Tác giả: admin

  • Gặp vợ cũ ở sân Pickleball, tôi bủn rủn vì sự thay đổi khó tin của cô ấy

    Gặp vợ cũ ở sân Pickleball, tôi bủn rủn vì sự thay đổi khó tin của cô ấy

    Ngày trước, khi lấy vợ, tôi cứ nghĩ mình là người đàn ông hy sinh nhiều nhất. Tôi làm việc quần quật, leo lên được chức giám đốc chi nhánh, thu nhập đủ đầy để cả nhà chẳng phải thiếu thứ gì. Còn vợ tôi – một người phụ nữ chỉ quanh quẩn với bếp núc, con cái. Tôi từng nhiều lần chê bai cô ấy quê mùa, cục mịch, sinh con xong không chịu tập tành lấy lại vóc dáng, cứ mặc áo cũ, tóc buộc vội.

    Thú thật, tôi coi thường vợ mình. Trong mắt tôi, cô ấy chẳng còn sức hút. Tôi vin vào lý do “phụ nữ bỏ bê bản thân” để biện minh cho việc ngoại tình. Và khi cô ấy phát hiện, tôi lại hùng hổ đổ lỗi rằng “em không biết chăm sóc bản thân, không biết làm mới hôn nhân”. Cuối cùng, cô ấy buông một câu gọn lỏn: “Chúng ta ly hôn đi, để em được sống cuộc đời của mình”.

    Chúng tôi chia tay trong ồn ào lẫn tổn thương. Tôi chỉ giữ lại trách nhiệm chu cấp tiền nuôi con. Con ở với mẹ, cuối tuần cô ấy đưa con về nhà ông bà nội rồi lại đi ngay, chẳng bao giờ chạm mặt tôi. Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã 3 năm kể từ ngày ký vào tờ đơn ly hôn. Trong tôi, hình ảnh vợ cũ vẫn dừng lại ở dáng vẻ xuề xòa, ánh mắt mệt mỏi năm ấy. Nhất là khi không còn điều kiện kinh tế của tôi thì cuộc đời cô ấy sẽ chẳng khá lên được.

    Cho đến hôm ấy… tôi xuống sân Pickleball của khu đô thị để đánh giải nội bộ. Sân hôm ấy đông, náo nhiệt khác thường. Giữa những tiếng cười nói, tôi bỗng chết lặng khi nhìn thấy một dáng người quen thuộc bước vào. Là cô ấy – vợ cũ của tôi.

    Gặp vợ cũ ở sân Pickleball, tôi bủn rủn vì sự thay đổi khó tin của cô ấy- Ảnh 1.

    Ảnh minh họa

    Nhưng không, tôi phải dụi mắt mấy lần mới tin nổi. Người phụ nữ trước mặt tôi chẳng còn là cô vợ tầm thường ngày xưa. Cô ấy mặc bộ đồ thể thao gọn gàng, khỏe khoắn, tóc buộc cao để lộ gương mặt rạng rỡ. Làn da rám nắng, đôi mắt sáng và nụ cười tự tin khiến cô ấy nổi bật đến mức ai cũng phải ngoái nhìn.

    Khi cầm vợt vào sân, từng cú đánh của cô ấy vừa dứt khoát vừa uyển chuyển. Khán giả xung quanh trầm trồ, còn tôi thì bủn rủn tay chân. Trái tim tôi thắt lại: Hóa ra cô ấy đã thay đổi đến mức khó tin, lột xác hoàn toàn sau khi rời khỏi tôi.

    Trận đấu kết thúc, tôi lặng lẽ đi theo ra cổng. Lần đầu tiên sau 3 năm, tôi thấy mình run rẩy khi đối diện vợ cũ. Tôi nghẹn ngào buông một câu: “Anh… anh thật sự xin lỗi em…”.

    Cô ấy khựng lại giây lát rồi khẽ cười. Nhưng nụ cười ấy không còn là nụ cười cam chịu của ngày xưa nữa. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, bình thản nói:

    “Lỗi không phải ở anh. Lỗi là ở em… vì ngày đó em mải yêu chồng mà quên mất phải yêu chính mình”.

    Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Nó như một nhát dao xoáy vào lòng kiêu hãnh của tôi, nhưng cũng là sự thật không thể chối bỏ. Tôi từng nghĩ mình là trung tâm, rằng vợ phải hy sinh, phải phục tùng. Nhưng chỉ khi mất đi rồi, tôi mới thấy: người phụ nữ ấy chỉ cần một cơ hội để sống đúng với bản thân, và cô ấy đã làm được không cần tôi.

    Tối hôm đó, về nhà, tôi nằm trằn trọc mãi. Lần đầu tiên, tôi thấy mình hối hận không phải vì mất một người vợ hiền, mà vì đã từng hủy hoại một người phụ nữ xứng đáng được trân trọng.

  • Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì

    Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì

    Tôi và vợ cũ chia tay đã 2 năm, không phải vì hết yêu, mà vì áp lực từ mẹ tôi quá khắt khe, suốt ngày bắt bẻ chuyện “không đẻ được”.
    Cô ấy đi trong im lặng. Tôi cũng không níu kéo vì… lúc ấy nghĩ: “Chắc duyên hết rồi.”

    Ai ngờ một hôm, bạn học cũ nhắn cho tôi:

    – “Hình như vợ cũ ông đang nằm viện sả-n, một mình.”

    Tôi choá/ng vá/ng.
    “Sản?” – Nghĩa là sinh con?

    Tôi bỏ tất cả chạy vào bệnh viện.

    Tới nơi, tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, tim đập thình thịch.
    Cô ấy nằm đó, gầy rộc, mắt nhắm nghiền.
    Bên cạnh không có ai ngoài một tờ giấy dán trên đầu giường.

    Tôi chưa kịp đọc kỹ thì vợ mới tôi — không hiểu bằng cách nào — cũng lao vào.
    Mặt đỏ gay, giọng the thé:

    – “Anh giỏi đấy! Ra vẻ đi công tác, hóa ra đi thăm con đàn bà cũ? Tính quay lại hả?”

    Y tá vội can thiệp, bệnh nhân bên cạnh cũng ngó đầu sang.

    Tôi xấ-u h-ổ, lùi bước, định kéo cô ấy ra ngoài thì ánh mắt tôi vô tình chạm vào dòng chữ trên tờ giấy dán đầu giường:

    Tôi chế-t lặng quay sang nhìn vợ cũ, bây giờ đã mở mắt, ánh mắt bình thản tuyên bố
    Lúc này, vợ mới tôi lắp bắp làm loạn lên.

    Trời ơi, hoá ra tôi đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì…

    Tôi chết lặng quay sang nhìn vợ cũ, bây giờ đã mở mắt, ánh mắt bình thản tuyên bố:

    – “Đừng lo. Đứa bé không phải con anh đâu.”

    Vợ mới tôi há hốc mồm:

    – “Cái gì?! Thế cô định lừa ai hả?”

    Vợ cũ nhìn cô ấy – rồi nhìn tôi – giọng vẫn nhẹ như gió thoảng:

    – “Tôi chưa từng có ý lừa ai. Nhưng tôi cần một người đàn ông đứng tên để được quyền làm thủ tục sinh, vì tôi…” – cô ấy đưa tay lên xoa bụng – “đã tự đi xin con bằng phương pháp khác.”

    Tôi nghẹn họng. Đến lúc ấy tôi mới nhìn kỹ tờ giấy dán đầu giường:

    Tên cha: Không công bố.
    Trạng thái: Sinh con một mình – Bệnh viện hỗ trợ đặc biệt.
    Lý do từ chối cung cấp thông tin: Không liên quan người chồng cũ.

