Blog

  • Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do

    Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do

    Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….

    28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.

    Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.

    Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.

    Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.

    Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?

    Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.

    Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới …

    …Tôi chết sững.

    Dưới tấm chăn không phải là thân thể đang chờ đợi đêm tân hôn như tôi tưởng.
    Mà là một bộ khung kim loại cố định hai chân, dây đai y tế quấn gọn, cạnh giường đặt sẵn nẹp chỉnh hình và một xấp hồ sơ bệnh án.

    Quân lập tức kéo chăn lại, giọng trầm xuống:

    – Anh xin lỗi… lẽ ra anh phải nói sớm hơn.

    Tôi ngồi thụp xuống mép giường, đầu óc trống rỗng:

    – Đây là…?

    Anh hít sâu, kể chậm rãi. Ba năm trước, Quân gặp tai nạn giao thông nặng. Xương chậu và cột sống bị tổn thương. Anh đi lại được, làm việc được, sinh hoạt thường ngày gần như bình thường… nhưng khả năng vợ chồng thì không.

    – Gia đình anh biết. – Quân cúi đầu – 500 triệu… không phải để “mua” em.
    – Là để trả nợ lương tâm cho nhà gái. Nếu em quay lưng, anh cũng không trách.

    Tôi nghẹn họng. Những mảnh ghép rơi vào chỗ của chúng:
    Sự vội vàng cưới xin.
    Việc anh luôn giữ khoảng cách.
    Và cái gật đầu quá nhanh trước thách cưới.

    – Sao anh vẫn cưới? – tôi hỏi khẽ.

    – Vì anh nghĩ… nếu nói ra, sẽ không ai chọn anh. – Anh nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi – Nhưng anh vẫn muốn có một gia đình. Một người bạn đời.

    Im lặng kéo dài. Tôi nhìn quanh căn phòng cưới còn thơm mùi hoa, lòng rối như tơ.

    – Em có quyền hủy hôn. – Quân nói – Tiền cưới… coi như bồi thường. Anh không đòi lại.

    Tôi đứng dậy, mở vali, lấy điện thoại. Quân tưởng tôi gọi cho bố mẹ. Nhưng không. Tôi chuyển lại 500 triệu vào tài khoản nhà trai, kèm dòng nhắn:

    “Không bán con.”

    Quân sững sờ.

    Tôi quay lại, nói đúng một câu – rất bình tĩnh:

    – Em cưới anh vì con người anh. Nhưng hôn nhân cần sự thật. Từ hôm nay, mình sẽ nói hết – rồi quyết định ở hay đi, cùng nhau.

    Đêm tân hôn ấy, chúng tôi không đắp chung chăn.
    Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy giữa hai người có ánh sáng.

    Vài tháng sau, tôi chủ động đề nghị tư vấn y khoa và trị liệu tâm lý hôn nhân. Có những thứ không chữa được, nhưng sống được – nếu hai người đủ thẳng thắn.

    Và tôi hiểu ra:
     Thách cưới cao không đáng sợ.
     Im lặng mới là cái giá đắt nhất.

  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được.

    Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.

    Cho đến hôm qua.

    Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Con trai tôi chạy ào đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghe.

    – 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

    Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy đáp rất khẽ, nhưng rõ ràng:

    – Con không buông được, con nhận ra trong lòng con chỉ có anh ấy thôi.

    Tôi bất giác nín thở. Mẹ tôi thở dài:

    – Nếu vậy, sao hồi đó hai đứa lại ly hôn?

    Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:

    – Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ rằng chỉ cần con gánh được kinh tế thì gia đình sẽ ổn. Con không để ý đến anh ấy, không ở bên lúc anh ấy yếu lòng nhất. Con mạnh mẽ quá, đến mức làm anh ấy thấy mình vô dụng.

    Những lời ấy như từng nhát gõ vào ngực tôi. 3 năm qua, tôi từng trách cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ, phía sau sự lạnh lùng ấy lại là một nỗi sợ.

    Rồi vợ cũ nói tiếp:

    – Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

    Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

    – Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là hiểu và ở bên nhau.

    Tôi quay về phòng, nằm xuống mà không sao ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về. Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm nguội lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền. Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách vụng về nhất.

    Đêm đó tôi không tài nào ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

    Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

    – Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

    Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

    – Anh đưa em đi một nơi.

    – Đi đâu?

    Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

    – Đi làm thủ tục kết hôn.

    Tôi cười đáp. Cô ấy sững người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu.

    Con đường đến ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn hôm ấy không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu lầm, tổn thương và im lặng. Tôi không dám chắc tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không dám hứa rằng chúng tôi sẽ không còn cãi vã. Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

    Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau. Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền, mà cần hai người cùng quay về.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Ngày con trai lấy vợ, tôi không tiếc tiền biếu thông gia 20 chai rượu quý, coi như tấm lòng và thể diện hai bên. Ai ngờ đúng 1 năm sau, họ mang sang trả lễ bằng 9 bao gạo. Cả họ xì xào, tôi vừa tủi vừa giận, nghĩ bụng: “Họ coi thường nhà mình đến thế sao?”

    Ngày con trai lấy vợ, tôi không tiếc tiền biếu thông gia 20 chai rượu quý, coi như tấm lòng và thể diện hai bên. Ai ngờ đúng 1 năm sau, họ mang sang trả lễ bằng 9 bao gạo. Cả họ xì xào, tôi vừa tủi vừa giận, nghĩ bụng: “Họ coi thường nhà mình đến thế sao?”

    Ngày con trai tôi lấy vợ, cả họ nội ngoại đều có mặt đông đủ. Tôi vốn không giàu có gì hơn ai, chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, tích cóp từng đồng nuôi con ăn học. Nhưng ngày cưới là chuyện cả đời của con, cũng là thể diện hai bên gia đình. Nghĩ vậy nên khi bàn chuyện lại mặt, tôi không tiếc tay, biếu thông gia 20 chai rượu quý – thứ rượu tôi cất công nhờ người quen mang từ vùng cao về, để dành nhiều năm không nỡ mở.

