Blog

  • Vợ vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ rồi ở nhà còng lưng trả n/ợ, 7 năm sau chồng về dắt theo vợ mới và 2 con nh//ỏ

    Vợ vay 300 triệu cho chồng đi XKLĐ rồi ở nhà còng lưng trả n/ợ, 7 năm sau chồng về dắt theo vợ mới và 2 con nh//ỏ

    Ngày anh Hùng xuất khẩu lao động, cả xóm ai cũng tấm tắc khen chị Lan giỏi giang. Chị đã chạy vạy khắp nơi, vay mượn gần 300 triệu cho chồng đi với hy vọng đổi đời. Suốt 7 năm, chị vừa nuôi con, vừa nai lưng trả nợ. Một mình chị gánh cả gia đình, nỗi nhớ chồng đêm nào cũng đè nặng, nhưng chị chỉ tự an ủi: “Cố lên, ngày anh về, nhà mình sẽ có căn nhà mới, có vốn làm ăn, con cái đỡ khổ”.Ngày anh Hùng trở về, chị Lan ôm con ra bến xe đón chồng mà rưng rưng nước mắt. Nhưng chưa kịp bước tới thì chị sững sờ: bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ đẹp, dắt theo hai đứa nhỏ gọi anh Hùng bằng “bố”.Anh Hùng lạnh lùng:– Lan, tôi nói thẳng, cô ra khỏi nhà đi. Đây là vợ và con tôi. Từ giờ, cô không còn liên quan gì nữa.Chị Lan chết lặng, gào lên trong uất ức:– Hùng! Tôi đã vì anh mà đánh đổi cả tuổi xuân, cả cuộc đời này! 7 năm, tôi vừa nuôi con, vừa trả hết nợ cho anh! Anh đối xử với mẹ con tôi như thế sao?Anh chỉ hất mặt:– Đó là việc cô chọn. Cô chỉ là cái bóng quá khứ, tôi không cần nữa.Chị Lan ôm mặt khóc vì quá đau khổ khi chồng phụ bạc. Chị lao ra bờ sông, từ từ bước xuống dòng sông lạnh lẽo, bao nhiêu người chạy theo nhưng anh Hùng mặc kệ. ANh ta còn nhẫn tâm bảo:

    “Đấy là do cô ta lựa chọn, chẳng liên quan gì tôi”. Đúng lúc nước táp vào mặt thì chị nghe tiếng gọi “Mẹ ơi…Mẹ ơi… Đừng bỏ con…” của con trai mình…Nhưng có 1 điều anh Hùng không thể ngờ được rằng việc anh có con riêng chị đã biết thông qua 1 người quen cũng làm ăn bên đó. Tuy nhiên khi ấy chị không làm ầm lên, chị đã mong anh không phải là người vong ơn phụ nghĩa bỏ mặc vợ con khi trở về nhưng đến nước này thì chị không nhẫn nhịn được nữa.Trước ngày anh về, chị Lan đã âm thầm chuẩn bị. Toàn bộ giấy tờ vay nợ, chuyển tiền, tin nhắn anh gửi về trong 7 năm qua – chị đều giữ cẩn thận. Căn nhà đang đứng tên chính… chị Lan, bởi lúc vay vốn ngân hàng đi xuất khẩu, anh đã để vợ đứng ra làm chủ hộ.Ngay buổi chiều hôm ấy, chị mang toàn bộ giấy tờ lên chính quyền, đồng thời làm đơn ly hôn, yêu cầu phân chia tài sản. Trước mặt hai bên gia đình, chị lạnh lùng nói: –

    Anh đã chọn, vậy tôi cũng chọn. Nhà đất này thuộc về mẹ con tôi. Anh có thể đi, nhưng trắng tay.Anh Hùng sững sờ, tức giận hét lên: – Cô dám à? Tất cả là công sức của tôi!Chị nhìn thẳng vào mắt anh, giọng chắc nịch: – Công sức ư? Nếu không có tôi nai lưng nuôi con, trả nợ, liệu anh có ngày hôm nay để vác nhân tình về đây không?Kết quả, tòa xử phần lớn tài sản thuộc về chị Lan và hai con vì chị là người đứng tên, có đầy đủ chứng cứ công sức đóng góp. Anh Hùng và nhân tình trắng tay, phải ra đi trong tủi hổ.Người đàn bà từng lặng lẽ bên bờ sông giờ đứng vững vàng, mạnh mẽ. Chị ôm con, mở lại cửa hàng nhỏ, gây dựng lại từ đầu. Cả xóm nhìn theo, vừa thương vừa nể phục: hóa ra, kẻ tưởng chừng yếu đuối lại chính là người biết lật ngược thế cờ trong phút chót.

  • Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.

    Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.

    “Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”

    Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.

    Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài.

    Tóc Vy rơi xuống thành những mảng đen trên nền gạch trắng.
    Tiếng cười khẩy của bà Thoa vang lên:

    “Nhìn mày bây giờ mới đúng dáng làm dâu của nhà tao.”

    Vy ngồi sụm xuống, run bần bật.
    Nhưng sự tủi hổ chưa kịp tan thì bà Thoa đã ném túi đồ vào mặt cô:

    “Cút lên chùa đầu làng đi. Tẩy uế đủ 10 ngày rồi về. Nhà này không nhận con dâu dơ bẩn.”

    Hải chỉ lắp bắp:
    “Mẹ… mẹ quá rồi…”
    Nhưng cũng không dám kéo vợ lại.

    Vy nhìn người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng—rồi quay lưng bước đi.
    Không khóc. Không nói.
    Chỉ im lặng đến đáng sợ.

    10 NGÀY SAU — BẮT ĐẦU CƠN ÁC MỘNG

    Tưởng Vy sẽ biến mất.
    Nhưng đúng ngày thứ 10, lúc 3 giờ sáng, điện thoại Hải reo liên tục.

    Tin nhắn từ hàng xóm, từ người trong họ, từ thợ xây trong làng:

    “Anh ơi, hình như vợ anh đang… xây nhà?”
    “Cô Vy đang đập cái nhà hoang cuối xóm, bảo là xây studio.”
    “Cả đội thợ làm ngày đêm. Tiền chi mạnh tay lắm.”

    Hải choáng váng.
    Mẹ hắn thì bật dậy, sắc mặt tái mét:

    “Nó… nó lấy tiền đâu?”

    Hải đùng đùng chạy xuống cuối xóm.

    Và đứng chết lặng.

    Trên mảnh đất rộng ngay bìa làng — mảnh đất mà mẹ hắn đã từ chối cho Vy mượn để mở tiệm ảnh trước khi cưới — Vy đang mặc đồ thợ, đầu trọc, cầm bản vẽ chỉ đạo cả đội thi công.

    Tường đang dựng lên.
    Biển hiệu đã xong:

    “VY STUDIO — CHỤP CƯỚI, CHỤP GIA ĐÌNH, MAKEUP – NHẬN ĐẾN 2H SÁNG.”

    Hải lắp bắp:

    “Em… em làm cái gì thế này?”

    Vy quay lại, gương mặt gọn gàng, ánh mắt sắc đến mức khiến ai cũng lùi một bước.

    “Anh tưởng cạo tóc là tôi sẽ chết chìm trong nhục nhã hả?”

    Vy ngẩng đầu:

    “Tôi dùng 10 ngày để làm điều mà nhà anh không bao giờ nghĩ tôi dám làm.”

    Bà Thoa gào lên:

    “Tiền đâu mà xây cái thứ này? Mày định bôi nhọ nhà tao à? Đàn bà mà láo toét!”

    Vy nhếch môi:

    “Tiền từ đâu? Từ cái sổ tiết kiệm tôi giấu, từ khoản đầu tư chứng khoán tôi lời ba năm nay, và…”

    Cô rút ra một xấp giấy đỏ.

    “…từ 200m² đất mà tôi vừa mua đứt hôm kia.”

    Hải trợn tròn mắt:
    “Đất… đất này là của em?”

    Vy nhìn thẳng vào cả hai mẹ con:

    “Phải. Đất này đáng lẽ tôi xin mẹ chỉ để dựng cái tiệm nhỏ. Nhưng giờ tôi lấy luôn làm cơ nghiệp.”

    Cả xóm đổ ra xem.
    Có người thì thầm:

    “Con nhỏ này ghê thật, làm được thiệt luôn…”
    “Đầu trọc mà đứng chỉ đạo như chị đại luôn…”

    CAO TRÀO — HẢI PHÁT ĐIÊN
    Ngày khai trương, cả làng kéo đến chúc mừng.
    Vy đứng trong studio mới, ánh đèn lung linh chiếu lên gương mặt cương quyết của cô.

    Hải chen vào, túm tay vợ:

    “Về nhà đi. Mẹ xin lỗi rồi. Về làm dâu lại.”

    Vy rút tay khỏi, lạnh như đá:

    “Nhà đó không còn chỗ cho tôi từ ngày mẹ anh cầm tông đơ lên đầu tôi.”

