Blog

  • 2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên…

    2 năm bươn chải nơi xứ người, cô gái Trung Quốc tin tiền mình gửi về đã giúp bố mẹ xây nhà. Thế nhưng sự thật khiến cô chết lặng.

    *Bài viết dưới đây là chia sẻ của  tác giả Vương Phương được đăng tải trên nền tảng Sohu (Trung Quốc).

    Manh mối hé lộ từ một cuộc gọi bất ngờ

    Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Từ Singapore, tôi run run hỏi bố qua điện thoại:

    “Bố, 2 năm nay con gửi về 300.000 NDT (hơn 1,1 tỷ đồng) chắc đủ để xây nhà rồi chứ ạ?”.

    Bố tôi nghe vậy ngạc nhiên đáp: “Tiền gì? Bố chưa nhận được đồng nào của con cả.”

    Nghe câu ấy, toàn thân tôi lạnh toát. Hai năm qua, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Quốc ở Singapore. Ngần ấy thời gian, tôi đã tích góp gần 300.000 NDT – con số mà trước đây một cô gái nông thôn như tôi chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi tháng tôi đều chuyển từng khoản về tài khoản của bố và cẩn thận lưu lại mọi giao dịch. Vậy mà giờ đây, bố lại nói ông chưa từng nhận được một đồng.

    Tôi tưởng bố đang đùa nên hỏi thêm một lần nữa, thế nhưng ông vẫn kiên quyết: “Thật đấy, bố không nhận được.” 

    Tôi mở lại danh sách chuyển khoản trên ứng dụng ngân hàng. Từng giao dịch đều hiển thị “thành công”, thông tin người nhận khớp hoàn toàn với thông tin của bố tôi. Vậy tiền đã chạy đi đâu?

    Hôm sau, tôi lập tức  đặt vé máy bay về nước, quyết tìm cho ra sự thật. Vừa về đến nhà, tôi cùng bố mẹ ra ngân hàng kiểm tra sao kê. Sau khi kiểm tra, tôi sững người khi phát hiện tiền vẫn về đúng tài khoản của bố, nhưng bị rút sạch chỉ sau đó vài giờ. Không những vậy, tất cả các giao dịch rút tiền đều diễn ra vào lúc nửa đêm.

    Nhân viên ngân hàng thấy vậy thì gợi ý: “Muốn biết ai rút tiền, chỉ còn cách xem lại camera ở cây ATM.”

    Cuộc điều tra hé lộ sự thật

    Sau khi kiểm tra camera, chúng tôi phát hiện vào thời điểm tiền bị rút đi, có một người đàn ông thường xuất hiện ở máy ATM của ngân hàng. Anh ta nhập mật khẩu rất thành thục rồi rút sạch tiền, động tác thuần thục đến mức khó tin. Rõ ràng người này biết mật khẩu của bố tôi.

    Sau khi loại trừ những người trong nhà, tôi nghĩ ngay đến vài người họ hàng từng mượn thẻ ATM của bố để rút tiền. Tuy nhiên, ai cũng phủ nhận, khiến lòng tôi càng rối như tơ vò. Nếu không phải người ngoài, vậy còn ai có thể làm chuyện đó?

    Tôi quay lại ngân hàng, đề nghị phóng to từng đoạn video. Dù hình ảnh khá mờ nhưng người đàn ông trong video có một đặc điểm khiến tôi chú ý: dáng đi hơi khập khiễng, bước chân nghiêng nhẹ sang phải. Đó chính là đặc điểm không thể nhầm lẫn của cậu ruột tôi sau khi bị tai nạn vài năm trước. Khoảnh khắc phát hiện ra sự thật, cả nhà tôi như chết lặng.

    2 năm đi làm xa gửi về 1,1 tỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ngân hàng xin kiểm tra camera thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ: Internet

    Tôi nhớ lại những sự thay đổi của cậu trong 2 năm qua: bỗng dưng mua xe mới, mấy dịp lễ Tết còn bao cả nhà đi ăn nhà hàng sang trọng. Khi ấy, ai cũng mừng cho cậu vì tưởng việc kinh doanh đã khấm khá hơn. Nhưng giờ nhìn lại, từng đồng cậu tiêu xài phóng tay có thể chính là tiền của tôi.

    Sau khi lưu lại toàn bộ bằng chứng từ ngân hàng, chúng tôi lái xe đến nhà cậu. Vừa mở cửa, cậu vẫn tươi cười chào đón chúng tôi như chẳng có chuyện gì. Càng nhìn sự thân mật ấy, lòng tôi càng quặn lại.

    Chúng tôi đặt trước mặt cậu bảng sao kê và ảnh từ camera. Khi nhìn kỹ những tấm ảnh, sắc mặt cậu trắng bệch. Căn phòng chìm vào im lặng. Mấy phút sau, cậu khuỵu xuống, bật khóc. Cậu thừa nhận đã lấy toàn bộ số tiền tôi gửi cho bố vì làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, bị chủ nợ đe dọa.

    “Ban đầu, cậu chỉ định rút ít, rồi sẽ trả lại… Nhưng càng lún càng sâu…” – cậu nghẹn giọng.

    Hoá ra, hai năm trước bố tôi từng bị ốm phải nhập viện và nhờ cậu đi rút tiền để thanh toán viện phí. Khi ấy, bố đưa thẻ ATM cho cậu giữ tạm. Vì tuổi cao hay quên, sau khi xuất viện bố nghĩ mình đã nhận lại thẻ, trong khi thực tế nó vẫn nằm trong ví của cậu. Tôi lại gửi tiền về trong âm thầm, không nói rõ cho bố mẹ nên họ cũng không hề phát hiện ra điều bất thường.

    Những năm tôi đi làm xa, cậu thường ghé nhà, hỏi han chuyện tôi ở Singapore, còn khen tôi biết lo cho bố mẹ. Giờ nghĩ lại, những lời quan tâm ấy hoá ra chỉ nhắm vào số tiền tôi gửi về. Tôi hiểu cậu bế tắc, nhưng không thể chấp nhận việc cậu đánh đổi niềm tin của cả gia đình như vậy.

    Khi mẹ tôi hỏi: “Tiền của nó, cậu định bao giờ trả?”, cậu chỉ biết gục đầu: “Em không có tiền… có lẽ sẽ trả dần”. Nhưng “trả dần” đến bao giờ thì cậu tôi không có câu trả lời.