    Tôi coi đó là tấm lòng, là sự trân trọng thông gia dành cho nhau. Họ nhận rượu, cười nói vui vẻ, chúc tụng đủ điều. Tôi cũng thấy nhẹ nhõm, nghĩ bụng: “Hai bên biết điều, vậy là tốt rồi.”

    Một năm trôi qua, con trai tôi đã có cháu nhỏ. Cuộc sống bận rộn khiến chuyện thông gia qua lại thưa dần. Đúng ngày giỗ đầu bên nhà tôi, họ bất ngờ mang lễ sang. Không phải mâm cao cỗ đầy, cũng chẳng phải phong bì. Trước sân nhà tôi là 9 bao gạo trắng, xếp ngay ngắn.

    Tôi đứng sững.

    Cả họ xung quanh bắt đầu xì xào. Người thì nhíu mày, người thì thở dài thay tôi. Có tiếng nói không giữ được nhỏ nhẹ:
    – Biếu rượu quý mà trả lễ bằng gạo thế này thì…

    Tai tôi nóng ran. Trong lòng vừa tủi vừa giận. Tôi nghĩ đến 20 chai rượu, nghĩ đến công sức, đến cái tình mình đã gửi gắm. “Họ coi thường nhà mình đến thế sao?” – câu hỏi cứ xoáy vào đầu tôi.

    Thông gia chỉ cười hiền, nói một câu ngắn gọn:
    – Đây là chút lòng thành, mong anh chị nhận cho.

    Tôi không đáp. Chỉ gật đầu cho qua chuyện, trong lòng nặng trĩu. Đến khi khách khứa về bớt, tôi mới bảo con trai:
    – Khiêng mấy bao gạo vào bếp đi.

    Tay tôi đặt lên miệng bao gạo đầu tiên để mở ra. Nhưng vừa chạm vào, tôi khựng lại. Bao gạo… nặng bất thường. Không phải cái nặng của gạo thường ngày tôi vẫn khuân.

    Tôi rạch miệng bao. Lớp gạo trắng tràn ra, nhưng bên dưới, thứ lấp ló khiến tay tôi run lên, tim đập thình thịch. Tôi thò tay xuống sâu hơn.

    Rồi tôi chết lặng.

    Thứ nằm bên trong khiến tôi hiểu rằng, mình đã nghĩ sai – và sai đến mức cả đời không quên được.

    Tôi ngồi thụp xuống nền bếp. Bên dưới lớp gạo dày là một bọc nilon bọc kín, buộc chặt nhiều lớp. Tôi run run mở ra. Bên trong là… tiền. Toàn bộ là tiền mới, xếp ngay ngắn, phẳng phiu.

    Tôi vội mở bao thứ hai. Rồi bao thứ ba. Bao nào cũng vậy. Mỗi bao gạo đều có một bọc tiền được chôn sâu ở đáy, trên phủ kín gạo trắng để không ai nghi ngờ.

    Tôi gọi con trai vào. Nó nhìn thấy, mặt tái đi, lắp bắp:
    – Mẹ… cái này…

    Tôi bảo nó đếm. Đếm xong, hai mẹ con nhìn nhau không nói được lời nào. Số tiền trong 9 bao gạo lớn hơn rất nhiều so với giá trị 20 chai rượu tôi từng biếu. Không chỉ hơn – mà hơn gấp nhiều lần.

    Chưa hết. Trong bao gạo cuối cùng, ngoài tiền còn có một tập giấy tờ được bọc cẩn thận. Tôi mở ra, tim như ngừng đập. Đó là giấy sang nhượng một mảnh đất nhỏ, đứng tên con trai tôi.

    Tôi bàng hoàng đến mức phải vịn vào tủ bếp mới đứng vững.

    Chiều hôm đó, thông gia quay lại. Tôi vừa thấy họ, nước mắt đã trào ra. Bao nhiêu tủi thân, bao nhiêu giận dữ lúc sáng biến thành xấu hổ.

    Tôi nghẹn ngào hỏi:
    – Sao anh chị lại làm thế này? Có gì thì nói thẳng, cần gì phải…

    Thông gia nhìn tôi, giọng chậm rãi:
    – Năm ngoái, anh chị biếu rượu quý. Chúng tôi biết giá trị không nằm ở chai rượu, mà ở tấm lòng. Nhưng lúc đó nhà tôi đang kẹt vốn làm ăn, không tiện nói ra. Nhận rượu mà thấy nợ cái tình lớn lắm.

    Họ kể, suốt một năm qua, hai ông bà bán dần số rượu ấy cho người sành rượu, cộng thêm tiền tích cóp, tiền làm ăn được. Gạo là thứ họ trồng, sạch sẽ, chắc chắn, để che đi số tiền và cũng là cách họ trả nghĩa một cách kín đáo, không phô trương.

    – Chúng tôi sợ mang tiền sang thì anh chị ngại không nhận – họ nói – nên mới nghĩ ra cách này.

    Tôi bật khóc. Không phải vì tiền, mà vì cái tình tôi suýt nữa đã hiểu lầm.

    Tối hôm đó, tôi gần như không ngủ. Hình ảnh 9 bao gạo cứ hiện lên trong đầu. Tôi nhớ lại ánh mắt thông gia lúc đặt lễ, bình thản đến lạ. Hóa ra, trong khi tôi còn bận nghĩ đến hơn thua, họ đã nghĩ đến đường dài cho con cái.

    Sáng hôm sau, tôi bàn với con trai. Số tiền ấy, tôi không dám giữ hết. Tôi cùng con mang một phần sang lại nhà thông gia. Nhưng họ nhất quyết không nhận.