    Hải đỏ mặt, giọng gào lên vì tuyệt vọng:

    “Anh không cho phép em bỏ anh!”

    Vy nhìn anh bằng ánh mắt khiến Hải đứng hình:

    “Ngày tôi bị cạo đầu, anh đứng im.
    Ngày tôi bị đuổi khỏi nhà, anh đứng im.
    Còn bây giờ, anh không còn quyền đứng cạnh tôi nữa.”

    Hải đập tay vào tường, gần như phát điên:

    “Vy! Em quay lại ngay!”

    Vy quay lưng, bỏ mặc tiếng gào, để lại một câu cuối cùng:

    “Muốn giữ tôi, anh phải dám chống lại mẹ anh.
    Nhưng anh đã chọn im lặng.”

    MẸ CHỒNG KHUỴU GỐI
    Chiều hôm đó, bà Thoa đến studio, nước mắt ràn rụa, hai tay run run chắp lại:

    “Vy… mẹ xin… mẹ sai rồi…
    Con về nhà đi, mẹ lạy con… đừng bỏ thằng Hải…”

    Vy nhìn bà thật lâu.
    Rồi đáp nhẹ nhưng sắc như dao:

    “Tôi không bỏ ai cả.
    Chỉ là tôi tự chọn cuộc đời khác.”

    Bà Thoa bật khóc, lần đầu trong đời khiếp sợ trước chính người con dâu mà bà từng xem thường.

    Còn Vy?
    Cô đứng giữa studio của riêng mình — nơi không ai có thể cạo đầu, nhục mạ hay đuổi đi nữa.

    Vì từ hôm ấy, cô biết một điều:

    Người phụ nữ bị dồn đến đường cùng… sẽ mạnh đến mức khiến cả thế giới phải kiêng dè.

  • Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi, người phụ nữ bình dị với mái tóc đã điểm bạc, năm nay tròn 60 tuổi. Sau những năm tháng ở quê chăm lo cho gia đình, bà quyết định lên thành phố tìm công việc giúp việc để có thêm thu nhập và thay đổi không khí. May mắn thay, bà nhận được công việc chăm sóc một cụ ông 75 tuổi góa vợ, sống một mình trong căn nhà phố rộng lớn.

    Hai tháng trôi qua, tôi lên thăm mẹ và không khỏi bất ngờ khi cụ ông, người bà gọi là “bác trai”, bất ngờ ngỏ ý muốn cưới bà. “Cưới xin gì nữa tuổi này,” tôi nghĩ thầm, nhưng bác trai nói rằng ông muốn sống cùng mẹ tôi như một gia đình trọn vẹn.

    Mẹ tôi ban đầu lưỡng lự, nhưng bác trai nhiệt tình thuyết phục, lại thêm lời hứa hẹn: ông sẽ để lại căn nhà phố trị giá 30 tỷ cho mẹ tôi, còn con riêng của ông thì không được gì. Mẹ tôi xúc động, và cuối cùng đồng ý. Họ đăng ký kết hôn, không tổ chức đám cưới, chỉ lặng lẽ trở thành vợ chồng trên pháp lý.

    Một tháng sau, bác trai yêu cầu mẹ tôi làm thủ tục sang tên căn nhà cho bà. Sắp giấy tờ trong tay, mẹ tôi hớn hở bước vào văn phòng công chứng, tưởng chừng như mọi thứ đã an bài. Nhưng khi nhân viên kiểm tra hồ sơ, bà nghe câu nói làm bà “hú hồn”:

    “Xin lỗi bà, nhưng toàn bộ tài sản đã được chuyển giao cho con trai ông từ năm ngoái theo hợp đồng tặng cho. Hiện tại ông ấy không còn bất kỳ tài sản nào đứng tên.”

    Mẹ tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Thì ra, bác trai đã “tính trước một bước”, giữ lại căn nhà cho con trai riêng của mình, còn lời hứa với mẹ tôi chỉ là một chiếc bánh vẽ.

    Về đến nhà, mẹ tôi đối chất với bác trai. Ông chỉ nhún vai cười nhẹ, bảo rằng:
    “Quan trọng là chúng ta sống với nhau vui vẻ, còn tài sản đâu có mang xuống mồ được!”

    Mẹ tôi ngẩn người, rồi cười chua chát. Bài học nhớ đời: Lời hứa trên giấy không bao giờ chắc chắn, nhất là khi đối phương đã có kế hoạch khác từ trước.

  • Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi run lẩy bẩy

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi run lẩy bẩy


    Nhưng đến đêm tân hôn, mọi suy nghĩ tôi từng có về anh, đều đổ sập.

    Tôi lấy chồng năm 27 tuổi, còn anh 38. Cả họ nhà tôi phản đối mối quan hệ này lúc đầu, không phải vì anh xấu, mà vì… anh quá lịch sự. Mẹ tôi còn thì thầm: “Đàn ông đến tuổi đó còn ế, chắc phải có vấn đề gì. Con xem lại đi”. Bạn bè tôi thì bảo: “Thôi chấp nhận lấy chồng già thì được chiều, nhưng đừng mong gì chuyện con cái nhé”.

    Tôi lúc ấy cũng có suy nghĩ giống họ. Lấy chồng gần 40, chắc anh “yếu”, chắc đời sống vợ chồng không được như mong đợi, có con cũng khó. Nhưng tôi thích anh vì sự tử tế. Anh chăm tôi từ chi tiết nhỏ như buộc dây giày, chọn đồ ăn ít dầu, dùng nước ấm cho tôi khi đau bụng. Thứ tôi được ở anh là sự an toàn. Còn chuyện kia, tôi nghĩ… tùy duyên.

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi ngỡ ngàng - 1

    Đám cưới của chúng tôi không quá hoành tráng, nhưng đầy những câu chọc ghẹo mà tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ: “Cố lên nhé chú rể, đầu xuôi đuôi lọt!”, “Chúc hai vợ chồng sớm có em bé nha!”, “U40 rồi, nhanh còn kịp!”. Mọi người cười, còn tôi thì đỏ mặt. Còn anh? Anh chỉ mỉm cười nhàn nhạt, cuối tiệc còn dặn người ta đừng uống rượu lái xe về nguy hiểm. Tôi lại ấm lòng.

    Nhưng đến đêm tân hôn, mọi suy nghĩ tôi từng có về anh, đều đổ sập. Không phải vì anh “khác tưởng tượng” theo kiểu mạnh mẽ hay dữ dội. Mà vì anh dừng lại. Giữa lúc không khí đang đầy hồi hộp và tôi đã chuẩn bị tâm lý từ 3 tháng trước, anh nhìn tôi, kéo chăn lên, rồi nói đúng 5 từ:

    – Không vội, hãy có con.

    Tôi đơ toàn thân. Không vội? Hãy có con? Câu nói nghe như bị ngược logic. Tôi tưởng anh “không đủ tự tin”, nên trốn tránh. Nhưng anh nhìn vào mắt tôi, giọng bình tĩnh, rất rõ ràng:

    – Con cái không phải áp lực. Chúng ta yêu nhau trước, rồi hãy là bố mẹ sau.

    Nghe câu ấy, tôi không biết nên bật cười hay bật khóc. Người đàn ông mà cả xã hội nghĩ là “già, yếu, hết cửa” lại đòi… từ từ, không vội chuyện con. Có bao nhiêu anh trai trẻ khỏe ngoài kia, chỉ mong cưới xong vợ bầu càng sớm càng tốt, để chứng minh bản lĩnh. Còn anh thì bảo:

    – Anh không muốn em có con vì ai đó thúc, hay vì em sợ tuổi anh lớn. Anh muốn đó là kết quả của hạnh phúc.

    Tôi không trả lời. Chỉ thấy lòng mình như vừa rơi vào một cái ôm mềm, không phải bằng tay, mà bằng cảm xúc. Sau đêm đó, tôi phát hiện anh không “yếu”, mà lại rất… có trách nhiệm. Anh giữ nhịp, hỏi nhu cầu, luôn để ý cảm xúc của tôi. Mỗi lần gần gũi, anh đều hỏi: “Em có thoải mái không?”, “Nếu mệt thì ngủ nhé”.

    Một tháng sau, tôi đi trễ kinh. Anh là người chạy đi mua que thử. Anh còn mua đúng loại đắt nhất, rồi đặt lên bàn như một chiến công. Khi que hiện hai vạch đỏ chót, anh không reo lên, không nhảy cẫng như trong phim. Anh chỉ ôm tôi, tựa cằm lên vai tôi và nói:

    – Cảm ơn em vì trở thành mẹ của con chúng ta.

    Tưởng lấy chồng già sẽ “yếu”, đêm tân hôn anh nói 5 từ khiến tôi ngỡ ngàng - 2

    Tôi mới là người khóc. Khóc vì hóa ra tôi từng định kiến, từng xem anh như một người “hết tuổi sung sức”, “may mắn lấy được ai thì lấy”, “cưới là để kịp đẻ”. Vậy mà người thật sự trưởng thành lại là anh. Còn tôi, trẻ hơn anh một thập kỷ, mà suy nghĩ còn non đến mức mang bầu vì sợ người đời nói mình ế.