    Tôi thấy tim mình rơi xuống đáy.
    Hoá ra… không phải cô ấy mang thai để níu kéo tôi.
    Không phải cô ấy cần tôi quay lại.
    Mà chỉ đơn giản — cô ấy đã chọn làm mẹ, một mình.

    Cô ấy quay mặt đi, nói rất khẽ nhưng từng chữ như dao cứa:

    – “Ngày tôi còn là vợ anh, tôi đã chạy chữa suốt một năm. Anh đâu có biết. Một lần đi khám phụ khoa về, anh còn bực vì tôi không kịp nấu cơm đúng giờ.”

    Tôi cứng người.

    Vợ mới tôi cũng im bặt, đứng chết trân.

    – “Cuối cùng, mẹ anh bảo tôi ‘vô sinh’, rồi anh nghe theo bà đuổi tôi ra khỏi nhà.” – cô cười buồn – “Bác sĩ nói tôi hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là do anh có vấn đề. Nhưng tôi không nói. Vì tôi biết… anh không đủ can đảm để chịu sự thật đó.”

    Cả phòng lặng đi.

    Tôi mở miệng, khàn đặc:

    – “Anh… xin lỗi.”

    Cô ấy khẽ lắc đầu:

    – “Muộn rồi. Tôi không cần anh nhận lỗi, cũng chẳng cần anh chịu trách nhiệm. Tôi chỉ cần anh… đừng làm phiền cuộc sống mới của mẹ con tôi.”

    Tôi đứng đó, nhìn bụng cô ấy nhô lên dưới tấm chăn trắng – cảm giác nghèn nghẹn như chính mình đánh mất thứ quý giá nhất đời mà còn không biết mình đã mất từ bao giờ.

    Vợ mới tôi lắp bắp:

    – “Anh… anh từng nói cô ta không sinh được cơ mà?!”

    Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt trống rỗng:

    – “Ừ. Vì anh tin mẹ anh hơn tin vợ mình.”

    Cô ấy ôm con vào lòng. Ánh mắt không còn oán trách. Chỉ còn sự bình yên mà tôi không còn thuộc về.

    Tôi chậm rãi bước lùi ra khỏi phòng bệnh.

    Lúc cửa sắp đóng lại, tôi nghe tiếng vợ cũ nói với y tá:

    – “Lát nữa em cho bé lên phòng chăm sơ sinh nhé. Tôi muốn ôm con lần đầu.”

    Con.

    Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy mỉm cười rạng rỡ kể từ ngày rời khỏi tôi.

    Tôi chợt hiểu…

    Tôi không chỉ mất một người vợ.

    Tôi đã mất luôn một gia đình mà đáng lẽ có thể là của mình – nếu ngày đó tôi chịu tin cô ấy.

  • Sau khi chi;a t ay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Người hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn,

    Sau khi chi;a t ay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Người hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn,

    Lan và Thắng từng là một cặp đôi đẹp trong mắt bạn bè thời đại học. Năm năm bên nhau, từ những ngày thơm thi căng thẳng, những buổi hẹn hò mộc dị ở quán nước ven đường, đến những lần cùng nhau mơ về tương lai, Thắng luôn là cơ sở vững chắc cho Lan. Anh không giàu có, gia cảnh bình thường, nhưng tình yêu anh dành cho cô là chân thành và sâu đậm. Vậy thì, sau ngày tốt nghiệp, Lan chọn chia tay. Cô nói rằng cả hai cần thời gian để tìm hướng đi riêng, nhưng Thắng biết lý do thực sự: anh không thể cho cô cuộc sống mà cô mong muốn.

    Một tháng sau ngày ra trường, Lan lên xe hoa với Tuấn – một người đàn ông cô quen qua mai mối mối gia đình. Tuấn hơn Lan tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho Lan cảm giác an toàn về chất mà cô từng mơ ước. Quyết định nhanh chóng, Lan không muốn để quá khứ làm phổi lay hiện tại. Cô dự định không mời Thắng, không phải ghét bỏ, mà vì không muốn anh khó xử lý khi thấy cô trong Váy cưới bên người khác. Nhưng rồi, sát ngày cưới, xin cô ấy nhẹ nhàng nặng nề. Năm năm không phải ngắn, Thắng đã quá tốt với cô, và cô nghĩ anh xứng đáng được biết đến từ chính miệng mình.

    Tấm bằng đại học cản trở tình duyên người trẻ - Báo VnExpress Đời sống

    Lan nhắn tin cho Thắng, chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính mộc cách và tự ti của Thắng, Lan tin chắc anh sẽ chỉ yên lành phúc lành từ xa.

    Ngày cưới diễn ra, bữa tiệc được tổ chức trước nhà trai tại một nhà hàng quan trọng. Lan rạng rỡ trong Váy cưới trắng tinh khôi phục, tay trong tay cùng Tuấn tiếp đón khách. Không khí vui vẻ, tiếng cười nói giãn, và ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khiến Lan cảm thấy mình đã chọn đúng. Đang ngồi ở sảnh, Tuấn tiến nghiêng sang thì thầm với cô: “Nhìn kìa, Chiếc xe sang đậu ngoài kia, chắc khách cưới con ông giám đốc ở tầng trên em ạ. Xe này không dưới 8 tỷ đâu.” Lan gật gù, mắt trôi qua chiếc xe đen bóng loáng đậu trước nhà hàng, thầm nghĩ hôm nay đúng là ngày hội của những người giàu có.
    Nhưng rồi, cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống, phong cách sang trọng, phòng trưng bày trong bộ vest được cắt may hoàn hảo. Anh đeo kính nhện, tay cầm một bó hoa trắng tinh tế. Khi anh rút kính, tiến về phía đôi đôi, cả Lan và Tuấn đều đứng hình. Là Thắng. Nhưng không phải Thắng của ngày xưa – anh chàng giản dị, cô rè trong chiếc áo sơ mi cũ và đôi giày thôngn. Thắng trước mặt họ giờ đây tỏa khí chất hoàn toàn khác, từ cách anh bước đi đến ánh mắt tự tin.

    Lan gắn bắp: “Thắng… anh… sao lại…” Cô không thể hoàn thành câu nói, đầu óc quay cuồng với hàng tá câu hỏi. Tuấn đứng bên cạnh cũng ngượng ngùng, không biết phải phản ứng thế nào. Thắng cười nhẹ, đặt bó hoa vào tay Lan: “Chúc mừng em, Lan. Anh chỉ muốn đến tận nơi chúc em hạnh phúc.” Giọng anh bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó mà Lan không thể hiểu hết.

    “Nhưng… xe đó… anh…” Lan vẫn chưa hết bàng hoàng. Thắng nhìn theo hướng cô chỉ, mỉm cười nhẹ: “À, xe đó à? Công ty anh mới cấp. Sau khi chia tay em, anh quyết định thay đổi bản thân, thử sức ở nước ngoài. May mắn thì cũng có chút thành phẩm.” Anh nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ như xoáy vào lòng Lan. Cô chợt nhớ lại những ngày anh từng nói sẽ cố gắng vì cô, nhưng cô đã không tin, không mong đợi.

    Tuấn nhẹ bình bắt tay Thắng, cố giữ vẻ lịch sự: “Cảm ơn anh đã đến, mời anh vào trong bữa tiệc.” Nhưng Thắng lắc đầu: “ Thôi, anh chỉ Chúc mừng hai người thôi. Anh còn việc phải đi ngay.” Nói rồi, anh quay lưng bước về chiếc xe, để lại Lan đứng đó, tay ôm bó hoa mà làm nặng thêm.