    – Đây là cho các con – họ nói – không phải cho anh chị.

    Tôi hiểu ra. 20 chai rượu năm trước, với tôi là cố gắng lớn. Nhưng với họ, đó là sự trân trọng. Và họ trả lại bằng cách âm thầm, không để ai phải mất mặt.

    Tôi cũng hiểu thêm một điều: thể diện không nằm ở giá trị món quà, mà ở cách người ta đối xử với nhau sau đó.

    Từ hôm ấy, hai bên gia đình càng gắn bó. Tôi không còn tự ti, cũng không còn so đo. Mỗi lần nhìn đống gạo còn lại trong kho, tôi lại nhớ đến cảm giác tay run lên ngày hôm đó – cảm giác vừa xấu hổ, vừa biết ơn.

    Giờ đây, mỗi khi có ai kể chuyện thông gia, chuyện trả lễ, tôi chỉ cười. Tôi đã từng nghĩ mình bị coi thường. Nhưng hóa ra, tôi lại được tôn trọng theo cách sâu sắc nhất.

    Có những bài học trong đời không đến bằng lời nói, mà đến từ một bao gạo nặng hơn bình thường – và một tấm lòng nặng hơn rất nhiều.

  • Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần

    Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần

    Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.

    Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.

    Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.

    Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu… để tẩm bổ cho bà.

    Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác…của bố vẫn tới rất đông.

    Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.

    Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: “Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé”.

    Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: “Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?”. Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.

    Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.

    Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.

    Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui.

    Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: “Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem”. Bố tôi quay sang: “Đưa cho bố”.

    Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, còn có một cuốn sổ tiết kiệm có 50 triệu đồng. Kẹp trong đó là mảnh giấy viết tay:

    “Thưa anh chị thông gia, số tiền này là tiền năm xưa, bà cho vợ chồng tôi để mua hồi môn cho cháu L. Khi ấy nhà tôi nghèo, chẳng chuẩn bị được tươm tất cho con. Chính bà đã bí mật gửi tiền và dặn dò: ‘Con gái đi lấy chồng, nhất định phải ngẩng cao đầu’.

    Sau này, nhiều lần lên thăm bà, chúng tôi xin được gửi trả số tiền nhưng bà kiên quyết từ chối và không cho nói với ai. Nay bà mất, chúng tôi xin gửi lại bà. Ân nghĩa này, cả đời chúng tôi không quên”.

    Cả gia đình tôi im phăng phắc. Bố tôi đặt cuốn sổ lên bàn thờ bà nội, thắp nhang và đứng lặng rất lâu.

    “Tiền bạc, chức tước cũng chỉ là nhất thời. Ở đời nay, ân nghĩa mới là điều còn mãi. Bố mong các con sau này cũng hiểu điều đó, tự răn dạy chính mình”, bố nói với 4 anh em tôi rồi rưng rưng nước mắt rời đi.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.


    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.


    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”

  • Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp

    Anh Xe Ôm Đi Phỏng Vấn Vị Trí Vệ Sĩ, Nữ Tỷ Phú Hỏi Đúng Một Câu: “Nếu Chồng Tôi Và Nh//ân T//ình Của Anh Ta Cùng Bị B//ắt C//óc, Anh Sẽ C//ứu Ai?”, Câu Trả Lời Của Anh Khiến Cả Phòng Ch//ấn Độ//ng

    Anh tên Nguyễn Hoàng Phúc, ba mươi chín tuổi, làm xe ôm đã gần chín năm.

    Mỗi ngày của Phúc bắt đầu từ rất sớm. Khi thành phố còn ngái ngủ, anh đã đẩy chiếc xe cũ ra khỏi phòng trọ, lau vội yên xe rồi ngồi chờ cuốc đầu tiên. Cuộc sống của anh đơn giản đến mức nếu thiếu đi tiếng động cơ quen thuộc, anh sẽ thấy mình trống rỗng.

    Ít ai biết rằng, trước khi làm xe ôm, Phúc từng là lính nghĩa vụ. Anh quen với kỷ luật, quen với việc đứng gác suốt đêm không chợp mắt. Nhưng sau khi xuất ngũ, một tai nạn lao động khiến vai phải của anh không còn đủ sức theo nghề cũ. Công việc mất dần, gia đình tan vỡ, vợ anh bế con rời đi không một lời oán trách.

    Phúc không trách ai.
    Anh chỉ trách mình chưa đủ mạnh.

    Ngày anh nhận được lời mời phỏng vấn vị trí vệ sĩ riêng, Phúc đã suy nghĩ suốt một đêm. Anh biết mình không có hồ sơ đẹp. Nhưng anh cũng biết, có những công việc không chọn người giỏi nhất, mà chọn người đúng nhất.

    Phòng phỏng vấn rộng, ánh đèn trắng lạnh, không khí nghiêm trang.

    Phúc ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, hai bàn tay đặt gọn trên đùi. Áo sơ mi cũ nhưng sạch sẽ, đôi giày đã sờn mũi nhưng được đánh kỹ. Anh không có gì để che giấu.

    Đối diện anh là một nhóm người ăn mặc chỉnh tề: luật sư, trợ lý, trưởng bộ phận an ninh.

    Ở vị trí trung tâm là nữ tỷ phú trẻ tuổi – Trần Gia Hân.

    Ba mươi ba tuổi.
    Người sáng lập và điều hành một tập đoàn lớn.
    Gương mặt trẻ trung nhưng ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải dè chừng.

    Gia Hân không cầm hồ sơ. Cô nhìn Phúc trực tiếp, như muốn đọc con người anh hơn là những dòng chữ vô tri.

    “Anh Phúc.” – cô lên tiếng – “Anh biết vì sao anh có mặt ở đây không?”

    Phúc đáp ngắn gọn:

    “Vì tôi không giống những ứng viên còn lại.”

    Một vài người trong phòng ngẩng lên.