    Bầu 4 tháng, anh chăm không khác gì bà đỡ. Ông xã 38 tuổi của tôi đi học lớp tiền sản, mua máy đo huyết áp, tìm bác sĩ để hỏi về dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai. Anh còn ghi chú trong điện thoại: “Không để vợ bầu nằm ngửa quá lâu, Gia vị nên giảm muối, Tập thói quen nói chuyện với con. Có lần, tôi đùa:

    – Em tưởng lấy chồng già thì được chiều, nhưng không ngờ được chiều bài bản như đi học lớp VIP.

    Anh cười:

    – Già thì phải bù bằng hiểu biết. Không khôn thì sao nuôi con?

    Tôi nhận ra, lấy chồng không phải chọn tuổi, chọn ngoại hình, hay chọn cái tiếng “mạnh, yếu”. Lấy chồng là chọn một người biết chịu trách nhiệm khi mình mang trong người một sinh linh nhỏ bé. Chọn một người dám nói “đừng vội”, ngay cả khi cả thế giới đang giục “phải nhanh”. Với tôi, câu nói 5 từ đêm tân hôn không phải là lời trì hoãn. Nó là lời cam kết.

    “Không vội, hãy có con”. Có nghĩa là: anh chọn tôi trước khi chọn làm bố. Và đó mới là điều khiến tôi tin rằng con tôi sinh ra không chỉ có một người cha, mà có một người đàn ông tử tế để học làm người.

  • Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống kh;ẩn c;ấp

    Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống kh;ẩn c;ấp

    Có hai nguyên nhân chính khiến nhiều chuyên gia khuyên bạn nên chủ động tích trữ một số nhu yếu phẩm trong nhà. Thứ nhất, khi xảy ra các tình huống khẩn cấp như dịch bệnh, động đất, lũ lụt hay thiên tai tái diễn, việc mua sắm hàng ngày của người dân có thể bị gián đoạn. Thứ hai, nếu giá của một số mặt hàng được dự báo sẽ tăng trong thời gian tới, việc dự trữ sớm có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí đáng kể.

    Vậy trong vài tháng tới, những món đồ nào đáng để tích trữ? Đây là gợi ý từ những người đã có kinh nghiệm thực tế:

    Thực phẩm và nước uống – DỰ TRỮ CHO TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP

    Người đi làm thường bận rộn và không có nhiều thời gian đi chợ. Vì vậy:

    Bạn nên chuẩn bị sẵn gạo, mì gói, bột mì, đồ hộp, gia vị, và một số thực phẩm khô để dùng khi cần thiết.

    Nhu cầu về nước sạch và nước khoáng ngày càng tăng. Việc dự trữ một lượng nước uống phù hợp giúp bạn an tâm hơn trong những lúc xảy ra sự cố về nguồn nước hoặc khi không thể mua sắm kịp thời. Nước uống & nước sinh hoạt dự trữ. Can 10–20L để trữ nước máy. Nước đóng chai để uống. Một ít nước sạch để nấu ăn, nấu cháo cho trẻ hoặc người già. Nếu gặp phải tình trạng mưa lụt dễ làm nước máy đục, nhiễm bẩn, nên trữ sẵn sẽ an tâm hơn nhiều.

    Khi xảy ra thiên tai, mất điện hoặc gián đoạn giao thông, việc tiếp cận thực phẩm tươi sống sẽ trở nên khó khăn. Vì vậy, mỗi gia đình nên chuẩn bị:

    Lương thực khô như mì gói, miến, gạo, bánh quy, ngũ cốc… bảo quản trong hộp, túi kín để chống ẩm.

    Thực phẩm đóng hộp: cá hộp, thịt hộp, đậu hộp… giúp dễ bảo quản, dễ chế biến.

    Đồ ăn liền: xúc xích, bánh mì gói, cháo ăn liền, súp ăn liền.

    Nước uống đóng chai loại nhỏ, dễ mang theo và phân chia cho từng thành viên. Lý tưởng nhất là dự trữ lượng nước dùng cho ít nhất 3–5 ngày.

    Vật tư y tế – Thuốc men – BỘ SƠ CỨU CẦN THIẾT

    Sau ba năm đối mặt với dịch bệnh, nhiều người nhận ra rằng một hộp thuốc gia đình là vô cùng quan trọng. Bạn nên có:

    Thuốc cảm, sốt, đau đầu

    Thuốc tiêu viêm, thanh nhiệt, giải độc

    Thuốc điều trị bệnh mãn tính (nếu trong nhà có người cần dùng)

    Gạc, bông, dung dịch sát trùng

    Tuy nhiên, hãy lưu ý không nên tích trữ quá nhiều, vì thuốc có hạn sử dụng. Hết hạn không chỉ lãng phí mà còn nguy hiểm khi dùng.

    Một túi y tế nhỏ gọn nhưng đầy đủ có thể cứu nguy trong nhiều tình huống:

    Băng cá nhân, bông gạc, băng cuộn y tế, băng keo cá nhân các kích cỡ để xử lý vết thương nhỏ.

    Thuốc sát trùng: cồn, oxy già, povidine.

    Thuốc điều trị thường gặp:

    Thuốc da liễu: trị ngứa, lở loét nhẹ, côn trùng cắn.

    Thuốc tiêu hóa: tiêu chảy, táo bón, men tiêu hóa.

    Thuốc hô hấp: ho, hen nhẹ, thuốc xịt nếu có tiền sử.

    Thuốc cảm cúm, sốt, giảm đau…

    Thuốc cá nhân đặc biệt (nếu gia đình có người bệnh mãn tính): nên chuẩn bị đủ cho vài ngày.

    DỤNG CỤ QUAN TRỌNG KHÁC
    Đây là nhóm vật dụng nhỏ nhưng cực kỳ hữu ích khi gặp sự cố:

    Hộp quẹt, nến, đèn dầu (nhớ mua thêm tim và dầu dự phòng), diêm để phòng khi mất điện.

    Khăn giấy khô, khăn ướt để vệ sinh cá nhân.

    Áo phao cứu hộ, đặc biệt hữu ích trong mùa mưa bão, vùng ngập lụt.

    Mắt kính bảo hộ giúp tránh bụi, gió mạnh, mảnh vỡ.

    Dao gấp đa năng để cắt dây, mở hộp, sửa chữa nhỏ.

    Đèn pin mini, pin dự phòng và còi cứu hộ để phát tín hiệu khi cần được hỗ trợ.

    BALO CÁ NHÂN – LUÔN SẴN SÀNG “GRAB & GO”
    Mỗi người nên có một balo nhỏ, nhẹ để có thể mang theo ngay khi cần di chuyển gấp:

    Giấy tờ quan trọng (CMND/CCCD, giấy khai sinh, sổ đỏ, bảo hiểm…) nên cho vào túi zip chống nước.

    Vài bộ quần áo, bao gồm áo ấm, đồ lót, áo mưa mỏng.

    Thuốc men cá nhân, vật dụng y tế và các công cụ nhỏ gọn đã liệt kê ở trên.

    Một ít thức ăn khô – nước nhỏ, đủ dùng trong 24 giờ.

    Điện thoại, sạc dự phòng, và danh sách số điện thoại khẩn cấp ghi ra giấy.

    Khẩu trang
    Dù dịch bệnh đã được kiểm soát tốt, nhu cầu dùng khẩu trang vẫn cao, đặc biệt khi:

    Thời tiết nóng ẩm tạo điều kiện cho virus, vi khuẩn sinh sôi

    Bạn thường xuyên đến nơi đông người: siêu thị, trường học, văn phòng, tàu điện ngầm…

    Khẩu trang giúp bảo vệ bản thân và hạn chế lây nhiễm chéo. Vì vậy, mỗi gia đình nên dự trữ một lượng khẩu trang nhất định để dùng khi cần.

    Khăn lau khử trùng
    Ngày nay, khăn lau khử trùng trở thành vật dụng phổ biến và đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe gia đình. Có hai lý do bạn nên dự trữ:

    Thời tiết nóng lên khiến vi khuẩn, virus phát triển mạnh. Khăn khử trùng có thể giúp tiêu diệt mầm bệnh hiệu quả, nhất là khi bạn đi ra ngoài hoặc cần làm sạch nhanh bề mặt đồ dùng.

    Đa công dụng và để lâu được: Khăn khử trùng dùng cho tay, tay nắm cửa, điện thoại, bàn ghế… đặc biệt là có thể bảo quản lâu mà không bị hỏng, rất lý tưởng để dự phòng.

    Dầu ăn
    Dự trữ một vài chai dầu ăn trong nhà là điều nên làm vì:

    Giá nguyên liệu toàn cầu như ngô, đậu nành, ngũ cốc… đang có xu hướng tăng do biến đổi khí hậu và nhu cầu sản xuất. Điều này đồng nghĩa giá dầu ăn rất có thể leo thang trong thời gian tới.

