Tác giả: admin

  • B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B:ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai

    B;ắt gặp vợ cũ làm lao công sau 7 năm ly hôn đang đứng ngắm nhìn chiếc váy sang trọng trưng bày trong tủ kính, người đàn ông m//ỉa m//ai: “Cả đời này không bao giờ cô có cơ hội được chạm vào nó đâu chứ nói gì mặc nó”. Ai ngờ 5 phút sau anh ta ch//ế//t đứng khi thấy cảnh tượng haihung ….

    Sảnh lớn của Trung tâm thương mại R – biểu tượng xa hoa bậc nhất thành phố – rực rỡ ánh đèn. Hùng bước xuống từ chiếc Mercedes bóng lộn, tay ô/m e/o Tuyết, cô b/ồ nh/í n/ó/ng b/ỏ/ng kém anh cả giáp. Hôm nay Hùng đến đây không phải để mua sắm, mà để tham dự buổi tiệc ra mắt đối tác chiến lược của tập đoàn mà anh đang khao khát được ký hợp đồng.

    Đi ngang qua khu trưng bày thời trang cao cấp, Hùng bỗng khựng lại. Trước tủ kính trưng bày bộ sưu tập mới nhất, có một người phụ nữ đang đứng. Cô ta mặc bộ đồ màu xám tro giản dị, trông chẳng khác nào đồng phục của nhân viên tạp vụ, tay đang cầm chiếc khăn lau chăm chú nhìn vào bên trong.

    Hùng nheo mắt. Dáng người ấy, cái cách búi tóc vội vàng ấy… Quen quá. — “Lan?” Người phụ nữ quay lại. Khuôn mặt mộc không trang điểm, có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng ánh nhìn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. Đúng là Lan – vợ cũ của Hùng.

    Bảy năm trước, Hùng đã tàn nhẫn ly hôn Lan khi sự nghiệp của anh bắt đầu phất lên. Lý do anh đưa ra là Lan “qu/ê m/ùa, chậm chạp, không xứng làm vợ giám đốc”. Anh để lại cho cô căn nhà cấp 4 dột nát, mặc kệ cô xoay xở với cuộc sống. Gặp lại sau 7 năm, thấy vợ cũ trong bộ dạng này, Hùng nhếch mép cười khẩy. Trong đầu anh hiện lên kịch bản: Chắc cô ta thất nghiệp, phải xin vào đây làm lao công quét dọn.

    Hùng tiến lại gần, cố tình giậm giày thật mạnh. Lan nhìn thấy Hùng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thản. Cô đang nhìn chăm chú vào ma-nơ-canh mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ đính đá Ruby lộng lẫy – thiết kế độc bản có tên “Phượng Hoàng Lửa”.

    — “Sao? Thấy đẹp không?” – Hùng cất giọng mỉa mai, tay chỉ vào chiếc váy. Lan gật đầu nhẹ: — “Rất đẹp. Tinh tế và quyền lực”. Hùng bật cười lớn, tiếng cười khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh rút trong ví ra vài tờ tiền lẻ, vứ//t toẹt xuống nắp thùng rác bên cạnh Lan: — “Đẹp thì cũng chỉ để ngắm thôi. Cỡ người như cô, làm lao công cả đời, nhịn ăn nhịn mặc mười kiếp cũng không mua nổi cái khuy áo của nó đâu.”…

    Lan cúi xuống nhặt mấy tờ tiền lẻ, không phải vì cần, mà vì không muốn chúng nằm bẩn trên sàn đá cẩm thạch sáng bóng. Cô đặt lại ngay ngắn lên miệng thùng rác, giọng đều đều:

    — “Anh nên giữ lại. Tiền này… anh sẽ cần.”

    Hùng sững người trong một nhịp thở. Câu nói ấy không mang theo oán giận, cũng chẳng van xin. Nó bình thản đến mức khiến anh khó chịu.

    — “Cô vẫn cái kiểu giả thanh cao đó à?” — Hùng gằn giọng, quay sang Tuyết — “Em thấy chưa? Người ta nghèo nhưng sĩ diện thì vẫn đầy mình.”

    Tuyết bật cười khanh khách, khoác tay Hùng chặt hơn, cố tình liếc Lan từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt.

    Đúng lúc ấy, một nhóm người mặc vest đen đồng loạt bước vào sảnh. Dẫn đầu là người đàn ông trung niên tóc hoa râm, khí chất trầm ổn, theo sau là đội ngũ truyền thông và quản lý trung tâm thương mại.

    Quản lý TTTM cúi người thật thấp:

    — “Thưa bà Lan, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Buổi công bố sẽ bắt đầu trong 3 phút nữa.”

    Cả sảnh… đột ngột im phăng phắc.

    Hùng chết lặng.

    — “Bà… Lan?” — giọng anh ta nghẹn lại như có thứ gì đó bóp chặt cổ họng.

    Lan khẽ gật đầu, đặt chiếc khăn lau lên xe đẩy. Cô tháo găng tay, động tác chậm rãi, dứt khoát. Một nữ trợ lý lập tức bước tới, khoác lên người Lan chiếc áo vest trắng thanh lịch.

    Chỉ trong vài giây, người “lao công” biến mất.

    Trước mặt Hùng là một người phụ nữ hoàn toàn khác: mái tóc được thả nhẹ, sống lưng thẳng, ánh mắt sâu và lạnh.

    Người đàn ông tóc hoa râm tiến lên một bước, giới thiệu lớn giữa sảnh:

    — “Xin trân trọng giới thiệu: Bà Lan – Chủ sở hữu thương hiệu ‘Phượng Hoàng Lửa’, đồng thời là nhà đầu tư chính của bộ sưu tập dạ hội độc bản ra mắt tối nay.”

    Hùng lảo đảo lùi lại một bước.

    Chiếc váy đỏ ruby sau lưng Lan — chiếc váy mà anh vừa sỉ nhục — chính là thiết kế mang tên cô.

    Lan quay sang nhìn Hùng. Lần này, cô mỉm cười.

    Nhưng đó không phải nụ cười yếu đuối của người phụ nữ năm xưa.

    — “Bảy năm trước, anh nói tôi không xứng đứng cạnh anh.”
    — “Bảy năm sau, anh nói tôi không bao giờ được chạm vào chiếc váy này.”

    Lan giơ tay, nhân viên lập tức mở tủ kính. Cô tự tay chạm vào lớp vải đỏ rực, ánh đèn chiếu lên khiến cả sảnh như bốc cháy.

    — “Tiếc quá…” — Lan nói khẽ — “Người không có cơ hội chạm vào nó… là anh.”

    Ngay lúc đó, điện thoại Hùng rung liên hồi.

    Tin nhắn từ thư ký:

    “Anh Hùng, đối tác chiến lược vừa rút toàn bộ vốn. Họ chuyển sang ký hợp đồng độc quyền với… bà Lan.”

    Chưa kịp hoàn hồn, Tuyết hất mạnh tay anh ra:

    — “Anh nói anh sắp làm phó tổng cơ mà? Hóa ra chỉ là cái vỏ rỗng?”

    Cô ta quay lưng bỏ đi, giày cao gót gõ vang từng nhịp như đóng đinh vào sự kiêu ngạo vừa sụp đổ của Hùng.

    Lan bước ngang qua anh.

    Không nhìn lại.

    Chỉ để lại một câu, nhẹ như gió:

    — “Cảm ơn anh… vì năm xưa đã buông tay.”

    Hùng đứng chết trân giữa sảnh, giữa ánh đèn xa hoa, giữa tiếng máy ảnh, giữa một thực tại mà anh không bao giờ ngờ tới.

  • Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và S/ữ/ng Sở Trước Cảnh Tượng

    Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và S/ữ/ng Sở Trước Cảnh Tượng


    Con Gái 3 Tuổi Ngủ Cùng Ông Nội Chưa Bao Giờ Khốc – Một Hôm Tôi Tò Mò Mở Cửa Và Sững Sở Trước Cảnh Tượng….

    Con gái tôi, bé Mai Anh, mới tròn ba tuổi. Từ ngày vợ tôi mất vì tai biến sau sinh, con bé ngủ cùng tôi. Nhưng khoảng hơn một tháng nay, đêm nào tôi cũng thấy con đã được bế sang phòng ông nội từ lúc nào. Người duy nhất trong nhà có thể làm điều đó là ông Tư – bố tôi.

    Ông Tư năm nay đã bảy mươi hai tuổi, ít nói, sống khép kín. Sau khi vợ ông mất mười năm trước, ông gần như chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi vẫn biết ông thương cháu, nhưng việc ông lặng lẽ bế Mai Anh sang phòng mình mỗi đêm khiến tôi không khỏi thắc mắc.

    Tôi hỏi thì ông chỉ cười, nói:
    – “Nó ngủ không yên, tao ru cho nó ngủ chút thôi.”

    Nhưng linh cảm của một người cha khiến tôi không thể yên tâm. Đêm đó, tôi giả vờ đi ngủ sớm. Khoảng gần nửa đêm, khi cả nhà đã im lặng, tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

    Ánh đèn phòng ông nội hắt ra khe cửa. Tôi đứng trước cánh cửa gỗ cũ, tay run run. Trong đầu tôi lúc ấy là hàng loạt câu hỏi, lo lắng và cả sợ hãi – những suy nghĩ mà chính tôi cũng ghét bản thân vì đã nghĩ đến.