    Gia Hân nhướng mày:

    “Khác ở chỗ nào?”

    “Những người khác cố chứng minh họ xứng đáng.”
    “Tôi chỉ muốn chứng minh tôi không nói dối.”

    Không khí khẽ chùng xuống.

    Gia Hân tựa lưng vào ghế.

    “Anh không có chứng chỉ vệ sĩ. Không từng bảo vệ yếu nhân. Lý lịch thì… khá bình thường.”

    “Dạ.”

    “Vậy anh nghĩ mình bảo vệ tôi bằng cái gì?”

    Phúc nhìn thẳng vào cô:

    “Bằng nguyên tắc.”

    Trưởng bộ phận an ninh cau mày. Luật sư khẽ trao đổi ánh mắt.

    Gia Hân im lặng vài giây, rồi nói:

    “Nguyên tắc là thứ đầu tiên người ta vứt bỏ khi gặp nguy hiểm.”

    Phúc lắc đầu:

    “Không, thưa cô. Người ta chỉ vứt bỏ nguyên tắc khi chưa từng trả giá vì nó.”

    Căn phòng yên lặng hẳn.

    Gia Hân đứng dậy, bước chậm vài bước, rồi quay lại nhìn anh.

    “Vậy tôi hỏi anh một câu.”

    Cô dừng lại, giọng trầm xuống, từng chữ rõ ràng:

    “Nếu chồng tôi và nhân tình của anh ta cùng bị bắt cóc, bị đe dọa đến tính mạng… anh sẽ cứu ai?”

    Câu hỏi như một nhát dao cắt thẳng vào không khí.

    Một trợ lý khựng lại.
    Luật sư đặt bút xuống bàn.
    Trưởng bộ phận an ninh nghiêng người, chăm chú nhìn Phúc.

    Phúc cúi đầu.

    Không phải vì sợ.
    Mà vì anh nghĩ thật.

    Mười giây.
    Hai mươi giây.

    Anh ngẩng lên.

    Giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Thưa cô… tôi không cứu ai trong hai người đó.”

    Cả phòng xôn xao.

    “Anh có hiểu mình vừa nói gì không?”
    “Đó là chồng cô ấy!”

    Gia Hân giơ tay ra hiệu im lặng.

    “Giải thích.”

    Phúc hít sâu.

    “Nếu tôi là vệ sĩ của cô, nhiệm vụ duy nhất của tôi là đảm bảo an toàn cho cô. Không phải cho chồng cô. Càng không phải cho nhân tình của anh ta.”

    Một luật sư phản bác:

    “Nhưng họ có liên quan trực tiếp đến thân chủ của anh.”

    Phúc nhìn người đó, chậm rãi nói:

    “Liên quan không đồng nghĩa với trách nhiệm.”

    Anh tiếp tục, giọng chắc nịch:

    “Nếu cả hai người đó cùng bị bắt, nghĩa là họ đã tự đặt mình vào nguy hiểm. Việc của tôi là đưa thân chủ rời khỏi vùng rủi ro nhanh nhất, chứ không phải chọn xem ai xứng đáng được cứu hơn.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.

    Gia Hân nhìn anh rất lâu.

    “Anh không sợ tôi cho rằng anh vô tình, thậm chí tàn nhẫn sao?”

    Phúc đáp ngay:

    “Tôi sợ nhất là một vệ sĩ do dự vì cảm xúc, rồi để thân chủ trả giá.”

    Gia Hân bước lại gần anh.

    “Rất nhiều người sẽ trả lời ‘tôi cứu cô’, chỉ để làm tôi hài lòng.”

    Phúc gật đầu:

    “Và chính những người đó sẽ khiến cô gặp nguy hiểm thật sự.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Gia Hân quay lại chỗ ngồi.

    “Buổi phỏng vấn kết thúc.”

    Phúc đứng dậy, cúi đầu.

    Anh không thất vọng.
    Vì anh đã không phản bội chính mình.

    Ba ngày sau, khi Phúc đang chờ khách dưới trời nắng gắt, một chiếc xe sang dừng lại.

    Trợ lý của Gia Hân bước xuống.

    “Anh Phúc, cô Gia Hân mời anh đến nhận việc.”

    Phúc sững người.

    “Tại sao?”

    Người trợ lý mỉm cười:

    “Vì cô ấy nói… anh là người duy nhất không cố gắng đóng vai người tốt.”

    Sau này, Phúc mới biết.

    Câu hỏi hôm đó không phải giả định.

    Cuộc hôn nhân của Gia Hân đã đổ vỡ từ lâu. Người đàn ông cô cưới phản bội cô ngay khi quyền lực của cô vừa hình thành. Trong một sự cố trước đó, những vệ sĩ cũ đã do dự, cố “cân nhắc mối quan hệ”, khiến cô suýt phải trả giá bằng cả sự nghiệp.

    Gia Hân không cần người trung thành với gia đình cô.
    Cô cần người trung thành với nguyên tắc.

    Phúc trở thành vệ sĩ riêng.

    Không hào nhoáng. Không lên báo.
    Chỉ lặng lẽ đứng sau một nữ tỷ phú trẻ, người đã hiểu rất sớm rằng thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù, mà là sự do dự.

    Một lần, Gia Hân hỏi anh:

    “Nếu hôm đó tôi không chọn anh thì sao?”

    Phúc cười nhẹ:

    “Thì tôi vẫn chạy xe ôm. Nhưng tôi không xấu hổ khi nhìn thẳng vào gương.”

    Gia Hân im lặng rất lâu.

    Rồi cô nói:

    “Chính câu trả lời đó… đã cứu tôi.”

    Có những câu hỏi không cần câu trả lời khôn khéo.
    Chỉ cần câu trả lời đúng.
    Và đôi khi, một câu trả lời thật…
    đủ làm chấn động cả một căn phòng –
    và thay đổi cả cuộc đời một con người.