    Gia đình nào cũng cần dùng dầu ăn, nhưng nhiều người chỉ phát hiện hết dầu khi đang nấu ăn. Dự trữ trước giúp bạn tránh bất tiện và giữ chất lượng món ăn.

    Hơn nữa, dầu ăn có hạn sử dụng dài, dễ bảo quản.

    Tích trữ một cách thông minh không phải là mê tín, mà là sự chuẩn bị thiết thực, dựa trên kinh nghiệm của những người từng trải qua khó khăn.

    Hiểu rõ và chuẩn bị đúng giúp bạn chủ động trước mọi tình huống bất ngờ.

  • Đi thuê nhà, kỹ sư trẻ phát hiện căn phòng có mùi gì đó rất khó chịu, chủ nhà bèn đậ:p

    Đi thuê nhà, kỹ sư trẻ phát hiện căn phòng có mùi gì đó rất khó chịu, chủ nhà bèn đậ:p

    Tùng, một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, vừa chuyển đến thành phố để bắt đầu công việc mới. Sau nhiều ngày tìm kiếm, anh chọn được một căn hộ nhỏ, cũ kỹ nhưng giá

    rẻ ở khu ngoại ô. Chủ nhà, bà Lan, một người phụ nữ trung niên vui tính, đảm bảo căn hộ sạch sẽ và không có vấn đề gì. Tuy nhiên, ngay đêm đầu tiên, Tùng đã nhận ra một mùi hôi khó chịu, như thể chuột chết, lan tỏa khắp phòng khách.

    Tùng kiểm tra khắp nơi: dưới gầm giường, trong tủ bếp, thậm chí lật cả thảm lên. Không có dấu vết của chuột hay bất kỳ thứ gì bất thường. Mùi hôi lúc đậm, lúc

    nhạt, nhưng luôn xuất hiện vào ban đêm. Anh gọi điện cho bà Lan, và bà đồng ý đến kiểm tra. “Chắc là cống rãnh đâu đó,” bà nói, nhưng sau khi kiểm tra hệ thống ống nước, mùi vẫn không biến mất.

    Tùng bắt đầu nghi ngờ. Anh để ý thấy mùi hôi mạnh nhất gần bức tường chính của phòng khách, nơi có một vết nứt nhỏ chạy dọc lớp gạch. Anh gõ lên tường,

    nghe tiếng vọng kỳ lạ, như thể phía sau không phải là bê tông rắn chắc mà là một khoảng trống. Tò mò, anh đề nghị bà Lan cho phép đục tường để kiểm tra. Bà Lan do dự, nhưng trước sự kiên quyết của Tùng, bà đồng ý.

    Một thợ xây được gọi đến. Chỉ sau vài nhát đục, lớp gạch vỡ ra, để lộ một khoang rỗng phía sau. Trong đó không phải là xác chuột, mà là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ,

    phủ đầy bụi. Tùng và bà Lan nhìn nhau, ngạc nhiên. Họ mở hộp, bên trong là một tập tài liệu vàng ố, một chiếc nhẫn bạc khắc chữ “M&N”, và một bức thư viết tay.

    Bức thư kể về một cặp đôi, Minh và Nga, từng sống trong căn hộ này cách đây 20 năm. Họ yêu nhau nhưng bị gia đình ngăn cấm. Minh, một nhà báo, đã phát hiện

    ra một vụ tham nhũng lớn liên quan đến một quan chức địa phương. Trước khi công khai, Minh biến mất không dấu vết, và Nga rời đi ngay sau đó. Bức thư viết rằng Minh đã giấu bằng chứng trong bức tường, hy vọng một ngày nào đó sự thật được phơi bày.

    Tùng, với bản tính tò mò của một lập trình viên, quyết định đào sâu hơn. Anh liên hệ với một người bạn làm việc tại tòa soạn báo địa phương. Sau khi xác minh, các

    tài liệu trong hộp thực sự là bằng chứng về vụ tham nhũng năm xưa. Quan chức kia giờ đã nghỉ hưu, nhưng vẫn sống trong khu phố. Tùng chuyển tài liệu cho cơ

    quan chức năng, và vụ việc được mở lại. Hóa ra, mùi hôi không phải từ chuột chết, mà từ loại mực đặc biệt Minh dùng để viết tài liệu, một loại mực hóa học có mùi dai dẳng khi phân hủy theo thời gian.

    Trong quá trình điều tra, Tùng phát hiện bà Lan chính là Nga, người yêu cũ của Minh. Bà đã trở lại căn hộ này nhiều năm sau, mua lại nó với hy vọng tìm thấy di vật

    của Minh nhưng không dám đục tường vì sợ đối mặt với quá khứ. Bà cố tình cho thuê rẻ để ai đó vô tình phát hiện ra sự thật, giúp bà khép lại câu chuyện dang dở. Tùng không chỉ giải mã bí ẩn về mùi hôi, mà còn giúp bà Lan tìm lại sự bình yên sau bao năm day dứt.

  • Nữ tiếp viên hàng không m/ất tí/ch 15 năm, va li của cô b/ất n/gờ xuất hiện trên băng chuyền sân bay! Khi an ninh mở ra liền h//ét lên: “Gọi 113 ngay!”

    Nữ tiếp viên hàng không m/ất tí/ch 15 năm, va li của cô b/ất n/gờ xuất hiện trên băng chuyền sân bay! Khi an ninh mở ra liền h//ét lên: “Gọi 113 ngay!”

    Ngày hôm ấy, sân bay quốc tế nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Hành khách đi lại tấp nập, tiếng loa vang lên từng đợt, dòng người nối đuôi nhau trên băng chuyền hành lý như một dòng sông chảy không ngừng.

    Tôi là Huy, nhân viên an ninh sân bay, ca đêm hôm ấy rất bình thường — cho đến khi chiếc va li xuất hiện trên băng chuyền số 7.

    Trước đó, chúng tôi nhận được thông báo: có một chiếc va li không có chủ, bị bỏ lại ở khu vực an ninh. Điều đó thường xuyên xảy ra, nhưng chiếc va li này… mang nhãn hiệu của Airline H, dòng chữ màu đỏ in rõ ràng: “Trần Ly – Tiếp Viên Hàng Không”.

    Cái tên lập tức làm cả phòng an ninh im lặng. Trần Ly… nữ tiếp viên mất tích 15 năm trước. Cô ấy từng là gương mặt sáng giá của hàng không Việt Nam, người luôn xuất hiện trên các quảng cáo, chương trình truyền hình, được mọi người yêu mến. Nhưng vào một đêm định mệnh năm 2010, cô biến mất hoàn toàn. Chưa ai tìm thấy tung tích.

    Một vài người đồng nghiệp của tôi còn kể rằng, khi vụ mất tích xảy ra, cảnh sát từng nghi ngờ có tội phạm bắt cóc liên quan đến mạng lưới buôn người quốc tế, nhưng mọi manh mối đều bặt vô âm tín. Gia đình Trần Ly gần như suy sụp hoàn toàn.

    Và giờ đây, 15 năm sau, chiếc va li của cô xuất hiện ngay trước mắt chúng tôi.

    Tôi và đồng nghiệp, anh Hùng, bước tới cẩn trọng. Tôi nhấc chiếc va li lên, cảm nhận sức nặng bất thường. Bề mặt va li lạnh lùng, không một dấu vết thời gian, gần như mới. Nhãn hành lý vẫn còn tươi.

    — “Cẩn thận, mở từ từ,” Hùng nói.

    Tôi gật đầu, dùng dao rọc từ từ mở khóa kéo. Bên trong là… một bức thư, chiếc ví cũ, hộ chiếu hết hạn… và một tấm thẻ nhân viên Airline H.

    Hùng nhón người, đọc mảnh giấy:

    “Nếu cậu tìm thấy tôi, đừng hoảng sợ. Gọi 113 ngay. Tôi đã bị nhốt quá lâu… và giờ là lúc quay về.”

    Tôi cảm thấy da gà nổi lên khắp người. Thậm chí Hùng cũng im lặng, gương mặt tái mét.

    Chúng tôi lập tức gọi điện báo cấp trên. Cảnh sát được điều đến. Chỉ sau vài phút, xe tuần tra, các sĩ quan đặc nhiệm có mặt, phong tỏa khu vực băng chuyền.

    Lúc này, đám đông hành khách bắt đầu tụ tập, tò mò nhìn. Nhiều người nhận ra tên Trần Ly và xì xào:

    — “Cô ấy… mất tích mười mấy năm rồi đấy!”
    — “Không thể nào! Chiếc va li này… làm sao lại ở đây?”

    Một cảnh tượng hỗn loạn bắt đầu.