    Cuộc nói chuyện kết thúc mà không có phương án. Nếu tôi báo công an, cậu sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự. Nhưng nếu không báo, tôi có thể sẽ không bao giờ lấy lại được số tiền đó. Cả đêm hôm ấy, tôi gần như thức trắng. Đó không chỉ là mất mát vật chất, mà còn là nỗi đau bị người thân phản bội.

    Hôm sau, tôi quay lại nhà cậu, mang theo tờ cam kết trả nợ tôi tự soạn: 300.000 NDT trả trong 3 năm, mỗi năm 100.000 NDT. Nếu quá hạn, cậu sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Cậu tôi miễn cưỡng ký vào tờ giấy đó rồi bán xe và đưa tôi trước một phần.

    Tôi nhận tiền mà lòng nặng trĩu. Sau tất cả, tôi hiểu một điều: sự chủ quan trong quản lý tiền bạc chính là cánh cửa dẫn đến sai lầm và tổn thương. Trước áp lực vật chất, bất kỳ ai cũng có thể đánh mất sự tử tế. Vì vậy, hãy tự bảo quản tốt tài sản của mình, đừng để người khác có cơ hội lợi dụng.

  • Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Vợ vừa kí vào đơn ly hôn chồng hí hửng mua nhẫn kim cương giá 1 tỷ cầu hôn ti:;ểu ta::m

    Nét bút của Tuấn lướt nhanh trên tờ đơn ly hôn, dứt khoát và nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn đẩy tờ giấy về phía Hương, nhếch mép cười khẩy: – Thế là xong nhé. Từ giờ đường ai nấy đi. Tài sản đã phân chia theo thỏa thuận, cô cầm 2 tỷ tiền mặt rồi biến đi đâu thì biến. Căn biệt thự này và công ty là của tôi.

    Hương cầm tờ đơn, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Cô không khóc, cũng không oán trách. Cô chỉ gật đầu nhẹ, kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra cửa. – Chào anh. Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình. Cánh cửa vừa khép lại, Tuấn đã nhảy cẫng lên sung sướng. Hắn vội vàng gọi điện cho Mỹ – cô bồ nhí nóng bỏng: – “Cưng ơi! Anh tự do rồi! Con mụ vợ già nua ấy đã ký đơn. Tối nay anh đón em đi ăn mừng. Anh có món quà bất ngờ cho em đây”!

    Chiều hôm đó, Tuấn phóng xe đến tiệm trang sức cao cấp nhất thành phố. Hắn không tiếc tay quẹt thẻ mua chiếc nhẫn kim cương trị giá 1 tỷ đồng. Hắn nghĩ: “Công ty đang làm ăn được, dự án sắp nổ, 1 tỷ bõ bèn gì. Phải đeo cái này vào tay Mỹ thì cô ấy mới chịu về làm chủ căn biệt thự cùng mình.”

    Bữa tối diễn ra tại nhà hàng 5 sao. Tuấn mời cả bố mẹ và em gái mình đi cùng. Cả gia đình nâng ly chúc tụng rôm rả. – “May mà con bỏ được nó sớm”, – Mẹ Tuấn chép miệng, tay mân mê chuỗi ngọc trai con trai mới tặng – “Cái ngữ đàn bà chỉ biết cắm mặt vào bếp, chả giúp ích gì cho sự nghiệp của chồng. Phải như cái Mỹ đây này, sành điệu, khéo léo”.

    Mỹ nũng nịu rúc vào vai Tuấn, giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng lóa lên khoe: – Anh Tuấn chiều em nhất. Tối nay em dọn về biệt thự luôn nhé. Em muốn thay hết rèm cửa màu xám xịt của chị vợ cũ đi, nhìn u ám quá. – “Duyệt! Em muốn gì cũng được”! – Tuấn hào sảng tuyên bố.

    23h đêm, chiếc Mercedes bóng lộn đỗ xịch trước cổng căn biệt thự ở khu Phú Gia. Cả nhà Tuấn ngà ngà say, cười nói ả hê bước xuống xe. Tuấn rút chùm chìa khóa ra, định mở cổng. Cạch. Cạch. Chìa không lọt vào ổ. Hắn nhíu mày, soi đèn điện thoại. Quái lạ, ổ khóa vân tay thông minh đâu rồi? Thay vào đó là một hệ thống khóa từ hoàn toàn mới, đèn báo đỏ lòm. Hắn thử vân tay. Bíp – Từ chối truy cập.

    – Sao thế con? Say quá không mở được à? – Bố Tuấn lè nhè hỏi. – Hình như… khóa bị thay rồi bố ạ. Chắc con mụ Hương trước khi đi nó chơi khăm con. Để con gọi thợ phá khóa.

    Tuấn rút điện thoại gọi thợ, nhưng bảo vệ khu biệt thự lập tức xuất hiện. – Xin lỗi anh Tuấn, anh không có quyền phá khóa căn nhà này. Chủ nhà mới đã yêu cầu chúng tôi giám sát chặt chẽ.

    – Chủ nhà mới? – Tuấn gào lên – Mày điên à? Tao là chủ nhà! Tao vừa ly hôn xong, nhà này của tao!

    – Anh vui lòng kiểm tra lại. – Bảo vệ lạnh lùng đáp rồi chỉ tay lên ban công tầng 2.

    Tuấn và cả gia đình ngước lên. Đèn ban công vụt sáng. Hương đang đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, khoác chiếc áo choàng lụa sang trọng, nhìn xuống đám người nhốn nháo bên dưới với ánh mắt thương hại. – “Cô… sao cô vẫn ở đây? Cô cút rồi cơ mà”? – Tuấn hét lên.

    Hương nhấp một ngụm rượu, bật loa ngoài điện thoại kết nối với hệ thống loa sân vườn, giọng cô vang lên rõ mồn một trong đêm tĩnh mịch: – Chào “chồng cũ”. Anh mua nhẫn 1 tỷ cầu hôn vui chứ? Tiếc là anh không đọc kỹ “Thỏa thuận phân chia tài sản” kèm theo đơn ly hôn sáng nay à? – “Thỏa thuận gì? Tao chia cho mày 2 tỷ rồi còn gì”! – Tuấn hoang mang.

    Hương cười, tiếng cười sắc lẹm: – “Anh ký nhanh quá mà. Trong phụ lục số 3, anh đã đồng ý chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu căn biệt thự này cho tôi để cấn trừ vào khoản nợ 10 tỷ mà công ty anh đang thua lỗ. Anh quên là 3 năm nay, người đứng sau bơm vốn cho công ty anh duy trì hoạt động là bố mẹ tôi à”?

