Danh mục: Chưa phân loại

  • Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Ngày con trai đưa tôi đến viện dưỡng lão, nó nói một câu:

    “Mẹ ở đây có người chăm sóc chu đáo, chúng con đi làm yên tâm hơn.”

    Tôi cười gượng, ôm vội túi đồ. Lúc ấy, tôi cũng tin rằng với mức phí 8 triệu một tháng, nơi này sẽ là chỗ an dưỡng tốt. Nhưng sau 6 tháng sống ở đây, tôi đã hiểu ra nhiều điều mà trước đó chưa bao giờ nghĩ tới. Và hôm nay, tôi muốn kể lại 6 sự thật t//àn kh//ốc – không để th/an trá/ch, mà để ai đó có người thân đang ở trong hoàn cảnh như tôi, sẽ hiểu và thương hơn.

    Sự thật thứ nhất…

    Tiền 8 triệu một tháng không mua được sự quan tâm thật lòng.
    Nhân viên ở đây cũng có người tốt, nhưng họ phải chăm cùng lúc cả chục cụ già. Họ làm theo giờ, theo quy định. Đến giờ ăn thì đẩy xe cơm tới, đến giờ uống thuốc thì đưa thuốc. Không ai có thời gian ngồi nghe một ông cụ kể chuyện thời trẻ, hay dỗ dành một bà cụ nhớ con mà khóc giữa đêm.

    Sự thật thứ hai:
    Ở viện dưỡng lão, thứ thiếu nhất không phải tiền, mà là tiếng người thân.
    Có cụ mỗi ngày cầm điện thoại nhìn màn hình cả tiếng chỉ để chờ một cuộc gọi. Có cụ cứ đến cuối tuần lại mặc quần áo đẹp, ngồi ngoài cổng từ sáng đến chiều… nhưng con cháu không tới.

    Sự thật thứ ba:
    Nhiều người già ở đây không bệnh vì tuổi già, mà bệnh vì buồn.
    Tôi đã chứng kiến một cụ ông trước còn khỏe, sau vài tháng ít nói dần, ăn cũng ít, rồi lặng lẽ ra đi. Bác sĩ nói tim yếu, nhưng chúng tôi đều biết… trái tim ông yếu vì không còn ai cần mình nữa.

    Sự thật thứ tư:
    Không phải ai vào đây cũng nghèo hay không có con.
    Ngược lại, rất nhiều cụ có con cái thành đạt. Có cụ khoe con làm giám đốc, con làm ở nước ngoài. Nhưng khi đêm xuống, họ vẫn lặng lẽ nói một câu giống nhau:
    “Giá mà được ở nhà… dù chỉ là một góc nhỏ.”

    Sự thật thứ năm:
    Người già sợ nhất là cảm giác bị gửi đi.
    Ngày đầu tôi vào đây, có một bà cụ nắm tay tôi hỏi:
    “Con có bị con cháu đưa tới giống tôi không?”
    Tôi gật đầu.
    Bà cười buồn:
    “Vậy là từ nay chúng ta thành… hàng xóm của nỗi nhớ rồi.”

    Sự thật thứ sáu – cũng là điều tàn khốc nhất:
    Chúng tôi không sợ chết.
    Thứ chúng tôi sợ là bị quên lãng khi còn sống.

    Suốt 6 tháng qua, tôi dần hiểu ra một điều.

    Viện dưỡng lão có thể cho người già chỗ ăn, chỗ ngủ, thuốc men đầy đủ.
    Nhưng có một thứ không nơi nào bán được bằng tiền.

    Đó là cảm giác mình vẫn là người thân trong một gia đình.

    Tuần trước, con trai tôi đến thăm. Nó hỏi:

    “Mẹ ở đây có quen không?”

    Tôi nhìn nó, cười nhẹ rồi nói:

    “Mẹ quen rồi… nhưng quen không có nghĩa là mẹ hết nhớ nhà.”

    Nó im lặng rất lâu.

    Tôi không biết sau này mình có còn ở đây nữa hay không.

    Nhưng nếu ai đó đọc được câu chuyện này, tôi chỉ mong một điều nhỏ thôi:

    Nếu còn cha mẹ…
    hãy dành cho họ nhiều thời gian hơn một khoản tiền mỗi tháng.

  • 40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ…

    Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:

    “Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”

    Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.

    Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.

    Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.

    Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.

    “Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.

    Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.

    Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ….

    “Em cứ ngủ đi, anh không làm gì đâu. Anh biết em lấy anh chỉ vì thương mẹ, vì lỡ dở… chứ không phải vì yêu.”

    Tôi mở mắt, sững sờ nhìn bóng lưng anh đổ dài dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Anh Dũng không nằm xuống cạnh tôi mà lẳng lặng ngồi bóp nắn chiếc chân tật nguyền của mình. Cơn tò mò lấn át nỗi sợ, tôi khẽ ngồi dậy, run rẩy lật tấm chăn mỏng đắp ngang chân anh lên để giúp anh một tay.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi sững sờ đến đánh rơi cả chiếc gối.

    Bí mật dưới ống quần thô kệch

    Dưới lớp vải quần kaki cũ kỹ không phải là một chiếc chân teo quắp hay biến dạng như tôi vẫn tưởng. Thay vào đó là một vết sẹo dài chằng chịt, lồi lõm chạy dọc từ đùi xuống cổ chân, trông như những chiến tích của một cuộc đại phẫu khốc liệt. Và bên cạnh vết sẹo đó, tôi nhìn thấy một xấp phong bì cũ kỹ, ép phẳng phiu đặt ngay ngắn dưới gối kê chân của anh.

    Anh giật mình định giấu đi, nhưng tôi đã nhanh tay cầm lấy một tờ giấy rơi ra ngoài. Đó là một tờ biên lai chuyển tiền từ 15 năm trước, người nhận chính là… Cha tôi.

    • Sự thật thứ nhất: 15 năm trước, khi cha tôi bị bạo bệnh cần tiền phẫu thuật gấp, chính anh là người đã âm thầm bán đi mảnh đất duy nhất của cha ông để lại để giúp gia đình tôi, rồi dựng lên màn kịch “người hảo tâm giấu mặt”.

    • Sự thật thứ hai: Vụ tai nạn năm 17 tuổi khiến anh đi khập khiễng không phải vì anh yếu ớt, mà vì anh đã lao mình ra cứu tôi khỏi gầm xe tải trong một buổi chiều tan học. Tôi khi đó chỉ bị trầy xước nhẹ và ngất đi, còn anh thì gãy nát xương chân, nằm viện cả năm trời nhưng dặn mọi người giấu kín vì sợ tôi mang nợ ân tình.

    Lời tự tình muộn màng

    Anh Dũng cúi đầu, giọng nghẹn lại:

    “Anh tàn tật, lại nghèo, nên chỉ dám đứng từ xa nhìn em đi qua những cuộc tình. Anh để sẵn số tiền này và giấy tờ nhà đất đứng tên em ở đây. Nếu đêm nay em thấy hối hận vì lấy anh, cứ cầm lấy rồi sáng mai rời đi, anh sẽ thưa chuyện với mẹ là do anh không tốt…”

    Nước mắt tôi trào ra không kìm lại được. Hóa ra, suốt 40 năm qua, tôi mải mê chạy theo những thứ phù hoa, những lời thề non hẹn biển rỗng tuếch, để rồi vô tình giẫm lên đôi chân đã vì mình mà tàn phế, ngó lơ trái tim đã vì mình mà vỡ vụn bao lần.

    Tôi không nói lời nào, lẳng lặng sát lại gần, vòng tay ôm lấy bờ vai rộng nhưng hơi run rẩy của anh từ phía sau.

    “Em không đi đâu cả. 40 năm qua em mù quáng đủ rồi, giờ em mới thấy đâu là bến đỗ đời mình.”

    Đêm ấy, tiếng mưa trên mái tôn không còn nghe buồn bã nữa. Tôi hiểu rằng, vẻ đẹp của một con người không nằm ở dáng đi thẳng tắp, mà nằm ở cách họ đứng vững để che chở cho người mình thương.

  • Ly hôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 20 tỷ, anh ta n;;ém cho tôi thiệp mời cưới với tình trẻ

    Ly hôn xong chồng cư;;;ớp trắng căn biệt thự 20 tỷ, anh ta n;;ém cho tôi thiệp mời cưới với tình trẻ

    Tôi và Hoàng Quân ly hôn sau mười hai năm chung sống. Mười hai năm, tôi từ một tiểu thư khuê các trở thành người đàn bà đứng sau mọi thành công của chồng, để rồi đổi lại là một tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Nguyên nhân chẳng có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với Tuyết Mai – cô trợ lý có đôi mắt lúng liếng và nụ cười ngây thơ giả tạo.

    “Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá. Để lại chìa khóa biệt thự rồi đi đi.” – Câu nói ấy của Quân như nhát dao chí mạng găm vào tim tôi ngay đêm giao thừa năm ngoái.

    Ngày ký đơn, tôi – Thanh Lam – mới hiểu thế nào là mất trắng. Căn biệt thự 20 tỷ ở Thảo Điền – niềm kiêu hãnh của tôi – đứng tên anh ta. Toàn bộ hồ sơ pháp lý đã bị Quân âm thầm “phù phép” từ nhiều năm trước. Tôi tin chồng đến mức mù quáng, để rồi bước ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng và một tâm hồn nát vụn.

    Tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa tầm tã, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng lấp lánh đầy thách thức.

    Thiệp cưới. Chú rể: Vũ Hoàng Quân. Cô dâu: Lê Tuyết Mai. Địa điểm: Chính căn biệt thự của tôi.

    Tôi vò nát tấm thiệp, nước mắt trào ra: “Con không đi đâu mẹ ạ. Đến đó để họ giẫm đạp lên lòng tự trọng của con thêm lần nữa sao?”

    Mẹ tôi – bà Loan – thản nhiên nhấp ngụm trà gừng, ánh mắt bà không hề có chút bi lụy. Bà vuốt lại nếp áo cho tôi, cười khẽ: “Cứ đến đi con. Kẻ cướp thường thích khoe khoang chiến tích, nhưng chúng quên mất rằng tang vật vẫn còn đó. Có kịch hay cho con xem.

    Ngày cưới diễn ra lộng lẫy đến nghẹt thở. Quân chọn phong cách sang trọng, biến căn biệt thự thành một thiên đường ánh sáng. Khách mời đều là giới thượng lưu, những đối tác mà ngày xưa chính tôi là người đặt nền móng quan hệ cho anh ta.

    Tôi xuất hiện trong chiếc váy lụa màu xanh Navy kín đáo nhưng sang trọng, đi bên cạnh là mẹ tôi với dáng vẻ tĩnh tại lạ kỳ. Ngay khi vừa bước vào sảnh, Tuyết Mai trong bộ váy cưới đuôi cá đắt tiền đã lướt đến. Cô ta cố tình giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương lên, giọng nũng nịu: “Ôi, chị Lam! Em không ngờ chị can đảm đến thế. Cảm ơn chị đã ‘nhường’ lại tổ ấm này cho em nhé.”

    Hoàng Quân cũng tiến lại, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt đắc thắng quét qua tôi: “Đến là tốt. Người cũ cũng nên thấy người mới hạnh phúc thế nào để mà sớm tìm bến đỗ khác.”

    Mẹ tôi mỉm cười, bà đi dạo một vòng quanh phòng khách, vuốt ve những món đồ nội thất bằng gỗ quý rồi hỏi bâng quơ: “Nhà đẹp thật. Nhưng Quân này, mấy bức tranh cổ của cha con để lại ở kho, con đã mang ra trưng bày chưa?”

    Quân hơi khựng lại, mặt biến sắc trong tích tắc rồi gượng cười: “Dạ… con vẫn cất kỹ lắm ạ.”

    Buổi tiệc đến hồi cao trào. Khi Quân cầm micro dõng dạc tuyên bố về “tình yêu đích thực” và chuẩn bị trao nhẫn cho cô dâu mới, mẹ tôi bỗng bước lên sân khấu. Không khí bỗng chốc đông đặc.

    Bà không cầm micro, nhưng giọng bà vang rõ từng chữ: “Quân à, mẹ có món quà cưới cuối cùng tặng hai đứa. Đây không chỉ là tài sản, mà là công bằng.”

    Cánh cửa lớn bật mở. Luật sư Gia Bách cùng hai trợ lý bước vào với những tập hồ sơ dày cộm. Quân tái mặt, micro trên tay run rẩy: “Mẹ… hôm nay là ngày vui của con, mẹ định làm gì?”

    Luật sư Gia Bách lạnh lùng công bố: “Thưa quý vị, tôi đại diện cho bà Loan và con gái là cô Thanh Lam. Chúng tôi chính thức gửi thông báo phong tỏa tài sản đối với căn biệt thự này. Có bằng chứng xác thực rằng ông Vũ Hoàng Quân đã dùng nguồn tiền thừa kế riêng biệt của cô Lam từ việc bán các khu đất gia tộc để mua nhà, nhưng lại giả mạo hồ sơ để biến nó thành tài sản cá nhân.”

    Tuyết Mai thốt lên một tiếng kinh hãi. Khách mời xôn xao như ong vỡ tổ.

    Mẹ tôi nhìn Quân, nụ cười hiền hậu lúc trước biến mất: “Con tưởng con giấu được sao? Mười hai năm qua, mẹ để con đứng tên vì nghĩ con là người một nhà. Nhưng khi con dám phản bội con gái mẹ, mẹ đã bắt đầu thu thập lại từng tờ hóa đơn, từng lệnh chuyển tiền từ mười mấy năm trước. Con lừa được con gái mẹ, nhưng không lừa được người đàn bà đã lăn lộn thương trường cả đời như mẹ đâu.”

    Quân quỵ xuống ngay cạnh chiếc bánh cưới sáu tầng. Tuyết Mai hoảng loạn nhìn chồng sắp cưới, rồi nhìn căn biệt thự – thứ duy nhất cô ta khao khát – nay bỗng chốc trở thành một cái bẫy pháp lý.

    Vụ kiện kéo dài sáu tháng sau đó là một chuỗi ngày đen tối với Quân. Khi các bằng chứng về việc gian lận tài chính bị phơi bày, anh ta không chỉ mất biệt thự mà còn đối mặt với nguy cơ phá sản.

    Phiên tòa cuối cùng, tôi nhận lại phần lớn giá trị biệt thự và các tài sản khác. Khi bước ra khỏi tòa, Quân chạy theo giữ tay tôi, râu ria lởm chởm: “Lam, anh sai rồi. Tuyết Mai nó bỏ anh rồi. Chúng mình làm lại được không?”

    Tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra: “Căn biệt thự đó em đã bán rồi. Em bận đi ăn tối với mẹ rồi.”

    Tôi bước lên xe, nơi mẹ đang chờ sẵn. Bà nắm tay tôi, dặn dò: “Đời người phụ nữ, không sợ mất chồng, chỉ sợ mất mình. Khi con tự làm chủ được cuộc đời mình, không ai có thể làm nhục con được nữa.”

    Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng Quân nhỏ dần. Hóa ra, màn kịch hay nhất chính là khoảnh khắc tôi tìm lại được chính mình.

  • Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Tôi đã trải qua 6 tháng sống ở viện dưỡ/ng l/ão 8 triệu/tháng và tôi phải nói ra 6 sự thật tà/n kh/ốc mà ít ai dám nói…

    Ngày con trai đưa tôi đến viện dưỡng lão, nó nói một câu:

    “Mẹ ở đây có người chăm sóc chu đáo, chúng con đi làm yên tâm hơn.”

    Tôi cười gượng, ôm vội túi đồ. Lúc ấy, tôi cũng tin rằng với mức phí 8 triệu một tháng, nơi này sẽ là chỗ an dưỡng tốt. Nhưng sau 6 tháng sống ở đây, tôi đã hiểu ra nhiều điều mà trước đó chưa bao giờ nghĩ tới. Và hôm nay, tôi muốn kể lại 6 sự thật t//àn kh//ốc – không để th/an trá/ch, mà để ai đó có người thân đang ở trong hoàn cảnh như tôi, sẽ hiểu và thương hơn.

    Sự thật thứ nhất…

    Tiền 8 triệu một tháng không mua được sự quan tâm thật lòng.
    Nhân viên ở đây cũng có người tốt, nhưng họ phải chăm cùng lúc cả chục cụ già. Họ làm theo giờ, theo quy định. Đến giờ ăn thì đẩy xe cơm tới, đến giờ uống thuốc thì đưa thuốc. Không ai có thời gian ngồi nghe một ông cụ kể chuyện thời trẻ, hay dỗ dành một bà cụ nhớ con mà khóc giữa đêm.

    Sự thật thứ hai:
    Ở viện dưỡng lão, thứ thiếu nhất không phải tiền, mà là tiếng người thân.
    Có cụ mỗi ngày cầm điện thoại nhìn màn hình cả tiếng chỉ để chờ một cuộc gọi. Có cụ cứ đến cuối tuần lại mặc quần áo đẹp, ngồi ngoài cổng từ sáng đến chiều… nhưng con cháu không tới.

    Sự thật thứ ba:
    Nhiều người già ở đây không bệnh vì tuổi già, mà bệnh vì buồn.
    Tôi đã chứng kiến một cụ ông trước còn khỏe, sau vài tháng ít nói dần, ăn cũng ít, rồi lặng lẽ ra đi. Bác sĩ nói tim yếu, nhưng chúng tôi đều biết… trái tim ông yếu vì không còn ai cần mình nữa.

    Sự thật thứ tư:
    Không phải ai vào đây cũng nghèo hay không có con.
    Ngược lại, rất nhiều cụ có con cái thành đạt. Có cụ khoe con làm giám đốc, con làm ở nước ngoài. Nhưng khi đêm xuống, họ vẫn lặng lẽ nói một câu giống nhau:
    “Giá mà được ở nhà… dù chỉ là một góc nhỏ.”

    Sự thật thứ năm:
    Người già sợ nhất là cảm giác bị gửi đi.
    Ngày đầu tôi vào đây, có một bà cụ nắm tay tôi hỏi:
    “Con có bị con cháu đưa tới giống tôi không?”
    Tôi gật đầu.
    Bà cười buồn:
    “Vậy là từ nay chúng ta thành… hàng xóm của nỗi nhớ rồi.”

