Blog

  • Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.

  • Sau đám tang chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:uôi nổi mẹ nữa

    Sau đám tang chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:uôi nổi mẹ nữa

    “Ngày chôn cất chồng tôi, trời đổ cơn mưa lất phất. Chiếc ô đen nhỏ chẳng đủ che khuất sự cô đơn trong lòng. Tôi run run nắm nén nhang, nhìn xuống nấm mộ mới đắp, chưa kịp khô. Người bạn đời gần bốn mươi năm trời, nay chỉ còn là nắm đất lạnh.”

    Sau đám tang, tôi không có thời gian để chìm trong đau buồn. Con trai cả, Tuấn, người được chồng tôi tin tưởng tuyệt đối, nhanh chóng cầm chùm chìa khoá nhà. Tôi nhớ lại vài năm trước, khi chồng tôi còn khoẻ, ông bảo: “Bà già rồi, tôi già rồi, mọi thứ cũng để lại cho con. Đứng tên nó thì nó mới có trách nhiệm.” Tôi không phản đối, vì nghĩ cha mẹ nào chẳng thương con. Giấy tờ nhà đất, sổ đỏ, đều đã sang tên Tuấn.

    Đến ngày thứ bảy sau tang lễ, Tuấn bảo đưa tôi ra ngoài dạo một chút cho thoáng. Tôi không ngờ, chuyến xe hôm đó lại là một nhát dao đâm vào lòng. Xe dừng ở rìa thị trấn, Tuấn lạnh lùng nói:
    — Đây là chỗ mẹ xuống. Con với vợ con không thể nuôi nổi mẹ nữa. Từ nay, mẹ tự lo đi.

    Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng ánh mắt nó kiên quyết, như muốn đẩy tôi xuống ngay lập tức. Tôi ngồi thẫn thờ bên lề đường, trong tay chỉ còn túi vải nhỏ đựng ít quần áo. Ngôi nhà – nơi tôi đã sống, đã chăm sóc chồng con, giờ thuộc về nó. Tôi không còn quyền trở về.

    Người ta bảo “mất chồng thì còn con”, nhưng tôi nhận ra có khi còn con mà như không. Tôi bị chính đứa con mình dồn vào bước đường cùng. Thế nhưng, điều Tuấn không biết: tôi không hoàn toàn trắng tay. Trong túi áo ngực, tôi luôn mang theo một cuốn sổ tiết kiệm – số tiền chồng tôi và tôi chắt chiu cả đời, hơn 10 tỷ đồng. Chúng tôi giấu kỹ, không để con cái hay ai biết. Bởi chồng tôi từng nói: “Người ta chỉ tốt với mình khi mình còn thứ gì đó trong tay.”

    Hôm ấy, tôi quyết định im lặng. Tôi sẽ không van xin, không lộ bí mật. Tôi cần xem Tuấn và cuộc đời này còn đối xử với tôi thế nào.

    Ngày đầu tiên bị bỏ lại, tôi ngồi ở quán nước ven đường. Bà chủ thương tình, mời tôi chén trà. Tôi kể rằng mình vừa mất chồng, bị con ruồng bỏ. Bà chỉ thở dài:
    — Thời nay nhiều cảnh vậy lắm cô à. Con cái nó coi tiền hơn tình.

    Tôi thuê tạm một căn phòng trọ nhỏ bằng tiền lời lãi rút ra từ sổ tiết kiệm. Tôi cẩn thận: không bao giờ để ai biết mình có trong tay cả gia tài. Tôi sống giản dị, mặc quần áo cũ, mua đồ ăn rẻ, không gây chú ý.

    Có những đêm nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp, tôi nhớ căn nhà xưa, nhớ tiếng quạt cánh gỗ quay lạch cạch, nhớ mùi chè xanh chồng tôi hay pha. Nỗi nhớ dằn vặt, nhưng rồi tôi tự nhủ: mình còn sống, còn phải đi tiếp.

    Tôi bắt đầu hòa nhập vào cuộc sống mới. Ban ngày, tôi xin phụ bán ở chợ, rửa rau, bưng bê. Người ta trả ít tiền nhưng tôi chẳng nề hà. Tôi muốn tự đứng bằng đôi chân mình, chứ không phải nương nhờ lòng thương hại. Những người bạn buôn ở chợ gọi tôi là “bà Hạnh hiền lành”. Họ không biết, mỗi lần tan chợ, tôi về phòng trọ, mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn, rồi lại cất kỹ. Đó là bí mật sống còn.