    Tuấn chết điếng. Hắn nhớ lại lúc sáng, vì nôn nóng muốn tống cổ Hương đi để đón bồ về, hắn đã ký toẹt vào xấp giấy tờ dày cộp mà luật sư của Hương đưa, hắn tưởng đó chỉ là thủ tục hành chính.

    – Chưa hết đâu, – Hương tiếp tục – “Anh vừa quẹt thẻ công ty mua nhẫn 1 tỷ đúng không? Số tiền đó là vốn vay ngân hàng mà tôi đứng ra bảo lãnh. Anh dùng sai mục đích, lại đang trong tình trạng mất khả năng thanh toán. Chiều nay, tôi với tư cách là cổ đông lớn nhất đã nộp đơn tố cáo anh tội “Tham ô tài sản” và “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.

    Mỹ – cô bồ nhí nghe thấy thế, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta nhìn chiếc nhẫn trên tay như nhìn thấy cục than hồng, vội vàng tháo ra nhét trả vào tay Tuấn: – Anh… anh lừa tôi! Anh bảo anh là đại gia cơ mà! Đồ lừa đảo! Nói rồi, ả quay đầu chạy thục mạng, bắt vội một chiếc taxi vừa đi ngang qua, bỏ mặc “người yêu” đứng chết trân giữa đường.

    Bố mẹ Tuấn bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống vỉa hè khóc lóc: – “Hương ơi, con ơi, bố mẹ sai rồi. Con mở cửa cho bố mẹ vào với. Nhà mình đang yên đang lành cơ mà…”. Hương nhìn xuống, giọng lạnh băng: – Nhà này không còn là nhà của các người nữa. Lúc các người hùa nhau đuổi tôi đi, chê tôi ăn bám, các người có nghĩ đến lúc này không? Màn kịch hạ màn rồi. Chúc gia đình ngủ ngon… ngoài đường.

    Đèn ban công vụt tắt. Cảnh sát ập đến. Tuấn bị còng tay vì tội biển thủ công quỹ ngay trước cửa căn biệt thự mà hắn cứ ngỡ là của mình. Chiếc nhẫn kim cương 1 tỷ rơi len keng xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, lăn lóc như một trò đùa của số phận. Trong phòng ngủ ấm áp, Hương tháo chiếc nhẫn cưới ném vào thùng rác. Cô mỉm cười, một giấc ngủ ngon nhất sau 5 năm chịu đựng sự bội bạc chính thức bắt đầu.

  • Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ

    Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ…

    Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: “Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi”.

    Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.

    Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: “Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!”.

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:”Bác… bác là mẹ anh Tùng ạ?” – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.

    “Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên…?”. Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: “Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu… bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé”.

    Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng….

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.


    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp
    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

    https://www.sggp.org.vn/tu-10-gio-mung-1-tet-nguyen-dan-2026-canh-sat-giao-thong-dong-loat-kiem-tra-nong-do-con-post828282.html

  • Những dự đoán về năm 2026 của Baba Vanga bất ngờ được nhắc đến lúc này: Trùng hợp đáng sợ với thực tại?

    Những dự đoán về năm 2026 của Baba Vanga bất ngờ được nhắc đến lúc này: Trùng hợp đáng sợ với thực tại?

    Baba Vanga, tên thật là Vangeliya Pandeva Gushterova (1911–1996), là một phụ nữ Bulgaria bị mù từ nhỏ và thường được truyền thông phương Tây gọi là “nhà tiên tri mù vùng Balkan”. Trong nhiều thập kỷ, bà được cho là đã đưa ra hàng loạt dự đoán về các sự kiện toàn cầu. Tuy nhiên, theo các tài liệu lịch sử, Baba Vanga không để lại bất kỳ bản ghi chép chính thức nào, và phần lớn những lời tiên đoán hiện nay đều được truyền miệng hoặc diễn giải lại sau khi sự kiện đã xảy ra.

    Dù vậy, khi năm 2026 đang đến gần, các bài viết tổng hợp trên Times of India, SHTC, ET lại tiếp tục gắn tên bà với một loạt kịch bản đáng chú ý cho tương lai của thế giới.

    4 dự đoán về thế giới năm 2026 của Baba Vanga

    Thiên tai dữ dội và biến động khí hậu chưa từng có

    Theo nhiều bài tổng hợp trên báo chí Anh và Ấn Độ, Baba Vanga được cho là đã dự báo rằng năm 2026 sẽ chứng kiến một loạt trận động đất lớn, núi lửa phun trào và các hiện tượng thời tiết cực đoan, với mức độ ảnh hưởng có thể lên tới 7–8% diện tích đất liền toàn cầu. Con số này xuất hiện trong nhiều bài viết nhưng không có nguồn gốc rõ ràng, và thường được các tác giả nhấn mạnh là không thể xác thực.

    Baba Vanga được cho là đã dự báo rằng năm 2026 sẽ chứng kiến một loạt trận động đất lớn, núi lửa phun trào và các hiện tượng thời tiết cực đoan. (Ảnh: Times of India)

    Dù vậy, nội dung này lại trùng khớp với các cảnh báo khoa học hiện nay về biến đổi khí hậu, khiến nhiều người tin rằng “lời tiên tri” của Baba Vanga đang phản ánh nỗi lo chung của nhân loại hơn là một dự báo siêu nhiên cụ thể.

    Trí tuệ nhân tạo bắt đầu vượt con người?

    Một trong những dự đoán được lan truyền nhiều nhất là việc AI sẽ đạt tới ngưỡng chi phối các quyết định quan trọng của con người vào năm 2026. Một số diễn giải cho rằng Baba Vanga đã cảnh báo về thời điểm máy móc không chỉ hỗ trợ, mà còn vượt qua con người trong nhiều lĩnh vực then chốt, từ sản xuất, tài chính cho tới đời sống thường nhật.

    Các bài báo quốc tế lưu ý rằng dự đoán này không có trích dẫn nguyên bản, nhưng nó lại trùng hợp với những tranh luận nóng bỏng hiện nay về rủi ro AI, đạo đức công nghệ và tương lai việc làm.

    Biến động kinh tế, vàng và hàng hóa toàn cầu

    Bên cạnh công nghệ, Baba Vanga còn được cho là đã dự báo về những biến động bất ngờ trong kinh tế toàn cầu vào năm 2026. Một số bài viết cho rằng giá vàng có thể biến động mạnh, thậm chí mất giá trong bối cảnh khủng hoảng tài chính lan rộng, đi ngược lại vai trò “trú ẩn an toàn” truyền thống của kim loại quý này.