    Tôi mở cửa.

    Mai Anh nằm gọn trong vòng tay ông nội, đầu tựa lên ngực ông. Ông Tư ngồi dựa vào thành giường, một tay vỗ nhẹ lưng cháu, tay còn lại đặt lên trán con bé. Ông không ngủ. Đôi mắt ông mở, đỏ hoe, nhìn xa xăm.

    Tôi sững sờ.

    Không phải vì cảnh tượng đáng sợ như tôi từng nghĩ, mà vì ông đang khóc. Những giọt nước mắt già nua lặng lẽ chảy xuống mái tóc thưa bạc.

    Ông thì thầm, rất khẽ:
    – “Ngoan… ông đây… đừng sợ…”

    Mai Anh khẽ rùng mình trong giấc ngủ, rồi lại yên. Tôi đứng chết lặng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra ông nội chưa bao giờ khóc trước mặt ai – kể cả khi bà mất.

    Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, lòng rối bời. Rõ ràng tôi đã hiểu lầm điều gì đó. Nhưng ông đang che giấu chuyện gì, và tại sao ông lại khóc mỗi đêm như vậy?

    Sáng hôm sau, tôi để ý thấy ông Tư mệt hơn mọi ngày. Bữa cơm sáng, ông ăn rất ít, tay run run khi cầm chén. Mai Anh thì quấn ông không rời, cứ gọi “ông ơi” rồi leo lên lòng ông ngồi.

    Tôi quyết định không hỏi vội. Nhưng đến trưa, khi Mai Anh ngủ, tôi thấy ông lặng lẽ gom một xấp giấy cũ, nhét vào ngăn tủ thấp trong phòng. Tò mò, tôi chờ ông ra sau vườn tưới cây rồi mở tủ.

    Đó là hồ sơ bệnh án.

    Chẩn đoán ghi rõ: Rối loạn lo âu sau sang chấn – mất ngủ mãn tính. Ngày lập hồ sơ cách đây gần hai tháng.

    Tôi chết lặng.

    Hóa ra, từ sau ngày vợ tôi mất, ông Tư thường xuyên gặp ác mộng. Ông mơ thấy cảnh con dâu qua đời, nghe tiếng trẻ con khóc trong đêm. Ông không dám nói với tôi, sợ tôi thêm gánh nặng.

    Tối hôm đó, tôi không kìm được nữa.

    – “Ba… con biết rồi.”

    Ông Tư im lặng rất lâu. Rồi ông thở dài, giọng khàn đi:
    – “Ba xin lỗi. Ba chỉ… mỗi lần con bé ngủ bên ba, ba mới không mơ thấy ác mộng.”

    Ông kể rằng Mai Anh thường tỉnh giấc giữa đêm, khóc vì nhớ mẹ. Khi ông bế cháu sang phòng mình, nghe tiếng thở đều của con bé, ông cảm thấy như được kéo về thực tại.
    – “Tiếng thở của nó… giống hệt tiếng mẹ nó hồi còn sống.”

    Ông cúi đầu, giấu đôi mắt đỏ hoe.
    – “Ba không dám khóc trước mặt tụi bây.”

    Tôi nghẹn ngào. Hóa ra, người đàn ông cứng rắn cả đời ấy cũng đang chống chọi với nỗi đau của riêng mình.

    Từ hôm đó, tôi thay đổi. Tôi không còn để ông thức một mình nữa. Tôi đưa ông đi tái khám, sắp xếp lại giờ ngủ cho cả nhà. Đêm đến, tôi cùng ông ru Mai Anh ngủ, rồi bế con về phòng tôi khi bé đã say giấc.

    Mai Anh cũng dần khá hơn. Con bé không còn giật mình giữa đêm. Mỗi sáng thức dậy, nó đều chạy sang phòng ông nội, ôm cổ ông cười khanh khách.

    Căn nhà nhỏ, dù thiếu vắng người phụ nữ từng là trụ cột, nhưng tình thân đã giữ chúng tôi lại với nhau.

    Một buổi tối cuối năm, trời mưa rả rích. Mai Anh sốt nhẹ, tôi và ông Tư thay nhau lau người cho con. Đêm đó, tôi quyết định trải chiếu trong phòng ông.

    – “Ba không cần giấu nữa. Con ở đây.”

    Ông Tư quay mặt đi, nhưng tôi thấy vai ông run lên. Lần đầu tiên trong đời, ông bật khóc thành tiếng. Không phải tiếng khóc nức nở, mà là những tiếng thở dài đứt quãng của một người đàn ông đã kìm nén quá lâu.

    – “Ba sợ một ngày ba cũng bỏ tụi bây mà đi…”

    Tôi nắm lấy tay ông.
    – “Ba còn tụi con. Còn Mai Anh.”

    Mai Anh lúc đó tỉnh dậy, nhìn hai người lớn, rồi lồm cồm bò sang ôm cổ ông nội.
    – “Ông đừng khóc… Mai Anh thương ông.”

    Câu nói ngây ngô ấy khiến ông Tư òa lên khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt nhẹ nhõm.

    Từ đó, ông không còn giấu bệnh. Ông tham gia câu lạc bộ người cao tuổi trong xã, mỗi sáng đưa Mai Anh ra công viên. Tôi cũng học cách chia sẻ, không gồng mình làm trụ cột duy nhất.

    Gia đình chúng tôi không hoàn hảo, nhưng đủ ấm.

    Có những nỗi đau không cần giấu kín. Có những giọt nước mắt, rơi ra đúng lúc, lại là điều cứu rỗi cả một gia đình.

  • Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Bố dượng mỗi tháng cho 5 triệu tiêu vặt, sau khi mẹ m:ấ:t, tôi mới biết t:i:ền đó từ đâu mà có

    Khi đó, tôi lặng cả người.

    Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có bố, chỉ có mẹ và tôi nương tựa vào nhau sống qua ngày. Mẹ tôi là công nhân làm việc ở khu công nghiệp, tảo tần từ sáng đến tối, vừa làm mẹ, vừa làm bố. Mẹ dạy tôi phải mạnh mẽ, nhưng cũng chưa từng ngăn tôi mơ về một người bố.

    Năm tôi 12 tuổi, mẹ lấy chồng. Người đàn ông ấy tên Minh, là dân kỹ sư xây dựng, chuyển từ TP.HCM ra Bắc làm việc, hiền lành, ít nói nhưng tôi không có thiện cảm với chú ấy. Bởi tôi không hề muốn có người lạ nào chen vào cuộc sống hai mẹ con.

    Dù chú Minh cố gắng thân thiện, mua bánh cho tôi, giúp tôi làm bài tập, sửa cái xe đạp cà tàng tôi đi học… tôi vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Trong lòng tôi luôn lặp đi lặp lại một câu, ông ấy không phải bố tôi.

    Tôi lớn dần. Lên cấp 3, tôi học xa nhà, chú Minh bắt đầu chuyển khoản đều đặn cho tôi 5 triệu mỗi tháng, gọi là tiền tiêu vặt, học thêm, ăn uống, mua sách vở. Tôi chưa từng hỏi, chú cũng chưa bao giờ giải thích. Tôi nghĩ đơn giản rằng có lẽ chú nhiều tiền, nên cho là cho vậy thôi.

    Mẹ không nói nhiều. Chỉ có lần, bà vuốt tóc tôi và bảo:

    – Chú Minh thương con như con ruột. Sau này con phải đối xử tốt với chú ấy nhé.

    Tôi không trả lời.

    Mẹ bảo bố dượng thương tôi như con ruột. (Ảnh minh họa)

    Rồi tôi vào đại học, càng đi xa nhà hơn. Tiền tiêu vặt vẫn là 5 triệu đều đặn mỗi tháng. Lúc ấy, tình cảm tôi dành cho chú ấy đã khác, nhưng tôi vẫn không thể gọi chú là “bố”. Tôi vẫn mang theo sự cảnh giác và xa cách, dù ông chưa từng làm gì khiến tôi tổn thương.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. Căn bệnh ung thư gan đến nhanh như một cơn bão. 3 tháng sau, mẹ qua đời, không kịp nói lời cuối với tôi.

    Trong lúc dọn dẹp lại đồ đạc, tôi tìm thấy một tập hồ sơ cũ mẹ cất trong ngăn tủ. Bên trong là thỏa thuận ly hôn giữa mẹ và bố ruột tôi từ khi tôi mới 2 tuổi. Trên đó ghi rõ ràng: “Bố ruột đồng ý chu cấp 10 triệu đồng mỗi tháng cho đến khi con gái học xong đại học”.

    Tôi lặng người. Từ bé đến lớn, tôi chưa từng nghe mẹ nhắc đến chuyện chu cấp. Tôi chưa từng thấy bóng dáng người đàn ông đó. Mỗi tháng tôi chỉ nhận 5 triệu từ chú Minh.

    Tôi cố tìm số điện thoại của bố ruột rồi gọi cho ông, người mà tôi chỉ nhớ qua một tấm ảnh nhỏ trong ví mẹ. Đầu dây bên kia, ông chỉ nói một câu:

    – Bố gửi tiền đầy đủ mỗi tháng, chưa từng thiếu con đồng nào đâu. Thế là bố đã hết trách nhiệm rồi, giờ con còn gọi làm gì?