    Sự thật thứ sáu – cũng là điều tàn khốc nhất:
    Chúng tôi không sợ chết.
    Thứ chúng tôi sợ là bị quên lãng khi còn sống.

    Suốt 6 tháng qua, tôi dần hiểu ra một điều.

    Viện dưỡng lão có thể cho người già chỗ ăn, chỗ ngủ, thuốc men đầy đủ.
    Nhưng có một thứ không nơi nào bán được bằng tiền.

    Đó là cảm giác mình vẫn là người thân trong một gia đình.

    Tuần trước, con trai tôi đến thăm. Nó hỏi:

    “Mẹ ở đây có quen không?”

    Tôi nhìn nó, cười nhẹ rồi nói:

    “Mẹ quen rồi… nhưng quen không có nghĩa là mẹ hết nhớ nhà.”

    Nó im lặng rất lâu.

    Tôi không biết sau này mình có còn ở đây nữa hay không.

    Nhưng nếu ai đó đọc được câu chuyện này, tôi chỉ mong một điều nhỏ thôi:

    Nếu còn cha mẹ…
    hãy dành cho họ nhiều thời gian hơn một khoản tiền mỗi tháng.

  • Đi công tác gặp vợ cũ bèn “tranh thủ một đêm”, sáng ra, tôi đứng hình khi nhìn thấy dưới gối 1 triệu đồng , nhưng sự thật phía sau càng khiến tôi đa/u lò/ng hơn…

    Đi công tác gặp vợ cũ bèn “tranh thủ một đêm”, sáng ra, tôi đứng hình khi nhìn thấy dưới gối 1 triệu đồng , nhưng sự thật phía sau càng khiến tôi đa/u lò/ng hơn…

    Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kể lại câu chuyện này. Có những chuyện đàn ông giấu kín cả đời, không phải vì tự hào, mà vì xấu hổ. Nhưng càng giấu, nó càng như cái gai mắc trong cổ họng.

    Tôi năm nay ba mươi tám tuổi, làm quản lý kinh doanh cho một công ty vật liệu xây dựng. Ly hôn đã ba năm. Người tôi từng cưới – Lan – là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi yêu nhau từ thời đại học, cưới khi cả hai tay trắng.

    Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi sống trong một căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông. Mùa hè nóng hầm hập, mùa đông gió lùa qua khe cửa. Nhưng tôi chưa từng thấy mình nghèo, vì lúc đó tôi có Lan.

    Rồi cuộc sống bắt đầu thay đổi.

    Tôi lao vào công việc. Từ một nhân viên bán hàng quèn, tôi cố gắng để có vị trí như bây giờ. Những chuyến công tác dài ngày, những buổi nhậu với đối tác, những đêm về muộn. Lan bắt đầu phàn nàn.

    “Anh có còn coi đây là nhà không?”

    Tôi lúc đó chỉ nghĩ mình đang cố gắng vì tương lai. Tôi hay nói câu: “Anh làm vậy cũng vì em, vì con sau này.” Nhưng tôi quên mất, người phụ nữ không cần một tương lai xa xôi, họ cần người đàn ông hiện diện ngay lúc này.

    Khoảng cách lớn dần. Cãi vã nhiều hơn. Có lần Lan khóc: “Em không cần nhà to. Em chỉ cần anh thôi.”

    Nhưng tôi khi đó đã quá tự ái. Tôi nghĩ mình bị hiểu lầm, bị phủ nhận công sức. Chúng tôi ly hôn trong im lặng, không ai ngoại tình, không ai phản bội. Chỉ là không còn tìm thấy nhau giữa bộn bề.

    Ba năm sau, tôi đi công tác ở Đà Nẵng. Thành phố biển tháng mười lộng gió. Buổi tối sau khi xong việc với đối tác, tôi đi dạo dọc bờ sông Hàn, và tôi gặp Lan.

    Cô ấy đứng trước một quán cà phê nhỏ, mặc chiếc váy giản dị, tóc buộc thấp. Tôi nhận ra ngay dù đã lâu không gặp. Có những người, chỉ cần nhìn một lần trong đời là nhớ mãi.

    Lan cũng nhìn thấy tôi. Chúng tôi đứng sững vài giây như hai người xa lạ.

    “Anh đi công tác à?” – cô ấy hỏi trước.

    “Ừ. Còn em?”

    “Em chuyển vào đây làm được gần một năm.”

    Chúng tôi ngồi xuống quán cà phê. Câu chuyện ban đầu chỉ xoay quanh công việc, cuộc sống. Tôi biết cô ấy chưa tái hôn. Cô ấy biết tôi cũng vậy.

    Đêm đó, không hiểu vì sao, chúng tôi nói nhiều hơn những năm cuối cùng còn là vợ chồng. Có lẽ vì không còn ràng buộc, không còn trách nhiệm, nên người ta dễ thành thật hơn.

    Lan nói: “Thật ra ngày đó em không ghét anh. Em chỉ thấy mình bị bỏ lại phía sau.”

    Tôi cười chua chát: “Còn anh thì nghĩ em không hiểu cho anh.”

    Hai kẻ từng yêu nhau, giờ ngồi phân tích quá khứ như hai nhà quan sát.

    Khi quán đóng cửa, tôi đứng trước lựa chọn. Về khách sạn một mình, hoặc… nói một câu.

    Tôi đã nói: “Em… có muốn đi uống thêm không?”

    Lan im lặng vài giây rồi gật đầu.

    Chúng tôi đi bộ dọc bờ biển. Gió thổi mạnh. Ký ức ùa về. Những lần nắm tay, những buổi hẹn hò nghèo nhưng đầy tiếng cười.

    Khi đứng trước cửa khách sạn nơi tôi ở, tôi không biết ai là người chủ động trước. Chỉ biết rằng cả hai đều không từ chối.

    Đêm đó, chúng tôi ở lại cùng nhau.

    Tôi không kể chi tiết, vì điều quan trọng không phải là thể xác. Điều quan trọng là cảm giác. Cảm giác thân quen, gần gũi, như chưa từng có ba năm chia cách. Như thể chúng tôi quay lại thời điểm còn yêu.

    Sau tất cả, chúng tôi nằm im lặng. Lan quay lưng về phía tôi. Tôi nghĩ cô ấy đã ngủ.

    Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trước. Lan không còn bên cạnh. Phòng tắm trống, vali của tôi vẫn nguyên.

    Trên gối, ngay chỗ cô ấy nằm, có một phong bì nhỏ.

    Tôi mở ra. Bên trong là một triệu đồng.

    Tim tôi như bị ai đó đấm mạnh.

    Tôi ngồi chết lặng trên giường khách sạn. Một triệu đồng. “Tình phí”?

    Tôi cảm thấy nhục nhã. Tôi chưa từng trả tiền cho bất kỳ người phụ nữ nào trong đời. Và người để lại tiền cho tôi lại là vợ cũ.

    Tôi gọi cho Lan. Cô ấy không nghe máy.

    Tôi nhắn tin: “Em coi anh là gì?”

    Không trả lời.

    Cả ngày hôm đó, tôi đi gặp đối tác trong trạng thái tê dại. Trong đầu chỉ lặp lại hình ảnh phong bì dưới gối. Tôi tự hỏi: với cô ấy, đêm qua là gì? Một cuộc giao dịch? Một phút yếu lòng? Hay một cách để cắt đứt hoàn toàn?

    Tối đó, Lan nhắn lại: “Anh rảnh không? Em muốn nói chuyện.”

    Chúng tôi gặp nhau ở một quán ăn nhỏ.

    Tôi đặt phong bì xuống bàn: “Em giải thích đi.”

    Lan nhìn phong bì, rồi nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy không hề thách thức, chỉ mệt mỏi.

    “Anh nghĩ đó là tiền gì?”

    “Tình phí chứ còn gì nữa?”

    Lan cười buồn: “Anh nghĩ em hạ thấp mình vậy sao?”

    Tôi im lặng.

    Cô ấy nói chậm rãi: “Ba năm trước, lúc ly hôn, anh đưa em một khoản tiền, bảo coi như bù đắp cho những năm em chịu thiệt. Em không nhận. Anh nói cứ giữ lấy, vì anh nợ em.”

    Tôi nhớ. Tôi đã từng nói vậy trong cơn nóng giận.

    Lan tiếp tục: “Một triệu này là phần em giữ lại cuối cùng từ số tiền đó. Em để lại cho anh… coi như trả nợ.”

    Tôi sững người.

    “Em không muốn sau đêm qua, giữa chúng ta còn bất kỳ món nợ nào. Không tiền bạc. Không ân tình. Không trách móc.”

    Cô ấy nhìn thẳng vào tôi: “Đêm qua không phải giao dịch. Em ở lại vì em cũng yếu lòng. Nhưng em không muốn anh nghĩ mình có quyền quay lại cuộc đời em chỉ vì một đêm.”

    Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

    Lan nói tiếp: “Em đã mất ba năm để học cách sống mà không có anh. Em không muốn lại bắt đầu vòng lặp cũ.”

    “Vậy đêm qua là gì?” – tôi hỏi.

    “Là một lời tạm biệt tử tế.”