    Bên cạnh công nghệ, Baba Vanga còn được cho là đã dự báo về những biến động bất ngờ trong kinh tế toàn cầu vào năm 2026. (Ảnh: Times of India)

    Tuy nhiên, các nguồn quốc tế cũng thừa nhận rằng đây chủ yếu là diễn giải hậu kỳ, phản ánh tâm lý bất ổn kinh tế toàn cầu hơn là lời tiên tri có căn cứ.

    Châu Á trỗi dậy, trật tự quyền lực toàn cầu dịch chuyển

    Một điểm đáng chú ý khác là dự đoán về sự chuyển dịch quyền lực toàn cầu sang châu Á. Một số bài báo cho rằng Baba Vanga đã “nhìn thấy” việc các quốc gia châu Á, đặc biệt là Trung Quốc, sẽ đóng vai trò trung tâm hơn về kinh tế và địa chính trị vào năm 2026.

    Nhận định này phù hợp với các phân tích hiện đại về xu hướng đa cực của thế giới, nhưng cũng không có bằng chứng cho thấy đây là phát ngôn trực tiếp của Baba Vanga.

    Huyền thoại Baba Vanga và góc nhìn hoài nghi

    Theo các nhà nghiên cứu và bách khoa toàn thư, điểm chung của hầu hết dự đoán gắn với Baba Vanga là không có tài liệu gốc xác thực. Bà không để lại sách, nhật ký hay bản ghi âm chính thức. Phần lớn “lời tiên tri” chỉ xuất hiện nhiều năm sau khi bà qua đời, thông qua lời kể gián tiếp hoặc các bài tổng hợp trên Internet.

    Khi thế giới liên tục đối mặt với nhiều biến động, những dự đoán được cho là của nhà tiên tri mù Baba Vanga về năm 2026 lại một lần nữa được nhắc tới. (Ảnh: Times of India)

    Nhiều dự đoán nổi tiếng, như việc bà “đã nói trước về đại dịch Covid-19”, cũng chỉ được gán ghép sau này và không xuất hiện trong bất kỳ tài liệu nào được ghi chép đương thời.

    Dẫu vậy, giữa một thế giới đầy bất ổn, cái tên Baba Vanga vẫn luôn khơi gợi sự tò mò. Những dự đoán về năm 2026, dù chưa thể kiểm chứng, phần nào phản ánh nỗi lo, kỳ vọng và bất an của con người trước tương lai là nơi thiên tai, công nghệ và quyền lực toàn cầu đang thay đổi nhanh hơn bao giờ hết.

  • Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận

    Người đàn ông sửa xe ở vậy 22 năm nuôi con ri:êng của người yêu cũ, ai ngờ tới ngày con nhận bằng tốt nghiệp thì mẹ ru::ột quay về đòi nhận


    Nắng tháng Sáu vàng rực rỡ đổ xuống sân trường Đại học. Giữa rừng người áo quần là lượt, nước hoa thơm phức, chú Quang đứng nép mình sau gốc xà cừ già. Chú cứ chùi mãi đôi bàn tay vào hai bên hông quần kaki đã sờn. Dù hôm nay chú đã tắm rửa kỹ càng, dùng cả chanh để chà, nhưng những vệt dầu nhớt đen kịt tích tụ suốt 22 năm sửa xe dường như đã ăn sâu vào từng vân tay, kẽ móng, không cách nào tẩy sạch.

    Trên bục vinh danh, loa phát thanh vang lên dõng dạc: “Mời tân kỹ sư, thủ khoa đầu ra toàn khóa – Nguyễn Thanh Hải”.

    Tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy. Chàng trai cao ráo, gương mặt sáng ngời trong bộ đồ cử nhân bước lên. Khoảnh khắc Hải nhận bằng, mắt cậu dáo dác tìm kiếm phía dưới. Khi bắt gặp dáng người gầy gò, khắc khổ của chú Quang sau gốc cây, Hải cười rạng rỡ, giơ cao tấm bằng. Chú Quang rơm rớm nước mắt, vội lấy mu bàn tay quệt ngang. Đó là thằng bé mà 22 năm trước, người yêu cũ của chú đã bỏ lại trước cửa tiệm sửa xe tuềnh toàng cùng một mảnh giấy vỏn vẹn: “Em xin lỗi, em không nuôi nổi nó”.

    Suốt hơn hai thập kỷ, chú Quang không lấy vợ. Chú sợ người ta không thương thằng bé. Chú làm bạn với cờ lê, mỏ lết, chui gầm xe tải, nhịn ăn nhịn mặc để Hải được uống sữa ngoại, học trường chuyên. Chú là “bố Quang” – người bố không cùng máu mủ nhưng nặng tình hơn núi. Mẹ đẻ chưa từng về thăm Hải 1 lần nhưng chú Quang vẫn luôn cho anh xem hình mẹ để con nhớ tới mẹ ruột của mình.

    Buổi lễ kết thúc. Hải chạy ào xuống, chưa kịp ôm lấy bố thì một chiếc Mercedes đen bóng láng đỗ xịch ngay trước mặt hai bố con. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ sang trọng bước xuống. Bà mặc chiếc váy lụa đắt tiền, đeo kính râm to bản, theo sau là một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm.

    Người phụ nữ tháo kính, để lộ đôi mắt đẹp nhưng vương nét u buồn. Bà nhìn Hải trân trân, rồi giọng run run: “Hải… con lớn quá rồi. Mẹ đây. Mẹ là mẹ Lan đây con”. Không khí như đông cứng lại. Chú Quang chết lặng. Chú nhận ra Lan, dù thời gian và tiền bạc đã biến cô gái quê mùa năm xưa thành một quý bà đài các.

    Lan bước tới, định nắm lấy tay Hải nhưng cậu lùi lại một bước. Bà bật khóc nức nở: “Mẹ xin lỗi con. Năm xưa mẹ túng quẫn quá. Giờ mẹ đã thành công rồi, mẹ về để bù đắp cho con. Chồng mẹ… dượng đây cũng rất ủng hộ. Ông ấy là chủ tịch tập đoàn xây dựng bên Mỹ. Mẹ đã làm xong thủ tục rồi, chỉ cần con gật đầu, con sẽ sang Mỹ định cư. Với tấm bằng này và thế lực của dượng, tương lai con sẽ sáng lạn gấp trăm lần ở đây”.