    Cảnh sát trưởng trực tiếp mở va li, nhìn từng vật dụng. Bên trong, có một món đồ gây sợ hãi: một thẻ ID nhân viên bảo dưỡng sân bay, mà Trần Ly không bao giờ sở hữu trong đời thường. Và đặc biệt, có một chiếc USB.

    Anh trưởng phòng an ninh cẩn trọng cắm USB vào máy tính, màn hình nhấp nháy hiện ra hàng loạt dữ liệu: hình ảnh, video, và những ghi chú viết tay của Trần Ly.

    Một video chiếu lên, hình ảnh Trần Ly xuất hiện trong phòng tối, nhìn thẳng vào camera:

    “Nếu cậu đang xem được điều này, có nghĩa tôi đã thoát ra khỏi địa ngục. Họ muốn che giấu tôi… nhưng sự thật sẽ được hé lộ.”

    Từng dòng chữ, từng câu nói, khiến mọi người lạnh sống lưng. Trần Ly trông khỏe mạnh, nhưng đôi mắt có vẻ mệt mỏi, ánh mắt kiên định.

    Chúng tôi hỏi cô ấy ở đâu 15 năm qua, nhưng video chỉ còn lại một dòng chữ:

    “Tôi không thể nói ra. Nhưng giờ đây, tôi đã an toàn. Hãy để 113 lo phần còn lại.”

    Cảnh sát lập tức gọi đường dây nóng, thông báo cho lực lượng điều tra đặc biệt. Mọi manh mối liên quan đến vụ mất tích cũ bắt đầu được truy vết: các hồ sơ vụ án, lời khai của nhân chứng, dữ liệu điện thoại, hình ảnh camera cũ.

    Trong lúc đó, chúng tôi kiểm tra kỹ va li. Ngoài những vật dụng cá nhân, còn có một chiếc đồng hồ cũ, bên trong có một khe bí mật chứa một hộp nhỏ.

    Anh Hùng cẩn trọng mở hộp. Bên trong là một bức thư khác, viết bằng mực đỏ:

    “Nếu ai tìm thấy hộp này, tôi mong họ hiểu: tất cả những gì xảy ra với tôi không chỉ là mất tích. Tôi bị lừa, bị nhốt, nhưng không bao giờ từ bỏ. Giờ là lúc công lý được thực thi. Gọi 113, họ sẽ biết phải làm gì.”

    Cảm giác rùng mình len lỏi khắp mọi người. Chúng tôi lập tức phong tỏa hiện trường, gọi lực lượng điều tra hình sự vào cuộc.

    Người đứng đầu lực lượng an ninh sân bay hét lên:

    — “Gọi 113 ngay! Đây là sự việc cực kỳ nghiêm trọng!”

    Trong lúc chờ cảnh sát đến, chúng tôi bảo nhau kiểm tra camera xung quanh. Hình ảnh 15 năm trước, máy quay hỏng, không có gì rõ ràng. Nhưng camera mới, được lắp sau này, ghi lại hình ảnh một chiếc xe đen dừng gần sân bay vào sáng sớm, ai đó rời khỏi, để lại chiếc va li.

    Những manh mối nhỏ xíu nhưng đầy quan trọng.

    Sau vài tiếng đồng hồ, cảnh sát đặc nhiệm và công an điều tra có mặt, bảo vệ hiện trường, tiếp nhận va li. Họ hỏi tôi, Hùng, và những nhân chứng. Ai nấy đều run rẩy, chưa từng trải qua tình huống như vậy.

    Mọi thứ diễn ra căng thẳng đến mức không ai nói được lời nào. Mọi hành khách bị giữ lại ở khu vực chờ, chỉ để đảm bảo an toàn.

    Một sĩ quan cao cấp bước ra, nhìn vào va li:

    — “Đây là một trong những vụ mất tích bí ẩn nhất lịch sử hàng không Việt Nam. Chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ tìm được dấu vết sau 15 năm.”

    Câu chuyện lan truyền khắp sân bay. Báo chí bắt đầu đến, quay phim, phỏng vấn nhân chứng. Mọi người xôn xao bàn tán.

    Trong khi đó, chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt đầy bàng hoàng. 15 năm, một khoảng thời gian quá dài… và chỉ một chiếc va li, một tấm thẻ, đã khơi dậy mọi bí ẩn.

    Vài ngày sau, thông tin chính thức được công bố: Trần Ly thực sự còn sống. Cô ấy bị một nhóm tội phạm bắt giữ, nhốt ở nước ngoài, phục vụ các mục đích tội phạm. Trong suốt 15 năm, cô không thể liên lạc, nhưng âm thầm tìm cách trốn thoát. Chiếc va li, chính là thông điệp đầu tiên để báo rằng cô đã trở về.

    Gia đình Trần Ly, đồng nghiệp, và tất cả những người yêu mến cô đều vỡ òa trong hạnh phúc. Mọi người không tin được rằng sau ngần ấy năm, cô ấy vẫn an toàn, vẫn mạnh mẽ.

    Cảnh sát tiếp tục điều tra, truy tìm những kẻ đã bắt giữ Trần Ly. Các manh mối từ chiếc va li, video, và USB sẽ là chứng cứ quan trọng, đảm bảo công lý sẽ được thực thi.

    Tôi, Hùng, và tất cả nhân viên sân bay nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm. Một sự kiện tưởng chừng bình thường đã biến thành một câu chuyện hồi hộp kinh điển, một bí ẩn tưởng chừng không thể giải quyết… giờ đây đã có hy vọng kết thúc có hậu.

    Chiếc va li, nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh, đã làm cả sân bay náo động, và quan trọng nhất — Trần Ly đã trở về!

    Và câu nói vang lên lúc mở va li:

    — “Gọi 113 ngay!”

    …không chỉ là mệnh lệnh, mà là một bước ngoặt cứu sống người mất tích 15 năm, mở ra một chương mới cho công lý và sự thật.

  • Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý: Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao. Mẹ chồng bảo: – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý: Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao. Mẹ chồng bảo: – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    1. Câu nói như giọt nước tràn ly

    Tôi là Mai, 31 tuổi, nhân viên kế toán. Tôi và chồng – Hưng – cưới nhau được 4 năm.
    Bốn năm ấy, nếu ai hỏi tôi hạnh phúc không, tôi chỉ cười trừ. Bởi hạnh phúc trong hôn nhân này giống như cái bóng: có lúc thấy đó, rồi mất đó; còn bóng tối thì cứ lẩn quẩn mãi.

    Tối hôm đó, tôi và mẹ chồng cãi nhau. À, thật ra tôi không cãi – tôi chỉ đứng im nghe bà chỉ trích.

    Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý:
    Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao.
    Mẹ chồng bảo:
    – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    Hưng ngồi cạnh, cúi đầu ăn cơm như không nghe thấy.

    Tôi nuốt cục nghẹn vào lòng, nói:
    – Con mua vì hôm nay có khuyến mãi…

    – Khuyến mãi cái gì! – bà đập đũa. – Nhà này không đến lượt cô hoang phí!

    Tôi nhìn sang Hưng, mong anh nói một câu, dù chỉ là: “Mẹ bớt giận đi” hay “Mai không có ý gì đâu”.

    Nhưng không.

    Anh chỉ thở dài, rồi nói câu quen thuộc:
    – Thôi, mẹ nói đúng đấy, lần sau em để anh mua.

    Lần thứ bao nhiêu rồi? Tôi không nhớ nữa.

    Đêm đó, khi tôi vừa dọn dẹp xong thì Hưng bước vào phòng, nói đúng một câu:

    – Mai, em về nhà mẹ đẻ ở vài hôm đi. Chờ mẹ anh nguôi giận rồi hãy về.

    Tôi đứng im.
    Trong lòng yên ắng đến đáng sợ.

    – Anh bảo em… bị đuổi đi? – tôi hỏi lại.

    – Anh không có ý đó, chỉ là… tạm rời ra cho mẹ bớt căng thẳng.

    Tôi nhìn anh, nụ cười mỏng như dao:

    – Em hiểu rồi.

    Người ta nói phụ nữ khi mỉm cười trong đau lòng là lúc nguy hiểm nhất.
    Tối đó, tôi xếp đúng một va li. Không phải vì tôi thiếu đồ, mà vì tôi đã chuẩn bị rời đi từ lâu.

    Hưng không hề biết.


    2. Căn chung cư – nơi từng là giấc mơ nhỏ

    Căn chung cư 68m² ở quận Bình Tân từng là ước mơ của tôi và Hưng. Năm cưới, chúng tôi chật vật vay ngân hàng, tiết kiệm từng đồng để đủ tiền mua. Hôm nhận nhà, Hưng đã ôm tôi quay một vòng rồi nói:

    – Từ nay đây là tổ ấm của mình.

    Ngày ấy đẹp như nắng đầu mùa.

    Sau đó, mẹ chồng lên ở cùng vì “không yên tâm con trai tự sống”. Bà dần can thiệp vào mọi thứ: tôi nấu gì, tôi mặc gì, tôi gửi tiền cho ai, thậm chí tôi thở cũng phải nhẹ hơn.

    Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải là mẹ chồng – mà là sự im lặng của Hưng.

    Mỗi lần có chuyện, anh đều đứng sau lưng mẹ.
    Từng câu từng chữ như nhát dao cắt vào sự tôn trọng cuối cùng tôi giữ cho anh.

    Hôm bị đuổi đi, tôi không khóc.
    Tôi chỉ ngồi xuống ghế sofa, nhìn căn nhà lần cuối – nơi tôi từng cố gắng xây dựng hạnh phúc, nhưng càng xây lại càng nứt.

    Rồi tôi gọi cho môi giới.

    – Chị muốn bán căn hộ này.

    – Chị cần bán nhanh không? – họ hỏi.

    – Càng nhanh càng tốt.

    Tôi có quyền. Căn chung cư đứng tên tôi, phần anh góp chỉ 30%, phần còn lại là tiền tôi dành dụm nhiều năm và khoản vay tôi trả hàng tháng.

    Hưng chưa bao giờ biết điều đó, vì tôi là người giữ giấy tờ.

    Tôi bán căn hộ không phải để trả thù.
    Tôi bán… để giải thoát chính mình.


    3. Tin nhắn 13 chữ

    Ba ngày sau, khi giấy tờ hoàn tất, tôi chỉ gửi cho Hưng đúng một dòng:

    “Không cần đợi nữa. Cả đời này đừng mong tôi quay lại.”

    Tôi tắt điện thoại. Tự do chưa bao giờ yên bình đến thế.


    4. Sự sụp đổ của một người đàn ông quen dựa dẫm

    Khi Hưng tìm được tôi – lúc anh chạy về nhà mẹ đẻ của tôi – thì hợp đồng đã ký, tiền đã chuyển vào tài khoản, căn hộ đã mang tên chủ mới.

    Anh đứng trước cổng, thở hổn hển như vừa chạy từ một nơi rất xa không chỉ về mặt địa lý, mà cả về nhận thức.

    – Mai… em… em làm gì vậy? – anh nhìn tôi, đôi mắt căng đầy sợ hãi.

    – Em làm điều anh nên thấy trước từ lâu. – tôi đáp.

    – Nhưng… sao em phải bán nhà? Nhà của tụi mình mà!

    Tôi cong môi:

    – “Tụi mình” ư?
    Từ khi nào anh coi đây là nhà chung?
    Khi mẹ anh quyết định từng bữa ăn trong nhà?
    Khi anh đuổi em đi chỉ để mẹ anh bớt giận?

    Hưng im lặng.
    Tôi nhìn rõ sự hoảng loạn trong mắt anh, như người lần đầu nhận ra mình vừa đánh mất thứ không thể mua lại.

    – Mai… nếu mẹ anh làm quá, anh xin lỗi. Em đừng bỏ anh.
    – Anh xin lỗi ai? – tôi hỏi. – Mẹ anh hay em?

    Anh khựng lại.

    Tôi nói rất chậm:

    – Em rời đi… vì hiểu rằng trong nhà đó, em không có vị trí. Căn nhà ấy cũng không còn là nhà của em. Em bán nó để mua lại tự do.

    – Nhưng sao em làm vậy mà không nói với anh một câu?
    – Vì khi em nói… anh chưa bao giờ nghe.

    Hưng bấu lấy vai tôi:

    – Mai, anh hứa sẽ thay đổi! Anh sẽ qua ở riêng, anh sẽ nói mẹ!

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh xuống:

    – Em tin anh… nhưng tiếc là em rút niềm tin hơi muộn.


    5. Twist – Điều Hưng chưa bao giờ biết

    Tôi quay vào nhà, mở ngăn kéo, lấy ra một tập giấy tờ. Đưa cho anh.

    – Đây là hồ sơ khám của em ba tháng trước.

    Hưng mở ra.
    Mắt anh dần mở to.

    Tờ giấy ghi: “Dấu hiệu suy nhược, rối loạn lo âu, stress cấp độ nặng.”

    – Em… bệnh? – anh lắp bắp.

    – Không nặng lắm. Chỉ là em đã chịu đựng quá lâu. Mỗi lần mẹ anh nói một câu xúc phạm, mỗi lần anh đứng nhìn… một phần bên trong em bị rạn ra. Bác sĩ nói nếu em không tách khỏi môi trường gây stress, em sẽ khó hồi phục.

    – Sao… sao em không nói với anh?

    Tôi bật cười, nhẹ như gió nhưng buồn như mưa:

    – Anh nghĩ nếu nói, anh sẽ tin sao?

    Hưng ngồi sụp xuống ghế đá trước cổng.
    Tôi chưa bao giờ thấy anh yếu đuối đến vậy.

    Tôi nói tiếp, giọng không cay nghiệt, chỉ là sự thật:

    – Khi anh đuổi em đi hôm đó… em nhận ra sức khỏe mình đang tụt dốc. Đi tiếp trong cuộc hôn nhân này nghĩa là tự làm mình đau thêm. Nên em chọn bước ra. Không vì tức giận. Mà vì tự cứu mình.

    Hưng bưng mặt. Vai anh run lên.
    – Mai… anh xin lỗi… Anh không biết mọi thứ tệ đến vậy…

    – Đúng.
    Anh không biết.
    Và cũng chưa từng cố để biết.


    6. Lời cuối cùng

    Tôi nhìn người đàn ông từng là thanh xuân của mình. Bốn năm không quá dài, nhưng đủ để khắc sâu những nỗi mệt mỏi. Tôi không hận anh. Tôi chỉ… hết kiên nhẫn.

    – Mai… – anh nghẹn giọng – em muốn anh làm gì để em quay lại?

    Tôi lắc đầu.

    – Không còn gì để làm nữa.
    Em cảm ơn anh vì những ký ức đẹp đã từng có. Nhưng chúng ta không còn thuộc về nhau.

    – Còn mẹ anh… anh sẽ nói với bà!
    – Anh nói rồi mẹ anh có thay đổi không? Hay anh sẽ lại bảo em “nhịn cho vui nhà”?

    Hưng cứng người.

    Tôi mỉm cười – nụ cười thanh thản nhất từ khi cưới:

    – Em mong anh hạnh phúc. Nhưng không phải cùng em.

    Rồi tôi quay vào nhà.

    Lần đầu tiên sau bốn năm, lưng tôi thẳng, bước chân tôi nhẹ, và tim tôi bình an.

    Phía sau, Hưng gọi tên tôi trong nước mắt.
    Nhưng tiếng gọi đến quá muộn.
    Tôi không còn ở vị trí mà anh có thể tìm thấy nữa.

    Hôm đó, tôi thức dậy trong căn phòng cũ nhà mẹ đẻ, mở cửa sổ đón gió mới.

    Tự do có mùi của một buổi sáng không còn nước mắt.

  • Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý: Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao. Mẹ chồng bảo: – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý: Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao. Mẹ chồng bảo: – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    1. Câu nói như giọt nước tràn ly

    Tôi là Mai, 31 tuổi, nhân viên kế toán. Tôi và chồng – Hưng – cưới nhau được 4 năm.
    Bốn năm ấy, nếu ai hỏi tôi hạnh phúc không, tôi chỉ cười trừ. Bởi hạnh phúc trong hôn nhân này giống như cái bóng: có lúc thấy đó, rồi mất đó; còn bóng tối thì cứ lẩn quẩn mãi.

    Tối hôm đó, tôi và mẹ chồng cãi nhau. À, thật ra tôi không cãi – tôi chỉ đứng im nghe bà chỉ trích.

    Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý:
    Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao.
    Mẹ chồng bảo:
    – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?

    Hưng ngồi cạnh, cúi đầu ăn cơm như không nghe thấy.

    Tôi nuốt cục nghẹn vào lòng, nói:
    – Con mua vì hôm nay có khuyến mãi…

    – Khuyến mãi cái gì! – bà đập đũa. – Nhà này không đến lượt cô hoang phí!

    Tôi nhìn sang Hưng, mong anh nói một câu, dù chỉ là: “Mẹ bớt giận đi” hay “Mai không có ý gì đâu”.

    Nhưng không.

    Anh chỉ thở dài, rồi nói câu quen thuộc:
    – Thôi, mẹ nói đúng đấy, lần sau em để anh mua.

    Lần thứ bao nhiêu rồi? Tôi không nhớ nữa.

    Đêm đó, khi tôi vừa dọn dẹp xong thì Hưng bước vào phòng, nói đúng một câu:

    – Mai, em về nhà mẹ đẻ ở vài hôm đi. Chờ mẹ anh nguôi giận rồi hãy về.

    Tôi đứng im.
    Trong lòng yên ắng đến đáng sợ.

    – Anh bảo em… bị đuổi đi? – tôi hỏi lại.

    – Anh không có ý đó, chỉ là… tạm rời ra cho mẹ bớt căng thẳng.

    Tôi nhìn anh, nụ cười mỏng như dao:

    – Em hiểu rồi.