    Câu nói đó khiến tôi đau hơn cả phong bì tiền.

    Hóa ra, với tôi, đêm qua là cơ hội. Còn với cô ấy, đó là dấu chấm hết.

    Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt. Cô ấy không còn là cô gái năm xưa chờ tôi mỗi tối. Cô ấy mạnh mẽ hơn, bình thản hơn.

    Tôi nhận ra một điều: tôi không mất Lan vào ngày ký đơn ly hôn. Tôi mất cô ấy từ rất lâu rồi – từ khi tôi chọn công việc thay vì lắng nghe, chọn tự ái thay vì thấu hiểu.

    Một triệu đồng dưới gối không phải sự sỉ nhục. Nó là tấm gương soi rõ tôi từng đối xử với cô ấy thế nào – coi tiền như cách giải quyết mọi thứ.

    Khi chia tay quán ăn, tôi hỏi: “Nếu ngày đó anh thay đổi, liệu mình có khác không?”

    Lan mỉm cười: “Không ai biết được. Nhưng em tin mỗi người chúng ta đều xứng đáng với con đường hiện tại.”

    Cô ấy quay đi trước.

    Tôi ngồi lại rất lâu.

    Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, có thể gây tranh cãi. Có người sẽ nói tôi tệ vì “tranh thủ một đêm”. Có người sẽ bảo Lan lạnh lùng khi để lại tiền. Có người sẽ nghĩ chúng tôi vẫn còn yêu.

    Nhưng sự thật là: có những cuộc hôn nhân không tan vì hết yêu, mà vì hai người không còn đi cùng tốc độ. Khi nhận ra, mọi thứ đã quá xa.

    Tôi giữ phong bì đó đến giờ. Không phải vì tiền. Mà vì nó nhắc tôi nhớ rằng: trong tình yêu, thứ đáng sợ nhất không phải phản bội, mà là sự vô tâm kéo dài.

    Và đôi khi, một triệu đồng đặt dưới gối lại có giá trị hơn mọi lời trách móc – vì nó buộc ta phải nhìn thẳng vào lỗi lầm của chính mình.

  • Vợ mang th;;ai 7 tháng bụng vẫn phẳng lì, tôi đưa đi khám thì bs ghé tai nó: ‘Ly hôn ngay’

    Vợ mang th;;ai 7 tháng bụng vẫn phẳng lì, tôi đưa đi khám thì bs ghé tai nó: ‘Ly hôn ngay’

    Lưu Dũng yêu vợ bằng một tình yêu vừa bao dung vừa che chở, như cách người làm vườn nâng niu đóa hoa lan mong manh trước gió bão. Thanh – vợ anh – có sức khỏe rất yếu. Cô mắc chứng thiếu máu mãn tính và cơ thể gầy gò xanh xao quanh năm. Kết hôn 5 năm chưa có con, áp lực từ bố mẹ chồng như những tảng đá đè nặng lên vai cô mỗi dịp lễ Tết. Nhưng lần nào cũng vậy, Dũng luôn đứng ra chắn mũi chịu sào: “Là con chưa muốn có con, bố mẹ đừng ép Thanh, cô ấy áp lực sinh bệnh thì con không chịu đâu.”

    Dũng chấp nhận một cuộc sống có thể không có tiếng cười trẻ thơ, miễn là có Thanh bình an bên cạnh.

    Thế rồi một ngày, phép màu tưởng chừng đã đến. Thanh rưng rưng nước mắt đưa cho anh chiếc que thử thai hai vạch đỏ chót. Dũng vỡ òa. Anh ôm chầm lấy vợ, xoay cô một vòng giữa nhà, cảm giác như mình vừa nạp được nguồn năng lượng vô tận của cả vũ trụ. Từ hôm đó, Thanh trở thành “bà hoàng”. Dũng không để cô động móng tay vào việc nhà, anh tranh thủ về sớm nấu nướng, tẩm bổ cho vợ đủ thứ sơn hào hải vị.

    Nhưng thời gian trôi qua, niềm vui của Dũng dần bị thay thế bằng sự hoang mang mơ hồ.

    Thanh mang thai đến tháng thứ 5, rồi tháng thứ 7, nhưng bụng cô vẫn phẳng lì. Cơ thể cô không những không tăng cân mà ngày càng hốc hác, xanh xao đến tội nghiệp. Mỗi lần Dũng định xoa bụng vợ hay áp tai nghe tiếng con đạp, Thanh đều khéo léo gạt đi hoặc lấy cớ mệt để quay lưng ngủ.

    “Em à, hay là con mình chậm lớn? Hay em ăn uống không hấp thụ?” Dũng lo lắng hỏi.

    “Chắc do tạng người em thế, anh đừng lo quá.” Thanh cười gượng, nụ cười yếu ớt không giấu nổi sự mệt mỏi trong đáy mắt.

    Không thể yên tâm, Dũng qyết định phải làm cho ra nhẽ. Anh có chị gái ruột tên Lan là bác sĩ sản khoa có tiếng tại bệnh viện thành phố. Bất chấp sự chần chừ, phản đối yếu ớt của Thanh, Dũng kiên quyết đưa vợ đến bệnh viện kiểm tra.

    “Chị Lan, chị xem giúp em. Vợ em bầu 7 tháng mà bụng bé tí thế này, em lo lắm.” Dũng sốt sắng gửi gắm chị gái.

    Chị Lan nhìn Thanh, ánh mắt hai người phụ nữ chạm nhau một giây đầy ẩn ý mà Dũng không hề nhận ra. Chị Lan gật đầu, đưa Thanh vào phòng siêu âm kín, nhờ một đồng nghiệp thân thiết cùng khoa trực tiếp khám.

    Dũng ngồi ngoài hành lang, lòng như lửa đốt. 30 phút trôi qua dài như cả thế kỷ. Cánh cửa phòng khám bật mở. Chị Lan bước ra, nhưng gương mặt chị không có nét cười trấn an thường thấy. Thay vào đó là sự giận dữ đanh thép. Chị kéo tay Dũng ra một góc khuất, ghé sát tai anh, gằn từng tiếng:

    “Em bình tĩnh nghe chị nói đây. Ly hôn ngay đi. Suốt thời gian qua con bé nó lừa dối em đấy. Tử cung hoàn toàn bình thường, trống rỗng. Cô ấy không hề có thai!”

    Dũng chết lặng. Tai anh ù đi như có tiếng còi tàu hú rít. “Chị… chị nói gì cơ? Không có thai? Nhưng que thử thai… rồi nôn nghén…”

    “Giả tạo hết! Chị đã kiểm tra kỹ rồi. Nó lừa cả nhà mình để được cung phụng, để trốn tránh trách nhiệm. Một người đàn bà dối trá như thế không xứng làm vợ em!”

    Cơn giận bùng lên trong Dũng như ngọn núi lửa phun trào. Anh lao vào phòng, nhìn người vợ đang ngồi cúi gằm mặt trên giường bệnh. Sự thương xót ban nãy giờ biến thành nỗi căm hận tột cùng. Anh cảm thấy tình yêu và sự hy sinh của mình suốt 5 năm qua bị chà đạp không thương tiếc.

    “Tại sao? Tại sao cô lại làm thế với tôi?” Dũng gào lên, mắt vằn đỏ.

    Thanh ngẩng lên, đôi mắt ráo hoảnh, cô cười nhạt – một nụ cười mà Dũng chưa từng thấy: “Vì tôi chán cái cảnh bị bố mẹ anh soi mói rồi. Tôi muốn được yên thân, muốn được anh chiều chuộng thêm vài tháng. Ai ngờ anh lại lôi tôi đi khám sớm thế.”

    “Cô…” Dũng tát Thanh một cái như trời giáng. Cái tát chấm dứt mọi ân tình. “Ly hôn! Ngay lập tức!”

    Thủ tục ly hôn diễn ra chóng vánh. Thanh dọn ra khỏi nhà ngay trong đêm với một chiếc vali nhỏ, không mang theo bất cứ tài sản gì. Dũng chìm trong men rượu và sự thù hận. Anh xóa sạch mọi hình ảnh, mọi kỷ niệm về người đàn bà dối trá ấy.

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm trôi qua.

    Dũng vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau quá khứ. Anh trở nên lầm lì, ít nói. Một buổi chiều mưa tầm tã, chị Lan đột ngột tìm đến nhà Dũng. Chị trông tiều tụy, đôi mắt sưng húp như vừa khóc rất nhiều. Trên tay chị là một cuốn sổ khám bệnh cũ và một lá thư tay.

    “Dũng ơi… Chị có tội với em… Chị không giấu được nữa…” Chị Lan òa khóc nức nở, đưa cuốn sổ cho Dũng.

    Dũng run rẩy mở ra. Tên bệnh nhân: Nguyễn Thị Thanh. Chẩn đoán: Ung thư máu (Bạch cầu cấp) giai đoạn cuối. Ngày chẩn đoán: Đúng vào thời điểm cô ấy báo tin có thai một năm trước.

    “Chuyện… chuyện này là sao hả chị?” Giọng Dũng lạc đi.