    Tôi sốc. Tôi giận. Tôi thấy mình bị lừa dối. Tôi mang bản thỏa thuận về nhà, đặt lên bàn trước mặt bố dượng, nước mắt rơi không kìm được:

    – Số tiền này… suốt những năm qua, là từ bố ruột con gửi, đúng không?

    Chú Minh im lặng một lúc lâu. Rồi ông mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tay dày. Bên trong ghi rõ từng khoản chi tiêu của tôi gồm học phí, thuê nhà, sách, ăn uống, cả những lần tôi về quê thăm mẹ. Mỗi đồng tiền đều được chú ghi cẩn thận, ngay ngắn như giữ một điều gì rất thiêng liêng.

    Đến khi tôi học xong thạc sĩ, mẹ đổ bệnh. (Ảnh minh họa)

    Cuối cùng, chú chỉ nói một câu:

    – Mẹ con không muốn con biết… bà sợ con lại hy vọng rồi thất vọng thêm một lần nữa, giống như bà ấy đã từng. Mỗi tháng đưa con 5 triệu là vì sợ con tiêu hoang, số còn lại bố mẹ luôn tiết kiệm để dành cho con sau này.

    Tôi bật khóc nức nở. Tôi nhớ lại giọng nói lạnh lùng của bố ruột, nhớ về tất cả những lần mình lạnh lùng, thờ ơ với bố dượng. Tôi nhớ cả sự chăm sóc của bố dượng trong suốt những năm qua. Có lần tôi bệnh, bố dượng ngồi cả đêm chườm khăn, nấu cháo, không ngủ phút nào. Tôi nhớ có hôm mưa to, xe tôi chết máy, chính ông là người đến đón.

    Sáng hôm sau, tôi đứng trước cửa phòng bố dượng, gõ nhẹ. Ông đang ngồi lặng lẽ nhìn ảnh cưới của mẹ tôi. Tôi khẽ gọi:

    – Bố ơi…

    Ông quay đầu lại, sững người, rồi chậm rãi gật đầu, mắt đỏ hoe.

    – Dậy rồi thì ra ăn sáng đi con, hôm nay bố nấu món con thích.

    Ông nói, giọng run run, vì đây cũng là lần đầu tiên ông xưng “bố” với tôi. Bữa sáng hôm đó chỉ là trứng rán, canh rau muống, nhưng tôi chưa từng thấy ấm lòng đến thế.

    Khoảnh khắc đó tôi nhận ra đây mới là người bố thực sự của tôi, người đàn ông âm thầm dùng tình thương của mình che chở cho tôi như một người bố thực thụ dù chẳng có giọt máu chung nào. Và số tiền 5 triệu mỗi tháng kia, mẹ và bố dượng giấu tôi không phải để lừa dối, mà chỉ mong tôi lớn lên trong đủ đầy, không oán hận, cũng không chờ đợi điều gì từ một người đã rời đi.

  • Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp

    Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp…

    Ngày đầu về ra mắt nhà người yêu, Mai đã chuẩn bị rất kỹ. Cô chọn một chiếc váy dài nhã nhặn, gọn gàng và thanh lịch. Tóc buộc thấp, trang điểm nhẹ nhàng, đủ để tôn lên vẻ dịu dàng, hiền hậu. Mai là nhân viên văn phòng, sinh ra trong một gia đình giáo viên, được dạy dỗ kỹ càng từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử. Nhưng có lẽ cô không ngờ, chuyến ra mắt ấy lại là một “bài kiểm tra” không chính thức, mà cả nhà trai đã âm thầm chuẩn bị.

    Hôm đó, nhà Hùng – bạn trai Mai – tổ chức tiệc mừng thọ cho ông nội. Cả họ hàng đổ về, khách khứa đông đến mức thuê tới năm chục mâm cỗ. Mai đến nơi từ sớm, cùng Hùng phụ bày bàn, dọn ghế. Mẹ Hùng đon đả chào hỏi, nhưng ánh mắt bà lại hơi lạnh nhạt. Khi nhìn Mai, bà không nói gì nhiều, chỉ liếc một lượt từ đầu đến chân.

    Tiệc kết thúc, ai nấy no nê, vui vẻ ra về. Chén đĩa ngổn ngang trong sân. Mẹ Hùng bỗng gọi Mai ra, chỉ tay vào bồn nước, lạnh lùng bảo:
    – Con gái con lứa, về nhà bạn trai cũng nên xắn tay phụ việc. Ở quê, ai chẳng thế. Cháu vào rửa giúp bác mấy cái mâm bát nhé, có gì đâu mà ngại.

    Nhưng “mấy cái” hóa ra là 50 mâm – chồng chén cao ngất, mâm inox đen nhẻm vì dầu mỡ. Bà và vài người họ hàng đứng ở gần đó, cười cười:
    – Xem xem con dâu tương lai có biết làm việc nhà không.

    Hùng đứng cạnh, ái ngại định lên tiếng thì mẹ anh đã lườm:
    – Đàn ông thì biết gì. Việc đàn bà, để con gái người ta thể hiện.

    Mai không nói gì. Cô mỉm cười nhẹ, tháo khuyên tai, xắn tay áo, rồi đi vào bếp lấy tạp dề. Nhưng cô không lao vào rửa ngay. Mai mở điện thoại, gọi vài cuộc rồi quay ra nói:
    – Dạ, bác cho cháu mấy phút. Cháu xin phép xử lý theo cách của mình.

    Mọi người ngơ ngác nhìn cô. Mười lăm phút sau, một chiếc xe tải nhỏ đỗ xịch trước cổng. Bốn người mặc đồng phục bước xuống – nhân viên của dịch vụ vệ sinh tiệc cưới. Họ mang theo chậu nước, nước rửa bát, giẻ lau và bắt đầu rửa bát đĩa như một tổ đội chuyên nghiệp.

    Mai đứng cạnh, giám sát từng chút một, còn phụ họ lau khô, xếp lại vào rổ. Chưa đầy một tiếng, sân sạch bóng. Mẹ Hùng và họ hàng đứng tròn mắt, không ai nói nên lời. Bà lúng túng hỏi:
    – Ủa, cháu gọi ai đến vậy?

    Mai mỉm cười:
    – Dạ, cháu quen bên cung cấp dịch vụ. Họ chuyên phục vụ nhà hàng tiệc cưới. Mỗi mâm bát tính 20.000 đồng, tổng cộng là một triệu. Nhưng vì cháu là khách quen nên được giảm còn tám trăm. Cháu xin phép được tự trả. Đáng lẽ cháu rửa, nhưng cháu sợ không sạch và tốn thời gian của cả nhà. Thay vì thế, cháu nghĩ nên giải quyết gọn gàng, sạch sẽ và vẫn chu toàn.

    Một người dì của Hùng buột miệng:
    – Trời đất ơi, con bé này khéo quá!

    Mẹ Hùng ban đầu có vẻ khó chịu, nhưng rồi cũng gật gù:
    – Cũng coi như biết xoay sở. Nhưng nhà bác coi trọng người phụ nữ biết hy sinh, chứ không phải ai cũng dùng tiền là xong.

    Mai nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng đáp:
    – Dạ, cháu cũng tin vào sự hy sinh. Nhưng cháu nghĩ, phụ nữ hiện đại có thể hy sinh thông minh. Cháu vẫn sẵn sàng gánh vác việc nhà, chăm sóc gia đình, nhưng trong những tình huống bất ngờ, cháu chọn cách giải quyết hiệu quả thay vì cảm tính.

    Lúc này, ông nội của Hùng – nhân vật chính của bữa tiệc – chống gậy đi ra, nghe hết cuộc trò chuyện. Ông cười lớn:
    – Giỏi, giỏi lắm! Cái quan trọng không phải là rửa mấy cái bát mà là cách con bé xử lý vấn đề. Không hoảng loạn, không phản ứng tiêu cực, mà lại còn khiến người ta phải thán phục. Loại con dâu như thế, nhà này phải giục cưới gấp kẻo mất đấy!

    Cả họ cười rộ lên. Hùng lúc này mới dám nắm tay Mai, mắt ánh lên niềm tự hào.

    Kể từ sau buổi ra mắt ấy, thái độ của mẹ Hùng thay đổi hẳn. Bà chủ động gọi điện cho Mai, hỏi thăm, gửi đồ ăn quê. Cuộc nói chuyện nào cũng kết thúc bằng câu:
    – Bao giờ cháu rảnh, về chơi lâu lâu một chút nhé. Mà đừng để lâu quá, bác còn muốn sớm có cháu bồng nữa cơ!

  • Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi

    Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tuổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rượu ngoại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nượp, toàn là quan chức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.

    Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầm xấp phong bì lì xì cho các cháu.

    7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đẻ cho, rồi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng vốn, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là “chuột sa chĩnh gạo”. Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉnh lẻ, “không môn đăng hộ đối”.

    Khi khách khứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.

    Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.

    – Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.

    Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Cô ngồi vào chật chội, vướng víu. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi. Đằng nào tí nữa cũng phải chạy đi chạy lại tiếp rượu, ngồi đây làm gì cho vướng mắt.