    Người ta nói phụ nữ khi mỉm cười trong đau lòng là lúc nguy hiểm nhất.
    Tối đó, tôi xếp đúng một va li. Không phải vì tôi thiếu đồ, mà vì tôi đã chuẩn bị rời đi từ lâu.

    Hưng không hề biết.


    2. Căn chung cư – nơi từng là giấc mơ nhỏ

    Căn chung cư 68m² ở quận Bình Tân từng là ước mơ của tôi và Hưng. Năm cưới, chúng tôi chật vật vay ngân hàng, tiết kiệm từng đồng để đủ tiền mua. Hôm nhận nhà, Hưng đã ôm tôi quay một vòng rồi nói:

    – Từ nay đây là tổ ấm của mình.

    Ngày ấy đẹp như nắng đầu mùa.

    Sau đó, mẹ chồng lên ở cùng vì “không yên tâm con trai tự sống”. Bà dần can thiệp vào mọi thứ: tôi nấu gì, tôi mặc gì, tôi gửi tiền cho ai, thậm chí tôi thở cũng phải nhẹ hơn.

    Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải là mẹ chồng – mà là sự im lặng của Hưng.

    Mỗi lần có chuyện, anh đều đứng sau lưng mẹ.
    Từng câu từng chữ như nhát dao cắt vào sự tôn trọng cuối cùng tôi giữ cho anh.

    Hôm bị đuổi đi, tôi không khóc.
    Tôi chỉ ngồi xuống ghế sofa, nhìn căn nhà lần cuối – nơi tôi từng cố gắng xây dựng hạnh phúc, nhưng càng xây lại càng nứt.

    Rồi tôi gọi cho môi giới.

    – Chị muốn bán căn hộ này.

    – Chị cần bán nhanh không? – họ hỏi.

    – Càng nhanh càng tốt.

    Tôi có quyền. Căn chung cư đứng tên tôi, phần anh góp chỉ 30%, phần còn lại là tiền tôi dành dụm nhiều năm và khoản vay tôi trả hàng tháng.

    Hưng chưa bao giờ biết điều đó, vì tôi là người giữ giấy tờ.

    Tôi bán căn hộ không phải để trả thù.
    Tôi bán… để giải thoát chính mình.


    3. Tin nhắn 13 chữ

    Ba ngày sau, khi giấy tờ hoàn tất, tôi chỉ gửi cho Hưng đúng một dòng:

    “Không cần đợi nữa. Cả đời này đừng mong tôi quay lại.”

    Tôi tắt điện thoại. Tự do chưa bao giờ yên bình đến thế.


    4. Sự sụp đổ của một người đàn ông quen dựa dẫm

    Khi Hưng tìm được tôi – lúc anh chạy về nhà mẹ đẻ của tôi – thì hợp đồng đã ký, tiền đã chuyển vào tài khoản, căn hộ đã mang tên chủ mới.

    Anh đứng trước cổng, thở hổn hển như vừa chạy từ một nơi rất xa không chỉ về mặt địa lý, mà cả về nhận thức.

    – Mai… em… em làm gì vậy? – anh nhìn tôi, đôi mắt căng đầy sợ hãi.

    – Em làm điều anh nên thấy trước từ lâu. – tôi đáp.

    – Nhưng… sao em phải bán nhà? Nhà của tụi mình mà!

    Tôi cong môi:

    – “Tụi mình” ư?
    Từ khi nào anh coi đây là nhà chung?
    Khi mẹ anh quyết định từng bữa ăn trong nhà?
    Khi anh đuổi em đi chỉ để mẹ anh bớt giận?

    Hưng im lặng.
    Tôi nhìn rõ sự hoảng loạn trong mắt anh, như người lần đầu nhận ra mình vừa đánh mất thứ không thể mua lại.

    – Mai… nếu mẹ anh làm quá, anh xin lỗi. Em đừng bỏ anh.
    – Anh xin lỗi ai? – tôi hỏi. – Mẹ anh hay em?

    Anh khựng lại.

    Tôi nói rất chậm:

    – Em rời đi… vì hiểu rằng trong nhà đó, em không có vị trí. Căn nhà ấy cũng không còn là nhà của em. Em bán nó để mua lại tự do.

    – Nhưng sao em làm vậy mà không nói với anh một câu?
    – Vì khi em nói… anh chưa bao giờ nghe.

    Hưng bấu lấy vai tôi:

    – Mai, anh hứa sẽ thay đổi! Anh sẽ qua ở riêng, anh sẽ nói mẹ!

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh xuống:

    – Em tin anh… nhưng tiếc là em rút niềm tin hơi muộn.


    5. Twist – Điều Hưng chưa bao giờ biết

    Tôi quay vào nhà, mở ngăn kéo, lấy ra một tập giấy tờ. Đưa cho anh.

    – Đây là hồ sơ khám của em ba tháng trước.

    Hưng mở ra.
    Mắt anh dần mở to.

    Tờ giấy ghi: “Dấu hiệu suy nhược, rối loạn lo âu, stress cấp độ nặng.”

    – Em… bệnh? – anh lắp bắp.

    – Không nặng lắm. Chỉ là em đã chịu đựng quá lâu. Mỗi lần mẹ anh nói một câu xúc phạm, mỗi lần anh đứng nhìn… một phần bên trong em bị rạn ra. Bác sĩ nói nếu em không tách khỏi môi trường gây stress, em sẽ khó hồi phục.

    – Sao… sao em không nói với anh?

    Tôi bật cười, nhẹ như gió nhưng buồn như mưa:

    – Anh nghĩ nếu nói, anh sẽ tin sao?

    Hưng ngồi sụp xuống ghế đá trước cổng.
    Tôi chưa bao giờ thấy anh yếu đuối đến vậy.

    Tôi nói tiếp, giọng không cay nghiệt, chỉ là sự thật:

    – Khi anh đuổi em đi hôm đó… em nhận ra sức khỏe mình đang tụt dốc. Đi tiếp trong cuộc hôn nhân này nghĩa là tự làm mình đau thêm. Nên em chọn bước ra. Không vì tức giận. Mà vì tự cứu mình.

    Hưng bưng mặt. Vai anh run lên.
    – Mai… anh xin lỗi… Anh không biết mọi thứ tệ đến vậy…

    – Đúng.
    Anh không biết.
    Và cũng chưa từng cố để biết.


    6. Lời cuối cùng

    Tôi nhìn người đàn ông từng là thanh xuân của mình. Bốn năm không quá dài, nhưng đủ để khắc sâu những nỗi mệt mỏi. Tôi không hận anh. Tôi chỉ… hết kiên nhẫn.

    – Mai… – anh nghẹn giọng – em muốn anh làm gì để em quay lại?

    Tôi lắc đầu.

    – Không còn gì để làm nữa.
    Em cảm ơn anh vì những ký ức đẹp đã từng có. Nhưng chúng ta không còn thuộc về nhau.

    – Còn mẹ anh… anh sẽ nói với bà!
    – Anh nói rồi mẹ anh có thay đổi không? Hay anh sẽ lại bảo em “nhịn cho vui nhà”?

    Hưng cứng người.

    Tôi mỉm cười – nụ cười thanh thản nhất từ khi cưới:

    – Em mong anh hạnh phúc. Nhưng không phải cùng em.

    Rồi tôi quay vào nhà.

    Lần đầu tiên sau bốn năm, lưng tôi thẳng, bước chân tôi nhẹ, và tim tôi bình an.

    Phía sau, Hưng gọi tên tôi trong nước mắt.
    Nhưng tiếng gọi đến quá muộn.
    Tôi không còn ở vị trí mà anh có thể tìm thấy nữa.

    Hôm đó, tôi thức dậy trong căn phòng cũ nhà mẹ đẻ, mở cửa sổ đón gió mới.

    Tự do có mùi của một buổi sáng không còn nước mắt.

  • Tôi 65 Tuổi, Ly Hôn Được 5 Năm. Chồng Cũ Để Lại Thẻ Ngân Hàng Có 3 Triệu. Tôi Chưa Từng Đụng Tới. Năm Năm Sau Đi Rút Tiền, Tôi S;;ững Ngư;;ời.

    Tôi 65 Tuổi, Ly Hôn Được 5 Năm. Chồng Cũ Để Lại Thẻ Ngân Hàng Có 3 Triệu. Tôi Chưa Từng Đụng Tới. Năm Năm Sau Đi Rút Tiền, Tôi S;;ững Ngư;;ời.

    Tôi 65 Tuổi, Ly Hôn Được 5 Năm. Chồng Cũ Để Lại Thẻ Ngân Hàng Có 3 Triệu. Tôi Chưa Từng Đụng Tới. Năm Năm Sau Đi Rút Tiền, Tôi Sững Người.