  • Tuyệt đối không nên lưu những ảnh sau trong điện thoại

    Tuyệt đối không nên lưu những ảnh sau trong điện thoại

    Thời gian vừa qua nhiều ngân hàng khuyến cáo chủ tài khoản tuyệt đối không nên lưu các ảnh sau trong điện thoại nhằm hạn chế rủi ro bị đánh cắp thông tin.

    1. Ảnh giấy tờ tùy thân

    Bao gồm căn cước công dân, chứng minh thư, hộ chiếu và giấy phép lái xe. Đây là những giấy tờ chứa đầy đủ thông tin cá nhân quan trọng như số định danh, ngày sinh, ảnh chân dung. Nếu bị lộ, kẻ gian có thể sử dụng để mở tài khoản ngân hàng, vay tiền, thuê tài chính hoặc giả mạo danh tính người sở hữu.

    2. Ảnh hai mặt thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng

    Hình ảnh thẻ thường hiển thị số thẻ, ngày hết hạn và mã CVV. Chỉ cần các dữ liệu này, kẻ gian có thể thực hiện giao dịch thanh toán trực tuyến trái phép, đánh cắp tiền trong tài khoản hoặc mua sắm gian lận mà chủ thẻ không hề hay biết.

    3. Ảnh “selfie xác thực danh tính”

    Đây là ảnh chụp khuôn mặt cùng giấy tờ tùy thân khi mở tài khoản ngân hàng, ví điện tử hay ứng dụng tài chính. Những hình ảnh này có thể bị kẻ gian tái sử dụng để vượt qua các bước xác thực sinh trắc học, từ đó chiếm quyền kiểm soát tài khoản.

    4. Ảnh màn hình chứa OTP hoặc mã bảo mật

    Bao gồm mã OTP ngân hàng và các mã khôi phục tài khoản. Chỉ cần hình ảnh lọt ra ngoài, hacker có thể đăng nhập và chiếm đoạt tài khoản trong thời gian rất ngắn, đặc biệt nếu người dùng chưa kịp xóa ảnh sau khi sử dụng.

    5. Ảnh thông tin đăng nhập

    Các hình ảnh chứa tên đăng nhập, mật khẩu hoặc mã PIN thẻ là “mỏ vàng” đối với tội phạm mạng. Khi điện thoại bị nhiễm mã độc hoặc mất quyền kiểm soát, những dữ liệu này có thể giúp hacker truy cập trực tiếp vào tài khoản của người dùng.

    6. Ảnh chứa dữ liệu tài chính cá nhân

    Bao gồm sao kê ngân hàng, hợp đồng vay vốn, hợp đồng bảo hiểm hoặc chứng từ tài chính. Khi các thông tin này bị lộ, kẻ gian có thể lợi dụng để đánh giá khả năng tài chính của nạn nhân, từ đó xây dựng kịch bản lừa đảo phù hợp và tinh vi hơn.

    7. Ảnh vé máy bay, hóa đơn điện tử

    Những hình ảnh có chứa mã đặt chỗ, mã QR hoặc thông tin hành trình có thể bị lợi dụng để truy cập dữ liệu cá nhân, thay đổi lịch trình hoặc thực hiện các hành vi gian lận liên quan đến dịch vụ vận chuyển và thanh toán.

    8. Ảnh giấy tờ doanh nghiệp

    Hợp đồng, báo cáo nội bộ hay tài liệu mật của công ty nếu bị lưu trữ không an toàn đều tiềm ẩn nguy cơ rò rỉ thông tin, ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh và gây thiệt hại nghiêm trọng về uy tín cũng như tài chính.

  • Có cô giúp việc xin vào làm nhà tôi nhưng chấp nhận không lương, chỉ có điều kiện là bao ăn bao ở vì giờ cô còn mỗi một mình, không có ai là người thân. Đặc biệt cô ấy rất tốt với con trai tôi và chồng tôi

    Có cô giúp việc xin vào làm nhà tôi nhưng chấp nhận không lương, chỉ có điều kiện là bao ăn bao ở vì giờ cô còn mỗi một mình, không có ai là người thân. Đặc biệt cô ấy rất tốt với con trai tôi và chồng tôi

    Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều mưa lất phất hôm cô ấy đến nhà xin việc.
    Một người phụ nữ chừng ngoài năm mươi, dáng gầy, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt phảng phất buồn bã. Cô tự giới thiệu tên Thu.

    Cô nói:

    “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.”

    Lời xin việc lạ lùng, nhưng nhìn vẻ mặt chân thành của cô, tôi đồng ý. Dù sao cũng có người phụ giúp việc nhà.

    Nhưng từ ngày cô Thu bước vào, mọi chuyện lại thay đổi theo cách tôi không ngờ tới.


    1. Một người giúp việc quá hoàn hảo

    Cô ấy chăm con trai tôi — thằng Bin — còn hơn cả tôi chăm.

    Bin mới gặp cô vài ngày đã quấn quýt như người thân lâu năm. Cô tắm rửa cho thằng bé cẩn thận, nấu những món thằng bé thích, kể chuyện, hát ru, kiên nhẫn đến mức làm tôi… cảm thấy mình như người thừa.

    Không chỉ vậy, cô đặc biệt tốt với chồng tôi — anh Hưng.

    Dù 12 giờ đêm anh mới đi làm về, chỉ cần tiếng cổng mở, cô đã bật dậy ngay lập tức, hâm lại đồ ăn, dọn sẵn nước ấm, chưa bao giờ than phiền một câu.

    Một người phụ nữ xa lạ lại tốt đến mức ấy?

    Tôi bắt đầu thấy kỳ lạ.

    Quá tốt thường không phải là điều bình thường.