    Một lần, tôi vô tình gặp lại người quen cũ – bà Thoa, bạn thân thời trẻ. Bà ngạc nhiên khi thấy tôi ở trọ. Tôi chỉ nói chồng mất, cuộc sống khó khăn. Bà thương, rủ tôi đến phụ quán ăn của gia đình bà. Tôi đồng ý. Công việc vất vả nhưng đổi lại có chỗ ngủ, có bữa cơm. Tôi càng có lý do giữ kín sổ tiết kiệm.

    Trong khi đó, tin tức về Tuấn vẫn rơi rớt đến tai tôi. Nó đang sống cùng vợ con trong căn nhà rộng rãi, mua xe mới, nhưng lại nợ nần cờ bạc. Người quen thì thào: “Có khi nào nó cắm sổ đỏ rồi không?” Tôi nghe mà lòng se thắt, nhưng quyết không liên lạc. Nó đã lựa chọn con đường bỏ mẹ, thì mẹ này cũng chẳng còn gì để nói.

    Một buổi chiều, khi đang quét dọn ở quán ăn, có người đàn ông lạ ghé tìm. Hắn ăn mặc bảnh bao nhưng gương mặt căng thẳng. Tôi thoáng nhận ra – đó là bạn nhậu thường xuyên của Tuấn. Hắn nhìn tôi chằm chằm, rồi hỏi:
    — Bà là mẹ của Tuấn phải không?

    Tôi khựng lại, gượng gạo gật đầu. Hắn liền ghé sát, giọng gấp gáp:
    — Nó đang nợ bọn tôi cả tỷ bạc. Giờ trốn biệt. Nếu bà còn thương con thì lo mà giúp nó.

    Tôi sững sờ. Tôi chỉ cười nhạt:
    — Tôi giờ nghèo lắm, không còn gì để giúp.

    Hắn hậm hực bỏ đi. Nhưng chuyện đó khiến tôi suy nghĩ nhiều. Tôi thương con, nhưng cũng giận nó đến tận xương tủy. Nó từng nhẫn tâm bỏ tôi bên vệ đường. Nay nó gặp quả báo, có phải cũng là lẽ công bằng?

    Vài tháng sau, Tuấn tìm đến. Nó gầy sọp, hốc hác, mắt đỏ hoe. Vừa thấy tôi, nó quỳ sụp xuống, nghẹn ngào:
    — Mẹ ơi, con sai rồi. Con khốn nạn. Xin mẹ cứu con một lần. Nếu không, cả gia đình con mất hết.

    Lúc đó, trái tim tôi dậy sóng. Tôi nhớ đến những đêm khóc thầm vì nó, nhớ cảnh bị nó bỏ rơi. Nhưng tôi cũng nhớ đến lời chồng dặn trước khi mất: “Dù thế nào, nó vẫn là con mình.”

    Tôi im lặng rất lâu. Rồi chậm rãi bước vào phòng, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm 10 tỷ. Tôi đặt nó trước mặt Tuấn, ánh mắt lạnh lùng:
    — Đây là số tiền cha mẹ để lại. Ta giấu vì sợ các con không biết quý trọng. Giờ ta đưa cho con, nhưng nhớ, nếu con còn một lần dẫm đạp lên tình mẹ, thì dù tiền nhiều mấy, con cũng chẳng bao giờ ngẩng mặt được.

    Tuấn run rẩy nhận lấy. Nó khóc như mưa.

    Tôi biết, có thể rồi nó sẽ thay đổi, cũng có thể không. Nhưng ít nhất, tôi đã thực hiện phần trách nhiệm cuối cùng của một người mẹ. Và bí mật 10 tỷ kia, cuối cùng cũng được lật mở, đúng lúc cần thiết.

  • Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

    Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

     

    Tro tàп Һươпg là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

     

    Là sự ⱪḗt tinh sinh ra sau ⱪhi ᵭṓt nhang, vậy xử ʟý tro tro hương còn sót ʟại sau ⱪhi thắp hương như thḗ nào? Nhiḕu người thường vứt bỏ vào thùng rác, nhưng thực tḗ tro hương còn nhiḕu cȏng dụng hữu ích ⱪhác.

    Bí quyḗt thứ nhất: Khi trṑng cȃy bạn có còn tṓn nhiḕu tiḕn ᵭể mua phȃn bón hoa ⱪhȏng? Đừng ʟãng phí tiḕn của bạn, tro hương có thể ᵭược sử dụng ʟàm phȃn bón. Tro thơm rất giàu nitơ, phṓt pho, ⱪali và axit oxalic, có thể giúp thực vật chṓng ʟạnh và hạn hán, thúc ᵭẩy sự phát triển của thực vật. Trong sử dụng bình thường, chúng ta chỉ cần rắc tro hương ʟên bḕ mặt ᵭất, sau ᵭó xịt một chai nước.