    Chị Lan nghẹn ngào kể lại sự thật kinh hoàng. Hóa ra, Thanh thực sự đã có thai. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi đi khám thai định kỳ ở tháng thứ 3, cô phát hiện mình bị bệnh máu trắng. Bác sĩ nói cô phải bỏ con để xạ trị mới có cơ hội sống thêm vài năm. Nhưng nếu giữ con, cô sẽ chết rất nhanh, và đứa bé cũng khó lòng chào đời khỏe mạnh vì cơ thể mẹ quá yếu.

    Thanh đã đưa ra một quyết định điên rồ và đau đớn nhất: Cô từ chối điều trị để giữ con được ngày nào hay ngày ấy, dù biết hy vọng rất mong manh. Nhưng đến tháng thứ 7, đứa bé đã mất trong bụng mẹ vì cơ thể Thanh đã kiệt quệ hoàn toàn.

    “Hôm đưa vợ em đến viện, cái thai đã lưu. Cô ấy biết mình cũng không còn sống được bao lâu nữa. Cô ấy sợ…” Chị Lan nấc lên. “Cô ấy sợ nếu em biết sự thật, em sẽ đau khổ, sẽ dằn vặt cả đời, sẽ tốn tiền bạc chạy chữa vô ích cho cô ấy. Cô ấy muốn em ghét cô ấy. Chỉ có sự thù hận mới giúp em quên nhanh và sống tiếp.”

    Thanh đã quỳ xuống cầu xin chị Lan – bác sĩ trực tiếp khám hôm đó – cùng cô diễn vở kịch “giả mang thai” tàn nhẫn ấy. Cô chấp nhận mang tiếng là kẻ lừa đảo, chấp nhận cái tát của chồng, chấp nhận ra đi trong sự ghẻ lạnh, chỉ để giải thoát cho Dũng.

    “Hôm qua… cô ấy mất rồi. Trước khi đi, cô ấy nhờ chị đưa cái này cho em.”

    Dũng cầm lá thư, những dòng chữ xiêu vẹo nhòe đi vì nước mắt: “Chồng ơi, khi anh đọc được những dòng này, chắc em đã không còn đau đớn nữa. Đừng trách chị Lan, là em ép chị ấy. Em xin lỗi vì đã không thể sinh cho anh một đứa con, cũng không thể đi cùng anh đến cuối đường. Kiếp này em nợ anh, hẹn kiếp sau em sẽ trả đủ. Hãy quên em đi và tìm một người phụ nữ khỏe mạnh để yêu thương, anh nhé. Em yêu anh, mãi mãi yêu anh.”

    “THANH ƠI!!!”

    Tiếng gào xé lòng của Dũng vang vọng trong căn nhà trống vắng. Anh lao ra khỏi cửa, chạy như một kẻ điên trong màn mưa xối xả đến nhà trọ cũ của Thanh.

    Nhưng tất cả đã muộn. Trong căn phòng trọ lạnh lẽo, di ảnh của Thanh trên bàn thờ khói hương nghi ngút đang nhìn anh mỉm cười dịu dàng. Dũng quỳ sụp xuống, ôm lấy tấm ảnh vào lòng, khóc như một đứa trẻ.

    Hóa ra, bụng cô ấy phẳng lì không phải vì dối trá, mà vì sự sống của cô ấy đã bị rút cạn để nuôi hy vọng cho anh, dù hy vọng ấy cuối cùng cũng tắt lụi. Sự tàn nhẫn ngày đó, chính là sự dịu dàng tột cùng mà cô dành cho anh.

    Dũng gục đầu, nỗi ân hận như sóng trào dâng ngập lối. Anh đã trách bản thân tình yêu không đủ lớn để nhận ra sự bất thường, trách mình đã tin vào vở kịch vụng về ấy. Nhưng giờ đây, dù anh có đánh đổi cả sinh mạng, anh cũng mãi mãi không bao giờ được nhìn thấy cô ấy bằng xương bằng thịt nữa rồi. Chỉ còn lại nỗi đau này, anh sẽ phải mang theo suốt một đời người.

  • TIN VUI CHO XĂNG DẦU VN

    TIN VUI CHO XĂNG DẦU VN

    Nguồn cung trong nước vẫn đủ đáp ứng đến hết tháng 3 và đang được bổ sung nên Việt Nam chưa phải dùng đến nguồn xăng dầu dự trữ quốc gia.

    Theo Vnexpress đưa tin “‘Việt Nam chưa phải dùng nguồn xăng dầu dự trữ quốc gia’” với nội dung chính như sau:

    Dịch vụ tư vấn

    Tại cuộc họp ngày 10/3, Thứ trưởng Công Thương Nguyễn Sinh Nhật Tân cho biết hiện dự trữ bắt buộc tại các doanh nghiệp đầu mối đảm bảo 20 ngày cung ứng theo quy định.

    Ông cho hay, Việt Nam chưa phải dùng đến nguồn dự trữ quốc gia – vốn chỉ sử dụng trong trường hợp thiếu hụt nguồn nhập khẩu hoặc sản xuất trong nước sụt giảm nghiêm trọng.

    Thứ trưởng Bộ Công Thương khẳng định nhà điều hành đã có kịch bản ứng phó, nguồn xăng dầu trong nước đủ đáp ứng nhu cầu tiêu thụ đến hết tháng 3.

    Người dân xếp hàng dài chờ mua nhiên liệu tại một cây xăng trên đường Hoàng Quốc Việt, Hà Nội, sáng 10/3. Ảnh: Giang Huy

    Tin tức mới

    Theo quy định cơ cấu dự trữ xăng dầu của Việt Nam đến từ 3 nguồn: dự trữ thương mại tại các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu đầu mối (20 ngày) và thương nhân phân phối 5 ngày; dự trữ sản xuất tại hai nhà máy lọc dầu và dự trữ quốc gia. Riêng nguồn dự trữ quốc gia khoảng 7 ngày sử dụng.

    Theo Quyết định 861/2023 về quy hoạch hạ tầng dự trữ, cung ứng xăng dầu, khí đốt, Việt Nam sẽ xây kho chứa xăng dầu riêng để nâng năng lực dự trữ đáp ứng khoảng 15-20 ngày nhập khẩu ròng tới 2030. Giai đoạn sau 2030, mức dự trữ xăng dầu thành phẩm, dầu thô sẽ tăng lên khoảng 25-30 ngày nhập ròng.

    Cộng với nguồn lực dự trữ thương mại, sản xuất, Việt Nam đặt mục tiêu đưa tổng dự trữ dầu thô, sản phẩm xăng dầu cả nước đạt 75-80 ngày nhập khẩu ròng, phấn đấu đạt 90 ngày nhập ròng.

    Liên quan việc nhập dầu thô cho sản xuất xăng dầu trong nước, theo ông Tân, Việt Nam có nhiều nguồn mua từ Đông Nam Á, Mỹ và Trung Đông. Hiện một số lô hàng từ Trung Đông bị chậm trễ do tình hình khu vực, song nguồn cung trên thị trường thế giới không thiếu, vấn đề chủ yếu là mức giá.

    Ngoài các nguồn truyền thống, cơ quan quản lý cũng xem xét khả năng nhập dầu thô từ Venezuela. Theo ông Tân, dầu thô của Venezuela là dầu nặng, có thể phối trộn để sử dụng tại Nhà máy lọc dầu Dung Quất. Nhưng nguồn dầu này sẽ khó sử dụng tại Nhà máy lọc dầu Nghi Sơn, do công nghệ của nhà máy ưu tiên sản xuất dầu nhẹ.

    Ngày 9/3, Thủ tướng Phạm Minh Chính cho biết Chính phủ đã huy động khoảng 4 triệu thùng dầu từ các đối tác nhằm đảm bảo nguồn cung trước mắt. Với lượng dầu thô này và bổ sung tới đây, Thứ trưởng Tân ước tính nguồn cung xăng dầu đảm bảo tương đương 30-45 ngày tiêu thụ, tùy thuộc kế hoạch sản xuất của các nhà máy lọc dầu trong nước và nhu cầu thị trường.

    Ngoài nguồn cung, Chính phủ cũng sử dụng các công cụ thuế để hỗ trợ thị trường. Hiện thuế nhập khẩu ưu đãi (MFN) với xăng và một số nguyên liệu phối trộn đã hạ về 0%. Đây là giải pháp ổn định nguồn cung, giúp doanh nghiệp đầu mối có thêm động lực tìm kiếm, nhập khẩu xăng dầu từ các thị trường chưa có hiệp định thương mại tự do (FTA) với Việt Nam.

    Thứ trưởng Nguyễn Sinh Nhật Tân cho biết Bộ đang nghiên cứu điều chỉnh cơ chế giá, sử dụng Quỹ bình ổn xăng dầu để hỗ trợ thị trường trong giai đoạn biến động. Hiện quỹ này dư gần 5.620 tỷ đồng, tính tới cuối quý III/2025.

    Người dân xếp thành nhiều hàng dài tại cây xăng trên đường Phạm Văn Chiêu, phường An Hội Tây (TP HCM lúc 20h tối 9/3. Ảnh: Thi Hà

    Thị trường xăng dầu trong nước gần đây biến động mạnh khi xung đột tại Trung Đông leo thang từ cuối tháng 2, kéo theo tâm lý lo ngại thiếu nguồn cung. Tại nhiều địa phương, người dân đổ xô mua tích trữ, khiến nhu cầu tiêu thụ tăng 50-100% trong thời gian ngắn.