    Tôi chết lặng. Máu nóng dồn lên mặt. Tôi nhìn sang Tuấn – chồng tôi. Anh đang nâng ly cười nói với ông chú họ, ánh mắt lướt qua tôi rồi vội lảng đi chỗ khác. Anh không nói một lời. Không một cử chỉ bênh vực.

    7 năm hy sinh, đổi lại là một vị trí cạnh bồn rửa bát trong ngày vui của gia đình sao? Sự thất vọng tột cùng biến thành một khối băng lạnh toát trong lòng. Tôi không khóc, cũng không van xin. Tôi gật đầu nhẹ: – Vâng, con hiểu rồi ạ.

    Tôi quay lưng, đi thẳng một mạch ra cửa, không hề rẽ vào khu bếp như mẹ chồng chỉ đạo. Tôi bước lên xe, đóng sầm cửa lại. Không gian yên tĩnh trong xe đối lập hoàn toàn với sự ồn ào giả tạo bên trong. Tôi rút điện thoại, gọi cho giám đốc chi nhánh ngân hàng – người mà tôi là khách hàng VIP nhiều năm nay.

    – A lô, anh Hưng ạ. Tôi là Hà đây. Khoản thanh toán 800 triệu cho nhà hàng X vào lúc 11h30 trưa nay theo lệnh chuyển khoản tự động, anh hủy giúp tôi nhé.

    Đầu dây bên kia ngập ngừng: – Chị Hà ơi, lệnh đã treo rồi, chỉ chờ đến giờ là tiền ting ting thôi. Hủy bây giờ bên nhà hàng họ kiện đấy, vì hợp đồng là phải thanh toán 100% trước khi khai tiệc 30 phút.

    Tôi cười nhạt, giọng đanh lại: – Anh cứ hủy đi. Phong tỏa luôn tài khoản của tôi lại. Mọi rắc rối pháp lý tôi chịu. Ngay lập tức!

    – Vâng, tôi làm ngay.

    Tôi cúp máy. Đồng hồ chỉ 11h15. Còn 15 phút nữa là đến giờ khai tiệc. Tôi lái xe đến một quán cà phê cách đó 2 cây số, gọi một ly đen đá không đường, ngồi nhâm nhi và nhìn điện thoại.

    11h35. Điện thoại bắt đầu rung. Cuộc gọi đầu tiên: Quản lý nhà hàng. Tôi không nghe.

    11h40. Cuộc gọi thứ hai: Tuấn. Tôi tắt máy.

    11h45. Điện thoại rung bần bật trên mặt bàn kính. Màn hình sáng liên tục. Mẹ Chồng calling… Bố Chồng calling… Chồng calling… Anh Cả calling…

    Tin nhắn ập đến dồn dập như bão lũ: “Em đang ở đâu? Sao thẻ không quẹt được?” “Nhà hàng báo chưa nhận được tiền, họ không cho lên món!” “Khách khứa đang đợi, em làm cái trò gì vậy?” “Về ngay đi Hà! Mất mặt bố mẹ quá!”

    Tôi ngồi im, điềm nhiên nhìn con số cuộc gọi nhỡ nhảy múa. 10 cuộc, 30 cuộc, 50 cuộc… và dừng lại ở con số 99.

    Đến cuộc thứ 100, là số của mẹ chồng, tôi mới bắt máy.

    – Cô làm cái trò gì thế hả? – Tiếng mẹ chồng gào lên lạc cả giọng, xen lẫn tiếng ồn ào hỗn loạn – Quản lý nhà hàng đang chặn không cho mang đồ ăn ra đây này! Họ bảo tài khoản bị khóa! Cô định giết chết cái nhà này à? Khách đang nhìn đây này!

    Tôi nhấp một ngụm cà phê, đáp lại bằng giọng nói bình thản đến rợn người: – Ơ kìa mẹ. Con là người ngồi mâm phụ với người làm, với tài xế mà. Mẹ có thấy người làm nào phải bỏ gần 1 tỷ bạc ra trả tiền tiệc cho chủ nhà không ạ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra đầy giận dữ và sợ hãi.

    – Con không được ngồi ở bàn tiệc, nghĩa là con không phải người của gia đình. Mà đã là người dưng, thì con không có trách nhiệm thanh toán. Thế nhé mẹ.

    Tôi định cúp máy thì nghe tiếng Tuấn giật điện thoại, giọng van lơn: – Hà ơi, anh xin em. Bố sắp ngất rồi. Khách khứa đang xì xào. Em về đi, anh ra đón em vào bàn VIP ngồi. Anh quỳ xuống xin em cũng được.

    – Anh không cần quỳ. – Tôi nói – Anh chỉ cần nhớ lại lúc nãy anh đã đứng ở đâu khi mẹ đuổi em đi.

    Nói rồi tôi cúp máy. Nhưng tôi không về nhà. Tôi quay xe trở lại nhà hàng.

    Khi tôi bước vào sảnh tiệc, không khí đặc quánh lại. 150 bàn tiệc trống trơn đồ ăn, khách khứa nhốn nháo, chỉ trỏ. Bố mẹ chồng tôi mặt cắt không còn giọt máu, đang đứng đôi co với quản lý.

    Thấy bóng tôi ở cửa, cả nhà chồng như thấy phao cứu sinh. Tuấn lao ra, mồ hôi nhễ nhại, định nắm tay tôi kéo vào. Tôi gạt tay anh ra, bước đi đĩnh đạc, đầu ngẩng cao. Tôi đi thẳng đến bàn quản lý, rút trong túi ra tấm thẻ đen quyền lực, đặt lên bàn cái “cạch”. – Quẹt thẻ này. Thanh toán toàn bộ. Cho nhân viên lên đồ đi.

    Người quản lý thở phào, vội vàng chạy đi. Bố mẹ chồng tôi cũng thở hắt ra, mẹ chồng gượng cười, định tiến lại gần: – Gớm, con cứ đùa dai. Thôi vào đây ngồi với mẹ…

    Tôi giơ tay lên, ngăn bà lại: – Không cần đâu mẹ. Con trả tiền bữa tiệc này, không phải vì con muốn ngồi vào cái ghế đó. Con trả vì con muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho cái họ này, và cũng là quà chia tay con tặng bố mẹ.

    Cả gia đình chồng sững sờ. – Chia tay? Con nói gì thế? – Bố chồng tôi run run hỏi.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn – người chồng nhu nhược: – Từ ngày mai, tôi sẽ làm thủ tục ly hôn. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ, công ty đều đang thế chấp dưới tên tôi để vay vốn. Tôi sẽ rút vốn về. Các người tự lo liệu đi.

    Tôi quay sang nhìn mẹ chồng, mỉm cười nhẹ nhàng: – Bữa tiệc này 800 triệu, con biếu bố mẹ. Nhưng 7 năm thanh xuân và sự tôn trọng của con, bố mẹ không mua nổi đâu. Chúc cả nhà ngon miệng.

    Nói xong, tôi quay gót bước đi. Phía sau lưng, tiếng nhạc chúc mừng sinh nhật vang lên một cách lố bịch, hòa lẫn với tiếng xì xào bàn tán vỡ trận của 150 bàn tiệc. Tôi bước ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật sâu làn gió mát lành của tự do.

    Có những chiếc ghế không cho mình ngồi, thì mình đập nát nó đi, chứ không cần phải tranh giành. Và có những gia đình, chỉ khi ta tàn nhẫn quay lưng, họ mới biết ta quan trọng đến nhường nào. Nhưng khi đó, mọi thứ đã quá muộn.

  • Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ

    Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ

    Tôi đứng giữa phòng khách rộng lớn của nhà chồng, mùi hương trầm pha lẫn mùi gỗ lim nồng nặc đến mức ngột ngạt. Trước mặt tôi là 5 cuốn sổ đỏ và khay sơn mài đựng 50 cây vàng cưới được xếp ngay ngắn, lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê. Một cảnh tượng mà bất kỳ cô gái nào cũng mơ ước, nhưng với tôi lúc này, chúng chẳng khác nào những xiềng xích được mạ vàng.

    Cả họ nhà trai im phăng phắc. Không khí đặc quánh lại. Mẹ chồng tôi ngồi trên ghế trường kỷ, tay phe phẩy chiếc quạt trầm hương, ánh mắt bà không nhìn tôi mà dán chặt vào người phụ nữ đang ngồi co ro ở góc ghế đối diện: Mẹ tôi.

    Mẹ mặc chiếc áo dài nhung màu mận chín, chiếc áo tôi đã phải dành dụm tiền lương ba tháng để may cho bà. Nhưng đôi bàn tay bà – đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ, ám màu phèn chua và những vết sẹo do mảnh sành cứa đứt của một đời bới rác mưu sinh – thì không thể giấu đi đâu được. Bà cứ xoa xoa hai tay vào nhau, cố gắng thu mình lại cho nhỏ bé hơn trước sự hào nhoáng của thông gia.

    Khánh – chồng tôi, người đàn ông tôi yêu suốt 3 năm qua – đứng dậy. Anh cầm ly rượu, mặt hơi đỏ, giọng nói mang theo men say và cả sự ngạo mạn mà tôi chưa từng thấy khi chúng tôi còn yêu nhau.