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ hai: ʟàm sạch gạch ṓp ʟát, nḗu gạch ṓp ʟát trong nhà ʟȃu ngày ⱪhȏng ᵭược vệ sinh sẽ dễ tích tụ nhiḕu vḗt bẩn cứng ᵭầu, rất ⱪhó tẩy rửa. Nhưng chúng ta chỉ cần rắc một ít tro hương ʟên giẻ, sau ᵭó ʟau vḗt bẩn trên gạch ʟà có thể dễ dàng tẩy sạch chỉ trong vài thao tác, siêu ᵭơn giản. K

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ ba: Vệ sinh nṑi, chảo sắt, dưới ᵭáy chảo thường sẽ tích tụ một ʟớp cặn bẩn ᵭen, rất xấu, ᵭṑng thời còn cách nhiệt, tṓn gas. Đṓi với phương pháp ʟàm sạch, thực sự rất ᵭơn giản.

    Chúng ta chỉ cần úp ngược nṑi sắt xuṓng bàn, sau ᵭó rắc ᵭḕu tro hương ʟên ʟớp vảy ᵭen, chất ⱪiḕm trong tro nhang có thể phản ứng với ʟớp vảy ᵭen và từ từ tan ra. Sau ᵭó dùng mặt nhám của miḗng cọ rửa ᵭể ʟau ᵭi ʟau ʟại, vḗt bẩn ᵭen sẽ rơi ra ngay sau ⱪhi bạn chà, cực ⱪỳ dễ dàng! Cuṓi cùng, rửa sạch chảo sắt bằng nước sạch, và bạn ᵭã hoàn tất! Lưu ý: Khȏng dùng bùi nhùi thép ᵭể vệ sinh ᵭáy nṑi tránh hư hỏng.

    tro hương, tàn hương

    tro hương, tàn hương

    Vṓn tưởng rằng tro hương vȏ dụng, ⱪhȏng ngờ có thể dùng như vậy! Sau này sẽ ⱪhȏng cần tṓn tiḕn mua phȃn bón hoa, ʟại còn có thể giúp dọn dẹp nhà cửa, thật ʟà thiḗt thực. Mọi người nhanh tay trải nghiệm nhé!

  • Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày cưới, ai cũng thương hại tôi vì bị mẹ k:ế gả cho người chồng ngh::èo chỉ làm phụ hồ

    Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ kế của tôi – thật ác độc. Tôi là con riêng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10 tuổi. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn. Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắng tôi trước mặt mọi người: “Loại mày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ngã đau.”

    Ngày cưới, tôi khóc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: “Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tống cổ con chồng ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn!”

    Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.

    Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: “Anh ơi… cho em xin… 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.”. Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

    5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật. Một tin nhắn ngân hàng hiện lên. Tôi dụi mắt ba lần, tưởng mình đang mơ. Con số hiện ra không phải 500 ngàn, mà là 500.000.000 VNĐ.

    Tôi sững sờ, chạy vào nhà hét lên: “Anh Nam! Anh chuyển nhầm à? Sao lại là 500 triệu?”

    Nam mỉm cười, lau bàn tay còn dính chút bụi vôi rồi nắm lấy tay tôi. Giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ thô kệch ngày thường: “Không nhầm đâu. Đây là số tiền anh tặng em, em có thể để làm tiết kiệm riêng. Anh không phải là thợ hồ bình thường, Lan ạ. Anh là kỹ sư xây dựng, và anh sở hữu một công ty thầu công trình lớn trên thành phố. Anh thích ra công trường cùng anh em, thích tự tay xây những viên gạch đầu tiên nên mọi người cứ gọi là thợ hồ. Anh muốn tìm một người vợ thương anh vì chính con người anh, chứ không phải vì cái danh giám đốc. Đây là nhà anh, nơi vẫn có bát hương của bố mẹ nên anh giữ nó làm kỉ niệm”.

    Tôi chưa kịp hết bàng hoàng thì anh tiếp tục: “Và người giới thiệu anh cho em, thực ra là mẹ Liễu. Mẹ đã âm thầm tìm hiểu anh suốt một năm nay. Mẹ dặn anh phải đóng vai nghèo khổ để thử lòng người đời, và cũng để bảo vệ em khỏi sự nhòm ngó của những kẻ tham tiền.”

    Chiều hôm đó, Nam đưa tôi về thăm nhà trên chiếc xe sang trọng anh gửi ở đầu làng từ tối qua. Thấy chúng tôi, bà Liễu đang ngồi nhặt rau ngoài sân bỗng đứng phắt dậy, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt bà ngân ngấn nước.