    Ghi nhận tối 9/3 và sáng 10/3, nhiều cây xăng tại TP HCM và Hà Nội dòng xe xếp hàng dài, có nơi khách phải chờ 30-45 phút mới đến lượt đổ xăng.

    Lúc 20h ngày 9/3, tại một cây xăng trên đường Phạm Văn Chiêu, phường An Hội Tây (TP HCM), dòng xe máy xếp thành 6 hàng kéo dài ra gần hết mặt đường. Bên trong, chỉ một nhân viên đứng tại trụ bơm, liên tục cầm vòi xăng phục vụ khách. Người này gần như không có thời gian nghỉ, áo ướt đẫm mồ hôi sau hơn một giờ làm việc liên tục.

    Mỗi lượt đổ xăng chỉ mất vài phút, nhưng do khách xếp hàng dài, thời gian chờ của nhiều người kéo dài 30-45 phút. Nhân viên tại đây cho biết cửa hàng không hạn chế lượng bán, nhưng số khách tăng 2-4 lần so với ngày thường nên trạm luôn trong tình trạng quá tải.

    Một cây xăng trên đường Phạm Văn Chiêu đóng cửa sớm hơn mọi ngày, dán thông báo hết dầu, tối 9/3. Ảnh: Thi Hà

    Cách cửa hàng trên 1 km, cây xăng dầu Mipec số 8 Gia Định (đường Phạm Văn Chiêu, phường Thông Tây Hội), đóng cửa sớm hơn thường lệ và được rào chắn phía trước, bên trong treo thông báo “hết dầu”. Trước đó, quản lý cửa hàng cho biết thời gian gần đây nguồn hàng về chậm hơn so với tháng trước nên lượng bán ra bị hạn chế.

    Sở Công Thương TP HCM cho biết nguồn cung xăng dầu tại thành phố trong ngắn hạn vẫn được đảm bảo, ít nhất trong tháng 3. Tuy vậy, do nhu cầu mua nhiên liệu tăng đột biến, tình trạng thiếu hụt cục bộ tại một số cửa hàng xăng dầu có thể xảy ra. Sở đang chỉ đạo lực lượng quản lý thị trường giám sát chặt hoạt động kinh doanh xăng dầu trên địa bàn. Nếu phát hiện cửa hàng tạm ngừng bán hoặc có dấu hiệu gián đoạn nguồn cung, lực lượng chức năng sẽ kiểm tra và xử lý.

    Tại Hà Nội, lượng khách đến các cây xăng cũng tăng rõ rệt từ chiều tối 9/3. Sáng 10/3, nhiều cây xăng tại phường Cầu Giấy, Hà Đông… vẫn đông nghẹt khách tới đổ nhiên liệu.

    Sở Công Thương Hà Nội cho biết sản lượng tiêu thụ xăng dầu trên địa bàn tăng 30-50% so với ngày trước đó, khiến nhiều cửa hàng rơi vào tình trạng quá tải. Tính tới ngày 8/3, lực lượng quản lý thị trường ghi nhận khoảng 20 cửa hàng tạm dừng bán hoặc hết hàng do chưa được bổ sung nguồn kịp thời.

    Tại Lâm Đồng, ông Nguyễn Xuân Thắng, Giám đốc Công ty Hải Âu Phát – đơn vị sở hữu 4 cửa hàng bán lẻ xăng dầu, cho biết doanh nghiệp tiếp tục siết mức bán do hàng từ thương nhân phân phối cấp nhỏ giọt. Cụ thể, lượng xăng bán cho mỗi ôtô giảm từ 500.000 đồng xuống còn 300.000 đồng một lượt, trong khi xe máy chỉ được mua 30.000 đồng, thấp hơn mức 50.000 đồng áp dụng hai ngày trước đó.

    Theo ông Thắng, trước đây mỗi tuần doanh nghiệp nhập khoảng 5 xe bồn xăng dầu, mỗi xe 19.000 lít. Tuy nhiên, tuần trước lượng hàng về giảm còn khoảng 3,5 xe, còn ngày 9/3 chỉ nhận được một xe. Ông cho biết, nếu bán không hạn chế, lượng xăng tại cửa hàng có thể hết ngay trong vài giờ. Việc giới hạn lượng bán giúp duy trì nguồn hàng thêm khoảng 4-5 ngày.

    Trong bối cảnh nguồn cung chịu nhiều sức ép vì bất ổn Trung Đông, Bộ Công Thương yêu cầu các doanh nghiệp đầu mối, thương nhân phân phối và hệ thống bán lẻ duy trì cung ứng liên tục, đồng thời chủ động tìm thêm nguồn nhập khẩu. Các Sở Công Thương và lực lượng quản lý thị trường được chỉ đạo tăng kiểm tra, xử lý hành vi găm hàng, bán sai giá hoặc ngừng bán không có lý do.

    Cơ quan này cũng khuyến nghị người dân không mua tích trữ xăng dầu nhằm tránh gây mất cân đối cung – cầu cục bộ và tạo áp lực lên hệ thống phân phối. Họ cũng khuyến khích doanh nghiệp làm việc từ xa, tiết kiệm năng lượng.

    Theo Vietnamnet đưa tin “Giá xăng dầu nóng ran: Bộ Công Thương đề xuất DN tự công bố và điều chỉnh giá bán lẻ” với nội dung chính như sau: 

    Tin tức mới

    Giá xăng dầu hôm nay 9/3: Chính thức vượt mốc 100 USD/thùng

    Cập nhật hồi 6 giờ 15 phút (giờ Việt Nam) sáng 09/03, theo bảng giá dầu thô giao dịch trên trang Trading Economics, giá các loại dầu thô thế giới tăng vọt trên 100 USD/thùng, không có điểm dừng.

    Dầu WTI giao ngay bán ra tăng lên mức 106,58 USD/thùng, tăng 15,68 USD/thùng theo ngày, tương đương mức tăng gần 17,26% theo ngày.

    Giá dầu thô Brent ngọt nhẹ giao dịch gần 107,3 USD/thùng, tăng 14,6 USD/thùng, tương đương mức tăng 15,8% so với phiên liền kề.

    Giá xăng dầu hôm nay 9/3: Tăng thẳng đứng, chính thức vượt mốc 100 USD/thùng - 1

    Trước diễn biến phức tạp của tình hình chiến sự giữa Iran với Mỹ, Israel và sự leo thang, mở rộng xung đột ra các nước Trung Đông, giá dầu thô tăng mạnh gây lo ngại cho nền kinh tế toàn cầu.

    Dịch vụ tư vấn

    Theo đó, tính bình quân giá dầu thô thế giới đến ngày hôm nay 8/3, tăng từ kỷ lục từ 55,48% đến 65,05% so với giá bình quân tháng trước. So với cùng kỳ năm trước, giá dầu thô thế giới tăng từ 55% đến trên 60,8%.

    Trang Trading Economics nhận định giá dầu Brent tăng vọt tới 15%, lên hơn 100 USD/thùng sau khi các nhà sản xuất hàng đầu Trung Đông cắt giảm sản lượng do eo biển Hormuz quan trọng vẫn bị đóng cửa vì xung đột của Mỹ, Israel với Iran.

    Kuwait, nhà sản xuất lớn thứ năm của OPEC, đã tuyên bố cắt giảm sản lượng dầu và sản lượng lọc dầu để phòng ngừa, viện dẫn lý do này là các mối đe dọa từ Iran đối với hoạt động vận chuyển qua eo biển Hormuz đang gây lo ngại cho hoạt động vận tải dầu thô.

    Tại Iraq, sản lượng từ ba mỏ dầu chính phía nam đã giảm khoảng 70% xuống còn 1,3 triệu thùng/ngày so với 4,3 triệu thùng trước xung đột. Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất cho biết họ đang quản lý cẩn thận sản lượng ngoài khơi để đáp ứng nhu cầu lưu trữ, trong khi các hoạt động trên đất liền vẫn diễn ra bình thường.

    Giá xăng dầu hôm nay 9/3: Trong nước rục rịch tăng?

    Trước diễn biến giá dầu thô thế giới tăng rất mạnh, giá xăng dầu thành phẩm thế giới tăng cao, để kịp thời không làm gián đoạn nguồn cung và bù đắp các khoản chi cho doanh nghiệp, ngày 6/3, Chính phủ ban hành Nghị quyết số 36/NQ-CP ngày 6/3/2026 về một số giải pháp cấp bách ứng phó trong xung đột tại Trung Đông đang diễn ra.

    Giá xăng dầu hôm nay 9/3: Tăng thẳng đứng, chính thức vượt mốc 100 USD/thùng - 2

    Trong đó Chính phủ cho phép Bộ Công Thương chủ trì, phối hợp Bộ Tài chính áp dụng ngay sau khi Nghị quyết này của Chính phủ được ban hành việc điều chỉnh giá xăng dầu khi giá cơ sở xăng dầu của một trong các mặt hàng xăng dầu được tiêu dùng phổ biến trên thị trường trong ngày tăng từ 7% so với giá cơ sở xăng dầu công bố kỳ điều hành trước liền kề.