    2. Những điều khiến tôi bất ổn

    Có ngày Bin theo tôi về ngoại chơi vài hôm, vậy mà cô Thu cứ đứng ngẩn ngơ giữa sân, rồi… khóc.

    Tôi hỏi:

    “Cô nhớ thằng bé đến thế sao?”

    Cô chỉ cúi đầu:

    “Ừ… cô nhớ nó lắm…”

    Nhưng ánh mắt ấy — không phải ánh mắt của người giúp việc thương trẻ con.
    Nó giống ánh mắt… của một người mẹ nhớ con mình.

    Và rồi, một lần tôi vô tình thấy cô vuốt mái tóc Bin, mỉm cười mà đôi mắt đỏ hoe:

    “Cháu ngoan của bà… thương lắm…”

    Bà?

    Sao cô lại gọi như vậy?

    Nghi ngờ trong tôi lớn dần.
    Cuối cùng, tôi lén đặt camera trong nhà.


    3. Sự thật trong màn hình

    Hôm đó tôi đi làm, lòng nôn nóng vô cớ. Tan ca về, tôi mở điện thoại xem ghi lại từ camera.

    Từng giây, từng phút trôi qua trước mắt tôi — và rồi, tôi chết sững.

    Trong đoạn video, cô Thu ngồi cạnh Bin, bàn tay run run chạm vào má thằng bé. Cô nói:

    “Cháu của bà… giống ba y như đúc… giống đến đau lòng…”

    Cô ôm thằng bé thật chặt như sợ nếu buông ra, nó sẽ biến mất.

    Rồi cô nghẹn lại:

    “Giá mà lần ấy bà không mất con trong vụ cháy 20 năm trước… giá mà bà tìm được ba cháu sớm hơn…”

    Tôi sững người.
    Cả người run lên.

    Cô ấy… là mẹ thất lạc của chồng tôi?


    4. Bí mật được hé mở

    Tối hôm đó, tôi quyết định hỏi thẳng chồng.

    Khi nghe tôi kể, anh Hưng bàng hoàng đến mức đánh rơi cả ly nước. Anh gào lên:

    “Không thể nào! Mẹ anh chết rồi… họ bảo thi thể không còn nguyên vẹn sau vụ cháy…”

    Tôi đưa đoạn video cho anh xem.

    Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô Thu trong màn hình — gương mặt mà anh đã tưởng mình không bao giờ được nhìn thấy lần nữa. Đôi mắt của anh đỏ lên, toàn thân run rẩy. Và anh thốt lên:

    “Đúng là mẹ… đúng là mẹ anh rồi…”

    Hóa ra, trong vụ hỏa hoạn năm ấy, cô Thu bị đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, được cứu sống nhưng mất trí nhớ hoàn toàn. Gia đình không tìm được cô, và đến khi bệnh viện chuyển hồ sơ, người ta lại nhầm lẫn tên tuổi.

    Cô bơ vơ suốt hai mươi năm trời, sống nhờ những công việc lặt vặt, không nhớ mình là ai.

    Cho đến khi cô gặp Bin — đôi mắt, nụ cười, thậm chí dáng đứng… giống hệt chồng tôi lúc nhỏ.

    Trái tim người mẹ nhận ra trước cả lý trí.


    5. Cuộc đoàn tụ đầy nước mắt

    Tối hôm đó, chồng tôi về đến nhà, nhìn cô Thu đang rửa bát.
    Anh đứng lặng.

    Cô quay lại, nhìn thấy anh — và đôi mắt bối rối.

    Anh run run gọi một tiếng:

    “Mẹ…”

    Bát rơi xuống sàn vỡ tan.
    Cô Thu khụy xuống, hai tay run bần bật.

    Rồi cô lao về phía anh, ôm chặt lấy như ôm cả hai mươi năm thất lạc vào lòng.

    Cô nghẹn ngào khóc:

    “Con ơi… mẹ tìm con mãi… tìm đến tuyệt vọng…”

    Còn chồng tôi — người đàn ông mạnh mẽ — khóc như một đứa trẻ.

    Tôi ôm Bin đứng nhìn, nước mắt cứ trào ra.

    Gia đình tôi tưởng đã mất… giờ được tìm lại.

    Một mảnh ghép tưởng vĩnh viễn biến mất… đã quay về.


    6. Cuối cùng tôi cũng hiểu

    Vì sao cô Thu tốt đến như vậy.
    Vì sao cô thương chồng tôi đến lạ kỳ.
    Vì sao cô yêu Bin đến mức khóc mỗi khi thằng bé đi vắng.

    Không phải là giúp việc hoàn hảo —
    mà là người bà lạc mất cháu
    người mẹ lạc mất con
    suốt hai mươi năm trời.

    Và giờ đây, họ đã tìm thấy nhau — trong căn nhà nhỏ này.

    TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!

  • Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Trong đá;;m t;;ang chồng tôi, con gái bất ngờ nói một câu khiến cả họ sữ;ng s;;ờ:

    Đám tang chồng tôi đông kín người.

    Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụng kinh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.

    Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ.

    Tôi nghe thấy tiếng xì xào:

    “Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
    “Vợ con còn trẻ…”
    “Con bé nhỏ quá…”

    Con bé.

    Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đám tang. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.

    Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.

    Không ai kịp ngăn.

    Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.

    Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:

    “Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.”

    Mọi người sững sờ.

    Một vài người thì thầm:

    “Con bé nói gì vậy?”
    “Nó bị làm sao thế?”

    Tôi chết lặng.

    Không phải vì xấu hổ.
    Mà vì tôi hiểu.


    2. NGƯỜI CHỒNG MÀ AI CŨNG THƯƠNG

    Hoàng trong mắt mọi người là người đàn ông tốt.

    Anh hiền, ít nói, chăm chỉ làm ăn. Đi làm về là phụ vợ nấu cơm, tối chơi với con. Không rượu chè bê tha, không cờ bạc.