    “Hôm nay, trước mặt họ hàng, con cũng nói thẳng,” Khánh hắng giọng, chỉ tay về phía tráp vàng. “Số vàng này và mấy căn nhà kia, là bố mẹ cho vợ chồng con làm vốn. Nhưng có điều kiện. Lan, em về làm dâu nhà này thì phải biết thân biết phận. Cái nghề bới rác của mẹ em, tốt nhất là nên dẹp đi. Đừng để người ta nhìn vào rồi xì xào nhà thằng Khánh có bà thông gia đi lượm ve chai. Mất mặt lắm.”

    Tôi chết lặng. Tai tôi ù đi, tim như rơi thẳng xuống nền gạch lạnh. Tôi nhìn sang mẹ. Bà cúi gằm mặt, đôi vai gầy guộc run lên bần bật, nước mắt rơi lã chã xuống vạt áo mới. Bà định đứng dậy xin lỗi, nhưng tôi đã kịp nắm chặt lấy tay bà.

    Khánh vẫn chưa dừng lại, anh ta cười khẩy, bồi thêm một câu – câu nói đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân chưa đầy 24 giờ này: “Cô lấy được tôi là phúc ba đời nhà cô, tẩy rửa cái mùi rác rưởi ấy đi. Còn mẹ cô, từ mai cấm bén mảng đến khu nhà này, tôi sẽ cho người gửi ít tiền về quê coi như bố thí…”

    “Bố thí?” Tôi lặp lại, giọng nhẹ bẫng nhưng sắc lạnh.

    Tôi buông tay mẹ, bước thẳng đến trước mặt Khánh. Không khóc lóc, không van xin. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nở một nụ cười mà cả đời này anh sẽ không bao giờ quên.

    “Anh nghĩ tiền mua được tự trọng sao?”

    Tôi đẩy mạnh khay vàng về phía mẹ chồng. Những thỏi vàng va vào nhau kêu lanh canh chói tai. 5 cuốn sổ đỏ tôi ném thẳng xuống bàn.

    “Vàng cưới, tôi trả. Danh phận con dâu nhà giàu, tôi trả nốt. Phúc ba đời nhà tôi là được mẹ tôi nuôi lớn bằng những đồng tiền sạch sẽ, chứ không phải ngồi trên đống tiền mà nhân cách mục ruỗng như các người.”

    Tôi quay sang đỡ mẹ dậy, dõng dạc nói giữa sự ngỡ ngàng của cả họ nhà trai: “Mẹ, mình về thôi. Nhà này chật quá, không chứa nổi nhân cách của con.”

    Tôi nắm tay mẹ bước ra khỏi cổng biệt thự trong tiếng xì xào chết lặng. Nhưng điều họ không biết là, ngày hôm đó, tôi không mất gì cả — mà chính họ mới là người vừa đánh mất tất cả. Bởi vì Khánh chưa bao giờ biết, tôi thực sự là ai.

    Rời khỏi căn biệt thự lộng lẫy đó, tôi đưa mẹ lên một chiếc taxi. Suốt chặng đường về căn trọ nhỏ, mẹ khóc không ngừng. Bà nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn ngào: “Là tại mẹ… tại mẹ nghèo, làm nghề hèn mọn nên con mới lỡ dở cả đời người. Mẹ xin lỗi con…”

    Tôi ôm lấy bà, lau đi những giọt nước mắt mặn chát trên gò má sạm đen. “Mẹ không sai gì cả. Mẹ nuôi con ăn học đàng hoàng, thành người tử tế. Chính họ mới là người không xứng đáng với chúng ta.”

    Thực ra, Khánh và gia đình anh ta chỉ biết tôi là một nhân viên văn phòng bình thường ở một công ty xuất nhập khẩu. Họ không biết rằng, “nhân viên bình thường” ấy thực chất là Trưởng đại diện khu vực phía Bắc của một tập đoàn đa quốc gia, người vừa ký quyết định đầu tư vào chuỗi cung ứng mà công ty gia đình Khánh đang khao khát có được hợp đồng thầu phụ. Tôi giấu thân phận không phải để thử lòng ai, mà chỉ vì muốn một tình yêu đơn thuần, không vụ lợi. Tôi muốn Khánh yêu tôi vì chính con người tôi, chứ không phải vì cái danh “Giám đốc vùng” hay mức thu nhập ngàn đô.

    Nhưng canh bạc này, tôi đã thua đau đớn.

    Ngày hôm sau, tôi tắt điện thoại, xin nghỉ phép một tuần để đưa mẹ đi du lịch – điều mà bao năm qua tôi bận rộn chưa làm được. Tôi muốn bà quên đi sự sỉ nhục ngày hôm qua.

    Trong khi đó, ở nhà Khánh, mọi chuyện bắt đầu rối tung lên. Tôi nghe phong phanh từ một người bạn chung rằng, ngay sau khi tôi bỏ đi, mẹ chồng tôi đã lên cơn tăng xông vì tức giận, mắng nhiếc tôi là loại “đũa mốc chòi mâm son”. Nhưng bi kịch thật sự đến vào ba ngày sau.

    Công ty vận tải của gia đình Khánh nhận được thông báo hủy hợp đồng từ đối tác lớn nhất – chính là tập đoàn tôi đang làm việc. Lý do đưa ra là: “Không phù hợp với văn hóa đạo đức doanh nghiệp”. Thực tế, tôi chưa hề tác động gì cả. Nhưng sếp tổng của tôi – một người nước ngoài cực kỳ trọng chữ tín và đạo đức – đã tình cờ nghe được câu chuyện ồn ào này từ trợ lý (người đã đến dự đám cưới và chứng kiến tất cả). Ông ấy nói: “Một kẻ không tôn trọng người phụ nữ sinh ra vợ mình, thì không thể tin tưởng để giao phó hàng hóa trị giá hàng triệu đô.”

    Một tuần sau, tôi trở lại văn phòng với bộ vest đen phẳng phiu, thần thái sắc sảo, khác hẳn cô dâu nhẫn nhịn hôm nào. Vừa ngồi xuống ghế, cô lễ tân đã gọi điện báo: “Chị Lan ơi, có người tên Khánh muốn gặp chị, anh ta nói là chồng… à không, người quen của chị. Anh ta nài nỉ dữ lắm.”

    Tôi nhìn xuống sảnh qua camera an ninh. Khánh đứng đó, tiều tụy, râu ria lởm chởm, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm. Trông anh ta chẳng còn chút gì của vị công tử ngạo mạn ném tiền vào mặt người khác hôm nào. Có lẽ, việc bị cắt hợp đồng lớn đã khiến công ty gia đình anh ta lao đao, và bằng cách nào đó, anh ta đã biết tôi là ai.

    “Bảo anh ta lên đây,” tôi nói, giọng lạnh băng.

    Khi cánh cửa phòng làm việc mở ra, Khánh sững sờ. Anh ta nhìn bảng tên “Trưởng Đại Diện – Nguyễn Ngọc Lan” đặt trên bàn gỗ sồi, rồi nhìn tôi. Trong mắt anh ta là sự kinh ngạc tột độ pha lẫn hối hận muộn màng.

    “Lan… em… em là sếp ở đây sao?” Khánh lắp bắp.

    Tôi không mời anh ta ngồi, chỉ thản nhiên ký nốt xấp giấy tờ: “Anh đến đây để bàn chuyện công việc hay chuyện cá nhân? Nếu là công việc, vui lòng liên hệ thư ký đặt lịch. Nếu là chuyện cá nhân, thì giữa chúng ta không còn gì để nói.”

    Khánh lao đến bàn làm việc, giọng khẩn khoản: “Lan, anh sai rồi. Bố mẹ anh cũng biết lỗi rồi. Em… em hãy nể tình nghĩa 3 năm qua mà cứu công ty nhà anh một lần. Chỉ cần em nói một tiếng với sếp tổng…”

    Tôi ngước mắt lên nhìn Khánh, ánh mắt sắc lẻm: “Tình nghĩa? Anh nhắc đến tình nghĩa khi sỉ nhục mẹ tôi trước mặt hàng trăm người sao? Anh Khánh à, 50 cây vàng anh đưa hôm đó, đúng là rất lớn. Nhưng danh dự của mẹ tôi là vô giá. Anh không mua nổi đâu.”

    Khánh đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt chuyển từ đỏ sang tái mét. Anh ta chưa bao giờ thấy tôi như thế này – quyền lực, quyết đoán và tàn nhẫn. Sự dịu dàng, nhẫn nhịn mà tôi từng dành cho anh, anh đã tự tay vứt bỏ vào ngày cưới hôm đó.

    “Lan, anh xin em. Mẹ anh đang nằm viện, nếu công ty phá sản, gia đình anh sẽ mất tất cả,” Khánh hạ giọng, gần như van xin. “Anh thề, anh sẽ đón mẹ em về phụng dưỡng, sẽ xin lỗi bà…”

    Tôi cười nhạt, đứng dậy đi về phía cửa sổ kính sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. “Anh nghĩ mẹ tôi cần lời xin lỗi rẻ tiền của các người sao? Mẹ tôi tuy nhặt rác, nhưng bà sống ngẩng cao đầu. Còn gia đình anh, mang tiếng thượng lưu nhưng lại sống bằng cách đạp lên người khác. Anh nói đúng một điều hôm đám cưới: mây tầng nào gặp mây tầng đó. Tôi và anh, vĩnh viễn không cùng đẳng cấp.”

