhà. Thế nhưng sự thật khiến cô chết lặng.

    *Bài viết dưới đây là chia sẻ của  tác giả Vương Phương được đăng tải trên nền tảng Sohu (Trung Quốc).

    Manh mối hé lộ từ một cuộc gọi bất ngờ

    Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Từ Singapore, tôi run run hỏi bố qua điện thoại:

    “Bố, 2 năm nay con gửi về 300.000 NDT (hơn 1,1 tỷ đồng) chắc đủ để xây nhà rồi chứ ạ?”.

    Bố tôi nghe vậy ngạc nhiên đáp: “Tiền gì? Bố chưa nhận được đồng nào của con cả.”

    Nghe câu ấy, toàn thân tôi lạnh toát. Hai năm qua, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Quốc ở Singapore. Ngần ấy thời gian, tôi đã tích góp gần 300.000 NDT – con số mà trước đây một cô gái nông thôn như tôi chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi tháng tôi đều chuyển từng khoản về tài khoản của bố và cẩn thận lưu lại mọi giao dịch. Vậy mà giờ đây, bố lại nói ông chưa từng nhận được một đồng.

    Tôi tưởng bố đang đùa nên hỏi thêm một lần nữa, thế nhưng ông vẫn kiên quyết: “Thật đấy, bố không nhận được.” 

    Tôi mở lại danh sách chuyển khoản trên ứng dụng ngân hàng. Từng giao dịch đều hiển thị “thành công”, thông tin người nhận khớp hoàn toàn với thông tin của bố tôi. Vậy tiền đã chạy đi đâu?

    Hôm sau, tôi lập tức  đặt vé máy bay về nước, quyết tìm cho ra sự thật. Vừa về đến nhà, tôi cùng bố mẹ ra ngân hàng kiểm tra sao kê. Sau khi kiểm tra, tôi sững người khi phát hiện tiền vẫn về đúng tài khoản của bố, nhưng bị rút sạch chỉ sau đó vài giờ. Không những vậy, tất cả các giao dịch rút tiền đều diễn ra vào lúc nửa đêm.

    Nhân viên ngân hàng thấy vậy thì gợi ý: “Muốn biết ai rút tiền, chỉ còn cách xem lại camera ở cây ATM.”

    Cuộc điều tra hé lộ sự thật

    Sau khi kiểm tra camera, chúng tôi phát hiện vào thời điểm tiền bị rút đi, có một người đàn ông thường xuất hiện ở máy ATM của ngân hàng. Anh ta nhập mật khẩu rất thành thục rồi rút sạch tiền, động tác thuần thục đến mức khó tin. Rõ ràng người này biết mật khẩu của bố tôi.

    Sau khi loại trừ những người trong nhà, tôi nghĩ ngay đến vài người họ hàng từng mượn thẻ ATM của bố để rút tiền. Tuy nhiên, ai cũng phủ nhận, khiến lòng tôi càng rối như tơ vò. Nếu không phải người ngoài, vậy còn ai có thể làm chuyện đó?

    Tôi quay lại ngân hàng, đề nghị phóng to từng đoạn video. Dù hình ảnh khá mờ nhưng người đàn ông trong video có một đặc điểm khiến tôi chú ý: dáng đi hơi khập khiễng, bước chân nghiêng nhẹ sang phải. Đó chính là đặc điểm không thể nhầm lẫn của cậu ruột tôi sau khi bị tai nạn vài năm trước. Khoảnh khắc phát hiện ra sự thật, cả nhà tôi như chết lặng.

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ: Internet

    Tôi nhớ lại những sự thay đổi của cậu trong 2 năm qua: bỗng dưng mua xe mới, mấy dịp lễ Tết còn bao cả nhà đi ăn nhà hàng sang trọng. Khi ấy, ai cũng mừng cho cậu vì tưởng việc kinh doanh đã khấm khá hơn. Nhưng giờ nhìn lại, từng đồng cậu tiêu xài phóng tay có thể chính là tiền của tôi.

    Sau khi lưu lại toàn bộ bằng chứng từ ngân hàng, chúng tôi lái xe đến nhà cậu. Vừa mở cửa, cậu vẫn tươi cười chào đón chúng tôi như chẳng có chuyện gì. Càng nhìn sự thân mật ấy, lòng tôi càng quặn lại.

    Chúng tôi đặt trước mặt cậu bảng sao kê và ảnh từ camera. Khi nhìn kỹ những tấm ảnh, sắc mặt cậu trắng bệch. Căn phòng chìm vào im lặng. Mấy phút sau, cậu khuỵu xuống, bật khóc. Cậu thừa nhận đã lấy toàn bộ số tiền tôi gửi cho bố vì làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, bị chủ nợ đe dọa.

    “Ban đầu, cậu chỉ định rút ít, rồi sẽ trả lại… Nhưng càng lún càng sâu…” – cậu nghẹn giọng.

    Hoá ra, hai năm trước bố tôi từng bị ốm phải nhập viện và nhờ cậu đi rút tiền để thanh toán viện phí. Khi ấy, bố đưa thẻ ATM cho cậu giữ tạm. Vì tuổi cao hay quên, sau khi xuất viện bố nghĩ mình đã nhận lại thẻ, trong khi thực tế nó vẫn nằm trong ví của cậu. Tôi lại gửi tiền về trong âm thầm, không nói rõ cho bố mẹ nên họ cũng không hề phát hiện ra điều bất thường.

    Những năm tôi đi làm xa, cậu thường ghé nhà, hỏi han chuyện tôi ở Singapore, còn khen tôi biết lo cho bố mẹ. Giờ nghĩ lại, những lời quan tâm ấy hoá ra chỉ nhắm vào số tiền tôi gửi về. Tôi hiểu cậu bế tắc, nhưng không thể chấp nhận việc cậu đánh đổi niềm tin của cả gia đình như vậy.

    Khi mẹ tôi hỏi: “Tiền của nó, cậu định bao giờ trả?”, cậu chỉ biết gục đầu: “Em không có tiền… có lẽ sẽ trả dần”. Nhưng “trả dần” đến bao giờ thì cậu tôi không có câu trả lời.

    Cuộc nói chuyện kết thúc mà không có phương án. Nếu tôi báo công an, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng nếu không báo, tôi có thể sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền đó. Cả đêm hôm ấy, tôi gần như thức trắng. Đó không chỉ là mất mát vật chất, mà còn là nỗi đau bị người thân phản bội.

    Hôm sau, tôi quay lại nhà cậu, mang theo tờ cam kết trả nợ tôi tự soạn: 300.000 NDT trả trong 3 năm, mỗi năm 100.000 NDT. Nếu quá hạn, cậu sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Cậu tôi miễn cưỡng ký vào tờ giấy đó rồi bán xe và đưa tôi trước một phần.

    Tôi nhận tiền mà lòng nặng trĩu. Sau tất cả, tôi hiểu một điều: sự chủ quan trong quản lý tiền bạc chính là cánh cửa dẫn đến sai lầm và tổn thương. Trước áp lực vật chất, bất kỳ ai cũng có thể đánh mất sự tử tế. Vì vậy, hãy tự bảo quản tốt tài sản của mình, đừng để người khác có cơ hội lợi dụng.