    Khi nào chiếc xe trượt đi, Lan nhìn theo, hãy dâng lên cảm giác bậc cấp khó khăn. Cô đã chọn Tuấn vì sự ổn định, vì những điều cô nghĩ Thắng không có giờ. Nhưng giờ đây, cô không chắc mình có thực sự hiểu Thắng – người đàn ông từng yêu cô hết lòng trong suốt năm năm. Tiệc cưới vẫn diễn ra, nhưng nụ cười trên môi Lan không còn rạng rỡ như trước.

  • Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị s:ững s:ờ ch:ết l:ặng…

    Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị s:ững s:ờ ch:ết l:ặng…

    Chương 1: Giữa ranh giới sống còn

    Ngọc ngồi lặng bên cửa sổ bệnh viện, ánh nắng chiều len qua tấm kính chiếu xuống khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên những vết chân chim của tuổi 30. Hai tay chị ôm đầu gối, mắt đỏ hoe, nhìn ra khoảng sân vắng, nơi vài bà lão đang trò chuyện râm ran, vài đứa trẻ chạy nhảy bên bãi cỏ. Chị nghe như tất cả đang xa vời, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch.

    “Chị cần phải phẫu thuật gấp… Chi phí… khoảng 350 triệu đồng.”

    Giọng bác sĩ vang lên, đều đều nhưng lạnh lùng, như bản án mà Ngọc không thể tránh.

    350 triệu đồng! Ngọc nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Chồng chị đang làm nông, hai đứa con còn nhỏ, căn nhà xiêu vẹo sau mùa mưa lũ vừa qua. Làm sao có thể xoay xở số tiền lớn như vậy?

    Trong cơn tuyệt vọng, Ngọc chợt nghĩ đến Hưng – em trai duy nhất. Hưng từ nhỏ hiếu học, sau này lập nghiệp ở thành phố, cuộc sống ổn định hơn nhiều. Chị chưa từng muốn phiền em, và từ ngày lấy chồng, hai chị em thỉnh thoảng mới gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng giờ đây, khi mạng sống đang treo lơ lửng, Ngọc biết mình không còn lựa chọn nào khác.

    Chị cầm điện thoại, tay run run bấm số. Tiếng tút vang lên vài hồi, rồi giọng Hưng vang lên trầm ổn, khiến lòng chị vừa yên tâm vừa day dứt:

    – Chị cần bao nhiêu?

    Ngọc nghẹn ngào, giọng run run:

    – Bác sĩ bảo ít nhất 350 triệu… Chị biết số tiền này lớn lắm, nhưng chị không còn cách nào khác.

    Im lặng. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà như kéo dài cả thế kỷ. Cuối cùng, Hưng mới đáp:

    – Được. Nhưng chị phải viết giấy nợ.

    Ngọc chết lặng. Trong lòng chị, những kỷ niệm tuổi thơ ùa về – những lần Hưng che chở, những lúc hai chị em cùng học dưới ánh đèn dầu, những ngày đông rét buốt chia nhau áo khoác mỏng. Chị vốn nghĩ tình ruột thịt không cần giấy tờ, vậy mà giờ đây, em trai lại thẳng thắn đến vậy.

    Nhưng mạng sống hai đứa con còn nhỏ, chị không còn đường lui. Chị gật đầu, giọng lạc đi:

    – Vậy… chị sẽ viết.

    Ngày hôm sau, Hưng mang tiền đến. Thấy chị đứng trước cổng bệnh viện, mắt đỏ hoe, tay run run, anh nghiêm giọng:

    – Viết đi, chị. Ghi rõ số tiền, hẹn ngày trả.

    Ngọc run run cầm bút. Từng dòng chữ chị viết như nhát dao cứa vào lòng. Chị không oán trách, chỉ thấy nghẹn ngào. Khi xong, chị nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi bước vào phòng làm thủ tục phẫu thuật.

    Ca mổ kéo dài suốt bốn tiếng. Khi tỉnh dậy, cơ thể chị đau nhức, yếu ớt. Chị nhìn tờ giấy nợ trong túi áo bệnh nhân, tim nhói lên. “Em trai mình… tính toán đến thế sao? Hay tình cảm chị em vốn mong manh vậy thôi?”

    Suốt một tháng nằm viện, mỗi lần con chạm tay vào chị, chị lại lặng lẽ cắn môi, nhủ lòng phải vượt qua. Nhưng nỗi áy náy vẫn không rời: nợ tiền em, không biết bao giờ mới trả hết, không biết liệu Hưng có buồn lòng vì chị quá tự trọng hay không.

    Chương 2: Ánh sáng phía cuối con đường

    Một tháng sau, Ngọc trở về nhà, vẫn còn yếu, nhưng tinh thần đã khá hơn. Buổi chiều, khi hai đứa con đang ngủ, chị lục túi lấy tờ giấy nợ ra xem lại. Nhìn nét chữ của mình, tim chị chợt thắt lại. Chị nhớ lại cái cảm giác run rẩy khi cầm bút, cái nghẹn ngào khi nhận tiền.

    Cẩn thận mở từng nếp gấp, ánh mắt chị dừng lại ở dòng chữ cuối cùng – không phải của chị, mà là nét bút ngay ngắn của Hưng.

    “Nếu chị trả được, em sẽ lấy lại tiền.

    Nếu chị không trả nổi, coi như món quà em dành cho chị.

    Điều kiện duy nhất: từ nay chị phải sống thật khỏe mạnh, đừng bỏ mặc bản thân. Em chỉ cần chị còn ở đây, còn gọi em một tiếng ‘em trai’ là đủ.”

    *

    Ngọc chết lặng. Lòng chị trào dâng những cảm xúc lẫn lộn: ngạc nhiên, xúc động, hạnh phúc. Chị không ngờ rằng, tờ giấy nợ nghiêm khắc kia lại chứa đựng tình cảm sâu sắc. Hóa ra Hưng hiểu rõ chị – người luôn tự trọng, không muốn mang tiếng đi xin xỏ.

    Nước mắt chị rơi lã chã. Chị bỗng thấy lòng nhẹ nhõm đến lạ thường. Cầm điện thoại, chị gọi cho Hưng, giọng run run nhưng tràn đầy xúc động:

    – Hưng ơi… sao em lại làm vậy?

    Đầu dây bên kia, Hưng cười khẽ, trầm ấm:

    – Em biết chị thương chồng con, không muốn mang tiếng sống nhờ vào em. Có tờ giấy nợ, chị sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Còn tiền… chỉ là thứ nhỏ bé thôi. Em chỉ cần chị còn ở đây, còn gọi em một tiếng ‘em trai’ là đủ.

    Ngọc ôm mặt khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc. Chị nhận ra đôi khi yêu thương không cần nói bằng lời, mà giấu trong những điều tưởng chừng lạnh lùng.

    Những ngày sau đó, chị bắt đầu tập trung vào sức khỏe, chăm sóc bản thân nhiều hơn. Mỗi lần nhìn tờ giấy nợ, chị không còn thấy nặng nề, trái lại coi nó như báu vật, minh chứng cho tình cảm máu mủ thiêng liêng.

    Một buổi tối, khi các con đã ngủ, Ngọc cẩn thận gấp lại tờ giấy nợ, đặt vào hộp gỗ cẩn thận. Chị mỉm cười, tự nhủ lòng: “Chị phải sống thật khỏe, không phụ tấm lòng của Hưng. Để mỗi lần nhìn tờ giấy này, chị thấy yêu thương và trân trọng hơn cuộc đời.”