    Với Nghị quyết này, từ 15 giờ ngày 7/3, Liên Bộ Công Thương – Tài chính tiếp tục điều hành giá xăng dầu với mức tăng cao kỷ lục từ 3.700 đến hơn 8.400 đồng/lít, tuỳ loại.

    Cụ thể:

    – Giá xăng E5 RON 92 tăng hơn 3.777 đồng/lít, giá bán lẻ hơn 25.226 đồng/ lít, thấp hơn xăng RON 95 III 1.821 đồng/lít;

    – Giá xăng RON 95 III tăng hơn 4.707 đồng/lít, giá bán lẻ không cao hơn 27.047 đồng/lít;

    – Giá dầu diesel tăng 7.207 đồng/lít, giá bán lẻ hơn 30.239 đồng/lít;

    – Giá dầu hoả tăng gần 8.500 đồng/lít, giá bán lẻ hơn 35.091 đồng/lít;

    – Giá dầu mazut 180 CST tăng 3.800 đồng/lít, giá bán lẻ hơn 21.327 đồng/lít.

    Trong 2 lần tăng giá liên tiếp các ngày 5/3 đến 7/3, giá xăng dầu trong nước đã bật tăng rất mạnh, trong đó xăng E5 RON 92 tăng tổng cộng 5.703 đồng/lít; xăng RON95-III tăng tổng cộng gần 6.900 đồng/lít; dầu diesel tăng gần 11.000 đồng/ lít; dầu hoả tăng 15.632 đồng/lít và dầu mazut 180CST 3.5S tăng tổng cộng 5.600 đồng/kg.

    Giá xăng dầu hôm nay 9/3: Tăng thẳng đứng, chính thức vượt mốc 100 USD/thùng - 3

    Theo Bộ Công Thương, thị trường xăng dầu thế giới kỳ điều hành lần này (từ ngày 05/3/2026 – 06/3/2026) chịu ảnh hưởng của các yếu tố chủ yếu như: xung đột quân sự giữa Mỹ, Israel với Iran vẫn tiếp diễn; Iran tiếp tục phong tỏa eo biển Hormuz; một số nhà máy lọc dầu tại Trung Đông, Trung Quốc, Ấn Độ đã phải tạm dừng hoặc giảm công suất sản xuất; một số nước như Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan thực hiện biện pháp tạm ngừng hoặc hạn chế xuất khẩu nhiên liệu để ưu tiên cho nhu cầu trong nước.

    Bên cạnh đó, tâm lý tích trữ nhiên liệu đang diễn ra ở hầu hết các quốc gia; xung đột quân sự giữa Nga với Ukraine vẫn diễn ra… Các yếu tố nêu trên khiến xăng dầu trên thế giới trở nên khan hiếm, giá xăng dầu thế giới trong những ngày vừa qua tiếp tục tăng cao (trừ mặt hàng dầu hỏa sau khi tăng cao đột ngột vào ngày 04/3/2026 thì đang có xu hướng giảm xuống).

    Bình quân giá thành phẩm xăng dầu thế giới giữa kỳ điều hành giá ngày 05/3/2026 và kỳ điều hành ngày 07/3/2026 là: 109,730 USD/thùng xăng RON92 dùng để pha chế xăng E5RON92 (tăng 20,836 USD/thùng); 116,165 USD/thùng xăng RON95 (tăng 24,243 USD/thùng); 180,880 USD/thùng dầu hỏa (tăng 48,000 USD/thùng); 153,485 USD/thùng dầu diesel 0,05S (tăng 40,577 USD/thùng); 624,385 USD/tấn dầu mazut 180CST 3,5S (tăng 133,407 USD/tấn).

  • Đừng tưới nước lã cho cây kim tiền, hãy thêm 2 thứ này vào, chồi non xé đất mọc lên tua tủa

    Đừng tưới nước lã cho cây kim tiền, hãy thêm 2 thứ này vào, chồi non xé đất mọc lên tua tủa

    Đừng tưới nước lã cho cây kim tiền, hãy thêm 2 thứ này vào, chồi non xé đất mọc lên tua tủa

    Nếu chỉ tưới nước cho cây kim tiền, chẳng bao lâu sau cây sẽ còi cọc, chết dần chết mòn chứ đừng nói là đâm chồi nảy lộc hay ra hoa.

    Cây kim tiền là loại cây xanh có giá trị làm cảnh rất cao, lá dày và căng bóng, mọc đối xứng nhau như chuỗi tiền xu, có ý nghĩa mang lại của cải, tiền tài cho gia chủ. Nhiều người thích trồng cây kim tiền trong phòng khách hoặc trên bàn làm việc để tô điểm cho ngôi nhà, vừa để cầu tài lộc.

    Cây kim tiền có sức sống mãnh liệt, ít sâu bệnh, chịu bóng tốt, không tốn nhiều công chăm sóc nên rất phù hợp với người lười. Tuy nhiên, để cây kim tiền phát triển tươi tốt, cành lá xum xuê, chồi non mọc lên và ra hoa không phải là điều dễ dàng.

    Rất nhiều người chỉ tưới nước cho cây kim tiền mà căn bản không bón phân, kiểu bảo dưỡng này sẽ khiến cây “chết dần chết mòn”, chứ đừng nói tới việc cây mọc chồi mới. Nhưng bạn cũng không cần phải mua phân về bón làm gì, có thể cho thêm 2 thứ có sẵn trong nhà để cho vào nước tưới cây kim tiền.

    1. Bia

    Bia là thức uống có cồn được nhiều người thích, nhất là cánh mày râu. Cây kim tiền cũng là một “tên bợm nhậu”, rất thích uống bia nên bạn có thể pha loãng bia vào nước để tưới cho cây kim tiền.

    Bia rất giàu chất dinh dưỡng, chứa protein, vitamin, axit amin và các chất dinh dưỡng khác. Không chỉ bổ sung các chất dinh dưỡng cần thiết cho sự phát triển của cây kim tiền, nó còn đẩy nhanh quá trình trao đổi chất của tế bào thực vật, giúp chồi non mọc lên, lá bóng hơn.

    Đừng tưới nước lã cho cây kim tiền, hãy thêm 2 thứ này vào, chồi non xé đất mọc lên tua tủa - 2

    Cách dùng:

    Mặc dù bia rất giàu chất dinh dưỡng nhưng nó cũng chứa cồn, có thể gây hại cho tế bào thực vật. Vì vậy trước khi dùng bia tưới hoa, chúng ta cần xử lý cồn bên trong.

    Hãy lấy bia uống thừa hoặc hết hạn gom vào chau, mở nắp chai và để yên như vậy khoảng 1 tuần, cồn trong bia sẽ từ từ bay hơi. Phần chất lỏng còn lại, bạn hãy pha loãng với nước theo tỷ lệ 1:80 rồi tưới cho cây. Mỗi tháng dùng 1-2 lần để đạt hiệu quả tốt nhất.

    Vào mùa hè khi nhiệt độ quá cao hoặc mùa đông khi trời quá lạnh, cây kim tiền bước vào thời kỳ ngủ đông thì bạn nên ngừng phương pháp này lại.

    2. Giấm trắng

    Cây kim tiền thích đất hơi chua. Nhưng lâu nay chúng ta vẫn dùng nước máy để tưới cây kim tiền, chất kiềm trong nước máy sẽ tích tụ trong đất, làm cho đất bị kiềm hóa. Lúc này, bộ rễ của cây sẽ không thể phát triển bình thường và dẫn đến các vấn đề như cây chậm phát triển, lá vàng nhạt, cành yếu.

    Giấm trắng chứa nhiều axit axetic, khi tưới nước cho thêm một ít giấm trắng vào nước có thể cải thiện độ kiềm của đất. Ngoài ra, axit axetic có tác dụng diệt khuẩn nhất định, có thể ức chế và tiêu diệt nhiều loại vi trùng trong đất, phòng tránh bệnh cho cây kim tiền.

    Đừng tưới nước lã cho cây kim tiền, hãy thêm 2 thứ này vào, chồi non xé đất mọc lên tua tủa - 3

    Cách dùng:

    Khi chọn giấm trắng, chúng ta cần chú ý đến thành phần của nó. Một số loại giấm trắng trên thị trường có chứa muối, có thể cản trở nghiêm trọng sự phát triển của rễ cây. Vì vậy, loại giấm trắng dùng để tưới hoa phải là loại giấm trắng không chứa muối và được lên men tự nhiên.

    Bạn hãy pha loãng giấm trắng theo tỷ lệ 1:200 rồi tưới vào gốc cho cây kim tiền, mỗi tháng dùng 1-2 lần.

    Trồng hoa hồng, hoa giấy, hãy bón 5 thứ này chồi non mọc lên, hoa nở rực rỡ 

    Mỗi tháng dùng 1 thìa, cây sẽ phát triển tươi tốt, chồi non mọc lên tua tủa, tạo nụ và ra hoa rầm rộ.