    Mẹ chồng tôi từng nói:

    “Cả xóm này kiếm đâu ra thằng chồng như nó.”

    Và tôi… cũng từng tin như vậy.

    Cho đến năm Linh lên tám tuổi.


    3. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI THẤY

    Hoàng không đánh tôi.

    Anh không chửi bới.

    Anh chỉ im lặng.

    Im lặng khi tôi nói mệt.
    Im lặng khi tôi khóc.
    Im lặng khi Linh ôm chân anh, xin anh ở nhà đừng đi công tác nữa.

    Anh không bỏ nhà đi, nhưng anh chưa từng thật sự ở đó.

    Mỗi lần tôi muốn nói chuyện, anh chỉ đáp:

    “Đừng làm quá lên.”
    “Em nghĩ nhiều rồi.”
    “Anh mệt.”

    Cái mệt của anh kéo dài nhiều năm.


    4. NGƯỜI BỐ TRONG MẮT CON

    Linh bắt đầu thay đổi.

    Con bé không còn ríu rít khoe chuyện trường lớp với bố. Nó không chờ bố về ăn cơm nữa. Khi anh về muộn, nó lặng lẽ dọn bát mình vào phòng.

    Một lần, tôi hỏi:

    “Sao con không đợi bố?”

    Nó trả lời:

    “Bố đâu có đợi con.”

    Tôi giật mình.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC GIẤU KÍN

    Một đêm, Hoàng say.

    Rất say.

    Lần hiếm hoi anh uống rượu.

    Anh ngồi bệt dưới bếp, dựa lưng vào tủ lạnh, bật khóc.

    “Anh không muốn sống cuộc đời này.”

    Tôi sững người.

    “Anh sống vì trách nhiệm thôi.”

    Đêm đó, tôi hiểu:
    Người đàn ông trước mặt tôi đã chết từ rất lâu rồi.


    6. TAI NẠN

    Hoàng mất trong một tai nạn giao thông.

    Xe anh tông vào dải phân cách lúc rạng sáng. Không có dấu hiệu phanh.

    Cảnh sát nói có thể anh buồn ngủ.

    Nhưng tôi biết…
    anh không buồn ngủ.


    7. CÂU NÓI CỦA LINH

    Sau câu nói của Linh trong đám tang, họ hàng xôn xao.

    Mẹ chồng tôi bật khóc:

    “Con bé bị làm sao vậy? Sao lại nói thế với bố nó?”

    Tôi kéo Linh vào lòng.

    Nó không chống cự.

    Nó thì thầm, chỉ đủ cho tôi nghe:

    “Mẹ ơi, bố đã chết lâu rồi mà.”


    8. TWIST: LÁ THƯ KHÔNG GỬI

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng.

    Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư.

    Không ghi tên người nhận.

    Chỉ có mấy dòng:

    “Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy nói với con rằng anh xin lỗi.
    Anh đã ở đó, nhưng không đủ dũng cảm để sống.”

    Tôi ngồi sụp xuống.


    9. SỰ THẬT TRONG MẮT TRẺ CON

    Linh biết.

    Con bé biết từ rất lâu.

    Nó biết bố không còn muốn sống, nhưng vẫn phải sống.
    Nó biết bố không còn là “bố”, chỉ là cái vỏ mang tên bố.

    Nên trong đám tang, nó nói điều đó.

    Không phải để xúc phạm.

    Mà để nói sự thật.


    10. KẾT

    Vài ngày sau, tôi dẫn Linh ra mộ.

    Con bé đặt một con hạc giấy lên bia mộ.

    “Con chào bố,” nó nói.
    “Bây giờ bố được nghỉ rồi.”

    Tôi hiểu ra một điều:

    Có những đứa trẻ không cần một người bố hoàn hảo.
    Chúng chỉ cần một người thật sự sống.

    Và có những người chết trong quan tài,

  • Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026

    Kế hoạch tặng quà Tết 2026 của Hà Nội: Hơn 1,16 triệu suất

    Dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, thành phố Hà Nội chi tiền mừng thọ từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người để chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi, cùng nhiều chính sách chăm lo an sinh xã hội khác.

    Ngày 15/12, Phó Chủ tịch Thường trực UBND TP Hà Nội Dương Đức Tuấn ký ban hành kế hoạch tặng quà Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 cho các đối tượng chính sách, người có công, người hưởng lương hưu, trợ cấp xã hội, người cao tuổi và nhiều nhóm yếu thế khác.

    Theo kế hoạch, việc thăm hỏi, tặng quà phải bảo đảm đúng đối tượng, đầy đủ chế độ, kịp thời, tuân thủ quy định tài chính hiện hành, đồng thời huy động tối đa các nguồn lực xã hội để chăm lo Tết cho người dân.

    Dự kiến, toàn thành phố có 1.165.878 suất quà, tổng kinh phí 574.423.500.000 đồng, từ ngân sách thành phố, ngân sách cấp xã theo phân cấp và các nguồn huy động hợp pháp khác.

    Tin vui: Hàng triệu người dân trên cả nước sẽ được tặng từ 500.000 tới 2.500.000 đồng tiền mặt dịp Tết Nguyên đán 2026- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại Hà Nội dịp Tết 2026

    Theo kế hoạch của UBND TP Hà Nội, mức tiền mừng thọ, chúc thọ người cao tuổi dịp Tết 2026 được thực hiện bằng tiền mặt, dao động:

    Từ 700.000 đồng đến 1.500.000 đồng/người, tùy độ tuổi theo quy định.

    UBND các xã, phường được giao chủ động cân đối thêm các nguồn huy động hợp pháp để quyết định mức trợ cấp, quà tặng phù hợp với khả năng địa phương.