    Nhưng hạnh phúc vừa ló dạng thì những sóng gió khác lại rình rập. Chị nhận được cuộc gọi từ chồng, giọng run run và lo lắng:

    – Ngọc… mẹ chồng con vừa bị tai nạn…

    Tim Ngọc như nghẹn lại. Chị chưa kịp thở thì một cơn hoảng loạn khác ập đến. Lần này, không chỉ có số tiền, không chỉ có sức khỏe của mình, mà cả mạng sống những người thân cũng treo lơ lửng.

    *

    Chương 3: Tình thương vượt lên tất cả

    Ngọc lao tới bệnh viện, lòng quặn thắt khi nhìn mẹ chồng nằm bất động trên giường. Bác sĩ nói nhẹ nhưng dứt khoát:

    – Bà bị gãy xương hông, cần phẫu thuật ngay.

    Ngọc lặng người. Chi phí cho ca mổ lần này không nhỏ, gấp đôi lần trước. Chị nhìn hai đứa con, ánh mắt chúng ngây thơ, tràn đầy niềm tin vào mẹ. Trong giây lát, chị thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

    Cô không còn cách nào khác, lại nghĩ đến Hưng. Chị gọi, nhưng trong lòng lại băn khoăn, không muốn phiền em thêm lần nữa. Nhưng Hưng, như thể đã đọc được tâm tư chị, không chút do dự:

    – Chị chuẩn bị giấy nợ chưa?

    Ngọc ngẩn người, giọng run run:

    – Hưng… lần này… mẹ chồng em… chị sợ lại làm phiền…

    – Chị đừng lo. Em hiểu mà. Giấy nợ cũng giống như lần trước thôi. Em chỉ muốn chị không thấy ngại khi nhận giúp đỡ.

    Ngọc cười mếu máo, nghẹn ngào:

    – Em… em thật lòng vậy sao?

    – Thật. Em muốn chị và các cháu luôn được ở bên nhau, bình yên. Tiền, giấy tờ… chỉ là hình thức.

    Ca mổ thành công. Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Lần này, chị hiểu rõ hơn giá trị của tình thương – không phải là sự trao đi vật chất, mà là sự hiểu và bao bọc, là cách mà em trai chị dùng để bảo vệ cả tự trọng và trái tim chị.

    Về nhà, Ngọc nhìn tờ giấy nợ cũ và mới, lòng tràn đầy biết ơn. Chị quyết tâm sống khỏe, chăm sóc gia đình, dạy con cái biết trân trọng tình cảm ruột thịt. Chị nhận ra: đôi khi, những thử thách tưởng chừng tàn nhẫn lại là cách để tình cảm bền chặt, và để chúng ta học cách yêu thương sâu sắc hơn.

    Mỗi lần kể lại câu chuyện, Ngọc luôn nhấn mạnh cho các con:

    – Trong đời, tình cảm không phải lúc nào cũng thể hiện bằng lời nói hay vật chất. Đôi khi, nó giấu trong những điều tưởng chừng nghiêm khắc, để chúng ta hiểu và trân trọng hơn.

    Gia đình chị, từ đó, luôn sống trong sự quan tâm, sẻ chia và yêu thương lặng thầm. Những tờ giấy nợ, thay vì là gánh nặng, đã trở thành minh chứng cho một tình cảm chị em thiêng liêng, vượt lên tất cả, vượt lên những thử thách của cuộc đời.

    ‼️‼️‼️LƯU Ý❌❌❌: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: “Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về bọn con.”

    Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: “Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về bọn con.”

    Tôi đã ngoài bảy mươi.

    Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông mất sớm, tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, các con còn về… là đủ.

    Nhưng tôi đã nhầm.

    Con trai tôi đứng ngay trước mặt, tay chộp lấy chiếc thắt lưng, giọng gằn xuống:

    “Mẹ ký đi. Giờ mẹ già rồi, giữ đất làm gì nữa?”

    Tôi lùi lại một bước.
    Tim đau đến nghẹn thở.

    Con dâu tôi ngồi trên ghế, khoanh tay, cười nhạt:

    “Mẹ đừng làm khó tụi con. Ký xong là xong chuyện.
    Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về vợ chồng con.”

    Trên bàn là giấy ủy quyền đất đai.
    Tờ giấy mỏng mà nặng như cả cuộc đời tôi.

    Tôi nhìn hai đứa.
    Những đứa con tôi từng nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi.
    Giờ nhìn tôi như nhìn một cái chướng ngại.

    “Nếu mẹ không ký,” con trai tôi giơ cao thắt lưng,
    “đừng trách con vô lễ.”

    Tôi không khóc.
    Cũng không van xin.

    Tôi chỉ nhìn đồng hồ treo tường, rồi nói chậm rãi:

    “Ừ. Mẹ ký.”

    Cả hai đứa sững lại.
    Không ngờ tôi đầu hàng nhanh đến vậy.

    Nhưng tôi không với lấy cây bút.

    “Chờ mẹ… mười phút.”

    Con dâu tôi bật cười khinh khỉnh:

    “Mẹ còn bày đặt trò gì nữa?”

    Tôi không đáp.

    Đúng mười phút sau, chuông cửa vang lên.

    Bấm. Bấm.

    Con dâu tôi ra mở cửa.
    Và nụ cười trên mặt nó tắt ngấm.

    Ngoài cửa là công an khu vực.
    Bên cạnh là luật sư.
    Sau cùng… là trưởng họ.

    Luật sư bước vào, đặt hồ sơ lên bàn:

    “Chúng tôi được mời đến theo yêu cầu của bà.
    Hành vi đe dọa, cưỡng ép người cao tuổi ký giấy tờ tài sản
    có dấu hiệu vi phạm pháp luật.”

    Công an nhìn chiếc thắt lưng trong tay con trai tôi:

    “Anh bỏ vật đó xuống.”

    Bộp.

    Chiếc thắt lưng rơi khỏi tay nó.

    Trưởng họ thở dài, giọng nặng như đá:

    “Cha mất chưa bao lâu, mẹ còn sống mà các anh chị ép đến mức này…
    Từ nay, họ không chấp nhận hành vi này.”

    Con dâu tôi run giọng:

    “Chỉ là chuyện trong nhà thôi mà…”

    Luật sư lật sang trang cuối cùng:

    “Đây là di chúc mới, đã được công chứng.
    Toàn bộ đất đai sẽ đưa vào quỹ thờ tự và dưỡng lão,
    không đứng tên bất kỳ người con nào.”

    Căn phòng chết lặng.

    Tôi nhìn các con, giọng không cao, không thấp:

    “Mẹ già thật.
    Nhưng mẹ còn minh mẫn.
    Và mẹ không để công sức cả đời mình đổi lấy sự đe dọa.”

    Con trai tôi sụp xuống ghế.
    Con dâu tôi mặt tái mét.

    Mười phút trước, chúng nghĩ mẹ đã yếu.
    Mười phút sau, chúng hiểu ra:

    Có những bà mẹ im lặng không phải vì sợ…
    mà vì đang bảo vệ phần cuối cùng của sự tự trọng.

    Và có những đứa con,
    chỉ khi đứng trước pháp luật và họ hàng,
    mới nhớ ra mình đã từng được nuôi bằng cả một đời nhẫn nhịn.

  • Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi mất vừa tròn 49 ngày bố đã đón vợ mới trẻ hơn 20 tuổi về nhà. Tôi ê chề, nhục nhã vì những lời đồn thổi của hàng xóm về bố

    Mẹ tôi qua đời vào một buổi chiều mưa u ám. Cái chết bất ngờ của bà trong một vụ tai nạn giao thông đã xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của tôi và bố. Mẹ là người phụ nữ dịu dàng, tận tụy, dành cả cuộc đời chăm lo cho gia đình nhỏ. Khi mẹ ra đi, ngôi nhà vốn đầy ắp tiếng cười giờ chỉ còn lại sự trống trải và lạnh lẽo.

    Những ngày sau tang lễ, tôi dường như sống trong nỗi buồn không dứt. Căn nhà nhỏ giờ thiếu vắng hình bóng quen thuộc, không còn mùi thơm của bữa sáng mẹ chuẩn bị, không còn những câu hỏi han đầy yêu thương. Bố tôi cũng chẳng khá hơn. Ông ít nói, khuôn mặt lặng lẽ, đôi mắt thẳm sâu chất chứa nỗi đau khó giãi bày. Mỗi tối, tôi thấy ông ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mẹ được đặt trang trọng trên bàn thờ.

    Tôi biết ông cũng đau đớn như tôi, nếu không muốn nói là còn đau đớn hơn. Cả cuộc đời của ông đã gắn bó với mẹ, hai người cùng nhau vượt qua bao thăng trầm của cuộc sống.

    Nhưng không ai ngờ, chỉ mới tròn 49 ngày sau khi mẹ mất, bố tôi đã thay đổi.

    Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối mà tôi không bao giờ quên được. Khi tôi vừa bước vào nhà sau giờ làm việc mệt mỏi, ánh đèn trong phòng khách sáng rực, khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày. Ngạc nhiên hơn, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trẻ đang ngồi trò chuyện vui vẻ với bố tôi.

    Cô ta trẻ trung, trẻ hơn bố khoảng 20 tuổi, thậm chí có khi còn gần bằng tôi. Mái tóc dài xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn với làn da trắng nõn, và cách cô ta cười nói với bố tôi khiến tôi thấy khó chịu vô cùng. Cô ta thản nhiên ngồi trong nhà tôi, như thể đã quen thuộc với nơi này từ lâu.

    Tôi không kìm được mà hỏi thẳng:

    “Cô là ai? Tại sao lại ở đây?”

    Bố tôi ngẩng lên, vẻ mặt hơi ngượng ngập nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Ông đứng dậy, tay nắm lấy tay cô gái trẻ, nhìn tôi nói một cách chậm rãi nhưng chắc chắn:

    “Đây là Ngọc, vợ mới của bố.”

    Cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt tôi. Vợ mới? Chưa đầy 49 ngày sau khi mẹ tôi mất, bố đã đi lấy vợ mới? Lòng tôi dậy sóng, sự phẫn nộ tràn ngập. Không thể tin được rằng bố lại có thể làm điều đó với một người phụ nữ trẻ hơn mình đến tận 20 tuổi.

    Cả tối hôm đó, tôi không nói lời nào. Tôi chỉ nhìn bố và Ngọc với ánh mắt tràn đầy sự tức giận, khinh bỉ. Sau khi Ngọc rời đi, tôi lập tức đối mặt với bố.

    “Bố nghĩ gì vậy? Mẹ mới 49 ngày, mà bố đã cưới vợ mới? Bố không còn nhớ đến mẹ nữa sao?” Tôi không kìm được cơn giận, nước mắt trào ra.

    Bố tôi lặng im một lúc, rồi nói, giọng điềm đạm hơn tôi tưởng:

    “Bố biết con giận, nhưng bố cũng có cuộc sống của bố. Ngọc là người mang lại cho bố niềm vui trong những ngày qua, và bố tin con sẽ hiểu.”

    Hiểu? Làm sao tôi có thể hiểu được chuyện này? Bố đang phản bội mẹ, phản bội chính gia đình này. Tôi chẳng thể nói thêm gì, chỉ bỏ về phòng với lòng ngổn ngang.

    Những ngày sau đó, Ngọc bắt đầu đến nhà thường xuyên hơn. Cô ta thản nhiên như thể đã là một phần của gia đình này từ lâu. Bố không ngần ngại giới thiệu cô với hàng xóm, bạn bè, thậm chí còn đưa cô đi chụp ảnh cưới. Tôi càng lúc càng không thể chịu đựng được nữa.

    Những ánh mắt xì xào của người ngoài làm tôi cảm thấy nhục nhã. Mọi người đều biết mẹ tôi vừa mất, và giờ bố đã cưới một người vợ mới, trẻ hơn tôi. Những lời bàn tán, cười cợt làm tôi không dám đối diện với ai. Tôi đi làm về chỉ muốn trốn trong phòng, tránh xa khỏi căn nhà mà tôi từng yêu thương, giờ đã trở nên xa lạ.

    Tôi quyết định sẽ phải làm điều gì đó. Ngọc không thể chiếm lấy vị trí của mẹ trong gia đình này. Tôi đã mất mẹ, nhưng tôi không thể mất luôn cả ngôi nhà và bố. Tôi phải đuổi cô ta ra khỏi đây.

    Tôi quyết định sẽ tạo áp lực. Tôi bắt đầu tìm cách khiến Ngọc cảm thấy không thoải mái khi ở trong ngôi nhà này. Tôi luôn tỏ thái độ lạnh lùng, thậm chí khinh miệt khi cô ta xuất hiện. Tôi không ngần ngại làm cho cô ta cảm thấy mình không được chào đón.

    Ngọc dường như nhận ra sự thù địch từ tôi, nhưng cô ta vẫn tỏ ra lịch sự. Cô không phản ứng lại, chỉ im lặng chấp nhận mọi thứ.

    Nhưng rồi một ngày, sự việc đã diễn ra theo cách mà tôi không ngờ tới.

    Một hôm nọ, khi tôi vừa bước vào nhà đã nghe thấy những tiếng động lạ từ phòng của bố. Ban đầu là tiếng thì thầm nhỏ, sau đó là những tiếng rên khe khẽ. Tôi bối rối, cố gắng không để ý, nhưng âm thanh ấy lại vang lên rõ hơn, đầy vẻ khó chịu và có phần đau đớn.

    Tim tôi chợt đập nhanh, một cảm giác lo lắng xâm chiếm. Tôi đã có sẵn những nghi ngờ về mối quan hệ giữa bố và Ngọc. Liệu họ có đang làm điều gì sau lưng tôi không? Liệu bố có thực sự hạnh phúc với cô vợ trẻ này? Những suy nghĩ tiêu cực dồn dập khiến tôi đứng ngồi không yên.

    Tôi đứng dậy, lặng lẽ tiến đến cửa phòng bố. Bây giờ tôi nghe rõ hơn, đó là tiếng chịu đựng của cơn đau. Tim tôi thắt lại, lo lắng cho sức khỏe của bố. Những ngày gần đây, ông có vẻ mệt mỏi hơn trước, nhưng tôi quá bận với những suy nghĩ riêng mà không để ý đến tình trạng của ông.

    Sau một hồi ngập ngừng, tôi quyết định đẩy cửa phòng bố.

    Cánh cửa vừa mở, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất ngờ. Thay vì một hình ảnh khó chịu mà tôi đã tưởng tượng, tôi thấy bố đang nằm trên giường, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn. Ông ôm chặt lấy bụng, cả người đẫm mồ hôi. Ngọc ngồi cạnh, vẻ mặt hoảng hốt, lo lắng, đang tìm kiếm trong ngăn kéo để lấy thuốc cho bố.