    Lúc này, bà mới thú nhận sự thật khiến mọi người trong làng ngã ngửa: “Các người cứ bảo tôi ác. Nhưng cái anh chàng lương 30 triệu trên phố kia, thực chất là kẻ ăn bám. Bố mẹ hắn ta bỏ tiền túi ra trả lương cho con trai để làm màu đi hỏi vợ. Nhà họ giàu thật đấy, nhưng họ coi con dâu quê mình như người ở, lấy về chỉ có nước làm nô lệ cho họ thôi. Còn thằng Nam, tôi biết nó tự thân lập nghiệp, chịu khó, lại hiền lành. Tôi thà để con Lan mang tiếng lấy thợ hồ mà được cưng chiều, còn hơn gả nó vào nhà hào nhoáng mà sống trong tủi nhục.”

    Bà nhìn tôi, giọng nghẹn lại: “Mẹ không có vàng bạc cho con, mẹ chỉ có thể cho con một tấm chồng tốt nhất. Con có trách mẹ đóng kịch quá đạt không?”. Tôi ôm chầm lấy mẹ Liễu mà khóc. Hóa ra, đằng sau sự khắc nghiệt, đằng sau những lời mắng chửi “tống cổ” là một sự tính toán tỉ mỉ, đầy bao dung của một người mẹ. Bà đã dùng danh dự của mình để đổi lấy một tương lai màu hồng cho đứa con chồng mà bà yêu thương như ruột thịt.

    Từ đó, cuộc đời tôi thực sự bước sang một trang mới. Tôi không còn phải lo 500 ngàn tiền chợ, cũng không phải ở căn nhà quê cũ kĩ như người ta vẫn tưởng nhưng tôi học được bài học vô giá về giá trị con người. Nam đưa tôi lên phố, sống trong căn hộ cao cấp và hỗ trợ tôi tiếp tục việc học. Còn mẹ Liễu, bà vẫn sống ở quê, nhưng mỗi tháng chúng tôi đều về thăm, mang theo tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc nhất.

    Ai đó từng nói “Mấy đời bánh đúc có xương”, nhưng với tôi, mẹ kế chính là người đã tặng cho tôi bộ xương sống vững chãi nhất để bước vào đời.

  • Bố ở quê đưa giấy nợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả tức giận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

    Bố ở quê đưa giấy nợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả tức giận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

    Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

    Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.

    Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.

    – Con đọc đi.

    Tôi mở ra… và sững sờ.

    Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.

    Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:

    – Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.

    Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…

    Nhiều năm sau, người con út làm ăn khấm khá, gia đình yên ấm hạnh phúc. Ngày giỗ bố, anh về thắp nén hương, đứng trước di ảnh mà lòng bồi hồi. Hai người anh, khi biết chuyện bố từng cho em một khoản tiền, cũng có chút chạnh lòng, nhưng rồi chẳng ai dám trách. Họ hiểu, những năm tháng bố còn khỏe, bản thân đã từng mải lo cuộc sống riêng, ít khi ngó ngàng, quan tâm.

    Con cái đôi khi quên mất rằng cha mẹ khi già yếu không chỉ cần miếng cơm manh áo, mà còn cần nhất là sự có mặt, sự sẻ chia của các con. Cả một đời họ đã âm thầm chăm sóc, nuôi nấng con cái, chẳng bao giờ kể công, chỉ mong đến lúc cuối đời vẫn thấy con bên cạnh.

    Tài sản mà bố để lại ấy, suy cho cùng, không chỉ là sự ưu ái, mà còn là phần thưởng cho đứa con đã luôn ở bên cha lúc khó khăn nhất. Bởi có những món quà không chỉ là tiền bạc, mà là cả một đời yêu thương, lặng lẽ gói ghém trong bàn tay cha.

    Và có lẽ, ở đời này, ai chịu thiệt thòi, vất vả để giữ trọn chữ hiếu, người đó mới thật sự là người có phúc và sẽ luôn có phần.

  • Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Những tin nhắn có nội dung kiểu này trên Zalo vừa được Công an cảnh báo.

    Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook xuất hiện nhiều tài khoản công khai chào mời dịch vụ “theo dõi Zalo vợ/chồng”, “đọc trộm tin nhắn người yêu từ xa”. Những nội dung này đánh mạnh vào tâm lý nghi ngờ, tò mò trong các mối quan hệ tình cảm, khiến không ít người tìm cách liên hệ thử. Tuy nhiên, phía sau các lời quảng cáo hấp dẫn là thủ đoạn lừa đảo tinh vi nhằm chiếm đoạt dữ liệu cá nhân và tài sản của người dùng.

    Theo thông tin từ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp, chị V. (ngụ TP. Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp) từng suýt trở thành nạn nhân của hình thức lừa đảo này. Trước đó, khi thấy một tài khoản TikTok quảng cáo dịch vụ “xem trộm Zalo vợ/chồng”, chị V. đã chủ động liên hệ để tìm hiểu.