    Các mức quà Tết bằng tiền mặt cho nhóm đối tượng chính sách

    Trong kế hoạch, Hà Nội quy định nhiều mức quà Tết khác nhau, trong đó:

    Mức 2.000.000 đồng/người

    Áp dụng với Bà mẹ Việt Nam anh hùng; anh hùng LLVTND, Anh hùng lao động thời kỳ kháng chiến; thương binh, bệnh binh nặng; người hoạt động cách mạng trước 1945; thân nhân liệt sĩ; người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học; người từng bị địch bắt tù, đày…

    Mức 1.000.000 đồng/người

    Áp dụng với con đẻ người nhiễm chất độc hóa học; đại diện thờ cúng liệt sĩ; quân nhân, công an tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đang hưởng trợ cấp hằng tháng.

    Mức 500.000 đồng/người

    Dành cho cán bộ, nhân viên phục vụ trực tiếp trong dịp Tết và bổ sung tiền ăn cho các đối tượng đang được chữa trị, nuôi dưỡng tập trung.

    Tiền mừng thọ người cao tuổi tại TPHCM từ 1/1/2026

    Ngày 14.11.2025, HĐND TPHCM ban hành Nghị quyết 57/2025/NQ-HĐND, quy định mức tiền mừng thọ người cao tuổi áp dụng từ 1/1/2026, cụ thể:

    70 và 75 tuổi: 800.000 đồng/người/lần.

    80 và 85 tuổi: 1.200.000 đồng/người/lần.

    90 và 95 tuổi: 1.800.000 đồng/người/lần

    100 tuổi: 2.300.000 đồng/người/lần + 5m vải lụa + khánh vàng mừng thọ.

    Khánh vàng được chế tác theo quy định với khối lượng vàng là 0,08 chỉ vàng 24K/cái. Tính cả tiền gia công chế tác chữ, in hình trên khánh và tiền khung thì mức chi tối đa là 1,5 triệu đồng/cái.

    Trên 100 tuổi: 2.400.000 đồng/người/lần.

    Tiền mừng thọ tại Ninh Bình

    Người 70 và 75 tuổi được tặng 300.000 đồng, người 80 và 85 tuổi nhận 500.000 đồng còn người 95 tuổi được tặng 700.000 đồng.

    Các cụ trên 100 tuổi nhận quà tặng ở mức 1 triệu đồng. Đặc biệt, người tròn 100 tuổi nhận quà tặng là 5m vải lụa trị giá không quá 1,5 triệu đồng và 1 triệu đồng tiền mặt.

    Tiền mừng thọ tại Thái Nguyên

    Người 70 tuổi nhận quà 300.000 đồng, 75 tuổi nhận 400.000 đồng, 80 tuổi là 500.000 đồng, 85 tuổi là 700.000 đồng, 90 tuổi nhận 800.000 đồng và 95 tuổi nhận 900.000 đồng.

    Đặc biệt, người tròn 100 tuổi được tặng 5m vải lụa trị giá tối đa 1 triệu đồng và 1,5 triệu đồng tiền mặt.

    Lưu ý về chi trả tiền mừng thọ ở Thái Nguyên

    Theo quy định, người từ 90 tuổi trở lên do Sở Y tế đảm nhiệm chi trả, trong khi nhóm 70–85 tuổi do UBND cấp xã thực hiện trong dự toán chi thường xuyên hằng năm.

    Tiền mừng thọ tại Đồng Nai

    Ngày 12/10/2025, Hội đồng nhân dân tỉnh Đồng Nai ban hành Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND Quy định mức quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi trên địa bàn tỉnh Đồng Nai có hiệu lực từ ngày 01/01/2026 áp dụng đối với các đối tượng sau:

    – Người cao tuổi là công dân Việt Nam, đang sinh sống trên địa bàn tỉnh Đồng Nai (có đăng ký thường trú) ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95, 100 tuổi và trên 100 tuổi theo quy định của Luật Người cao tuổi 2009.

    – Các cơ quan, đơn vị, tổ chức, cá nhân được giao nhiệm vụ, có trách nhiệm thực hiện chúc thọ, mừng thọ trên địa bàn tỉnh Đồng Nai.

    Theo đó, căn cứ tại Điều 3 Nghị quyết 34/2025/NQ-HĐND có quy định cụ thể về mức chỉ quà tặng chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 70, 75 tuổi: 400.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi: 500.000 đồng/người.

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 90 tuổi: 1.200.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 200.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 95 tuổi: 1.400.000 đồng/người (bao gồm: 1.000.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 400.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ 100 tuổi: 4.000.000 đồng/người (bao gồm: 1.500.000 đồng tiền mặt; 5 mét vải lụa trị giá 700.000 đồng và khánh (hoặc tranh) chúc thọ trị giá 1.800.000 đồng).

    – Mức quà tặng người cao tuổi thọ trên 100 tuổi: 3.000.000 đồng/người/năm (bao gồm: 2.500.000 đồng tiền mặt và phần quà trị giá 500.000 đồng).

    Như vậy, từ 01/01/2026 chi tặng 500.000 đồng/người tiền mừng thọ người cao tuổi thọ 80, 85 tuổi.

    Căn cứ theo Điều 21 Luật Người cao tuổi 2009 có quy định về chúc thọ, mừng thọ người cao tuổi như sau:

    – Người thọ 100 tuổi được Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam chúc thọ và tặng quà.

    – Người thọ 90 tuổi được Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương chúc thọ và tặng quà.

    – Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn phối hợp với Hội người cao tuổi tại địa phương, gia đình của người cao tuổi tổ chức mừng thọ người cao tuổi ở tuổi 70, 75, 80, 85, 90, 95 và 100 tuổi trở lên vào một trong các ngày sau đây:

    + Ngày người cao tuổi Việt Nam (06/6 hằng năm);

    + Ngày Quốc tế người cao tuổi (01/10 hằng năm);

    + Tết Nguyên đán;

    + Sinh nhật của người cao tuổi.