    Tôi sững lại, bối rối và ngượng ngùng. Hóa ra, bố tôi đang bị cơn đau dạ dày hành hạ – căn bệnh mà ông đã phải chịu đựng suốt nhiều năm qua nhưng gần đây trở nên tệ hơn. Tôi chưa từng để ý đến điều đó, chỉ mải mê với những cảm xúc cá nhân của mình mà không nhận ra tình trạng sức khỏe của bố.

    Ngọc quay sang nhìn tôi, giọng khẩn thiết:

    “Anh ấy đau bụng từ chiều mà cố chịu đựng. Bây giờ cơn đau tăng lên, tôi đang cố giúp anh ấy uống thuốc.”

    Tôi nhìn vào ánh mắt của Ngọc, nhận ra sự chân thành và lo lắng trong đó. Cô không phải người phụ nữ ích kỷ, tính toán như tôi đã nghĩ. Thực tế, cô đang chăm sóc cho bố với tất cả sự tận tụy và tình cảm mà một người vợ tốt cần có.

    Tôi bước tới gần, không còn cảm giác xa lạ hay thù địch như trước nữa. Tôi giúp Ngọc đưa thuốc cho bố uống, rồi cùng cô hỗ trợ ông nằm xuống, nghỉ ngơi cho đến khi cơn đau dịu lại. Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng, dù tuổi tác chênh lệch, dù tôi đã có những suy nghĩ tiêu cực về cô ta, nhưng Ngọc thực sự quan tâm đến bố tôi.

    Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước ra ngoài để họ có không gian riêng. Lòng tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, như vừa gỡ bỏ được một gánh nặng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình, nhưng quan trọng là phải biết trân trọng những gì mình đang có, và chấp nhận những thay đổi để tiến về phía trước.

  • 16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    16 năm bươn trải ở Hồng Kông hết bốc vác thuê đến làm giúp việc, tôi mới có cơ hội trở về quê hương. Ngày về nước, bà chủ đưa cho tôi phong bì đỏ dày cộp nói khi nào về đến quê mới được mở.

    Dì Mai đã làm giúp việc cho gia đình ông bà Lưu ở khu Mid-Levels, Hồng Kông, suốt 16 năm. 16 năm đó, dì đã chứng kiến hai đứa con của họ—thằng Tiểu Cường ngỗ nghịch và con bé Tiểu Huệ hay khóc nhè—lớn lên, trưởng thành, và du học. Dì là người nấu cơm, giặt giũ, và người mẹ thứ hai của chúng.

    Nhưng giờ, ở tuổi 65, xương cốt đã rệu rã, dì Mai phải trở về quê nhà ở miền Trung Việt Nam. Dì chỉ có một nguyện vọng đơn giản: Dùng số tiền tích cóp được sửa sang lại căn nhà cũ kỹ và an hưởng tuổi già.

    Ngày cuối cùng, không khí trong căn hộ sang trọng lặng đi. Ông Lưu, người đàn ông nghiêm khắc, luôn mặc vest chỉnh tề và hiếm khi nở nụ cười, chỉ nói vỏn vẹn: “Tối nay, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa cơm nhỏ cho dì.”

    Bữa cơm diễn ra nhanh chóng, khách sáo. Dì Mai hiểu, dù có gắn bó thế nào, dì vẫn là người làm thuê.

    Khi dì xách va li ra cửa, ông Lưu đưa tay ra chặn lại. Trên tay ông là một chiếc phong bao đỏ dày cộp.

    “Mai này,” giọng ông trầm, không biểu lộ cảm xúc. “Cảm ơn vì tất cả những năm qua. Dì cầm lấy. Coi như chút lòng thành.”

    Dì Mai xúc động, nước mắt chực trào. Dì cúi đầu nhận lấy, tay run run. “Cảm ơn ông bà. Tôi… tôi không có gì để đáp lại.”

    Ông Lưu chỉ gật đầu, rồi quay vào nhà, không một lời tạm biệt dài dòng. Dì Mai bước lên chiếc taxi, cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng. “16 năm gắn bó,” dì nghĩ. “Chủ nhà vẫn là chủ nhà.”

    Chiếc phong bao đỏ thật nặng. Dì đoán chừng đó là một khoản tiền thưởng Tết lớn, hoặc tổng số tiền lương còn lại.

    Sau chuyến bay dài, dì Mai về đến căn nhà cấp bốn xiêu vẹo của mình. Mệt mỏi và cô đơn, dì ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Dì vuốt ve chiếc phong bao đỏ, giờ đã nhàu đi một chút, và quyết định mở nó ra.

    Bên trong không phải là tiền mặt. Mà là một xấp giấy tờ.

    Dì Mai run rẩy lấy ra. Đầu tiên là một cuốn sổ tiết kiệm, nhưng số tiền bên trong quá lớn, lớn đến mức dì không dám tin vào mắt mình. Nó là toàn bộ tiền lương 16 năm của dì, được gửi vào ngân hàng từ ngày đầu tiên dì làm việc, cộng với lãi suất kép và một khoản thưởng khổng lồ. Ông bà Lưu đã âm thầm quản lý tài chính cho dì, biến tiền lương thành một gia tài nhỏ.

    Nhưng đó chưa phải là tất cả.

    Dưới cuốn sổ tiết kiệm, là một bộ giấy tờ mua bán nhà. Dì run rẩy đọc tên người mua: Trần Thị Mai. Dì nhìn địa chỉ: “Thửa đất số 72, Phường An Lạc, Thị xã X…” – chính là căn nhà cũ nát này của dì!

    Dì Mai đứng bật dậy, người chết lặng. Tại sao lại là giấy tờ mua bán căn nhà của chính mình?

    Dì lật sang tờ giấy cuối cùng. Đó là một lá thư viết tay, với nét chữ cứng nhắc, khó đọc của ông Lưu.

    Kính gửi dì Mai,

    Khi dì đọc những dòng này, chắc dì đã về đến nhà.

    Năm 2010, dì từng hỏi tôi một câu: ‘Sau này tôi về nước, liệu tôi có đủ tiền để sửa lại căn nhà dột nát của tôi không?’ Dì đã quên, nhưng tôi thì không. Tôi biết, căn nhà là cả đời dì.

    Năm ngoái, tôi thấy dì đi lại khó khăn. Tôi âm thầm sắp xếp cho dì về hưu. Tôi đã bí mật dùng tên dì mua lại căn nhà cũ kỹ này từ chính tay dì (qua người đại diện ở Việt Nam). Sau đó, tôi thuê đội thợ giỏi nhất để đập đi và xây mới lại hoàn toàn trong suốt sáu tháng qua, trong lúc dì đang bận rộn dọn dẹp ở Hồng Kông.

    23 túi rác dì vứt ra mỗi ngày, là những bao gói, vật liệu xây dựng dư thừa của công trình. Tôi đã nhờ người vận chuyển chúng đi và chỉ đạo dì vứt ra ngoài để che giấu công trình. Tôi biết, dì đã làm việc chăm chỉ suốt 16 năm để xây dựng tổ ấm cho chúng tôi. Giờ là lúc chúng tôi xây dựng lại tổ ấm cho dì.

    Xin lỗi vì sự lạnh lùng. Nhưng đây là cách duy nhất để hoàn thành món quà mà không làm tổn thương lòng tự trọng của dì.

    Món quà lớn nhất không phải là tiền. Mà là ngôi nhà mới mà dì đang đứng trong đó. Chúc dì sống khỏe.

    Lưu Minh Khang.