    Sau khi kết bạn qua Zalo, đối tượng khẳng định có thể giúp chị đọc toàn bộ tin nhắn của người khác “vĩnh viễn”, chỉ cần cung cấp số điện thoại. Giá dịch vụ được đưa ra là 800.000 đồng. Đáng chú ý, đối tượng không thực hiện bất kỳ thao tác kỹ thuật nào mà chỉ gửi cho chị V. một mã QR, yêu cầu quét để “kích hoạt dịch vụ”.

    Nhận thấy dấu hiệu bất thường, chị V. đã từ chối quét mã QR và chấm dứt trao đổi. Nhờ sự cảnh giác kịp thời, chị tránh được nguy cơ bị cài mã độc, đánh cắp thông tin cá nhân và tài khoản.

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Theo cơ quan chức năng, các mã QR được các đối tượng lừa đảo gửi cho nạn nhân hoàn toàn không có khả năng “mở khóa” hay “xem trộm” tin nhắn Zalo như quảng cáo. Thực chất, các mã này thường chứa mã độc hoặc dẫn đến các ứng dụng giả mạo. Khi người dùng quét mã hoặc cài đặt ứng dụng theo hướng dẫn, kẻ gian có thể chiếm quyền kiểm soát thiết bị và thực hiện nhiều hành vi nguy hiểm như: Thu thập dữ liệu cá nhân (danh bạ, hình ảnh, tin nhắn), chiếm đoạt tài khoản mạng xã hội, truy cập tài khoản ngân hàng, theo dõi hoạt động điện thoại, nghe lén, định vị hoặc điều khiển thiết bị từ xa.

    Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao khẳng định, mọi lời mời gọi “xem trộm Zalo”, “đọc tin nhắn từ xa” đều là chiêu trò lừa đảo. Zalo sử dụng cơ chế bảo mật độc lập, không cá nhân hay tổ chức nào có thể đọc tin nhắn chỉ thông qua số điện thoại. Việc truy cập nội dung tin nhắn chỉ có thể thực hiện khi đăng nhập đúng tài khoản hoặc trực tiếp sử dụng thiết bị của chủ sở hữu.

    Trước tình trạng trên, lực lượng chức năng khuyến cáo người dân tuyệt đối không quét mã QR lạ, không cài đặt ứng dụng không rõ nguồn gốc, đặc biệt là các ứng dụng quảng cáo khả năng “theo dõi từ xa”, “xem tin nhắn bí mật”, “định vị người thân”. Người dân cần nâng cao cảnh giác, không để sự tò mò hay nghi ngờ cá nhân trở thành cơ hội để các đối tượng xấu lợi dụng, gây ra những rủi ro về an ninh thông tin và tài sản.

    Đời sống và pháp luật

  • Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: “Đi khỏi về”

    Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống xối xả, làm nhòe đi cả khung cảnh bên ngoài cửa sổ chung cư cao cấp. Trong phòng khách, không khí ngột ngạt đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng nghe rõ mồn một. Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.

    – “Cô định đi bao lâu”? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – “Em đã nói với anh rồi. Bố em tai biến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian”. Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, sinh lão bệnh tử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo tử hẵng hay”.

    Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng tuổi lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.

    – “Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cuốn xéo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc”! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.

    Toàn hậm hực đá vào cái bàn trà. Anh ta cảm thấy bị xúc phạm. Đường đường là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ba chục triệu, vợ thì chỉ ở nhà chăm con (dù trước đó Lan cũng là kế toán trưởng, nghỉ việc vì mẹ chồng ép ở nhà dưỡng thai). Với Toàn, Lan sống sung sướng nhờ tiền của anh, nên cô không có quyền “lên mặt”.

    Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – “Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xác nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi”. Nghe mẹ khích, máu nóng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: “Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này”.

    Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con ném tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.

    15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.

    Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là “ngầu” nhất, mang tính sát thương cao nhất gửi cho Lan: “Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau.”

    Bấm gửi. Toàn thở hắt ra, cảm giác hả hê lan tỏa khắp người. Anh ta quay sang bà Phượng: – Mẹ yên tâm, phen này con cho nó sáng mắt ra. Không có con, mẹ con nó chỉ có nước ra đê.Bà Phượng cười tít mắt: – Phải thế chứ! Con trai mẹ là giỏi nhất. Thôi, mẹ con mình tính xem tối nay ăn gì ăn mừng. Hai mẹ con Toàn đang hí hửng bàn tính về một tương lai “tự do” không có cô con dâu gai mắt, thì điện thoại của Toàn rung lên bần bật.

    Là tin nhắn của Lan. Toàn nhếch mép: “Đấy, biết ngay mà. Chưa đầy 30 phút đã nhắn tin xin lỗi, van xin quay lại. Đừng hòng ông đây mủi lòng.” Anh ta mở tin nhắn lên, định đọc to cho mẹ nghe để cùng cười nhạo. Nhưng vừa lướt qua dòng đầu tiên, nụ cười trên môi Toàn cứng đờ lại. Mắt anh ta trợn trừng, mặt cắt không còn giọt máu.