    Mẹo vặt vườn tược

    Theo Cẩm Tú

    Nguồn: Thời báo văn học nghệ thuật

  • 4 ƌặc ƌιểm của ƌàп ȏпg ”Һèп”, pҺụ пữ пҺớ kỹ kẻo kҺổ cả ƌờι

    4 ƌặc ƌιểm của ƌàп ȏпg ”Һèп”, pҺụ пữ пҺớ kỹ kẻo kҺổ cả ƌờι

    4 ƌặc ƌιểm của ƌàп ȏпg ”Һèп”, pҺụ пữ пҺớ kỹ kẻo kҺổ cả ƌờι

    4 ƌặc ƌιểm của ƌàп ȏпg ”Һèп”, pҺụ пữ пҺớ kỹ kẻo kҺổ cả ƌờι

    Một gã ᵭàn ȏng thiḗu bản ʟĩnh hình thành trong mình tư tưởng chỉ cần xȃy dưng sự nghiệp, cȏng việc chỉnh chư chứ ⱪhȏng cần chăm ʟo cho gia ᵭình.

    Đàn ȏng nóng nảy

    Đàn ȏng hay nóng nảy, cáy gắt vȏ cớ với người ⱪhác thì với người phụ nữ mình yêu cũng ⱪhȏng ngoại ʟệ. Luȏn ʟuȏn phát xét người ⱪhác sẽ ⱪhȏng phải ʟà mẫu ᵭàn ȏng nên cưới ʟàm chṑng ᵭȃu phụ nữ ạ.

    Anh ta ʟúc nào tìm mọi cách ᵭể ᵭổ ʟỗi cho người ⱪhác, thậm chí còn sẵn sàng chửi thḕ với người phụ nữ mình thương mà ⱪhȏng tiḗc ʟời. Một người ʟuȏn ᵭȏi co với bạn thì hãy nen tránh xa.

    Khȏng có ý thức chăm ʟo cho gia ᵭình

    (ảnh minh hoạ)

    (ảnh minh hoạ)

    Một gã ᵭàn ȏng thiḗu bản ʟĩnh hình thành trong mình tư tưởng chỉ cần xȃy dưng sự nghiệp, cȏng việc chỉnh chư chứ ⱪhȏng cần chăm ʟo cho gia ᵭình. Trong ᵭầu họ ʟúc nào tṑn tại ᵭàn ȏng ʟà ⱪiḗm tiḕn còn phụ nữ sinh ra ᵭể ʟàm nội trợ. Nḗu bạn ⱪḗt hȏn với người như vậu thì chắc chắn sẽ chẳng nhận ᵭược sự quan tȃm nào từ anh ta cả.

    Hay ⱪêu ca, phàn nàn

    Đàn ȏng thiḗu bản ʟĩnh ʟúc có chuyện ᵭḕu than trách trời ᵭất. Họ ưa bới ʟȏng tìm vḗt, so ᵭo thiệt hơn với những người thȃn của mình. Ra xã hội thì họ ⱪhȏng dám bộc ʟộ nhưng ⱪhi vḕ nhà, họ ʟúc nào phán xét từng chuyện vặt, phàn nàn ⱪhȏng ngớt bất ⱪể ⱪhȏng ʟàm gì sai trái cả. Kiểu ᵭàn ȏng này ích ⱪỷ, sṓng cho bản thȃn mình mà thȏi.

    (ảnh minh hoạ)

    (ảnh minh hoạ)

    Thiḗu ⱪhoan dung

    Nḗu có bản ʟĩnh thì ᵭàn ȏng sẽ ⱪhȏng bị những phiḕn não quấy nhiễu. Đặc biệt ⱪhi xảy ra nhưng bất ᵭṑng với người thȃn thì họ sẵn sàng xoa dịu, nhún nhường. Nhưng nḗu ʟà ᵭàn ȏng thiḗu bản ʟĩnh thì càng ⱪhó có ᵭược ᵭức tính rộng ʟượng ấy. Họ ʟuȏn cho mình ʟà chủ cả gia ᵭình nên sẵn sàng ʟàm tổn thương tất cả.

  • Nam sinh xuất sắc đột ngột m:ất t:ích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ g:ục ng:ã trong nước mắt

    Nam sinh xuất sắc đột ngột m:ất t:ích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ g:ục ng:ã trong nước mắt

    Nam sinh xuất sắc đột ngột mất tích, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ gục ngã trong nước mắt

    Nam sinh từng là niềm tự hào của gia đình

    Nguyễn Văn Cường sinh ra trong một làng quê nhỏ ở tỉnh Nghệ An. Bố anh, ông Nguyễn Văn Hòa, là giáo viên cấp hai tại một trường làng, còn mẹ làm nghề nông. Từ nhỏ, Cường được cha định hướng học hành nghiêm khắc, trở thành học sinh giỏi toàn diện và là niềm hy vọng duy nhất của gia đình để thoát cảnh nghèo khó.

    Khi được nhận vào trường THPT chuyên ở thành phố Vinh với thành tích xuất sắc, ông Hòa tin rằng con trai mình chắc chắn sẽ thi đỗ một trường đại học danh giá, mở ra tương lai sáng lạn.

    Tuy nhiên, áp lực học tập cùng việc thiếu sự thấu hiểu trong gia đình khiến Cường dần trở nên mệt mỏi. Ở năm cuối cấp, giáo viên chủ nhiệm thông báo với phụ huynh rằng Cường học tập chểnh mảng, thường xuyên trốn ra quán net chơi game. Ông Hòa tức giận, đến trường mắng con trai trước mặt bạn bè.

    Sau đó, Cường nhận lỗi và hứa sẽ tập trung trở lại. Cuối cùng, nam sinh thi đỗ vào Đại học Bách khoa Hà Nội – một trong những sinh viên đại học hiếm hoi của làng. Trong mắt mọi người, ông Hòa đã thành công trong việc nuôi dạy một cậu con trai giỏi giang. Nhưng trong lòng ông vẫn chưa hài lòng vì cho rằng ngôi trường này chưa đủ danh tiếng, muốn con tiếp tục thi lại.

    Bất chấp áp lực, Cường quyết định nhập học để tránh mất thêm một năm.

    Sau khi vào đại học, Cường ít về quê, dần nghiện game khi thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình. Đến năm thứ hai, thầy cố vấn liên lạc với ông Hòa để thông báo Cường thường xuyên bỏ học, nợ môn, có nguy cơ không tốt nghiệp. Dù bị cha mắng nặng lời, anh vẫn không thay đổi.

    Khi không thể tốt nghiệp đúng hạn, Cường trở về quê, gần như không trò chuyện với bố mẹ. Một thời gian sau, anh xin phép ra Hà Nội làm thêm và hứa sẽ quay lại hoàn thành việc học. Ông Hòa đưa con ít tiền và tiễn con lên xe.

    Nhưng từ đó, Cường hoàn toàn mất liên lạc. Một năm sau, ông Hòa đến trường tìm thì mới biết con trai chưa bao giờ quay lại để thi tốt nghiệp. Cả gia đình rơi vào tuyệt vọng.

    Thực tế, Cường dùng số tiền cha đưa để sống trong một quán Internet ở Hà Nội. Anh kiếm sống bằng cách cày game thuê, điều hành nhiều tài khoản cùng lúc. Với kỹ năng vượt trội, Cường dần được cộng đồng game thủ biết đến, thậm chí có người tìm đến quán net để quay video anh chơi.

    Nhưng cuộc sống tạm bợ nơi quán net khiến sức khỏe anh ngày càng suy sụp. Suốt 12 năm, Cường gần như không rời khỏi căn phòng chật chội, ngủ vạ vật trên ghế, ăn mì gói qua ngày. Dù nhiều lần ho kéo dài, anh vẫn bỏ qua mọi lời khuyên đi khám.

    Cho đến một ngày, Cường ngã quỵ ngay tại quán net. Chủ quán vội gọi cấp cứu. Cảnh sát hỗ trợ truy tìm thân nhân, cuối cùng liên lạc được với gia đình.

    Sau 12 năm mất tích, ông Hòa và vợ tức tốc ra Hà Nội. Khi nhìn thấy con trai trên giường bệnh, cả hai chết lặng: Cường gầy trơ xương, da sạm, hơi thở yếu ớt.

    Bác sĩ chẩn đoán anh bị viêm màng não do lao, suy kiệt nặng, kèm nhiều bệnh lý khác. Tờ giấy kết quả xét nghiệm chi chít chữ khiến cha mẹ Cường gục xuống khóc nức nở.

    Trong phút tỉnh táo hiếm hoi, Cường thổ lộ rằng mình rời bỏ gia đình vì không chịu nổi áp lực kỳ vọng từ cha, lại xấu hổ khi không thể thành công như bạn bè đồng trang lứa. Thế giới ảo trong game là nơi duy nhất anh tìm thấy sự công nhận.

    Một tuần sau, Cường trút hơi thở cuối cùng. Trong tài khoản ngân hàng, anh chỉ còn lại vài triệu đồng – tất cả sau 12 năm lang bạt.

    Sự ra đi của Cường để lại nỗi mất mát không gì bù đắp cho gia đình. Ông Hòa luôn cho rằng chính game đã cướp mất con trai mình, còn người mẹ không ngừng khóc than mỗi khi nhắc đến tên con.

    Câu chuyện này trở thành lời cảnh tỉnh về áp lực học đường, sự thiếu thấu hiểu trong gia đình và cả mặt tối của việc nghiện game nơi giới trẻ.

    … truyện là hư cấu không có thật.