    Tôi quay lại, nhấn nút gọi bảo vệ. “Mời anh về cho. Đừng để tôi phải gọi an ninh lôi anh ra, lúc đó thì mặt mũi nhà anh còn thảm hại hơn đấy.”

    Khánh bị hai nhân viên bảo vệ “mời” ra ngoài trong sự ê chề. Anh ta ngoái lại nhìn tôi lần cuối, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và tiếc nuối. Anh ta tiếc không chỉ vì mất đi một hợp đồng cứu cánh, mà còn nhận ra mình đã đánh mất một người vợ có thể cùng anh ta gánh vác cả giang sơn, chỉ vì thói khinh người hợm hĩnh.

    Hai năm sau.

    Tôi đang cùng mẹ chọn hoa cho cửa hàng hoa tươi mà tôi mở cho bà. Mẹ tôi bây giờ trông trẻ ra cả chục tuổi, da dẻ hồng hào, nụ cười luôn nở trên môi. Bà không còn phải đi nhặt rác nữa, ngày ngày chăm sóc hoa, trò chuyện với khách hàng. Niềm vui của bà là được sống bình yên bên con gái.

    Một chiếc xe máy cũ kỹ dừng lại trước cửa hàng. Người đàn ông giao hàng cởi mũ bảo hiểm bước vào, trên tay cầm xấp hóa đơn. Tôi sững người. Là Khánh.

    Anh già đi trông thấy, đen nhẻm và khắc khổ. Gia đình anh phá sản sau vụ bê bối năm đó, nhà cửa bị ngân hàng siết nợ. Nghe nói bố anh qua đời vì đột quỵ, mẹ anh thì ốm yếu, còn anh phải đi chạy xe ôm công nghệ và giao hàng để kiếm sống qua ngày.

    Khánh cũng nhận ra tôi. Và quan trọng hơn, anh nhận ra mẹ tôi – người phụ nữ sang trọng đang đứng cắt tỉa cành lan hồ điệp kia. Anh đứng sững lại, đôi mắt trũng sâu ánh lên nỗi xấu hổ tột cùng. Anh vội vã đặt tờ hóa đơn xuống bàn, không dám nói một lời nào, rồi quay lưng chạy trốn như một kẻ tội đồ.

    Mẹ tôi nhìn theo bóng lưng ấy, bà khẽ thở dài: “Là thằng Khánh phải không con?”

    “Vâng, là anh ta,” tôi đáp, lòng nhẹ bẫng. Không còn hận thù, chỉ còn sự thương hại.

    “Thôi, chuyện cũ bỏ qua đi con. Ai gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Mình sống tốt phần mình là được,” mẹ vỗ nhẹ vào tay tôi.

    Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay đã bớt chai sần của mẹ. Đúng vậy, cuộc đời rất công bằng. Ngày đó, tôi rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, nhưng tôi vẫn còn Mẹ và lòng tự trọng. Đó mới là tài sản lớn nhất giúp tôi đứng vững và có được ngày hôm nay. Còn họ, họ ôm đống vàng ngọc phù du ấy, để rồi cuối cùng, thứ họ nhận lại chỉ là sự cô độc và hối tiếc muộn màng.

    50 cây vàng năm xưa, giờ đây với tôi hay với Khánh, cũng chỉ là một bài học đắt giá về cách làm người.

  • Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác

    Thấy nữ lao công 22t ngoan hiền, dễ bảo, chủ tịch tập đoàn BĐS ngỏ ý trả 1 tỷ nhờ cô si//nh con nối dõi. Nhưng khi đ//ứa tr//ẻ ra đời, anh đã s//ố/c ng//ất khi chứng kiến cảnh tượng kinhhoang, không thể nào ngờ đời anh đã rẽ sang một hướng khác…

    Minh đứng trên tầng 68 của tòa nhà, tay cầm l//y r///ượu mạnh, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm rực rỡ của thành phố. Là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất nhì cả nước, anh có tất cả: tiền tài, danh vọng, quyền lực. Nhưng khi trở về căn biệt thự rộng hàng nghìn mét vuông, thứ chào đón anh chỉ là sự im lặng đến r//ợn người.

    Ký ức về cuộc hôn nhân trước ùa về như một vết d//a/o c//ứa. Vợ cũ của anh xinh đẹp, sắc sảo, nhưng lại coi hôn nhân là một “thương vụ” để đổi đời. Ngày anh đề cập chuyện con cái sau 5 năm chung sống, cô ta đã né//m v//ỡ chiếc bình cổ, g//ào lên: “Tôi không phải cái máy đ//ẻ! Si///nh con rồi hỏng dáng, x//ấu x///í, ai đền bù thanh xuân cho tôi? Anh muốn có con thì đi mà tìm người khác!”

    Và anh đã ly hôn thật. Anh không cần một con búp bê trưng bày, anh cần một mái ấm, cần tiếng cười trẻ thơ để thừa kế cơ nghiệp này.

    Đúng lúc tâm trạng đang rối bời, Minh nhìn thấy Lan – cô nhân viên tạp vụ mới vào làm đang lau dọn hành lang. Lan mới 22t, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt mộc mạc nhưng toát lên vẻ hiền lành, cam chịu. Cô làm việc chăm chỉ, chưa bao giờ than vãn dù bị quản lý chèn ép.

    Một lần tình cờ, Minh nghe thấy Lan khóc nấc trong cầu thang tho/át hi/ểm. Qua khe cửa, anh nghe giọng cô run rẩy nói chuyện điện thoại: “Bố ơi, bố ráng chờ con… Con sẽ tìm cách xoay tiền ph//ẫu thu///ật… Bác sĩ bảo phải m////ổ gấp…”

    Tìm hiểu qua trợ lý, Minh biết bố Lan ở quê bị UT giai đoạn cuối, cần một số tiền khổng lồ để ph//ẫu thu///ật duy trì sự sống. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị chủ tịch.

    Ngày hôm sau, Lan được gọi lên phòng chủ tịch. Cô s/ợ h//ãi, cúi gằm mặt. Nhưng Minh đi thẳng vào vấn đề: – Tôi biết cô cần tiền cứ//u bố. Tôi có thể cho cô 1 tỷ ngay lập tức, cộng thêm chi phí điều trị tốt nhất cho ông ấy. Lan ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước mở to kinh ngạc. – Nhưng… đổi lại tôi phải làm gì ạ? – Si//nh cho tôi một đứa con.

    Căn phòng chìm vào im lặng. Với một cô gái 22t, chưa từng yêu ai, lời đề nghị này chẳng khác nào một bả.n á//n. Nhưng hình ảnh người cha đang th//oi th//óp ở quê hiện lên. Lan c//ắn chặt môi đến bật m///áu, rồi gật đầu: “Tôi đồng ý.”…

    …Bản thỏa thuận được ký kín kẽ, lạnh lùng như một giao dịch kinh doanh. Không tình yêu, không danh phận. Lan được đưa vào một căn hộ riêng, chăm sóc y tế chu đáo. Minh không bao giờ ở lại qua đêm, càng không chạm vào cô ngoài những lần “cần thiết” được tính toán chính xác theo lịch bác sĩ.

    Lan mang thai sau ba tháng.

    Minh tưởng mình sẽ chỉ chờ ngày đứa trẻ chào đời, bế con lên, rồi kết thúc mọi thứ bằng một khoản tiền như đã hứa. Anh không ngờ, từ lúc Lan có thai, căn biệt thự trống rỗng của anh lại bắt đầu có hơi ấm. Những bữa canh cô nấu gửi sang, những mảnh giấy nhỏ ghi chú “Anh nhớ ngủ sớm”, “Đừng uống rượu nhiều” khiến anh khó chịu… rồi dần dần, quen thuộc.

    Nhưng Minh vẫn tự nhắc mình: Đây chỉ là thuê người sinh con. Đừng mềm lòng.

    Ngày Lan sinh, Minh đứng ngoài phòng mổ suốt 7 tiếng. Lần đầu tiên trong đời, một người quen ra quyết định bằng hàng trăm tỷ lại run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.

    “Chúc mừng anh, là một bé trai rất khỏe mạnh.”

    Minh gần như sụp xuống. Anh cười, rồi khóc. Tài sản, quyền lực, danh vọng… tất cả bỗng trở nên vô nghĩa trước tiếng khóc ấy.

    Nhưng cú sốc thật sự chỉ đến sau đó.

    Khi y tá đẩy Lan ra khỏi phòng hồi sức, Minh tiến lại gần. Cô xanh xao, mồ hôi ướt tóc, nhưng ánh mắt lại bình thản lạ thường. Trên tay cô không phải là đứa bé.

    “Con tôi đâu?” Minh hoảng hốt.

    Lan nhìn thẳng vào anh, giọng khàn nhưng rõ từng chữ:

    “Con anh… đang được bác sĩ kiểm tra. Còn tôi, có vài thứ cần anh xem trước.”

    Cô ra hiệu cho y tá đưa cho Minh một chiếc túi hồ sơ.

    Bên trong không phải giấy tờ y tế.