    Người đàn ông ngoại quốc gật đầu chào Hải một cách thân thiện, chìa ra một tấm danh thiếp mạ vàng. Xung quanh, sinh viên và phụ huynh bắt đầu xì xào. Ai cũng nhìn vào chiếc xe sang và lời đề nghị đổi đời như trong mơ ấy. Một bước lên mây – đó là điều mà hàng ngàn cử nhân ở đây khao khát.

    Chú Quang đứng đó, đôi vai gầy sụp xuống. Chú nhìn xuống đôi bàn tay nứt nẻ, dính đầy dầu mỡ của mình, rồi nhìn sang sự hào nhoáng của người mẹ ruột. Chú hiểu, mình không có gì ngoài sự nghèo khó. Chú nuốt nước bọt đắng ngắt, quay sang nói với Hải, giọng khản đặc: “Hải à… Mẹ con nói đúng đấy. Con… con đi với mẹ đi. Bố chỉ là thợ sửa xe, lo cho con ăn học đến đây là hết sức rồi. Sang bển, con mới bay cao được”.

    Nói rồi, chú Quang quay lưng, định lủi thủi bước đi về phía chiếc xe Dream “chiến” cũ nát dựng ở góc xa. Chú không muốn làm vật cản đường tương lai của con.

    “Bố đứng lại!”

    Tiếng Hải vang lên đanh thép khiến bước chân chú Quang khựng lại. Hải bước nhanh tới, không hề do dự nắm chặt lấy bàn tay thô ráp, đen đúa của chú Quang trước mặt bao nhiêu người. Cậu quay sang nhìn người phụ nữ tên Lan, ánh mắt kiên định nhưng không hề có sự oán hận, chỉ có sự xa cách lạnh lùng.

    “Thưa bà, cảm ơn bà đã có lời mời. Nhưng tương lai sáng lạn mà bà nói, nếu không có bố Quang, thì tôi đã chết đói ở vỉa hè hoặc trại trẻ mồ côi từ 22 năm trước rồi”. Hải siết chặt tay bố mình hơn, giơ lên cao cho mọi người thấy sự tương phản giữa bàn tay trắng trẻo của cậu và bàn tay sần sùi của người cha:

    “Bà nhìn đi. Bàn tay này vì ai mà nứt nẻ? Vì ai mà không bao giờ sạch dầu mỡ? Bà có thể cho tôi tiền, cho tôi nước Mỹ, nhưng bà không thể cho tôi những đêm bố thức trắng chườm khăn khi tôi sốt, những hộp cơm bố nhường phần thịt cho tôi còn bố chỉ ăn rau luộc”.

    Bà Lan sững sờ, nước mắt lăn dài trên má, lớp phấn son nhòe đi. Bà lắp bắp: “Nhưng con ơi… mẹ muốn tốt cho con…”. Hải lắc đầu, giọng cậu chùng xuống, nghẹn ngào nhưng chắc nịch từng chữ: “Với tôi, tốt nhất là được ở bên cạnh người đã hy sinh cả cuộc đời cho tôi. Tôi không bao giờ bỏ người đàn ông này được, bố Quang là tất cả với tôi.

    Cả sân trường lặng đi. Có tiếng sụt sùi của ai đó vang lên. Hải quay sang chú Quang, người đàn ông đang run lên bần bật vì xúc động, nước mắt đã chảy tràn xuống gò má hóp. Cậu cởi chiếc áo cử nhân, khoác lên vai người cha già: “Bố, mình về thôi. Nay con khao bố phở bò, thêm trứng trần, nhiều hành, bố nhé!”.

    Hai bố con leo lên chiếc xe máy cũ, tiếng pô xe nổ vang giòn tan, để lại phía sau chiếc Mercedes bóng lộn và người phụ nữ đang gục xuống trong hối tiếc muộn màng. Chiếc xe máy cũ kỹ ấy chở theo một “tài sản” vô giá mà không tiền bạc nào mua được: đó là tình phụ tử thiêng liêng được đúc kết từ 22 năm dầu nhớt và mồ hôi.

    Giữa dòng người tấp nập, bóng lưng người cha sửa xe gầy gò và chàng thủ khoa cao lớn tựa vào nhau, đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào trên thế gian này.

  • Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nhập viện

    Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nhập viện

    Trưa hôm ấy, giữa cái nóng như rang của Hà Nội, em gái chồng bất ngờ kéo vali về nhà. Chồng tôi niềm nở, đon đả như đón khách quý:

    “Em về chơi thì phải để em ở phòng có điều hòa chứ. Chị với con tạm ra phòng khách ngủ vài hôm, nóng tí cũng chịu được mà.”

    Tôi đứng sững, nhìn sang đứa con mới ốm dậy vẫn còn sốt âm ấm.

    “Anh biết con đang yếu mà? Điều hòa giúp con dễ thở hơn, sao lại…?”

    Chưa kịp nói hết câu, chồng đã gắt:

    “Anh bảo sao thì nghe vậy. Có mấy hôm thôi, làm gì căng!”

    Chiều tối, tôi đành trải tạm chiếc chiếu ở phòng khách, bên cạnh là cây quạt cũ kêu rè rè, thổi ra hơi nóng hầm hập. Đứa con sốt mê man, mồ hôi ướt đẫm tóc. Tôi ôm con, vừa quạt vừa nén tiếng khóc. Từ phòng bên kia, tiếng cười của chồng và em gái vang ra, mát lạnh như không liên quan gì đến hơi nóng và tiếng thở khó nhọc của con.

    Đêm thứ ba, con tôi lên cơn sốt cao, co giật. Tôi hoảng hốt bế con chạy vào phòng điều hòa, định đặt con nằm tạm cho hạ nhiệt thì chồng lao ra chặn lại:

    “Em làm gì vậy? Đừng làm phiền giấc ngủ của em gái anh!”

    Tôi chết lặng. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ: người đàn ông này không còn xứng đáng là chồng và là cha nữa.

    Sáng hôm sau, khi em gái chồng vẫn còn say ngủ trong cái mát lạnh, tôi lặng lẽ thu dọn đồ, bế con ra khỏi căn nhà ấy. Cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng chồng gọi với theo, nhưng lần này, tôi không quay đầu nữa.

    Tôi ôm con về nhà mẹ đẻ. Suốt một tuần, điện thoại chồng gọi liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Tin nhắn của anh toàn những câu cũ rích: “Anh xin lỗi, em quay về đi”, “Anh chỉ nghĩ cho em gái, không ngờ lại làm em buồn”.