    Dì Mai ngước nhìn lên. Căn nhà gỗ mục nát, tối tăm của dì đã biến mất. Thay vào đó là một ngôi nhà mái bằng khang trang, sơn màu vàng kem ấm áp, nội thất sạch sẽ, sáng sủa. Dì đã quá mệt mỏi và xúc động nên không hề nhận ra sự thay đổi kinh ngạc này.

    Dì sờ tay lên bức tường mới, cảm nhận hơi ấm từ viên gạch. Dì không chết lặng vì số tiền, mà vì tình người thấu đáo đến từng chi tiết. Ông Lưu, người chủ tưởng chừng như vô cảm, đã không chỉ trả công bằng vật chất mà còn tặng lại cho dì một cuộc đời mới, một mái ấm trọn vẹn.

    Dì Mai oà khóc. Những giọt nước mắt này không còn là sự hụt hẫng, mà là lòng biết ơn sâu sắc. 16 năm hy sinh ở xứ người, cuối cùng đã được đền đáp bằng một tình yêu thương và sự tôn trọng vượt lên mọi khoảng cách giàu nghèo.

  • Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay

    Nhiều người không nghĩ bố mẹ lại đặt tên như vậy cho con.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay” với nội dung chính như sau: 

    Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá nhân, sự hứng thú nhất thời, mà không lường trước được những hệ lụy có thể xuất hiện trong tương lai.

    Câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

    Nguồn: ….Hoá

    Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột

    Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Lạng Sơn đã đặt tên ái nữ của mình là Vi Thị Cò, sau đó đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành Vi Thị Kiều Anh. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn đúng đắn và cần thiết, vì rõ ràng sau khi đổi thì tên bé gái vừa đẹp vừa hay hơn rất nhiều. Còn “Vi Thị Cò” là cái tên mà có lẽ khi đứa trẻ sở hữu con cũng không mấy vui vẻ, lớn lên rất dễ bị trêu chọc.

    Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, “Kiều” có nguồn gốc từ chữ Hán, có nghĩa là “kiều diễm, xinh đẹp, duyên dáng”. Đệm Kiều đặt cho con với mong muốn con có vẻ ngoài xinh đẹp, nết na, dịu dàng và có cuộc sống bình yên, sung túc. “Anh” theo nghĩa Hán Việt là “người tài giỏi” với ý nghĩa bao hàm sự nổi trội, thông minh, giỏi giang trên nhiều phương diện. Tên “Anh” thể hiện mong muốn tốt đẹp của cha mẹ để con mình giỏi giang, xuất chúng khi được đặt tên.

    Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

    Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

    Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

    Ảnh minh hoạ

    1. Tránh đặt tên quá phổ biến

    Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

    2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

    Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

    Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

    3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

    Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

    4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

    Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

    Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

  • Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả

    Bạn vay 8 chỉ vàng từ 14 năm trước để lo chữa b::ệnh cho con. Giờ con tôi cưới vợ, thì bạn mang tới đúng 29 triệu 600 ngàn đến trả. Tôi không bình tĩnh nổi nữa n::ém luôn phong bì tiền ra cổng rồi đu::ổi cô ta về thẳng. Được 5 phút sau thì nghe người dân bên ngoài hô hoán….

    Mười bốn năm trước, Hạnh – bạn thân nối khố của tôi – chạy đến nhà lúc nửa đêm, bộ dạng thất thần. Thằng bé Tí, con trai Hạnh, bị ti::m bẩ::m si::nh cần ph::ẫu th::uật gấp. Lúc đó, vợ chồng tôi cũng chẳng dư dả gì, chỉ có đúng 8 chỉ vàng là của hồi môn tôi chắt chiu cất kỹ, giấu chồng để phòng thân.

    Nhìn bạn khóc đến lạc giọng, qu::ỳ xu::ống chân mình, tôi không cầm lòng được. Tôi lén mở két, đưa toàn bộ số vàng đó cho Hạnh. – “Cầm lấy mà c::ứu con. Bao giờ có thì trả tớ. Tớ giấu chồng đấy, cậu đừng để tớ khó xử.”

    Hạnh cầm tay tôi, nước mắt lã chã: “Tao mang ơn mày kiếp này, có chết tao cũng không quên.” May mắn con Hạnh đã được phẫu thuật thành công, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì mình đã làm được việc tốt. Vậy mà cái “kiếp này” ấy của Hạnh dài đằng đẵng đến 14 năm.
    Suốt ngần ấy năm, giá vàng cứ leo thang chóng mặt. Từ mức hơn 3 triệu đồng một chỉ, nó vọt lên 5 triệu, rồi 7 triệu, 8 triệu. Trong khi đó, gia đình tôi cũng bao phen lao đao. Có lần chồng tôi làm ăn th::ua l::ỗ, cần vốn gấp, tôi hỏi Hạnh thì cô ấy khóc lóc kể ng::hèo kể kh::ổ. Sợ chồng biết mình mang tiền đi cho vay mà không đòi được, tôi phải cắn răng chạy vạy khắp nơi, vay lãi n:::óng bên ngoài để đập vào chỗ thiếu hụt của chồng.

    Lần nào gặp, Hạnh cũng cúi gằm mặt, bộ quần áo cũ mèm, đi con xe máy cà tàng, mở miệng ra là than thở. Tôi lại mềm lòng. Tôi tự an ủi: “Thôi, nó còn khổ hơn mình, ép nó quá nhỡ nó làm liều thì sao.”

    Nhưng “tức nước vỡ bờ”. Năm nay con trai lớn của tôi lấy vợ. Chồng tôi muốn mua cho con một căn chung cư trả góp và cần một khoản lớn để đặt cọc. Anh ấy nhớ mang máng ngày xưa tôi có chút vàng hồi môn, liền hỏi đến. Tôi không thể giấu mãi được nữa. Tôi gọi cho Hạnh, giọng kiên quyết: – “Hạnh, 14 năm rồi. Giờ con tớ cưới vợ, tớ cần số vàng đó. Cậu lo thu xếp trả cho tớ. Tớ không thể chờ thêm được nữa đâu.”

    Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi Hạnh lí nhí: “Ừ… để tớ lo. Hôm ăn hỏi thằng bé, tớ sẽ mang sang.”
    Hạnh đến, tôi kéo Hạnh vào phòng trong, lòng khấp khởi mừng thầm vì cuối cùng gánh nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Nếu có 8 chỉ vàng lúc này, bán đi theo giá hiện tại cũng được ngót nghét hơn 100 triệu, đủ để bù vào chỗ tiền chồng bảo đang thiếu.

    Hạnh ngồi xuống mép giường, tay run run mở cái túi vải, lôi ra một cọc tiền buộc dây thun sơ sài. – “Đây… tôi gửi bà.”

    Tôi sững sờ. – “Sao lại là tiền? Tớ tưởng cậu trả vàng?”

    Hạnh cúi mặt, giọng nghèn nghẹn nhưng đầy vẻ toan tính: – “Tôi không mua được vàng. Giá vàng giờ cao quá… Tôi gom góp mãi mới được chừng này.”
    Tôi cầm cọc tiền lên đếm. Những tờ 500 ngàn, 200 ngàn, thậm chí cả những tờ 10 ngàn, 20 ngàn kẹp lẫn lộn. Tổng cộng là 29 triệu 600 ngàn đồng… Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa…

    Tôi không thể bình tĩnh nổi nữa.

    Tay tôi run lên bần bật. Hai tai ù đi, tim đập thình thịch. Hai mươi chín triệu sáu trăm ngàn… đổi lấy 8 chỉ vàng cứu mạng một đứa trẻ, đổi lấy 14 năm tôi cắn răng vay nóng, giấu chồng, chịu nhục.