    Mà là kết quả xét nghiệm ADN.

    Minh lật ra, tim đập thình thịch.

    Quan hệ huyết thống: 99,99% – CHA: Minh Hoàng. MẸ: Lan Trần.

    Anh thở phào, vừa định quát lên vì sự “làm quá” này thì tờ giấy phía sau khiến tay anh run bần bật.

    Ghi chú đặc biệt:
    Người mẹ có mang gen di truyền hiếm liên quan đến…

    Minh chưa kịp đọc hết thì Lan đã chậm rãi nói:

    “Anh Minh, anh có biết… anh không thể có con không?”

    Căn phòng đông cứng.

    “Ba năm trước, anh từng phẫu thuật một ca tai nạn. Hồ sơ y tế của anh… đã bị chỉnh sửa.”

    Minh chết lặng. Ký ức mơ hồ về những lần kiểm tra sức khỏe “bất thường”, những báo cáo chỉ được đọc lướt qua ùa về.

    Lan nhắm mắt, nước mắt lăn dài:

    “Người hiến tinh trùng thật sự… là anh trai cùng cha khác mẹ của anh.”

    Minh lảo đảo, phải vịn vào tường.

    “Không thể nào…”

    Lan mở điện thoại, bật đoạn ghi âm – giọng một bác sĩ già run run:

    “Chúng tôi làm theo yêu cầu của bà chủ cũ tập đoàn… bà ấy không muốn anh có con nối dõi.”

    Sự thật như một nhát dao lạnh cắm thẳng vào tim Minh.

    Cả đời anh bị biến thành quân cờ.

    Lan nhìn anh, ánh mắt không còn hiền lành cam chịu như trước:

    “Anh nghĩ tôi ngây thơ thật sao? Tôi chấp nhận mang thai không phải chỉ vì tiền.”

    Cô khẽ cười, nụ cười khiến Minh rùng mình:

    “Em trai tôi từng chết vì một bản hợp đồng bẩn của tập đoàn anh… và anh là người ký.”

    Minh sững sờ.

    Lan nói tiếp, từng chữ như phán quyết:

    “Đứa trẻ này… không phải để nối dõi cho anh.”

    “— Mà là để kết thúc đế chế của anh.”

    Ngoài hành lang, tiếng khóc trẻ con vang lên, trong trẻo đến tàn nhẫn.

    Và Minh hiểu ra:
    Cuộc đời anh, từ giây phút này, đã rẽ sang một hướng không thể quay đầu.

  • Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch

    Cô Em Chồng Tiến Sĩ Chửi Tôi “Học Ít Thì Ngậm Miệng Lại” Hôm Sau Nó Đi Phỏng Vấn Xin Việc Tái Mặt Thấy Tôi Ngồi Ghế Chủ Tịch…

    Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, năm đó 36 tuổi, đã có chồng và một con trai nhỏ. Tôi không học cao, chỉ tốt nghiệp trung cấp kế toán, đi làm từ năm 20 tuổi. Gia đình tôi không khá giả nhưng sống đàng hoàng, tự lập, không dựa dẫm ai.

    Chồng tôi là Trần Quốc Minh, kỹ sư xây dựng, tính tình hiền lành. Nhà chồng tôi có mỗi một điều khiến tôi mệt mỏi: cô em chồng Trần Thu Lan – tiến sĩ kinh tế, giảng viên đại học, luôn mang vẻ ngoài trí thức và cái nhìn khinh người ra mặt.

    Lan ít khi nói chuyện với tôi tử tế. Mỗi lần gặp, cô ta đều cố tình hỏi những câu kiểu:
    “Chị Hạnh học đến đâu rồi nhỉ?”
    Hay:
    “Giờ kế toán trung cấp chắc khó xin việc lắm?”

    Tôi thường im lặng. Không phải vì sợ, mà vì tôi không muốn gây căng thẳng trong gia đình.

    Mọi chuyện bùng nổ trong một bữa cơm giỗ nhà chồng.

    Hôm đó, tôi góp ý nhẹ nhàng về việc chi tiêu cho dự án sửa nhà từ đường – vì tôi là người đang quản lý sổ sách. Chưa kịp nói hết câu, Lan đã bật cười mỉa mai.

    “Chị nói chuyện kinh tế với ai vậy?”
    Rồi cô ta quay sang mọi người, giọng đầy châm chọc:
    Học ít thì ngậm miệng lại, mấy chuyện này để người có bằng cấp nói.”

    Cả mâm cơm im phăng phắc.

    Tôi sững người. Tay tôi run lên vì tức, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chồng tôi định lên tiếng thì tôi ra hiệu cho anh im lặng. Tôi không muốn làm lớn chuyện trước mặt họ hàng.

    Lan thấy tôi không phản ứng thì càng được đà:
    “Em nói thật đấy, chị đừng tự ái. Không học cao thì nên biết thân biết phận.”

    Tôi đứng dậy, cúi đầu chào mọi người rồi bế con ra về. Không một lời cãi lại.

    Đêm đó, tôi không ngủ. Không phải vì lời nói, mà vì tôi nhận ra: ở trong mắt Lan, tôi chưa bao giờ là người ngang hàng.

    Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn trong nhóm gia đình:
    “Tuần tới Lan đi phỏng vấn vào một tập đoàn lớn, cả nhà chúc mừng nhé.”

    Tôi đọc tin, khẽ mỉm cười.

    Vì chính tôi… là người đang ngồi ghế Chủ tịch tập đoàn đó.

    Tập đoàn An Phát Holdings là công ty tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng suốt 10 năm. Tôi không đứng tên công khai, vì muốn cuộc sống gia đình yên ổn. Trên giấy tờ, tôi chỉ là cổ đông sáng lập, còn ghế Chủ tịch tôi trực tiếp đảm nhiệm nhưng rất kín tiếng.

    Ngày Lan đi phỏng vấn, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ.

    Tôi không nói với ai trong gia đình, kể cả chồng. Tôi muốn xem, nếu không có danh xưng “chị dâu”, Lan sẽ thể hiện bản thân thế nào.

    Lan bước vào phòng phỏng vấn với bộ vest đắt tiền, gương mặt tự tin. Khi nhìn thấy tôi ngồi ở vị trí trung tâm, bảng tên “Nguyễn Thị Hạnh – Chủ tịch HĐQT” đặt ngay trước mặt, cô ta tái mặt thấy rõ.

    Lan đứng sững vài giây, rồi cúi chào trong trạng thái lúng túng:
    “Dạ… em chào hội đồng.”

    Tôi gật đầu, giọng bình thản:
    “Cô cứ ngồi.”

    Buổi phỏng vấn bắt đầu. Lan trình bày rất trôi chảy về học vấn, luận án tiến sĩ, các đề tài nghiên cứu. Nhưng khi đến phần tình huống thực tế – quản lý dòng tiền, xử lý khủng hoảng nhân sự, vận hành doanh nghiệp – cô ta bắt đầu lúng túng.

    Tôi đặt câu hỏi:
    “Nếu công ty gặp khủng hoảng tài chính trong 3 tháng, cô sẽ làm gì đầu tiên?”

    Lan trả lời theo sách vở. Tôi tiếp tục hỏi sâu hơn, dựa trên kinh nghiệm thực chiến. Cô ta không trả lời được.

    Cuối buổi, tôi nói ngắn gọn:
    “Cô có học vấn tốt, nhưng thiếu trải nghiệm thực tế và kỹ năng lãnh đạo. Chúng tôi không tuyển vị trí này.”

    Lan cúi đầu, giọng run run:
    “Dạ… em hiểu.”

    Trước khi cô ta rời phòng, tôi gọi lại:
    “Khoan đã.”

    Lan quay lại, ánh mắt đầy hoang mang.

    Tôi nhìn thẳng:
    “Có một điều tôi muốn nói. Ở công ty này, chúng tôi không đánh giá con người bằng bằng cấp. Chúng tôi đánh giá bằng năng lực và thái độ.”

    Lan im lặng.

    Tôi nói tiếp, chậm rãi:
    “Trong đời, có những người không học cao, nhưng họ học từ thực tế. Và cũng có những người học rất cao… nhưng quên mất cách tôn trọng người khác.”

    Lan cúi đầu rất thấp. Tôi không cần nói thêm câu nào nữa.

    Tối hôm đó, Lan về nhà với vẻ mặt khác hẳn mọi ngày. Không kiêu ngạo, không cao giọng.

    Cô ta chủ động tìm tôi trong bếp, nơi tôi đang nấu cơm cho con.

    “Chị… em xin lỗi.”

    Tôi quay lại nhìn Lan. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ta nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy.

    Lan nói tiếp, giọng nghẹn:
    “Hôm đó… em đã quá coi thường chị. Em không biết chị là người như vậy.”

    Tôi đặt muỗng xuống, bình thản:
    “Không sao. Chị không cần em xin lỗi vì chị là Chủ tịch. Chị chỉ cần em hiểu rằng không ai có quyền coi thường người khác.”

    Lan gật đầu, nước mắt rơi.

    Sau chuyện đó, Lan thay đổi rõ rệt. Cô ta không còn khoe khoang bằng cấp, bắt đầu xin đi thực tập, chấp nhận vị trí thấp hơn để học hỏi. Mối quan hệ giữa tôi và Lan dần dịu lại – không thân thiết, nhưng tôn trọng nhau.