    Đến khi con tôi đã hạ sốt, khỏe lại, tôi mới biết tin từ hàng xóm: em gái chồng bị sốc nhiệt, phải nhập viện cấp cứu. Hóa ra hôm đó, điều hòa trong phòng bị rò điện, may không nguy hiểm tính mạng, nhưng anh thì hoảng loạn, trách mình đã quá nuông chiều em gái mà đẩy mẹ con tôi ra ngoài nóng bức.

    Ba hôm sau, anh xuất hiện trước cửa nhà mẹ tôi. Người đàn ông vốn tự cao, nay cúi gằm mặt, đôi mắt đỏ hoe:

    “Anh sai rồi… anh không xứng làm chồng, làm cha. Nhưng xin em cho anh cơ hội sửa. Mấy hôm không có em và con, anh mới thấy cái nhà kia lạnh lẽo đến thế nào…”

    Tôi nhìn anh, lòng vừa nhói vừa lạnh. Cơn tức giận không còn dữ dội, nhưng vết thương lòng vẫn rỉ máu.

    “Anh nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi là xong sao? Nếu hôm đó con có mệnh hệ gì thì sao? Em đã quá mệt mỏi để ở bên một người mà sự quan tâm chỉ dành cho người khác.”

    Anh quỳ xuống ngay trước sân, mặc kệ hàng xóm dòm ngó. Nhưng tôi bế con vào nhà, khép cánh cửa lại, lần này là khép cả cánh cửa trái tim.

    Bởi tôi hiểu, có những lỗi lầm… hối hận đến mấy cũng không thể quay ngược thời gian.

  • Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi cứ khăng khăng rằng bà ấy thường xuyên thấy con gái tôi ở nhà vào giờ học, tôi quyết định giả vờ đi làm và trốn dưới gầm giường trong phòng con để theo dõi

    Hàng xóm cạnh nhà tôi là một bà góa, sống một mình. Dạo gần đây, mỗi lần gặp tôi ngoài cổng, bà lại buột miệng nói những câu khiến tôi khó chịu.

    “Con bé nhà cô… dạo này hay ở nhà lắm.”

    Tôi cười trừ.

    “Chắc bà nhìn nhầm. Giờ đó nó đang ở trường.”

    Nhưng bà ta lắc đầu, rất chắc chắn:

    “Không nhầm đâu. Tôi thấy nó đứng ở cửa sổ. Nhìn xuống đường.”

    Câu nói ấy cứ ám trong đầu tôi suốt mấy ngày.

    Con gái tôi mười tuổi. Ngoan, học đều, chưa bao giờ trốn học. Giáo viên không báo gì bất thường. Nhưng ánh mắt của bà hàng xóm hôm đó… không giống nói đùa.

    Hôm sau, tôi quyết định giả vờ đi làm.

    Sáng, tôi mặc áo khoác, xách túi, dắt xe ra khỏi cổng như thường lệ. Đợi vài phút rồi quay lại bằng cửa sau. Nhà yên ắng. Con bé đã “đi học”.

    Tôi bước vào phòng con, tim đập mạnh.
    Rồi… chui xuống gầm giường.

    Không gian chật hẹp, bụi bám đầy mũi. Tôi nín thở, nhìn đồng hồ.

    8 giờ 15.

    Đúng giờ vào tiết đầu.

    Vài phút trôi qua dài như cả tiếng.

    Rồi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa chính.

    Rất khẽ.
    Rất quen.

    Tiếng bước chân đi dọc hành lang.
    Nhẹ. Không vội.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi cắn chặt môi để không phát ra tiếng.

    Cửa phòng con mở ra.

    Từ khe hở dưới gầm giường, tôi nhìn thấy… đôi giày của con bé.

    Nó bước vào.
    Mặc nguyên đồng phục học sinh.
    Cặp sách vẫn trên vai.

    Tôi suýt bật dậy gọi tên con.

    Nhưng rồi… có một đôi giày khác theo sau.

    Giày người lớn.
    Nam giới.

    Người đó đứng ngay trước bàn học của con tôi. Tôi chỉ thấy được phần gấu quần và bàn tay thô ráp đặt lên vai nó.

    Giọng đàn ông trầm, thấp:

    “Hôm nay ở nhà. Như mọi khi.”

    Con bé không trả lời. Chỉ gật đầu.

    Người đó cúi xuống, đặt lên bàn một xấp giấy đã in sẵn, giọng đều đều như đọc kịch bản:

    “Làm cho xong. Nhớ là… không được nói với mẹ.”

    Tôi cảm giác máu trong người đông lại.

    Người đàn ông rời đi. Cửa đóng lại.

    Con gái tôi ngồi xuống ghế. Nó không khóc. Không run.
    Chỉ mở cặp, lấy ra… một chiếc điện thoại khác — không phải cái tôi mua cho con.

    Màn hình sáng lên. Cuộc gọi video bắt đầu.

    Trên màn hình là một người đàn ông khác, tóc gọn gàng, đeo kính.

    “Bắt đầu đi.”

    Con tôi cầm bút. Tay nhỏ xíu, viết từng dòng theo chỉ dẫn trên màn hình.

    Tôi nhìn thấy rõ tiêu đề trên giấy:

    “BÁO CÁO GIA ĐÌNH – LỊCH SINH HOẠT – THỜI GIAN MẸ Ở NHÀ”

    Tôi không nhớ mình đã bò ra khỏi gầm giường bằng cách nào.

    Chỉ nhớ khoảnh khắc tôi bật đèn, con bé quay lại —
    mặt tái mét.

    “Nói cho mẹ biết,” tôi thì thào, giọng vỡ ra,
    “ai bắt con làm chuyện này?”

    Con bé bật khóc.
    Lần đầu tiên sau rất lâu.

    Nó ôm chặt lấy tôi:

    “Họ nói… nếu con không làm, họ sẽ làm mẹ biến mất.”

    Sau này tôi mới biết:
    Một đường dây lừa đảo, lợi dụng trẻ con trong khu để thu thập thông tin gia đình giàu có.
    Và bà hàng xóm — người tôi từng nghĩ là nhiều chuyện —
    chính là người duy nhất nhận ra có gì đó không ổn.

    Có những ngày, sự thật không nằm ở trường học…
    mà nằm ngay dưới mái nhà mình.

    Và đôi khi,
    chỉ cần chậm một ngày thôi,
    là không còn cơ hội chui xuống gầm giường để hiểu ra nữa.