    Nội dung tin nhắn hiện lên rõ mồn một: “Cảm ơn anh đã gửi đồ giúp, đỡ công tôi phải quay lại cái căn nhà ấy. Tiện đây tôi cũng báo tin mừng để anh và bố mẹ chuẩn bị tinh thần: Bố anh hiện đang nợ nhóm ‘anh em xã hội’ khu X 500 tiền thua cá độ bóng đá đêm qua. Còn mẹ anh, bà Phượng quý hóa, vừa vỡ hụi dây chuyền sáng nay, tổng nợ đâu đó khoảng hơn 1 tỷ, các con nợ đang kéo đến đấy. Tôi biết chuyện này từ hôm qua nên mới lấy cớ về ngoại gấp để thoát thân. Giờ tôi với con an toàn ở quê rồi. Mời anh ở lại ‘báo hiếu’, trả nốt số nợ 1,5 tỷ đó cho bố mẹ anh nhé. À nhắc để anh nhớ, sổ đỏ căn nhà đang ở vẫn cắm ở ngân hàng đấy, nhà anh vay để trả tiền cờ bạc 1 tỷ hổi đầu năm của em trai anh đấy. Tôi không ngu mà quay lại cái hố vôi ấy đâu. Đơn ly hôn anh cứ gửi, tôi ký ngay lập tức. Chúc may mắn!”

    Điện thoại trên tay Toàn rơi “bộp” xuống sàn nhà.

    – “Cái gì… cái gì thế con? Nó chửi gì à”? – Bà Phượng thấy thái độ lạ của con trai, vội nhặt điện thoại lên xem:. Vừa đọc xong, bà Phượng rú lên một tiếng rồi ngã phịch xuống ghế sofa, mặt xanh như tàu lá chuối. – “Sao… sao nó biết? Mẹ giấu kỹ thế cơ mà”… – “Mẹ”! – Toàn hét lên, giọng lạc đi – “Thế là thật à? Mẹ vỡ hụi thật à? Còn bố đâu”?

    Chưa kịp để bà Phượng trả lời, tiếng chuông cửa reo lên inh ỏi, kèm theo đó là tiếng đập cửa rầm rầm như muốn phá nát cả căn hộ. – “Mở cửa! Thằng Toàn, bà Phượng đâu! Ra đây trả tiền! Trốn đi đâu được”! Tiếng la hét, chửi bới của đám chủ nợ, dân xã hội đen vang vọng cả hành lang chung cư.

    Toàn lao ra ban công nhìn xuống. Dưới sảnh tòa nhà, một đám người xăm trổ đầy mình đang tụ tập, và có cả mấy bà hàng tôm cá đang cầm băng rôn đòi nợ mẹ anh. Lúc này, bố Toàn – người mà nãy giờ Toàn tưởng đi đánh cờ tướng – lẩy bẩy chui ra từ trong tủ quần áo, mặt mũi bầm tím: – “Con ơi… cứu bố… Bọn nó dọa c/ắt g/ân chân bố”…

    Toàn đứng chết lặng giữa phòng khách sang trọng. 1,5 tỷ đồng! Với mức lương của anh, cộng thêm chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở thành phố, anh phải làm bao nhiêu năm mới trả hết? Mà không, bọn cho vay nặng lãi đâu có cho anh thời gian.

    Anh chợt nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lan lúc ra đi. Hóa ra, đó không phải là sự cam chịu. Đó là ánh mắt của sự thương hại. Cô ấy đã biết tất cả. Cô ấy đã âm thầm chịu đựng sự khinh miệt của gia đình anh, trong khi nắm rõ trong tay quả bom nổ chậm này. Và khi quả bom sắp nổ, cô ấy đã chọn cách rút lui êm thấm nhất, mang theo đứa con – tài sản quý giá nhất, để lại cho anh “cái nhà” mà anh luôn vỗ ngực tự hào.

    Chiếc vali anh gửi đi, hóa ra lại chính là tấm vé giải thoát cuối cùng cho Lan, do chính tay anh trao tặng. Tiếng đập cửa ngày càng mạnh, cánh cửa gỗ lim bắt đầu nứt ra. Toàn nhìn bố mẹ đang ôm nhau run rẩy, rồi nhìn lại dòng tin nhắn cuối cùng của vợ: “Tôi không ngu mà quay lại đâu.”