    Chồng tôi sau này mới biết toàn bộ sự thật. Anh chỉ ôm tôi và nói:
    “Anh xin lỗi vì đã để em chịu tủi thân lâu như vậy.”

    Tôi mỉm cười. Tôi không cần ai công nhận mình giỏi. Tôi chỉ cần sống đúng, làm đúng, và tự trọng.

  • 29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ

    29 Tết bị qu/ỵt lương, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 30t buồn bã lái xe cà tàng về quê ăn Tết với mẹ thì gặp cô g/ái r/un r/ẩy đón xe khách dọc đường. Hỏi ra mới biết cùng quê, cô g/ái ngỏ ý đi nhờ vì không b/ắt được xe, chàng trai gật đầu đồng ý. Ai ngờ lúc dừng xe ở cổng nhà cô g.ái cũng là lúc anh thợ xây nhận tin s/ét đá/nh…

    Gió bấc rít từng hồi qua khe cửa sổ phòng trọ tồi tàn, lạnh buốt như c/ứa vào d/a th/ịt. Chiều 29 Tết, không khí Hà Nội vắng lặng đến nao lòng. Nam ngồi thẫn thờ nhìn tờ 200 nghìn đồng màu đỏ nhăn nhúm trên tay – tất cả gia sản còn lại của một thằng đàn ông 30 tuổi.
    Tiếng chuông điện thoại reo, là mẹ gọi. Nam hít một hơi thật sâu, cố điều chỉnh giọng nói cho thật tươi tỉnh: “A lô mẹ ạ! Vâng, con chuẩn bị về đây. Năm nay công ty thưởng Tết to lắm mẹ nhé, con mua quà cho mẹ với em Út rồi!”

    Cúp máy, nụ cười trên môi Nam tắt ngấm, thay vào đó là sự chua chát dâng lên nghẹn đắng cổ họng. Thưởng Tết ư? Quà cáp ư? Tất cả chỉ là lời nói dối. Gã chủ thầu xây dựng đã “bốc hơi” cùng toàn bộ tiền công ba tháng cuối năm của đội thợ vào sáng nay. Cầm tấm bằng Đại học Kinh tế loại Khá trên tay nhưng lận đận mãi không xin được việc, Nam giấu gia đình đi làm thợ hồ, tối chạy thêm xe ôm để nuôi hy vọng đổi đời và gửi tiền về quê nuôi em ăn học. Ai ngờ, cái Tết này đời lại b/ạc bẽo với anh đến thế.

    Cuộc đời Nam đâu có thuận lợi như người ta. Bố mất chỉ có 3 mẹ con, Nam là anh cả nên học xong cấp 3 dù học Tốt nhưng anh vẫn dừng việc học đi làm thuê đỡ mẹ nuôi em nhỏ. Vừa đi làm vừa tiết kiệm được 1 khoản sau đó Nam mới thi lại Đại học. Đó là Lý do hơn 29 tuổi Nam mới tốt nghiệp ĐH. Vừa đi học vừa đi làm nuôi mình nuôi em. Đang suy nghĩ mông lung chợt Nam giật mình bởi tiếng nhạc Tết nhà ai đó vọng lại.

    “Về thôi, còn mẹ, còn nhà là còn Tết,” Nam tự an ủi, nhét tờ tiền cuối cùng vào ví, xách chiếc ba lô sờn rách lên vai, nổ máy chiếc Wa/ve “tà/u” cũ nát. Tiếng bô xe nổ lạch bạch, khói đen phả ra mù mịt như báo hiệu một hành trình gian nan. Được khoảng 10 cây số, trời bắt đầu sập tối. Cái lạnh ngấm vào tận xư/ơng tủ/y. Nam tấp xe vào một quán nước ven đường để uống ngụm trà nóng cho lại sức. Vừa dựng chân chống, anh thấy một bóng người nhỏ bé đang co ro đứng sát mép đường vẫy xe.

    Đó là một cô g/ái tr/ẻ, khoảng ngoài 20, khuôn mặt xinh xắn nhưng tái nhợt vì lạnh. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải dù cũ kỹ, bạc màu. Những chiếc xe khách cuối cùng của ngày 29 Tết lao vút qua, lơ xe lắc đầu quầy quậy vì đã nh/ét qu/á t/ải người.

    Thấy Nam dắt xe ra, cô gái rụt rè tiến lại, giọng run run: “Anh ơi… anh đi về hướng Nam Định phải không ạ? Anh… cho em đi nhờ một đoạn được không? Em đứng đây 2 tiếng rồi mà không bắt được xe. Em sợ tối quá không về kịp…”. Nam nhìn cô gái, rồi nhìn chiếc yên xe rá/ch bư/ơm của mình. Anh ái ngại: “Xe tôi cũ lắm, lại chở đồ lỉnh kỉnh, sợ cô ngồi không quen. Với lại trời lạnh lắm.”

    “Không sao đâu anh, cho em về đến đầu tỉnh thôi cũng được ạ. Em chịu được,” ánh mắt cô gái ánh lên vẻ van lơn. Nhìn bộ dạng lếch thếch và cái túi vải cũ của cô, Nam nghĩ thầm chắc cũng là si/nh viê/n ngh/èo hay công nhân bị lỡ xe như mình. Cùng cảnh ngộ xa quê, anh gật đầu: “Thôi lên đi, tôi cũng về Nam Định. Đội mũ bảo hiểm vào.”…

  • Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm

    Tháng 12 tiếp diễn tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Báo Sức khỏe & Đời sống ngày 9/12/2025 đưa tin: “Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm”, cho biết nội dung cụ thể như sau: 

    Theo ông Hoàng Đức Cường, Phó cục trưởng Cục Khí tượng thủy văn, Bộ Nông nghiệp và Môi trường, trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ có thể lạnh hơn trung bình nhiều năm- Ảnh 1.

    Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm. Ảnh: Tuấn Anh

    “Theo nhận định xa của chúng tôi, rất có thể dịp Tết Nguyên đán năm nay, nhiệt độ sẽ lạnh hơn trung bình nhiều năm”, ông Hoàng Đức Cường nhấn mạnh.

    Theo ông Hoàng Đức Cường, trong tháng 12/2025 ở khu vực Trung và Nam Trung Bộ có khả năng xuất hiện từ 1-2 đợt mưa vừa, mưa to trên diện rộng, trong đó lượng mưa ở khu vực từ Nam Quảng Trị trở vào đến khu vực phía Bắc của duyên hải Nam Trung Bộ có xu hướng cao hơn so với trung bình nhiều năm, cần đề phòng nguy cơ xảy ra lũ quét và trượt lở đất.

    Trong tháng 12/2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại.

    Tại khu vực Nam Bộ có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng đầu tháng 3/2026 ở miền Đông Nam Bộ; sau đó từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4/2026, nắng nóng có xu hướng gia tăng cường độ và mở rộng dần sang khu vực miền Tây Nam Bộ (tương đương với TBNN). Khu vực Tây Bắc Bộ và khu vực từ Thanh Hóa đến Huế có khả năng xuất hiện nắng nóng từ khoảng tháng 4/2026.

    Ông Hoàng Phúc Lâm, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy Quốc gia nhận định: “Từ tháng 12 đến tháng 1 hằng năm là giai đoạn cao điểm của không khí lạnh, nhưng năm nay các đợt lạnh được dự báo mạnh hơn và xâm nhập sâu hơn xuống các tỉnh phía Nam so với trung bình nhiều năm”.

    Theo ông Lâm, trong nửa cuối tháng 12, không khí lạnh tăng cường sẽ khiến miền Bắc rơi vào rét đậm, rét hại trên diện rộng. Tại các khu vực vùng núi cao, nhiệt độ giảm sâu có thể dẫn đến hiện tượng băng giá, sương muối, gây ảnh hưởng lớn đến sản xuất nông nghiệp và đời sống sinh hoạt của người dân.

    Đáng chú ý, mùa đông năm nay ở Bắc Bộ chủ yếu xuất hiện kiểu thời tiết rét khô – ban ngày trời nắng nhẹ, nhưng về đêm và sáng sớm rét buốt. Đây sẽ là trạng thái phổ biến xuyên suốt tháng 12/2025 và tháng 1/2026.

    Ngoài ra, cơ quan khí tượng lưu ý, từ cuối tháng 2 đến đầu tháng 3/2026, khu vực Bắc Bộ có thể xuất hiện nhiều đợt mưa nhỏ, mưa phùn, độ ẩm tăng cao – đặc trưng của thời tiết nồm ẩm cuối mùa đông. Tại Tây Nguyên và Nam Bộ, hiện tượng mưa trái mùa có thể xảy ra trong tháng 1–2/2026, trong khi Trung Bộ tiếp tục duy trì mưa vào cuối tháng 11 và đầu tháng 12/2025.

    Cơ quan khí tượng khuyến cáo người dân chủ động giữ ấm cơ thể, bảo vệ sức khỏe trước các đợt rét mạnh sắp tới; đồng thời theo dõi chặt chẽ thông tin dự báo để ứng phó kịp thời với các hình thái thời tiết cực đoan.

    Trước đó, báo Lao động cũng đưa tin: “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”, cho biết phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.