  • 29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê –

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê –

    29 Tết, vừa nhận 8 triệu tiền thưởng thì không may m::ất luôn ví, cô gái 25t làm công nhân may đường cùng đành ra đư::ờng đứng vẫy nhờ xe về quê. Suốt 2 tiếng không xe nào cho đi nhờ, cuối cùng có chàng trai chừng 35t đi con Dre..am cũ rích tấp lại: “Không chê thì lên xe anh cho về cùng”. Để rồi đúng lúc tới địa phận Thành phố thì chuyện kinhhoang đã xảy ra…

    Cơn gió bấc tràn về Hà Nội vào chiều 29 Tết lạnh buốt như ki/m châ/m vào d/a th/ịt. Mai, cô công nhân may 25t, đứng ch/ết tr/ân giữa bến xe náo lo/ạn. Bàn tay run rẩy lục tìm trong túi xách lần thứ mười, nhưng vô vọng. Chiếc ví da sờn – nơi đựng trọn vẹn 8 triệu đồng tiền thưởng Tết vừa nhận – đã không cánh mà bay.

    Đó là tất cả hy vọng của cô: tiền thu/ốc cho bố, tiền mua áo mới cho đàn e/m nh/ỏ và cả tiền xe về quê. Giữa dòng người hối hả sắm sửa, Mai thấy mình như một ốc đảo cô độc và ki/ệt quệ. Không điện thoại (vì đã cũ và hết pin), không một đồng dính túi, nỗi tuyệt vọng đẩy cô đến một quyết định liều lĩnh: Ra quốc lộ vẫy xe xin đi nhờ về hướng Phú Thọ.

    Mai đứng đó, dáng người gầy gò trong chiếc áo khoác đồng phục sờn cũ. Cứ mỗi khi một ánh đèn xe quét qua, cô lại giơ tay vẫy trong vô vọng. Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những chiếc xe khách đầy ắp người lao vút đi, để lại làn khói đen kịt và sự im lặng đáng sợ.

    Đúng lúc đôi chân muốn q/uỵ xuống vì lạnh và đ/ói, một ánh đèn vàng vọt từ chiếc xe Dre..am cũ rích từ từ tấp lại. Người cầm lái là một người đàn ông chừng 35t, mặc chiếc áo khoác gió bạc màu, gương mặt phong trần khuất sau chiếc mũ bảo hiểm cũ: “Về Phú Thọ hả em? Không chê xe cũ thì lên anh cho quá giang một đoạn, anh cũng đang về phía đó.”

    Mai khựng lại. Bản năng tự vệ trong lòng cô g/ào th/ét: “Đừng lên! Biết hắn là ai? Nhỡ hắn b//ắt c//óc thì sao?”. Nhưng cái lạnh thấu xư//ơng và nỗi thèm khát được hơi ấm gia đình đã lấn át tất cả. Cô cắ/n m/ôi, đánh liề//u trèo lên phía sau, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác của chính mình, giữ một khoảng cách an toàn nhất có thể….

    …Chiếc Dream cà tàng nổ máy phành phạch, hòa vào dòng xe thưa dần ngoài vành đai. Gió tạt thẳng vào mặt lạnh buốt, Mai co ro, tim đập thình thịch theo từng vòng bánh xe. Người đàn ông đi rất chậm, không hề vội vàng, thỉnh thoảng còn ngoái đầu hỏi:

    – Lạnh không em? Anh có cái áo mưa trong cốp, khoác tạm cho đỡ gió.

    Chỉ một câu nói bình thường, nhưng khiến Mai hơi dịu lại. Ít nhất… anh ta không im lặng đáng sợ như những gì cô từng tưởng tượng.

    Xe đi được hơn một tiếng thì ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra phía trước. Những tòa nhà cao tầng, biển quảng cáo rực sáng báo hiệu đã tới địa phận thành phố trung tâm. Đúng lúc đó, người đàn ông bất ngờ giảm ga, tấp xe vào lề gần một cây xăng.

    Tim Mai thót lên.

    “Chuyện gì nữa đây?” – cô nuốt khan, tay siết chặt quai balo rỗng không.

    Anh ta xuống xe, mở cốp. Mai gần như nín thở, chuẩn bị tinh thần cho điều tệ nhất.

    Nhưng thay vì dao kéo hay dây thừng như trong những câu chuyện rùng rợn trên mạng, anh chỉ lấy ra… một chai nước và gói bánh mì.

    – Em ăn tạm đi, từ đây về Phú Thọ còn xa. Đi đường đói với lạnh dễ xỉu lắm.

    Mai sững người. Cổ họng nghẹn lại. Từ chiều tới giờ, không một ai hỏi cô đói hay rét, kể cả lúc cô đứng run rẩy bên quốc lộ.

    – Em… em không có tiền đâu… – Mai lí nhí.

    Anh cười xòa:

    – Anh cho chứ có bán đâu mà lo.

    Mai cầm ổ bánh mì, tay run run. Cắn một miếng, nước mắt bất giác trào ra. Không phải vì đói, mà vì cảm giác được coi như một con người giữa lúc cùng đường.

    Ăn xong, họ tiếp tục lên đường. Xe vừa chạy được chừng mười phút thì bất ngờ phía sau có tiếng còi hụ. Một xe cảnh sát giao thông bật đèn tín hiệu yêu cầu dừng xe.

    Mai tái mặt. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn: Hay anh ta có vấn đề gì? Hay mình bị liên lụy?

    Người đàn ông bình thản dừng xe, tháo mũ bảo hiểm.

    – Chào các anh.

    Một chiến sĩ tiến lại gần, nhìn Mai rồi nhìn người đàn ông:

    – Anh chở người không quen biết à?

    – Dạ, em ấy bị mất ví, đang trên đường về quê. Tôi cho quá giang.

    Chiến sĩ gật đầu, ánh mắt dịu xuống. Rồi anh quay sang Mai:

    – Em có giấy tờ tùy thân không?

    Mai lắc đầu, giọng run rẩy kể lại chuyện mất ví, mất tiền thưởng, không còn cách nào khác mới phải đứng vẫy xe.

    Nghe xong, người cảnh sát im lặng vài giây rồi nói:

    – Thôi được, hai người đi cẩn thận. Nhưng từ giờ về sau, em nhớ đừng liều như thế nữa. Gặp người tốt là may, gặp người xấu thì khổ cả đời.

    Câu nói đó khiến Mai lạnh sống lưng.

    Xe lại lăn bánh. Thành phố dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho con đường tối hun hút.

    Một lúc lâu, Mai mới lấy hết can đảm hỏi:

    – Sao anh… lại dừng xe cho em?