    Toàn gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng cười chua chát bật ra khỏi cổ họng nhưng nghe như tiếng khóc. Anh ta đã đuổi vợ đi để độc chiếm sự tự do, nhưng không ngờ, thứ anh ta nhận lại là một chiếc lồng sắt nợ nần không lối thoát. Bên ngoài trời mưa vẫn xối xả, nhưng Lan và con thì đã đi xa, rất xa khỏi cơn bão tố sắp ập xuống căn nhà này.

  • Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận

    Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận

    Tôi tên Lan, 33 tuổi, tái hôn được hai năm với Hùng – người đàn ông tử tế mà tôi nghĩ trời thương mới ban cho mình sau cuộc hôn nhân đầu đổ nát. Con gái riêng của tôi, bé Na 8 tuổi, cũng rất quý anh. Mỗi cuối tuần tôi đi làm ca, Hùng đều nói sẽ đưa Na sang nhà ngoại chơi cho khuây khỏa. Tôi tin anh.

    Cho đến chiều chủ nhật tuần đó.

    Trời mưa lâm râm. Tôi về sớm hơn mọi khi. Không thấy Hùng và con đâu, tôi gọi điện thì anh nói đang trên đường đưa Na về từ nhà ngoại.

    Nhưng chỉ một phút sau, Na mở cửa bước vào từ sân sau – áo còn ướt mưa.

    Tôi chết lặng.

    Tôi quỳ xuống, hỏi con:
    Sao con ở đây? Bố dượng đưa con đi đâu?

    Na nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, rồi kéo tôi ra phía sau nhà – đúng góc khuất cây mít nơi Hùng thường chẻ củi.

    Giọng con run rẩy:

    “Mẹ ơi… ông ấy không đưa con đi nhà ngoại… Ông ấy đưa con đi…”

    “…đến nghĩa trang cuối xóm.”

    Tôi nổi da gà, ôm chặt lấy con:
    “Để làm gì?”

    Na rưng rưng:

    “Ông ấy bắt con quỳ trước mộ bà nội cũ của ông ấy… rồi nói con phải xin lỗi vì đã ‘lấy mất mẹ khỏi ông ấy’…
    Ông ấy còn bắt con hứa… nếu mẹ với ông ấy có con riêng… con phải tự dọn ra khỏi nhà.”

    Tôi sững sờ, ruột gan đứt đoạn. Bà nội mà Na nhắc đến… là mẹ ruột của Hùng, người đã mất cách đây 10 năm vì bị chính chồng cũ của Lan chửi mắng dằn vặt. Hùng luôn đau đáu chuyện đó.

    Tôi run giọng hỏi:
    “Ông ấy có làm gì con không?”

    Na bật khóc:

    “Ông ấy nói nếu con kể cho mẹ, ông ấy sẽ đem con đến chỗ đó lần nữa, lúc tối…”

    Ngay lúc Na nói xong, tiếng khóa cổng lách cách vang lên. Hùng về.

    Tôi đứng dậy, nhìn anh ta trong ánh chớp mưa, khuôn mặt đầm đìa nước nhưng ánh mắt đầy thứ gì đó tối tăm, lạnh lẽo…

    “Lan, anh nói rồi mà. Anh đưa con đi chơi ở nhà ngoại, em không tin anh à?”

    Ngay sau lưng anh…
    một mảng đất đỏ còn mới dính trên giày.

    Tôi ôm lấy con, lùi lại.

    “Hùng… tôi biết hết rồi.”

    Anh ta nở nụ cười mệt mỏi, chậm rãi đóng cổng lại.

    “Vậy thì… để anh nói nốt phần còn lại.”

    Anh ta bước từng bước vào nhà, giọng trầm xuống:

    “Bà nội nó chết… là vì người MẸ THẬT của nó.”

    Tôi đông cứng.

    “Lan… em tưởng nó là con ruột em thật à?”

    “Anh nói rồi… nó giống ai em có bao giờ tự hỏi chưa?”

  • Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc

    Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc

    Bố tôi từng là quan chức nên đám tang của bà nội rất đông người đến viếng. Nhiều người đặt phúng phong bì rất dày rồi rời đi rất nhanh, nhưng cũng có những người nhiệt tình ở lại đến lúc xong việc.

    Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.

    Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.

    Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.

    Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu… để tẩm bổ cho bà.

    Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác…của bố vẫn tới rất đông.

    Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.

    Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: “Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé”.

    Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: “Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?”. Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.

    Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.

    Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.

    Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui. bài tâm sự

    Phong bì của thông gia nghèo khiến gia đình quan chức về hưu im phăng phắc. Ảnh minh họa
    Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: “Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem”. Bố tôi quay sang: “Đưa cho bố”.

    Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, còn có một cuốn sổ tiết kiệm có 50 triệu đồng. Kẹp trong đó là mảnh giấy viết tay:

    “Thưa anh chị thông gia, số tiền này là tiền năm xưa, bà cho vợ chồng tôi để mua hồi môn cho cháu L. Khi ấy nhà tôi nghèo, chẳng chuẩn bị được tươm tất cho con. Chính bà đã bí mật gửi tiền và dặn dò: ‘Con gái đi lấy chồng, nhất định phải ngẩng cao đầu’.

    Sau này, nhiều lần lên thăm bà, chúng tôi xin được gửi trả số tiền nhưng bà kiên quyết từ chối và không cho nói với ai. Nay bà mất, chúng tôi xin gửi lại bà. Ân nghĩa này, cả đời chúng tôi không quên”.

    Cả gia đình tôi im phăng phắc. Bố tôi đặt cuốn sổ lên bàn thờ bà nội, thắp nhang và đứng lặng rất lâu.

    “Tiền bạc, chức tước cũng chỉ là nhất thời. Ở đời nay, ân nghĩa mới là điều còn mãi. Bố mong các con sau này cũng hiểu điều đó, tự răn dạy chính mình”, bố nói với 4 anh em tôi rồi rưng rưng nước mắt rời đi.

    Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.

    Tâm sự gửi về email: Bandoisong@vietnamnet.vn hoặc bình luận phía cuối bài.

  • Đi làm khu công nghiệp quần đêm cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sung sướng quá hóa rô, vào hôm nay ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng chị hàng xóm tình tứ

    Đi làm khu công nghiệp quần đêm cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sung sướng quá hóa rô, vào hôm nay ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng chị hàng xóm tình tứ


    Tôi làm công nhân khu công nghiệp.
    Ca ngày, ca đêm, tăng ca triền miên. Có những hôm đứng máy mười hai tiếng liền, về tới nhà chân tay rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ.

    Còn chồng tôi thì ở nhà.
    Nấu cơm, giặt đồ, đưa con đi học.
    Ai cũng bảo: “Sướng thế còn gì.”

    Nhưng sướng quá… hóa rồ.

    Hôm đó tôi tan ca sớm. Không báo trước. Trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm nóng và cái giường quen.

    Nhà khóa hờ.

    Tôi vừa bước tới cửa thì nghe tiếng cười khúc khích.
    Giọng phụ nữ. Rất quen.

    Tôi đứng chết trân.

    Qua khe cửa, tôi thấy chồng tôi đang bế chị hàng xóm — chị ta ngồi gọn trong lòng anh, tay quàng cổ, miệng cười ngọt lịm.

    Tôi không xông vào.
    Không gào.
    Không làm ầm.

    Tôi lùi lại, đóng cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.

    Tôi đi thẳng ra chợ.

    Tôi mua một bọc mắm tôm — loại nặng mùi nhất.
    Thêm ít bột ớt.
    Và một cuộn băng keo.

    Về đến nhà, họ vẫn chưa phát hiện ra tôi.

    Tôi lặng lẽ vào phòng ngủ, mở tủ, lấy toàn bộ quần áo của chồng — từ áo đi chơi, đồ công sở, đến cả quần lót.

    Tôi trộn mắm tôm với ớt, quấy đều.
    Rồi xoa kỹ từng món. Không sót.

    Xong xuôi, tôi treo tất cả lên ban công — ngay phía trước nhà, nơi cả dãy trọ đều nhìn thấy.

    Mùi mắm tôm bắt đầu lan ra.

    Chỉ vài phút sau, cả xóm nhốn nháo.

    “Nhà ai thối thế?”
    “Trời ơi, mùi gì kinh vậy!”

    Chồng tôi hốt hoảng chạy ra.
    Chị hàng xóm theo sau, mặt tái mét.

    Khi anh ta nhìn thấy đống quần áo của mình, ướt nhẹp mắm tôm, treo lủng lẳng trước ban công —
    anh ta chết lặng.

    Tôi lúc đó mới bước ra, giọng bình thản:

    “Em đi làm nuôi cả nhà.
    Anh ở nhà… nuôi thêm hàng xóm à?”

    Cả xóm im phăng phắc.

    Chị hàng xóm cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
    Chồng tôi lắp bắp, mồm há ra rồi lại ngậm vào.

    Tôi nói tiếp, vẫn rất nhẹ:

    “Quần áo anh, em giặt sạch rồi.
    Còn mặt mũi anh, em để nguyên cho xóm giềng giặt hộ.”

    Tối hôm đó, anh ta không dám ngủ ở nhà.
    Chị hàng xóm thì chuyển trọ sau một tuần.

    Còn tôi, sáng hôm sau vẫn đi làm ca sớm như mọi ngày.
    Chỉ khác một điều:

    Tôi hiểu ra rằng —
    có những người không cần đánh ghen,
    chỉ cần cho họ ngửi đúng mùi của sự phản bội
    là đủ nhớ cả đời.