    Tôi 65 tuổi. Và sau 37 năm chung sống, tôi bị chính người chồng của mình rời bỏ. Ngày ly hôn, ông Thuận – chồng cũ của tôi – đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, bảo rằng trong đó có 3 triệu, đủ để tôi “xoay xở vài tháng”. Ông nói nhẹ như thở, như thể cuộc hôn nhân mấy chục năm chỉ đáng giá mấy tờ tiền lẻ. Tôi nhìn tấm lưng lạnh lùng của ông bước ra khỏi phòng xử, lòng nghẹn đến mức không thở được. Tôi giữ thẻ lại, không phải vì cần tiền, mà vì nó giống như cái gai tôi không thể nhổ ra.

    Tôi sống âm thầm trong căn phòng trọ chật hẹp, kiếm sống bằng đủ thứ việc lặt vặt: nhặt ve chai, giữ xe, dọn nhà thuê. Mấy năm đầu sau ly hôn là khoảng thời gian u tối nhất trong đời tôi. Những khi thèm một bữa cơm tử tế, tôi cũng không dám đụng đến 3 triệu đó. Không phải tôi giàu, mà vì tôi không muốn chạm vào thứ ông bố thí cho mình. Tôi ghét nó. Ghét cái ngày tôi bị bỏ lại. Ghét cái cảm giác mình bị xem như gánh nặng.

    Thời gian như một con dao cùn, cứa vào mình chậm rãi nhưng đau dai dẳng. Tôi già đi nhanh chóng. Có những ngày đứng lên còn không nổi. Con cái thỉnh thoảng ghé thăm, dúi cho tôi ít tiền, nhưng chúng có gia đình riêng, tôi không dám kể bệnh tình của mình để khỏi phiền chúng. Tôi cứ thế mà sống, cầm cự qua ngày.

    Cho đến hôm đó, tôi ngất ngay trước cửa nhà trọ. Bác sĩ bảo tôi bị suy dinh dưỡng nặng, cần viện phí lâu dài. Tôi không còn cách nào khác. Ở cái tuổi này, cuối cùng tôi cũng quyết định rút số tiền trong chiếc thẻ suốt năm năm qua tôi vẫn trốn tránh. Tôi nghĩ: “Nó chỉ có 3 triệu thôi. Nhưng lúc này, 3 triệu cũng cứu được mình vài ngày.”

    Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng, hai tay run rẩy đưa thẻ cho cô nhân viên. Tôi bảo: “Cô rút hết giúp tôi.” Trong lòng vẫn nghĩ lát nữa mình sẽ cầm vài tờ tiền rách bươm, rồi lại quay về căn phòng trọ ẩm ướt ấy.

    Nhưng cô nhân viên cứ nhìn màn hình rất lâu, rồi nhìn tôi đầy lạ lẫm. Tôi thấy tim mình đập mạnh, lo sợ có gì đó sai sót. Tôi hỏi: “Có gì không ổn sao cháu?” Cô gái trẻ nuốt nước bọt, nói nhỏ:
    “Cô… số tiền trong tài khoản của cô không phải 3 triệu.”

    Tôi khựng lại. “Là bao nhiêu?”

    Cô ấy in sao kê, đẩy về phía tôi.
    Tôi nhìn xuống tờ giấy… rồi tim tôi như ngừng đập.

    983.000.000 đồng.
    Gần một tỷ.

    Tôi sững người. Tôi tưởng mình đọc nhầm. Tôi nheo mắt, xoay tờ giấy lại, nhìn thêm lần nữa. Vẫn là con số đó. Tôi thấy đầu óc quay cuồng, chân tay lạnh buốt.

    “Tại sao… lại có nhiều tiền đến vậy? Tài khoản này… của ai chuyển vào?”

    Cô nhân viên kéo màn hình lại gần tôi. Một cái tên quen thuộc hiện lên trong những dòng chuyển tiền đều đặn suốt 5 năm nay.

    THUẬN.

    Tôi chết lặng.
    Không thể nào.
    Ông ấy bỏ tôi. Ông ấy lạnh lùng đến tàn nhẫn.
    Vậy sao 5 năm trời ông âm thầm chuyển tiền, tháng nào cũng gửi? Có tháng 10 triệu, 15 triệu, thậm chí 30 triệu. Không thiếu một lần.

    “Sao… sao ông ấy không nói với tôi?” – tôi hỏi trong run rẩy.

    Cô nhân viên lắc đầu. “Chú ấy chưa từng ghi lời nhắn. Chỉ chuyển tiền đều đặn.”

    Tôi về nhà, dùng cả buổi tối chỉ để ngồi im, nhìn trần nhà, nước mắt chảy không ngừng. Mọi ký ức ùa về như cơn lũ: những ngày ông im lặng bất thường, những lần ông nhìn tôi mà ánh mắt như chứa điều gì đó đau đáu. Những đêm ông thức trắng, tưởng tôi không thấy.

    Có phải… ông rời bỏ tôi vì một lý do nào đó?
    Có phải ông chưa bao giờ hết thương tôi?
    Hay đó là cách ông chuộc lỗi?

    Tôi không thể chịu nổi sự mơ hồ này.
    Tôi phải tìm gặp ông.

    Sáng hôm sau, tôi bắt xe về quê. Tôi đến nhà chị gái ông – nơi tôi nghe nói ông trú tạm sau ly hôn. Ngôi nhà nhỏ, cũ kỹ, nằm sát mé ruộng.

    Tôi bước vào sân, gọi: “Chị Ba ơi… chị có nhà không?”

    Một người phụ nữ tuổi ngoài bảy mươi bước ra. Chị nhìn thấy tôi thì khựng lại, đôi mắt ánh lên thứ gì đó… thương xót.

    “Lành… em đến rồi hả?”

    Tôi gật đầu. “Chị… Thuận đâu rồi? Em có chuyện phải hỏi.”

    Chị Ba nhìn tôi rất lâu, rồi xoay người, lấy trong nhà ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Môi chị run lên, như đang cố nuốt một điều gì đó khó nói.

    “Lành… Thuận… nó mất rồi.”

    Tôi nghe mà như ai giáng búa vào ngực. Tôi chới với: “Không… không thể nào. Chị nói gì vậy? Mới có 5 năm thôi…”

    Chị Ba lau nước mắt. “Nó bị ung thư giai đoạn cuối từ trước khi ly hôn… Nó biết mình không còn sống được bao lâu.”

    Tôi choáng váng.
    Cả người như rơi xuống một hố sâu không đáy.

    Chị tiếp lời, giọng nghẹn:
    “Nó không muốn em khổ vì bệnh tật của nó. Không muốn em chăm người sắp chết. Nó sợ em phải sống nốt đời trong nước mắt. Nên nó mới dứt khoát ly hôn, để em tự do… để em có cơ hội sống nhẹ nhàng hơn.”

    Tôi ôm ngực, khó thở.
    Thế ra… suốt mấy năm qua… tôi đã oán hận nhầm một người.

    Chị Ba đặt chiếc hộp gỗ vào tay tôi.
    “Trong này… là thư nó viết cho em. Nhưng nó dặn, chỉ được đưa khi em tìm đến.”

    Tôi mở hộp.
    Bên trong là bức thư cũ, nét chữ quen thuộc.

    “Lành à,
    Khi em đọc lá thư này, chắc tôi không còn nữa.
    Tôi xin lỗi vì đã bỏ em đi theo cách tàn nhẫn nhất.
    Tôi đau lắm. Nhưng tôi sợ nếu nói, em sẽ khóc mà giữ tôi lại.
    Tôi không muốn em chăm một người sắp chết.
    Tôi muốn em sống tiếp… không mang gánh nặng nào.
    Tiền trong thẻ tôi sẽ gửi đều đặn. Em nhớ ăn uống cho tốt.
    Tôi không cần em tha thứ.
    Chỉ mong em sống lâu, sống khỏe.
    Nếu có kiếp sau… tôi vẫn muốn cưới em.”

    Tôi gục xuống trước hiên nhà, khóc nghẹn như một đứa trẻ.

    Hóa ra suốt năm năm qua, tôi sống trong hận thù, còn ông thì sống trong cuộc đua với cái chết, âm thầm gửi tiền cho tôi từng tháng, cho đến khi đôi tay ông không thể gõ nổi bàn phím nữa.

    Tôi cứ nghĩ ông phụ bạc.
    Nhưng sự thật… là ông yêu tôi đến mức chọn cách ra đi đau đớn nhất.

    Trên bàn thờ trong nhà chị Ba, tôi nhìn thấy di ảnh ông.
    Nụ cười hiền hậu, ánh mắt quen thuộc…
    Tôi chạm tay vào khung ảnh, run bần bật.

    “Tại sao… tại sao ông không nói với tôi…” – tôi thì thầm.

    Nhưng ông không bao giờ trả lời nữa.

    Ngày ấy, lúc tôi cầm thẻ ngân hàng 3 triệu trong tay, tôi tưởng mình là người bị bỏ rơi.
    Năm năm sau, khi đứng trước bàn thờ ông, tôi mới hiểu:
    Tôi là người được yêu thương nhiều nhất, nhưng lại không nhận ra.