    Người đàn ông im lặng vài giây rồi đáp khẽ:

    – Vì cách đây mười năm, em gái anh cũng từng đứng khóc ngoài bến xe chiều 30 Tết. Nó không gặp được người tốt.

    Câu trả lời ngắn ngủi khiến Mai rùng mình. Cô không dám hỏi thêm.

    Gần nửa đêm, xe dừng lại trước một ngã ba vắng. Anh nói:

    – Tới đây có xe khách nhỏ chạy xuyên đêm về Phú Thọ. Anh không tiện đi sâu nữa.

    Anh móc ví ra, đặt vào tay Mai một xấp tiền gấp gọn.

    – Cầm lấy. Không phải cho, coi như anh cho em vay. Khi nào khá lên thì trả cho đời sau.

    Mai hoảng hốt đẩy lại:

    – Không… em không dám…

    Anh lắc đầu, ánh mắt kiên quyết:

    – Nếu em không nhận, anh sẽ thấy mình đã bỏ rơi em gái anh lần nữa.

    Mai bật khóc nức nở, cúi đầu cảm ơn không nói nên lời.

    Chiếc Dream cũ quay đầu, mất hút trong màn đêm lạnh cuối năm.

    Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng xe máy nổ giòn trong chiều giáp Tết, Mai – giờ đã là tổ trưởng chuyền may – vẫn nhớ mãi người đàn ông năm ấy. Cô không bao giờ gặp lại anh.

    Nhưng kể từ đó, cứ hễ thấy ai đứng run rẩy bên đường, Mai lại dừng xe.

    Vì cô tin: giữa những điều kinh hoàng nhất, đôi khi vẫn có những người lặng lẽ xuất hiện… để giữ lại niềm tin cho một đời người.

  • Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán

    Gia đình trí thức gửi 2 phong bì phúng điếu, cả nhà thông gia nghèo xôn xao bàn tán

    Tôi và chồng quen biết nhau rồi đi đến hôn nhân nhờ được gia đình hai bên mai mối. Mẹ chồng và mẹ tôi là bạn học chung lớp cấp 3.

    Ban đầu, tôi không thích anh, phần vì chưa có tình cảm, phần vì hoàn cảnh hai nhà chênh lệch. Anh là con nhà tri thức, còn tôi lớn lên trong một gia đình thuần nông.

    Mẹ anh rất quý tôi nên luôn tìm cách để kết duyên cho hai đứa, từ việc đưa anh sang nhà thăm hỏi tận nơi cho đến “xúi” con tặng quà bạn gái dịp lễ, Tết.

    Vì cảm nhận được sự giản dị, tử tế trong lối sống và cách đối đãi của gia đình anh nên dần dà, tôi trở nên cởi mở hơn và nảy sinh tình cảm với anh.

    Sau 1 năm hẹn hò yêu đương, tôi và anh quyết định tổ chức đám cưới. Khỏi phải nói, bố mẹ hai bên vui cỡ nào. Riêng mẹ chồng tôi, hạnh phúc càng tăng thêm gấp bội vì được làm thông gia với bạn học cũ.

    Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì đầu năm nay, mẹ tôi không may qua đời vì lâm bệnh trọng.

    Nghe tin, bố mẹ chồng tôi lập tức đến ngay. Mẹ chồng đã ở bên động viên, chăm sóc tôi suốt thời gian diễn ra đám tang.

    W-bài tâm sự tiền phúng điếu.jpg
    Vì 2 phong bì phúng điếu của gia đình trí thức, cả nhà thông gia nghèo xôn xao. Ảnh minh họa

    Ngày hôm ấy, sau khi lo tang lễ cho mẹ chu toàn, gia đình tôi mới tụ họp lại để bóc phong bì, thu vén tiền phúng điếu.

    Khi thấy 2 chiếc phong bì của nhà chồng tôi, mọi người xôn xao. Một phong bì ghi tên chung cả gia đình chồng tôi, có 500.000 đồng bên trong và chiếc còn lại chỉ có riêng tên mẹ chồng, phúng điếu 200.000 đồng kèm dòng chữ “kính viếng hương hồn bạn”.

    Anh trai tôi thắc mắc sao thông gia không gộp tiền phúng điếu lại, ghi chung một chiếc phong bì.

    Còn chị gái và anh rể cho rằng, nhà thông gia giàu mà ki bo, gửi tiền phúng điếu quá khiêm tốn.

    “Nhà mình trước giờ đi ma chay, hiếu hỉ bên thông gia không bao giờ gửi dưới 500.000 đồng dù điều kiện cũng chẳng dư dả. Đằng này, nhà chồng dì hơi tính toán chăng? Tôi nghĩ chí ít họ cũng phải phúng điếu vài triệu mới tương xứng”, chị gái tôi nói.

    Nghe vậy, tôi rất buồn lòng, không nghĩ đám tang mẹ lại là nơi anh em so đo chuyện tiền bạc nhiều hay ít.

    Tôi giải thích, có lẽ không chỉ chia buồn theo tư cách là thông gia mà mẹ chồng tôi còn gửi phúng điếu riêng vì xuất phát từ tình cảm bạn bè lâu năm thân thiết.

    “Gia đình chồng em cư xử như thế nào, bản thân em và bố hiểu rõ nhất. Việc phúng điếu là xuất phát từ tấm lòng, không phải thước đo để đánh giá bất cứ ai.

    Bố chồng em dù còn đang công tác, bận trăm công nghìn việc vẫn đến đám tang từ sớm. Còn mẹ chồng cũng tới phụ giúp việc này việc kia. Như thế là tốt quá rồi”, tôi đáp.

    Bố tôi cũng lên tiếng xoa dịu, cho rằng việc thông gia phúng điếu như thế nào đều đáng trân quý.

    Ông nghĩ, gia đình chồng tôi làm vậy là xuất phát từ lối sống bình dị, coi trọng tình cảm hơn vật chất và cũng giảm áp lực cho chúng tôi.

    “Nếu thông gia gửi phúng điếu nhiều tiền hơn, sau nhà họ có công việc, các con sẽ phải đền đáp lại như thế. Bố thấy ông bà bên ấy làm vậy là rất khéo và tinh tế nên các con đừng tranh cãi hay phàn nàn gì.

    Bố ghi nhận tấm lòng và rất cảm ơn gia đình thông gia vì đã đến đưa tiễn mẹ con chu đáo”, bố tôi bày tỏ.

    Sau câu nói của bố, tất cả im bặt, không ai dám thắc mắc thêm. Còn tôi càng thêm kính trọng bố và gia đình chồng.