    Tôi ném thẳng phong bì tiền ra sân.

    – “Cầm về đi. Tôi không nhận.”
    Giọng tôi khàn đặc, gần như gào lên. “Cô coi tôi là cái gì? Làm ơn để bị đem ra tính giá rẻ mạt thế này à?”

    Hạnh tái mét, luống cuống đứng dậy.
    – “Tôi… tôi thật sự chỉ lo được đến vậy…”

    Tôi chỉ tay ra cổng, tay run nhưng dứt khoát:
    – “Đi đi. Ra khỏi nhà tôi ngay. Từ nay đừng bao giờ bước chân tới đây nữa.”

    Hạnh cúi đầu nhặt lại xấp tiền, nước mắt rơi lã chã. Cô ta lặng lẽ dắt xe ra cổng. Tôi đóng sập cửa lại, ngực tức đến nghẹn thở.

    Năm phút sau…

    Bên ngoài bỗng vang lên tiếng la hét, hô hoán ầm ĩ:
    – “Trời ơi! Có người ngã kìa!”
    – “Cấp cứu! Gọi cấp cứu mau!”

    Tim tôi thót lên. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Tôi lao ra cổng.

    Hạnh nằm sóng soài bên lề đường, đầu đập vào trụ điện. Chiếc xe máy cà tàng đổ nghiêng, bánh sau vẫn còn quay lờ đờ. Máu từ trán cô ấy chảy xuống, loang ra mặt đường bê tông.

    Tôi chết lặng.

    Hàng xóm xúm lại. Có người bảo Hạnh vừa dắt xe đi thì choáng, loạng choạng rồi ngã quỵ. Có người thì thào: “Nghe đâu chị ấy bị bệnh tim từ hồi sinh con…”

    Bệnh tim.

    Hai chữ đó như một nhát dao cắm thẳng vào ngực tôi.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận, mọi uất ức, mọi toan tính đều sụp đổ. Tôi quỳ sụp xuống bên Hạnh, run rẩy nắm tay bạn.

    – “Hạnh… tỉnh lại đi… tao xin mày…”

    Cô ấy mở mắt hé ra, môi mấp máy rất khẽ.
    – “Tao… không quỵt mày… Tao xấu hổ lắm… Nhưng tao… thật sự bất lực…”

    Nước mắt tôi rơi xuống tay cô ấy, nóng hổi.

    Xe cấp cứu đến. Người ta cáng Hạnh đi. Trước khi cửa xe đóng lại, cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa day dứt vừa nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng đã đè lên suốt 14 năm.

    Hạnh qua cơn nguy kịch, nhưng bác sĩ nói tim đã yếu, không còn làm việc nặng được nữa.

    Hôm sau, tôi mang toàn bộ số tiền ấy đến bệnh viện, đặt lại vào tay Hạnh.

    – “Tôi không lấy nữa.”
    Tôi nói chậm rãi, từng chữ như rút ra từ tim.
    – “Coi như số vàng đó… tôi cho thằng Tí. Còn cậu… nợ tôi một điều thôi.”

    Hạnh khóc nức nở:
    – “Điều gì?”

    – “Sống cho tử tế. Đừng để lòng tốt của người khác trở thành thứ khiến chính họ đau đớn.”

    Tôi về nhà, nói hết sự thật với chồng. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ thở dài:
    – “Thôi… coi như của đi thay người.”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi hiểu ra một điều cay đắng:

     Giữa tiền bạc và ân tình, thứ làm người ta đau nhất không phải là mất tiền…
    mà là khi ân tình bị đem ra quy đổi bằng những con số lạnh lùng.

  • Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa. Cổ bà Huệ khô rát. Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở. Bà nhấp đúng một ngụm

    Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa. Cổ bà Huệ khô rát. Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở. Bà nhấp đúng một ngụm

    Sau khi chồng mất, bà Huệ bán căn nhà cấp bốn ở quê, lên thành phố ở cùng con gái là Ngọc Lan.
    Bà nghĩ đơn giản: Con nuôi mẹ già – mẹ chăm cháu – cả nhà nương tựa nhau.

    Mỗi sáng, bà đưa bé Bảo đi học.

    Mỗi chiều, bà quét nhà, nấu cơm, giặt đồ.

    Bà không than vãn.
    Bà cũng chưa từng nói với con gái rằng bà còn 2 tỷ đồng tiền bán nhà đang gửi ngân hàng.

    2. Chỉ một ngụm nước cam
    Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa.
    Cổ bà Huệ khô rát.

    Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở.
    Bà nhấp đúng một ngụm.

    Ngay lúc đó, Ngọc Lan từ bếp bước ra, nhìn thấy.

    “Mẹ làm cái gì vậy?” – Lan gằn giọng.

    Bà Huệ giật mình:
    “Mẹ khát quá… uống có một ngụm thôi mà con…”

    Ngọc Lan đập mạnh cái muỗng xuống bàn:

    “Đó là nước cho con tôi!
    Mẹ già rồi mà không biết điều à?”

    Bé Bảo đứng nép sau lưng mẹ nó, không nói một lời.

    3. Câu nói đuổi người
    Ngọc Lan chỉ tay ra cửa:

    “Nhà này không nuôi người già ăn bám!
    Mẹ thích đi đâu thì đi!”

    Bà Huệ đứng chết lặng.

    Bà không khóc.
    Không xin xỏ.

    Bà chỉ lặng lẽ vào phòng, xách chiếc túi vải cũ – trong đó có sổ tiết kiệm 2 tỷ đồng.

    Bước ra khỏi nhà, bà Huệ không quay đầu lại.

    4. Ba việc trong một buổi chiều
    Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp.

    👉 Việc thứ nhất:
    Bà rút toàn bộ tiền đứng tên mình.

    👉 Việc thứ hai:
    Bà ký hợp đồng viện dưỡng lão An Phúc, trả trước 10 năm chi phí.

    👉 Việc thứ ba:
    Bà đến văn phòng công chứng, lập di chúc.

    Trong di chúc ghi rõ:

    Không để lại tài sản cho bất kỳ người con nào
    đã từng xua đuổi tôi khi tôi còn sống.

    5. Cuộc gọi muộn màng
    Tối hôm đó, Ngọc Lan gọi điện:

    “Ờ… mẹ đi đâu rồi?
    Mai về nhà đi, con nấu cơm.”

    Giọng bà Huệ bình thản:

    “Mẹ không còn nhà nữa rồi.”

    Lan sững người.

    6. Quỳ gối trước cửa viện dưỡng lão

    Một tuần sau, Ngọc Lan tìm đến viện dưỡng lão An Phúc.

    Thấy mẹ mặc đồ bệnh nhân, Lan quỳ sụp xuống:

    “Mẹ ơi… con sai rồi…
    Mẹ về nhà với con đi…”

    Bà Huệ đưa cho con gái bản sao di chúc.

    Lan run rẩy đọc từng dòng, mặt tái mét.

    “Tiền… tiền bán nhà đâu rồi hả mẹ?”

    Bà Huệ nhìn thẳng vào mắt con:

    “Con sai không phải vì đuổi mẹ đi.
    Mà vì con nghĩ mẹ không còn gì để mất.”

    7. Cánh cửa khép lại
    Bà Huệ quay người vào trong.

    Cánh cửa viện dưỡng lão khép lại sau lưng bà.

    Ngoài kia, Ngọc Lan khóc không thành tiếng.

    👉 Có những đứa con
    chỉ biết yêu thương
    khi người mẹ già đã tự chọn cho mình một cuộc đời khác.